Tác giả:

Mưa giá buốt vô cùng, mang theo những đợt gió lạnh thấu xương, từng đợt từng đợt vô tình trút xuống mặt Mộ Dung Tiểu Thiên, cũng không thể làm cho hắn phẫn nộ trong giờ phút này mà lại làm cho tâm trạng bình tĩnh của hắn không chút mảy may bất an nào cả. Trận cười dữ dội của ông trời hé ra tiếng sấm sét ầm ầm, dường như trống trận kéo dài vô cùng vô tận. Một luồng sáng cắt ngang qua bầu trời, làm cho toàn bộ mặt đất sáng lên, nhưng trong nháy mắt lại kéo vào màn đêm âm u vô hạn. Một chút ánh sáng giữa đêm đem, đó là vết thẹo kéo dài tới khóe mắt của Mộ Dung Tiểu Thiên, hiện giờ lửa giận đang làm khuôn mặt hắn vặn vẹo, càng làm cho khuôn mặt hắn trở nên quỷ dị, kh*ng b*. Thân hình 1m8 của hắn như quỷ mị, di chuyển trong màn đêm mịt mùng mưa sa gió giật. - Hải Tử, người anh em sẽ chết một cách minh bạch, ta sẽ trả giá hết thảy để có thể làm được điều đó! Nội tâm gào thét trở lên co rúm tái nhợt. “Rầm.” tiếng sấm cùng tia chớp vẫn như vậy. “Bính.” Mộ Dung Tiểu Thiên phá tan cánh cửa…

