Tác giả:

Đế quốc Càn Lam, hành tỉnh Tây Xuyên. Quận Bạch Long, Hàn phủ. "Cô nói cái gì? Cô gái vừa mới đánh ta… là đại tỷ của ta hả?” Trong sương phòng, một thanh niên quần áo lộng lẫy, ngũ quan thanh tú, mặt mày bầm tím đang nằm dài trên giường. Lúc này, trên mặt hắn hiện lên vẻ oan ức hơn cả Đậu Nga. Hắn nhìn chằm chằm tiểu l0li khoảng mười hai mười ba tuổi trước mắt với ánh mắt u oán. “Ta và cô ta có mối thù giết cha hay sao mà cô ta ra tay tàn nhẫn thế này?” Tiểu l0li nhấp nháy đôi mắt to tròn, lẩm bẩm: “Gia chủ, là do tối qua người say rượu, đi trộm đồ lót của con gái thành chủ, vậy nên đại tiểu thư mới không nhịn được ra tay đánh người.” “Cái gì? Ta trộm đồ lót hả? Ta bi3n thái vậy sao?” Thanh niên hơi hạ giọng xuống, rồi lập tức cãi lại: “Nam tử hán đại trượng phu, đôi khi mắc phải sai lầm là chuyện đương nhiên rồi. Có điều, tốt xấu gì ta cũng là chủ một nhà, bị nữ quyến trong nhà đánh thành thế này, bị truyền ra ngoài thì sao đây?” Tiểu l0li nghe vậy thì nhỏ giọng nói: “Nhưng mà… gia…

Chương 90: 90: Không Thể Nào!

