Thời tiết oi ả, nóng nực khiến lòng người bức bối. Lý Mai phải dùng hết sức của mình mới múc được nửa thùng nước từ giếng lên. Gần thôn Cốc Đôi không có sông, thôn dân ở đây đều lấy nước từ một con suối sau núi để ăn, giặt quần áo hay rửa rau đều múc nước từ giếng. Toàn thôn chỉ có hai cái giếng cạn, một cái ở đầu đông và cái còn lại ở đầu tây, cả thôn đều dùng chung. Nước trong giếng cạn đều là nước mưa chảy vào, hai năm nay thời tiết hạn hán gay gắt, muốn lấy nước giếng cũng khó khăn. Nước đựng trong chiếc thùng gỗ cũ kỹ có màu hơi vàng, dưới ánh mặt trời vẫn có thể nhìn rõ lớp bùn nổi trong đó. Lý Như liếc mắt nhìn một cái liền ngoảnh mặt đi chỗ khác. Hơn nửa năm qua, mỗi khi rửa rau và giặt quần áo đều sử dụng thứ nước này. Cô vẫn chưa thể chấp nhận được hiện thực tàn khốc, bởi vì thời gian và địa điểm đều không đúng. Nửa tháng trước, Lý Như vẫn là cô con gái một được nuông chiều từ bé ở trong nhà. Cô học chuyên ngành quản lý du lịch ở trường đại học, sau khi tốt nghiệp cũng không…
Chương 9: Chương 9
Niên Đại Năm Mất MùaTác giả: Lạc Tương NguyệtTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Gia Đấu, Truyện Hài Hước, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên KhôngThời tiết oi ả, nóng nực khiến lòng người bức bối. Lý Mai phải dùng hết sức của mình mới múc được nửa thùng nước từ giếng lên. Gần thôn Cốc Đôi không có sông, thôn dân ở đây đều lấy nước từ một con suối sau núi để ăn, giặt quần áo hay rửa rau đều múc nước từ giếng. Toàn thôn chỉ có hai cái giếng cạn, một cái ở đầu đông và cái còn lại ở đầu tây, cả thôn đều dùng chung. Nước trong giếng cạn đều là nước mưa chảy vào, hai năm nay thời tiết hạn hán gay gắt, muốn lấy nước giếng cũng khó khăn. Nước đựng trong chiếc thùng gỗ cũ kỹ có màu hơi vàng, dưới ánh mặt trời vẫn có thể nhìn rõ lớp bùn nổi trong đó. Lý Như liếc mắt nhìn một cái liền ngoảnh mặt đi chỗ khác. Hơn nửa năm qua, mỗi khi rửa rau và giặt quần áo đều sử dụng thứ nước này. Cô vẫn chưa thể chấp nhận được hiện thực tàn khốc, bởi vì thời gian và địa điểm đều không đúng. Nửa tháng trước, Lý Như vẫn là cô con gái một được nuông chiều từ bé ở trong nhà. Cô học chuyên ngành quản lý du lịch ở trường đại học, sau khi tốt nghiệp cũng không… Miên Hoa bên cạnh lặng lẽ đổ nước vào một cái chậu lớn dưới mái hiên, cái chậu này là để đựng nước giếng, múc nước lên để đó tầm nửa ngày thì bùn cát sẽ chìm xuống đáy, nước sạch phía trên có thể giặt quần áo, rửa rau.Miên Hoa mười ba tuổi mặt tròn tròn, lông mày mảnh khảnh, nhìn vào có cảm giác là một người có tính tình dịu dàng.Lúc trước khi đi xin cơm đến thôn Cốc Đôi, còn là cô nhóc èo ọt đen nhỏm trông như củ cải nhỏ, mấy năm nay ở nhà Lý Mai được ăn uống tốt hơn, cơ thể cũng lớn lên, người mập mạp hơn lúc trước nhiều.Còn là cô bé nghe lời hiểu chuyện siêng năng, quan hệ với Tiểu Lan cũng tốt, giống như chị