Tác giả:

Đế quốc Càn Lam, hành tỉnh Tây Xuyên. Quận Bạch Long, Hàn phủ. "Cô nói cái gì? Cô gái vừa mới đánh ta… là đại tỷ của ta hả?” Trong sương phòng, một thanh niên quần áo lộng lẫy, ngũ quan thanh tú, mặt mày bầm tím đang nằm dài trên giường. Lúc này, trên mặt hắn hiện lên vẻ oan ức hơn cả Đậu Nga. Hắn nhìn chằm chằm tiểu l0li khoảng mười hai mười ba tuổi trước mắt với ánh mắt u oán. “Ta và cô ta có mối thù giết cha hay sao mà cô ta ra tay tàn nhẫn thế này?” Tiểu l0li nhấp nháy đôi mắt to tròn, lẩm bẩm: “Gia chủ, là do tối qua người say rượu, đi trộm đồ lót của con gái thành chủ, vậy nên đại tiểu thư mới không nhịn được ra tay đánh người.” “Cái gì? Ta trộm đồ lót hả? Ta bi3n thái vậy sao?” Thanh niên hơi hạ giọng xuống, rồi lập tức cãi lại: “Nam tử hán đại trượng phu, đôi khi mắc phải sai lầm là chuyện đương nhiên rồi. Có điều, tốt xấu gì ta cũng là chủ một nhà, bị nữ quyến trong nhà đánh thành thế này, bị truyền ra ngoài thì sao đây?” Tiểu l0li nghe vậy thì nhỏ giọng nói: “Nhưng mà… gia…

