“Duy Nhược Hề, nhanh đưa vòng tay trên người ngươi giao ra đây, bằng không, hừ hừ, cho ngươi biết tay .” Một đám thanh niên 20 tuổi vây quanh một cô gái trên người bẩn thỉu. “Mơ tưởng, đâylà vòng tay cha mẹ để lại cho ta, các ngươi đừng mong tôi giao ra.” Cô gái mặc quần áo không đúng tuổi rộng thùng thình, trên mặt bám đầy tro bụi lui về phía góc tường, vẻ mặt quật cường che chở vòng tay có hoa văn cổ xưa trên cổ tay. “Duy Nhược Hề, ngươi che giấu cái gì, nơi này là cô nhi viện, ngươi giống chúng ta đều là đứa nhỏ bị vứt bỏ.” Một đám thanh niên thoạt nhìn ác độc nhìn đứa nhỏ vẻ mặt không kiên nhẫn:“Nhanh lên, nhanh đưa vòng tay cho chúng ta.” Duy Nhược Hề ngẩng đầu nhìn đứa con trai kia nói:“Tiểu Lục Tử, chúng ta đều cùng nhau lớn lên ở cô nhi viện, ngươi hiện tại cùng bọn họ lêu lổng ở bên ngoài, ngươi không sợ viện trưởng biết? Viện trưởng đối với chúng ta tốt như vậy, ngươi làm chuyện xấu sẽ khiến viện trưởng đau lòng.” Tiểu Lục Tử nghe Duy Nhược Hề nói xong thì do dự một chút,…

Chương 16: ‘Đa Cư Quán’ khai trương [2]

Mặc TrạcTác giả: Bồ Đào Hảo ToanTruyện Dị Giới, Truyện Dị Năng, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Khoa Huyễn, Truyện Xuyên Không“Duy Nhược Hề, nhanh đưa vòng tay trên người ngươi giao ra đây, bằng không, hừ hừ, cho ngươi biết tay .” Một đám thanh niên 20 tuổi vây quanh một cô gái trên người bẩn thỉu. “Mơ tưởng, đâylà vòng tay cha mẹ để lại cho ta, các ngươi đừng mong tôi giao ra.” Cô gái mặc quần áo không đúng tuổi rộng thùng thình, trên mặt bám đầy tro bụi lui về phía góc tường, vẻ mặt quật cường che chở vòng tay có hoa văn cổ xưa trên cổ tay. “Duy Nhược Hề, ngươi che giấu cái gì, nơi này là cô nhi viện, ngươi giống chúng ta đều là đứa nhỏ bị vứt bỏ.” Một đám thanh niên thoạt nhìn ác độc nhìn đứa nhỏ vẻ mặt không kiên nhẫn:“Nhanh lên, nhanh đưa vòng tay cho chúng ta.” Duy Nhược Hề ngẩng đầu nhìn đứa con trai kia nói:“Tiểu Lục Tử, chúng ta đều cùng nhau lớn lên ở cô nhi viện, ngươi hiện tại cùng bọn họ lêu lổng ở bên ngoài, ngươi không sợ viện trưởng biết? Viện trưởng đối với chúng ta tốt như vậy, ngươi làm chuyện xấu sẽ khiến viện trưởng đau lòng.” Tiểu Lục Tử nghe Duy Nhược Hề nói xong thì do dự một chút,… Nếu cứ tiếp tục như vậy phỏng chừng không bao lâu nữa hắn có thể trả hết nợ. Hắn quay đầu nhìn Nhược Hề, âm thầm cảm tạ trời đất cho hắn gặp được cô, nếu không hắn chỉ có nước nhảy lầu.“Người bán hàng, sao lại không có cơm vậy? Tuy rằng đồ ăn ngon nhưng mà ông chủ à, ông không thể chỉ cho chúng tôi ăn đồ ăn không.”“Xin lỗi quý khách! Bởi vì nhà hàng chúng tôi vừa mới đổi gạo cho nên mong quý khách chờ thêm một chút ạ.” Người bán hàng nhỏ nhẹ giải thích với khách.“Các người buôn bán thế nào vậy? Sao chỉ có đồ ăn mà không có cơm, khách hàng là Thượng Đế, tuy rằng thức ăn nơi này không tệ nhưng mà...!$^&^%@$%!@#” xì xào xì xào.Lí Đa Hải nhìn thấy loại tình huống này vội vàng đi qua, hắn cũng không dám trông cậy vào Nhược Hề. Qủa nhiên, Duy Nhược Hề chỉ ngẩng đầu lên dòm qua một cái rồi lại cuối đầu không biết đang nghĩ cái gì.“Xin chào quý khách! Chỉ một chút xíu thôi là cơm sẽ mang lên.” Lí Đa Hải cuối đầu nhìn khách hàng cười làm lành nói. Khách hàng là Thượng Đế tuyệt không thể đắc tội nha.“Cậu là ai? Tôi mặc kệ gọi ông chủ ra đây, tôi muốn ăn cơm ngay bây giờ.”“Dạ, tôi chính là chủ chỗ này, cơm sẽ lập tức mang lên ngay.” Hắn quay đầu lại nói với người bán hàng : “Cậu đi vào phòng bếp xem cơm chín chưa, nếu chín rồi thì mang lên ngay.”Lý Đa Hải ngượng ngùng chà xát hai bàn tay nói: “ Rất xin lỗi quý khách, bất quá lát nữa cơm đem lên đảm bảo quý khách vừa lòng.” Hắn rất tin tưởng Nhược Hề tin rằng gạo này sẽ rất khác với loại gạo cũ.“Bảo đảm chúng tôi ăn vừa lòng? Không lẽ cơm cũng rất ngon sao?”“ Dạ đúng, hương vị rất ngon sẽ không kém đồ ăn đâu ạ.”“Tôi lát nữa phải kiểm tra xem cơm này có đúng như lời ông chủ nói không.” Vị khách này tên là Tề Dương, bình sinh không có ham muống gì chỉ thích mỹ vị.Hôm nay trong lúc vô tình đi qua thấy nhà hàng khai trương, bản quảng cáo thì sống động nên muốn vào xem thử. Hắn nghĩ bản quảng cáo chắc chỉ khoa trương, nhìn thị đẹp nhưng ăn ngon lại là chuyện khác. Dù sao cũng từng ăn qua các nơi nổi tiếng ngon nhất địa cầu rồi. Không nghĩ tới ăn đồ ăn nơi này xong hắn mới biết thứ mình ăn trước kia căn bản là đồ bỏ. Không ngờ một nhà hàng nho nhỏ thế này mà đồ ăn lại ngon đến vậy.Trước kia hắn vẫn nghĩ ở khách sạn 9 sao của Viêm Gia, thực vật là loại tốt nhất tinh cầu, không nghĩ đến vẫn không thể so sánh với nhà hàng này. Nghe ông chủ nói cơm cũng ngon làm hắn cũng mong chờ.Đợi khoản mười phút cơm đã được đem lên, trong thời gian đó cũng không ít người thúc giục. Lí Đa Hải đều nhẹ nhàng giải thích.Lí Đa Hải cho nhân viên bán hàng đem cơm đến từng bàn, mỗi bàn đều cho thêm một phần.Tề Dương nhìn phần cơm trắng trên bàn có chút sững sờ. Lại có màu trắng nũa. Hắn nhớ trước kia từng ăn cơm ở khách sạn Viêm Gia cơm ở đó có chút vị ngọt. Tề Dương múc một muỗng cơm nhỏ cho vào miệng, lập tức hương vị ngọt ngào lan tỏa còn mang theo chút mềm dẻo. Trời ạ, so với Viêm gia tốt hơn nhiều. Nga, về sau mỗi ngày đến đây ăn là được. Tề Dương âm thầm tính toán.“Ông chủ thật không có gạt chúng tôi, cơm này ăn rất ngon, ta chưa từng được ăn ngon như vậy.”Lại tiếp tục một tràn khen.Duy Nhược Hề nhìn nhà hàng náo nhiệt, Lí Đa Hải cười thỏa mãn, nàng cảm thấy cũng không giúp gì được nữa nên quyết định đi dạo. Nàng phát hiện từ khi xuyên đến đây trừ một lần được Duy Hạo dẫn đi dạo cũng không được đi thêm lần nào nữa.“Anh Đa Hải, mọi người bận như vậy mà em không giúp được gì nên em đi trước nha.”“ Tiểu Hề, em phải về sao? Có cần anh nhờ người đưa em về không?”Duy Nhược Hề cười nói: “Không cần đâu, em vẫn thường ra ngoài một mình, không sao cả. Sáng sớm ngày mai em sẽ tiếp tục đem rau dưa qua.” Hiện tại đông khách như vậy xem chừng rau dưa ngày hôm qua đưa cho Lí Đa Hải chắc cũng không còn được bao nhiêu.“Tiểu Hề, thật may mắn mới gặp được em.”“ Em đã gọi anh là anh Đa Hải rồi, em xem anh giống như anh trai thì anh khách sáo làm gì nữa.”“Đây không phải Duy Nhược Hề sao?” Duy Nhược Hề còn chưa nói xong đã bị một giọng nói quen thuộc cắt đứt. Quay đầu lại liền thấy Viêm Bân trưng ra khuôn mặt đẹp trai giống mọi khi nhưng hôm nay lại thêm tí nghiêm túc nên trông có chút xa lạ.Lần này nhìn thấy Viêm Bân chỉ là cảm thấy hắn có chút đẹp trai, ngoài ra cũng không có gì bất thường, tim không phải đập thình thịch, trong lòng cũng không thấy đau bởi vì nàng không phải là Duy Nhược Hề trước kia thầm mến Viêm Bân.Duy Nhược Hề nhếch miệng cười nói: “ Thật là có duyên nha, đi đâu cũng đụng Viêm đại thiếu gia.”Viêm thiếu gia? Chẳng lẽ là người thừa kế Viêm gia? Lí Đa Hải có chút kinh ngạc, “ Tiểu Hề, em biết người này?”“Chỉ là gặp qua vài lần.”Viêm Bân đi đến trước mặt Duy nhược Hề bình tĩnh nhìn nàng nói: “Chỉ gặp qua vài lần? Nếu tôi không nhớ lầm lúc trước không biết người nào mỗi ngày cứ lẽo đẻo đi sau tôi, còn nghe người ta nói ai đó thầm mến tôi đến 7 năm.” Không biết tại sao khi hắn nghe Nhược Hề nói bọn họ chỉ gặp qua vài lần thì trong lòng hắn thấy có chút không thoải mái.Duy Nhược Hề bình tĩnh nhìn Viêm Bân ánh mắt cũng không thèm chớp một cái, “Viêm thiếu gia chắc là biết rõ tôi bị người ta đánh nên mất trí nhớ không rõ chuyện trước kia.Từ khi tôi tỉnh lại chính xác chỉ gặp qua Viêm thiếu gia vài lần.” Tên Viêm Bân này không phải ghét nàng sao? Thế nào cứ đi kiếm chuyện với nàng, không lẽ mấy kẻ có tiền đều ăn no rửng mỡ không có việc gì làm.

