Tháng tám năm Càn Hữu Bắc Hán thứ hai mươi là một mùa hè oi bức. Tảng sáng, vầng thái dương xuất hiện nơi chân trời chưa lâu như thiêu như đốt cả đại địa. Trên một con đường cái phía bắc Đô thành Thái Nguyên, một đám ăn mày đen đúa dơ bẩn như vừa từ dưới lòng đất trồi lên lại bắt đầu rảo dọc hai bên đường ăn xin. Dọc theo tường thành từng túp lều cỏ tranh được dựng lên, xem ra đám dân chạy nạn từ phía Bắc đổ tới đã có tính toán định cư trường kỳ nơi này. Về phía Bắc Thái Nguyên không tới trăm dặm sớm đã là một mảnh đất hoang tàn, thiết kỵ c*̉a Liêu quốc phương Bắc cứ cách dăm ba ngày lại chạy tới Đả Thảo Cốc quấy phá giày vò dân chúng nơi đó đến mức người dân chỉ đành vứt bỏ gia nghiệp chạy đến Đô thành xin ăn. Từ giọng nói c*̉a đám dân chạy nạn quần áo rách rưới dường như trong đó không chỉ riêng người đến từ phía Bắc, còn có người từ nơi khác. Đây chính…
Tác giả: