*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Lịch Thiên Hà năm 983 của Đế quốc Đường Tống, ở khu vực kinh tế kém cỏi nhất vùng Bắc Bộ vẫn còn lẹt đẹt những ngôi làng hẻo lánh. Nơi đây rừng thiêng nước độc*, phong thuỷ xấu miễn chê. Cái nơi này rách nát đến nỗi chim bay trên trời cũng muốn quẹo vào ị cho vài bãi. Lại chả có phong cảnh gì cho đẹp. Ngay cả những phi thuyền phải quá cảnh ở đây cũng muốn bay cho cao, vọt cho lẹ. (Rừng thiêng nước độc: Nơi rừng núi âm u, xa xôi, hẻo lánh, khí hậu khắc nghiệt, dễ mắc các bệnh nguy hiểm.) Dân số địa phương thì giảm mạnh qua từng năm, chính phủ lại còn lấy lý do bảo vệ môi trường thiên nhiên hoang dã vốn có của Kỳ Sơn để cắt giảm ngân sách trùng tu thị trấn cùng làng mạc nơi đây. Cứ thế cũng được gần trăm năm rồi. Kỳ Sơn ở vùng Bắc Cương được bao quanh bởi những rặng thông. Tiết trời đang vào thu, trên nhánh cây tằm già nằm bên rìa vách núi cao dựng đứng, có một…
Chương 64: Chương 64
Sau Khi Linh Khí Trở LạiTác giả: Bàn CápTruyện Dị Năng, Truyện Hài Hước, Truyện Khoa Huyễn *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Lịch Thiên Hà năm 983 của Đế quốc Đường Tống, ở khu vực kinh tế kém cỏi nhất vùng Bắc Bộ vẫn còn lẹt đẹt những ngôi làng hẻo lánh. Nơi đây rừng thiêng nước độc*, phong thuỷ xấu miễn chê. Cái nơi này rách nát đến nỗi chim bay trên trời cũng muốn quẹo vào ị cho vài bãi. Lại chả có phong cảnh gì cho đẹp. Ngay cả những phi thuyền phải quá cảnh ở đây cũng muốn bay cho cao, vọt cho lẹ. (Rừng thiêng nước độc: Nơi rừng núi âm u, xa xôi, hẻo lánh, khí hậu khắc nghiệt, dễ mắc các bệnh nguy hiểm.) Dân số địa phương thì giảm mạnh qua từng năm, chính phủ lại còn lấy lý do bảo vệ môi trường thiên nhiên hoang dã vốn có của Kỳ Sơn để cắt giảm ngân sách trùng tu thị trấn cùng làng mạc nơi đây. Cứ thế cũng được gần trăm năm rồi. Kỳ Sơn ở vùng Bắc Cương được bao quanh bởi những rặng thông. Tiết trời đang vào thu, trên nhánh cây tằm già nằm bên rìa vách núi cao dựng đứng, có một… Học sinh lấy được sách sẽ không nói với giáo viên, chỉ tiêu hóa chậm rãi. Lúcđầu mấy thầy cô hoàn toàn chả hay, A Điêu thây kệ bọn họ có biết hay không,dù gì năng lực niệm cứ tăng lên mỗi ngày, thật sự đuổi kịp số cô tiêu hao hằngngày. Bấy giờ cô mới kìm nén được xúc động muốn cho nhà vệ sinh nổ tung.Trước ngày hẹn, cô liên lạc với Phong Đình. Người này có nghề nghiệp chínhthức là quan võ, từ lâu đã biết sau khi A Điêu đậu và đi học, con bé sẽ bận rộntới mức chả còn thời gian màng tới người xưa, hệt như anh ta khi sớm chiều lịuđịu giết ma quỷ.Nhưng hôm nay vẫn có phần bất ngờ, cho đến khi A Điêu nói rõ ý đồ.Phong Đình không nói dong dài đã nói rõ hết cho cô về tình huống hang ma màmình biết được: “Em muốn đánh hang ma, đề nghị đi năm cái tôi vừa đề cử;mấy chỗ còn lại không lường trước được cũng có cấp bậc cao hoặc vàng thaulẫn lộn. Mấy em có thể bị giết người cướp của.”