Nếu cứ tiếp tục như vậy phỏng chừng không bao lâu nữa hắn có thể trả hết nợ. Hắn quay đầu nhìn Nhược Hề, âm thầm cảm tạ trời đất cho hắn gặp được cô, nếu không hắn chỉ có nước nhảy lầu.

“Người bán hàng, sao lại không có cơm vậy? Tuy rằng đồ ăn ngon nhưng mà ông chủ à, ông không thể chỉ cho chúng tôi ăn đồ ăn không.”

“Xin lỗi quý khách! Bởi vì nhà hàng chúng tôi vừa mới đổi gạo cho nên mong quý khách chờ thêm một chút ạ.” Người bán hàng nhỏ nhẹ giải thích với khách.

“Các người buôn bán thế nào vậy? Sao chỉ có đồ ăn mà không có cơm, khách hàng là Thượng Đế, tuy rằng thức ăn nơi này không tệ nhưng mà...!$^&^%@$%!@#” xì xào xì xào.

Lí Đa Hải nhìn thấy loại tình huống này vội vàng đi qua, hắn cũng không dám trông cậy vào Nhược Hề. Qủa nhiên, Duy Nhược Hề chỉ ngẩng đầu lên dòm qua một cái rồi lại cuối đầu không biết đang nghĩ cái gì.