Xuyên Không: Thiếu Gia Vô Dụng Lột XácTác giả: Minh LangTruyện Huyền Huyễn, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên KhôngĐế quốc Càn Lam, hành tỉnh Tây Xuyên. Quận Bạch Long, Hàn phủ. "Cô nói cái gì? Cô gái vừa mới đánh ta… là đại tỷ của ta hả?” Trong sương phòng, một thanh niên quần áo lộng lẫy, ngũ quan thanh tú, mặt mày bầm tím đang nằm dài trên giường. Lúc này, trên mặt hắn hiện lên vẻ oan ức hơn cả Đậu Nga. Hắn nhìn chằm chằm tiểu l0li khoảng mười hai mười ba tuổi trước mắt với ánh mắt u oán. “Ta và cô ta có mối thù giết cha hay sao mà cô ta ra tay tàn nhẫn thế này?” Tiểu l0li nhấp nháy đôi mắt to tròn, lẩm bẩm: “Gia chủ, là do tối qua người say rượu, đi trộm đồ lót của con gái thành chủ, vậy nên đại tiểu thư mới không nhịn được ra tay đánh người.” “Cái gì? Ta trộm đồ lót hả? Ta bi3n thái vậy sao?” Thanh niên hơi hạ giọng xuống, rồi lập tức cãi lại: “Nam tử hán đại trượng phu, đôi khi mắc phải sai lầm là chuyện đương nhiên rồi. Có điều, tốt xấu gì ta cũng là chủ một nhà, bị nữ quyến trong nhà đánh thành thế này, bị truyền ra ngoài thì sao đây?” Tiểu l0li nghe vậy thì nhỏ giọng nói: “Nhưng mà… gia… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc."Không...!Không thể nào!"A Đạt thét lên thành tiếng, không thể tin nổi.Sao đạn lại có thể bắn ngược trở về chứ?Điều này quá sức ma quái!"Không có gì là không thể! Tôi đã nói ông không nên động vào tôi rồi!""Thế nhưng ông không nghe, còn chúc tôi may mắn?”"Ông đúng là đỉnh thật đấy, kiêu ngạo khiếp."Lâm Phong vứt cơ thể A Đạt trên mặt đất, từ tốn nói.Chỉ trong khoảng thời gian ngắn, anh đã bóp nát hết xương cốt trên người A Đạt, chỉ còn lại xương cổ và xương đầu.Đây cũng là nhờ thể chất võ giả mạnh mẽ, chứ nếu là người bình thường thì chắc đã đau đến ngất đi rồi.Nhưng ngay cả như vậy, A Đạt cũng đau đến tê dại nằm liệt trên mặt đất, thở mạnh một cái là đau đến nỗi không thốt nổi nên lời.Đúng lúc này."Con trai, ba của con gọi điện, con trai, ba của con gọi điện..."Trên người A Đạt đột nhiên vang lên một hồi chuông điện thoại di động.Cơ thể ông ta nhúc nhích một lúc muốn nghe điện thoại, nhưng vì hai cảng tay cũng bị bóp nát rồi cho nên không thể nào động đậy được."Để tôi giúp ông!".========== Truyện vừa hoàn thành ==========1.Đại Boss Phản Diện, Đừng Tới Đây2.Mộng Có Đành Buông3.Không Hẹn Mà Đến4.Cô Dâu Xung Hỉ Của Cố Gia=====================================Lâm Phong lấy điện thoại trong túi A Đạt ra.Người gọi tới hiện tên là ngài Tư Đồ!Điện thoại vừa kết nối."Sao hả? Đã làm xong việc chưa?"Một giọng nói vô cùng tao nhã vang lên trong điện thoại."Hẳn ông chính là Tư Đồ Hạo nhỉ? Đám người ông phái tới đều vô dụng cả! Thằng ngu nào cũng chết hết rồi."Lâm Phong từ tốn nói.Phía bên kia nghe vậy thì im lặng.Đúng lúc này."Ngài Tư Đồ, cứu tôi, mau cứu tôi! Tên này là một võ giả Huyền Cảnh, tôi và A Thu hợp lại cũng không phải là đối thủ của cậu ta.A Thu đã bị cậu ta giết rồi!"A Đạt dùng hết toàn bộ sức lực mà rống lên.Sau khi hét xong thì ông ta đau đến nỗi kiệt sức, nằm rạp trên mặt đất thở hồng hộc.Nghe thấy A Đạt nói vậy, người ở đầu bên kia điện thoại bình tĩnh nói:"Thả A Đạt ra, sau đó cút qua đây dập đầu với tao, tao có thể xem xét tha cho mày một mạng.""Đàn ông tự tin cũng đáng yêu thật."Lâm Phong không khỏi bật cười thành tiếng.Sau đó, anh lập tức xoay người lại, dùng một cú đá chặt đầu A Đạt, sau đó mới khẽ cười:"Có nghe thấy âm thanh khi nấy không? Là tiếng xương sọ A Đạt vỡ ra đó! Hay là để tôi chụp cho tấm hình nhé?""Huyền Cảnh cũng không có nghĩa là vô địch, mày sẽ hối hận!""Vậy sao? Ông yên tâm, tôi cũng sẽ tìm đến ông cho ông xử lý sớm thôi, trên trời dưới đất không một ai có thể cứu ông.""Tít...".

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

"Không...!Không thể nào!"

A Đạt thét lên thành tiếng, không thể tin nổi.

Sao đạn lại có thể bắn ngược trở về chứ?

Điều này quá sức ma quái!

"Không có gì là không thể! Tôi đã nói ông không nên động vào tôi rồi!"

"Thế nhưng ông không nghe, còn chúc tôi may mắn?”

"Ông đúng là đỉnh thật đấy, kiêu ngạo khiếp."

Lâm Phong vứt cơ thể A Đạt trên mặt đất, từ tốn nói.

Chỉ trong khoảng thời gian ngắn, anh đã bóp nát hết xương cốt trên người A Đạt, chỉ còn lại xương cổ và xương đầu.

Đây cũng là nhờ thể chất võ giả mạnh mẽ, chứ nếu là người bình thường thì chắc đã đau đến ngất đi rồi.

Nhưng ngay cả như vậy, A Đạt cũng đau đến tê dại nằm liệt trên mặt đất, thở mạnh một cái là đau đến nỗi không thốt nổi nên lời.

Đúng lúc này.