Chương 21: Nhảy Vào Nhà Solas

Ta Là Một Tên TrộmTác giả: Quan TràoTruyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện Võng DuMưa giá buốt vô cùng, mang theo những đợt gió lạnh thấu xương, từng đợt từng đợt vô tình trút xuống mặt Mộ Dung Tiểu Thiên, cũng không thể làm cho hắn phẫn nộ trong giờ phút này mà lại làm cho tâm trạng bình tĩnh của hắn không chút mảy may bất an nào cả. Trận cười dữ dội của ông trời hé ra tiếng sấm sét ầm ầm, dường như trống trận kéo dài vô cùng vô tận. Một luồng sáng cắt ngang qua bầu trời, làm cho toàn bộ mặt đất sáng lên, nhưng trong nháy mắt lại kéo vào màn đêm âm u vô hạn. Một chút ánh sáng giữa đêm đem, đó là vết thẹo kéo dài tới khóe mắt của Mộ Dung Tiểu Thiên, hiện giờ lửa giận đang làm khuôn mặt hắn vặn vẹo, càng làm cho khuôn mặt hắn trở nên quỷ dị, kh*ng b*. Thân hình 1m8 của hắn như quỷ mị, di chuyển trong màn đêm mịt mùng mưa sa gió giật. - Hải Tử, người anh em sẽ chết một cách minh bạch, ta sẽ trả giá hết thảy để có thể làm được điều đó! Nội tâm gào thét trở lên co rúm tái nhợt. “Rầm.” tiếng sấm cùng tia chớp vẫn như vậy. “Bính.” Mộ Dung Tiểu Thiên phá tan cánh cửa… Trông thấy Hồng Huyết Lang hùng hổ đuổi theo mình, Mộ Dung Tiểu Thiên cũng đành vắt chân lên cổ mà chạy, nhưng mà Hồng Huyết Lang nhanh quá, con đầu lĩnh tiếp cận ngày càng gần thế mà ma pháp giá trị ngày càng ít. Khoảng cách với mảnh mê vụ còn xa đừng nói về đến Tân Thủ thôn.Mộ Dung Tiểu Thiên không còn lựa chọn nào khác, chỉ còn trông chờ vào thuấn di 1%Thuấn di thất bại...Thuấn di thất bại...Thuấn di thất bại...Mắt thấy cái mõm đầy răng sắp táp vào mông rồi, Tiểu Thiên bất đắc dĩ:- Mịa, biết thế không lấy “trâu” chiếc gì nữa, đem con tiểu Huyết Lang kia đi là tốt rồi.Tại thời khắc nguy cơ nhất, không khí xung quanh bỗng ngưng đọng lại, thuần di thành công. Thời gian ngừng lại, sự vật đông cứng. Trong bán kinh 2 km mỗi một ngọn cỏ gốc cây hiện lại rõ nét trong tâm trí Mộ Dung Tiểu Thiên. Nhanh nhanh chóng chóng hắn tập trung vào một con tuần lộc đang chạy hướng về thôn 110, chọn con cách chỗ này xa nhất có thể. Lúc trước Tiểu Thiên đã chú ý đến giống này so về tốc độ thì là nhanh nhất trong đám động vật ăn cỏ. Đọc thì chậm nhưng việc Tiểu Thiên thuần di lên lưng con tuần lộc diễn ra trong nháy mắt.Mộ Dung Tiểu Thiên ôm chặt lấy cổ con vật để mặc cho nó bê mình đi đâu thì bê. Xem ra con hươu này cực sợ Huyết Lang Vương, vượt xa sự sợ hãi cái thứ đang ở trên lưng mình. Đối với Tiểu Thiên không ngờ hoàn toàn không nhìn chỉ có liều mạng chạy. Cứ như thế, một người một lộc đi đầu, cách đó 1 km là ngàn con Hồng Huyết Lang cứ thế ầm ầm quét đến Thôn Tân Thủ 110.Phía trước bắt đầu xuất hiện mấy cái thân ảnh, càng gần thôn xuất hiện càng nhiều người chơi. Mộ Dung Tiểu Thiên cùng tuần lộc tiến nhanh về phía trước, một bên gào to:- Chạy mau, bầy sói đến rồi!Chưa chờ người chơi phản ứng lại, bọn họ đã bị hồng lưu phía sau nuốt trọn.Nhìn thấy Tân Thủ Thôn ngày càng gần Mộ Dung Tiểu Thiên cũng cảm thấy khá hơn. Bỗng chốc đắc ý, thu hoạch hôm nay rất khả quan. Chỉ là hại chết nhiều người chơi quá, kiểu gì trên diễn đàn cũng bị mắng cho hỏng người! Nhưng kịch biến xẩy ra, tuần lộc thay đổi hướng, chạy lệch về cánh rừng bên trái Tân Thủ thôn.