“Xin chào quý khách! Chỉ một chút xíu thôi là cơm sẽ mang lên.” Lí Đa Hải cuối đầu nhìn khách hàng cười làm lành nói. Khách hàng là Thượng Đế tuyệt không thể đắc tội nha.

“Cậu là ai? Tôi mặc kệ gọi ông chủ ra đây, tôi muốn ăn cơm ngay bây giờ.”

“Dạ, tôi chính là chủ chỗ này, cơm sẽ lập tức mang lên ngay.” Hắn quay đầu lại nói với người bán hàng : “Cậu đi vào phòng bếp xem cơm chín chưa, nếu chín rồi thì mang lên ngay.”

Lý Đa Hải ngượng ngùng chà xát hai bàn tay nói: “ Rất xin lỗi quý khách, bất quá lát nữa cơm đem lên đảm bảo quý khách vừa lòng.” Hắn rất tin tưởng Nhược Hề tin rằng gạo này sẽ rất khác với loại gạo cũ.

“Bảo đảm chúng tôi ăn vừa lòng? Không lẽ cơm cũng rất ngon sao?”

“ Dạ đúng, hương vị rất ngon sẽ không kém đồ ăn đâu ạ.”

“Tôi lát nữa phải kiểm tra xem cơm này có đúng như lời ông chủ nói không.” Vị khách này tên là Tề Dương, bình sinh không có ham muống gì chỉ thích mỹ vị.

Hôm nay trong lúc vô tình đi qua thấy nhà hàng khai trương, bản quảng cáo thì sống động nên muốn vào xem thử. Hắn nghĩ bản quảng cáo chắc chỉ khoa trương, nhìn thị đẹp nhưng ăn ngon lại là chuyện khác. Dù sao cũng từng ăn qua các nơi nổi tiếng ngon nhất địa cầu rồi. Không nghĩ tới ăn đồ ăn nơi này xong hắn mới biết thứ mình ăn trước kia căn bản là đồ bỏ. Không ngờ một nhà hàng nho nhỏ thế này mà đồ ăn lại ngon đến vậy.

Trước kia hắn vẫn nghĩ ở khách sạn 9 sao của Viêm Gia, thực vật là loại tốt nhất tinh cầu, không nghĩ đến vẫn không thể so sánh với nhà hàng này. Nghe ông chủ nói cơm cũng ngon làm hắn cũng mong chờ.

Đợi khoản mười phút cơm đã được đem lên, trong thời gian đó cũng không ít người thúc giục. Lí Đa Hải đều nhẹ nhàng giải thích.Lí Đa Hải cho nhân viên bán hàng đem cơm đến từng bàn, mỗi bàn đều cho thêm một phần.

Tề Dương nhìn phần cơm trắng trên bàn có chút sững sờ. Lại có màu trắng nũa. Hắn nhớ trước kia từng ăn cơm ở khách sạn Viêm Gia cơm ở đó có chút vị ngọt. Tề Dương múc một muỗng cơm nhỏ cho vào miệng, lập tức hương vị ngọt ngào lan tỏa còn mang theo chút mềm dẻo. Trời ạ, so với Viêm gia tốt hơn nhiều. Nga, về sau mỗi ngày đến đây ăn là được. Tề Dương âm thầm tính toán.

“Ông chủ thật không có gạt chúng tôi, cơm này ăn rất ngon, ta chưa từng được ăn ngon như vậy.”

Lại tiếp tục một tràn khen.

Duy Nhược Hề nhìn nhà hàng náo nhiệt, Lí Đa Hải cười thỏa mãn, nàng cảm thấy cũng không giúp gì được nữa nên quyết định đi dạo. Nàng phát hiện từ khi xuyên đến đây trừ một lần được Duy Hạo dẫn đi dạo cũng không được đi thêm lần nào nữa.

“Anh Đa Hải, mọi người bận như vậy mà em không giúp được gì nên em đi trước nha.”

“ Tiểu Hề, em phải về sao? Có cần anh nhờ người đưa em về không?”

