Tác giả:

Đế quốc Càn Lam, hành tỉnh Tây Xuyên. Quận Bạch Long, Hàn phủ. "Cô nói cái gì? Cô gái vừa mới đánh ta… là đại tỷ của ta hả?” Trong sương phòng, một thanh niên quần áo lộng lẫy, ngũ quan thanh tú, mặt mày bầm tím đang nằm dài trên giường. Lúc này, trên mặt hắn hiện lên vẻ oan ức hơn cả Đậu Nga. Hắn nhìn chằm chằm tiểu l0li khoảng mười hai mười ba tuổi trước mắt với ánh mắt u oán. “Ta và cô ta có mối thù giết cha hay sao mà cô ta ra tay tàn nhẫn thế này?” Tiểu l0li nhấp nháy đôi mắt to tròn, lẩm bẩm: “Gia chủ, là do tối qua người say rượu, đi trộm đồ lót của con gái thành chủ, vậy nên đại tiểu thư mới không nhịn được ra tay đánh người.” “Cái gì? Ta trộm đồ lót hả? Ta bi3n thái vậy sao?” Thanh niên hơi hạ giọng xuống, rồi lập tức cãi lại: “Nam tử hán đại trượng phu, đôi khi mắc phải sai lầm là chuyện đương nhiên rồi. Có điều, tốt xấu gì ta cũng là chủ một nhà, bị nữ quyến trong nhà đánh thành thế này, bị truyền ra ngoài thì sao đây?” Tiểu l0li nghe vậy thì nhỏ giọng nói: “Nhưng mà… gia…

Chương 96: 96: Chỉ Là Nó Hơi Ít Thôi!

Xuyên Không: Thiếu Gia Vô Dụng Lột XácTác giả: Minh LangTruyện Huyền Huyễn, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên KhôngĐế quốc Càn Lam, hành tỉnh Tây Xuyên. Quận Bạch Long, Hàn phủ. "Cô nói cái gì? Cô gái vừa mới đánh ta… là đại tỷ của ta hả?” Trong sương phòng, một thanh niên quần áo lộng lẫy, ngũ quan thanh tú, mặt mày bầm tím đang nằm dài trên giường. Lúc này, trên mặt hắn hiện lên vẻ oan ức hơn cả Đậu Nga. Hắn nhìn chằm chằm tiểu l0li khoảng mười hai mười ba tuổi trước mắt với ánh mắt u oán. “Ta và cô ta có mối thù giết cha hay sao mà cô ta ra tay tàn nhẫn thế này?” Tiểu l0li nhấp nháy đôi mắt to tròn, lẩm bẩm: “Gia chủ, là do tối qua người say rượu, đi trộm đồ lót của con gái thành chủ, vậy nên đại tiểu thư mới không nhịn được ra tay đánh người.” “Cái gì? Ta trộm đồ lót hả? Ta bi3n thái vậy sao?” Thanh niên hơi hạ giọng xuống, rồi lập tức cãi lại: “Nam tử hán đại trượng phu, đôi khi mắc phải sai lầm là chuyện đương nhiên rồi. Có điều, tốt xấu gì ta cũng là chủ một nhà, bị nữ quyến trong nhà đánh thành thế này, bị truyền ra ngoài thì sao đây?” Tiểu l0li nghe vậy thì nhỏ giọng nói: “Nhưng mà… gia… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Hử?”Chính vào lúc này, Lâm Phong đột nhiên lộ ra vẻ kinh ngạc.Anh phát hiện ra trên bề mặt cơ thể nguyên anh của mình, lại có một cỗ hai khí âm dương yếu ớt đang chậm rãi lưu chuyển.Anh đưa tay phải ra, thử thúc đẩy một chút.“Vùi!"Hai khí âm dương lập tức xuất hiện trong lòng bàn tay anh, tạo thành một hình vẽ thái cực âm dương trong suốt.“Vốn tưởng rằng hai luồng khí trong đá cực âm dương này sẽ biến mất sau khi giúp mình đột phá Nguyên Anh kỳ này! Ấy vậy mà không những không biến mất, ngược lại dung hòa vào trong Nguyên Anh của mình!”“Chỉ là không không biết, nó có tác dụng gì?”Lâm Phong tự mình lẩm bẩm.Bất luận thế nào, thì chắc chắn là chuyện tốt.Thiên địa sơ khai, sinh ra hai khí âm dương, đây chính là nguyên khí của trời đất.Chỉ là nó hơi ít thôi!Sau đó.Lâm Phong cầm bút và sổ ghi chép bên cạnh lên, bắt đầu chế tạo bùa giấy.Cứ như thế.Ước chừng khoảng hai mươi phút trôi qua.Phía trên cuốn sổ ghi chép đó đã được vẽ đầ những phù văn.Mỗi trang phù văn, nhìn thì có vẻ rất bình thường, giống như những nét vẽ nguệch ngoạc của con nít vậy.Nhưng nếu như có một người tu đạo ở đây,Sẽ ngay lập tức phát hiện phía trên những kiểu chữ phù văn đó, có một nguồn linh khí mờ nhạt đang lưu chuyển.“Có cuốn sổ phù văn này, mình không tin còn có ai có thể làm hại tiểu Dao!”Lâm Phong lau mồ hôi trên trán, thở hắt một hơi.Rõ ràng, liên tục vẽ ra nhiều phù văn tấn công như vậy, với anh mà nói cũng khá là mệt.Ngay lúc này.Lâm Vân Dao dụi đôi mắt còn ngái ngủ, bước ra ngoài nói: “Anh..tối qua anh ở ngoài này cả đêm à!”“Ừm! Tối qua anh vẫn luôn tu luyện.”Lâm Phong mỉm cười.Lâm Vân Dao nghe vậy, lập tức liên tưởng đến cảnh tượng thân thể phát sáng của anh cô tối qua, nói với vẻ ngưỡng mộ:“Anh, Anh lợi hại quá! Lại còn biết phát sáng! Có phải từ giờ buổi tối chúng ta không cần phải bật đèn nữa không?”“Nói vớ vẩn gì vậy!”Lâm Phong trìu mến xoa đầu em gái, sau đó lấy sổ ghi chép ra..

