Tác giả:

"Chú ơi, xin chú thương xót, cho con chút tiền đi. ""Dì ơi, van cầu dì, cho con một ít tiền đi. "“Lộc Bảo đói lắm rồi!”"Nếu không xin được tiền thì cha sẽ đánh chết con mất! "Đường phố ồn ào, náo nhiệt. Một đứa trẻ xanh xao vàng vọt đầu tóc lộn xộn, hai bàn tay nứt da run lẩy bẩy đang cầu xin người đi đường. Nhưng thời buổi này, mấy người đi ăn xin đều có hội nhóm cả, bọn họ có khi còn giàu có hơn cả người cho tiền. Mặc dù mọi người đều có chút thông cảm nhưng đều không bố thí. Một lúc lâu sau mới có người tốt bụng tiến lên, đánh giá Tiểu Lộc Bảo một chút rồi nhẹ giọng hỏi: "Bạn nhỏ à, sao cháu lại ở bên ngoài một mình vậy, cha mẹ đâu rồi?"Ánh mắt của Tiểu Lộc Bảo lóe lên nhưng bé không dám đáp lại. Bé không có cha mẹ, chỉ có một người cha nuôi rất thích uống rượu. Cha nuôi không cho bé ăn mà ngày nào cũng bắt bé phải đi ăn xin, không cho phép bé nói chuyện với người khác. Nếu bị phát hiện thì bé còn bị đánh đập dã man!“Cái thứ nuôi tốn cơm kia!”Quả nhiên chưa đến vài giây sau, cha…