“Nhất là cái nơi Kim Lăng kia ấy, phạm vi lớn, người thì quá nhiều.”Phong Đình có chỗ kiêng dè, không tiện nói rõ. Song anh ta là người trong hệthống quan võ, còn biết nhiều hơn cả Trần Nhiên ở phương diện này.A Điêu: “Có phải có rất nhiều người chết trong hố đất Kim Lăng không? Nhưngkhông công bố chính thức có khi sợ tiết lộ rồi là chẳng còn ai đi giết ma quỷ.”Phong Đình thấy cô thông suốt bèn thở dài cho hay: “Chính xác sẽ ảnh hưởngkhông tốt, chủ yếu có mấy hố đất là nơi nằm ngoài vòng pháp luật, triều đìnhhoàn toàn không quản lý được, vụ án thì nhiều đến mức điều tra không xuể, thếlà sau này họ bèn mở một con mắt nhắm một con mắt. Lâu ngày đã biến thànhlũ giết người cướp của nhiều tột cùng. Cho nên giờ đây Học phủ mấy em chắckhông ủng hộ mấy em xuống hố đất.”Thật ra anh ta cũng không ủng hộ.Con bé mới đi học được mấy ngày, ngồi tên lửa vẫn chả có khả năng mạnh hơnquá nhiều.Nhưng không xuống hố đất lại không thực tế.Không xuống đó, lấy linh hạch từ đâu? Không có linh hạch, con em nhà bìnhthường hoàn toàn chẳng có ngày nổi danh.“Không, Học phủ sẽ ủng hộ.” Lời nói của A Điêu khiến Phong Đình ngạcnhiên.A Điêu: “Ít nhất người trong lớp chúng em đều xuống hố đất hết. Do Học phủkhông phải là nơi làm từ thiện, nó cần bồi dưỡng ra học sinh đủ mạnh để bổsung lực lượng cho Học phủ; có thể nói rõ học sinh một mực được chăm nuôi ởtrong trường là khi họ bị nhà trường bỏ rơi.”Từ ngày thi tâm cảnh hôm đó, A Điêu đoán được ngay ý của Học phủ.Phong Đình cảm thấy có thể đây chính là chỗ dữ dằn của trường trung học số 1Đam Châu. Nghe A Điêu nhắc tới một ít cơ sở vật chất trong Học phủ, nhất làCổng Linh Hồn cỡ trung thuộc ba Cổng Linh Hồn, hô hấp của anh ta đã nặngnhọc.Khủng khiếp.(P1)“Chắc bây giờ tôi không đánh lại em, nhưng mà bên tôi có trang bị quân dụng,số người cũng nhiều, em có muốn tới Lăng Thành không?”A Điêu: “Em chọn đi tới hố đất Tiểu Thang Sơn.”Nằm giữa Kim Lăng và Lăng Thành, thuộc quyền quản lý của Lăng Thành, nửangày đi xe bay đã đến. Tuy nhiên nó nằm trong núi, thưa người, cơ mà ứng vớichuyện này, một khi gặp chuyện, cần kha khá thời gian để nhận được sự hỗ trợ.Thế mà... điều này là tốt cho A Điêu.Lăng Thành bấy giờ là thiên hạ của nhà họ Trần, mà vũ khí linh hoạt nhất lạinằm trong tay Phong Đình, cô hoàn toàn có thể đi cửa sau.Phong Đình đã đoán được mục đích của cô, vô cùng tán thành: “Yên tâm, chỉcần tôi nhận được thông tin sẽ dùng tốc độ nhanh nhất chạy tới. Dựa theokhoảng cách công cụ bay thường dùng, tầm 25 phút sẽ đến nơi.”Thật ra có một chuyện, sự uy h**p trí mạng chân chính là khi dù bạn có ở KinhĐô vẫn chưa chắc có ai tới kịp cứu bạn. A Điêu chỉ muốn hỗ trợ răn đe, khi thậtsự lâm nguy vẫn phải dựa vào chính mình.“OK, đến lúc đó em tặng quà cho chị dâu.”EQ thấp: Trả tiền cho anh.EQ cao: Tặng quà cho chị dâu......Sau khi lấy được tư liệu, A Điêu cẩn thận nghiên cứu và gửi nó vào nhóm nămngười, nhân tiện nói ra lý do lựa chọn Tiểu Thang Sơn.Trái lại cô thẳng thắng là thế đã làm bọn người có lý do để yên lòng.