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

“Hử?”

Chính vào lúc này, Lâm Phong đột nhiên lộ ra vẻ kinh ngạc.

Anh phát hiện ra trên bề mặt cơ thể nguyên anh của mình, lại có một cỗ hai khí âm dương yếu ớt đang chậm rãi lưu chuyển.

Anh đưa tay phải ra, thử thúc đẩy một chút.

“Vùi!"

Hai khí âm dương lập tức xuất hiện trong lòng bàn tay anh, tạo thành một hình vẽ thái cực âm dương trong suốt.

“Vốn tưởng rằng hai luồng khí trong đá cực âm dương này sẽ biến mất sau khi giúp mình đột phá Nguyên Anh kỳ này! Ấy vậy mà không những không biến mất, ngược lại dung hòa vào trong Nguyên Anh của mình!”

“Chỉ là không không biết, nó có tác dụng gì?”

Lâm Phong tự mình lẩm bẩm.

Bất luận thế nào, thì chắc chắn là chuyện tốt.

Thiên địa sơ khai, sinh ra hai khí âm dương, đây chính là nguyên khí của trời đất.

Chỉ là nó hơi ít thôi!

Sau đó.

Lâm Phong cầm bút và sổ ghi chép bên cạnh lên, bắt đầu chế tạo bùa giấy.

Cứ như thế.

Ước chừng khoảng hai mươi phút trôi qua.

Phía trên cuốn sổ ghi chép đó đã được vẽ đầ những phù văn.

Mỗi trang phù văn, nhìn thì có vẻ rất bình thường, giống như những nét vẽ nguệch ngoạc của con nít vậy.

Nhưng nếu như có một người tu đạo ở đây,

Sẽ ngay lập tức phát hiện phía trên những kiểu chữ phù văn đó, có một nguồn linh khí mờ nhạt đang lưu chuyển.

“Có cuốn sổ phù văn này, mình không tin còn có ai có thể làm hại tiểu Dao!”

Lâm Phong lau mồ hôi trên trán, thở hắt một hơi.

Rõ ràng, liên tục vẽ ra nhiều phù văn tấn công như vậy, với anh mà nói cũng khá là mệt.

Ngay lúc này.

Lâm Vân Dao dụi đôi mắt còn ngái ngủ, bước ra ngoài nói: “Anh.

.

tối qua anh ở ngoài này cả đêm à!”

“Ừm! Tối qua anh vẫn luôn tu luyện.

Lâm Phong mỉm cười.

Lâm Vân Dao nghe vậy, lập tức liên tưởng đến cảnh tượng thân thể phát sáng của anh cô tối qua, nói với vẻ ngưỡng mộ:

“Anh, Anh lợi hại quá! Lại còn biết phát sáng! Có phải từ giờ buổi tối chúng ta không cần phải bật đèn nữa không?”

“Nói vớ vẩn gì vậy!”

Lâm Phong trìu mến xoa đầu em gái, sau đó lấy sổ ghi chép ra.

.

