"Tôi phải đi rồi." Nước ngoài, trước một đại điện hùng vĩ, người đàn ông và người dưới của mình nói lời tạm biệt cuối cùng. Trên biển hiệu được rèn đúc bằng ngọc lưu ly, ba chữ: "Điện Chiến Thần" phát ra ánh vàng lóng lánh. "Đại ca thực sự muốn đi sao?" Một thanh niên đi lên trước, trong mắt đều là vẻ không nỡ. "Phải đi rồi" Ánh mắt người đàn ông hoảng hốt, ký ức được phủ bụi lập tức lại mở ra. Năm năm trước, anh không quan tâm vợ giữ mình lại, rời khỏi Hải Kinh, ly biệt quê hương. Tham quan, xuất ngũ, tham gia lính đánh thuê cho đến tận bây giờ. Ba chữ Điện Chiến Thần trở thành tổ chức số một số hai thế giới, tài sản vô số. Trong điện ngoài anh thì còn mười hai chiến thần nữa, tùy tiện chọn một cũng có thể làm cho người ta nghe mà sợ mất mật. Có thể nói bây giờ anh đang ở trong thời kỳ đỉnh cao. Lúc này rời đi thì đúng là làm cho người ta không khỏi tiếc hận. "Nhóc Tư, tin tức tôi bảo cậu điều tra đã có chưa?" "Tra được rồi đại ca ạ. Sau khi anh rời khỏi thành phố Hải Kinh, chị dâu…
Chương 121: Lam Linh Chưa Chết
Chiến Thần Ngạo ThếTác giả: 330Truyện Đô Thị, Truyện Sủng"Tôi phải đi rồi." Nước ngoài, trước một đại điện hùng vĩ, người đàn ông và người dưới của mình nói lời tạm biệt cuối cùng. Trên biển hiệu được rèn đúc bằng ngọc lưu ly, ba chữ: "Điện Chiến Thần" phát ra ánh vàng lóng lánh. "Đại ca thực sự muốn đi sao?" Một thanh niên đi lên trước, trong mắt đều là vẻ không nỡ. "Phải đi rồi" Ánh mắt người đàn ông hoảng hốt, ký ức được phủ bụi lập tức lại mở ra. Năm năm trước, anh không quan tâm vợ giữ mình lại, rời khỏi Hải Kinh, ly biệt quê hương. Tham quan, xuất ngũ, tham gia lính đánh thuê cho đến tận bây giờ. Ba chữ Điện Chiến Thần trở thành tổ chức số một số hai thế giới, tài sản vô số. Trong điện ngoài anh thì còn mười hai chiến thần nữa, tùy tiện chọn một cũng có thể làm cho người ta nghe mà sợ mất mật. Có thể nói bây giờ anh đang ở trong thời kỳ đỉnh cao. Lúc này rời đi thì đúng là làm cho người ta không khỏi tiếc hận. "Nhóc Tư, tin tức tôi bảo cậu điều tra đã có chưa?" "Tra được rồi đại ca ạ. Sau khi anh rời khỏi thành phố Hải Kinh, chị dâu… Nghĩa trang nhà họ Ngô. Thời gian gần tới 0h.Ngô Phong quỳ gối trước bia mộ, run lẩy bẩy trong mưa, đôi môi vì lạnh mà thâm tím lại. "Đại ca, toàn bộ già trẻ trên dưới nhà họ Ngô, kể cả những người không sống trong thành phố cũng đều bị áp giải về rồi.Toàn bộ nhà họ Ngô không thiếu một người” Côn Lăng Thiên biết được tin tức từ thuộc hạ rằng tất cả người nhà họ Ngô đang bị giam giữ ở tầng hai rồi mới báo cáo lại với Dương Kiến Nghiêm. "Tốt!" Cuối cùng thì người vẫn luôn giữ yên lặng là Dương Kiến Nghiêm cũng đã lên tiếng. Anh tiến lên phía trước, đạp Ngô Phong đang quỳ trên đất ngã xuống, nhìn ngôi mộ không tên rồi nói một cách nặng nề: “Đợi thêm chút nữa rồi bố sẽ tiễn họ xuống dưới đó cùng !con." Nghe thấy câu nói này, thần kinh vẫn luôn căng thẳng của Ngô Phong cuối cùng cũng sụp đổ.Trong khoảnh khắc đó, anh ta lập tức gào khóc lên. "Cậu Dương, chiến thần Côn Lăng Thiên, tôi có chuyện muốn nói, các người không thể giết tôi”. Vốn dĩ lúc trước Ngô Phong vẫn còn một chút kiêu ngạo, muốn giết cả nhà họ Ngô cũng không phải chuyện nhỏ.Cứ coi như Chiến thần Côn Lăng Thiên có chỗ dựa thì cũng phải suy tính kỹ càng.Nói chung là anh ta không tin Dương Kiến Nghiêm dám làm chuyện đó.Nhưng thời gian càng trôi qua thì nỗi sợ hãi trong lòng anh ta cũng không thể kìm nén được nữa mà tuôn trào ra ngoài. "Tôi có chuyện muốn nói, các người không thể giết tôi!" Ngô Phong quỳ rạp trên mặt đất, lớn tiếng gào thét. “Nhân lúc vẫn còn thời gian, muốn trăn trối gì thì anh mau nói đi”. "Lam Linh chưa chết, Lam Linh chưa chết!” Ngô Phong vội vàng nói: “Cô bé chưa chết, vẫn chưa chết, cho nên cậu không thể giết tôi” "Anh nói cái gì?" Trái tim đã chết lặng của Dương Kiển Nghiêm đột nhiên nổi lên sóng to gió lớn. Anh dùng một tay nhấc Ngô Phong đang quỳ trên mặt đất lên: “Anh nói cái gì? Lam Linh chưa chết?” "Được! Dẫn tôi đi” Dương Kiến Nghiêm nói. "Đại ca, vậy một lát nữa người nhà họ Ngô đến đây thì sao?” Côn Lăng Thiên dò hỏi. "Đến thì để họ chờ đi” Dương Kiến Nghiêm nói: "Chúng ta đi thôi.” "Được!" Nói xong, Dương Kiến Nghiêm lập tức dẫn theo Ngô Phong rời khỏi nghĩa trang. Mà khi Ngô Phong vừa ngồi trên xe rời khỏi nghĩa trang không bao lâu thì nhìn thấy trên đường quốc lộ phía xa xa có gần một trăm chiếc xe jeep màu xanh.Phía sau đoàn xe còn có gần một nghìn bộ binh đang hành quân tiến lên..