ề ốĐiền Trung Hương: Nơi này tốt, Kim Lăng ngó bộ mang vũ lực mạnh hơnnhưng thế lực nhiều, phiền phức lắm. Đối với tụi mình mà nói, ngược lại LăngThành bên kia an toàn hơn.Điền Trung Dã: Đúng, mấy ngày trước cha tôi đi cùng người ta tới một cái hốđất giúp việc, lúc về là ngay lập tức dặn dò tụi này nếu có xuống đó phải dèchừng người khác, còn đáng sợ hơn ma quỷ.Tống Linh đã gửi một phần tư liệu lên nhóm.Tống Linh: Ma quỷ trong hố đất ở Tiểu Thang Sơn là một con ma quỷ loại thằnlằn hóa đá cấp 1. Vì cá thể có hạn, diện tích hố đất quyết định số lượng nênchủng tộc của chúng sẽ không có nhiều mà còn nằm sâu nơi thảo dã, nhóm vũtrang thành thị chưa dư thời gian thanh lý bên đó. Từ đầu nó là sự lựa chọn khaihoang của một số đoàn đội, nhưng bởi vì phòng ngự bên ngoài của nó quámạnh, khó đối phó, thành thử bị người ta ngó lơ. Nhưng con mắt thằn lằn hóađá có thể tôi ra các nguyên tố hóa đá, có giá thu mua rất cao ở lĩnh vực sinh hóa,một con mắt đã bán được tới 50 ngàn tinh tệ.Ngoài chuyện giết ma quỷ có được linh hạch ra, cơ thể bộ phận của chúng làmột mặt hàng mang lại lợi ích kinh tế lớn.Cho nên thật ra tổng lợi nhuận của thằn lằn hóa đá rất cao, vấn đề vẫn nằm ởsức phòng ngự của nó. Người thường không đụng tới nổi, còn người làm đượcđã đi đánh hố đất có ma quỷ cấp 2.(P2)Đội của họ đánh cho nó lung lay được à?Tống Linh dợm tìm gia tộc lấy chút trang bị tới đây, bỗng nhiên A Điêu nóichuyện riêng với cô ấy.“Có thể đi cửa sau nhà cậu lấy được mấy món thuốc này không? Mình khôngmua được ở tiệm thuốc.”Tống Linh nhìn danh sách A Điêu liệt kê, đồ đạc không nhiều lắm, nhưng bêntrong có hai ba loại công thức hóa học cô ấy vẫn hiểu và vẻ mặt nhanh chónghiện nét quái dị.Nhìn thấy Tống Linh đồng ý rồi, A Điêu chẳng nhìn vào điện thoại, thay vào đóbắt đầu dùng máy kiểm tra năng lượng trang bị trên người nhóc Nguyên Bảo đểđo mức lặng lực tinh thần của mình.ố ốBây giờ một khối tròn có linh là G5, hai khối tròn có linh cộng lại là G7, nhưngbề ngoài chỉ là G5.Nhưng cô đã quen xem tu vi của mình là G5, một cái còn lại là đòn sát thủ,không cần thiết tuyệt đối không bại lộ.Nhóc Nguyên Bảo: “Dựa theo thông tin thu được hiện tại, tốc độ tăng cườnglinh năng của chủ nhân bấy giờ gấp 30 lần mức trung bình của tất cả các trườngtrung học ở Kim Lăng.”Sợ nhất là so sánh với mức trung bình, chả có nghĩa lý gì.A Điêu: “So sánh với bạn cùng lớp ta thì sao?”Nhóc Nguyên Bảo: “Trước mắt không thể lấy được số liệu linh năng của họcsinh lớp A1, nhưng bằng video chiến đấu cô quay lại vào hôm thứ ba, có thể đạikhái phán đoán trình độ của bọn họ. Hiện giờ trình độ và cường độ linh năngcủa cô đang đứng hạng thứ 7 trong lớp, trình độ mạnh nhất của Thác Bạt vàongày thứ ba là F3.”Mới qua hai ngày, Thác Bạt dù có nhanh đến đâu cũng không thể tăng thêmmấy cấp bậc số liệu, hết cỡ chỉ tới F4, bởi vì càng lên cao càng khó tăng hạng.Nhưng chênh lệch với cô vẫn rất lớn, sau lưng bọn Thác Bạt đều có ủng hộ,phỏng chừng dùng linh hạch khổng lồ đổi điểm tích lũy đến Cổng Linh Hồnnhỏ, có khi thời gian đổi còn nhiều hơn cả 5 giờ.