em ruột, người trong thôn đều nói con dâu này của cô là nuôi rất tốt.Lý Như rất thích cô bé này, đôi khi nghĩ sao đều là nhận nuôi mà lại khác nhau như thế?Lý Như đại khái cũng hiểu suy nghĩ của tổ tiên nhà mình lúc đấy.Vì sao cũng chỉ là con nuôi mà còn không nên người nhưng vẫn cắn răng mà chịu đựng?Còn không phải là bởi vì hai chữ ‘con trai’!Cái suy nghĩ trọng nam khinh nữ cổ hủ này truyền từ đời này sang đời khác, tới thời của Lý Như mới miễn cưỡng mà được vẻ bên ngoài là nam nữ bình đẳng.Nhưng ở thành phố mới được như vậy chứ ở những vùng nông thôn xa xôi hẻo lánh thì cái suy nghĩ ấy vẫn tồn tại như thường.Người dân trong thôn sống phụ thuộc vào việc trồng trọt, trên cánh đồng thì đàn ông rõ ràng làm việc khỏe hơn phụ nữ.Đó là lợi thế về thể chất, ở những vùng nông thôn xa xôi nơi an ninh và pháp luật không được chặt chẽ thì lại được phóng đại lên nhiều lần.Đừng nhìn một ngôi làng thường ngày đều thân thiết gọi nhau là chị dâu, anh trai, dì chú.Khi không có tranh chấp lợi ích đương nhiên là một phong cảnh vùng quê yên bình cùng người nông dân hòa nhã, nhưng một khi có xung đột lợi ích, vậy chắc chắn sẽ làm cho người ta kinh ngạc sợ hãi.Lớn thì tranh chấp nhà cửa, vợ chồng mâu thuẫn, nhỏ thì việc nhà xí của hàng xóm mới mọc lên cây gì, nếu thật sự tranh chấp thì đôi khi còn xảy ra án mạng.Khi mà cạch mặt nhau rồi thì không cần biết người đến là nam hay nữ thì đều có thể xuống tay lấy mạng...Những người đàn ông chưa trưởng thành, thường có địa vị thấp trong thôn cho nên cũng không dám bắt nạt ai.Hơn nữa việc nhà có con trai và không có con trai cũng được đối xử khác nhau, nếu như nhà có con trai thì cho dù nhà đó không có tài cán gì thì khi người nào đó có suy nghĩ muốn chèn ép họ thì cũng phải suy nghĩ kỹ càng, tại lỡ đâu người con trai đó lớn lên báo thù thì biết phải làm sao?Nhưng nếu nhà mà một đứa con trai cũng không có thì, ha! Nhà của ông chính là không có hy vọng gì cho đời sau rồi, vậy thì muốn bắt nạt thì bắt nạt, ông có thể làm gì chứ?.
Miên Hoa bên cạnh lặng lẽ đổ nước vào một cái chậu lớn dưới mái hiên, cái chậu này là để đựng nước giếng, múc nước lên để đó tầm nửa ngày thì bùn cát sẽ chìm xuống đáy, nước sạch phía trên có thể giặt quần áo, rửa rau.
Miên Hoa mười ba tuổi mặt tròn tròn, lông mày mảnh khảnh, nhìn vào có cảm giác là một người có tính tình dịu dàng.
Lúc trước khi đi xin cơm đến thôn Cốc Đôi, còn là cô nhóc èo ọt đen nhỏm trông như củ cải nhỏ, mấy năm nay ở nhà Lý Mai được ăn uống tốt hơn, cơ thể cũng lớn lên, người mập mạp hơn lúc trước nhiều.
Còn là cô bé nghe lời hiểu chuyện siêng năng, quan hệ với Tiểu Lan cũng tốt, giống như chị em ruột, người trong thôn đều nói con dâu này của cô là nuôi rất tốt.Lý Như rất thích cô bé này, đôi khi nghĩ sao đều là nhận nuôi mà lại khác nhau như thế?Lý Như đại khái cũng hiểu suy nghĩ của tổ tiên nhà mình lúc đấy.