Nghĩa trang nhà họ Ngô.
Thời gian gần tới 0h.
Ngô Phong quỳ gối trước bia mộ, run lẩy bẩy trong mưa, đôi môi vì lạnh mà thâm tím lại. "Đại ca, toàn bộ già trẻ trên dưới nhà họ Ngô, kể cả những người không sống trong thành phố cũng đều bị áp giải về rồi.
Toàn bộ nhà họ Ngô không thiếu một người”
Côn Lăng Thiên biết được tin tức từ thuộc hạ rằng tất cả người nhà họ Ngô đang bị giam giữ ở tầng hai rồi mới báo cáo lại với Dương Kiến Nghiêm.
"Tốt!" Cuối cùng thì người vẫn luôn giữ yên lặng là Dương Kiến Nghiêm cũng đã lên tiếng.
Anh tiến lên phía trước, đạp Ngô Phong đang quỳ trên đất ngã xuống, nhìn ngôi mộ không tên rồi nói một cách nặng nề: “Đợi thêm chút nữa rồi bố sẽ tiễn họ xuống dưới đó cùng !con."
Nghe thấy câu nói này, thần kinh vẫn luôn căng thẳng của Ngô Phong cuối cùng cũng sụp đổ.
Trong khoảnh khắc đó, anh ta lập tức gào khóc lên.
"Cậu Dương, chiến thần Côn Lăng Thiên, tôi có chuyện muốn nói, các người không thể giết tôi”.
Vốn dĩ lúc trước Ngô Phong vẫn còn một chút kiêu ngạo, muốn giết cả nhà họ Ngô cũng không phải chuyện nhỏ.
Cứ coi như Chiến thần Côn Lăng Thiên có chỗ dựa thì cũng phải suy tính kỹ càng.
Nói chung là anh ta không tin Dương Kiến Nghiêm dám làm chuyện đó.
Nhưng thời gian càng trôi qua thì nỗi sợ hãi trong lòng anh ta cũng không thể kìm nén được
nữa mà tuôn trào ra ngoài.
"Tôi có chuyện muốn nói, các người không thể giết tôi!" Ngô Phong quỳ rạp trên mặt đất, lớn tiếng gào thét.
“Nhân lúc vẫn còn thời gian, muốn trăn trối gì thì anh mau nói đi”.
"Lam Linh chưa chết, Lam Linh chưa chết!”
Ngô Phong vội vàng nói: “Cô bé chưa chết, vẫn chưa chết, cho nên cậu không thể giết tôi”
"Anh nói cái gì?"
Trái tim đã chết lặng của Dương Kiển Nghiêm đột nhiên nổi lên sóng to gió lớn.
Anh dùng một tay nhấc Ngô Phong đang quỳ trên mặt đất lên: “Anh nói cái gì? Lam Linh chưa chết?”
"Được! Dẫn tôi đi” Dương Kiến Nghiêm nói.
"Đại ca, vậy một lát nữa người nhà họ Ngô đến đây thì sao?” Côn Lăng Thiên dò hỏi.
"Đến thì để họ chờ đi” Dương Kiến Nghiêm nói: "Chúng ta đi thôi.”
"Được!"
Nói xong, Dương Kiến Nghiêm lập tức dẫn theo Ngô Phong rời khỏi nghĩa trang.
Mà khi Ngô Phong vừa ngồi trên xe rời khỏi nghĩa trang không bao lâu thì nhìn thấy trên đường quốc lộ phía xa xa có gần một trăm chiếc xe jeep màu xanh.
Phía sau đoàn xe còn có gần một nghìn bộ binh đang hành quân tiến lên..