Chương 101: 101: Chuyện Này

Xuyên Không: Thiếu Gia Vô Dụng Lột XácTác giả: Minh LangTruyện Huyền Huyễn, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên KhôngĐế quốc Càn Lam, hành tỉnh Tây Xuyên. Quận Bạch Long, Hàn phủ. "Cô nói cái gì? Cô gái vừa mới đánh ta… là đại tỷ của ta hả?” Trong sương phòng, một thanh niên quần áo lộng lẫy, ngũ quan thanh tú, mặt mày bầm tím đang nằm dài trên giường. Lúc này, trên mặt hắn hiện lên vẻ oan ức hơn cả Đậu Nga. Hắn nhìn chằm chằm tiểu l0li khoảng mười hai mười ba tuổi trước mắt với ánh mắt u oán. “Ta và cô ta có mối thù giết cha hay sao mà cô ta ra tay tàn nhẫn thế này?” Tiểu l0li nhấp nháy đôi mắt to tròn, lẩm bẩm: “Gia chủ, là do tối qua người say rượu, đi trộm đồ lót của con gái thành chủ, vậy nên đại tiểu thư mới không nhịn được ra tay đánh người.” “Cái gì? Ta trộm đồ lót hả? Ta bi3n thái vậy sao?” Thanh niên hơi hạ giọng xuống, rồi lập tức cãi lại: “Nam tử hán đại trượng phu, đôi khi mắc phải sai lầm là chuyện đương nhiên rồi. Có điều, tốt xấu gì ta cũng là chủ một nhà, bị nữ quyến trong nhà đánh thành thế này, bị truyền ra ngoài thì sao đây?” Tiểu l0li nghe vậy thì nhỏ giọng nói: “Nhưng mà… gia… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Cô ấy biết ẽo anh không có tiền, cho nên cũng không yêu cầu gì...!Nghĩ đến đây, trong lòng Lâm Phong lại đau buồn.Một người phụ nữ tốt như vậy mà lại bị anh đánh mất như thế."Nhóc con, là cậu!"Lúc này bà chủ tiệm mỳ vẫn thắn bước ra, vẻ mặt bà ấy kinh ngạc.Bà chủ là một người phụ nữ trung niên.Năm ấy khi mới mở tiệm mỳ văn thắn, vì có vẻ ngoài xinh đẹp nên bà ấy hay được người ta gọi đùa là "Người đẹp vằn thắn".Nhưng giờ đây mười năm đã trôi qua.Rõ ràng gương mặt bà ấy đã già đi nhiều, bên thái dương đã mọc ra rất nhiều tóc trắng, vẻ ngoài cũng không còn được như lúc trước."Bà chủ, không ngờ chị còn nhớ tôi!" Lâm Phong cười một tiếng."Sao mà lại không nhớ được chứ! Trước kia cậu thường xuyên giúp tôi kiếm ăn đó!"Bà chủ tiệm mỳ văn thắn cười khanh khách mời Lâm Phong vào trong tiệm.Lâm Phong ngồi xuống, cười nói: "Cho bát mỳ văn thắn lớn, cho nhiều thịt và sa tế nhiều một chút.""Có ngay!"Bà chủ ra dấu ok.Rất nhanh sau đó.Một bát mỳ vẫn thắn nóng hổi với dầu ớt bao phủ bề mặt nước dùng đã được bưng lên.Lâm Phong ăn hết miếng này đến miếng khác.Vừa cay vừa ngonlThật sự rất ngon!Ngon đến nỗi, mũi anh có hơi đau xót."Nhóc con, cô ấy đâu rồi?"Bà chủ ngồi xuống cười hỏi.Lâm Phong nghe vậy thì tay cầm thìa dừng lại, sau đó cay đắng lắc đầu đáp:"Tôi đã đánh mất rt "Vậy sao? Thế thì tiếc quá..." Bà chủ tiếc nuối lắc đầu, còn nói thêm:"Gậu có biết vì sao tôi lại đặc biệt ấn tượng sâu sắc với cậu vậy không? Cũng là vì cô gái đó!""Gô ấy rất xinh đẹp, lại có đôi mắt biết toả sáng!""Nhất là khi cô ấy nhìn cậu, đôi mắt đó quá chói sáng, cứ như vì sao trên trời vậy.Đó là ánh mắt chỉ xuất hiện khi cô ấy nhìn cậu!""Cho nên...!Tôi còn tưởng rằng hai người sẽ cùng đi đến cuối cùng chứ!” Lâm Phong nghe thấy mấy câu này thì trong lòng càng khó chịu hơn.Anh nắm chặt nắm đấm, sau đó lặng lẽ buông ra, chán nản nói:"Tiếc là, bây giờ tôi có hối hận thì cũng vô ích thôi!""Cô ấy kết hôn chưa?”"Chuyện này...!Chưa!”"Nếu chưa thì vẫn còn cơ hội! Nhóc con, tuyệt đối đừng để cuộc sống của mình có quá nhiều điều tiếc nuối."Bà chủ vỗ bả vai Lâm Phong, còn nói thêm:"Giữa đám tìm người trăm ngàn độ, bỗng quay đầu lại, người ngay trước mắt, đứng đó dưới ánh lửa tàn (*)"(*: Bài thơ Thanh Ngọc Án của nhà thơ Tân Khí Tật "Có đôi khi biết đâu chỉ cần cậu quay đầu lại là có thể nhìn thấy cô ấy..."Lâm Phong nghe vậy thì ngẩn người..

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Cô ấy biết ẽo anh không có tiền, cho nên cũng không yêu cầu gì...!Nghĩ đến đây, trong lòng Lâm Phong lại đau buồn.

Một người phụ nữ tốt như vậy mà lại bị anh đánh mất như thế.

"Nhóc con, là cậu!"

Lúc này bà chủ tiệm mỳ vẫn thắn bước ra, vẻ mặt bà ấy kinh ngạc.

Bà chủ là một người phụ nữ trung niên.

Năm ấy khi mới mở tiệm mỳ văn thắn, vì có vẻ ngoài xinh đẹp nên bà ấy hay được người ta gọi đùa là "Người đẹp vằn thắn".

Nhưng giờ đây mười năm đã trôi qua.

Rõ ràng gương mặt bà ấy đã già đi nhiều, bên thái dương đã mọc ra rất nhiều tóc trắng, vẻ ngoài cũng không còn được như lúc trước.

"Bà chủ, không ngờ chị còn nhớ tôi!" Lâm Phong cười một tiếng.

"Sao mà lại không nhớ được chứ! Trước kia cậu thường xuyên giúp tôi kiếm ăn đó!"