Đây là chuyện không tránh được, cô phải mau đẩy bồn cầu lên cấp 4!Mà muốn đạt được linh năng thì phải xem mấy thứ này.Gói hàng chuyển phát nhanh của A Điêu vừa tới hôm nay, sau khi mở hộp ra,bên trong là một đống lớn... bút mực nghiên giấy.“Ba trăm ngàn tinh tệ mua toàn đồ đạo phù chuyên dụng, những thứ này vẫn làcấp thấp nhất, quá đắt.”“Đám gian thương này đúng là, chỉ có tí giấy rách thế này, lãi hời luôn!”A Điêu – người trước giờ giữ vững câu “mình lừa tiền người ta thì được, ngườikhác không lừa được mình” – bực tức tột bậc. Cô tính toán tài khoản giờ đâygần như về 0 và mỗi ngày năng lực niệm cứ muốn sạch bách mà trong lòng xótxa.Tiền, tiền.Nhưng cô vẫn là nhanh chóng bày biện, bắt đầu vẽ bùa chú.Dù sao đối phó ma quỷ cấp 1, những bùa chú này chắc đủ dùng rồi.Nhưng vẽ bùa nào đây? Cô có chọn không?(P3)Trước hết A Điêu dùng mấy tờ giấy Tuyên Thành có linh thử một chút, pháthiện vẽ bùa chú trên đó sẽ có uy lực lớn. Còn chưa dừng bút, giấy Tuyên Thànhkhông chịu nổi sức mạnh của linh năng, hỏng luôn.Má!Cấp thấp không có hàng ngon!A Điêu chỉ đành thử từ loại bùa kém nhất.Thằn lằn hóa đá mạnh nhất ở lớp phòng ngự tuy nhiên vẫn có điểm trí mạng, vàđó là cổ. Mà nó đâu có ngu, chỉ cần tránh cái cổ trong quá trình di chuyển nétránh, họ không những không tấn công được chỗ quan trọng mà còn bị nó giếtchết.Cho nên…A Điêu chọn Bùa Định Thân.Cái đồ chơi này được cô vẽ ra từ không trung khi trước nên có kinh nghiệm.Bấy giờ có giấy Tuyên Thành càng có thao tác tốt hơn.A Điêu bận bịu cả đêm, hao hết tất cả linh năng của cơ thể... vẽ ra bốn tờ.Đúng, bị ép khô luôn.Còn ba ngày nữa, vừa bồi bổ thân thể vừa vẽ đi......Một ngày sau, giấc khuya, trong hồ thuốc, thân người A Điêu phát ra tiếngxương cốt giòn tan rắc rắc. Một lát sau cô mở mắt ra, vuốt đi một lớp bọt máubám ngoài da.Đây là những tạp chất giấu trong xương.Chuyển cốt chính là rèn luyện chất lượng và vị trí của xương, còn đau đớn hơnphân gân. Cô nghiến răng kiên trì vài ngày, mỗi ngày đều muốn sống muốnchết.“Nhưng mà cuối cùng cũng chuyển cốt thành công một lần, cảm giác không tệlắm. Tuy nhiên ảnh hưởng của nó không rõ rành trong chuyện hấp thu linh khí,chắc tác dụng nằm trên cách đấu.”Như chuyện ngay hít thở đã nhẹ nhõm hơn tột cùng. A Điêu nhớ tới 50 điểmtích lũy lúc qua ải tầng 1 còn chưa dùng vì muốn chờ chuyển cốt lần 1 thànhcông bèn mới tới thử xem.A Điêu dâng trào tâm huyết, nói đi là đi, vì thế chạy đến phòng tu luyện củalớp. Giờ này cô chẳng cần xếp hàng, cứ thể đập điểm tích lũy rồi đi vào.Bởi vì đã quá muộn sẽ thu hút sự chú ý, cô để cho hệ thống mang trí tuệ nhântạo tắt đèn.Hiệu quả phòng trọng lực quả nhiên rõ ràng lắm. Vừa vào A Điêu đã ngỡ ngaymình trở lại tầng thứ nhất Tháp Điểm Qua Ải cao ngất, nhưng mà lúc ấy cảmthấy không thích ứng còn giờ lại thoải mái.Suy cho cùng đã qua 6 7 ngày rồi.Sự phát triển của cô càng rõ ràng, những khó khăn trước đây càng thêm phần xaxôi.A Điêu nâng trọng lực lên gấp 4 lần.Vẫn được mà ha?