Nơi này có hai mùa rõ rệt. Mùa mưa và mùa khô. Mùa mưa kéo dài nửa năm với những cơn mưa xối xả trút xuống. Mặt đất lúc nào cũng dính bết và bầu trời lúc nào cũng mang màu xám xịt u ám. Mùa khô chẳng khá khẩm hơn là bao. Mặt trời như một quả cầu lửa thiêu đốt mọi thứ. Nó khiến gian phòng giam anh chẳng khác nào một cái lò thiêu. Anh nhớ thời tiết ở quê hương mình. Quanh năm mát mẻ, có nắng đấy nhưng chỉ là thứ nắng dịu nhẹ để người ta thích thú mà rủ nhau đi cắm trại. Có mưa đấy nhưng chỉ là những cơn mưa chợt đến chợt đi để khiến bầu trời sau đó thêm xanh trong mà thôi. Anh nhớ đến ngôi nhà mình đã từng sống. Một ngôi nhà hai tầng bằng gỗ, trước hiên nhà là một giàn dây leo cứ xuân đến là nở hoa đỏ rực một góc và đằng sau là một khu vườn nhỏ trồng rau để gia đình sử dụng. Anh nhớ đến vợ và hai người con của mình. Vợ anh kém anh hai tuổi, hai người quen nhau từ thuở nhỏ, làm bạn bè rồi mới thành người yêu và cuối cùng là vợ chồng. Cô ấy không xinh đẹp, không dịu dàng nhưng trong mắt…
Tác giả: