Tác giả:

"Tôi phải đi rồi." Nước ngoài, trước một đại điện hùng vĩ, người đàn ông và người dưới của mình nói lời tạm biệt cuối cùng. Trên biển hiệu được rèn đúc bằng ngọc lưu ly, ba chữ: "Điện Chiến Thần" phát ra ánh vàng lóng lánh. "Đại ca thực sự muốn đi sao?" Một thanh niên đi lên trước, trong mắt đều là vẻ không nỡ. "Phải đi rồi" Ánh mắt người đàn ông hoảng hốt, ký ức được phủ bụi lập tức lại mở ra. Năm năm trước, anh không quan tâm vợ giữ mình lại, rời khỏi Hải Kinh, ly biệt quê hương. Tham quan, xuất ngũ, tham gia lính đánh thuê cho đến tận bây giờ. Ba chữ Điện Chiến Thần trở thành tổ chức số một số hai thế giới, tài sản vô số. Trong điện ngoài anh thì còn mười hai chiến thần nữa, tùy tiện chọn một cũng có thể làm cho người ta nghe mà sợ mất mật. Có thể nói bây giờ anh đang ở trong thời kỳ đỉnh cao. Lúc này rời đi thì đúng là làm cho người ta không khỏi tiếc hận. "Nhóc Tư, tin tức tôi bảo cậu điều tra đã có chưa?" "Tra được rồi đại ca ạ. Sau khi anh rời khỏi thành phố Hải Kinh, chị dâu…

Chương 99: Anh Là Kẻ Điên!

Chiến Thần Ngạo ThếTác giả: 330Truyện Đô Thị, Truyện Sủng"Tôi phải đi rồi." Nước ngoài, trước một đại điện hùng vĩ, người đàn ông và người dưới của mình nói lời tạm biệt cuối cùng. Trên biển hiệu được rèn đúc bằng ngọc lưu ly, ba chữ: "Điện Chiến Thần" phát ra ánh vàng lóng lánh. "Đại ca thực sự muốn đi sao?" Một thanh niên đi lên trước, trong mắt đều là vẻ không nỡ. "Phải đi rồi" Ánh mắt người đàn ông hoảng hốt, ký ức được phủ bụi lập tức lại mở ra. Năm năm trước, anh không quan tâm vợ giữ mình lại, rời khỏi Hải Kinh, ly biệt quê hương. Tham quan, xuất ngũ, tham gia lính đánh thuê cho đến tận bây giờ. Ba chữ Điện Chiến Thần trở thành tổ chức số một số hai thế giới, tài sản vô số. Trong điện ngoài anh thì còn mười hai chiến thần nữa, tùy tiện chọn một cũng có thể làm cho người ta nghe mà sợ mất mật. Có thể nói bây giờ anh đang ở trong thời kỳ đỉnh cao. Lúc này rời đi thì đúng là làm cho người ta không khỏi tiếc hận. "Nhóc Tư, tin tức tôi bảo cậu điều tra đã có chưa?" "Tra được rồi đại ca ạ. Sau khi anh rời khỏi thành phố Hải Kinh, chị dâu… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc."Dương Kiến Nghiêm." Trương Nhất Minh hít một ngụm khí lạnh, sắc mặt thay đổi cực kỳ âm trầm."Thật phiền phức Dương Kiển Nghiêm nhéo tai Trương Hải Quân, lại bắn một phát nữa. Máu tươi nhiễm đỏ tay Dương Kiến Nghiêm, đồng thời trong tay anh đã có thêm nửa lỗ tai. Tàn nhẫn!  kh*ng b*! . Người tàn nhẫn không nói nhiều! "Anh là kẻ điên!" "Anh là một kẻ điên!" !Nhìn Dương Kiến Nghiêm, ánh mắt Trương Nhất Minh tràn ngập sợ hãi, cuối cùng anh ta không chịu nổi nữa nói ra. "Nói!" Dương Kiến Nghiêm nói."Lam Linh bị người khác đưa đi rồi, bị người khác đưa đi rồi!" Phòng tuyến tâm lý của Trương Nhất Minh đã sụp đổ, anh ta không còn cứng miệng nữa, thốt ra. "Bị ai?" "Tôi không biết, tôi không biết" Trương Nhất Minh lắc đầu như trống bỏ."Tiếp tục nói." "Lúc đầu tôi tính dùng Lam Linh để uy h**p anh, ai mà biết được là tôi vừa đưa Lam Linh tới đây thì có mấy người mặc comle màu đen xông vào, bọn họ còn mang súng, tôi không dám phản kháng nên đã để họ đưa Lam Linh đi, bọn họ đã đưa Lam Linh đi rồi." Tình huống đúng là giống với lời Trương Nhất Minh nói, lúc những người khác gọi điện cho Dương Kiến Nghiêm, Lam Linh đã bị những người đó đưa đi. Nhưng anh ta vẫn gọi điện cho Dương Kiến Nghiêm, dù sao thì Lam Linh cũng đã bị người ta bắt đi rồi, sau đó Dương Kiến Nghiêm vẫn nghĩ Lam Linh nằm trong tay mình, này là được rồi, anh ta vẫn có thể lấy cái này để uy h**p. "Cho nên lúc anh gọi điện cho tôi, Lam Linh đã không còn ở chỗ anh nữa? Mà bị một nhóm khác bắt đi rồi?" Dương Kiển Nghiêm nghe ra đại khái."Đúng vậy!" Trương Nhất Minh gật đầu. "Là như vậy là như vậy." Hứa Thu Hân cũng bị một màn vừa nãy của Dương Kiển Nghiêm dọa sợ, vội vàng gật đầu. "Biết rồi" Dương Kiến Nghiêm gật đầu. Sau đó anh xách Trương Hải Quân đã tê liệt dưới đất lên, một súng đặt trên đầu ông ta. "Dương Kiến Nghiêm, những gì tôi nói là sự thaajt, tôi có video, tôi vốn tính quay lại rồi đưa cho anh, trùng hợp video quay được những người đưa Lam Linh đi, tôi có thể đưa cho anh video!" Nghe câu này, Lang Hành chiếc điện thoại của anh ta trên đất lên."Ở trong điện thoại này" Trương Nhất Minh vội vàng nói."Ừ!" Dương Kiến Nghiêm gật đầu.Nhưng súng vẫn đặt trên đầu Trương Hải Quân, chưa hề dời đi, "Những gì tôi nói đều là thật! Những gì tôi nói đều là thật!" N Thấy thế, Trương Nhất Minh điên cuồng lặp lại."Tôi tin anh" Dương Kiển Nghiêm nhìn Trương Nhất Minh một cái. "Anh không nên động vào tôi, càng không nên động vào Lam Linh, tôi đã từng nói, cả nhà anh đều phải chết." "Bố anh chính là người đầu tiên" "Dương Kiển Nghiêm, tôi sai rồi, anh hãy cho tôi thêm một cơ hội! Cho tôi thêm một cơ hội!" Nhìn thấy ánh mắt tràn ngập sát ý của Dương Kiến Nghiêm, Trương Nhất Minh sợ thật rồi, anh ta bắt đầu cầu xin. "Tôi đã cho anh cơ hội, nhưng tự anh không biết quý trọng" .

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

"Dương Kiến Nghiêm." Trương Nhất Minh hít một ngụm khí lạnh, sắc mặt thay đổi cực kỳ âm trầm.

"Thật phiền phức Dương Kiển Nghiêm nhéo tai Trương Hải Quân, lại bắn một phát nữa. 

Máu tươi nhiễm đỏ tay Dương Kiến Nghiêm, đồng thời trong tay anh đã có thêm nửa lỗ tai. 

Tàn nhẫn!  kh*ng b*! 

Người tàn nhẫn không nói nhiều! 

"Anh là kẻ điên!" 

"Anh là một kẻ điên!" !Nhìn Dương Kiến Nghiêm, ánh mắt Trương Nhất Minh tràn ngập sợ hãi, cuối cùng anh ta không chịu nổi nữa nói ra. 

"Nói!" Dương Kiến Nghiêm nói.

"Lam Linh bị người khác đưa đi rồi, bị người khác đưa đi rồi!" 

Phòng tuyến tâm lý của Trương Nhất Minh đã sụp đổ, anh ta không còn cứng miệng nữa, thốt ra. 

"Bị ai?" "Tôi không biết, tôi không biết" Trương Nhất Minh lắc đầu như trống bỏ.

"Tiếp tục nói." 

"Lúc đầu tôi tính dùng Lam Linh để uy h**p anh, ai mà biết được là tôi vừa đưa Lam Linh tới đây thì có mấy người mặc comle màu đen xông vào, bọn họ còn 

mang súng, tôi không dám phản kháng nên đã để họ đưa Lam Linh đi, bọn họ đã đưa Lam Linh đi rồi." 

Tình huống đúng là giống với lời Trương Nhất Minh nói, lúc những người khác gọi điện cho Dương Kiến Nghiêm, Lam Linh đã bị những người đó đưa đi. 

Nhưng anh ta vẫn gọi điện cho Dương Kiến Nghiêm, dù sao thì Lam Linh cũng đã bị người ta bắt đi rồi, sau đó Dương Kiến Nghiêm vẫn nghĩ Lam Linh nằm trong tay mình, này là được rồi, anh ta vẫn có thể lấy cái này để uy h**p. 

"Cho nên lúc anh gọi điện cho tôi, Lam Linh đã không còn ở chỗ anh nữa? Mà bị một nhóm khác bắt đi rồi?" 

Dương Kiển Nghiêm nghe ra đại khái.

"Đúng vậy!" Trương Nhất Minh gật đầu. 

"Là như vậy là như vậy." Hứa Thu Hân cũng bị một màn vừa nãy của Dương Kiển Nghiêm dọa sợ, vội vàng gật đầu. 

"Biết rồi" Dương Kiến Nghiêm gật đầu. 

Sau đó anh xách Trương Hải Quân đã tê liệt dưới đất lên, một súng đặt trên đầu ông ta. 

"Dương Kiến Nghiêm, những gì tôi nói là sự thaajt, tôi có video, tôi vốn tính quay lại rồi đưa cho anh, trùng hợp video quay được những người đưa Lam Linh đi, tôi có thể đưa cho anh video!" 

Nghe câu này, Lang Hành chiếc điện thoại của anh ta trên đất lên.

"Ở trong điện thoại này" Trương Nhất Minh vội vàng nói.

"Ừ!" Dương Kiến Nghiêm gật đầu.

Nhưng súng vẫn đặt trên đầu Trương Hải Quân, chưa hề dời đi, "Những gì tôi nói đều là thật! Những gì tôi nói đều là thật!" 

Thấy thế, Trương Nhất Minh điên cuồng lặp lại.

"Tôi tin anh" Dương Kiển Nghiêm nhìn Trương Nhất Minh một cái. 

"Anh không nên động vào tôi, càng không nên động vào Lam Linh, tôi đã từng nói, cả nhà anh đều phải chết." 

"Bố anh chính là người đầu tiên" 

"Dương Kiển Nghiêm, tôi sai rồi, anh hãy cho tôi thêm một cơ hội! Cho tôi thêm một cơ hội!" 

Nhìn thấy ánh mắt tràn ngập sát ý của Dương Kiến Nghiêm, Trương Nhất Minh sợ thật rồi, anh ta bắt đầu cầu xin. 

"Tôi đã cho anh cơ hội, nhưng tự anh không biết quý trọng" 

Image removed.

.

Chiến Thần Ngạo ThếTác giả: 330Truyện Đô Thị, Truyện Sủng"Tôi phải đi rồi." Nước ngoài, trước một đại điện hùng vĩ, người đàn ông và người dưới của mình nói lời tạm biệt cuối cùng. Trên biển hiệu được rèn đúc bằng ngọc lưu ly, ba chữ: "Điện Chiến Thần" phát ra ánh vàng lóng lánh. "Đại ca thực sự muốn đi sao?" Một thanh niên đi lên trước, trong mắt đều là vẻ không nỡ. "Phải đi rồi" Ánh mắt người đàn ông hoảng hốt, ký ức được phủ bụi lập tức lại mở ra. Năm năm trước, anh không quan tâm vợ giữ mình lại, rời khỏi Hải Kinh, ly biệt quê hương. Tham quan, xuất ngũ, tham gia lính đánh thuê cho đến tận bây giờ. Ba chữ Điện Chiến Thần trở thành tổ chức số một số hai thế giới, tài sản vô số. Trong điện ngoài anh thì còn mười hai chiến thần nữa, tùy tiện chọn một cũng có thể làm cho người ta nghe mà sợ mất mật. Có thể nói bây giờ anh đang ở trong thời kỳ đỉnh cao. Lúc này rời đi thì đúng là làm cho người ta không khỏi tiếc hận. "Nhóc Tư, tin tức tôi bảo cậu điều tra đã có chưa?" "Tra được rồi đại ca ạ. Sau khi anh rời khỏi thành phố Hải Kinh, chị dâu… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc."Dương Kiến Nghiêm." Trương Nhất Minh hít một ngụm khí lạnh, sắc mặt thay đổi cực kỳ âm trầm."Thật phiền phức Dương Kiển Nghiêm nhéo tai Trương Hải Quân, lại bắn một phát nữa. Máu tươi nhiễm đỏ tay Dương Kiến Nghiêm, đồng thời trong tay anh đã có thêm nửa lỗ tai. Tàn nhẫn!  kh*ng b*! . Người tàn nhẫn không nói nhiều! "Anh là kẻ điên!" "Anh là một kẻ điên!" !Nhìn Dương Kiến Nghiêm, ánh mắt Trương Nhất Minh tràn ngập sợ hãi, cuối cùng anh ta không chịu nổi nữa nói ra. "Nói!" Dương Kiến Nghiêm nói."Lam Linh bị người khác đưa đi rồi, bị người khác đưa đi rồi!" Phòng tuyến tâm lý của Trương Nhất Minh đã sụp đổ, anh ta không còn cứng miệng nữa, thốt ra. "Bị ai?" "Tôi không biết, tôi không biết" Trương Nhất Minh lắc đầu như trống bỏ."Tiếp tục nói." "Lúc đầu tôi tính dùng Lam Linh để uy h**p anh, ai mà biết được là tôi vừa đưa Lam Linh tới đây thì có mấy người mặc comle màu đen xông vào, bọn họ còn mang súng, tôi không dám phản kháng nên đã để họ đưa Lam Linh đi, bọn họ đã đưa Lam Linh đi rồi." Tình huống đúng là giống với lời Trương Nhất Minh nói, lúc những người khác gọi điện cho Dương Kiến Nghiêm, Lam Linh đã bị những người đó đưa đi. Nhưng anh ta vẫn gọi điện cho Dương Kiến Nghiêm, dù sao thì Lam Linh cũng đã bị người ta bắt đi rồi, sau đó Dương Kiến Nghiêm vẫn nghĩ Lam Linh nằm trong tay mình, này là được rồi, anh ta vẫn có thể lấy cái này để uy h**p. "Cho nên lúc anh gọi điện cho tôi, Lam Linh đã không còn ở chỗ anh nữa? Mà bị một nhóm khác bắt đi rồi?" Dương Kiển Nghiêm nghe ra đại khái."Đúng vậy!" Trương Nhất Minh gật đầu. "Là như vậy là như vậy." Hứa Thu Hân cũng bị một màn vừa nãy của Dương Kiển Nghiêm dọa sợ, vội vàng gật đầu. "Biết rồi" Dương Kiến Nghiêm gật đầu. Sau đó anh xách Trương Hải Quân đã tê liệt dưới đất lên, một súng đặt trên đầu ông ta. "Dương Kiến Nghiêm, những gì tôi nói là sự thaajt, tôi có video, tôi vốn tính quay lại rồi đưa cho anh, trùng hợp video quay được những người đưa Lam Linh đi, tôi có thể đưa cho anh video!" Nghe câu này, Lang Hành chiếc điện thoại của anh ta trên đất lên."Ở trong điện thoại này" Trương Nhất Minh vội vàng nói."Ừ!" Dương Kiến Nghiêm gật đầu.Nhưng súng vẫn đặt trên đầu Trương Hải Quân, chưa hề dời đi, "Những gì tôi nói đều là thật! Những gì tôi nói đều là thật!" N Thấy thế, Trương Nhất Minh điên cuồng lặp lại."Tôi tin anh" Dương Kiển Nghiêm nhìn Trương Nhất Minh một cái. "Anh không nên động vào tôi, càng không nên động vào Lam Linh, tôi đã từng nói, cả nhà anh đều phải chết." "Bố anh chính là người đầu tiên" "Dương Kiển Nghiêm, tôi sai rồi, anh hãy cho tôi thêm một cơ hội! Cho tôi thêm một cơ hội!" Nhìn thấy ánh mắt tràn ngập sát ý của Dương Kiến Nghiêm, Trương Nhất Minh sợ thật rồi, anh ta bắt đầu cầu xin. "Tôi đã cho anh cơ hội, nhưng tự anh không biết quý trọng" .

Chương 99: Anh Là Kẻ Điên!