*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Lịch Thiên Hà năm 983 của Đế quốc Đường Tống, ở khu vực kinh tế kém cỏi nhất vùng Bắc Bộ vẫn còn lẹt đẹt những ngôi làng hẻo lánh. Nơi đây rừng thiêng nước độc*, phong thuỷ xấu miễn chê. Cái nơi này rách nát đến nỗi chim bay trên trời cũng muốn quẹo vào ị cho vài bãi. Lại chả có phong cảnh gì cho đẹp. Ngay cả những phi thuyền phải quá cảnh ở đây cũng muốn bay cho cao, vọt cho lẹ. (Rừng thiêng nước độc: Nơi rừng núi âm u, xa xôi, hẻo lánh, khí hậu khắc nghiệt, dễ mắc các bệnh nguy hiểm.) Dân số địa phương thì giảm mạnh qua từng năm, chính phủ lại còn lấy lý do bảo vệ môi trường thiên nhiên hoang dã vốn có của Kỳ Sơn để cắt giảm ngân sách trùng tu thị trấn cùng làng mạc nơi đây. Cứ thế cũng được gần trăm năm rồi. Kỳ Sơn ở vùng Bắc Cương được bao quanh bởi những rặng thông. Tiết trời đang vào thu, trên nhánh cây tằm già nằm bên rìa vách núi cao dựng đứng, có một…
Chương 51: Chương 51
Sau Khi Linh Khí Trở LạiTác giả: Bàn CápTruyện Dị Năng, Truyện Hài Hước, Truyện Khoa Huyễn *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Lịch Thiên Hà năm 983 của Đế quốc Đường Tống, ở khu vực kinh tế kém cỏi nhất vùng Bắc Bộ vẫn còn lẹt đẹt những ngôi làng hẻo lánh. Nơi đây rừng thiêng nước độc*, phong thuỷ xấu miễn chê. Cái nơi này rách nát đến nỗi chim bay trên trời cũng muốn quẹo vào ị cho vài bãi. Lại chả có phong cảnh gì cho đẹp. Ngay cả những phi thuyền phải quá cảnh ở đây cũng muốn bay cho cao, vọt cho lẹ. (Rừng thiêng nước độc: Nơi rừng núi âm u, xa xôi, hẻo lánh, khí hậu khắc nghiệt, dễ mắc các bệnh nguy hiểm.) Dân số địa phương thì giảm mạnh qua từng năm, chính phủ lại còn lấy lý do bảo vệ môi trường thiên nhiên hoang dã vốn có của Kỳ Sơn để cắt giảm ngân sách trùng tu thị trấn cùng làng mạc nơi đây. Cứ thế cũng được gần trăm năm rồi. Kỳ Sơn ở vùng Bắc Cương được bao quanh bởi những rặng thông. Tiết trời đang vào thu, trên nhánh cây tằm già nằm bên rìa vách núi cao dựng đứng, có một… Khi nhìn thấy Uông Hải thất đảm rơi vào tuyệt vọng, Chu Giang thu chân lại,giơ tay chỉ xuống Vườn Phù Tương: “Kiểm tra tần suất sử dụng thiết bị bêntrong, xem thử khi Trần A Điêu đi vào, thiết bị có tắt tạm thời không.”Trán Uông Hải túa mồ hôi điên cuồng, hắn biết mình xong đời bèn theo bảnnăng nhìn về phía Thôi Lương.Thôi Lương lại chẳng nhìn hắn, thay vào đó chìa ra khuôn mặt lạnh tanh và nóivới Trần Tốn: “Xem ra bạn Trần và Đội trưởng Chu đã tính trước từ lâu, hèn chikhông hoảng hốt chút nào.”Ám chỉ cứ như hai người cấu kết.Trần Tốn: “Vẫn có hoảng hốt, chưa chắc Uông Hải dám khai báo chủ mưu chânchính, nói gì thì nói tính mạng mấy người trong nhà không chừng như bữa cơmqua đêm, muốn thiu là thiu. Về phần thi thể Thôi Vân phía dưới, có khi đồ gãmang trên người cũng bị nghiền ép tới mức hủy hoại bởi vì đất và linh năng. Cảthảy đều có biến số tồn tại.”A Điêu cau mày, đây cũng là biến số duy nhất trong tính toán ban đầu của cô,nhưng kết quả tồi tệ nhất chỉ chứng minh được cô bị người ta đâm sau lưng thật,tẩu hỏa nhập ma. Do đã chứng minh ra Uông Hải có điều giấu giếm, cô là nạnnhân, đó là sự bất lực của Học phủ Kim Lăng trong lúc giám sát, từ đó hiệutrưởng Học phủ Kim Lăng cãi nhau với nhà họ Thôi, và dám chắc nhà họ Thôiđành phải nhượng bộ.Bởi vì bên nhà họ không kinh qua nổi việc bị điều tra.Đây là ý định của cô.Nhưng cô chẳng ngờ, không chờ được hiệu trưởng mà lại chờ thấy Trần Tốn.Đời này cô không mường tượng nổi thì ra ông cụ non ấy có thể nói một hơinhiều như thế.Ông cụ non nói tiếp: “Đã có biến số sẽ cần lựa chọn.”“Bạn Thôi, cậu vẫn chọn được. Là tiến một bước hay lùi một bước, tự cậu quyếtđịnh.”“Lùi lại một bước có xu hướng trời cao biển rộng, thế nhưng tiến một bước…vậy thì chưa chắc. Giới hạn cao nhất là chứng thực việc dùng bọ rùa tâm linhmê hoặc A Điêu làm nó tẩu hỏa nhập ma và nó lỡ tay chôn sống Thôi Vân; giớihạn thấp nhất là chứng minh tay nhà họ Thôi mấy cậu quá dài, bất chấp luậtpháp nhúng tay vào việc tuyển sinh của Học phủ. Mặc dù không đến mức khámnhà diệt tộc, nhưng cái giá nhẹ nhất chính là sợ cậu không có cách nào trở thànhsinh viên Đại học Kinh Đô rồi.”Lải nhải, hệt chị gái quản lý trong ký túc xá nữ sinh. Quan tâm và dịu dàng làthế nhưng Thôi Lương chỉ cảm thấy trái tim lạnh ngắt, hắn bị đe dọa.“Nhưng so với bạn Thôi, có vài người có cuộc sống rất gieo neo, về sau chẳngcó quyền lựa chọn.”Chợt Trần Tốn chuyển giọng điệu, thong thả đi sang. Người khác ngỡ anh muốnềđi về phía A Điêu song nào có phải. Anh dừng lại trước mặt một người, vươntay, đột nhiên nắm lấy cánh tay người ta.“Triệu Lăng Vân phải không? Hình như vị cựu Thứ sử Triệu đại nhân vừa bịlăng trì xử tử không bao lâu trước cũng mang họ Triệu.”(P1)Mọi người: “?”Sao bỗng nhiên nói đến đây? Nhưng mi tâm A Điêu nhảy lên.Triệu Du?Biểu hiện Triệu Lăng Vân cứng còng, ấy mà cậu ta lại nói trong lạnh lùng:“Đúng là Triệu Du ở cùng gia tộc với tôi nhưng từ lâu đã tách ra thành nhiềudòng thứ, huyết thống mỏng manh. Sao, anh Trần cao quý là con trai của tânThứ sử đại nhân Trần Nhiên mà còn muốn đuổi tận giết tuyệt người cùng tộc?Vậy anh cần phải giết hàng trăm ngàn người.”Trần Tốn còn dùng giọng điệu rét căm căm hơn cậu ta mà rằng: “Xét nghiệmDNA của cậu đã được gửi đến viện nghiên cứu, cậu có biết cái gì gọi là conngoài giá thú không?”“Mà kể cả toàn bộ con cháu đời sau của ông ta, mấy cậu không có bất kỳ quyềnlợi chính trị nào và bị tước quyền học tập.”“Nói cách khác, chẳng sợ cậu thừa hưởng sự lựa chọn sai lầm của cha mình,phụ thuộc vào một số người, thật ra vẫn không thể chịu nổi một cú.”Khi nói đến chỗ “không thể chịu đựng nổi một cú”, anh nhấn mạnh từng chữ rẽrọt tột cùng.Trên đời này có ít người trông ngăn nắp xinh đẹp là thế, chẳng có sơ hở gì, vậymà bên trong luôn luôn ẩn giấu một bí mật chết người. Cho dù người đó ngàntốt chục ngàn lần tốt, một khi bí mật này bị phá vỡ, cả thảy những điều tốt đẹpsẽ hệt như mặt trăng trong gương nước.Điều kiện tiên quyết không chịu nổi một cú là khi Trần Tốn đích xác tặng choTriệu Lăng Vân một kích trí mạng.Đồng tử Triệu Lăng Vân nở to, nói thống thiết: “Tôi chỉ muốn đi học mà thôi,hà cớ gì anh không tha cho tôi? Nhà họ Trần mấy người cứ yên dạ yên lòng nhưvậy?”Trông đáng thương quá đi.Nhưng Trần Tốn là thong thả cho hay: “Loại bọ rùa tâm linh này không tính làquá cao cấp. Nói cho cùng nó có liên quan đến linh hồn tâm linh, muốn dùng nólinh hoạt tối đa cần phải có được máu hoặc lông tóc để lấy dữ liệu DNA trênngười nhân vật mục tiêu. Từ lúc con bé thi tới nay chẳng có mấy người tới gần,đơn giản chỉ có mỗi mấy thí sinh là cậu. Vừa mới nhìn thấy bọ rùa kia, tôi đãnhận ra ngay nhà họ Thôi sẽ cho cậu phát huy ra tác dụng là cái chắc. Mà cậubiết rất rõ đám tài nguyên kia không dễ lấy như vậy.”A, còn chuyện này nữa à?Trái lại A Điêu nào có hay cách thiết lập của loài bọ rùa ấy, dẫu sao cô khôngbiết nhiều về những công nghệ mới này.Tầm nhìn vẫn còn quá kém.Nhìn vẻ mặt chưa quyết định được của Triệu Lăng Vân, Trần Tốn uyển chuyểnđề nghị: “Nhưng cũng có khả năng không phải cậu, hay là cậu làm chứng chốnglại người khác để chứng minh mình vô tội?”Những lời này chạm đến người khác.Người khác = Thôi Lương + các thí sinh khác.Khi liên quan đến lợi ích thâm niên và và sự trong sạch, hiển nhiên lòng ngườithấp thỏm tột cùng. Đồng thời về sau Thôi Lương nhất định sẽ bịt miệng tai họangầm, còn các thí sinh khác sẽ mất đi lòng trắc ẩn trong nháy mắt.Vẻ mặt Triệu Lăng Vân càng trắng hơn, bờ môi run lẩy bẩy.(P2)Một khi thân phận của cậu ta được chứng minh là con trai tội thần, đã thi đậuđại học thì thôi vì pháp luật có thể rộng rãi hơn đôi chút. Thế nhưng hiện tại cậuta đang trong giai đoạn thi cử, đừng nói đến Học phủ Kim Lăng, bất kỳ trườngtrung học bình thường nào cũng không thể thu nhận cậu ta. Đối với cậu ta, việclàm chứng chống lại người khác chẳng có nghĩa lý gì.Giết người diệt tâm!Trần Tốn này... khinh thường người ta thái quá!Triệu Lăng Vân chưa bao giờ nghĩ tới vấn đề của mình và Triệu Du. Năm ấyTriệu Du tìm được cậu ta, dẫu cho chẳng có cách gì nhận người thân nhưng ôngta lại cho cậu ta chỗ tốt lớn lao. Từ con cháu nghèo khó dòng phụ nhà họ Triệu,cậu ta đã nhận ngay được vô số của nả và đặc quyền và cậu ta đắm mình trongcảm giác này.Lúc ấy cậu ta có khi nào từng nghĩ tới tiền tài cha mình có được từ tham ô tráipháp luật, xem mạng người như cỏ rác, là thứ sạch sẽ hay chăng?Chưa hề.Cho đến khi Triệu Du bỏ mạng.Cậu ta vẫn đinh ninh rõ ràng từ đầu mình đã là con trai của Thứ sử, hơn nữa vốncó thể dựa vào cơ duyên linh khí sống lại nghiền ép những đứa con khác củaTriệu Du, sau này có hy vọng trở thành người đứng đầu chân chính. Kết quả bởivì biến cố kia, cậu ta vĩnh viễn biến thành đứa con riêng không ai nhận ra. Đểcó được tài nguyên và thời cơ, cậu ta tiếp nhận lời mời chào của nhà họ Thôi.Tố chất của cậu ta tốt như vậy, từ đầu nên là người lãnh đạo.Ra tay với Trần A Điêu hoàn toàn phù hợp với lợi ích và động cơ thù hận củacậu ta, chẳng qua không ngờ đã thất bại.Thất bại là muôn đời không quay lại được.Cậu ta xong đời.“Tôi rồi đời thì anh cũng đừng hòng mà sống, đi chết đi!” Hai mắt Triệu LăngVân đỏ kè, rút lưỡi dao sắc bén từ dưới tay áo đâm về phía Trần Tốn gần đó!Lưỡi dao sắc nhọn tột cùng.Trần Tốn không nhúc nhích, chỉ tiếp tục xoay nhẫn.Một vòng vẫn chưa kết thúc.Quanh cổ Triệu Lăng Vân có một vòng chỉ vàng.Kéo ra ngoài.Ngay khi người mang theo lưỡi dao sắc lẻm bay lên giữa không trung, ngườithầy khi nãy hãy còn đứng trên nóc tòa nhà giảng dạy đã giẫm lên công cụ bayphóng sang.Trường đao lia qua cổ họng.Trên bầu trời cao, giết người cắt cổ họng.Khi xác chết rơi xuống đất, những người trên mặt đất bặt thinh.Thoạt nhìn như ông chú phổ thông, ra tay lại oai hùng như cơn chớp, dọa chếtngười.Nhưng đáng sợ hơn chính là vì sao Triệu Lăng Vân lại chết, bởi vì cậu ta muốntập kích Trần Tốn, vì sao cậu ta tập kích Trần Tốn?Bởi vì tuyệt vọng và tức giận.Như vậy Trần Tốn có biết sẽ ra được kết quả này?A Điêu: Chắc chắn anh ta biết, bởi vậy từng bước buộc Triệu Lăng Vân tự tìmđường chết, cũng cắt đứt khả năng huyết thống chính cuối cùng của Triệu Dutrả thù nhà họ Trần.Người tẻ nhạt ít nói chợt nói nhiều như vậy hiển nhiên có mục đích, và đó dùngđể dẫn dụ người khác phạm sai lầm.(P3)Vì cô sao? Chưa chắc, hiển nhiên trước đó Trần Tốn điều tra ra được thân phậncủa Triệu Lăng Vân, chính là nhằm vào và nhổ cỏ nhổ tận gốc huyết thốngchính của Triệu Du.Vì tố chất của Triệu Lăng Vân không kém, bám vào nhà họ Thôi tất nhiên sẽ cónăng lực tạo thành thương tổn đối với nhà họ Trần có nhân số thưa thớt trongtương lai.Nhìn thi thể mà A Điêu rơi vào trầm tư: Trên đời này cường giả như mây, mộtTrần Tốn nhũn nhặn đã có năng lực như vậy, còn mình thì sao? Là một con chóbị người ta tính toán và dùng vũ lực g**t ch*t, hay là… mạnh hơn cả Trần Tốn?Cô vẫn luôn ý thức được nguy cơ, việc hãm hại liên tục của nhà họ Thôi khiếncô sinh lòng oán giận, cũng sinh ra dã tâm.Cô chỉ có thể là người thuộc vế thứ hai.Đám người Trình Chương cũng im bặt.Bọn họ thi vào lớp 12 Học phủ Kim Lăng, sắp phải đối mặt với kỳ thi tuyểnsinh đại học quyết định tương lai, nhưng học sinh lớp 12 của Học phủ này đã kếthừa cuộc chiến bậc cha chú từ đời tám hoánh, đã sớm bước vào giai đoạn đấutranh giành quyền lực và sinh tử, như Thôi Lương, như Trần Tốn.Mỗi lời nói bâng quơ dẽ nhàng, gió xuân thành mưa, thật ra có khi toàn là ảocảnh có độc, ôm bạn vào địa ngục.Bên kia, Thôi Lương ngỡ ngàng trước mưu kế tàn nhẫn mà Trần Tốn lộ ra trướcmắt. Tuy nhiên khi thoáng trông biểu hiện kinh ngạc của Chu Giang nhìn sangông chú, hắn chợt sinh lòng nghi ngờ: Người này là giáo viên của Học phủ KimLăng thật? Vì sao cứ như Chu Giang không biết người này?Chẳng lẽ… Người này là người của các trường đại học khác, Trần Tốn cũngthông qua kỳ thi riêng*? Không thể, thể chất của hắn bình thường, tố chất tuluyện cũng bình thường, các trường đại học hàng đầu hoàn toàn không thèmnhìn hắn.*kỳ thi riêng (còn gọi là kỳ thi bảo lãnh): Muốn tham gia phải là học sinh giỏicấp tỉnh và học sinh đoạt giải trong các cuộc thi quốc gia. Thi theo thông báocủa trường đại học đó, tham gia kỳ thi do trường đại học đó tổ chức, nội dungthi do trường đó tự quyết định, thường khó hơn kỳ thi tuyển sinh đại học.Nhưng người trước mắt dường như không phải là giáo viên của Học phủ KimLăng, rất mạnh, thực sự mạnh quá đỗi.Thôi Lương là một người cực kỳ thông minh, tâm cơ cũng sâu, vì thế cố ý nói:“Vị này công khai giết người trong Học phủ Kim Lăng thế này à. Mặc dù tênnày là con trai của tội thần, nhưng chính lệnh triều đình đã đưa ra, chỉ tước đoạtquyền hạn đi học và các quyền khác của dòng dõi trực hệ Triệu Du, không tínhngười liên đới. Dù cho vừa rồi hắn có ý tập kích mà đánh chết tại chỗ chỉ sợ…Cho nên tiền bối là giáo viên của trường đại học khác sao? Xem ra tôi có duyênvới bạn Trần thêm bốn năm nữa.”Hắn không xác định được người này là giáo viên của trường nào, đừng nói mộttrong ba trường Đại học Kinh Đô, Đại học Bắc Xuyên và Đại học Minh Hảiđấy.