Bà chủ tiệm mỳ văn thắn cười khanh khách mời Lâm Phong vào trong tiệm.

Lâm Phong ngồi xuống, cười nói: "Cho bát mỳ văn thắn lớn, cho nhiều thịt và sa tế nhiều một chút."

"Có ngay!"

Bà chủ ra dấu ok.

Rất nhanh sau đó.

Một bát mỳ vẫn thắn nóng hổi với dầu ớt bao phủ bề mặt nước dùng đã được bưng lên.

Lâm Phong ăn hết miếng này đến miếng khác.

Vừa cay vừa ngonl

Thật sự rất ngon!

Ngon đến nỗi, mũi anh có hơi đau xót.

"Nhóc con, cô ấy đâu rồi?"

Bà chủ ngồi xuống cười hỏi.

Lâm Phong nghe vậy thì tay cầm thìa dừng lại, sau đó cay đắng lắc đầu đáp:

"Tôi đã đánh mất rt "Vậy sao? Thế thì tiếc quá..." Bà chủ tiếc nuối lắc đầu, còn nói thêm:

"Gậu có biết vì sao tôi lại đặc biệt ấn tượng sâu sắc với cậu vậy không? Cũng là vì cô gái đó!"

"Gô ấy rất xinh đẹp, lại có đôi mắt biết toả sáng!"

"Nhất là khi cô ấy nhìn cậu, đôi mắt đó quá chói sáng, cứ như vì sao trên trời vậy.

Đó là ánh mắt chỉ xuất hiện khi cô ấy nhìn cậu!"

"Cho nên...!Tôi còn tưởng rằng hai người sẽ cùng đi đến cuối cùng chứ!” Lâm Phong nghe thấy mấy câu này thì trong lòng càng khó chịu hơn.

Anh nắm chặt nắm đấm, sau đó lặng lẽ buông ra, chán nản nói:

"Tiếc là, bây giờ tôi có hối hận thì cũng vô ích thôi!"

"Cô ấy kết hôn chưa?”

"Chuyện này...!Chưa!”

"Nếu chưa thì vẫn còn cơ hội! Nhóc con, tuyệt đối đừng để cuộc sống của mình có quá nhiều điều tiếc nuối."

Bà chủ vỗ bả vai Lâm Phong, còn nói thêm:

"Giữa đám tìm người trăm ngàn độ, bỗng quay đầu lại, người ngay trước mắt, đứng đó dưới ánh lửa tàn (*)"

(*: Bài thơ Thanh Ngọc Án của nhà thơ Tân Khí Tật "Có đôi khi biết đâu chỉ cần cậu quay đầu lại là có thể nhìn thấy cô ấy..."

Lâm Phong nghe vậy thì ngẩn người..