Duy Nhược Hề cười nói: “Không cần đâu, em vẫn thường ra ngoài một mình, không sao cả. Sáng sớm ngày mai em sẽ tiếp tục đem rau dưa qua.” Hiện tại đông khách như vậy xem chừng rau dưa ngày hôm qua đưa cho Lí Đa Hải chắc cũng không còn được bao nhiêu.

“Tiểu Hề, thật may mắn mới gặp được em.”

“ Em đã gọi anh là anh Đa Hải rồi, em xem anh giống như anh trai thì anh khách sáo làm gì nữa.”

“Đây không phải Duy Nhược Hề sao?” Duy Nhược Hề còn chưa nói xong đã bị một giọng nói quen thuộc cắt đứt. Quay đầu lại liền thấy Viêm Bân trưng ra khuôn mặt đẹp trai giống mọi khi nhưng hôm nay lại thêm tí nghiêm túc nên trông có chút xa lạ.

Lần này nhìn thấy Viêm Bân chỉ là cảm thấy hắn có chút đẹp trai, ngoài ra cũng không có gì bất thường, tim không phải đập thình thịch, trong lòng cũng không thấy đau bởi vì nàng không phải là Duy Nhược Hề trước kia thầm mến Viêm Bân.

Duy Nhược Hề nhếch miệng cười nói: “ Thật là có duyên nha, đi đâu cũng đụng Viêm đại thiếu gia.”

Viêm thiếu gia? Chẳng lẽ là người thừa kế Viêm gia? Lí Đa Hải có chút kinh ngạc, “ Tiểu Hề, em biết người này?”

“Chỉ là gặp qua vài lần.”

Viêm Bân đi đến trước mặt Duy nhược Hề bình tĩnh nhìn nàng nói: “Chỉ gặp qua vài lần? Nếu tôi không nhớ lầm lúc trước không biết người nào mỗi ngày cứ lẽo đẻo đi sau tôi, còn nghe người ta nói ai đó thầm mến tôi đến 7 năm.” Không biết tại sao khi hắn nghe Nhược Hề nói bọn họ chỉ gặp qua vài lần thì trong lòng hắn thấy có chút không thoải mái.

Duy Nhược Hề bình tĩnh nhìn Viêm Bân ánh mắt cũng không thèm chớp một cái, “Viêm thiếu gia chắc là biết rõ tôi bị người ta đánh nên mất trí nhớ không rõ chuyện trước kia.

Từ khi tôi tỉnh lại chính xác chỉ gặp qua Viêm thiếu gia vài lần.” Tên Viêm Bân này không phải ghét nàng sao? Thế nào cứ đi kiếm chuyện với nàng, không lẽ mấy kẻ có tiền đều ăn no rửng mỡ không có việc gì làm.