- Đi bên kia, đi vào thôn cho tao!Mộ Dung Tiểu Thiên liều mạng bẻ đầu con tuần lộc nhưng chẳng có tác dụng gì cả. Hồng Huyết Lang sắp giết vào thôn cũng thay đổi phương hướng, Mộ Dung Tiểu Thiên đành từ bỏ:- Trùi ạ, đây mới là khởi đầu nhá!Không biết chạy bao lâu Mộ Dung Tiểu Thiên cảm thấy cơ thể mình rời rã mệt mỏi. Mông cũng sắp mài nhẵn rồi mà trời thì tối đen như mực. Nếu không phải tiếng gầm rú của Hồng Huyết Lang vẫn còn văng vẳng phía sau Mộ Dung Tiểu Thiên đã sớm nhẩy xuống rồi. Không biết con tiểu Hồng Huyết Lang còn sống hay không? Hắn rất muốn lôi ra xem nhưng tuần lộc chạy quá sóc, không cho hắn thả lỏng tay chân chút nào.- Chúc mừng người chơi, phát hiện tân bản đồ { Nơi ẩn thân của kẻ phản bội - Solas } thưởng 2000 danh vọng, mở bản đồ cho người chơi.Mộ Dung Tiểu Thiên đang than thở không kịp thì bên tai truyền đến tiếng thông báo quen thuộc của hệ thống.Hắn còn chưa hiểu ra sao bỗng nhiên trước mặt xuất hiện một hỏa cầu nóng rực theo sau là cái đuôi phát sáng mầu hồng, cắt qua trời đêm nện vào trên người tuần lộc. Cũng may Mộ Dung Tiểu Thiên nhanh trí, thấy sự không ổn nhảy xuống chứ không cũng đi đời nhà ma giống con vật xấu số kia.- Thằng nào đó? Dám xâm nhập lãnh địa của Solas.Phía sau hỏa cầu có một thân ảnh đen kịt tiến đến.Mộ Dung Tiểu Thiên vội vàng phân giải:- Đại ca, đừng động thủ! Em không có ác ý, em bị đuổi giết nên mới chạy đến nơi này.- Mày là người chơi?Người trung niên xuất hiện trước mặt Tiểu Thiên mang vẻ mặt âm trầm, khoác trên người một bộ ma pháp sư bào màu đen.- Ehe he, đại ca lợi hại, chớp mắt đã nhìn ra.Mộ Dung Tiểu Thiên một bên cười a dua một bên âm thầm kêu khổ, mịa trước có hổ sau có lang, rốt cục thì phải làm thế nào?? Theo ánh trăng non nhàn nhạt Mộ Dung Tiểu Thiên đánh giá bốn phía.Cả người hắn bắt đầu lạnh thấu. Cách đó không xa là một căn nhà đơn sơ, bên cạnh là một cái hồ. Trừ những thứ này bốn bề đều là vách núi chỉ trừ lối mình vừa đi vào. Hắn đã vào tuyệt địa.- Kẻ nào muốn bắt chú?Solas thoáng hãnh diện giọng điệu cũng dịu đi.- Không phải là người mà là mà thú Hồng Huyết Lang cấp 3.Mộ Dung Tiểu Thiên trả lời thấy biến đổi của Solas âm thầm đắc ý:- Lên trời xuống biển, vỗ mông ngựa đâu cũng có, NPC cũng có thích được nịnh.Tiếng vọng huỳnh huỵch vang lên rõ ràng trong bóng đêm, tiếng sói tru cũng càng ngày càng gần. Solas nghe thế mặt cũng chẳng biến:- Mấy trăm con Hồng Huyết Lang, đại ca Solas còn không để vào mắt.- Không phải trăm con đâu ạ!Mộ Dung Tiểu Thiên lý nhí- Là vài ngàn con ạ.Solas đổi sắc trau mày, nhưng rất nhanh khôi phục bình tĩnh:- Hèm, mấy ngàn con Hồng Huyết Lang, Solas ta đối phó cũng ngon.- Lợi hại!Mộ Dung Tiểu Thiên tán dương giơ ngón tay cái.Hứ, Solas cao ngạo vểnh mặt lên trời.Tiếng ngào thét của Hồng Huyết Lang càng ngày càng vang vọng, vô số thân ảnh xuất hiện. Mộ Dung Tiểu Thiên không muốn hi sinh, nhưng chết thì chết dù sao cũng không còn đường nào để chạy nữa.Bỗng, Mộ Dung Tiểu Thiên vuốt sống mũi đau khổ nhìn Solas:- Tý quên chưa nói cho đại ca, còn có một con Hồng Huyết Lang vương, hơn thế …Mộ Dung Tiểu Thiên phun ra từng chữ:- Còn – Là – Huyết – Lang – Vương – Biến – Dị.Ta Là Một Tên Trộm - Quyển 1: Thương Mang- ---------Cầu Kim Phiếu, cầu đề cử:))