Chương 43: Chương 43

Lộc Bảo Ba Tuổi Rưỡi Được Cả Nhà Cưng ChiềuTác giả: Phong Thính NgâmTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện Sủng"Chú ơi, xin chú thương xót, cho con chút tiền đi. ""Dì ơi, van cầu dì, cho con một ít tiền đi. "“Lộc Bảo đói lắm rồi!”"Nếu không xin được tiền thì cha sẽ đánh chết con mất! "Đường phố ồn ào, náo nhiệt. Một đứa trẻ xanh xao vàng vọt đầu tóc lộn xộn, hai bàn tay nứt da run lẩy bẩy đang cầu xin người đi đường. Nhưng thời buổi này, mấy người đi ăn xin đều có hội nhóm cả, bọn họ có khi còn giàu có hơn cả người cho tiền. Mặc dù mọi người đều có chút thông cảm nhưng đều không bố thí. Một lúc lâu sau mới có người tốt bụng tiến lên, đánh giá Tiểu Lộc Bảo một chút rồi nhẹ giọng hỏi: "Bạn nhỏ à, sao cháu lại ở bên ngoài một mình vậy, cha mẹ đâu rồi?"Ánh mắt của Tiểu Lộc Bảo lóe lên nhưng bé không dám đáp lại. Bé không có cha mẹ, chỉ có một người cha nuôi rất thích uống rượu. Cha nuôi không cho bé ăn mà ngày nào cũng bắt bé phải đi ăn xin, không cho phép bé nói chuyện với người khác. Nếu bị phát hiện thì bé còn bị đánh đập dã man!“Cái thứ nuôi tốn cơm kia!”Quả nhiên chưa đến vài giây sau, cha… Chuyện này cũng giống như thường ngày chúng ta đều làm mấy bài toán khó, sau khi thấy đề toán dễ, không phải cảm thấy rất đơn giản sao!“Dựa theo những manh mối này, Lộc Bảo có khả năng rất lớn là cô gái mệnh trời! Mọi người có hỏi sư phụ Lộc Bảo chưa?” Mặc dù Phương Quân Thiên vẫn còn trong trạng thái kinh ngạc, nhưng suy nghĩ trong anh lại rất rõ ràng, nếu không anh sẽ không đạt nhiều thành tích cao như vậy trong độ tuổi còn khá trẻ.“Vậy là Lộc Bảo có thể sử dụng châm pháp Quỷ thủ để châm cứu ư?” Phương Quân Thiên hưng phấn hỏi.Hai người phía đối diện thấy dáng vẻ Phương Quân Thiên như vậy, cũng biết trong lòng Phương Quân Thiên có suy nghĩ gì.Cha Phương nói với Phương Quân Thiên: “Con bé có thể làm được, Xuyên Bách đã đặt riêng cho Lộc Bảo một bộ kim bạc, nhưng bên phía mẹ các con thì, hiện tại không phải thời điểm thích hợp!” Khi nhắc đến vợ mình, cha Phương vẫn rất lo lắng!“Vì sao ạ?” Phương Quân Thiên vẫn chưa hiểu lời nói này của cha Phương, không phải Lộc Bảo biết châm cứu sao?“Sự phụ Lộc Bảo nói rằng muốn đi tìm bốn loại thuốc, hiện tại đã tìm được hai loại thuốc rồi, hai loại thuốc còn lại thì có hơi khó tìm!” Phương Xuyên Bách cũng vì chuyện tìm thuốc mà buồn rầu.“Thuốc gì mà nhà họ Phương chúng ta tìm không thấy?”“Bốn loại thuốc đó là: Hoa hồng trên núi, Huyết đằng trăm năm, Tuyết liên ngàn năm, cỏ Linh chi ngàn năm! Anh đã mua được hoa hồng, hai ngày nữa sẽ có Huyết đằng, còn mấy vị thuốc ngàn năm thì thật sự là rất khó tìm!”Hoa hồng trên núi là do Phương Xuyên Bách bỏ một số tiền lớn để mua về được, còn Huyết đằng trăm năm là thù lao của một vị khách tìm đến để trị bệnh, bọn họ đã hẹn với người này đến đây khám vào ngày mốt, chính xác là ngày mốt, bởi vì ngày mai bộ kim bạc được chế tạo riêng cho Lộc Bảo sẽ đến, nếu Lộc Bảo không sử dụng châm pháp Quỷ thủ, thì bọn họ sẽ không bao giờ dám nhận người bệnh như vậy.Khi nghe đến yêu cầu của thuốc, Phương Quân Thiên cau mày hỏi: “Năm tuổi của thuốc không thể giảm ư?”Phương Xuyên Bách cũng bất đắc dĩ nói: “Anh cũng từng hỏi vấn đề tương tự như vậy rồi!”Phương Quân Thiên bỗng nhiên ngẩng đầu lên nói: "Cha ơi, chúng ta đến chỗ đó tìm đi!""Cha đã đi rồi, đúng là có một ít manh mối, nhưng rất khó giải quyết, huống hồ chúng ta cũng cần cảnh giác kẻ thù làm hỏng chuyện!"Phương Quân Thiên gật đầu, căn phòng bỗng rơi vào yên tĩnh, anh biết rằng nếu bản thân không học y học cổ truyền thì có lẽ cha và anh Cả sẽ không nói cho anh biết bí mật này!Ba người ngồi trong phòng làm việc uống trà, không có ý định ra ngoài!Phương Quân Thiên nhớ lại sự việc từ đầu tới cuối, đối mặt với châm pháp Quỷ thủ, lòng anh cũng như lửa đốt.Anh thử cất lời: “Cha, ừ thì… Con… Đi học châm pháp Quỷ thủ được không?”Cha Phương biết loại châm pháp này hấp dẫn đến nhường nào với người nhà họ Phương, từ thời ông nội của ông nội ông đã không bắt buộc người trong tộc phải học châm pháp Quỷ thủ nữa rồi.Loại châm pháp này nếu không có thiên phú thì không thể học nổi, nhưng để học thì lại quá mạo hiểm, chỉ cần bất cẩn một chút sẽ trở thành kẻ ngốc.Sau này số lượng người nhà họ Phương ngày càng giảm sút nên không cho phép lớp trẻ nghiên cứu nữa, chỉ cho bọn họ biết rằng châm pháp đó có tồn tại, dù sao cũng là đồ của tổ tiên nên không thể vứt bỏ được.Đối với Phương Quân Thiên mà nói, thiên phú của anh không thành vấn đề, loại châm pháp này có thể đưa anh l*n đ*nh cao, sao lại không thèm khát được chứ!Cha Phương lắc lắc đầu: “Chúng ta không dám hỏi.Sư phụ Lộc Bảo là người sáu trăm năm trước, chúng ta không biết tính tình ông cụ thế nào, lỡ như mạo phạm đến thì mất nhiều hơn được!” Hiện giờ Đỗ Hành đang dạy dỗ nhiệt tình cho Lộc Bảo, không thể để ông cụ cảm thấy chúng ta lòng tham không đáy.Tuy Phương Quân Thiên thấy hơi tiếc nhưng vẫn nhìn nhận rất rõ đại cục.Trong giới y học cổ truyền, bọn họ vô cùng tôn sư trọng đạo, không thể mạo phạm thầy truyền thừa được!Anh cầm điện thoại gửi tin nhắn xin nghỉ cho viện trưởng.Anh chuẩn bị sau này ở bên Lộc Bảo nhiều hơn, vì vậy nên phải giảm bớt chương trình học ở trường..

Chuyện này cũng giống như thường ngày chúng ta đều làm mấy bài toán khó, sau khi thấy đề toán dễ, không phải cảm thấy rất đơn giản sao!“Dựa theo những manh mối này, Lộc Bảo có khả năng rất lớn là cô gái mệnh trời! Mọi người có hỏi sư phụ Lộc Bảo chưa?” Mặc dù Phương Quân Thiên vẫn còn trong trạng thái kinh ngạc, nhưng suy nghĩ trong anh lại rất rõ ràng, nếu không anh sẽ không đạt nhiều thành tích cao như vậy trong độ tuổi còn khá trẻ.

“Vậy là Lộc Bảo có thể sử dụng châm pháp Quỷ thủ để châm cứu ư?” Phương Quân Thiên hưng phấn hỏi.

Hai người phía đối diện thấy dáng vẻ Phương Quân Thiên như vậy, cũng biết trong lòng Phương Quân Thiên có suy nghĩ gì.

Cha Phương nói với Phương Quân Thiên: “Con bé có thể làm được, Xuyên Bách đã đặt riêng cho Lộc Bảo một bộ kim bạc, nhưng bên phía mẹ các con thì, hiện tại không phải thời điểm thích hợp!” Khi nhắc đến vợ mình, cha Phương vẫn rất lo lắng!“Vì sao ạ?” Phương Quân Thiên vẫn chưa hiểu lời nói này của cha Phương, không phải Lộc Bảo biết châm cứu sao?“Sự phụ Lộc Bảo nói rằng muốn đi tìm bốn loại thuốc, hiện tại đã tìm được hai loại thuốc rồi, hai loại thuốc còn lại thì có hơi khó tìm!” Phương Xuyên Bách cũng vì chuyện tìm thuốc mà buồn rầu.

“Thuốc gì mà nhà họ Phương chúng ta tìm không thấy?”“Bốn loại thuốc đó là: Hoa hồng trên núi, Huyết đằng trăm năm, Tuyết liên ngàn năm, cỏ Linh chi ngàn năm! Anh đã mua được hoa hồng, hai ngày nữa sẽ có Huyết đằng, còn mấy vị thuốc ngàn năm thì thật sự là rất khó tìm!”Hoa hồng trên núi là do Phương Xuyên Bách bỏ một số tiền lớn để mua về được, còn Huyết đằng trăm năm là thù lao của một vị khách tìm đến để trị bệnh, bọn họ đã hẹn với người này đến đây khám vào ngày mốt, chính xác là ngày mốt, bởi vì ngày mai bộ kim bạc được chế tạo riêng cho Lộc Bảo sẽ đến, nếu Lộc Bảo không sử dụng châm pháp Quỷ thủ, thì bọn họ sẽ không bao giờ dám nhận người bệnh như vậy.

Khi nghe đến yêu cầu của thuốc, Phương Quân Thiên cau mày hỏi: “Năm tuổi của thuốc không thể giảm ư?”Phương Xuyên Bách cũng bất đắc dĩ nói: “Anh cũng từng hỏi vấn đề tương tự như vậy rồi!”Phương Quân Thiên bỗng nhiên ngẩng đầu lên nói: "Cha ơi, chúng ta đến chỗ đó tìm đi!""Cha đã đi rồi, đúng là có một ít manh mối, nhưng rất khó giải quyết, huống hồ chúng ta cũng cần cảnh giác kẻ thù làm hỏng chuyện!"Phương Quân Thiên gật đầu, căn phòng bỗng rơi vào yên tĩnh, anh biết rằng nếu bản thân không học y học cổ truyền thì có lẽ cha và anh Cả sẽ không nói cho anh biết bí mật này!Ba người ngồi trong phòng làm việc uống trà, không có ý định ra ngoài!Phương Quân Thiên nhớ lại sự việc từ đầu tới cuối, đối mặt với châm pháp Quỷ thủ, lòng anh cũng như lửa đốt.

Anh thử cất lời: “Cha, ừ thì… Con… Đi học châm pháp Quỷ thủ được không?”Cha Phương biết loại châm pháp này hấp dẫn đến nhường nào với người nhà họ Phương, từ thời ông nội của ông nội ông đã không bắt buộc người trong tộc phải học châm pháp Quỷ thủ nữa rồi.

Loại châm pháp này nếu không có thiên phú thì không thể học nổi, nhưng để học thì lại quá mạo hiểm, chỉ cần bất cẩn một chút sẽ trở thành kẻ ngốc.

Sau này số lượng người nhà họ Phương ngày càng giảm sút nên không cho phép lớp trẻ nghiên cứu nữa, chỉ cho bọn họ biết rằng châm pháp đó có tồn tại, dù sao cũng là đồ của tổ tiên nên không thể vứt bỏ được.

Đối với Phương Quân Thiên mà nói, thiên phú của anh không thành vấn đề, loại châm pháp này có thể đưa anh l*n đ*nh cao, sao lại không thèm khát được chứ!Cha Phương lắc lắc đầu: “Chúng ta không dám hỏi.

Sư phụ Lộc Bảo là người sáu trăm năm trước, chúng ta không biết tính tình ông cụ thế nào, lỡ như mạo phạm đến thì mất nhiều hơn được!” Hiện giờ Đỗ Hành đang dạy dỗ nhiệt tình cho Lộc Bảo, không thể để ông cụ cảm thấy chúng ta lòng tham không đáy.

Tuy Phương Quân Thiên thấy hơi tiếc nhưng vẫn nhìn nhận rất rõ đại cục.

Trong giới y học cổ truyền, bọn họ vô cùng tôn sư trọng đạo, không thể mạo phạm thầy truyền thừa được!Anh cầm điện thoại gửi tin nhắn xin nghỉ cho viện trưởng.

Anh chuẩn bị sau này ở bên Lộc Bảo nhiều hơn, vì vậy nên phải giảm bớt chương trình học ở trường.

.

Lộc Bảo Ba Tuổi Rưỡi Được Cả Nhà Cưng ChiềuTác giả: Phong Thính NgâmTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện Sủng"Chú ơi, xin chú thương xót, cho con chút tiền đi. ""Dì ơi, van cầu dì, cho con một ít tiền đi. "“Lộc Bảo đói lắm rồi!”"Nếu không xin được tiền thì cha sẽ đánh chết con mất! "Đường phố ồn ào, náo nhiệt. Một đứa trẻ xanh xao vàng vọt đầu tóc lộn xộn, hai bàn tay nứt da run lẩy bẩy đang cầu xin người đi đường. Nhưng thời buổi này, mấy người đi ăn xin đều có hội nhóm cả, bọn họ có khi còn giàu có hơn cả người cho tiền. Mặc dù mọi người đều có chút thông cảm nhưng đều không bố thí. Một lúc lâu sau mới có người tốt bụng tiến lên, đánh giá Tiểu Lộc Bảo một chút rồi nhẹ giọng hỏi: "Bạn nhỏ à, sao cháu lại ở bên ngoài một mình vậy, cha mẹ đâu rồi?"Ánh mắt của Tiểu Lộc Bảo lóe lên nhưng bé không dám đáp lại. Bé không có cha mẹ, chỉ có một người cha nuôi rất thích uống rượu. Cha nuôi không cho bé ăn mà ngày nào cũng bắt bé phải đi ăn xin, không cho phép bé nói chuyện với người khác. Nếu bị phát hiện thì bé còn bị đánh đập dã man!“Cái thứ nuôi tốn cơm kia!”Quả nhiên chưa đến vài giây sau, cha… Chuyện này cũng giống như thường ngày chúng ta đều làm mấy bài toán khó, sau khi thấy đề toán dễ, không phải cảm thấy rất đơn giản sao!“Dựa theo những manh mối này, Lộc Bảo có khả năng rất lớn là cô gái mệnh trời! Mọi người có hỏi sư phụ Lộc Bảo chưa?” Mặc dù Phương Quân Thiên vẫn còn trong trạng thái kinh ngạc, nhưng suy nghĩ trong anh lại rất rõ ràng, nếu không anh sẽ không đạt nhiều thành tích cao như vậy trong độ tuổi còn khá trẻ.“Vậy là Lộc Bảo có thể sử dụng châm pháp Quỷ thủ để châm cứu ư?” Phương Quân Thiên hưng phấn hỏi.Hai người phía đối diện thấy dáng vẻ Phương Quân Thiên như vậy, cũng biết trong lòng Phương Quân Thiên có suy nghĩ gì.Cha Phương nói với Phương Quân Thiên: “Con bé có thể làm được, Xuyên Bách đã đặt riêng cho Lộc Bảo một bộ kim bạc, nhưng bên phía mẹ các con thì, hiện tại không phải thời điểm thích hợp!” Khi nhắc đến vợ mình, cha Phương vẫn rất lo lắng!“Vì sao ạ?” Phương Quân Thiên vẫn chưa hiểu lời nói này của cha Phương, không phải Lộc Bảo biết châm cứu sao?“Sự phụ Lộc Bảo nói rằng muốn đi tìm bốn loại thuốc, hiện tại đã tìm được hai loại thuốc rồi, hai loại thuốc còn lại thì có hơi khó tìm!” Phương Xuyên Bách cũng vì chuyện tìm thuốc mà buồn rầu.“Thuốc gì mà nhà họ Phương chúng ta tìm không thấy?”“Bốn loại thuốc đó là: Hoa hồng trên núi, Huyết đằng trăm năm, Tuyết liên ngàn năm, cỏ Linh chi ngàn năm! Anh đã mua được hoa hồng, hai ngày nữa sẽ có Huyết đằng, còn mấy vị thuốc ngàn năm thì thật sự là rất khó tìm!”Hoa hồng trên núi là do Phương Xuyên Bách bỏ một số tiền lớn để mua về được, còn Huyết đằng trăm năm là thù lao của một vị khách tìm đến để trị bệnh, bọn họ đã hẹn với người này đến đây khám vào ngày mốt, chính xác là ngày mốt, bởi vì ngày mai bộ kim bạc được chế tạo riêng cho Lộc Bảo sẽ đến, nếu Lộc Bảo không sử dụng châm pháp Quỷ thủ, thì bọn họ sẽ không bao giờ dám nhận người bệnh như vậy.Khi nghe đến yêu cầu của thuốc, Phương Quân Thiên cau mày hỏi: “Năm tuổi của thuốc không thể giảm ư?”Phương Xuyên Bách cũng bất đắc dĩ nói: “Anh cũng từng hỏi vấn đề tương tự như vậy rồi!”Phương Quân Thiên bỗng nhiên ngẩng đầu lên nói: "Cha ơi, chúng ta đến chỗ đó tìm đi!""Cha đã đi rồi, đúng là có một ít manh mối, nhưng rất khó giải quyết, huống hồ chúng ta cũng cần cảnh giác kẻ thù làm hỏng chuyện!"Phương Quân Thiên gật đầu, căn phòng bỗng rơi vào yên tĩnh, anh biết rằng nếu bản thân không học y học cổ truyền thì có lẽ cha và anh Cả sẽ không nói cho anh biết bí mật này!Ba người ngồi trong phòng làm việc uống trà, không có ý định ra ngoài!Phương Quân Thiên nhớ lại sự việc từ đầu tới cuối, đối mặt với châm pháp Quỷ thủ, lòng anh cũng như lửa đốt.Anh thử cất lời: “Cha, ừ thì… Con… Đi học châm pháp Quỷ thủ được không?”Cha Phương biết loại châm pháp này hấp dẫn đến nhường nào với người nhà họ Phương, từ thời ông nội của ông nội ông đã không bắt buộc người trong tộc phải học châm pháp Quỷ thủ nữa rồi.Loại châm pháp này nếu không có thiên phú thì không thể học nổi, nhưng để học thì lại quá mạo hiểm, chỉ cần bất cẩn một chút sẽ trở thành kẻ ngốc.Sau này số lượng người nhà họ Phương ngày càng giảm sút nên không cho phép lớp trẻ nghiên cứu nữa, chỉ cho bọn họ biết rằng châm pháp đó có tồn tại, dù sao cũng là đồ của tổ tiên nên không thể vứt bỏ được.Đối với Phương Quân Thiên mà nói, thiên phú của anh không thành vấn đề, loại châm pháp này có thể đưa anh l*n đ*nh cao, sao lại không thèm khát được chứ!Cha Phương lắc lắc đầu: “Chúng ta không dám hỏi.Sư phụ Lộc Bảo là người sáu trăm năm trước, chúng ta không biết tính tình ông cụ thế nào, lỡ như mạo phạm đến thì mất nhiều hơn được!” Hiện giờ Đỗ Hành đang dạy dỗ nhiệt tình cho Lộc Bảo, không thể để ông cụ cảm thấy chúng ta lòng tham không đáy.Tuy Phương Quân Thiên thấy hơi tiếc nhưng vẫn nhìn nhận rất rõ đại cục.Trong giới y học cổ truyền, bọn họ vô cùng tôn sư trọng đạo, không thể mạo phạm thầy truyền thừa được!Anh cầm điện thoại gửi tin nhắn xin nghỉ cho viện trưởng.Anh chuẩn bị sau này ở bên Lộc Bảo nhiều hơn, vì vậy nên phải giảm bớt chương trình học ở trường..

Chương 43: Chương 43