Đâu vào đó, trọng lực tương tự tầng hai tháp cao chọc trời.Mồ hôi như mưa, lục phủ ngũ tạng dường như đều bị đè nặng, nhưng rất nhanhcô cảm giác được xiềng xích nào đó được giải phóng(P4)Càng thích ứng, loại cảm giác trở nên mạnh mẽ này thêm phần sung sướng.Cô nghĩ: Người bù nhìn giờ đây không còn đập phát mình chết luôn từ sau lưngnữa.Theo thời gian trôi qua, điểm tích lũy không ngừng tiêu hao nhưng A Điêuchẳng có ý đi tới phòng phản ứng ý thức. Bởi lẽ cô biết phản ứng ý thức củamình còn vượt trội, tạm thời còn chưa cản trở, trái lại cơ thể không theo kịp ýthức, cho nên trước tiên phải nghiêng về thân thể — quan trọng nhất là phân cơchuyển cốt nhắm vào thân thể.Cô phải phát huy hiệu quả những thay đổi trong cơ thể, khéo léo và rèn luyệnnó.Bóng đêm càng ngày càng lờ nhờ, gần bình minh, rốt cuộc A Điêu ra khỏiphòng trọng lực. Chợt cô nhìn thấy một bóng đen cùng lúc ở ngay bên cạnh...Ai vậy!Cô cả kinh, trở tay chụp về hướng cổ họng người ta.Ầm!Người ta bị cô ấn vào tường, xộc vào mũi là một mùi sữa.A Điêu ngạc nhiên, buông tay ra: “Giang Gia Nãi? Đêm hôm khuya khoắt cậulàm cái gì thế?”Giang Gia Nãi vuốt cổ ho khan đôi lần, nhìn A Điêu ấn mình vào tường khi nãy.Do trong phòng lờ mờ còn bên ngoài lại có từng đợt ánh đèn đường hắt vào, đãlàm khuôn mặt cô gái trước mắt này, người quậy tung làm lớp học đầy sóng gió,có thêm vài phần sinh động.Khuôn mặt thanh tú non nớt, nhưng đôi mắt sáng ngời như sự rực rỡ giữa đêmtĩnh lặng.Cậu ta dán sát tường dời đôi bước, đỏ mặt xấu hổ cho hay: “Buổi tối giải xongđề nên em đến phòng phản ứng ý thức luyện một chút. Sao chị A Điêu cũng ởđây?”“Luyện trọng lực chứ sao.”“Chị qua được tầng thứ nhất rồi mà còn luyện nữa, như em mới cần luyện.”“Vậy cậu thi được 680 đấy, sao không thăng lên trời cho rồi?”“...”Chả cho năng lực niệm, thằng nhóc này vững vàng ghê. A Điêu nhìn cậu ta chợtế ấ ốnghĩ: Nếu Thác Bạt được người ta công nhận là hạng nhất lại phách lối toạcmóng heo là thế có khi là đối tượng tiến công cấp cao, vậy người khiêm tốn tộtcùng vẫn có thể.Có thể là thằng nhóc Nãi này không?Ở trường học có quá nhiều người, A Điêu đa phần tắt nhắc nhở, giờ có mở racũng chả có nghĩa lý gì. Nếu A Điêu muốn xác định tố chất của người ta, cô vẫncó thể áp dụng một số phương pháp đặc biệt, ví dụ như...Cô bỗng nhiên nói: “Em Gia Nãi này, đêm khuya vắng lặng, chỉ có hai chúng tatrai đơn gái chiếc, nơi này lại thênh thênh. Em nói xem, hai chúng ta có nên…”Từ Giang Gia Nãi +2222!Từ Khúc Giang Nam +9999!Từ Tống Linh +6666!Từ Thác Bạt +7777!Ồ, bạn Gia Nãi cùng lớp không còn bị nghi ngờ, nhưng...A Điêu: “???!!!”Còn có người khác?!!!