Chiến Thần Ngạo ThếTác giả: 330Truyện Đô Thị, Truyện Sủng"Tôi phải đi rồi." Nước ngoài, trước một đại điện hùng vĩ, người đàn ông và người dưới của mình nói lời tạm biệt cuối cùng. Trên biển hiệu được rèn đúc bằng ngọc lưu ly, ba chữ: "Điện Chiến Thần" phát ra ánh vàng lóng lánh. "Đại ca thực sự muốn đi sao?" Một thanh niên đi lên trước, trong mắt đều là vẻ không nỡ. "Phải đi rồi" Ánh mắt người đàn ông hoảng hốt, ký ức được phủ bụi lập tức lại mở ra. Năm năm trước, anh không quan tâm vợ giữ mình lại, rời khỏi Hải Kinh, ly biệt quê hương. Tham quan, xuất ngũ, tham gia lính đánh thuê cho đến tận bây giờ. Ba chữ Điện Chiến Thần trở thành tổ chức số một số hai thế giới, tài sản vô số. Trong điện ngoài anh thì còn mười hai chiến thần nữa, tùy tiện chọn một cũng có thể làm cho người ta nghe mà sợ mất mật. Có thể nói bây giờ anh đang ở trong thời kỳ đỉnh cao. Lúc này rời đi thì đúng là làm cho người ta không khỏi tiếc hận. "Nhóc Tư, tin tức tôi bảo cậu điều tra đã có chưa?" "Tra được rồi đại ca ạ. Sau khi anh rời khỏi thành phố Hải Kinh, chị dâu… Nghĩa trang nhà họ Ngô. Thời gian gần tới 0h.Ngô Phong quỳ gối trước bia mộ, run lẩy bẩy trong mưa, đôi môi vì lạnh mà thâm tím lại. "Đại ca, toàn bộ già trẻ trên dưới nhà họ Ngô, kể cả những người không sống trong thành phố cũng đều bị áp giải về rồi.Toàn bộ nhà họ Ngô không thiếu một người” Côn Lăng Thiên biết được tin tức từ thuộc hạ rằng tất cả người nhà họ Ngô đang bị giam giữ ở tầng hai rồi mới báo cáo lại với Dương Kiến Nghiêm. "Tốt!" Cuối cùng thì người vẫn luôn giữ yên lặng là Dương Kiến Nghiêm cũng đã lên tiếng. Anh tiến lên phía trước, đạp Ngô Phong đang quỳ trên đất ngã xuống, nhìn ngôi mộ không tên rồi nói một cách nặng nề: “Đợi thêm chút nữa rồi bố sẽ tiễn họ xuống dưới đó cùng !con." Nghe thấy câu nói này, thần kinh vẫn luôn căng thẳng của Ngô Phong cuối cùng cũng sụp đổ.Trong khoảnh khắc đó, anh ta lập tức gào khóc lên. "Cậu Dương, chiến thần Côn Lăng Thiên, tôi có chuyện muốn nói, các người không thể giết tôi”. Vốn dĩ lúc trước Ngô Phong vẫn còn một chút kiêu ngạo, muốn giết cả nhà họ Ngô cũng không phải chuyện nhỏ.Cứ coi như Chiến thần Côn Lăng Thiên có chỗ dựa thì cũng phải suy tính kỹ càng.Nói chung là anh ta không tin Dương Kiến Nghiêm dám làm chuyện đó.Nhưng thời gian càng trôi qua thì nỗi sợ hãi trong lòng anh ta cũng không thể kìm nén được nữa mà tuôn trào ra ngoài. "Tôi có chuyện muốn nói, các người không thể giết tôi!" Ngô Phong quỳ rạp trên mặt đất, lớn tiếng gào thét. “Nhân lúc vẫn còn thời gian, muốn trăn trối gì thì anh mau nói đi”. "Lam Linh chưa chết, Lam Linh chưa chết!” Ngô Phong vội vàng nói: “Cô bé chưa chết, vẫn chưa chết, cho nên cậu không thể giết tôi” "Anh nói cái gì?" Trái tim đã chết lặng của Dương Kiển Nghiêm đột nhiên nổi lên sóng to gió lớn. Anh dùng một tay nhấc Ngô Phong đang quỳ trên mặt đất lên: “Anh nói cái gì? Lam Linh chưa chết?” "Được! Dẫn tôi đi” Dương Kiến Nghiêm nói. "Đại ca, vậy một lát nữa người nhà họ Ngô đến đây thì sao?” Côn Lăng Thiên dò hỏi. "Đến thì để họ chờ đi” Dương Kiến Nghiêm nói: "Chúng ta đi thôi.” "Được!" Nói xong, Dương Kiến Nghiêm lập tức dẫn theo Ngô Phong rời khỏi nghĩa trang. Mà khi Ngô Phong vừa ngồi trên xe rời khỏi nghĩa trang không bao lâu thì nhìn thấy trên đường quốc lộ phía xa xa có gần một trăm chiếc xe jeep màu xanh.Phía sau đoàn xe còn có gần một nghìn bộ binh đang hành quân tiến lên..