(P4)ắHắn đang thử thăm dò người này.Người kia cũng đáp lại sự thăm dò của hắn: “Cậu sẽ tiếp tục làm bạn cùng lớpvới cậu ấy? Độ khó có khả năng cao đấy.”Thôi Lương nhíu mày, còn chưa nói cái gì, ông chú này thu vũ khí, ánh sánglinh lực trên găng tay Đồ Cấm Kỵ cũng dập tắt, tựa như chẳng còn ý định xuốngtay tiếp, hoặc có khi ông chú chắc chắn Thôi Lương không dám ra tay nữa.“Suy cho cùng, cậu từ Đại học Kinh Đô muốn được nhận vào Viện Nghiên cứuKhoa học cần học 4 năm rồi tốt nghiệp, kế đó có mấy thành quả phát minh, tiếpđó thông qua các bên tiến cử để vào. Lúc này mới trở thành bạn cùng lớp vớicậu ấy được.”Lúc đó giọng điệu của ông chú này vô cùng giản dị tự nhiên, không hề giả vờphong thái này nọ, chân thật mang theo phong cách của ông chú giữ cửa, rõràng nói cho Thôi Lương biết: Cậu đừng có đùa.Nhưng A Điêu và những người khác lại ngỡ thấy ảo giác, cái gì cơ, ViệnNghiên cứu Khoa học? Không thể nào, Trần Tốn?A Điêu theo bản năng nhìn Trần Tốn một cái, như thế anh ta trực tiếp vượt quahai đợt thi đại học và một bước lên trời?Chu Giang và các giáo viên khác cũng chửi đụ má, điều này không thể nào.Không phải trong lịch sử Học phủ Kim Lăng chưa từng xuất hiện quái vật nhưvậy, nhưng đều có dấu vết để lần theo. Tuy nhiên thanh danh của Trần Tốn chỉtập trung vào nhiều lần thi, mặc dù đều là hạng nhất nhưng tuyệt đối không quáithai đến cấp độ này.Em ấy chỉ là một đứa học sinh giỏi bình bình đứng đầu ba năm liền trong Họcphủ Kim Lăng mà thôi, sao lại vào được Viện Nghiên cứu Khoa học.“Chuyện này là không thể. Sao cậu ta đậu vào được?”Lòng dạ Thôi Lương càng chìm sâu, bị Trần Tốn đàn áp trong các kỳ thi hết lầnnày đến lần khác đã trở thành nỗi ám ảnh. Hắn còn thiết tưởng thành công vượtqua khúc cua, kết quả… Hắn không tin!Ông chú ngạc nhiên bèn quay đầu hỏi Trần Tốn: “Bọn họ cũng không biết từnăm lớp 11 cậu đã vào đội tuyển chọn thiếu niên của Viện Nghiên cứu Khoahọc?”Trần Tốn cảm thấy vấn đề này rất vô nghĩa: “Cha cháu còn không biết, vì saoế ố ẳbọn họ phải biết. Huống chi ba năm chẳng được xét duyệt, nói không chừng làlấy giỏ trúc múc nước, công dã tràng. Cần gì phải vui mừng.”Tâm tính của anh ổn định tột cùng.Tuy nhiên cho dù không được chọn cũng là chuyện làm rạng rỡ tổ tiên, chẳngmất mặt được.“Được rồi, dù sao bắt đầu từ hôm nay bọn họ biết hết là chắc.” Nói xong ôngchú gọi Chu Giang, “Theo quy định năm nay, mỗi thành viên trẻ tuổi đượctuyển chọn nội bộ trong Viện Nghiên cứu Khoa học sẽ được cấp cho một Nộivệ. Làm Nội vệ, gặp phần tử bất hợp pháp gây nguy hiểm cho thành viên củaviện, có thể chém trước tâu sau. Trên người tôi có hồ sơ chấp pháp, đưa một bảnsao cho Học phủ của mấy người.”(P5)“Cậu ấy không ở Học phủ thêm được mấy ngày, tôi sẽ đưa cậu ấy đi… Bởi thếhiện tại mấy người có thể xử lý tốt chút chuyện nhỏ này được không? Chếtngười mà thôi, cần gì bày thế trận lớn như vậy.”“Đúng là chưa từng trải.”Nội vệ đó, chính là cơ quan quyền lực hạch tâm của triều đình, là cái gọi là cậnthần của thiên tử cao thêm ba cấp. Tuy chức quan của ông chú này chẳng bằngcác quan lớn của Kim Lăng, thậm chí ngay cả Trần Nhiên cũng không bằng,nhưng những người này nhìn thấy ông ấy toàn phải khách sáo.Bởi vì Nội vệ chuyên điều tra quan viên triều đình.Ông chú Nội vệ nói ra lời này với Chu Giang nhưng thật ra lại đang nhắc nhởThôi Lương.Hắn phải lựa chọn, trước đó Trần Tốn cũng nhắc nhở hắn đưa ra chọn lựa.Là tiến một bước hay lui một bước?Thôi Lương nhìn những thầy cô kia đang đào đất, phía dưới có thi thể của ThôiVân. Trong nháy mắt đó trong đầu hắn lại hiện ra thế lực nhà họ Thôi cùng vớithế lực chỗ dựa mà hắn đang bám vào ở Kinh Đô.Rất nhanh Thôi Lương kết luận đối phương sẽ không vì hắn để chống lại cụcdiện này. Bởi lẽ giới hạn tối đa chỉ có thể hủy kết quả của Trần A Điêu, nhưngkết quả tồi tệ nhất là… Họ sẽ không chống lại Viện Nghiên cứu Khoa học đểắ ắbảo vệ nhà họ Thôi và hắn, hắn không có giá trị đó.Nhà họ Trần đã quật khởi.Người mà hắn khinh thường, Trần Tốn, không ngừng đuổi theo đè ép hắn trongba năm cấp 3 trước đây là thế, giờ ngay cả gia thế bối cảnh của người ta cũngđang nỗ lực vượt qua hắn.Con đường làm quan của Trần Nhiên tốt đẹp, lại có một cặp con trai con gái rasức giúp đỡ. Dựa vào chuyện trước mắt triều đình rất chú trọng tới tu luyện linhkhí, họ nhất định sẽ trọng dụng Trần Nhiên.Nhà họ Trần quật khởi đã là thế không thể cản.Hít sâu một hơi, Thôi Lương lộ ra biểu hiện bất đắc dĩ và chủ động mở lời: “Vịđại nhân này nói có lý. Nếu đã hiểu lầm vậy thì xử lý kịp thời, tránh làm trì trệchuyện thi cử của người bên dưới. Dẫu gì người chết cũng không thể sống lại,nhà họ Thôi chúng tôi không muốn vì chuyện cá nhân… dắt dây đến chuyệnquốc gia đại sự như tuyển sinh thi cử.”Nói xong, hắn quan sát biểu hiện của ông chú và đám người Trần Tốn, rồi lạikhẽ cắn môi, lạnh lùng bổ sung: “Còn nữa, hôm nay cô nương A Điêu là ngườivô tội bị hại, chỉ trách em trai tôi bị người khác lợi dụng, vô cùng xin lỗi.”Nếu bố trí đúng chỗ hình thức và xu hướng, ngay cả khi hắn có là gia chủ tươnglai của nhà họ Thôi, ngay cả khi hắn đã là tinh anh tương lai của Đại học KinhĐô, ngay cả khi sau lưng của hắn có nhóm quyền quý Kinh Đô, hắn vẫn phảicúi đầu.Đây chính là ván cờ.Mọi người đều cân nhắc thiệt hơn.(P6)Trần A Điêu nhìn Thôi Lương, cũng khoan dung rộng lượng đáp lời: “Công tửThôi khách sáo quá, xin lỗi bằng miệng là được rồi, không cần đưa tiền tặngquà cho tôi. Dù sao em trai anh mất một cái mạng còn tôi thiếu điều đánh mấttương lai của mình, chưa kể nôn ra nhiều máu như vậy nữa. Trước mặt rất nhiềungười thế này, sợ là tôi cũng ngại.”Cô hiểu biết về tình hình chung đến mức trông chả giống đang tranh thủ cơ hộití nào.Từ Thôi Lương +2899!Cao thủ ở đây nhiều thế này, trái lại A Điêu chẳng nhận ra ai với ai mới tiếncông được. Song giờ đây xem ra Lương này cũng có cấp trung.Nhìn năng lực niệm người này tăng vọt đi.Thôi Lương nhìn Trần A Điêu một cái thật sâu, nhảy lên công cụ bay: “Cônương A Điêu có thiên tư siêu phàm, hy vọng ngày sau thấy được cô tại Đại họcKinh Đô.”Cái liếc mắt này tràn đầy uy h**p và sát ý.Đáng sợ thật, người này chẳng phải phường lương thiện.A Điêu kiêng dè Thôi Lương lắm nhưng cô vẫn không hối hận vì những gì mìnhđã làm hôm nay. Dẫu gì hai nhà Trần Thôi đã thành tử địch, cô thì lộ diện, sớmmuộn gì người ta cũng muốn bóp cô.Chẳng qua hiềm một nỗi người này thực dụng, không giống thằng ngu ThôiVân đầy sĩ diện dễ bị k*ch th*ch, không có chuyện đưa đưa tiền bồi thườngsuông cho cô.A Điêu ngại ngùng: “Lớn từng này rồi mà đây mới là lần đầu tiên ai đó nghĩ tôisẽ được nhận vào Đại học Kinh Đô. Cảm ơn anh nha, công tử Thôi, anh đúng làngười tốt.”Con chó, chờ mình nắm giữ linh năng, về sau đánh chết nó.Thôi Lương: “...”Thôi Lương muốn đi, trước khi đi còn nhìn thoáng qua thành tích trên bảng xếphạng. Vì thiết bị đang kiểm tra nhờ vậy thành tích được ẩn đi, ngay cả thànhtích của Trần A Điêu cũng không thấy.Nhưng nhìn sức mạnh chôn sống Thôi Vân của nó, nó tuyệt đối không kém.Dù cho Thôi Lương cố ý ở lại xem số liệu thành tích sau khi thiết bị được khôiphục, nhưng với tình thế như thế, hắn chẳng có mặt mũi để ở lại. Cuối cùng hắnđành mang theo khuôn mặt nghiêm rời đi.Mọi người: Vậy thây kệ luôn thi thể Thôi Vân?.....Thôi Lương vừa đi, đám người đào hố với tiến độ nhanh hơn. Chợt họ nhận rađào không thấy cái xác, sâu thế?Mãi đến khi lấy thiết bị khai quật tương quan để nó cảm ứng một chút, má nó,đào nhầm chỗ!Thi thể của Thôi Vân cách cái hố này một mét.Mọi người nhao nhao nhìn về phía A Điêu.Xẻng đầu tiên là do con nhóc đặt xuống.A Điêu: “Chắc là do em lo lắng quá, thế mà tìm sai nơi, chỉ thể đào vòng quanhtiếp một chút. Mọi người cố lên, em nôn ra máu xong… ọe… sẽ đào cùng mấythầy cô.”Con nhóc cố ý vì muốn kéo dài giờ chết của Thôi Vân, hoặc là kéo dài thời gianchờ ai đó cứu được gã, chẳng hạn như hiệu trưởng.Trần Tốn nhìn thi thể có phán đoán, anh cảm thấy vế sau có khả năng lớn hơnbỏi vì xương cổ của Thôi Vân đã gãy.(P7)Nguyên nhân gây tử vong ở đây. Anh nhớ rõ khi gã bị kéo xuống chôn sống,bùn đất leo lên nén lại trên đầu gã, chắc khi đó đã bẻ gãy cổ gã rồi.Tàn nhẫn nhưng cũng gọn gàng.Thi thể vẫn được đào lên, vô cùng thê thảm.“Thế mà bị chôn sâu tới cỡ đó, chắc cũng 5-6 mét.”“Áp lực bên dưới đất đè ép chặt thế, tim gang phèo phổi gì cũng nổ tung.”Trong túi của Thôi Vân có một bộ điều khiển thật nhưng đã bị bóp nát, bị conngười bóp nát.Xem ra thằng nhóc này không ngu, có lẽ ôm hy vọng được cứu ra ngoài đấynhưng cũng biết bóp nát bằng chứng vào thời khắc sống còn; bằng không coinhư gã còn sống vẫn bị lột da.ề ể ấHiện tại có lẽ bên trong bộ điều khiển bị hỏng tìm thấy dữ liệu tín hiệu, có khilại không.Nhưng với sự nhượng bộ của Thôi Lương, kết quả này chẳng còn quan trọngnữa.A Điêu hiểu rõ ràng: Đây chính là kết cục tiêu chuẩn mà cô đã mường tượngtrước khi xuống tay, vọng tưởng nhổ tận gốc nhà họ Thôi là chuyện không thể.Vì dẫu cho có bằng chứng sắt thép cũng chỉ là vấn đề thế lực sau lưng tranh cãikéo dài trong bao lâu.Bây giờ dứt khoát lưu loát kết thúc tám chín phần vẫn do người thi được vàoViện Nghiên cứu Khoa học, Trần Tốn, xen vào.Điều này trái với kết quả dự đoán của cô: Ban đầu cô muốn mượn lực lượng củahiệu trưởng.Hiển nhiên Trần Tốn đã thấy rõ loại kết cục này từ lâu đâm ra thà bức bách ThôiLương cân nhắc ưu nhược điểm để nhượng bộ, từ đó bảo toàn kết quả tốt nhất.Ngó bộ người này đã thay đổi rất nhiều so với tấm bé, nhưng lại giống nhưchẳng đổi thay là bao, hãy còn làm cho người ta đoán không ra sở thích và mụcđích của anh ta.Trần Tốn dường như không biết A Điêu đang suy đoán mình, anh chỉ nói nhẹnhàng với cô: “Chuyện đào đất để cho bọn họ đi làm, em hộc máu kìa, lau mộtchút đi, anh dẫn em tới phòng y tế.”Chuyện này không cần thiết, thứ cô ói ra chính là máu bầm do trận “tắm rửa”hôm qua ép ra; nó cũng không phải máu bình thường, nhưng cái này không thểnói cho rõ ràng.Đối mặt với hành vi chăm sóc bình tĩnh và nhẹ nhàng của Trần Tốn, A Điêutránh đi một chút, tuy nhiên vẫn ngoan ngoãn uyển chuyển trả lời: “Cảm ơnanh, nhưng ở đây có rất nhiều thí sinh như vậy, mọi người thi cùng nhau nên đãcó tình cảm sâu nặng. Em thi xong nhưng bọn họ thì chưa, sao em cứ vậy rời điđược. Cho dù có chết em cũng muốn chịu chung hoạn nạn với bọn họ.”Năng lực niệm nhiều thế này, làm sao cô không moi ra được chứ.Khi cô gọi “anh”, cô vẫn lanh lợi dễ thương như đã từng, nhưng khi còn nhỏ côgọi là “anh cả ơi” còn bây giờ lại là “anh”.Trước đây cố ý thân mật, sau này thì cố ý lịch sự.Có EQ cao của một số người khiến ai nấy cảm thấy như gió xuân, có EQ caocủa một số khác lại là trí trá ra vành ra vẻ.(P8)Nhưng EQ cao của cùng một người cũng có những cách hiểu khác nhau.Dẫu sao trong mắt anh em nhà họ Điền: Oa, người em A Điêu này đúng lànghĩa hiệp, đã hộc máu thành cái dạng như thế mà vẫn nhớ và quan tâm đếnthành tích của chúng ta.Mà trong mắt tất cả thí sinh bên ngoài anh em nhà họ Điền: Đụ má, cái gì gọi làcùng chung hoạn nạn? Đã ói ra máu thành như thế còn không quên xem tụi nàythi nát tới cỡ nào! Cơ mà đến cùng thành tích của con nhỏ này ra sao?Khi thiết bị được khôi phục, nhà trường đang xử lý chuyện của Thôi Vân, cácthí sinh ổn định lại cảm xúc đang dao động. Trần Tốn không trưng ra cái mácanh cả để buộc A Điêu đến phòng y tế, chẳng qua khi cô cô ngồi bên đườngnghỉ ngơi, Giang Triều đến.Với một cái túi thuốc.Hít thở của Giang Triều còn có phần bất ổn, hiển nhiên là gấp gáp chạy tới:“Sao rồi sao rồi, em gái cậu sao rồi? Cậu nói nó ói ra máu làm tôi sợ điếngngười… A Linh đâu? A Linh nhà chúng tôi ra sao?”Giang Triều thò đầu ra muốn tìm hai đứa em gái.Dưới ánh mắt mọi người, Tống Linh bị gọi đi tới. Cô ấy đoan trang hành lễ:“Chào anh họ Giang Triều.”Cô ấy rất lịch sự, không có cảm giác sợ hãi Giang Triều, nhưng cũng xác nhậnmối quan hệ của cô với nhà họ Tống.Giang Triều đã quen với sự xa cách của cô ấy từ lâu, tiện tay đưa trà sữa trongtúi cho cô ấy: “Hai em mỗi người một ly. Nhưng mà em A Điêu có uống đượckhông?”Trần Tốn: “Nó không uống được.”A Điêu đã theo bản năng vươn tay ra: “...”Trần Tốn liếc cô một cái rồi đổi giọng: “Thật muốn uống thì uống ít cũngđược.”Một phút sau, A Điêu ngồi trên đá ven đường, hai tay cầm một ly trà sữa lớn,miệng cắn ống hút thật bự, trà sữa trong ống hút cứ mãi được hút vào, đườngngang của trà sữa cũng liên tục giảm xuống, mà cái loại hút vào này còn có cảâm thanh.Trần Tốn, Tống Linh và Giang Triều im lặng nhìn cảnh này.Giang Triều nghĩ đến một bộ phim hoạt hình xưa kia, Zootopia, trong đó có mộtcon báo hoa mai béo siêu dễ thương. Lúc nó cầm trà sữa m*t, con mắt trợn lêntrắng dã, đắm chìm trong việc uống trà sữa, như si như say.Trần A Điêu là người như vậy.Cô thích ăn, yêu thích toàn bộ mọi thứ mà mình được hưởng thụ, hoàn toànchẳng che giấu.Trông… đáng yêu quá.Từ Trần Tốn +2888!Từ Tống Linh +2500!Từ Giang Triều +2333!Lần kiếm được năng lực niệm dễ dàng nhất từ trước đến nay.Bản thân A Điêu cũng choáng váng, suýt nữa bị sặc chết:??? Gì chứ, mình uốngtrà sữa thôi, mấy người làm gì thế? Ghét tôi?.....Thiết bị nhanh chóng được sửa chữa, và điểm số đột nhiên hiện ra.Nói đột nhiên, là bởi vì Chu Giang sau khi điều phối xong đã sốt sột cho hệthống làm ngay ba lần tự kiểm tra so sánh, tiếp đó hiện thẳng ra. Thầy ấy quábận rộn, thi thể Thôi Vân đưa đi rồi, các phương diện dữ liệu trong trường thilại phải điều tiết lần nữa để không làm ảnh hưởng tới lần thi phía sau.(P9)Bởi vì đối với Học phủ Kim Lăng mà nói, loại người như Thôi Vân ăn gan chólàm đủ mánh mung gây rối thí sinh âu chết rồi vẫn không đáng tiếc. Cho rằngchính mình là thiên tài tuyệt thế thật?Bây giờ xem ra gã không xếp vào được top 3 trong 500 thí sinh. Hồi trước khithi trong nội bộ trường chọn quái vật, nhóm đàn anh cầm cán như Trần Tốn cònchả dám vênh vang như vậy.Chết rồi thì thôi, thiếu điều liên lụy đến Học phủ Kim Lăng, cho trường gặpchuyện. Này thì giáo viên bị mua chuộc, mưu hại thí sinh, chuyện này truyền rangoài chỉ tổ làm trường biến thành trò cười trong tất cả các Học phủ trên toànquốc; về sau không biết phải làm bao nhiêu biện pháp PR. Vừa nghĩ tới đây,Chu Giang liền đau đầu.Mau lôi cái xác đi cho nhanh, nhìn thấy là phiền!Chu Giang nhức đầu, cứ thế thuận tay bấm ok khởi động lại hệ thống mà khôngcần xem kết quả. Thành tích lộ ra, tiếp đó nó cứ như vậy đột nhiên xuất hiện.Trần A Điêu, điểm thi thiên phú A B C như sau: 99, 99, 60.Nói như thế nào đây, gây rúng động.“Mẹ kiếp, cao thế!! Xác định thiên phú A và B có nghĩa là sức chiến đấu củaem. Tôi chỉ có 90 và 89 thôi!” Giang Triều thuận miệng nói lại làm nhiều ngườigiật mình.Danh tiếng Giang Triều rất lớn, rất nhiều người biết tố chất tu luyện của anh tatrong đám học sinh lớp 12 được coi là đứng đầu, chẳng qua lớp văn hóa thì cònlâu mới sánh bằng bọn Trần Tốn và Thôi Lương. Trước mắt còn chưa biết anhta đang chuẩn bị tham gia thi đại học hay tham gia vào kỳ thi riêng của batrường đại học danh tiếng. Nhưng hiện tại anh ta tự nổ, để lộ thiên phú mạnhhơn đám người Trình Chương Thôi Vân nhiều lắm.Ánh mắt Trình Chương sáng lên, nhìn Giang Triều rồi lại nhìn A Điêu, thầmcho rằng đúng là trên đời này có quá nhiều thiên tài. Một Kim Lăng ở ĐamChâu mà thôi, lại có nhiều người giỏi giang hơn cậu ta.Nhưng ngay cả khi thành tích A B của A Điêu cao hơn chính mình rất nhiều,loại C của cô quá thấp. Theo theo hiểu biết của cậu ta, mục C vừa đúng là mụcquan trọng nhất trong sự liên kết quan giữa A B C, bởi vì sự phát triển quyếtđịnh giới hạn cao nhất.Dẫu cho Uông Hải đã bị mua chuộc, tuy nhiên thông tin mà hắn thông báo lạichính xác.Do đó có lẽ thành tích của cậu ta không cao bằng mình… Trình Chương nhìnkỹ, hệ thống đang xếp thứ tự.Trần A Điêu đứng đầu.Mà cậu ta, Trình Chương, xếp thứ hai; Thôi Vân thứ ba.Tại sao lại có thể như vậy!Sao điều này xảy ra được!Nhiêu Tuyết Nhã nhìn mình rơi vào vị trí thứ tư thì nhất thời lo lắng, chuyệnnày đáng sợ quá. Mới có 38 người thi mà cô ấy đã rơi xuống hạng 4; trước đótham lợi bằng lòng rớt khỏi chuyện tuyển nhận, bây giờ xem ra rõ ràng là thầntiên đánh nhau.Phía sau còn có đám Tống Linh chưa đo nữa.(P10)So với nỗi lo lắng của Nhiêu Tuyết Nhã, Hứa Lạc càng muốn chết.Cậu ta người thứ năm!!Từ nhỏ tới lớn cậu ta cứ mãi là hạng nhất đấy, cơ hội khi linh khí này phục hồiđâu ra, rõ ràng là địa ngục của cậu ta!....Đám người Chu Giang cũng ngỡ ngàng lắm, nhưng nghĩ đến động tĩnh lúc AĐiêu chôn sống người, họ lại hiểu. Thế là họ tĩnh trí để cho các thí sinh kháctiếp tục thi.Dưới đây hãy còn rất nhiều hạt giống, nói không chừng còn lòi ra được mấythiên tài.Kết quả của lần tuyển sinh này thực sự không tệ.Mặc cho một Thôi Vân và Triệu Lăng Vân đi bán muối, moi ra được chút tròbịp, nhưng chất lượng thí sinh vượt quá mong đợi của họ.Các thí sinh lần nữa tiến vào trạng thái thi.ắ ề ể ấA Điêu bên này lại đang lo lắng: “Loại C về phát triển của em thấp như vậy,không phải về sau sẽ thảm lắm sao? Anh Giang Triều, loại C của anh là baonhiêu, có tiện nói ra không?”Thật ra, 60 nào có không thấp, chẳng qua so với cặp 99 của A B, thậm chí so tớibọn người Thôi Vân, loại C của cô thật sự thấp đến đáng thương.Trần Tốn đang giúp cô lặng lẽ tính toán số liệu về thiên phú, thậm chí có cả dữliệu và hình vẽ đã được liệt kê trong âm thầm và dự định tối nay sẽ giúp cô hiểusâu hơn. Chợt nghe thấy A Điêu ngọt ngào gọi anh trai người khác, anh khẽnhíu mày, nhìn Giang Triều một cái với ánh mắt rất lạnh.Giang Triều không tim không phổi, nào có nhận ra. Anh ta chỉ cảm thấy độtnhiên xuất hiện một trận gió lạnh làm mình nổi da gà da vịt, song anh ta vẫn nóiluôn: “Loại C của anh là 82, nhưng em A Điêu này, em đừng có lo. Loại C quantrọng nhất thật nhưng nó chỉ là một tỷ lệ nâng cao; còn xác định thiên phú của Avà B cao hơn, mà trong khi càng lên cao thì càng khó tăng thêm một điểm. A Bcủa em đều là 99 chứng tỏ nền tảng của em cao hơn nhiều so với những ngườikhác. Mặc dù tỷ lệ trưởng thành không cao nhưng mỗi phần cao điểm sẽ mangtới hiệu quả và lợi ích nhiều hơn, toàn bộ vẫn cao hơn tôi. Đây là sự thật, nếuem không tin thì tính toán tổng thành tích xong, dựa trên hiệu suất tính toánchính thức là biết ngay.”“Chưa kể thường thì A B càng cao âu C sẽ thấp hơn một chút, đây là sự lựachọn cân bằng tự nhiên của cơ thể con người, hoặc bình thường hoặc thiên vềmức cực đoan. Nếu A B C cùng mạnh hết thì về cơ bản họ là những ngườimang huyết thống thiên phú của những thiên tài mạnh mẽ, cơ thể và linh hồncủa họ chịu đựng được thiên phú như vậy. Loại người này rất ít, cho nên dạngngười lệch về một bênh như em là một hiện tượng bình thường. Đúng khôngTrần Tốn, hiệu trưởng nói vậy?”(P11)Trần Tốn ừ một tiếng, nhìn vẻ mặt sầu não A Điêu và nói: “Ba học sinh giỏinhất đã vượt qua bài kiểm tra nội bộ trong năm của em có một người cũngmang đôi 99, nhưng loại C lại là 82, cũng coi như bị lệch, nhưng không ai dámxem thường cậu ta. Dù sao người hoàn mỹ trên thế gian này hiếm vô cùng.”Anh trai của tôi ơi, ví dụ của anh tệ quá, tôi ôm 60 mà so sánh được với ngườiôm 82 à?Song, A Điêu vẫn là một người khoan dung, nhanh chóng chú ý đến nhữngchuyện khác: “Học phủ Kim Lăng có ai mang thành tích A B C trên 100không?”“Có, riêng mục A và riêng mục B, không ai có thể lấy được cặp 100. Nếu ngườinhư vậy xuất hiện phải báo cáo cho triều đình, trực tiếp được tuyển đến KinhĐô bên kia, Học phủ Kim Lăng không giữ được.”Thì ra là như vậy. Khi ba người đang nói chuyện, Tống Linh bên cạnh đưa ly tràsữa còn chưa uống kia cho A Điêu, người vừa uống xong.A Điêu lập tức cảm động... Ối trời, ngoài miệng và trong lòng cậu ấy hờ hữngvới mình thế thôi, không ngờ được lại sốt sắng với mình như vậy!Nhưng tại sao cậu ấy lại hướng nội như thế, cho mình biết khó như vậy sao?!Mình bằng lòng làm bạn tốt với cậu ấy mà.A Điêu cảm thấy Tống Linh thật sự quá hướng nội, như vậy sẽ không có đượchạnh phúc (là cô).“Cảm ơn Tống Linh, cậu đúng là người tốt.”A Điêu ngay lập tức nhận lấy, đoạn cắm ống hút vào cái phụp, thỏa mãn hútmột hơi.Ngọt ngào ghê.Từ Tống Linh +1999!Cho mình trà sữa cũng gửi trả năng lực niệm cho mình luôn, ngọt quá đi.Tống Linh hờ hững vẫn không nói gì, cô ấy đi ra ngoài.Trần Tốn ấn mi tâm, vẫn nhắc nhở A Điêu: “Đến lượt em ấy thi, em ấy chỉmuốn em cầm giúp thôi.”A Điêu vẫn đang hút trà sữa: “?”Bồn Cầu: “...”--------------------Tác giả có lời muốn nói:Về thiên phú, sẽ có các thiết lập ẩn khác, không có chuyện một bước lên trời.Tuyến chính của cuốn sách này là lịch sử quật khởi của A Điêu, bản thân cô, giaề ầ ố ế ầ ếtộc cô, đều là cầu nối cho sự tiến bộ bước lên bầu trời. Thế nên nhành viên nhàhọ Trần cũng là một phần quan trọng của cuốn sách này.PS: Anh trai là một nhà sáng chế, là một nhân tài có tố chất cao làm Đồ CấmKỵ.Thế giới triều đại phong kiến, gia tộc là tập hợp quyền lực chặt chẽ nhất, AĐiêu sẽ bước lên tập hợp này, thành công lội ngược dòng trèo tới đỉnh cao.Các nhân vật quan trọng sẽ dần dần được mở khóa, trước mắt đã thấy được anhtrai thánh học cuồng em gái với IQ cao.Cảm ơn mọi người đã ủng hộ. Không cần nói về một chủ đề nhất định, tôi chỉmuốn hiểu lòng mọi người, chỉ thế thôi. Có lúc tôi bối rối, và thật ra thỉnhthoảng tự xét lại cũng là chuyện tốt, có lúc tôi không kiểm soát được tiết tấu.Tuy nhiên quyển sách này không có nhiều ân oán tình cảm như vậy, chỉ có tranhbá, cốt truyện toàn phục vụ cho chuyện lội ngược dòng đi l*n đ*nh cao. Hìnhnhư tôi rất ít khi viết về nhân vật có bản chất vô cùng tham vọng, toàn là mấyloại nhân vật chính bảo vệ người khác hoặc bảo vệ cái gì đó. A Điêu ấy à, trongtất cả các nhân vật, ý thức đạo đức của cô ấy chỉ cao hơn Lão Vương, mà ngườinày thì cũng hung tàn tột cùng. Ha ha ha ha.
Khi nhìn thấy Uông Hải thất đảm rơi vào tuyệt vọng, Chu Giang thu chân lại,
giơ tay chỉ xuống Vườn Phù Tương: “Kiểm tra tần suất sử dụng thiết bị bên
trong, xem thử khi Trần A Điêu đi vào, thiết bị có tắt tạm thời không.”
Trán Uông Hải túa mồ hôi điên cuồng, hắn biết mình xong đời bèn theo bản
năng nhìn về phía Thôi Lương.
Thôi Lương lại chẳng nhìn hắn, thay vào đó chìa ra khuôn mặt lạnh tanh và nói
với Trần Tốn: “Xem ra bạn Trần và Đội trưởng Chu đã tính trước từ lâu, hèn chi
không hoảng hốt chút nào.”
Ám chỉ cứ như hai người cấu kết.
Trần Tốn: “Vẫn có hoảng hốt, chưa chắc Uông Hải dám khai báo chủ mưu chân
chính, nói gì thì nói tính mạng mấy người trong nhà không chừng như bữa cơm
qua đêm, muốn thiu là thiu. Về phần thi thể Thôi Vân phía dưới, có khi đồ gã
mang trên người cũng bị nghiền ép tới mức hủy hoại bởi vì đất và linh năng. Cả
thảy đều có biến số tồn tại.”
A Điêu cau mày, đây cũng là biến số duy nhất trong tính toán ban đầu của cô,
nhưng kết quả tồi tệ nhất chỉ chứng minh được cô bị người ta đâm sau lưng thật,
tẩu hỏa nhập ma. Do đã chứng minh ra Uông Hải có điều giấu giếm, cô là nạn
nhân, đó là sự bất lực của Học phủ Kim Lăng trong lúc giám sát, từ đó hiệu
trưởng Học phủ Kim Lăng cãi nhau với nhà họ Thôi, và dám chắc nhà họ Thôi
đành phải nhượng bộ.
Bởi vì bên nhà họ không kinh qua nổi việc bị điều tra.
Đây là ý định của cô.
Nhưng cô chẳng ngờ, không chờ được hiệu trưởng mà lại chờ thấy Trần Tốn.
Đời này cô không mường tượng nổi thì ra ông cụ non ấy có thể nói một hơi
nhiều như thế.
Ông cụ non nói tiếp: “Đã có biến số sẽ cần lựa chọn.”
“Bạn Thôi, cậu vẫn chọn được. Là tiến một bước hay lùi một bước, tự cậu quyết
định.”
“Lùi lại một bước có xu hướng trời cao biển rộng, thế nhưng tiến một bước…
vậy thì chưa chắc. Giới hạn cao nhất là chứng thực việc dùng bọ rùa tâm linh
mê hoặc A Điêu làm nó tẩu hỏa nhập ma và nó lỡ tay chôn sống Thôi Vân; giới
hạn thấp nhất là chứng minh tay nhà họ Thôi mấy cậu quá dài, bất chấp luật
pháp nhúng tay vào việc tuyển sinh của Học phủ. Mặc dù không đến mức khám
nhà diệt tộc, nhưng cái giá nhẹ nhất chính là sợ cậu không có cách nào trở thành
sinh viên Đại học Kinh Đô rồi.”
Lải nhải, hệt chị gái quản lý trong ký túc xá nữ sinh. Quan tâm và dịu dàng là
thế nhưng Thôi Lương chỉ cảm thấy trái tim lạnh ngắt, hắn bị đe dọa.
“Nhưng so với bạn Thôi, có vài người có cuộc sống rất gieo neo, về sau chẳng
có quyền lựa chọn.”
Chợt Trần Tốn chuyển giọng điệu, thong thả đi sang. Người khác ngỡ anh muốn
ề
đi về phía A Điêu song nào có phải. Anh dừng lại trước mặt một người, vươn
tay, đột nhiên nắm lấy cánh tay người ta.
“Triệu Lăng Vân phải không? Hình như vị cựu Thứ sử Triệu đại nhân vừa bị
lăng trì xử tử không bao lâu trước cũng mang họ Triệu.”
(P1)
Mọi người: “?”
Sao bỗng nhiên nói đến đây? Nhưng mi tâm A Điêu nhảy lên.
Triệu Du?
Biểu hiện Triệu Lăng Vân cứng còng, ấy mà cậu ta lại nói trong lạnh lùng:
“Đúng là Triệu Du ở cùng gia tộc với tôi nhưng từ lâu đã tách ra thành nhiều
dòng thứ, huyết thống mỏng manh. Sao, anh Trần cao quý là con trai của tân
Thứ sử đại nhân Trần Nhiên mà còn muốn đuổi tận giết tuyệt người cùng tộc?
Vậy anh cần phải giết hàng trăm ngàn người.”
Trần Tốn còn dùng giọng điệu rét căm căm hơn cậu ta mà rằng: “Xét nghiệm
DNA của cậu đã được gửi đến viện nghiên cứu, cậu có biết cái gì gọi là con
ngoài giá thú không?”
“Mà kể cả toàn bộ con cháu đời sau của ông ta, mấy cậu không có bất kỳ quyền
lợi chính trị nào và bị tước quyền học tập.”