Trông thấy Hồng Huyết Lang hùng hổ đuổi theo mình, Mộ Dung Tiểu Thiên cũng đành vắt chân lên cổ mà chạy, nhưng mà Hồng Huyết Lang nhanh quá, con đầu lĩnh tiếp cận ngày càng gần thế mà ma pháp giá trị ngày càng ít. Khoảng cách với mảnh mê vụ còn xa đừng nói về đến Tân Thủ thôn.

Mộ Dung Tiểu Thiên không còn lựa chọn nào khác, chỉ còn trông chờ vào thuấn di 1%

Thuấn di thất bại...

Thuấn di thất bại...

Thuấn di thất bại...

Mắt thấy cái mõm đầy răng sắp táp vào mông rồi, Tiểu Thiên bất đắc dĩ:

- Mịa, biết thế không lấy “trâu” chiếc gì nữa, đem con tiểu Huyết Lang kia đi là tốt rồi.

Tại thời khắc nguy cơ nhất, không khí xung quanh bỗng ngưng đọng lại, thuần di thành công. Thời gian ngừng lại, sự vật đông cứng. Trong bán kinh 2 km mỗi một ngọn cỏ gốc cây hiện lại rõ nét trong tâm trí Mộ Dung Tiểu Thiên. Nhanh nhanh chóng chóng hắn tập trung vào một con tuần lộc đang chạy hướng về thôn 110, chọn con cách chỗ này xa nhất có thể. Lúc trước Tiểu Thiên đã chú ý đến giống này so về tốc độ thì là nhanh nhất trong đám động vật ăn cỏ. Đọc thì chậm nhưng việc Tiểu Thiên thuần di lên lưng con tuần lộc diễn ra trong nháy mắt.

Mộ Dung Tiểu Thiên ôm chặt lấy cổ con vật để mặc cho nó bê mình đi đâu thì bê. Xem ra con hươu này cực sợ Huyết Lang Vương, vượt xa sự sợ hãi cái thứ đang ở trên lưng mình. Đối với Tiểu Thiên không ngờ hoàn toàn không nhìn chỉ có liều mạng chạy. Cứ như thế, một người một lộc đi đầu, cách đó 1 km là ngàn con Hồng Huyết Lang cứ thế ầm ầm quét đến Thôn Tân Thủ 110.

Phía trước bắt đầu xuất hiện mấy cái thân ảnh, càng gần thôn xuất hiện càng nhiều người chơi. Mộ Dung Tiểu Thiên cùng tuần lộc tiến nhanh về phía trước, một bên gào to:

- Chạy mau, bầy sói đến rồi!

Chưa chờ người chơi phản ứng lại, bọn họ đã bị hồng lưu phía sau nuốt trọn.

Nhìn thấy Tân Thủ Thôn ngày càng gần Mộ Dung Tiểu Thiên cũng cảm thấy khá hơn. Bỗng chốc đắc ý, thu hoạch hôm nay rất khả quan. Chỉ là hại chết nhiều người chơi quá, kiểu gì trên diễn đàn cũng bị mắng cho hỏng người! Nhưng kịch biến xẩy ra, tuần lộc thay đổi hướng, chạy lệch về cánh rừng bên trái Tân Thủ thôn.

- Đi bên kia, đi vào thôn cho tao!

Mộ Dung Tiểu Thiên liều mạng bẻ đầu con tuần lộc nhưng chẳng có tác dụng gì cả. Hồng Huyết Lang sắp giết vào thôn cũng thay đổi phương hướng, Mộ Dung Tiểu Thiên đành từ bỏ:

- Trùi ạ, đây mới là khởi đầu nhá!

Không biết chạy bao lâu Mộ Dung Tiểu Thiên cảm thấy cơ thể mình rời rã mệt mỏi. Mông cũng sắp mài nhẵn rồi mà trời thì tối đen như mực. Nếu không phải tiếng gầm rú của Hồng Huyết Lang vẫn còn văng vẳng phía sau Mộ Dung Tiểu Thiên đã sớm nhẩy xuống rồi. Không biết con tiểu Hồng Huyết Lang còn sống hay không? Hắn rất muốn lôi ra xem nhưng tuần lộc chạy quá sóc, không cho hắn thả lỏng tay chân chút nào.

- Chúc mừng người chơi, phát hiện tân bản đồ { Nơi ẩn thân của kẻ phản bội - Solas } thưởng 2000 danh vọng, mở bản đồ cho người chơi.

Mộ Dung Tiểu Thiên đang than thở không kịp thì bên tai truyền đến tiếng thông báo quen thuộc của hệ thống.

Hắn còn chưa hiểu ra sao bỗng nhiên trước mặt xuất hiện một hỏa cầu nóng rực theo sau là cái đuôi phát sáng mầu hồng, cắt qua trời đêm nện vào trên người tuần lộc. Cũng may Mộ Dung Tiểu Thiên nhanh trí, thấy sự không ổn nhảy xuống chứ không cũng đi đời nhà ma giống con vật xấu số kia.

- Thằng nào đó? Dám xâm nhập lãnh địa của Solas.

Phía sau hỏa cầu có một thân ảnh đen kịt tiến đến.

Mộ Dung Tiểu Thiên vội vàng phân giải:

- Đại ca, đừng động thủ! Em không có ác ý, em bị đuổi giết nên mới chạy đến nơi này.

- Mày là người chơi?