"Con trai, ba của con gọi điện, con trai, ba của con gọi điện..."

Trên người A Đạt đột nhiên vang lên một hồi chuông điện thoại di động.

Cơ thể ông ta nhúc nhích một lúc muốn nghe điện thoại, nhưng vì hai cảng tay cũng bị bóp nát rồi cho nên không thể nào động đậy được.

"Để tôi giúp ông!".

========== Truyện vừa hoàn thành ==========

1.

Đại Boss Phản Diện, Đừng Tới Đây

2.

Mộng Có Đành Buông

3.

Không Hẹn Mà Đến

4.

Cô Dâu Xung Hỉ Của Cố Gia

=====================================

Lâm Phong lấy điện thoại trong túi A Đạt ra.

Người gọi tới hiện tên là ngài Tư Đồ!

Điện thoại vừa kết nối.

"Sao hả? Đã làm xong việc chưa?"

Một giọng nói vô cùng tao nhã vang lên trong điện thoại.

"Hẳn ông chính là Tư Đồ Hạo nhỉ? Đám người ông phái tới đều vô dụng cả! Thằng ngu nào cũng chết hết rồi."

Lâm Phong từ tốn nói.

Phía bên kia nghe vậy thì im lặng.

Đúng lúc này.

"Ngài Tư Đồ, cứu tôi, mau cứu tôi! Tên này là một võ giả Huyền Cảnh, tôi và A Thu hợp lại cũng không phải là đối thủ của cậu ta.

A Thu đã bị cậu ta giết rồi!"

A Đạt dùng hết toàn bộ sức lực mà rống lên.

Sau khi hét xong thì ông ta đau đến nỗi kiệt sức, nằm rạp trên mặt đất thở hồng hộc.

Nghe thấy A Đạt nói vậy, người ở đầu bên kia điện thoại bình tĩnh nói:

"Thả A Đạt ra, sau đó cút qua đây dập đầu với tao, tao có thể xem xét tha cho mày một mạng."

"Đàn ông tự tin cũng đáng yêu thật."

Lâm Phong không khỏi bật cười thành tiếng.

Sau đó, anh lập tức xoay người lại, dùng một cú đá chặt đầu A Đạt, sau đó mới khẽ cười:

"Có nghe thấy âm thanh khi nấy không? Là tiếng xương sọ A Đạt vỡ ra đó! Hay là để tôi chụp cho tấm hình nhé?"

"Huyền Cảnh cũng không có nghĩa là vô địch, mày sẽ hối hận!"

"Vậy sao? Ông yên tâm, tôi cũng sẽ tìm đến ông cho ông xử lý sớm thôi, trên trời dưới đất không một ai có thể cứu ông."

"Tít...".