Học sinh lấy được sách sẽ không nói với giáo viên, chỉ tiêu hóa chậm rãi. Lúc
đầu mấy thầy cô hoàn toàn chả hay, A Điêu thây kệ bọn họ có biết hay không,
dù gì năng lực niệm cứ tăng lên mỗi ngày, thật sự đuổi kịp số cô tiêu hao hằng
ngày. Bấy giờ cô mới kìm nén được xúc động muốn cho nhà vệ sinh nổ tung.
Trước ngày hẹn, cô liên lạc với Phong Đình. Người này có nghề nghiệp chính
thức là quan võ, từ lâu đã biết sau khi A Điêu đậu và đi học, con bé sẽ bận rộn
tới mức chả còn thời gian màng tới người xưa, hệt như anh ta khi sớm chiều lịu
địu giết ma quỷ.
Nhưng hôm nay vẫn có phần bất ngờ, cho đến khi A Điêu nói rõ ý đồ.
Phong Đình không nói dong dài đã nói rõ hết cho cô về tình huống hang ma mà
mình biết được: “Em muốn đánh hang ma, đề nghị đi năm cái tôi vừa đề cử;
mấy chỗ còn lại không lường trước được cũng có cấp bậc cao hoặc vàng thau
lẫn lộn. Mấy em có thể bị giết người cướp của.”
“Nhất là cái nơi Kim Lăng kia ấy, phạm vi lớn, người thì quá nhiều.”
Phong Đình có chỗ kiêng dè, không tiện nói rõ. Song anh ta là người trong hệ
thống quan võ, còn biết nhiều hơn cả Trần Nhiên ở phương diện này.
A Điêu: “Có phải có rất nhiều người chết trong hố đất Kim Lăng không? Nhưng
không công bố chính thức có khi sợ tiết lộ rồi là chẳng còn ai đi giết ma quỷ.”
Phong Đình thấy cô thông suốt bèn thở dài cho hay: “Chính xác sẽ ảnh hưởng
không tốt, chủ yếu có mấy hố đất là nơi nằm ngoài vòng pháp luật, triều đình
hoàn toàn không quản lý được, vụ án thì nhiều đến mức điều tra không xuể, thế
là sau này họ bèn mở một con mắt nhắm một con mắt. Lâu ngày đã biến thành
lũ giết người cướp của nhiều tột cùng. Cho nên giờ đây Học phủ mấy em chắc
không ủng hộ mấy em xuống hố đất.”
Thật ra anh ta cũng không ủng hộ.
Con bé mới đi học được mấy ngày, ngồi tên lửa vẫn chả có khả năng mạnh hơn
quá nhiều.
Nhưng không xuống hố đất lại không thực tế.
Không xuống đó, lấy linh hạch từ đâu? Không có linh hạch, con em nhà bình
thường hoàn toàn chẳng có ngày nổi danh.
“Không, Học phủ sẽ ủng hộ.” Lời nói của A Điêu khiến Phong Đình ngạc
nhiên.
A Điêu: “Ít nhất người trong lớp chúng em đều xuống hố đất hết. Do Học phủ
không phải là nơi làm từ thiện, nó cần bồi dưỡng ra học sinh đủ mạnh để bổ
sung lực lượng cho Học phủ; có thể nói rõ học sinh một mực được chăm nuôi ở
trong trường là khi họ bị nhà trường bỏ rơi.”
Từ ngày thi tâm cảnh hôm đó, A Điêu đoán được ngay ý của Học phủ.
Phong Đình cảm thấy có thể đây chính là chỗ dữ dằn của trường trung học số 1
Đam Châu. Nghe A Điêu nhắc tới một ít cơ sở vật chất trong Học phủ, nhất là
Cổng Linh Hồn cỡ trung thuộc ba Cổng Linh Hồn, hô hấp của anh ta đã nặng
nhọc.
Khủng khiếp.