Vì sao cũng chỉ là con nuôi mà còn không nên người nhưng vẫn cắn răng mà chịu đựng?Còn không phải là bởi vì hai chữ ‘con trai’!Cái suy nghĩ trọng nam khinh nữ cổ hủ này truyền từ đời này sang đời khác, tới thời của Lý Như mới miễn cưỡng mà được vẻ bên ngoài là nam nữ bình đẳng.
Nhưng ở thành phố mới được như vậy chứ ở những vùng nông thôn xa xôi hẻo lánh thì cái suy nghĩ ấy vẫn tồn tại như thường.Người dân trong thôn sống phụ thuộc vào việc trồng trọt, trên cánh đồng thì đàn ông rõ ràng làm việc khỏe hơn phụ nữ.Đó là lợi thế về thể chất, ở những vùng nông thôn xa xôi nơi an ninh và pháp luật không được chặt chẽ thì lại được phóng đại lên nhiều lần.
Đừng nhìn một ngôi làng thường ngày đều thân thiết gọi nhau là chị dâu, anh trai, dì chú.
Khi không có tranh chấp lợi ích đương nhiên là một phong cảnh vùng quê yên bình cùng người nông dân hòa nhã, nhưng một khi có xung đột lợi ích, vậy chắc chắn sẽ làm cho người ta kinh ngạc sợ hãi.Lớn thì tranh chấp nhà cửa, vợ chồng mâu thuẫn, nhỏ thì việc nhà xí của hàng xóm mới mọc lên cây gì, nếu thật sự tranh chấp thì đôi khi còn xảy ra án mạng.
Khi mà cạch mặt nhau rồi thì không cần biết người đến là nam hay nữ thì đều có thể xuống tay lấy mạng...Những người đàn ông chưa trưởng thành, thường có địa vị thấp trong thôn cho nên cũng không dám bắt nạt ai.Hơn nữa việc nhà có con trai và không có con trai cũng được đối xử khác nhau, nếu như nhà có con trai thì cho dù nhà đó không có tài cán gì thì khi người nào đó có suy nghĩ muốn chèn ép họ thì cũng phải suy nghĩ kỹ càng, tại lỡ đâu người con trai đó lớn lên báo thù thì biết phải làm sao?Nhưng nếu nhà mà một đứa con trai cũng không có thì, ha! Nhà của ông chính là không có hy vọng gì cho đời sau rồi, vậy thì muốn bắt nạt thì bắt nạt, ông có thể làm gì chứ?.
Niên Đại Năm Mất MùaTác giả: Lạc Tương NguyệtTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Gia Đấu, Truyện Hài Hước, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên KhôngThời tiết oi ả, nóng nực khiến lòng người bức bối. Lý Mai phải dùng hết sức của mình mới múc được nửa thùng nước từ giếng lên. Gần thôn Cốc Đôi không có sông, thôn dân ở đây đều lấy nước từ một con suối sau núi để ăn, giặt quần áo hay rửa rau đều múc nước từ giếng. Toàn thôn chỉ có hai cái giếng cạn, một cái ở đầu đông và cái còn lại ở đầu tây, cả thôn đều dùng chung. Nước trong giếng cạn đều là nước mưa chảy vào, hai năm nay thời tiết hạn hán gay gắt, muốn lấy nước giếng cũng khó khăn. Nước đựng trong chiếc thùng gỗ cũ kỹ có màu hơi vàng, dưới ánh mặt trời vẫn có thể nhìn rõ lớp bùn nổi trong đó. Lý Như liếc mắt nhìn một cái liền ngoảnh mặt đi chỗ khác. Hơn nửa năm qua, mỗi khi rửa rau và giặt quần áo đều sử dụng thứ nước này. Cô vẫn chưa thể chấp nhận được hiện thực tàn khốc, bởi vì thời gian và địa điểm đều không