Tác giả:

Đế quốc Càn Lam, hành tỉnh Tây Xuyên. Quận Bạch Long, Hàn phủ. "Cô nói cái gì? Cô gái vừa mới đánh ta… là đại tỷ của ta hả?” Trong sương phòng, một thanh niên quần áo lộng lẫy, ngũ quan thanh tú, mặt mày bầm tím đang nằm dài trên giường. Lúc này, trên mặt hắn hiện lên vẻ oan ức hơn cả Đậu Nga. Hắn nhìn chằm chằm tiểu l0li khoảng mười hai mười ba tuổi trước mắt với ánh mắt u oán. “Ta và cô ta có mối thù giết cha hay sao mà cô ta ra tay tàn nhẫn thế này?” Tiểu l0li nhấp nháy đôi mắt to tròn, lẩm bẩm: “Gia chủ, là do tối qua người say rượu, đi trộm đồ lót của con gái thành chủ, vậy nên đại tiểu thư mới không nhịn được ra tay đánh người.” “Cái gì? Ta trộm đồ lót hả? Ta bi3n thái vậy sao?” Thanh niên hơi hạ giọng xuống, rồi lập tức cãi lại: “Nam tử hán đại trượng phu, đôi khi mắc phải sai lầm là chuyện đương nhiên rồi. Có điều, tốt xấu gì ta cũng là chủ một nhà, bị nữ quyến trong nhà đánh thành thế này, bị truyền ra ngoài thì sao đây?” Tiểu l0li nghe vậy thì nhỏ giọng nói: “Nhưng mà… gia…