“Nói cách khác, chẳng sợ cậu thừa hưởng sự lựa chọn sai lầm của cha mình,
phụ thuộc vào một số người, thật ra vẫn không thể chịu nổi một cú.”
Khi nói đến chỗ “không thể chịu đựng nổi một cú”, anh nhấn mạnh từng chữ rẽ
rọt tột cùng.
Trên đời này có ít người trông ngăn nắp xinh đẹp là thế, chẳng có sơ hở gì, vậy
mà bên trong luôn luôn ẩn giấu một bí mật chết người. Cho dù người đó ngàn
tốt chục ngàn lần tốt, một khi bí mật này bị phá vỡ, cả thảy những điều tốt đẹp
sẽ hệt như mặt trăng trong gương nước.
Điều kiện tiên quyết không chịu nổi một cú là khi Trần Tốn đích xác tặng cho
Triệu Lăng Vân một kích trí mạng.
Đồng tử Triệu Lăng Vân nở to, nói thống thiết: “Tôi chỉ muốn đi học mà thôi,
hà cớ gì anh không tha cho tôi? Nhà họ Trần mấy người cứ yên dạ yên lòng như
vậy?”
Trông đáng thương quá đi.
Nhưng Trần Tốn là thong thả cho hay: “Loại bọ rùa tâm linh này không tính là
quá cao cấp. Nói cho cùng nó có liên quan đến linh hồn tâm linh, muốn dùng nó
linh hoạt tối đa cần phải có được máu hoặc lông tóc để lấy dữ liệu DNA trên
người nhân vật mục tiêu. Từ lúc con bé thi tới nay chẳng có mấy người tới gần,
đơn giản chỉ có mỗi mấy thí sinh là cậu. Vừa mới nhìn thấy bọ rùa kia, tôi đã
nhận ra ngay nhà họ Thôi sẽ cho cậu phát huy ra tác dụng là cái chắc. Mà cậu
biết rất rõ đám tài nguyên kia không dễ lấy như vậy.”
A, còn chuyện này nữa à?
Trái lại A Điêu nào có hay cách thiết lập của loài bọ rùa ấy, dẫu sao cô không
biết nhiều về những công nghệ mới này.
Tầm nhìn vẫn còn quá kém.
Nhìn vẻ mặt chưa quyết định được của Triệu Lăng Vân, Trần Tốn uyển chuyển
đề nghị: “Nhưng cũng có khả năng không phải cậu, hay là cậu làm chứng chống
lại người khác để chứng minh mình vô tội?”
Những lời này chạm đến người khác.
Người khác = Thôi Lương + các thí sinh khác.
Khi liên quan đến lợi ích thâm niên và và sự trong sạch, hiển nhiên lòng người
thấp thỏm tột cùng. Đồng thời về sau Thôi Lương nhất định sẽ bịt miệng tai họa
ngầm, còn các thí sinh khác sẽ mất đi lòng trắc ẩn trong nháy mắt.
Vẻ mặt Triệu Lăng Vân càng trắng hơn, bờ môi run lẩy bẩy.
(P2)
Một khi thân phận của cậu ta được chứng minh là con trai tội thần, đã thi đậu
đại học thì thôi vì pháp luật có thể rộng rãi hơn đôi chút. Thế nhưng hiện tại cậu
ta đang trong giai đoạn thi cử, đừng nói đến Học phủ Kim Lăng, bất kỳ trường
trung học bình thường nào cũng không thể thu nhận cậu ta. Đối với cậu ta, việc
làm chứng chống lại người khác chẳng có nghĩa lý gì.
Giết người diệt tâm!
Trần Tốn này... khinh thường người ta thái quá!
Triệu Lăng Vân chưa bao giờ nghĩ tới vấn đề của mình và Triệu Du. Năm ấy
Triệu Du tìm được cậu ta, dẫu cho chẳng có cách gì nhận người thân nhưng ông
ta lại cho cậu ta chỗ tốt lớn lao. Từ con cháu nghèo khó dòng phụ nhà họ Triệu,
cậu ta đã nhận ngay được vô số của nả và đặc quyền và cậu ta đắm mình trong
cảm giác này.
Lúc ấy cậu ta có khi nào từng nghĩ tới tiền tài cha mình có được từ tham ô trái
pháp luật, xem mạng người như cỏ rác, là thứ sạch sẽ hay chăng?
Chưa hề.
Cho đến khi Triệu Du bỏ mạng.
Cậu ta vẫn đinh ninh rõ ràng từ đầu mình đã là con trai của Thứ sử, hơn nữa vốn
có thể dựa vào cơ duyên linh khí sống lại nghiền ép những đứa con khác của
Triệu Du, sau này có hy vọng trở thành người đứng đầu chân chính. Kết quả bởi
vì biến cố kia, cậu ta vĩnh viễn biến thành đứa con riêng không ai nhận ra. Để
có được tài nguyên và thời cơ, cậu ta tiếp nhận lời mời chào của nhà họ Thôi.
Tố chất của cậu ta tốt như vậy, từ đầu nên là người lãnh đạo.
Ra tay với Trần A Điêu hoàn toàn phù hợp với lợi ích và động cơ thù hận của
cậu ta, chẳng qua không ngờ đã thất bại.
Thất bại là muôn đời không quay lại được.
Cậu ta xong đời.
“Tôi rồi đời thì anh cũng đừng hòng mà sống, đi chết đi!” Hai mắt Triệu Lăng
Vân đỏ kè, rút lưỡi dao sắc bén từ dưới tay áo đâm về phía Trần Tốn gần đó!
Lưỡi dao sắc nhọn tột cùng.
Trần Tốn không nhúc nhích, chỉ tiếp tục xoay nhẫn.
Một vòng vẫn chưa kết thúc.
Quanh cổ Triệu Lăng Vân có một vòng chỉ vàng.
Kéo ra ngoài.
Ngay khi người mang theo lưỡi dao sắc lẻm bay lên giữa không trung, người
thầy khi nãy hãy còn đứng trên nóc tòa nhà giảng dạy đã giẫm lên công cụ bay
phóng sang.
Trường đao lia qua cổ họng.
Trên bầu trời cao, giết người cắt cổ họng.
Khi xác chết rơi xuống đất, những người trên mặt đất bặt thinh.
Thoạt nhìn như ông chú phổ thông, ra tay lại oai hùng như cơn chớp, dọa chết
người.
Nhưng đáng sợ hơn chính là vì sao Triệu Lăng Vân lại chết, bởi vì cậu ta muốn
tập kích Trần Tốn, vì sao cậu ta tập kích Trần Tốn?
Bởi vì tuyệt vọng và tức giận.
Như vậy Trần Tốn có biết sẽ ra được kết quả này?
A Điêu: Chắc chắn anh ta biết, bởi vậy từng bước buộc Triệu Lăng Vân tự tìm
đường chết, cũng cắt đứt khả năng huyết thống chính cuối cùng của Triệu Du
trả thù nhà họ Trần.
Người tẻ nhạt ít nói chợt nói nhiều như vậy hiển nhiên có mục đích, và đó dùng
để dẫn dụ người khác phạm sai lầm.
(P3)
Vì cô sao? Chưa chắc, hiển nhiên trước đó Trần Tốn điều tra ra được thân phận
của Triệu Lăng Vân, chính là nhằm vào và nhổ cỏ nhổ tận gốc huyết thống
chính của Triệu Du.
Vì tố chất của Triệu Lăng Vân không kém, bám vào nhà họ Thôi tất nhiên sẽ có
năng lực tạo thành thương tổn đối với nhà họ Trần có nhân số thưa thớt trong
tương lai.
Nhìn thi thể mà A Điêu rơi vào trầm tư: Trên đời này cường giả như mây, một
Trần Tốn nhũn nhặn đã có năng lực như vậy, còn mình thì sao? Là một con chó
bị người ta tính toán và dùng vũ lực g**t ch*t, hay là… mạnh hơn cả Trần Tốn?
Cô vẫn luôn ý thức được nguy cơ, việc hãm hại liên tục của nhà họ Thôi khiến
cô sinh lòng oán giận, cũng sinh ra dã tâm.
Cô chỉ có thể là người thuộc vế thứ hai.
Đám người Trình Chương cũng im bặt.
Bọn họ thi vào lớp 12 Học phủ Kim Lăng, sắp phải đối mặt với kỳ thi tuyển
sinh đại học quyết định tương lai, nhưng học sinh lớp 12 của Học phủ này đã kế
thừa cuộc chiến bậc cha chú từ đời tám hoánh, đã sớm bước vào giai đoạn đấu
tranh giành quyền lực và sinh tử, như Thôi Lương, như Trần Tốn.
Mỗi lời nói bâng quơ dẽ nhàng, gió xuân thành mưa, thật ra có khi toàn là ảo
cảnh có độc, ôm bạn vào địa ngục.
Bên kia, Thôi Lương ngỡ ngàng trước mưu kế tàn nhẫn mà Trần Tốn lộ ra trước
mắt. Tuy nhiên khi thoáng trông biểu hiện kinh ngạc của Chu Giang nhìn sang
ông chú, hắn chợt sinh lòng nghi ngờ: Người này là giáo viên của Học phủ Kim
Lăng thật? Vì sao cứ như Chu Giang không biết người này?
Chẳng lẽ… Người này là người của các trường đại học khác, Trần Tốn cũng
thông qua kỳ thi riêng*? Không thể, thể chất của hắn bình thường, tố chất tu
luyện cũng bình thường, các trường đại học hàng đầu hoàn toàn không thèm
nhìn hắn.
*kỳ thi riêng (còn gọi là kỳ thi bảo lãnh): Muốn tham gia phải là học sinh giỏi
cấp tỉnh và học sinh đoạt giải trong các cuộc thi quốc gia. Thi theo thông báo
của trường đại học đó, tham gia kỳ thi do trường đại học đó tổ chức, nội dung
thi do trường đó tự quyết định, thường khó hơn kỳ thi tuyển sinh đại học.
Nhưng người trước mắt dường như không phải là giáo viên của Học phủ Kim
Lăng, rất mạnh, thực sự mạnh quá đỗi.
Thôi Lương là một người cực kỳ thông minh, tâm cơ cũng sâu, vì thế cố ý nói:
“Vị này công khai giết người trong Học phủ Kim Lăng thế này à. Mặc dù tên
này là con trai của tội thần, nhưng chính lệnh triều đình đã đưa ra, chỉ tước đoạt
quyền hạn đi học và các quyền khác của dòng dõi trực hệ Triệu Du, không tính
người liên đới. Dù cho vừa rồi hắn có ý tập kích mà đánh chết tại chỗ chỉ sợ…
Cho nên tiền bối là giáo viên của trường đại học khác sao? Xem ra tôi có duyên
với bạn Trần thêm bốn năm nữa.”
Hắn không xác định được người này là giáo viên của trường nào, đừng nói một
trong ba trường Đại học Kinh Đô, Đại học Bắc Xuyên và Đại học Minh Hải
đấy.
(P4)
ắ
Hắn đang thử thăm dò người này.
Người kia cũng đáp lại sự thăm dò của hắn: “Cậu sẽ tiếp tục làm bạn cùng lớp
với cậu ấy? Độ khó có khả năng cao đấy.”
Thôi Lương nhíu mày, còn chưa nói cái gì, ông chú này thu vũ khí, ánh sáng
linh lực trên găng tay Đồ Cấm Kỵ cũng dập tắt, tựa như chẳng còn ý định xuống
tay tiếp, hoặc có khi ông chú chắc chắn Thôi Lương không dám ra tay nữa.
“Suy cho cùng, cậu từ Đại học Kinh Đô muốn được nhận vào Viện Nghiên cứu
Khoa học cần học 4 năm rồi tốt nghiệp, kế đó có mấy thành quả phát minh, tiếp
đó thông qua các bên tiến cử để vào. Lúc này mới trở thành bạn cùng lớp với
cậu ấy được.”
Lúc đó giọng điệu của ông chú này vô cùng giản dị tự nhiên, không hề giả vờ
phong thái này nọ, chân thật mang theo phong cách của ông chú giữ cửa, rõ
ràng nói cho Thôi Lương biết: Cậu đừng có đùa.
Nhưng A Điêu và những người khác lại ngỡ thấy ảo giác, cái gì cơ, Viện
Nghiên cứu Khoa học? Không thể nào, Trần Tốn?
A Điêu theo bản năng nhìn Trần Tốn một cái, như thế anh ta trực tiếp vượt qua
hai đợt thi đại học và một bước lên trời?
Chu Giang và các giáo viên khác cũng chửi đụ má, điều này không thể nào.
Không phải trong lịch sử Học phủ Kim Lăng chưa từng xuất hiện quái vật như
vậy, nhưng đều có dấu vết để lần theo. Tuy nhiên thanh danh của Trần Tốn chỉ
tập trung vào nhiều lần thi, mặc dù đều là hạng nhất nhưng tuyệt đối không quái
thai đến cấp độ này.
Em ấy chỉ là một đứa học sinh giỏi bình bình đứng đầu ba năm liền trong Học
phủ Kim Lăng mà thôi, sao lại vào được Viện Nghiên cứu Khoa học.
“Chuyện này là không thể. Sao cậu ta đậu vào được?”
Lòng dạ Thôi Lương càng chìm sâu, bị Trần Tốn đàn áp trong các kỳ thi hết lần
này đến lần khác đã trở thành nỗi ám ảnh. Hắn còn thiết tưởng thành công vượt
qua khúc cua, kết quả… Hắn không tin!
Ông chú ngạc nhiên bèn quay đầu hỏi Trần Tốn: “Bọn họ cũng không biết từ
năm lớp 11 cậu đã vào đội tuyển chọn thiếu niên của Viện Nghiên cứu Khoa
học?”
Trần Tốn cảm thấy vấn đề này rất vô nghĩa: “Cha cháu còn không biết, vì sao
ế ố ẳ
bọn họ phải biết. Huống chi ba năm chẳng được xét duyệt, nói không chừng là
lấy giỏ trúc múc nước, công dã tràng. Cần gì phải vui mừng.”
Tâm tính của anh ổn định tột cùng.
Tuy nhiên cho dù không được chọn cũng là chuyện làm rạng rỡ tổ tiên, chẳng
mất mặt được.
“Được rồi, dù sao bắt đầu từ hôm nay bọn họ biết hết là chắc.” Nói xong ông
chú gọi Chu Giang, “Theo quy định năm nay, mỗi thành viên trẻ tuổi được
tuyển chọn nội bộ trong Viện Nghiên cứu Khoa học sẽ được cấp cho một Nội
vệ. Làm Nội vệ, gặp phần tử bất hợp pháp gây nguy hiểm cho thành viên của
viện, có thể chém trước tâu sau. Trên người tôi có hồ sơ chấp pháp, đưa một bản
sao cho Học phủ của mấy người.”
(P5)
“Cậu ấy không ở Học phủ thêm được mấy ngày, tôi sẽ đưa cậu ấy đi… Bởi thế
hiện tại mấy người có thể xử lý tốt chút chuyện nhỏ này được không? Chết
người mà thôi, cần gì bày thế trận lớn như vậy.”
“Đúng là chưa từng trải.”
Nội vệ đó, chính là cơ quan quyền lực hạch tâm của triều đình, là cái gọi là cận
thần của thiên tử cao thêm ba cấp. Tuy chức quan của ông chú này chẳng bằng
các quan lớn của Kim Lăng, thậm chí ngay cả Trần Nhiên cũng không bằng,
nhưng những người này nhìn thấy ông ấy toàn phải khách sáo.
Bởi vì Nội vệ chuyên điều tra quan viên triều đình.
Ông chú Nội vệ nói ra lời này với Chu Giang nhưng thật ra lại đang nhắc nhở
Thôi Lương.
Hắn phải lựa chọn, trước đó Trần Tốn cũng nhắc nhở hắn đưa ra chọn lựa.
Là tiến một bước hay lui một bước?
Thôi Lương nhìn những thầy cô kia đang đào đất, phía dưới có thi thể của Thôi
Vân. Trong nháy mắt đó trong đầu hắn lại hiện ra thế lực nhà họ Thôi cùng với
thế lực chỗ dựa mà hắn đang bám vào ở Kinh Đô.
Rất nhanh Thôi Lương kết luận đối phương sẽ không vì hắn để chống lại cục
diện này. Bởi lẽ giới hạn tối đa chỉ có thể hủy kết quả của Trần A Điêu, nhưng
kết quả tồi tệ nhất là… Họ sẽ không chống lại Viện Nghiên cứu Khoa học để
ắ ắ
bảo vệ nhà họ Thôi và hắn, hắn không có giá trị đó.
Nhà họ Trần đã quật khởi.
Người mà hắn khinh thường, Trần Tốn, không ngừng đuổi theo đè ép hắn trong
ba năm cấp 3 trước đây là thế, giờ ngay cả gia thế bối cảnh của người ta cũng
đang nỗ lực vượt qua hắn.
Con đường làm quan của Trần Nhiên tốt đẹp, lại có một cặp con trai con gái ra
sức giúp đỡ. Dựa vào chuyện trước mắt triều đình rất chú trọng tới tu luyện linh
khí, họ nhất định sẽ trọng dụng Trần Nhiên.
Nhà họ Trần quật khởi đã là thế không thể cản.
Hít sâu một hơi, Thôi Lương lộ ra biểu hiện bất đắc dĩ và chủ động mở lời: “Vị
đại nhân này nói có lý. Nếu đã hiểu lầm vậy thì xử lý kịp thời, tránh làm trì trệ
chuyện thi cử của người bên dưới. Dẫu gì người chết cũng không thể sống lại,
nhà họ Thôi chúng tôi không muốn vì chuyện cá nhân… dắt dây đến chuyện
quốc gia đại sự như tuyển sinh thi cử.”
