CHƯƠNG 1   "Chứng bệnh hoang tưởng sao?" – Thiển Linh lẩm bẩm khi dần lấy lại ý thức giữa cơn choáng váng.   Trước mặt cậu là một người đàn ông có vẻ ngoài điển trai và lạnh lùng, diện sơ mi trắng sạch sẽ, áo blouse dài phủ ngoài, cà vạt chỉnh tề, kính gọng vàng toát ra khí chất vừa cấm dục vừa sắc sảo.   Người kia cất giọng: "Cậu từng trải qua trị liệu tâm lý chưa?" "Ngoài chứng hoang tưởng, cậu còn tiền sử bệnh lý nào khác không?"   Thiển Linh còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, đôi mắt hoe đỏ ươn ướt, giọng nói thì nhẹ mềm như mèo con: "Tôi không bị bệnh... Tôi hoàn toàn không có cái gọi là chứng hoang tưởng mà anh nói."   Vị bác sĩ trẻ ban đầu có vẻ không kiên nhẫn, nghe thế lại khựng lại vài giây, nhìn chăm chú vào khuôn mặt của cậu như thể đang thưởng thức thứ gì đó thú vị. Khóe miệng khẽ cong lên, nở một nụ cười lạnh nhạt.   "Làm sao chứng minh được điều đó?" "Ở đây, ai cũng nói mình không có bệnh."   Thiển Linh khẽ nhíu mày, trả lời không chút sợ hãi: "Nhưng chẳng phải anh là…

Chương 3: Đoạn Tinh Dực

Khi Bé Mít Ướt Bị Kéo Vào LiveStream Tử ThầnTác giả: Nịnh Mông Gia TửTruyện Đam Mỹ, Truyện Linh DịCHƯƠNG 1   "Chứng bệnh hoang tưởng sao?" – Thiển Linh lẩm bẩm khi dần lấy lại ý thức giữa cơn choáng váng.   Trước mặt cậu là một người đàn ông có vẻ ngoài điển trai và lạnh lùng, diện sơ mi trắng sạch sẽ, áo blouse dài phủ ngoài, cà vạt chỉnh tề, kính gọng vàng toát ra khí chất vừa cấm dục vừa sắc sảo.   Người kia cất giọng: "Cậu từng trải qua trị liệu tâm lý chưa?" "Ngoài chứng hoang tưởng, cậu còn tiền sử bệnh lý nào khác không?"   Thiển Linh còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, đôi mắt hoe đỏ ươn ướt, giọng nói thì nhẹ mềm như mèo con: "Tôi không bị bệnh... Tôi hoàn toàn không có cái gọi là chứng hoang tưởng mà anh nói."   Vị bác sĩ trẻ ban đầu có vẻ không kiên nhẫn, nghe thế lại khựng lại vài giây, nhìn chăm chú vào khuôn mặt của cậu như thể đang thưởng thức thứ gì đó thú vị. Khóe miệng khẽ cong lên, nở một nụ cười lạnh nhạt.   "Làm sao chứng minh được điều đó?" "Ở đây, ai cũng nói mình không có bệnh."   Thiển Linh khẽ nhíu mày, trả lời không chút sợ hãi: "Nhưng chẳng phải anh là… Người đàn ông nghe vậy cụp mắt xuống, giọng trầm thấp: "Vậy cậu thích 'tự xử' ở đâu?" Trước mắt anh, đuôi mắt cậu con trai vẫn còn vương chút ửng hồng chưa tan, dưới hàng mi cong dài kỳ lạ là đôi môi đầy đặn, hồng nhuận. Khung xương c** nh* nhắn, đến cả cổ tay cũng mảnh mai như vậy. "Trên giường, phòng tắm hay ban công?" Người đàn ông cũng không hiểu sao mình lại hỏi như vậy. Ngày thường anh ta vốn lạnh nhạt ít lời, chẳng mảy may hứng thú với chuyện t*nh d*c, sống đến hơn hai mươi tuổi đầu cũng chưa từng cùng ai bàn luận về tiêu chuẩn "tự sướng" của đàn ông. Giờ phút này, anh lại chăm chú nhìn đôi môi hồng kia, trong đầu bất giác hiện lên hình ảnh cái miệng xinh đẹp hơi hé mở, thở ra hơi nóng ẩm ướt làm rung động hàng mi dài, đôi mắt ướt át ngập hơi nước. —— Vợ iu của anh chắc chắn thích ở phòng tắm, tay nhỏ nhắn mỏi nhừ, miệng hồng hồng. Ấy chết! Peter của anh lỡ " chào cờ " rồi. —— Ban công cũng siêu "ổn áp", bám chặt vào lan can lạnh lẽo, vợ sợ bị nhìn thấy nên không dám hé răng, nước mắt lặng lẽ chảy vào miệng. —— Xin nghiêng mình trước ngòi bút này. Viết vậy mà không thành phim thì hơi phí đó! —— Không ai thấy cái tên đàn ông này có vấn đề sao? Thôi thì, nể mặt hắn đẹp trai, miễn cưỡng đồng ý cho hắn trêu chọc cục cưng của tôi vậy. Mặt Thiển Linh càng lúc càng đỏ, cậu đáng thương, mếu máo mà than thở với hệ thống: "Mấy cái bình luận kia cứ loạn xạ hết cả lên, phòng phát sóng trực tiếp nào cũng vậy hả, tớ chẳng tập trung được gì cả." 663 im lặng nghĩ trong lòng: "Không, chỉ có phong cách phát sóng trực tiếp của cậu là như thế này thôi." 【Có thể tắt bình luận.】 Lúc này Thiển Linh mới để ý, trên màn hình ảo quả thật có một tùy chọn. Sau khi tích vào, đủ mọi màu sắc bình luận liền biến mất không thấy. Phù. Thiển Linh thở phào nhẹ nhõm trong lòng. Bị một đám người gọi "vợ iu rồi cục cưng" này nọ, thật sự có chút khó mà chấp nhận được.Cậu là con trai mà Huhu :