Xuyên Không: Thiếu Gia Vô Dụng Lột XácTác giả: Minh LangTruyện Huyền Huyễn, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên KhôngĐế quốc Càn Lam, hành tỉnh Tây Xuyên. Quận Bạch Long, Hàn phủ. "Cô nói cái gì? Cô gái vừa mới đánh ta… là đại tỷ của ta hả?” Trong sương phòng, một thanh niên quần áo lộng lẫy, ngũ quan thanh tú, mặt mày bầm tím đang nằm dài trên giường. Lúc này, trên mặt hắn hiện lên vẻ oan ức hơn cả Đậu Nga. Hắn nhìn chằm chằm tiểu l0li khoảng mười hai mười ba tuổi trước mắt với ánh mắt u oán. “Ta và cô ta có mối thù giết cha hay sao mà cô ta ra tay tàn nhẫn thế này?” Tiểu l0li nhấp nháy đôi mắt to tròn, lẩm bẩm: “Gia chủ, là do tối qua người say rượu, đi trộm đồ lót của con gái thành chủ, vậy nên đại tiểu thư mới không nhịn được ra tay đánh người.” “Cái gì? Ta trộm đồ lót hả? Ta bi3n thái vậy sao?” Thanh niên hơi hạ giọng xuống, rồi lập tức cãi lại: “Nam tử hán đại trượng phu, đôi khi mắc phải sai lầm là chuyện đương nhiên rồi. Có điều, tốt xấu gì ta cũng là chủ một nhà, bị nữ quyến trong nhà đánh thành thế này, bị truyền ra ngoài thì sao đây?” Tiểu l0li nghe vậy thì nhỏ giọng nói: “Nhưng mà… gia… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Cô ấy biết ẽo anh không có tiền, cho nên cũng không yêu cầu gì...!Nghĩ đến đây, trong lòng Lâm Phong lại đau buồn.Một người phụ nữ tốt như vậy mà lại bị anh đánh mất như thế."Nhóc con, là cậu!"Lúc này bà chủ tiệm mỳ vẫn thắn bước ra, vẻ mặt bà ấy kinh ngạc.Bà chủ là một người phụ nữ trung niên.Năm ấy khi mới mở tiệm mỳ văn thắn, vì có vẻ ngoài xinh đẹp nên bà ấy hay được người ta gọi đùa là "Người đẹp vằn thắn".Nhưng giờ đây mười năm đã trôi qua.Rõ ràng gương mặt bà ấy đã già đi nhiều, bên thái dương đã mọc ra rất nhiều tóc trắng, vẻ ngoài cũng không còn được như lúc trước."Bà chủ, không ngờ chị còn nhớ tôi!" Lâm Phong cười một tiếng."Sao mà lại không nhớ được chứ! Trước kia cậu thường xuyên giúp tôi kiếm ăn đó!"Bà chủ tiệm mỳ văn thắn cười khanh khách mời Lâm Phong vào trong tiệm.Lâm Phong ngồi xuống, cười nói: "Cho bát mỳ văn thắn lớn, cho nhiều thịt và sa tế nhiều một chút.""Có ngay!"Bà chủ ra dấu ok.Rất nhanh sau đó.Một bát mỳ vẫn thắn nóng hổi với dầu ớt bao phủ bề mặt nước dùng đã được bưng lên.Lâm Phong ăn hết miếng này đến miếng khác.Vừa cay vừa ngonlThật sự rất ngon!Ngon đến nỗi, mũi anh có hơi đau xót."Nhóc con, cô ấy đâu rồi?"Bà chủ ngồi xuống cười hỏi.Lâm Phong nghe vậy thì tay cầm thìa dừng lại, sau đó cay đắng lắc đầu đáp:"Tôi đã đánh mất rt "Vậy sao? Thế thì tiếc quá..." Bà chủ tiếc nuối lắc đầu, còn nói thêm:"Gậu có biết vì sao tôi lại đặc biệt ấn tượng sâu sắc với cậu vậy không? Cũng là vì cô gái đó!""Gô ấy rất xinh đẹp, lại có đôi mắt biết toả sáng!""Nhất là khi cô ấy nhìn cậu, đôi mắt đó quá chói sáng, cứ như vì sao trên trời vậy.Đó là ánh mắt chỉ xuất hiện khi cô ấy nhìn cậu!""Cho nên...!Tôi còn tưởng rằng hai người sẽ cùng đi đến cuối cùng chứ!” Lâm Phong nghe thấy mấy câu này thì trong lòng càng khó chịu hơn.Anh nắm chặt nắm đấm, sau đó lặng lẽ buông ra, chán nản nói:"Tiếc là, bây giờ tôi có hối hận thì cũng vô ích thôi!""Cô ấy kết hôn chưa?”"Chuyện này...!Chưa!”"Nếu chưa thì vẫn còn cơ hội! Nhóc con, tuyệt đối đừng để cuộc sống của mình có quá nhiều điều tiếc nuối."Bà chủ vỗ bả vai Lâm Phong, còn nói thêm:"Giữa đám tìm người trăm ngàn độ, bỗng quay đầu lại, người ngay trước mắt, đứng đó dưới ánh lửa tàn (*)"(*: Bài thơ Thanh Ngọc Án của nhà thơ Tân Khí Tật "Có đôi khi biết đâu chỉ cần cậu quay đầu lại là có thể nhìn thấy cô ấy..."Lâm Phong nghe vậy thì ngẩn người..

Chương 101: 101: Chuyện Này