đúng. Nửa tháng trước, Lý Như vẫn là cô con gái một được nuông chiều từ bé ở trong nhà. Cô học chuyên ngành quản lý du lịch ở trường đại học, sau khi tốt nghiệp cũng không… Miên Hoa bên cạnh lặng lẽ đổ nước vào một cái chậu lớn dưới mái hiên, cái chậu này là để đựng nước giếng, múc nước lên để đó tầm nửa ngày thì bùn cát sẽ chìm xuống đáy, nước sạch phía trên có thể giặt quần áo, rửa rau.Miên Hoa mười ba tuổi mặt tròn tròn, lông mày mảnh khảnh, nhìn vào có cảm giác là một người có tính tình dịu dàng.Lúc trước khi đi xin cơm đến thôn Cốc Đôi, còn là cô nhóc èo ọt đen nhỏm trông như củ cải nhỏ, mấy năm nay ở nhà Lý Mai được ăn uống tốt hơn, cơ thể cũng lớn lên, người mập mạp hơn lúc trước nhiều.Còn là cô bé nghe lời hiểu chuyện siêng năng, quan hệ với Tiểu Lan cũng tốt, giống như chị em ruột, người trong thôn đều nói con dâu này của cô là nuôi rất tốt.Lý Như rất thích cô bé này, đôi khi nghĩ sao đều là nhận nuôi mà lại khác nhau như thế?Lý Như đại khái cũng hiểu suy nghĩ của tổ tiên nhà mình lúc đấy.Vì sao cũng chỉ là con nuôi mà còn không nên người nhưng vẫn cắn răng mà chịu đựng?Còn không phải là bởi vì hai chữ ‘con trai’!Cái suy nghĩ trọng nam khinh nữ cổ hủ này truyền từ đời này sang đời khác, tới thời của Lý Như mới miễn cưỡng mà được vẻ bên ngoài là nam nữ bình đẳng.Nhưng ở thành phố mới được như vậy chứ ở những vùng nông thôn xa xôi hẻo lánh thì cái suy nghĩ ấy vẫn tồn tại như thường.Người dân trong thôn sống phụ thuộc vào việc trồng trọt, trên cánh đồng thì đàn ông rõ ràng làm việc khỏe hơn phụ nữ.Đó là lợi thế về thể chất, ở những vùng nông thôn xa xôi nơi an ninh và pháp luật không được chặt chẽ thì lại được phóng đại lên nhiều lần.Đừng nhìn một ngôi làng thường ngày đều thân thiết gọi nhau là chị dâu, anh trai, dì chú.Khi không có tranh chấp lợi ích đương nhiên là một phong cảnh vùng quê yên bình cùng người nông dân hòa nhã, nhưng một khi có xung đột lợi ích, vậy chắc chắn sẽ làm cho người ta kinh ngạc sợ hãi.Lớn thì tranh chấp nhà cửa, vợ chồng mâu thuẫn, nhỏ thì việc nhà xí của hàng xóm mới mọc lên cây gì, nếu thật sự tranh chấp thì đôi khi còn xảy ra án mạng.Khi mà cạch mặt nhau rồi thì không cần biết người đến là nam hay nữ thì đều có thể xuống tay lấy mạng...Những người đàn ông chưa trưởng thành, thường có địa vị thấp trong thôn cho nên cũng không dám bắt nạt ai.Hơn nữa việc nhà có con trai và không có con trai cũng được đối xử khác nhau, nếu như nhà có con trai thì cho dù nhà đó không có tài cán gì thì khi người nào đó có suy nghĩ muốn chèn ép họ thì cũng phải suy nghĩ kỹ càng, tại lỡ đâu người con trai đó lớn lên báo thù thì biết phải làm sao?Nhưng nếu nhà mà một đứa con trai cũng không có thì, ha! Nhà của ông chính là không có hy vọng gì cho đời sau rồi, vậy thì muốn bắt nạt thì bắt nạt, ông có thể làm gì chứ?.