Nói xong, hắn quan sát biểu hiện của ông chú và đám người Trần Tốn, rồi lại
khẽ cắn môi, lạnh lùng bổ sung: “Còn nữa, hôm nay cô nương A Điêu là người
vô tội bị hại, chỉ trách em trai tôi bị người khác lợi dụng, vô cùng xin lỗi.”
Nếu bố trí đúng chỗ hình thức và xu hướng, ngay cả khi hắn có là gia chủ tương
lai của nhà họ Thôi, ngay cả khi hắn đã là tinh anh tương lai của Đại học Kinh
Đô, ngay cả khi sau lưng của hắn có nhóm quyền quý Kinh Đô, hắn vẫn phải
cúi đầu.
Đây chính là ván cờ.
Mọi người đều cân nhắc thiệt hơn.
(P6)
Trần A Điêu nhìn Thôi Lương, cũng khoan dung rộng lượng đáp lời: “Công tử
Thôi khách sáo quá, xin lỗi bằng miệng là được rồi, không cần đưa tiền tặng
quà cho tôi. Dù sao em trai anh mất một cái mạng còn tôi thiếu điều đánh mất
tương lai của mình, chưa kể nôn ra nhiều máu như vậy nữa. Trước mặt rất nhiều
người thế này, sợ là tôi cũng ngại.”
Cô hiểu biết về tình hình chung đến mức trông chả giống đang tranh thủ cơ hội
tí nào.
Từ Thôi Lương +2899!
Cao thủ ở đây nhiều thế này, trái lại A Điêu chẳng nhận ra ai với ai mới tiến
công được. Song giờ đây xem ra Lương này cũng có cấp trung.
Nhìn năng lực niệm người này tăng vọt đi.
Thôi Lương nhìn Trần A Điêu một cái thật sâu, nhảy lên công cụ bay: “Cô
nương A Điêu có thiên tư siêu phàm, hy vọng ngày sau thấy được cô tại Đại học
Kinh Đô.”
Cái liếc mắt này tràn đầy uy h**p và sát ý.
Đáng sợ thật, người này chẳng phải phường lương thiện.
A Điêu kiêng dè Thôi Lương lắm nhưng cô vẫn không hối hận vì những gì mình
đã làm hôm nay. Dẫu gì hai nhà Trần Thôi đã thành tử địch, cô thì lộ diện, sớm
muộn gì người ta cũng muốn bóp cô.
Chẳng qua hiềm một nỗi người này thực dụng, không giống thằng ngu Thôi
Vân đầy sĩ diện dễ bị k*ch th*ch, không có chuyện đưa đưa tiền bồi thường
suông cho cô.
A Điêu ngại ngùng: “Lớn từng này rồi mà đây mới là lần đầu tiên ai đó nghĩ tôi
sẽ được nhận vào Đại học Kinh Đô. Cảm ơn anh nha, công tử Thôi, anh đúng là
người tốt.”
Con chó, chờ mình nắm giữ linh năng, về sau đánh chết nó.
Thôi Lương: “...”
Thôi Lương muốn đi, trước khi đi còn nhìn thoáng qua thành tích trên bảng xếp
hạng. Vì thiết bị đang kiểm tra nhờ vậy thành tích được ẩn đi, ngay cả thành
tích của Trần A Điêu cũng không thấy.
Nhưng nhìn sức mạnh chôn sống Thôi Vân của nó, nó tuyệt đối không kém.
Dù cho Thôi Lương cố ý ở lại xem số liệu thành tích sau khi thiết bị được khôi
phục, nhưng với tình thế như thế, hắn chẳng có mặt mũi để ở lại. Cuối cùng hắn
đành mang theo khuôn mặt nghiêm rời đi.
Mọi người: Vậy thây kệ luôn thi thể Thôi Vân?
.....
Thôi Lương vừa đi, đám người đào hố với tiến độ nhanh hơn. Chợt họ nhận ra
đào không thấy cái xác, sâu thế?
Mãi đến khi lấy thiết bị khai quật tương quan để nó cảm ứng một chút, má nó,
đào nhầm chỗ!
Thi thể của Thôi Vân cách cái hố này một mét.
Mọi người nhao nhao nhìn về phía A Điêu.
Xẻng đầu tiên là do con nhóc đặt xuống.
A Điêu: “Chắc là do em lo lắng quá, thế mà tìm sai nơi, chỉ thể đào vòng quanh
tiếp một chút. Mọi người cố lên, em nôn ra máu xong… ọe… sẽ đào cùng mấy
thầy cô.”
Con nhóc cố ý vì muốn kéo dài giờ chết của Thôi Vân, hoặc là kéo dài thời gian
chờ ai đó cứu được gã, chẳng hạn như hiệu trưởng.
Trần Tốn nhìn thi thể có phán đoán, anh cảm thấy vế sau có khả năng lớn hơn
bỏi vì xương cổ của Thôi Vân đã gãy.
(P7)
Nguyên nhân gây tử vong ở đây. Anh nhớ rõ khi gã bị kéo xuống chôn sống,
bùn đất leo lên nén lại trên đầu gã, chắc khi đó đã bẻ gãy cổ gã rồi.
Tàn nhẫn nhưng cũng gọn gàng.
Thi thể vẫn được đào lên, vô cùng thê thảm.
“Thế mà bị chôn sâu tới cỡ đó, chắc cũng 5-6 mét.”
“Áp lực bên dưới đất đè ép chặt thế, tim gang phèo phổi gì cũng nổ tung.”
Trong túi của Thôi Vân có một bộ điều khiển thật nhưng đã bị bóp nát, bị con
người bóp nát.
Xem ra thằng nhóc này không ngu, có lẽ ôm hy vọng được cứu ra ngoài đấy
nhưng cũng biết bóp nát bằng chứng vào thời khắc sống còn; bằng không coi
như gã còn sống vẫn bị lột da.
ề ể ấ
Hiện tại có lẽ bên trong bộ điều khiển bị hỏng tìm thấy dữ liệu tín hiệu, có khi
lại không.
Nhưng với sự nhượng bộ của Thôi Lương, kết quả này chẳng còn quan trọng
nữa.
A Điêu hiểu rõ ràng: Đây chính là kết cục tiêu chuẩn mà cô đã mường tượng
trước khi xuống tay, vọng tưởng nhổ tận gốc nhà họ Thôi là chuyện không thể.
Vì dẫu cho có bằng chứng sắt thép cũng chỉ là vấn đề thế lực sau lưng tranh cãi
kéo dài trong bao lâu.
Bây giờ dứt khoát lưu loát kết thúc tám chín phần vẫn do người thi được vào
Viện Nghiên cứu Khoa học, Trần Tốn, xen vào.
Điều này trái với kết quả dự đoán của cô: Ban đầu cô muốn mượn lực lượng của
hiệu trưởng.
Hiển nhiên Trần Tốn đã thấy rõ loại kết cục này từ lâu đâm ra thà bức bách Thôi
Lương cân nhắc ưu nhược điểm để nhượng bộ, từ đó bảo toàn kết quả tốt nhất.
Ngó bộ người này đã thay đổi rất nhiều so với tấm bé, nhưng lại giống như
chẳng đổi thay là bao, hãy còn làm cho người ta đoán không ra sở thích và mục
đích của anh ta.
Trần Tốn dường như không biết A Điêu đang suy đoán mình, anh chỉ nói nhẹ
nhàng với cô: “Chuyện đào đất để cho bọn họ đi làm, em hộc máu kìa, lau một
chút đi, anh dẫn em tới phòng y tế.”
Chuyện này không cần thiết, thứ cô ói ra chính là máu bầm do trận “tắm rửa”
hôm qua ép ra; nó cũng không phải máu bình thường, nhưng cái này không thể
nói cho rõ ràng.
Đối mặt với hành vi chăm sóc bình tĩnh và nhẹ nhàng của Trần Tốn, A Điêu
tránh đi một chút, tuy nhiên vẫn ngoan ngoãn uyển chuyển trả lời: “Cảm ơn
anh, nhưng ở đây có rất nhiều thí sinh như vậy, mọi người thi cùng nhau nên đã
có tình cảm sâu nặng. Em thi xong nhưng bọn họ thì chưa, sao em cứ vậy rời đi
được. Cho dù có chết em cũng muốn chịu chung hoạn nạn với bọn họ.”
Năng lực niệm nhiều thế này, làm sao cô không moi ra được chứ.
Khi cô gọi “anh”, cô vẫn lanh lợi dễ thương như đã từng, nhưng khi còn nhỏ cô
gọi là “anh cả ơi” còn bây giờ lại là “anh”.
Trước đây cố ý thân mật, sau này thì cố ý lịch sự.
Có EQ cao của một số người khiến ai nấy cảm thấy như gió xuân, có EQ cao
của một số khác lại là trí trá ra vành ra vẻ.
(P8)
Nhưng EQ cao của cùng một người cũng có những cách hiểu khác nhau.
Dẫu sao trong mắt anh em nhà họ Điền: Oa, người em A Điêu này đúng là
nghĩa hiệp, đã hộc máu thành cái dạng như thế mà vẫn nhớ và quan tâm đến
thành tích của chúng ta.
Mà trong mắt tất cả thí sinh bên ngoài anh em nhà họ Điền: Đụ má, cái gì gọi là
cùng chung hoạn nạn? Đã ói ra máu thành như thế còn không quên xem tụi này
thi nát tới cỡ nào! Cơ mà đến cùng thành tích của con nhỏ này ra sao?
Khi thiết bị được khôi phục, nhà trường đang xử lý chuyện của Thôi Vân, các
thí sinh ổn định lại cảm xúc đang dao động. Trần Tốn không trưng ra cái mác
anh cả để buộc A Điêu đến phòng y tế, chẳng qua khi cô cô ngồi bên đường
nghỉ ngơi, Giang Triều đến.
Với một cái túi thuốc.
Hít thở của Giang Triều còn có phần bất ổn, hiển nhiên là gấp gáp chạy tới:
“Sao rồi sao rồi, em gái cậu sao rồi? Cậu nói nó ói ra máu làm tôi sợ điếng
người… A Linh đâu? A Linh nhà chúng tôi ra sao?”
Giang Triều thò đầu ra muốn tìm hai đứa em gái.
Dưới ánh mắt mọi người, Tống Linh bị gọi đi tới. Cô ấy đoan trang hành lễ:
“Chào anh họ Giang Triều.”
Cô ấy rất lịch sự, không có cảm giác sợ hãi Giang Triều, nhưng cũng xác nhận
mối quan hệ của cô với nhà họ Tống.
Giang Triều đã quen với sự xa cách của cô ấy từ lâu, tiện tay đưa trà sữa trong
túi cho cô ấy: “Hai em mỗi người một ly. Nhưng mà em A Điêu có uống được
không?”
Trần Tốn: “Nó không uống được.”
A Điêu đã theo bản năng vươn tay ra: “...”
Trần Tốn liếc cô một cái rồi đổi giọng: “Thật muốn uống thì uống ít cũng
được.”
Một phút sau, A Điêu ngồi trên đá ven đường, hai tay cầm một ly trà sữa lớn,
miệng cắn ống hút thật bự, trà sữa trong ống hút cứ mãi được hút vào, đường
ngang của trà sữa cũng liên tục giảm xuống, mà cái loại hút vào này còn có cả
âm thanh.
Trần Tốn, Tống Linh và Giang Triều im lặng nhìn cảnh này.
Giang Triều nghĩ đến một bộ phim hoạt hình xưa kia, Zootopia, trong đó có một
con báo hoa mai béo siêu dễ thương. Lúc nó cầm trà sữa m*t, con mắt trợn lên
trắng dã, đắm chìm trong việc uống trà sữa, như si như say.
Trần A Điêu là người như vậy.
Cô thích ăn, yêu thích toàn bộ mọi thứ mà mình được hưởng thụ, hoàn toàn
chẳng che giấu.
Trông… đáng yêu quá.
Từ Trần Tốn +2888!
Từ Tống Linh +2500!
Từ Giang Triều +2333!
Lần kiếm được năng lực niệm dễ dàng nhất từ trước đến nay.
Bản thân A Điêu cũng choáng váng, suýt nữa bị sặc chết:??? Gì chứ, mình uống
trà sữa thôi, mấy người làm gì thế? Ghét tôi?
.....
Thiết bị nhanh chóng được sửa chữa, và điểm số đột nhiên hiện ra.
Nói đột nhiên, là bởi vì Chu Giang sau khi điều phối xong đã sốt sột cho hệ
thống làm ngay ba lần tự kiểm tra so sánh, tiếp đó hiện thẳng ra. Thầy ấy quá
bận rộn, thi thể Thôi Vân đưa đi rồi, các phương diện dữ liệu trong trường thi
lại phải điều tiết lần nữa để không làm ảnh hưởng tới lần thi phía sau.
(P9)
Bởi vì đối với Học phủ Kim Lăng mà nói, loại người như Thôi Vân ăn gan chó
làm đủ mánh mung gây rối thí sinh âu chết rồi vẫn không đáng tiếc. Cho rằng
chính mình là thiên tài tuyệt thế thật?
Bây giờ xem ra gã không xếp vào được top 3 trong 500 thí sinh. Hồi trước khi
thi trong nội bộ trường chọn quái vật, nhóm đàn anh cầm cán như Trần Tốn còn
chả dám vênh vang như vậy.
Chết rồi thì thôi, thiếu điều liên lụy đến Học phủ Kim Lăng, cho trường gặp
chuyện. Này thì giáo viên bị mua chuộc, mưu hại thí sinh, chuyện này truyền ra
ngoài chỉ tổ làm trường biến thành trò cười trong tất cả các Học phủ trên toàn
quốc; về sau không biết phải làm bao nhiêu biện pháp PR. Vừa nghĩ tới đây,
Chu Giang liền đau đầu.
Mau lôi cái xác đi cho nhanh, nhìn thấy là phiền!
Chu Giang nhức đầu, cứ thế thuận tay bấm ok khởi động lại hệ thống mà không
cần xem kết quả. Thành tích lộ ra, tiếp đó nó cứ như vậy đột nhiên xuất hiện.
Trần A Điêu, điểm thi thiên phú A B C như sau: 99, 99, 60.
Nói như thế nào đây, gây rúng động.
“Mẹ kiếp, cao thế!! Xác định thiên phú A và B có nghĩa là sức chiến đấu của
em. Tôi chỉ có 90 và 89 thôi!” Giang Triều thuận miệng nói lại làm nhiều người
giật mình.
Danh tiếng Giang Triều rất lớn, rất nhiều người biết tố chất tu luyện của anh ta
trong đám học sinh lớp 12 được coi là đứng đầu, chẳng qua lớp văn hóa thì còn
lâu mới sánh bằng bọn Trần Tốn và Thôi Lương. Trước mắt còn chưa biết anh
ta đang chuẩn bị tham gia thi đại học hay tham gia vào kỳ thi riêng của ba
trường đại học danh tiếng. Nhưng hiện tại anh ta tự nổ, để lộ thiên phú mạnh
hơn đám người Trình Chương Thôi Vân nhiều lắm.
Ánh mắt Trình Chương sáng lên, nhìn Giang Triều rồi lại nhìn A Điêu, thầm
cho rằng đúng là trên đời này có quá nhiều thiên tài. Một Kim Lăng ở Đam
Châu mà thôi, lại có nhiều người giỏi giang hơn cậu ta.
Nhưng ngay cả khi thành tích A B của A Điêu cao hơn chính mình rất nhiều,
loại C của cô quá thấp. Theo theo hiểu biết của cậu ta, mục C vừa đúng là mục
quan trọng nhất trong sự liên kết quan giữa A B C, bởi vì sự phát triển quyết
định giới hạn cao nhất.
Dẫu cho Uông Hải đã bị mua chuộc, tuy nhiên thông tin mà hắn thông báo lại
chính xác.
Do đó có lẽ thành tích của cậu ta không cao bằng mình… Trình Chương nhìn
kỹ, hệ thống đang xếp thứ tự.
Trần A Điêu đứng đầu.
Mà cậu ta, Trình Chương, xếp thứ hai; Thôi Vân thứ ba.
Tại sao lại có thể như vậy!
Sao điều này xảy ra được!
Nhiêu Tuyết Nhã nhìn mình rơi vào vị trí thứ tư thì nhất thời lo lắng, chuyện
này đáng sợ quá. Mới có 38 người thi mà cô ấy đã rơi xuống hạng 4; trước đó
tham lợi bằng lòng rớt khỏi chuyện tuyển nhận, bây giờ xem ra rõ ràng là thần
tiên đánh nhau.
Phía sau còn có đám Tống Linh chưa đo nữa.
(P10)
So với nỗi lo lắng của Nhiêu Tuyết Nhã, Hứa Lạc càng muốn chết.
Cậu ta người thứ năm!!
Từ nhỏ tới lớn cậu ta cứ mãi là hạng nhất đấy, cơ hội khi linh khí này phục hồi
đâu ra, rõ ràng là địa ngục của cậu ta!
....
Đám người Chu Giang cũng ngỡ ngàng lắm, nhưng nghĩ đến động tĩnh lúc A
Điêu chôn sống người, họ lại hiểu. Thế là họ tĩnh trí để cho các thí sinh khác
tiếp tục thi.
Dưới đây hãy còn rất nhiều hạt giống, nói không chừng còn lòi ra được mấy
thiên tài.
Kết quả của lần tuyển sinh này thực sự không tệ.
Mặc cho một Thôi Vân và Triệu Lăng Vân đi bán muối, moi ra được chút trò
bịp, nhưng chất lượng thí sinh vượt quá mong đợi của họ.
Các thí sinh lần nữa tiến vào trạng thái thi.
ắ ề ể ấ
A Điêu bên này lại đang lo lắng: “Loại C về phát triển của em thấp như vậy,
không phải về sau sẽ thảm lắm sao? Anh Giang Triều, loại C của anh là bao
nhiêu, có tiện nói ra không?”
Thật ra, 60 nào có không thấp, chẳng qua so với cặp 99 của A B, thậm chí so tới
bọn người Thôi Vân, loại C của cô thật sự thấp đến đáng thương.