Mặc TrạcTác giả: Bồ Đào Hảo ToanTruyện Dị Giới, Truyện Dị Năng, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Khoa Huyễn, Truyện Xuyên Không“Duy Nhược Hề, nhanh đưa vòng tay trên người ngươi giao ra đây, bằng không, hừ hừ, cho ngươi biết tay .” Một đám thanh niên 20 tuổi vây quanh một cô gái trên người bẩn thỉu. “Mơ tưởng, đâylà vòng tay cha mẹ để lại cho ta, các ngươi đừng mong tôi giao ra.” Cô gái mặc quần áo không đúng tuổi rộng thùng thình, trên mặt bám đầy tro bụi lui về phía góc tường, vẻ mặt quật cường che chở vòng tay có hoa văn cổ xưa trên cổ tay. “Duy Nhược Hề, ngươi che giấu cái gì, nơi này là cô nhi viện, ngươi giống chúng ta đều là đứa nhỏ bị vứt bỏ.” Một đám thanh niên thoạt nhìn ác độc nhìn đứa nhỏ vẻ mặt không kiên nhẫn:“Nhanh lên, nhanh đưa vòng tay cho chúng ta.” Duy Nhược Hề ngẩng đầu nhìn đứa con trai kia nói:“Tiểu Lục Tử, chúng ta đều cùng nhau lớn lên ở cô nhi viện, ngươi hiện tại cùng bọn họ lêu lổng ở bên ngoài, ngươi không sợ viện trưởng biết? Viện trưởng đối với chúng ta tốt như vậy, ngươi làm chuyện xấu sẽ khiến viện trưởng đau lòng.” Tiểu Lục Tử nghe Duy Nhược Hề nói xong thì do dự một chút,… Nếu cứ tiếp tục như vậy phỏng chừng không bao lâu nữa hắn có thể trả hết nợ. Hắn quay đầu nhìn Nhược Hề, âm thầm cảm tạ trời đất cho hắn gặp được cô, nếu không hắn chỉ có nước nhảy lầu.“Người bán hàng, sao lại không có cơm vậy? Tuy rằng đồ ăn ngon nhưng mà ông chủ à, ông không thể chỉ cho chúng tôi ăn đồ ăn không.”“Xin lỗi quý khách! Bởi vì nhà hàng chúng tôi vừa mới đổi gạo cho nên mong quý khách chờ thêm một chút ạ.” Người bán hàng nhỏ nhẹ giải thích với khách.“Các người buôn bán thế nào vậy? Sao chỉ có đồ ăn mà không có cơm, khách hàng là Thượng Đế, tuy rằng thức ăn nơi này không tệ nhưng mà...!$^&^%@$%!@#” xì xào xì xào.Lí Đa Hải nhìn thấy loại tình huống này vội vàng đi qua, hắn cũng không dám trông cậy vào Nhược Hề. Qủa nhiên, Duy Nhược Hề chỉ ngẩng đầu lên dòm qua một cái rồi lại cuối đầu không biết đang nghĩ cái gì.“Xin chào quý khách! Chỉ một chút xíu thôi là cơm sẽ mang lên.” Lí Đa Hải cuối đầu nhìn khách hàng cười làm lành nói. Khách hàng là Thượng Đế tuyệt không thể đắc tội nha.“Cậu là ai? Tôi mặc kệ gọi ông chủ ra đây, tôi muốn ăn cơm ngay bây giờ.”“Dạ, tôi chính là chủ chỗ này, cơm sẽ lập tức mang lên ngay.” Hắn quay đầu lại nói với người bán hàng : “Cậu đi vào phòng bếp xem cơm chín chưa, nếu chín rồi thì mang lên ngay.”Lý Đa Hải ngượng ngùng chà xát hai bàn tay nói: “ Rất xin lỗi quý khách, bất quá lát nữa cơm đem lên đảm bảo quý khách vừa lòng.” Hắn rất tin tưởng Nhược Hề tin rằng gạo này sẽ rất khác với loại gạo cũ.“Bảo đảm chúng tôi ăn vừa lòng? Không lẽ cơm cũng rất ngon sao?”“ Dạ đúng, hương vị rất ngon sẽ không kém đồ ăn đâu ạ.”“Tôi lát nữa phải kiểm tra xem cơm này có đúng như lời ông chủ nói không.” Vị khách này tên là Tề Dương, bình sinh không có ham muống gì chỉ thích mỹ vị.Hôm nay trong lúc vô tình đi qua thấy nhà hàng khai trương, bản quảng cáo thì sống động nên muốn vào xem thử. Hắn nghĩ bản quảng cáo chắc chỉ khoa trương, nhìn thị đẹp nhưng ăn ngon lại là chuyện khác. Dù sao cũng từng ăn qua các nơi nổi tiếng ngon nhất địa cầu rồi. Không nghĩ tới ăn đồ ăn nơi này xong hắn mới biết thứ mình ăn trước kia căn bản là đồ bỏ. Không ngờ một nhà hàng nho nhỏ thế này mà đồ ăn lại ngon đến vậy.Trước kia hắn vẫn nghĩ ở khách sạn 9 sao của Viêm Gia, thực vật là loại tốt nhất tinh cầu, không nghĩ đến vẫn không thể so sánh với nhà hàng này. Nghe ông chủ nói cơm cũng ngon làm hắn cũng mong chờ.