Người đàn ông nghe vậy cụp mắt xuống, giọng trầm thấp: "Vậy cậu thích 'tự xử' ở đâu?"

 

Trước mắt anh, đuôi mắt cậu con trai vẫn còn vương chút ửng hồng chưa tan, dưới hàng mi cong dài kỳ lạ là đôi môi đầy đặn, hồng nhuận. Khung xương c** nh* nhắn, đến cả cổ tay cũng mảnh mai như vậy.

 

"Trên giường, phòng tắm hay ban công?"

 

Người đàn ông cũng không hiểu sao mình lại hỏi như vậy. Ngày thường anh ta vốn lạnh nhạt ít lời, chẳng mảy may hứng thú với chuyện t*nh d*c, sống đến hơn hai mươi tuổi đầu cũng chưa từng cùng ai bàn luận về tiêu chuẩn "tự sướng" của đàn ông. Giờ phút này, anh lại chăm chú nhìn đôi môi hồng kia, trong đầu bất giác hiện lên hình ảnh cái miệng xinh đẹp hơi hé mở, thở ra hơi nóng ẩm ướt làm rung động hàng mi dài, đôi mắt ướt át ngập hơi nước.

 

—— Vợ iu của anh chắc chắn thích ở phòng tắm, tay nhỏ nhắn mỏi nhừ, miệng hồng hồng. Ấy chết! Peter của anh lỡ " chào cờ " rồi.

 

—— Ban công cũng siêu "ổn áp", bám chặt vào lan can lạnh lẽo, vợ sợ bị nhìn thấy nên không dám hé răng, nước mắt lặng lẽ chảy vào miệng.

 

—— Xin nghiêng mình trước ngòi bút này. Viết vậy mà không thành phim thì hơi phí đó!

 

—— Không ai thấy cái tên đàn ông này có vấn đề sao? Thôi thì, nể mặt hắn đẹp trai, miễn cưỡng đồng ý cho hắn trêu chọc cục cưng của tôi vậy.

 

Mặt Thiển Linh càng lúc càng đỏ, cậu đáng thương, mếu máo mà than thở với hệ thống: "Mấy cái bình luận kia cứ loạn xạ hết cả lên, phòng phát sóng trực tiếp nào cũng vậy hả, tớ chẳng tập trung được gì cả."

 

663 im lặng nghĩ trong lòng: "Không, chỉ có phong cách phát sóng trực tiếp của cậu là như thế này thôi."

 

【Có thể tắt bình luận.】

 

Lúc này Thiển Linh mới để ý, trên màn hình ảo quả thật có một tùy chọn. Sau khi tích vào, đủ mọi màu sắc bình luận liền biến mất không thấy.

 

Phù.

 

Thiển Linh thở phào nhẹ nhõm trong lòng. Bị một đám người gọi "vợ iu rồi cục cưng" này nọ, thật sự có chút khó mà chấp nhận được.