Người trung niên xuất hiện trước mặt Tiểu Thiên mang vẻ mặt âm trầm, khoác trên người một bộ ma pháp sư bào màu đen.

- Ehe he, đại ca lợi hại, chớp mắt đã nhìn ra.

Mộ Dung Tiểu Thiên một bên cười a dua một bên âm thầm kêu khổ, mịa trước có hổ sau có lang, rốt cục thì phải làm thế nào?? Theo ánh trăng non nhàn nhạt Mộ Dung Tiểu Thiên đánh giá bốn phía.

Cả người hắn bắt đầu lạnh thấu. Cách đó không xa là một căn nhà đơn sơ, bên cạnh là một cái hồ. Trừ những thứ này bốn bề đều là vách núi chỉ trừ lối mình vừa đi vào. Hắn đã vào tuyệt địa.

- Kẻ nào muốn bắt chú?

Solas thoáng hãnh diện giọng điệu cũng dịu đi.

- Không phải là người mà là mà thú Hồng Huyết Lang cấp 3.

Mộ Dung Tiểu Thiên trả lời thấy biến đổi của Solas âm thầm đắc ý:

- Lên trời xuống biển, vỗ mông ngựa đâu cũng có, NPC cũng có thích được nịnh.

Tiếng vọng huỳnh huỵch vang lên rõ ràng trong bóng đêm, tiếng sói tru cũng càng ngày càng gần. Solas nghe thế mặt cũng chẳng biến:

- Mấy trăm con Hồng Huyết Lang, đại ca Solas còn không để vào mắt.

- Không phải trăm con đâu ạ!

Mộ Dung Tiểu Thiên lý nhí

- Là vài ngàn con ạ.

Solas đổi sắc trau mày, nhưng rất nhanh khôi phục bình tĩnh:

- Hèm, mấy ngàn con Hồng Huyết Lang, Solas ta đối phó cũng ngon.

- Lợi hại!

Mộ Dung Tiểu Thiên tán dương giơ ngón tay cái.

Hứ, Solas cao ngạo vểnh mặt lên trời.

Tiếng ngào thét của Hồng Huyết Lang càng ngày càng vang vọng, vô số thân ảnh xuất hiện. Mộ Dung Tiểu Thiên không muốn hi sinh, nhưng chết thì chết dù sao cũng không còn đường nào để chạy nữa.

Bỗng, Mộ Dung Tiểu Thiên vuốt sống mũi đau khổ nhìn Solas:

- Tý quên chưa nói cho đại ca, còn có một con Hồng Huyết Lang vương, hơn thế …

Mộ Dung Tiểu Thiên phun ra từng chữ:

- Còn – Là – Huyết – Lang – Vương – Biến – Dị.

Ta Là Một Tên Trộm - Quyển 1: Thương Mang

- ---------

Cầu Kim Phiếu, cầu đề cử:))