Trần Tốn đang giúp cô lặng lẽ tính toán số liệu về thiên phú, thậm chí có cả dữ
liệu và hình vẽ đã được liệt kê trong âm thầm và dự định tối nay sẽ giúp cô hiểu
sâu hơn. Chợt nghe thấy A Điêu ngọt ngào gọi anh trai người khác, anh khẽ
nhíu mày, nhìn Giang Triều một cái với ánh mắt rất lạnh.
Giang Triều không tim không phổi, nào có nhận ra. Anh ta chỉ cảm thấy đột
nhiên xuất hiện một trận gió lạnh làm mình nổi da gà da vịt, song anh ta vẫn nói
luôn: “Loại C của anh là 82, nhưng em A Điêu này, em đừng có lo. Loại C quan
trọng nhất thật nhưng nó chỉ là một tỷ lệ nâng cao; còn xác định thiên phú của A
và B cao hơn, mà trong khi càng lên cao thì càng khó tăng thêm một điểm. A B
của em đều là 99 chứng tỏ nền tảng của em cao hơn nhiều so với những người
khác. Mặc dù tỷ lệ trưởng thành không cao nhưng mỗi phần cao điểm sẽ mang
tới hiệu quả và lợi ích nhiều hơn, toàn bộ vẫn cao hơn tôi. Đây là sự thật, nếu
em không tin thì tính toán tổng thành tích xong, dựa trên hiệu suất tính toán
chính thức là biết ngay.”
“Chưa kể thường thì A B càng cao âu C sẽ thấp hơn một chút, đây là sự lựa
chọn cân bằng tự nhiên của cơ thể con người, hoặc bình thường hoặc thiên về
mức cực đoan. Nếu A B C cùng mạnh hết thì về cơ bản họ là những người
mang huyết thống thiên phú của những thiên tài mạnh mẽ, cơ thể và linh hồn
của họ chịu đựng được thiên phú như vậy. Loại người này rất ít, cho nên dạng
người lệch về một bênh như em là một hiện tượng bình thường. Đúng không
Trần Tốn, hiệu trưởng nói vậy?”
(P11)
Trần Tốn ừ một tiếng, nhìn vẻ mặt sầu não A Điêu và nói: “Ba học sinh giỏi
nhất đã vượt qua bài kiểm tra nội bộ trong năm của em có một người cũng
mang đôi 99, nhưng loại C lại là 82, cũng coi như bị lệch, nhưng không ai dám
xem thường cậu ta. Dù sao người hoàn mỹ trên thế gian này hiếm vô cùng.”
Anh trai của tôi ơi, ví dụ của anh tệ quá, tôi ôm 60 mà so sánh được với người
ôm 82 à?
Song, A Điêu vẫn là một người khoan dung, nhanh chóng chú ý đến những
chuyện khác: “Học phủ Kim Lăng có ai mang thành tích A B C trên 100
không?”
“Có, riêng mục A và riêng mục B, không ai có thể lấy được cặp 100. Nếu người
như vậy xuất hiện phải báo cáo cho triều đình, trực tiếp được tuyển đến Kinh
Đô bên kia, Học phủ Kim Lăng không giữ được.”
Thì ra là như vậy. Khi ba người đang nói chuyện, Tống Linh bên cạnh đưa ly trà
sữa còn chưa uống kia cho A Điêu, người vừa uống xong.
A Điêu lập tức cảm động... Ối trời, ngoài miệng và trong lòng cậu ấy hờ hững
với mình thế thôi, không ngờ được lại sốt sắng với mình như vậy!
Nhưng tại sao cậu ấy lại hướng nội như thế, cho mình biết khó như vậy sao?!
Mình bằng lòng làm bạn tốt với cậu ấy mà.
A Điêu cảm thấy Tống Linh thật sự quá hướng nội, như vậy sẽ không có được
hạnh phúc (là cô).
“Cảm ơn Tống Linh, cậu đúng là người tốt.”
A Điêu ngay lập tức nhận lấy, đoạn cắm ống hút vào cái phụp, thỏa mãn hút
một hơi.
Ngọt ngào ghê.
Từ Tống Linh +1999!
Cho mình trà sữa cũng gửi trả năng lực niệm cho mình luôn, ngọt quá đi.
Tống Linh hờ hững vẫn không nói gì, cô ấy đi ra ngoài.
Trần Tốn ấn mi tâm, vẫn nhắc nhở A Điêu: “Đến lượt em ấy thi, em ấy chỉ
muốn em cầm giúp thôi.”
A Điêu vẫn đang hút trà sữa: “?”
Bồn Cầu: “...”
--------------------
Tác giả có lời muốn nói:
Về thiên phú, sẽ có các thiết lập ẩn khác, không có chuyện một bước lên trời.
Tuyến chính của cuốn sách này là lịch sử quật khởi của A Điêu, bản thân cô, gia
ề ầ ố ế ầ ế
tộc cô, đều là cầu nối cho sự tiến bộ bước lên bầu trời. Thế nên nhành viên nhà
họ Trần cũng là một phần quan trọng của cuốn sách này.
PS: Anh trai là một nhà sáng chế, là một nhân tài có tố chất cao làm Đồ Cấm
Kỵ.
Thế giới triều đại phong kiến, gia tộc là tập hợp quyền lực chặt chẽ nhất, A
Điêu sẽ bước lên tập hợp này, thành công lội ngược dòng trèo tới đỉnh cao.
Các nhân vật quan trọng sẽ dần dần được mở khóa, trước mắt đã thấy được anh
trai thánh học cuồng em gái với IQ cao.
Cảm ơn mọi người đã ủng hộ. Không cần nói về một chủ đề nhất định, tôi chỉ
muốn hiểu lòng mọi người, chỉ thế thôi. Có lúc tôi bối rối, và thật ra thỉnh
thoảng tự xét lại cũng là chuyện tốt, có lúc tôi không kiểm soát được tiết tấu.
Tuy nhiên quyển sách này không có nhiều ân oán tình cảm như vậy, chỉ có tranh
bá, cốt truyện toàn phục vụ cho chuyện lội ngược dòng đi l*n đ*nh cao. Hình
như tôi rất ít khi viết về nhân vật có bản chất vô cùng tham vọng, toàn là mấy
loại nhân vật chính bảo vệ người khác hoặc bảo vệ cái gì đó. A Điêu ấy à, trong
tất cả các nhân vật, ý thức đạo đức của cô ấy chỉ cao hơn Lão Vương, mà người
này thì cũng hung tàn tột cùng. Ha ha ha ha.
Sau Khi Linh Khí Trở LạiTác giả: Bàn CápTruyện Dị Năng, Truyện Hài Hước, Truyện Khoa Huyễn *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Lịch Thiên Hà năm 983 của Đế quốc Đường Tống, ở khu vực kinh tế kém cỏi nhất vùng Bắc Bộ vẫn còn lẹt đẹt những ngôi làng hẻo lánh. Nơi đây rừng thiêng nước độc*, phong thuỷ xấu miễn chê. Cái nơi này rách nát đến nỗi chim bay trên trời cũng muốn quẹo vào ị cho vài bãi. Lại chả có phong cảnh gì cho đẹp. Ngay cả những phi thuyền phải quá cảnh ở đây cũng muốn bay cho cao, vọt cho lẹ. (Rừng thiêng nước độc: Nơi rừng núi âm u, xa xôi, hẻo lánh, khí hậu khắc nghiệt, dễ mắc các bệnh nguy hiểm.) Dân số địa phương thì giảm mạnh qua từng năm, chính phủ lại còn lấy lý do bảo vệ môi trường thiên nhiên hoang dã vốn có của Kỳ Sơn để cắt giảm ngân sách trùng tu thị trấn cùng làng mạc nơi đây. Cứ thế cũng được gần trăm năm rồi. Kỳ Sơn ở vùng Bắc Cương được bao quanh bởi những rặng thông. Tiết trời đang vào thu, trên nhánh cây tằm già nằm bên rìa vách núi cao dựng đứng, có một… Khi nhìn thấy Uông Hải thất đảm rơi vào tuyệt vọng, Chu Giang thu chân lại,giơ tay chỉ xuống Vườn Phù Tương: “Kiểm tra tần suất sử dụng thiết bị bêntrong, xem thử khi Trần A Điêu đi vào, thiết bị có tắt tạm thời không.”Trán Uông Hải túa mồ hôi điên cuồng, hắn biết mình xong đời bèn theo bảnnăng nhìn về phía Thôi Lương.Thôi Lương lại chẳng nhìn hắn, thay vào đó chìa ra khuôn mặt lạnh tanh và nóivới Trần Tốn: “Xem ra bạn Trần và Đội trưởng Chu đã tính trước từ lâu, hèn chikhông hoảng hốt chút nào.”Ám chỉ cứ như hai người cấu kết.Trần Tốn: “Vẫn có hoảng hốt, chưa chắc Uông Hải dám khai báo chủ mưu chânchính, nói gì thì nói tính mạng mấy người trong nhà không chừng như bữa cơmqua đêm, muốn thiu là thiu. Về phần thi thể Thôi Vân phía dưới, có khi đồ gãmang trên người cũng bị nghiền ép tới mức hủy hoại bởi vì đất và linh năng. Cảthảy đều có biến số tồn tại.”A Điêu cau mày, đây cũng là biến số duy nhất trong tính toán ban đầu của cô,nhưng kết quả tồi tệ nhất chỉ chứng minh được cô bị người ta đâm sau lưng thật,tẩu hỏa nhập ma. Do đã chứng minh ra Uông Hải có điều giấu giếm, cô là nạnnhân, đó là sự bất lực của Học phủ Kim Lăng trong lúc giám sát, từ đó hiệutrưởng Học phủ Kim Lăng cãi nhau với nhà họ Thôi, và dám chắc nhà họ Thôiđành phải nhượng bộ.Bởi vì bên nhà họ không kinh qua nổi việc bị điều tra.Đây là ý định của cô.Nhưng cô chẳng ngờ, không chờ được hiệu trưởng mà lại chờ thấy Trần Tốn.Đời này cô không mường tượng nổi thì ra ông cụ non ấy có thể nói một hơinhiều như thế.Ông cụ non nói tiếp: “Đã có biến số sẽ cần lựa chọn.”“Bạn Thôi, cậu vẫn chọn được. Là tiến một bước hay lùi một bước, tự cậu quyếtđịnh.”“Lùi lại một bước có xu hướng trời cao biển rộng, thế nhưng tiến một bước…vậy thì chưa chắc. Giới hạn cao nhất là chứng thực việc dùng bọ rùa tâm linhmê hoặc A Điêu làm nó tẩu hỏa nhập ma và nó lỡ tay chôn sống Thôi Vân; giớihạn thấp nhất là chứng minh tay nhà họ Thôi mấy cậu quá dài, bất chấp luậtpháp nhúng tay vào việc tuyển sinh của Học phủ. Mặc dù không đến mức khámnhà diệt tộc, nhưng cái giá nhẹ nhất chính là sợ cậu không có cách nào trở thànhsinh viên Đại học Kinh Đô rồi.”Lải nhải, hệt chị gái quản lý trong ký túc xá nữ sinh. Quan tâm và dịu dàng làthế nhưng Thôi Lương chỉ cảm thấy trái tim lạnh ngắt, hắn bị đe dọa.“Nhưng so với bạn Thôi, có vài người có cuộc sống rất gieo neo, về sau chẳngcó quyền lựa chọn.”Chợt Trần Tốn chuyển giọng điệu, thong thả đi sang. Người khác ngỡ anh muốnềđi về phía A Điêu song nào có phải. Anh dừng lại trước mặt một người, vươntay, đột nhiên nắm lấy cánh tay người ta.“Triệu Lăng Vân phải không? Hình như vị cựu Thứ sử Triệu đại nhân vừa bịlăng trì xử tử không bao lâu trước cũng mang họ Triệu.”(P1)Mọi người: “?”Sao bỗng nhiên nói đến đây? Nhưng mi tâm A Điêu nhảy lên.Triệu Du?Biểu hiện Triệu Lăng Vân cứng còng, ấy mà cậu ta lại nói trong lạnh lùng:“Đúng là Triệu Du ở cùng gia tộc với tôi nhưng từ lâu đã tách ra thành nhiềudòng thứ, huyết thống mỏng manh. Sao, anh Trần cao quý là con trai của tânThứ sử đại nhân Trần Nhiên mà còn muốn đuổi tận giết tuyệt người cùng tộc?Vậy anh cần phải giết hàng trăm ngàn người.”Trần Tốn còn dùng giọng điệu rét căm căm hơn cậu ta mà rằng: “Xét nghiệmDNA của cậu đã được gửi đến viện nghiên cứu, cậu có biết cái gì gọi là conngoài giá thú không?”“Mà kể cả toàn bộ con cháu đời sau của ông ta, mấy cậu không có bất kỳ quyềnlợi chính trị nào và bị tước quyền học tập.”“Nói cách khác, chẳng sợ cậu thừa hưởng sự lựa chọn sai lầm của cha mình,phụ thuộc vào một số người, thật ra vẫn không thể chịu nổi một cú.”Khi nói đến chỗ “không thể chịu đựng nổi một cú”, anh nhấn mạnh từng chữ rẽrọt tột cùng.Trên đời này có ít người trông ngăn nắp xinh đẹp là thế, chẳng có sơ hở gì, vậymà bên trong luôn luôn ẩn giấu một bí mật chết người. Cho dù người đó ngàntốt chục ngàn lần tốt, một khi bí mật này bị phá vỡ, cả thảy những điều tốt đẹpsẽ hệt như mặt trăng trong gương nước.Điều kiện tiên quyết không chịu nổi một cú là khi Trần Tốn đích xác tặng choTriệu Lăng Vân một kích trí mạng.Đồng tử Triệu Lăng Vân nở to, nói thống thiết: “Tôi chỉ muốn đi học mà thôi,hà cớ gì anh không tha cho tôi? Nhà họ Trần mấy người cứ yên dạ yên lòng nhưvậy?”Trông đáng thương quá đi.Nhưng Trần Tốn là thong thả cho hay: “Loại bọ rùa tâm linh này không tính làquá cao cấp. Nói cho cùng nó có liên quan đến linh hồn tâm linh, muốn dùng nólinh hoạt tối đa cần phải có được máu hoặc lông tóc để lấy dữ liệu DNA trênngười nhân vật mục tiêu. Từ lúc con bé thi tới nay chẳng có mấy người tới gần,đơn giản chỉ có mỗi mấy thí sinh là cậu. Vừa mới nhìn thấy bọ rùa kia, tôi đãnhận ra ngay nhà họ Thôi sẽ cho cậu phát huy ra tác dụng là cái chắc. Mà cậubiết rất rõ đám tài nguyên kia không dễ lấy như vậy.”A, còn chuyện này nữa à?Trái lại A Điêu nào có hay cách thiết lập của loài bọ rùa ấy, dẫu sao cô khôngbiết nhiều về những công nghệ mới này.Tầm nhìn vẫn còn quá kém.Nhìn vẻ mặt chưa quyết định được của Triệu Lăng Vân, Trần Tốn uyển chuyểnđề nghị: “Nhưng cũng có khả năng không phải cậu, hay là cậu làm chứng chốnglại người khác để chứng minh mình vô tội?”Những lời này chạm đến người khác.Người khác = Thôi Lương + các thí sinh khác.Khi liên quan đến lợi ích thâm niên và và sự trong sạch, hiển nhiên lòng ngườithấp thỏm tột cùng. Đồng thời về sau Thôi Lương nhất định sẽ bịt miệng tai họangầm, còn các thí sinh khác sẽ mất đi lòng trắc ẩn trong nháy mắt.Vẻ mặt Triệu Lăng Vân càng trắng hơn, bờ môi run lẩy bẩy.(P2)Một khi thân phận của cậu ta được chứng minh là con trai tội thần, đã thi đậuđại học thì thôi vì pháp luật có thể rộng rãi hơn đôi chút. Thế nhưng hiện tại cậuta đang trong giai đoạn thi cử, đừng nói đến Học phủ Kim Lăng, bất kỳ trườngtrung học bình thường nào cũng không thể thu nhận cậu ta. Đối với cậu ta, việclàm chứng chống lại người khác chẳng có nghĩa lý gì.Giết người diệt tâm!Trần Tốn này... khinh thường người ta thái quá!Triệu Lăng Vân chưa bao giờ nghĩ tới vấn đề của mình và Triệu Du. Năm ấyTriệu Du tìm được cậu ta, dẫu cho chẳng có cách gì nhận người thân nhưng ôngta lại cho cậu ta chỗ tốt lớn lao. Từ con cháu nghèo khó dòng phụ nhà họ Triệu,cậu ta đã nhận ngay được vô số của nả và đặc quyền và cậu ta đắm mình trongcảm giác này.Lúc ấy cậu ta có khi nào từng nghĩ tới tiền tài cha mình có được từ tham ô tráipháp luật, xem mạng người như cỏ rác, là thứ sạch sẽ hay chăng?Chưa hề.Cho đến khi Triệu Du bỏ mạng.Cậu ta vẫn đinh ninh rõ ràng từ đầu mình đã là con trai của Thứ sử, hơn nữa vốncó thể dựa vào cơ duyên linh khí sống lại nghiền ép những đứa con khác củaTriệu Du, sau này có hy vọng trở thành người đứng đầu chân chính. Kết quả bởivì biến cố kia, cậu ta vĩnh viễn biến thành đứa con riêng không ai nhận ra. Đểcó được tài nguyên và thời cơ, cậu ta tiếp nhận lời mời chào của nhà họ Thôi.Tố chất của cậu ta tốt như vậy, từ đầu nên là người lãnh đạo.Ra tay với Trần A Điêu hoàn toàn phù hợp với lợi ích và động cơ thù hận củacậu ta, chẳng qua không ngờ đã thất bại.Thất bại là muôn đời không quay lại được.Cậu ta xong đời.