Cậu là con trai mà Huhu :

Khi Bé Mít Ướt Bị Kéo Vào LiveStream Tử ThầnTác giả: Nịnh Mông Gia TửTruyện Đam Mỹ, Truyện Linh DịCHƯƠNG 1   "Chứng bệnh hoang tưởng sao?" – Thiển Linh lẩm bẩm khi dần lấy lại ý thức giữa cơn choáng váng.   Trước mặt cậu là một người đàn ông có vẻ ngoài điển trai và lạnh lùng, diện sơ mi trắng sạch sẽ, áo blouse dài phủ ngoài, cà vạt chỉnh tề, kính gọng vàng toát ra khí chất vừa cấm dục vừa sắc sảo.   Người kia cất giọng: "Cậu từng trải qua trị liệu tâm lý chưa?" "Ngoài chứng hoang tưởng, cậu còn tiền sử bệnh lý nào khác không?"   Thiển Linh còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, đôi mắt hoe đỏ ươn ướt, giọng nói thì nhẹ mềm như mèo con: "Tôi không bị bệnh... Tôi hoàn toàn không có cái gọi là chứng hoang tưởng mà anh nói."   Vị bác sĩ trẻ ban đầu có vẻ không kiên nhẫn, nghe thế lại khựng lại vài giây, nhìn chăm chú vào khuôn mặt của cậu như thể đang thưởng thức thứ gì đó thú vị. Khóe miệng khẽ cong lên, nở một nụ cười lạnh nhạt.   "Làm sao chứng minh được điều đó?" "Ở đây, ai cũng nói mình không có bệnh."   Thiển Linh khẽ nhíu mày, trả lời không chút sợ hãi: "Nhưng chẳng phải anh là… Người đàn ông nghe vậy cụp mắt xuống, giọng trầm thấp: "Vậy cậu thích 'tự xử' ở đâu?" Trước mắt anh, đuôi mắt cậu con trai vẫn còn vương chút ửng hồng chưa tan, dưới hàng mi cong dài kỳ lạ là đôi môi đầy đặn, hồng nhuận. Khung xương c** nh* nhắn, đến cả cổ tay cũng mảnh mai như vậy. "Trên giường, phòng tắm hay ban công?" Người đàn ông cũng không hiểu sao mình lại hỏi như vậy. Ngày thường anh ta vốn lạnh nhạt ít lời, chẳng mảy may hứng thú với chuyện t*nh d*c, sống đến hơn hai mươi tuổi đầu cũng chưa từng cùng ai bàn luận về tiêu chuẩn "tự sướng" của đàn ông. Giờ phút này, anh lại chăm chú nhìn đôi môi hồng kia, trong đầu bất giác hiện lên hình ảnh cái miệng xinh đẹp hơi hé mở, thở ra hơi nóng ẩm ướt làm rung động hàng mi dài, đôi mắt ướt át ngập hơi nước. —— Vợ iu của anh chắc chắn thích ở phòng tắm, tay nhỏ nhắn mỏi nhừ, miệng hồng hồng. Ấy chết! Peter của anh lỡ " chào cờ " rồi. —— Ban công cũng siêu "ổn áp", bám chặt vào lan can lạnh lẽo, vợ sợ bị nhìn thấy nên không dám hé răng, nước mắt lặng lẽ chảy vào miệng. —— Xin nghiêng mình trước ngòi bút này. Viết vậy mà không thành phim thì hơi phí đó! —— Không ai thấy cái tên đàn ông này có vấn đề sao? Thôi thì, nể mặt hắn đẹp trai, miễn cưỡng đồng ý cho hắn trêu chọc cục cưng của tôi vậy. Mặt Thiển Linh càng lúc càng đỏ, cậu đáng thương, mếu máo mà than thở với hệ thống: "Mấy cái bình luận kia cứ loạn xạ hết cả lên, phòng phát sóng trực tiếp nào cũng vậy hả, tớ chẳng tập trung được gì cả." 663 im lặng nghĩ trong lòng: "Không, chỉ có phong cách phát sóng trực tiếp của cậu là như thế này thôi." 【Có thể tắt bình luận.】 Lúc này Thiển Linh mới để ý, trên màn hình ảo quả thật có một tùy chọn. Sau khi tích vào, đủ mọi màu sắc bình luận liền biến mất không thấy. Phù. Thiển Linh thở phào nhẹ nhõm trong lòng. Bị một đám người gọi "vợ iu rồi cục cưng" này nọ, thật sự có chút khó mà chấp nhận được.Cậu là con trai mà Huhu :

Chương 3: Đoạn Tinh Dực