Chương 79: 79: Tân Khôn Ngầm Hiểu Trong Lòng

Xuyên Không: Thiếu Gia Vô Dụng Lột XácTác giả: Minh LangTruyện Huyền Huyễn, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên KhôngĐế quốc Càn Lam, hành tỉnh Tây Xuyên. Quận Bạch Long, Hàn phủ. "Cô nói cái gì? Cô gái vừa mới đánh ta… là đại tỷ của ta hả?” Trong sương phòng, một thanh niên quần áo lộng lẫy, ngũ quan thanh tú, mặt mày bầm tím đang nằm dài trên giường. Lúc này, trên mặt hắn hiện lên vẻ oan ức hơn cả Đậu Nga. Hắn nhìn chằm chằm tiểu l0li khoảng mười hai mười ba tuổi trước mắt với ánh mắt u oán. “Ta và cô ta có mối thù giết cha hay sao mà cô ta ra tay tàn nhẫn thế này?” Tiểu l0li nhấp nháy đôi mắt to tròn, lẩm bẩm: “Gia chủ, là do tối qua người say rượu, đi trộm đồ lót của con gái thành chủ, vậy nên đại tiểu thư mới không nhịn được ra tay đánh người.” “Cái gì? Ta trộm đồ lót hả? Ta bi3n thái vậy sao?” Thanh niên hơi hạ giọng xuống, rồi lập tức cãi lại: “Nam tử hán đại trượng phu, đôi khi mắc phải sai lầm là chuyện đương nhiên rồi. Có điều, tốt xấu gì ta cũng là chủ một nhà, bị nữ quyến trong nhà đánh thành thế này, bị truyền ra ngoài thì sao đây?” Tiểu l0li nghe vậy thì nhỏ giọng nói: “Nhưng mà… gia… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.'Tần Thiên Trụ nghe được lời này thì thở phào nhẹ nhõm.Sau đó,Ông ngầm nháy mắt với Tần Khôn.'Tân Khôn ngầm hiểu trong lòng.Hai vị cao thủ Tân gia lập tức cùng ra tay, chia ra đừng ở hai bên, lạnh lùng nhìn Lâm Phong, ngăn cản Lâm Phong dựa vào thân pháp cao siêu kia, cuỗm mất viên đá chạy trốn.“Thức thời, thì hãy mau giao viên đá cực dương ra đây cho tôi! Bây giờ tôi đã có sự chuẩn bị, thân pháp của anh đã không còn đất dụng võ nữa rồi!”Tần Thiên Trụ lạnh lùng nói.“Nhóc con, cậu cũng có chút bản lĩnh! Đáng tiếc là núi còn có núi cao hơn, người còn có người giỏi hơn! Tần gia ta không phải là người mà cậu có thể dây vào được đâu!”'Tân Khôn cũng cười lạnh một tiếng.“Người không biết không sợ.”Lâm Phong vốn vì chuyện của Trần Y Nặc, mà trong lòng có chút bực dọc.Lúc này lại nhìn thấy hai người Tàn gia này lại không có con mắt như thế, trong lòng không khỏi tức giận.Anh giơ tay lên, vẫy 2 lần một cách tùy ý.“Âm!”Tân Thiên Trụ và Tân Khôn bị đập bay xa vào trong không trung mười mấy mét, cuối cùng bị nện mạnh xuống đất, khiến cho mặt đất bị hổng một lỗ.Nhìn thấy cảnh tượng này, Huyết Thủ Nhân Đồ không khỏi nuốt nước bọt.Mặc dù ông ta cũng vừa được lĩnh giáo qua động tác vãy tay này, nhưng lân thứ hai nhìn thấy, vẫn cảm thấy cực kỳ sợ hãi.Chuyện này thực sự là không thể tin được.Chỉ tùy tiện vung tay thôi, Mà có thể ập bay hai vị cường giả Địa Cảnh!Cường giả Thiên Cảnh, đáng sợ dến thế sao!Cùng lúc này.Hai người Tần Thiên Trụ và Tân Khôn dìu đỡ lẫn nhau, gượng bò dậy, toàn thân là máu, kinh hãi nhìn Lâm Phong.Vốn tưởng rằng người này cũng hòm hòm thôi, không ngờ thực tế lại là một người giả lợn ăn thịt hổ!“Nội lực phóng ra bên ngoài, anh là Thiên Cảnh đại năng!” “Đá cực dương, ông còn cần không?”Lâm Phong hỏi một đằng trả lời một nẻo.Tân Thiên Trụ trong lòng căng thẳng, vội vàng hỏi: “Không! không cần nữa! tặng cho tiền bối”Suy nghĩ của ông ta giống hệt với Huyết Thủ Nhân Đồ.Sau khi thấy Lâm Phong là Thiên Cảnh Đại Năng, lập tức từ bỏ việc chống cự, biểu hiện rất chi là khôn khéo.Trong giới võ đạo có một cách nói bất thành văn, Dưới Thiên Cảnh đều là sâu kiến! Bởi vì giữa Thiên Cảnh và Địa Cảnh là một ranh giới!Sau khi đạt tới Thiên Cảnh, không những có thể phóng thích nội lực.còn có thể mượn dừng sức mạnh trời đất để đối địch!Theo như ông ta biết,'Trước mắt cả thành phố Kim Lăng người đột phá Thiên Cảnh, cũng chỉ có vị Võ Minh kia!Mà giờ đây,Lại xuất hiện vị thứ hai!Mà người này,Lại còn trẻ như thết.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

'Tần Thiên Trụ nghe được lời này thì thở phào nhẹ nhõm.

Sau đó,

Ông ngầm nháy mắt với Tần Khôn.

'Tân Khôn ngầm hiểu trong lòng.

Hai vị cao thủ Tân gia lập tức cùng ra tay, chia ra đừng ở hai bên, lạnh lùng nhìn Lâm Phong, ngăn cản Lâm Phong dựa vào thân pháp cao siêu kia, cuỗm mất viên đá chạy trốn.

“Thức thời, thì hãy mau giao viên đá cực dương ra đây cho tôi! Bây giờ tôi đã có sự chuẩn bị, thân pháp của anh đã không còn đất dụng võ nữa rồi!”

Tần Thiên Trụ lạnh lùng nói.

“Nhóc con, cậu cũng có chút bản lĩnh! Đáng tiếc là núi còn có núi cao hơn, người còn có người giỏi hơn! Tần gia ta không phải là người mà cậu có thể dây vào được đâu!”

'Tân Khôn cũng cười lạnh một tiếng.

“Người không biết không sợ.

Lâm Phong vốn vì chuyện của Trần Y Nặc, mà trong lòng có chút bực dọc.

Lúc này lại nhìn thấy hai người Tàn gia này lại không có con mắt như thế, trong lòng không khỏi tức giận.

Anh giơ tay lên, vẫy 2 lần một cách tùy ý.

“Âm!”

Tân Thiên Trụ và Tân Khôn bị đập bay xa vào trong không trung mười mấy mét, cuối cùng bị nện mạnh xuống đất, khiến cho mặt đất bị hổng một lỗ.

Nhìn thấy cảnh tượng này, Huyết Thủ Nhân Đồ không khỏi nuốt nước bọt.

Mặc dù ông ta cũng vừa được lĩnh giáo qua động tác vãy tay này, nhưng lân thứ hai nhìn thấy, vẫn cảm thấy cực kỳ sợ hãi.

Chuyện này thực sự là không thể tin được.

Chỉ tùy tiện vung tay thôi, Mà có thể ập bay hai vị cường giả Địa Cảnh!

Cường giả Thiên Cảnh, đáng sợ dến thế sao!

Cùng lúc này.

Hai người Tần Thiên Trụ và Tân Khôn dìu đỡ lẫn nhau, gượng bò dậy, toàn thân là máu, kinh hãi nhìn Lâm Phong.

Vốn tưởng rằng người này cũng hòm hòm thôi, không ngờ thực tế lại là một người giả lợn ăn thịt hổ!

“Nội lực phóng ra bên ngoài, anh là Thiên Cảnh đại năng!” “Đá cực dương, ông còn cần không?”

Lâm Phong hỏi một đằng trả lời một nẻo.

Tân Thiên Trụ trong lòng căng thẳng, vội vàng hỏi: “Không! không cần nữa! tặng cho tiền bối”

Suy nghĩ của ông ta giống hệt với Huyết Thủ Nhân Đồ.

Sau khi thấy Lâm Phong là Thiên Cảnh Đại Năng, lập tức từ bỏ việc chống cự, biểu hiện rất chi là khôn khéo.

Trong giới võ đạo có một cách nói bất thành văn, Dưới Thiên Cảnh đều là sâu kiến! Bởi vì giữa Thiên Cảnh và Địa Cảnh là một ranh giới!

Sau khi đạt tới Thiên Cảnh, không những có thể phóng thích nội lực.

còn có thể mượn dừng sức mạnh trời đất để đối địch!

Theo như ông ta biết,

'Trước mắt cả thành phố Kim Lăng người đột phá Thiên Cảnh, cũng chỉ có vị Võ Minh kia!

Mà giờ đây,

Lại xuất hiện vị thứ hai!

Mà người này,

Lại còn trẻ như thết.

Xuyên Không: Thiếu Gia Vô Dụng Lột XácTác giả: Minh LangTruyện Huyền Huyễn, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên KhôngĐế quốc Càn Lam, hành tỉnh Tây Xuyên. Quận Bạch Long, Hàn phủ. "Cô nói cái gì? Cô gái vừa mới đánh ta… là đại tỷ của ta hả?” Trong sương phòng, một thanh niên quần áo lộng lẫy, ngũ quan thanh tú, mặt mày bầm tím đang nằm dài trên giường. Lúc này, trên mặt hắn hiện lên vẻ oan ức hơn cả Đậu Nga. Hắn nhìn chằm chằm tiểu l0li khoảng mười hai mười ba tuổi trước mắt với ánh mắt u oán. “Ta và cô ta có mối thù giết cha hay sao mà cô ta ra tay tàn nhẫn thế này?” Tiểu l0li nhấp nháy đôi mắt to tròn, lẩm bẩm: “Gia chủ, là do tối qua người say rượu, đi trộm đồ lót của con gái thành chủ, vậy nên đại tiểu thư mới không nhịn được ra tay đánh người.” “Cái gì? Ta trộm đồ lót hả? Ta bi3n thái vậy sao?” Thanh niên hơi hạ giọng xuống, rồi lập tức cãi lại: “Nam tử hán đại trượng phu, đôi khi mắc phải sai lầm là chuyện đương nhiên rồi. Có điều, tốt xấu gì ta cũng là chủ một nhà, bị nữ quyến trong nhà đánh thành thế này, bị truyền ra ngoài thì sao đây?” Tiểu l0li nghe vậy thì nhỏ giọng nói: “Nhưng mà… gia… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.'Tần Thiên Trụ nghe được lời này thì thở phào nhẹ nhõm.Sau đó,Ông ngầm nháy mắt với Tần Khôn.'Tân Khôn ngầm hiểu trong lòng.Hai vị cao thủ Tân gia lập tức cùng ra tay, chia ra đừng ở hai bên, lạnh lùng nhìn Lâm Phong, ngăn cản Lâm Phong dựa vào thân pháp cao siêu kia, cuỗm mất viên đá chạy trốn.“Thức thời, thì hãy mau giao viên đá cực dương ra đây cho tôi! Bây giờ tôi đã có sự chuẩn bị, thân pháp của anh đã không còn đất dụng võ nữa rồi!”Tần Thiên Trụ lạnh lùng nói.“Nhóc con, cậu cũng có chút bản lĩnh! Đáng tiếc là núi còn có núi cao hơn, người còn có người giỏi hơn! Tần gia ta không phải là người mà cậu có thể dây vào được đâu!”'Tân Khôn cũng cười lạnh một tiếng.“Người không biết không sợ.”Lâm Phong vốn vì chuyện của Trần Y Nặc, mà trong lòng có chút bực dọc.Lúc này lại nhìn thấy hai người Tàn gia này lại không có con mắt như thế, trong lòng không khỏi tức giận.Anh giơ tay lên, vẫy 2 lần một cách tùy ý.“Âm!”Tân Thiên Trụ và Tân Khôn bị đập bay xa vào trong không trung mười mấy mét, cuối cùng bị nện mạnh xuống đất, khiến cho mặt đất bị hổng một lỗ.Nhìn thấy cảnh tượng này, Huyết Thủ Nhân Đồ không khỏi nuốt nước bọt.Mặc dù ông ta cũng vừa được lĩnh giáo qua động tác vãy tay này, nhưng lân thứ hai nhìn thấy, vẫn cảm thấy cực kỳ sợ hãi.Chuyện này thực sự là không thể tin được.Chỉ tùy tiện vung tay thôi, Mà có thể ập bay hai vị cường giả Địa Cảnh!Cường giả Thiên Cảnh, đáng sợ dến thế sao!Cùng lúc này.Hai người Tần Thiên Trụ và Tân Khôn dìu đỡ lẫn nhau, gượng bò dậy, toàn thân là máu, kinh hãi nhìn Lâm Phong.Vốn tưởng rằng người này cũng hòm hòm thôi, không ngờ thực tế lại là một người giả lợn ăn thịt hổ!“Nội lực phóng ra bên ngoài, anh là Thiên Cảnh đại năng!” “Đá cực dương, ông còn cần không?”Lâm Phong hỏi một đằng trả lời một nẻo.Tân Thiên Trụ trong lòng căng thẳng, vội vàng hỏi: “Không! không cần nữa! tặng cho tiền bối”Suy nghĩ của ông ta giống hệt với Huyết Thủ Nhân Đồ.Sau khi thấy Lâm Phong là Thiên Cảnh Đại Năng, lập tức từ bỏ việc chống cự, biểu hiện rất chi là khôn khéo.Trong giới võ đạo có một cách nói bất thành văn, Dưới Thiên Cảnh đều là sâu kiến! Bởi vì giữa Thiên Cảnh và Địa Cảnh là một ranh giới!Sau khi đạt tới Thiên Cảnh, không những có thể phóng thích nội lực.còn có thể mượn dừng sức mạnh trời đất để đối địch!Theo như ông ta biết,'Trước mắt cả thành phố Kim Lăng người đột phá Thiên Cảnh, cũng chỉ có vị Võ Minh kia!Mà giờ đây,Lại xuất hiện vị thứ hai!Mà người này,Lại còn trẻ như thết.

Chương 79: 79: Tân Khôn Ngầm Hiểu Trong Lòng