“Tôi rồi đời thì anh cũng đừng hòng mà sống, đi chết đi!” Hai mắt Triệu LăngVân đỏ kè, rút lưỡi dao sắc bén từ dưới tay áo đâm về phía Trần Tốn gần đó!Lưỡi dao sắc nhọn tột cùng.Trần Tốn không nhúc nhích, chỉ tiếp tục xoay nhẫn.Một vòng vẫn chưa kết thúc.Quanh cổ Triệu Lăng Vân có một vòng chỉ vàng.Kéo ra ngoài.Ngay khi người mang theo lưỡi dao sắc lẻm bay lên giữa không trung, ngườithầy khi nãy hãy còn đứng trên nóc tòa nhà giảng dạy đã giẫm lên công cụ bayphóng sang.Trường đao lia qua cổ họng.Trên bầu trời cao, giết người cắt cổ họng.Khi xác chết rơi xuống đất, những người trên mặt đất bặt thinh.Thoạt nhìn như ông chú phổ thông, ra tay lại oai hùng như cơn chớp, dọa chếtngười.Nhưng đáng sợ hơn chính là vì sao Triệu Lăng Vân lại chết, bởi vì cậu ta muốntập kích Trần Tốn, vì sao cậu ta tập kích Trần Tốn?Bởi vì tuyệt vọng và tức giận.Như vậy Trần Tốn có biết sẽ ra được kết quả này?A Điêu: Chắc chắn anh ta biết, bởi vậy từng bước buộc Triệu Lăng Vân tự tìmđường chết, cũng cắt đứt khả năng huyết thống chính cuối cùng của Triệu Dutrả thù nhà họ Trần.Người tẻ nhạt ít nói chợt nói nhiều như vậy hiển nhiên có mục đích, và đó dùngđể dẫn dụ người khác phạm sai lầm.(P3)Vì cô sao? Chưa chắc, hiển nhiên trước đó Trần Tốn điều tra ra được thân phậncủa Triệu Lăng Vân, chính là nhằm vào và nhổ cỏ nhổ tận gốc huyết thốngchính của Triệu Du.Vì tố chất của Triệu Lăng Vân không kém, bám vào nhà họ Thôi tất nhiên sẽ cónăng lực tạo thành thương tổn đối với nhà họ Trần có nhân số thưa thớt trongtương lai.Nhìn thi thể mà A Điêu rơi vào trầm tư: Trên đời này cường giả như mây, mộtTrần Tốn nhũn nhặn đã có năng lực như vậy, còn mình thì sao? Là một con chóbị người ta tính toán và dùng vũ lực g**t ch*t, hay là… mạnh hơn cả Trần Tốn?Cô vẫn luôn ý thức được nguy cơ, việc hãm hại liên tục của nhà họ Thôi khiếncô sinh lòng oán giận, cũng sinh ra dã tâm.Cô chỉ có thể là người thuộc vế thứ hai.Đám người Trình Chương cũng im bặt.Bọn họ thi vào lớp 12 Học phủ Kim Lăng, sắp phải đối mặt với kỳ thi tuyểnsinh đại học quyết định tương lai, nhưng học sinh lớp 12 của Học phủ này đã kếthừa cuộc chiến bậc cha chú từ đời tám hoánh, đã sớm bước vào giai đoạn đấutranh giành quyền lực và sinh tử, như Thôi Lương, như Trần Tốn.Mỗi lời nói bâng quơ dẽ nhàng, gió xuân thành mưa, thật ra có khi toàn là ảocảnh có độc, ôm bạn vào địa ngục.Bên kia, Thôi Lương ngỡ ngàng trước mưu kế tàn nhẫn mà Trần Tốn lộ ra trướcmắt. Tuy nhiên khi thoáng trông biểu hiện kinh ngạc của Chu Giang nhìn sangông chú, hắn chợt sinh lòng nghi ngờ: Người này là giáo viên của Học phủ KimLăng thật? Vì sao cứ như Chu Giang không biết người này?Chẳng lẽ… Người này là người của các trường đại học khác, Trần Tốn cũngthông qua kỳ thi riêng*? Không thể, thể chất của hắn bình thường, tố chất tuluyện cũng bình thường, các trường đại học hàng đầu hoàn toàn không thèmnhìn hắn.*kỳ thi riêng (còn gọi là kỳ thi bảo lãnh): Muốn tham gia phải là học sinh giỏicấp tỉnh và học sinh đoạt giải trong các cuộc thi quốc gia. Thi theo thông báocủa trường đại học đó, tham gia kỳ thi do trường đại học đó tổ chức, nội dungthi do trường đó tự quyết định, thường khó hơn kỳ thi tuyển sinh đại học.Nhưng người trước mắt dường như không phải là giáo viên của Học phủ KimLăng, rất mạnh, thực sự mạnh quá đỗi.Thôi Lương là một người cực kỳ thông minh, tâm cơ cũng sâu, vì thế cố ý nói:“Vị này công khai giết người trong Học phủ Kim Lăng thế này à. Mặc dù tênnày là con trai của tội thần, nhưng chính lệnh triều đình đã đưa ra, chỉ tước đoạtquyền hạn đi học và các quyền khác của dòng dõi trực hệ Triệu Du, không tínhngười liên đới. Dù cho vừa rồi hắn có ý tập kích mà đánh chết tại chỗ chỉ sợ…Cho nên tiền bối là giáo viên của trường đại học khác sao? Xem ra tôi có duyênvới bạn Trần thêm bốn năm nữa.”Hắn không xác định được người này là giáo viên của trường nào, đừng nói mộttrong ba trường Đại học Kinh Đô, Đại học Bắc Xuyên và Đại học Minh Hảiđấy.(P4)ắHắn đang thử thăm dò người này.Người kia cũng đáp lại sự thăm dò của hắn: “Cậu sẽ tiếp tục làm bạn cùng lớpvới cậu ấy? Độ khó có khả năng cao đấy.”Thôi Lương nhíu mày, còn chưa nói cái gì, ông chú này thu vũ khí, ánh sánglinh lực trên găng tay Đồ Cấm Kỵ cũng dập tắt, tựa như chẳng còn ý định xuốngtay tiếp, hoặc có khi ông chú chắc chắn Thôi Lương không dám ra tay nữa.“Suy cho cùng, cậu từ Đại học Kinh Đô muốn được nhận vào Viện Nghiên cứuKhoa học cần học 4 năm rồi tốt nghiệp, kế đó có mấy thành quả phát minh, tiếpđó thông qua các bên tiến cử để vào. Lúc này mới trở thành bạn cùng lớp vớicậu ấy được.”Lúc đó giọng điệu của ông chú này vô cùng giản dị tự nhiên, không hề giả vờphong thái này nọ, chân thật mang theo phong cách của ông chú giữ cửa, rõràng nói cho Thôi Lương biết: Cậu đừng có đùa.Nhưng A Điêu và những người khác lại ngỡ thấy ảo giác, cái gì cơ, ViệnNghiên cứu Khoa học? Không thể nào, Trần Tốn?A Điêu theo bản năng nhìn Trần Tốn một cái, như thế anh ta trực tiếp vượt quahai đợt thi đại học và một bước lên trời?Chu Giang và các giáo viên khác cũng chửi đụ má, điều này không thể nào.Không phải trong lịch sử Học phủ Kim Lăng chưa từng xuất hiện quái vật nhưvậy, nhưng đều có dấu vết để lần theo. Tuy nhiên thanh danh của Trần Tốn chỉtập trung vào nhiều lần thi, mặc dù đều là hạng nhất nhưng tuyệt đối không quáithai đến cấp độ này.Em ấy chỉ là một đứa học sinh giỏi bình bình đứng đầu ba năm liền trong Họcphủ Kim Lăng mà thôi, sao lại vào được Viện Nghiên cứu Khoa học.“Chuyện này là không thể. Sao cậu ta đậu vào được?”Lòng dạ Thôi Lương càng chìm sâu, bị Trần Tốn đàn áp trong các kỳ thi hết lầnnày đến lần khác đã trở thành nỗi ám ảnh. Hắn còn thiết tưởng thành công vượtqua khúc cua, kết quả… Hắn không tin!Ông chú ngạc nhiên bèn quay đầu hỏi Trần Tốn: “Bọn họ cũng không biết từnăm lớp 11 cậu đã vào đội tuyển chọn thiếu niên của Viện Nghiên cứu Khoahọc?”Trần Tốn cảm thấy vấn đề này rất vô nghĩa: “Cha cháu còn không biết, vì saoế ố ẳbọn họ phải biết. Huống chi ba năm chẳng được xét duyệt, nói không chừng làlấy giỏ trúc múc nước, công dã tràng. Cần gì phải vui mừng.”Tâm tính của anh ổn định tột cùng.Tuy nhiên cho dù không được chọn cũng là chuyện làm rạng rỡ tổ tiên, chẳngmất mặt được.“Được rồi, dù sao bắt đầu từ hôm nay bọn họ biết hết là chắc.” Nói xong ôngchú gọi Chu Giang, “Theo quy định năm nay, mỗi thành viên trẻ tuổi đượctuyển chọn nội bộ trong Viện Nghiên cứu Khoa học sẽ được cấp cho một Nộivệ. Làm Nội vệ, gặp phần tử bất hợp pháp gây nguy hiểm cho thành viên củaviện, có thể chém trước tâu sau. Trên người tôi có hồ sơ chấp pháp, đưa một bảnsao cho Học phủ của mấy người.”(P5)“Cậu ấy không ở Học phủ thêm được mấy ngày, tôi sẽ đưa cậu ấy đi… Bởi thếhiện tại mấy người có thể xử lý tốt chút chuyện nhỏ này được không? Chếtngười mà thôi, cần gì bày thế trận lớn như vậy.”“Đúng là chưa từng trải.”Nội vệ đó, chính là cơ quan quyền lực hạch tâm của triều đình, là cái gọi là cậnthần của thiên tử cao thêm ba cấp. Tuy chức quan của ông chú này chẳng bằngcác quan lớn của Kim Lăng, thậm chí ngay cả Trần Nhiên cũng không bằng,nhưng những người này nhìn thấy ông ấy toàn phải khách sáo.Bởi vì Nội vệ chuyên điều tra quan viên triều đình.Ông chú Nội vệ nói ra lời này với Chu Giang nhưng thật ra lại đang nhắc nhởThôi Lương.Hắn phải lựa chọn, trước đó Trần Tốn cũng nhắc nhở hắn đưa ra chọn lựa.Là tiến một bước hay lui một bước?Thôi Lương nhìn những thầy cô kia đang đào đất, phía dưới có thi thể của ThôiVân. Trong nháy mắt đó trong đầu hắn lại hiện ra thế lực nhà họ Thôi cùng vớithế lực chỗ dựa mà hắn đang bám vào ở Kinh Đô.Rất nhanh Thôi Lương kết luận đối phương sẽ không vì hắn để chống lại cụcdiện này. Bởi lẽ giới hạn tối đa chỉ có thể hủy kết quả của Trần A Điêu, nhưngkết quả tồi tệ nhất là… Họ sẽ không chống lại Viện Nghiên cứu Khoa học đểắ ắbảo vệ nhà họ Thôi và hắn, hắn không có giá trị đó.Nhà họ Trần đã quật khởi.Người mà hắn khinh thường, Trần Tốn, không ngừng đuổi theo đè ép hắn trongba năm cấp 3 trước đây là thế, giờ ngay cả gia thế bối cảnh của người ta cũngđang nỗ lực vượt qua hắn.Con đường làm quan của Trần Nhiên tốt đẹp, lại có một cặp con trai con gái rasức giúp đỡ. Dựa vào chuyện trước mắt triều đình rất chú trọng tới tu luyện linhkhí, họ nhất định sẽ trọng dụng Trần Nhiên.Nhà họ Trần quật khởi đã là thế không thể cản.Hít sâu một hơi, Thôi Lương lộ ra biểu hiện bất đắc dĩ và chủ động mở lời: “Vịđại nhân này nói có lý. Nếu đã hiểu lầm vậy thì xử lý kịp thời, tránh làm trì trệchuyện thi cử của người bên dưới. Dẫu gì người chết cũng không thể sống lại,nhà họ Thôi chúng tôi không muốn vì chuyện cá nhân… dắt dây đến chuyệnquốc gia đại sự như tuyển sinh thi cử.”Nói xong, hắn quan sát biểu hiện của ông chú và đám người Trần Tốn, rồi lạikhẽ cắn môi, lạnh lùng bổ sung: “Còn nữa, hôm nay cô nương A Điêu là ngườivô tội bị hại, chỉ trách em trai tôi bị người khác lợi dụng, vô cùng xin lỗi.”Nếu bố trí đúng chỗ hình thức và xu hướng, ngay cả khi hắn có là gia chủ tươnglai của nhà họ Thôi, ngay cả khi hắn đã là tinh anh tương lai của Đại học KinhĐô, ngay cả khi sau lưng của hắn có nhóm quyền quý Kinh Đô, hắn vẫn phảicúi đầu.Đây chính là ván cờ.Mọi người đều cân nhắc thiệt hơn.(P6)Trần A Điêu nhìn Thôi Lương, cũng khoan dung rộng lượng đáp lời: “Công tửThôi khách sáo quá, xin lỗi bằng miệng là được rồi, không cần đưa tiền tặngquà cho tôi. Dù sao em trai anh mất một cái mạng còn tôi thiếu điều đánh mấttương lai của mình, chưa kể nôn ra nhiều máu như vậy nữa. Trước mặt rất nhiềungười thế này, sợ là tôi cũng ngại.”Cô hiểu biết về tình hình chung đến mức trông chả giống đang tranh thủ cơ hộití nào.Từ Thôi Lương +2899!Cao thủ ở đây nhiều thế này, trái lại A Điêu chẳng nhận ra ai với ai mới tiếncông được. Song giờ đây xem ra Lương này cũng có cấp trung.Nhìn năng lực niệm người này tăng vọt đi.Thôi Lương nhìn Trần A Điêu một cái thật sâu, nhảy lên công cụ bay: “Cônương A Điêu có thiên tư siêu phàm, hy vọng ngày sau thấy được cô tại Đại họcKinh Đô.”Cái liếc mắt này tràn đầy uy h**p và sát ý.Đáng sợ thật, người này chẳng phải phường lương thiện.A Điêu kiêng dè Thôi Lương lắm nhưng cô vẫn không hối hận vì những gì mìnhđã làm hôm nay. Dẫu gì hai nhà Trần Thôi đã thành tử địch, cô thì lộ diện, sớmmuộn gì người ta cũng muốn bóp cô.Chẳng qua hiềm một nỗi người này thực dụng, không giống thằng ngu ThôiVân đầy sĩ diện dễ bị k*ch th*ch, không có chuyện đưa đưa tiền bồi thườngsuông cho cô.A Điêu ngại ngùng: “Lớn từng này rồi mà đây mới là lần đầu tiên ai đó nghĩ tôisẽ được nhận vào Đại học Kinh Đô. Cảm ơn anh nha, công tử Thôi, anh đúng làngười tốt.”Con chó, chờ mình nắm giữ linh năng, về sau đánh chết nó.Thôi Lương: “...”Thôi Lương muốn đi, trước khi đi còn nhìn thoáng qua thành tích trên bảng xếphạng. Vì thiết bị đang kiểm tra nhờ vậy thành tích được ẩn đi, ngay cả thànhtích của Trần A Điêu cũng không thấy.Nhưng nhìn sức mạnh chôn sống Thôi Vân của nó, nó tuyệt đối không kém.Dù cho Thôi Lương cố ý ở lại xem số liệu thành tích sau khi thiết bị được khôiphục, nhưng với tình thế như thế, hắn chẳng có mặt mũi để ở lại. Cuối cùng hắnđành mang theo khuôn mặt nghiêm rời đi.Mọi người: Vậy thây kệ luôn thi thể Thôi Vân?.....Thôi Lương vừa đi, đám người đào hố với tiến độ nhanh hơn. Chợt họ nhận rađào không thấy cái xác, sâu thế?Mãi đến khi lấy thiết bị khai quật tương quan để nó cảm ứng một chút, má nó,đào nhầm chỗ!Thi thể của Thôi Vân cách cái hố này một mét.Mọi người nhao nhao nhìn về phía A Điêu.Xẻng đầu tiên là do con nhóc đặt xuống.A Điêu: “Chắc là do em lo lắng quá, thế mà tìm sai nơi, chỉ thể đào vòng quanhtiếp một chút. Mọi người cố lên, em nôn ra máu xong… ọe… sẽ đào cùng mấythầy cô.”Con nhóc cố ý vì muốn kéo dài giờ chết của Thôi Vân, hoặc là kéo dài thời gianchờ ai đó cứu được gã, chẳng hạn như hiệu trưởng.Trần Tốn nhìn thi thể có phán đoán, anh cảm thấy vế sau có khả năng lớn hơnbỏi vì xương cổ của Thôi Vân đã gãy.(P7)Nguyên nhân gây tử vong ở đây. Anh nhớ rõ khi gã bị kéo xuống chôn sống,bùn đất leo lên nén lại trên đầu gã, chắc khi đó đã bẻ gãy cổ gã rồi.Tàn nhẫn nhưng cũng gọn gàng.Thi thể vẫn được đào lên, vô cùng thê thảm.“Thế mà bị chôn sâu tới cỡ đó, chắc cũng 5-6 mét.”“Áp lực bên dưới đất đè ép chặt thế, tim gang phèo phổi gì cũng nổ tung.”Trong túi của Thôi Vân có một bộ điều khiển thật nhưng đã bị bóp nát, bị conngười bóp nát.Xem ra thằng nhóc này không ngu, có lẽ ôm hy vọng được cứu ra ngoài đấynhưng cũng biết bóp nát bằng chứng vào thời khắc sống còn; bằng không coinhư gã còn sống vẫn bị lột da.ề ể ấHiện tại có lẽ bên trong bộ điều khiển bị hỏng tìm thấy dữ liệu tín hiệu, có khilại không.Nhưng với sự nhượng bộ của Thôi Lương, kết quả này chẳng còn quan trọngnữa.A Điêu hiểu rõ ràng: Đây chính là kết cục tiêu chuẩn mà cô đã mường tượngtrước khi xuống tay, vọng tưởng nhổ tận gốc nhà họ Thôi là chuyện không thể.Vì dẫu cho có bằng chứng sắt thép cũng chỉ là vấn đề thế lực sau lưng tranh cãikéo dài trong bao lâu.Bây giờ dứt khoát lưu loát kết thúc tám chín phần vẫn do người thi được vàoViện Nghiên cứu Khoa học, Trần Tốn, xen vào.