Ta Là Một Tên TrộmTác giả: Quan TràoTruyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện Võng DuMưa giá buốt vô cùng, mang theo những đợt gió lạnh thấu xương, từng đợt từng đợt vô tình trút xuống mặt Mộ Dung Tiểu Thiên, cũng không thể làm cho hắn phẫn nộ trong giờ phút này mà lại làm cho tâm trạng bình tĩnh của hắn không chút mảy may bất an nào cả. Trận cười dữ dội của ông trời hé ra tiếng sấm sét ầm ầm, dường như trống trận kéo dài vô cùng vô tận. Một luồng sáng cắt ngang qua bầu trời, làm cho toàn bộ mặt đất sáng lên, nhưng trong nháy mắt lại kéo vào màn đêm âm u vô hạn. Một chút ánh sáng giữa đêm đem, đó là vết thẹo kéo dài tới khóe mắt của Mộ Dung Tiểu Thiên, hiện giờ lửa giận đang làm khuôn mặt hắn vặn vẹo, càng làm cho khuôn mặt hắn trở nên quỷ dị, kh*ng b*. Thân hình 1m8 của hắn như quỷ mị, di chuyển trong màn đêm mịt mùng mưa sa gió giật. - Hải Tử, người anh em sẽ chết một cách minh bạch, ta sẽ trả giá hết thảy để có thể làm được điều đó! Nội tâm gào thét trở lên co rúm tái nhợt. “Rầm.” tiếng sấm cùng tia chớp vẫn như vậy. “Bính.” Mộ Dung Tiểu Thiên phá tan cánh cửa… Trông thấy Hồng Huyết Lang hùng hổ đuổi theo mình, Mộ Dung Tiểu Thiên cũng đành vắt chân lên cổ mà chạy, nhưng mà Hồng Huyết Lang nhanh quá, con đầu lĩnh tiếp cận ngày càng gần thế mà ma pháp giá trị ngày càng ít. Khoảng cách với mảnh mê vụ còn xa đừng nói về đến Tân Thủ thôn.Mộ Dung Tiểu Thiên không còn lựa chọn nào khác, chỉ còn trông chờ vào thuấn di 1%Thuấn di thất bại...Thuấn di thất bại...Thuấn di thất bại...Mắt thấy cái mõm đầy răng sắp táp vào mông rồi, Tiểu Thiên bất đắc dĩ:- Mịa, biết thế không lấy “trâu” chiếc gì nữa, đem con tiểu Huyết Lang kia đi là tốt rồi.Tại thời khắc nguy cơ nhất, không khí xung quanh bỗng ngưng đọng lại, thuần di thành công. Thời gian ngừng lại, sự vật đông cứng. Trong bán kinh 2 km mỗi một ngọn cỏ gốc cây hiện lại rõ nét trong tâm trí Mộ Dung Tiểu Thiên. Nhanh nhanh chóng chóng hắn tập trung vào một con tuần lộc đang chạy hướng về thôn 110, chọn con cách chỗ này xa nhất có thể. Lúc trước Tiểu Thiên đã chú ý đến giống này so về tốc độ thì là nhanh nhất trong đám động vật ăn cỏ. Đọc thì chậm nhưng việc Tiểu Thiên thuần di lên lưng con tuần lộc diễn ra trong nháy mắt.Mộ Dung Tiểu Thiên ôm chặt lấy cổ con vật để mặc cho nó bê mình đi đâu thì bê. Xem ra con hươu này cực sợ Huyết Lang Vương, vượt xa sự sợ hãi cái thứ đang ở trên lưng mình. Đối với Tiểu Thiên không ngờ hoàn toàn không nhìn chỉ có liều mạng chạy. Cứ như thế, một người một lộc đi đầu, cách đó 1 km là ngàn con Hồng Huyết Lang cứ thế ầm ầm quét đến Thôn Tân Thủ 110.Phía trước bắt đầu xuất hiện mấy cái thân ảnh, càng gần thôn xuất hiện càng nhiều người chơi. Mộ Dung Tiểu Thiên cùng tuần lộc tiến nhanh về phía trước, một bên gào to:- Chạy mau, bầy sói đến rồi!Chưa chờ người chơi phản ứng lại, bọn họ đã bị hồng lưu phía sau nuốt trọn.Nhìn thấy Tân Thủ Thôn ngày càng gần Mộ Dung Tiểu Thiên cũng cảm thấy khá hơn. Bỗng chốc đắc ý, thu hoạch hôm nay rất khả quan. Chỉ là hại chết nhiều người chơi quá, kiểu gì trên diễn đàn cũng bị mắng cho hỏng người! Nhưng kịch biến xẩy ra, tuần lộc thay đổi hướng, chạy lệch về cánh rừng bên trái Tân Thủ thôn.