Xuyên Không: Thiếu Gia Vô Dụng Lột XácTác giả: Minh LangTruyện Huyền Huyễn, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên KhôngĐế quốc Càn Lam, hành tỉnh Tây Xuyên. Quận Bạch Long, Hàn phủ. "Cô nói cái gì? Cô gái vừa mới đánh ta… là đại tỷ của ta hả?” Trong sương phòng, một thanh niên quần áo lộng lẫy, ngũ quan thanh tú, mặt mày bầm tím đang nằm dài trên giường. Lúc này, trên mặt hắn hiện lên vẻ oan ức hơn cả Đậu Nga. Hắn nhìn chằm chằm tiểu l0li khoảng mười hai mười ba tuổi trước mắt với ánh mắt u oán. “Ta và cô ta có mối thù giết cha hay sao mà cô ta ra tay tàn nhẫn thế này?” Tiểu l0li nhấp nháy đôi mắt to tròn, lẩm bẩm: “Gia chủ, là do tối qua người say rượu, đi trộm đồ lót của con gái thành chủ, vậy nên đại tiểu thư mới không nhịn được ra tay đánh người.” “Cái gì? Ta trộm đồ lót hả? Ta bi3n thái vậy sao?” Thanh niên hơi hạ giọng xuống, rồi lập tức cãi lại: “Nam tử hán đại trượng phu, đôi khi mắc phải sai lầm là chuyện đương nhiên rồi. Có điều, tốt xấu gì ta cũng là chủ một nhà, bị nữ quyến trong nhà đánh thành thế này, bị truyền ra ngoài thì sao đây?” Tiểu l0li nghe vậy thì nhỏ giọng nói: “Nhưng mà… gia… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc."Không...!Không thể nào!"A Đạt thét lên thành tiếng, không thể tin nổi.Sao đạn lại có thể bắn ngược trở về chứ?Điều này quá sức ma quái!"Không có gì là không thể! Tôi đã nói ông không nên động vào tôi rồi!""Thế nhưng ông không nghe, còn chúc tôi may mắn?”"Ông đúng là đỉnh thật đấy, kiêu ngạo khiếp."Lâm Phong vứt cơ thể A Đạt trên mặt đất, từ tốn nói.Chỉ trong khoảng thời gian ngắn, anh đã bóp nát hết xương cốt trên người A Đạt, chỉ còn lại xương cổ và xương đầu.Đây cũng là nhờ thể chất võ giả mạnh mẽ, chứ nếu là người bình thường thì chắc đã đau đến ngất đi rồi.Nhưng ngay cả như vậy, A Đạt cũng đau đến tê dại nằm liệt trên mặt đất, thở mạnh một cái là đau đến nỗi không thốt nổi nên lời.Đúng lúc này."Con trai, ba của con gọi điện, con trai, ba của con gọi điện..."Trên người A Đạt đột nhiên vang lên một hồi chuông điện thoại di động.Cơ thể ông ta nhúc nhích một lúc muốn nghe điện thoại, nhưng vì hai cảng tay cũng bị bóp nát rồi cho nên không thể nào động đậy được."Để tôi giúp ông!".========== Truyện vừa hoàn thành ==========1.Đại Boss Phản Diện, Đừng Tới Đây2.Mộng Có Đành Buông3.Không Hẹn Mà Đến4.Cô Dâu Xung Hỉ Của Cố Gia=====================================Lâm Phong lấy điện thoại trong túi A Đạt ra.Người gọi tới hiện tên là ngài Tư Đồ!Điện thoại vừa kết nối."Sao hả? Đã làm xong việc chưa?"Một giọng nói vô cùng tao nhã vang lên trong điện thoại."Hẳn ông chính là Tư Đồ Hạo nhỉ? Đám người ông phái tới đều vô dụng cả! Thằng ngu nào cũng chết hết rồi."Lâm Phong từ tốn nói.Phía bên kia nghe vậy thì im lặng.Đúng lúc này."Ngài Tư Đồ, cứu tôi, mau cứu tôi! Tên này là một võ giả Huyền Cảnh, tôi và A Thu hợp lại cũng không phải là đối thủ của cậu ta.A Thu đã bị cậu ta giết rồi!"A Đạt dùng hết toàn bộ sức lực mà rống lên.Sau khi hét xong thì ông ta đau đến nỗi kiệt sức, nằm rạp trên mặt đất thở hồng hộc.Nghe thấy A Đạt nói vậy, người ở đầu bên kia điện thoại bình tĩnh nói:"Thả A Đạt ra, sau đó cút qua đây dập đầu với tao, tao có thể xem xét tha cho mày một mạng.""Đàn ông tự tin cũng đáng yêu thật."Lâm Phong không khỏi bật cười thành tiếng.Sau đó, anh lập tức xoay người lại, dùng một cú đá chặt đầu A Đạt, sau đó mới khẽ cười:"Có nghe thấy âm thanh khi nấy không? Là tiếng xương sọ A Đạt vỡ ra đó! Hay là để tôi chụp cho tấm hình nhé?""Huyền Cảnh cũng không có nghĩa là vô địch, mày sẽ hối hận!""Vậy sao? Ông yên tâm, tôi cũng sẽ tìm đến ông cho ông xử lý sớm thôi, trên trời dưới đất không một ai có thể cứu ông.""Tít...".

Chương 90: 90: Không Thể Nào!