Xuyên Không: Thiếu Gia Vô Dụng Lột XácTác giả: Minh LangTruyện Huyền Huyễn, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên KhôngĐế quốc Càn Lam, hành tỉnh Tây Xuyên. Quận Bạch Long, Hàn phủ. "Cô nói cái gì? Cô gái vừa mới đánh ta… là đại tỷ của ta hả?” Trong sương phòng, một thanh niên quần áo lộng lẫy, ngũ quan thanh tú, mặt mày bầm tím đang nằm dài trên giường. Lúc này, trên mặt hắn hiện lên vẻ oan ức hơn cả Đậu Nga. Hắn nhìn chằm chằm tiểu l0li khoảng mười hai mười ba tuổi trước mắt với ánh mắt u oán. “Ta và cô ta có mối thù giết cha hay sao mà cô ta ra tay tàn nhẫn thế này?” Tiểu l0li nhấp nháy đôi mắt to tròn, lẩm bẩm: “Gia chủ, là do tối qua người say rượu, đi trộm đồ lót của con gái thành chủ, vậy nên đại tiểu thư mới không nhịn được ra tay đánh người.” “Cái gì? Ta trộm đồ lót hả? Ta bi3n thái vậy sao?” Thanh niên hơi hạ giọng xuống, rồi lập tức cãi lại: “Nam tử hán đại trượng phu, đôi khi mắc phải sai lầm là chuyện đương nhiên rồi. Có điều, tốt xấu gì ta cũng là chủ một nhà, bị nữ quyến trong nhà đánh thành thế này, bị truyền ra ngoài thì sao đây?” Tiểu l0li nghe vậy thì nhỏ giọng nói: “Nhưng mà… gia… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Hử?”Chính vào lúc này, Lâm Phong đột nhiên lộ ra vẻ kinh ngạc.Anh phát hiện ra trên bề mặt cơ thể nguyên anh của mình, lại có một cỗ hai khí âm dương yếu ớt đang chậm rãi lưu chuyển.Anh đưa tay phải ra, thử thúc đẩy một chút.“Vùi!"Hai khí âm dương lập tức xuất hiện trong lòng bàn tay anh, tạo thành một hình vẽ thái cực âm dương trong suốt.“Vốn tưởng rằng hai luồng khí trong đá cực âm dương này sẽ biến mất sau khi giúp mình đột phá Nguyên Anh kỳ này! Ấy vậy mà không những không biến mất, ngược lại dung hòa vào trong Nguyên Anh của mình!”“Chỉ là không không biết, nó có tác dụng gì?”Lâm Phong tự mình lẩm bẩm.Bất luận thế nào, thì chắc chắn là chuyện tốt.Thiên địa sơ khai, sinh ra hai khí âm dương, đây chính là nguyên khí của trời đất.Chỉ là nó hơi ít thôi!Sau đó.Lâm Phong cầm bút và sổ ghi chép bên cạnh lên, bắt đầu chế tạo bùa giấy.Cứ như thế.Ước chừng khoảng hai mươi phút trôi qua.Phía trên cuốn sổ ghi chép đó đã được vẽ đầ những phù văn.Mỗi trang phù văn, nhìn thì có vẻ rất bình thường, giống như những nét vẽ nguệch ngoạc của con nít vậy.Nhưng nếu như có một người tu đạo ở đây,Sẽ ngay lập tức phát hiện phía trên những kiểu chữ phù văn đó, có một nguồn linh khí mờ nhạt đang lưu chuyển.“Có cuốn sổ phù văn này, mình không tin còn có ai có thể làm hại tiểu Dao!”Lâm Phong lau mồ hôi trên trán, thở hắt một hơi.Rõ ràng, liên tục vẽ ra nhiều phù văn tấn công như vậy, với anh mà nói cũng khá là mệt.Ngay lúc này.Lâm Vân Dao dụi đôi mắt còn ngái ngủ, bước ra ngoài nói: “Anh..tối qua anh ở ngoài này cả đêm à!”“Ừm! Tối qua anh vẫn luôn tu luyện.”Lâm Phong mỉm cười.Lâm Vân Dao nghe vậy, lập tức liên tưởng đến cảnh tượng thân thể phát sáng của anh cô tối qua, nói với vẻ ngưỡng mộ:“Anh, Anh lợi hại quá! Lại còn biết phát sáng! Có phải từ giờ buổi tối chúng ta không cần phải bật đèn nữa không?”“Nói vớ vẩn gì vậy!”Lâm Phong trìu mến xoa đầu em gái, sau đó lấy sổ ghi chép ra..

Chương 96: 96: Chỉ Là Nó Hơi Ít Thôi!