- Đi bên kia, đi vào thôn cho tao!Mộ Dung Tiểu Thiên liều mạng bẻ đầu con tuần lộc nhưng chẳng có tác dụng gì cả. Hồng Huyết Lang sắp giết vào thôn cũng thay đổi phương hướng, Mộ Dung Tiểu Thiên đành từ bỏ:- Trùi ạ, đây mới là khởi đầu nhá!Không biết chạy bao lâu Mộ Dung Tiểu Thiên cảm thấy cơ thể mình rời rã mệt mỏi. Mông cũng sắp mài nhẵn rồi mà trời thì tối đen như mực. Nếu không phải tiếng gầm rú của Hồng Huyết Lang vẫn còn văng vẳng phía sau Mộ Dung Tiểu Thiên đã sớm nhẩy xuống rồi. Không biết con tiểu Hồng Huyết Lang còn sống hay không? Hắn rất muốn lôi ra xem nhưng tuần lộc chạy quá sóc, không cho hắn thả lỏng tay chân chút nào.- Chúc mừng người chơi, phát hiện tân bản đồ { Nơi ẩn thân của kẻ phản bội - Solas } thưởng 2000 danh vọng, mở bản đồ cho người chơi.Mộ Dung Tiểu Thiên đang than thở không kịp thì bên tai truyền đến tiếng thông báo quen thuộc của hệ thống.Hắn còn chưa hiểu ra sao bỗng nhiên trước mặt xuất hiện một hỏa cầu nóng rực theo sau là cái đuôi phát sáng mầu hồng, cắt qua trời đêm nện vào trên người tuần lộc. Cũng may Mộ Dung Tiểu Thiên nhanh trí, thấy sự không ổn nhảy xuống chứ không cũng đi đời nhà ma giống con vật xấu số kia.- Thằng nào đó? Dám xâm nhập lãnh địa của Solas.Phía sau hỏa cầu có một thân ảnh đen kịt tiến đến.Mộ Dung Tiểu Thiên vội vàng phân giải:- Đại ca, đừng động thủ! Em không có ác ý, em bị đuổi giết nên mới chạy đến nơi này.- Mày là người chơi?Người trung niên xuất hiện trước mặt Tiểu Thiên mang vẻ mặt âm trầm, khoác trên người một bộ ma pháp sư bào màu đen.- Ehe he, đại ca lợi hại, chớp mắt đã nhìn ra.Mộ Dung Tiểu Thiên một bên cười a dua một bên âm thầm kêu khổ, mịa trước có hổ sau có lang, rốt cục thì phải làm thế nào?? Theo ánh trăng non nhàn nhạt Mộ Dung Tiểu Thiên đánh giá bốn phía.Cả người hắn bắt đầu lạnh thấu. Cách đó không xa là một căn nhà đơn sơ, bên cạnh là một cái hồ. Trừ những thứ này bốn bề đều là vách núi chỉ trừ lối mình vừa đi vào. Hắn đã vào tuyệt địa.- Kẻ nào muốn bắt chú?Solas thoáng hãnh diện giọng điệu cũng dịu đi.- Không phải là người mà là mà thú Hồng Huyết Lang cấp 3.Mộ Dung Tiểu Thiên trả lời thấy biến đổi của Solas âm thầm đắc ý:- Lên trời xuống biển, vỗ mông ngựa đâu cũng có, NPC cũng có thích được nịnh.Tiếng vọng huỳnh huỵch vang lên rõ ràng trong bóng đêm, tiếng sói tru cũng càng ngày càng gần. Solas nghe thế mặt cũng chẳng biến:- Mấy trăm con Hồng Huyết Lang, đại ca Solas còn không để vào mắt.- Không phải trăm con đâu ạ!Mộ Dung Tiểu Thiên lý nhí- Là vài ngàn con ạ.Solas đổi sắc trau mày, nhưng rất nhanh khôi phục bình tĩnh:- Hèm, mấy ngàn con Hồng Huyết Lang, Solas ta đối phó cũng ngon.- Lợi hại!Mộ Dung Tiểu Thiên tán dương giơ ngón tay cái.Hứ, Solas cao ngạo vểnh mặt lên trời.Tiếng ngào thét của Hồng Huyết Lang càng ngày càng vang vọng, vô số thân ảnh xuất hiện. Mộ Dung Tiểu Thiên không muốn hi sinh, nhưng chết thì chết dù sao cũng không còn đường nào để chạy nữa.Bỗng, Mộ Dung Tiểu Thiên vuốt sống mũi đau khổ nhìn Solas:- Tý quên chưa nói cho đại ca, còn có một con Hồng Huyết Lang vương, hơn thế …Mộ Dung Tiểu Thiên phun ra từng chữ:- Còn – Là – Huyết – Lang – Vương – Biến – Dị.Ta Là Một Tên Trộm - Quyển 1: Thương Mang- ---------Cầu Kim Phiếu, cầu đề cử:))

Chương 21: Nhảy Vào Nhà Solas