Đợi khoản mười phút cơm đã được đem lên, trong thời gian đó cũng không ít người thúc giục. Lí Đa Hải đều nhẹ nhàng giải thích.Lí Đa Hải cho nhân viên bán hàng đem cơm đến từng bàn, mỗi bàn đều cho thêm một phần.Tề Dương nhìn phần cơm trắng trên bàn có chút sững sờ. Lại có màu trắng nũa. Hắn nhớ trước kia từng ăn cơm ở khách sạn Viêm Gia cơm ở đó có chút vị ngọt. Tề Dương múc một muỗng cơm nhỏ cho vào miệng, lập tức hương vị ngọt ngào lan tỏa còn mang theo chút mềm dẻo. Trời ạ, so với Viêm gia tốt hơn nhiều. Nga, về sau mỗi ngày đến đây ăn là được. Tề Dương âm thầm tính toán.“Ông chủ thật không có gạt chúng tôi, cơm này ăn rất ngon, ta chưa từng được ăn ngon như vậy.”Lại tiếp tục một tràn khen.Duy Nhược Hề nhìn nhà hàng náo nhiệt, Lí Đa Hải cười thỏa mãn, nàng cảm thấy cũng không giúp gì được nữa nên quyết định đi dạo. Nàng phát hiện từ khi xuyên đến đây trừ một lần được Duy Hạo dẫn đi dạo cũng không được đi thêm lần nào nữa.“Anh Đa Hải, mọi người bận như vậy mà em không giúp được gì nên em đi trước nha.”“ Tiểu Hề, em phải về sao? Có cần anh nhờ người đưa em về không?”Duy Nhược Hề cười nói: “Không cần đâu, em vẫn thường ra ngoài một mình, không sao cả. Sáng sớm ngày mai em sẽ tiếp tục đem rau dưa qua.” Hiện tại đông khách như vậy xem chừng rau dưa ngày hôm qua đưa cho Lí Đa Hải chắc cũng không còn được bao nhiêu.“Tiểu Hề, thật may mắn mới gặp được em.”“ Em đã gọi anh là anh Đa Hải rồi, em xem anh giống như anh trai thì anh khách sáo làm gì nữa.”“Đây không phải Duy Nhược Hề sao?” Duy Nhược Hề còn chưa nói xong đã bị một giọng nói quen thuộc cắt đứt. Quay đầu lại liền thấy Viêm Bân trưng ra khuôn mặt đẹp trai giống mọi khi nhưng hôm nay lại thêm tí nghiêm túc nên trông có chút xa lạ.Lần này nhìn thấy Viêm Bân chỉ là cảm thấy hắn có chút đẹp trai, ngoài ra cũng không có gì bất thường, tim không phải đập thình thịch, trong lòng cũng không thấy đau bởi vì nàng không phải là Duy Nhược Hề trước kia thầm mến Viêm Bân.Duy Nhược Hề nhếch miệng cười nói: “ Thật là có duyên nha, đi đâu cũng đụng Viêm đại thiếu gia.”Viêm thiếu gia? Chẳng lẽ là người thừa kế Viêm gia? Lí Đa Hải có chút kinh ngạc, “ Tiểu Hề, em biết người này?”“Chỉ là gặp qua vài lần.”Viêm Bân đi đến trước mặt Duy nhược Hề bình tĩnh nhìn nàng nói: “Chỉ gặp qua vài lần? Nếu tôi không nhớ lầm lúc trước không biết người nào mỗi ngày cứ lẽo đẻo đi sau tôi, còn nghe người ta nói ai đó thầm mến tôi đến 7 năm.” Không biết tại sao khi hắn nghe Nhược Hề nói bọn họ chỉ gặp qua vài lần thì trong lòng hắn thấy có chút không thoải mái.Duy Nhược Hề bình tĩnh nhìn Viêm Bân ánh mắt cũng không thèm chớp một cái, “Viêm thiếu gia chắc là biết rõ tôi bị người ta đánh nên mất trí nhớ không rõ chuyện trước kia.Từ khi tôi tỉnh lại chính xác chỉ gặp qua Viêm thiếu gia vài lần.” Tên Viêm Bân này không phải ghét nàng sao? Thế nào cứ đi kiếm chuyện với nàng, không lẽ mấy kẻ có tiền đều ăn no rửng mỡ không có việc gì làm.

Chương 16: ‘Đa Cư Quán’ khai trương [2]