Điều này trái với kết quả dự đoán của cô: Ban đầu cô muốn mượn lực lượng củahiệu trưởng.Hiển nhiên Trần Tốn đã thấy rõ loại kết cục này từ lâu đâm ra thà bức bách ThôiLương cân nhắc ưu nhược điểm để nhượng bộ, từ đó bảo toàn kết quả tốt nhất.Ngó bộ người này đã thay đổi rất nhiều so với tấm bé, nhưng lại giống nhưchẳng đổi thay là bao, hãy còn làm cho người ta đoán không ra sở thích và mụcđích của anh ta.Trần Tốn dường như không biết A Điêu đang suy đoán mình, anh chỉ nói nhẹnhàng với cô: “Chuyện đào đất để cho bọn họ đi làm, em hộc máu kìa, lau mộtchút đi, anh dẫn em tới phòng y tế.”Chuyện này không cần thiết, thứ cô ói ra chính là máu bầm do trận “tắm rửa”hôm qua ép ra; nó cũng không phải máu bình thường, nhưng cái này không thểnói cho rõ ràng.Đối mặt với hành vi chăm sóc bình tĩnh và nhẹ nhàng của Trần Tốn, A Điêutránh đi một chút, tuy nhiên vẫn ngoan ngoãn uyển chuyển trả lời: “Cảm ơnanh, nhưng ở đây có rất nhiều thí sinh như vậy, mọi người thi cùng nhau nên đãcó tình cảm sâu nặng. Em thi xong nhưng bọn họ thì chưa, sao em cứ vậy rời điđược. Cho dù có chết em cũng muốn chịu chung hoạn nạn với bọn họ.”Năng lực niệm nhiều thế này, làm sao cô không moi ra được chứ.Khi cô gọi “anh”, cô vẫn lanh lợi dễ thương như đã từng, nhưng khi còn nhỏ côgọi là “anh cả ơi” còn bây giờ lại là “anh”.Trước đây cố ý thân mật, sau này thì cố ý lịch sự.Có EQ cao của một số người khiến ai nấy cảm thấy như gió xuân, có EQ caocủa một số khác lại là trí trá ra vành ra vẻ.(P8)Nhưng EQ cao của cùng một người cũng có những cách hiểu khác nhau.Dẫu sao trong mắt anh em nhà họ Điền: Oa, người em A Điêu này đúng lànghĩa hiệp, đã hộc máu thành cái dạng như thế mà vẫn nhớ và quan tâm đếnthành tích của chúng ta.Mà trong mắt tất cả thí sinh bên ngoài anh em nhà họ Điền: Đụ má, cái gì gọi làcùng chung hoạn nạn? Đã ói ra máu thành như thế còn không quên xem tụi nàythi nát tới cỡ nào! Cơ mà đến cùng thành tích của con nhỏ này ra sao?Khi thiết bị được khôi phục, nhà trường đang xử lý chuyện của Thôi Vân, cácthí sinh ổn định lại cảm xúc đang dao động. Trần Tốn không trưng ra cái mácanh cả để buộc A Điêu đến phòng y tế, chẳng qua khi cô cô ngồi bên đườngnghỉ ngơi, Giang Triều đến.Với một cái túi thuốc.Hít thở của Giang Triều còn có phần bất ổn, hiển nhiên là gấp gáp chạy tới:“Sao rồi sao rồi, em gái cậu sao rồi? Cậu nói nó ói ra máu làm tôi sợ điếngngười… A Linh đâu? A Linh nhà chúng tôi ra sao?”Giang Triều thò đầu ra muốn tìm hai đứa em gái.Dưới ánh mắt mọi người, Tống Linh bị gọi đi tới. Cô ấy đoan trang hành lễ:“Chào anh họ Giang Triều.”Cô ấy rất lịch sự, không có cảm giác sợ hãi Giang Triều, nhưng cũng xác nhậnmối quan hệ của cô với nhà họ Tống.Giang Triều đã quen với sự xa cách của cô ấy từ lâu, tiện tay đưa trà sữa trongtúi cho cô ấy: “Hai em mỗi người một ly. Nhưng mà em A Điêu có uống đượckhông?”Trần Tốn: “Nó không uống được.”A Điêu đã theo bản năng vươn tay ra: “...”Trần Tốn liếc cô một cái rồi đổi giọng: “Thật muốn uống thì uống ít cũngđược.”Một phút sau, A Điêu ngồi trên đá ven đường, hai tay cầm một ly trà sữa lớn,miệng cắn ống hút thật bự, trà sữa trong ống hút cứ mãi được hút vào, đườngngang của trà sữa cũng liên tục giảm xuống, mà cái loại hút vào này còn có cảâm thanh.Trần Tốn, Tống Linh và Giang Triều im lặng nhìn cảnh này.Giang Triều nghĩ đến một bộ phim hoạt hình xưa kia, Zootopia, trong đó có mộtcon báo hoa mai béo siêu dễ thương. Lúc nó cầm trà sữa m*t, con mắt trợn lêntrắng dã, đắm chìm trong việc uống trà sữa, như si như say.Trần A Điêu là người như vậy.Cô thích ăn, yêu thích toàn bộ mọi thứ mà mình được hưởng thụ, hoàn toànchẳng che giấu.Trông… đáng yêu quá.Từ Trần Tốn +2888!Từ Tống Linh +2500!Từ Giang Triều +2333!Lần kiếm được năng lực niệm dễ dàng nhất từ trước đến nay.Bản thân A Điêu cũng choáng váng, suýt nữa bị sặc chết:??? Gì chứ, mình uốngtrà sữa thôi, mấy người làm gì thế? Ghét tôi?.....Thiết bị nhanh chóng được sửa chữa, và điểm số đột nhiên hiện ra.Nói đột nhiên, là bởi vì Chu Giang sau khi điều phối xong đã sốt sột cho hệthống làm ngay ba lần tự kiểm tra so sánh, tiếp đó hiện thẳng ra. Thầy ấy quábận rộn, thi thể Thôi Vân đưa đi rồi, các phương diện dữ liệu trong trường thilại phải điều tiết lần nữa để không làm ảnh hưởng tới lần thi phía sau.(P9)Bởi vì đối với Học phủ Kim Lăng mà nói, loại người như Thôi Vân ăn gan chólàm đủ mánh mung gây rối thí sinh âu chết rồi vẫn không đáng tiếc. Cho rằngchính mình là thiên tài tuyệt thế thật?Bây giờ xem ra gã không xếp vào được top 3 trong 500 thí sinh. Hồi trước khithi trong nội bộ trường chọn quái vật, nhóm đàn anh cầm cán như Trần Tốn cònchả dám vênh vang như vậy.Chết rồi thì thôi, thiếu điều liên lụy đến Học phủ Kim Lăng, cho trường gặpchuyện. Này thì giáo viên bị mua chuộc, mưu hại thí sinh, chuyện này truyền rangoài chỉ tổ làm trường biến thành trò cười trong tất cả các Học phủ trên toànquốc; về sau không biết phải làm bao nhiêu biện pháp PR. Vừa nghĩ tới đây,Chu Giang liền đau đầu.Mau lôi cái xác đi cho nhanh, nhìn thấy là phiền!Chu Giang nhức đầu, cứ thế thuận tay bấm ok khởi động lại hệ thống mà khôngcần xem kết quả. Thành tích lộ ra, tiếp đó nó cứ như vậy đột nhiên xuất hiện.Trần A Điêu, điểm thi thiên phú A B C như sau: 99, 99, 60.Nói như thế nào đây, gây rúng động.“Mẹ kiếp, cao thế!! Xác định thiên phú A và B có nghĩa là sức chiến đấu củaem. Tôi chỉ có 90 và 89 thôi!” Giang Triều thuận miệng nói lại làm nhiều ngườigiật mình.Danh tiếng Giang Triều rất lớn, rất nhiều người biết tố chất tu luyện của anh tatrong đám học sinh lớp 12 được coi là đứng đầu, chẳng qua lớp văn hóa thì cònlâu mới sánh bằng bọn Trần Tốn và Thôi Lương. Trước mắt còn chưa biết anhta đang chuẩn bị tham gia thi đại học hay tham gia vào kỳ thi riêng của batrường đại học danh tiếng. Nhưng hiện tại anh ta tự nổ, để lộ thiên phú mạnhhơn đám người Trình Chương Thôi Vân nhiều lắm.Ánh mắt Trình Chương sáng lên, nhìn Giang Triều rồi lại nhìn A Điêu, thầmcho rằng đúng là trên đời này có quá nhiều thiên tài. Một Kim Lăng ở ĐamChâu mà thôi, lại có nhiều người giỏi giang hơn cậu ta.Nhưng ngay cả khi thành tích A B của A Điêu cao hơn chính mình rất nhiều,loại C của cô quá thấp. Theo theo hiểu biết của cậu ta, mục C vừa đúng là mụcquan trọng nhất trong sự liên kết quan giữa A B C, bởi vì sự phát triển quyếtđịnh giới hạn cao nhất.Dẫu cho Uông Hải đã bị mua chuộc, tuy nhiên thông tin mà hắn thông báo lạichính xác.Do đó có lẽ thành tích của cậu ta không cao bằng mình… Trình Chương nhìnkỹ, hệ thống đang xếp thứ tự.Trần A Điêu đứng đầu.Mà cậu ta, Trình Chương, xếp thứ hai; Thôi Vân thứ ba.Tại sao lại có thể như vậy!Sao điều này xảy ra được!Nhiêu Tuyết Nhã nhìn mình rơi vào vị trí thứ tư thì nhất thời lo lắng, chuyệnnày đáng sợ quá. Mới có 38 người thi mà cô ấy đã rơi xuống hạng 4; trước đótham lợi bằng lòng rớt khỏi chuyện tuyển nhận, bây giờ xem ra rõ ràng là thầntiên đánh nhau.Phía sau còn có đám Tống Linh chưa đo nữa.(P10)So với nỗi lo lắng của Nhiêu Tuyết Nhã, Hứa Lạc càng muốn chết.Cậu ta người thứ năm!!Từ nhỏ tới lớn cậu ta cứ mãi là hạng nhất đấy, cơ hội khi linh khí này phục hồiđâu ra, rõ ràng là địa ngục của cậu ta!....Đám người Chu Giang cũng ngỡ ngàng lắm, nhưng nghĩ đến động tĩnh lúc AĐiêu chôn sống người, họ lại hiểu. Thế là họ tĩnh trí để cho các thí sinh kháctiếp tục thi.Dưới đây hãy còn rất nhiều hạt giống, nói không chừng còn lòi ra được mấythiên tài.Kết quả của lần tuyển sinh này thực sự không tệ.Mặc cho một Thôi Vân và Triệu Lăng Vân đi bán muối, moi ra được chút tròbịp, nhưng chất lượng thí sinh vượt quá mong đợi của họ.Các thí sinh lần nữa tiến vào trạng thái thi.ắ ề ể ấA Điêu bên này lại đang lo lắng: “Loại C về phát triển của em thấp như vậy,không phải về sau sẽ thảm lắm sao? Anh Giang Triều, loại C của anh là baonhiêu, có tiện nói ra không?”Thật ra, 60 nào có không thấp, chẳng qua so với cặp 99 của A B, thậm chí so tớibọn người Thôi Vân, loại C của cô thật sự thấp đến đáng thương.Trần Tốn đang giúp cô lặng lẽ tính toán số liệu về thiên phú, thậm chí có cả dữliệu và hình vẽ đã được liệt kê trong âm thầm và dự định tối nay sẽ giúp cô hiểusâu hơn. Chợt nghe thấy A Điêu ngọt ngào gọi anh trai người khác, anh khẽnhíu mày, nhìn Giang Triều một cái với ánh mắt rất lạnh.Giang Triều không tim không phổi, nào có nhận ra. Anh ta chỉ cảm thấy độtnhiên xuất hiện một trận gió lạnh làm mình nổi da gà da vịt, song anh ta vẫn nóiluôn: “Loại C của anh là 82, nhưng em A Điêu này, em đừng có lo. Loại C quantrọng nhất thật nhưng nó chỉ là một tỷ lệ nâng cao; còn xác định thiên phú của Avà B cao hơn, mà trong khi càng lên cao thì càng khó tăng thêm một điểm. A Bcủa em đều là 99 chứng tỏ nền tảng của em cao hơn nhiều so với những ngườikhác. Mặc dù tỷ lệ trưởng thành không cao nhưng mỗi phần cao điểm sẽ mangtới hiệu quả và lợi ích nhiều hơn, toàn bộ vẫn cao hơn tôi. Đây là sự thật, nếuem không tin thì tính toán tổng thành tích xong, dựa trên hiệu suất tính toánchính thức là biết ngay.”“Chưa kể thường thì A B càng cao âu C sẽ thấp hơn một chút, đây là sự lựachọn cân bằng tự nhiên của cơ thể con người, hoặc bình thường hoặc thiên vềmức cực đoan. Nếu A B C cùng mạnh hết thì về cơ bản họ là những ngườimang huyết thống thiên phú của những thiên tài mạnh mẽ, cơ thể và linh hồncủa họ chịu đựng được thiên phú như vậy. Loại người này rất ít, cho nên dạngngười lệch về một bênh như em là một hiện tượng bình thường. Đúng khôngTrần Tốn, hiệu trưởng nói vậy?”(P11)Trần Tốn ừ một tiếng, nhìn vẻ mặt sầu não A Điêu và nói: “Ba học sinh giỏinhất đã vượt qua bài kiểm tra nội bộ trong năm của em có một người cũngmang đôi 99, nhưng loại C lại là 82, cũng coi như bị lệch, nhưng không ai dámxem thường cậu ta. Dù sao người hoàn mỹ trên thế gian này hiếm vô cùng.”Anh trai của tôi ơi, ví dụ của anh tệ quá, tôi ôm 60 mà so sánh được với ngườiôm 82 à?Song, A Điêu vẫn là một người khoan dung, nhanh chóng chú ý đến nhữngchuyện khác: “Học phủ Kim Lăng có ai mang thành tích A B C trên 100không?”“Có, riêng mục A và riêng mục B, không ai có thể lấy được cặp 100. Nếu ngườinhư vậy xuất hiện phải báo cáo cho triều đình, trực tiếp được tuyển đến KinhĐô bên kia, Học phủ Kim Lăng không giữ được.”Thì ra là như vậy. Khi ba người đang nói chuyện, Tống Linh bên cạnh đưa ly tràsữa còn chưa uống kia cho A Điêu, người vừa uống xong.A Điêu lập tức cảm động... Ối trời, ngoài miệng và trong lòng cậu ấy hờ hữngvới mình thế thôi, không ngờ được lại sốt sắng với mình như vậy!Nhưng tại sao cậu ấy lại hướng nội như thế, cho mình biết khó như vậy sao?!Mình bằng lòng làm bạn tốt với cậu ấy mà.A Điêu cảm thấy Tống Linh thật sự quá hướng nội, như vậy sẽ không có đượchạnh phúc (là cô).“Cảm ơn Tống Linh, cậu đúng là người tốt.”A Điêu ngay lập tức nhận lấy, đoạn cắm ống hút vào cái phụp, thỏa mãn hútmột hơi.Ngọt ngào ghê.Từ Tống Linh +1999!Cho mình trà sữa cũng gửi trả năng lực niệm cho mình luôn, ngọt quá đi.Tống Linh hờ hững vẫn không nói gì, cô ấy đi ra ngoài.Trần Tốn ấn mi tâm, vẫn nhắc nhở A Điêu: “Đến lượt em ấy thi, em ấy chỉmuốn em cầm giúp thôi.”A Điêu vẫn đang hút trà sữa: “?”Bồn Cầu: “...”--------------------Tác giả có lời muốn nói:Về thiên phú, sẽ có các thiết lập ẩn khác, không có chuyện một bước lên trời.Tuyến chính của cuốn sách này là lịch sử quật khởi của A Điêu, bản thân cô, giaề ầ ố ế ầ ếtộc cô, đều là cầu nối cho sự tiến bộ bước lên bầu trời. Thế nên nhành viên nhàhọ Trần cũng là một phần quan trọng của cuốn sách này.PS: Anh trai là một nhà sáng chế, là một nhân tài có tố chất cao làm Đồ CấmKỵ.Thế giới triều đại phong kiến, gia tộc là tập hợp quyền lực chặt chẽ nhất, AĐiêu sẽ bước lên tập hợp này, thành công lội ngược dòng trèo tới đỉnh cao.Các nhân vật quan trọng sẽ dần dần được mở khóa, trước mắt đã thấy được anhtrai thánh học cuồng em gái với IQ cao.Cảm ơn mọi người đã ủng hộ. Không cần nói về một chủ đề nhất định, tôi chỉmuốn hiểu lòng mọi người, chỉ thế thôi. Có lúc tôi bối rối, và thật ra thỉnhthoảng tự xét lại cũng là chuyện tốt, có lúc tôi không kiểm soát được tiết tấu.Tuy nhiên quyển sách này không có nhiều ân oán tình cảm như vậy, chỉ có tranhbá, cốt truyện toàn phục vụ cho chuyện lội ngược dòng đi l*n đ*nh cao. Hìnhnhư tôi rất ít khi viết về nhân vật có bản chất vô cùng tham vọng, toàn là mấyloại nhân vật chính bảo vệ người khác hoặc bảo vệ cái gì đó. A Điêu ấy à, trongtất cả các nhân vật, ý thức đạo đức của cô ấy chỉ cao hơn Lão Vương, mà ngườinày thì cũng hung tàn tột cùng. Ha ha ha ha.