(P1)
“Chắc bây giờ tôi không đánh lại em, nhưng mà bên tôi có trang bị quân dụng,
số người cũng nhiều, em có muốn tới Lăng Thành không?”
A Điêu: “Em chọn đi tới hố đất Tiểu Thang Sơn.”
Nằm giữa Kim Lăng và Lăng Thành, thuộc quyền quản lý của Lăng Thành, nửa
ngày đi xe bay đã đến. Tuy nhiên nó nằm trong núi, thưa người, cơ mà ứng với
chuyện này, một khi gặp chuyện, cần kha khá thời gian để nhận được sự hỗ trợ.
Thế mà... điều này là tốt cho A Điêu.
Lăng Thành bấy giờ là thiên hạ của nhà họ Trần, mà vũ khí linh hoạt nhất lại
nằm trong tay Phong Đình, cô hoàn toàn có thể đi cửa sau.
Phong Đình đã đoán được mục đích của cô, vô cùng tán thành: “Yên tâm, chỉ
cần tôi nhận được thông tin sẽ dùng tốc độ nhanh nhất chạy tới. Dựa theo
khoảng cách công cụ bay thường dùng, tầm 25 phút sẽ đến nơi.”
Thật ra có một chuyện, sự uy h**p trí mạng chân chính là khi dù bạn có ở Kinh
Đô vẫn chưa chắc có ai tới kịp cứu bạn. A Điêu chỉ muốn hỗ trợ răn đe, khi thật
sự lâm nguy vẫn phải dựa vào chính mình.
“OK, đến lúc đó em tặng quà cho chị dâu.”
EQ thấp: Trả tiền cho anh.
EQ cao: Tặng quà cho chị dâu.
.....
Sau khi lấy được tư liệu, A Điêu cẩn thận nghiên cứu và gửi nó vào nhóm năm
người, nhân tiện nói ra lý do lựa chọn Tiểu Thang Sơn.
Trái lại cô thẳng thắng là thế đã làm bọn người có lý do để yên lòng.
ề ố
Điền Trung Hương: Nơi này tốt, Kim Lăng ngó bộ mang vũ lực mạnh hơn
nhưng thế lực nhiều, phiền phức lắm. Đối với tụi mình mà nói, ngược lại Lăng
Thành bên kia an toàn hơn.
Điền Trung Dã: Đúng, mấy ngày trước cha tôi đi cùng người ta tới một cái hố
đất giúp việc, lúc về là ngay lập tức dặn dò tụi này nếu có xuống đó phải dè
chừng người khác, còn đáng sợ hơn ma quỷ.
Tống Linh đã gửi một phần tư liệu lên nhóm.
Tống Linh: Ma quỷ trong hố đất ở Tiểu Thang Sơn là một con ma quỷ loại thằn
lằn hóa đá cấp 1. Vì cá thể có hạn, diện tích hố đất quyết định số lượng nên
chủng tộc của chúng sẽ không có nhiều mà còn nằm sâu nơi thảo dã, nhóm vũ
trang thành thị chưa dư thời gian thanh lý bên đó. Từ đầu nó là sự lựa chọn khai
hoang của một số đoàn đội, nhưng bởi vì phòng ngự bên ngoài của nó quá
mạnh, khó đối phó, thành thử bị người ta ngó lơ. Nhưng con mắt thằn lằn hóa
đá có thể tôi ra các nguyên tố hóa đá, có giá thu mua rất cao ở lĩnh vực sinh hóa,
một con mắt đã bán được tới 50 ngàn tinh tệ.
Ngoài chuyện giết ma quỷ có được linh hạch ra, cơ thể bộ phận của chúng là
một mặt hàng mang lại lợi ích kinh tế lớn.
Cho nên thật ra tổng lợi nhuận của thằn lằn hóa đá rất cao, vấn đề vẫn nằm ở
sức phòng ngự của nó. Người thường không đụng tới nổi, còn người làm được
đã đi đánh hố đất có ma quỷ cấp 2.
(P2)
Đội của họ đánh cho nó lung lay được à?
Tống Linh dợm tìm gia tộc lấy chút trang bị tới đây, bỗng nhiên A Điêu nói
chuyện riêng với cô ấy.
“Có thể đi cửa sau nhà cậu lấy được mấy món thuốc này không? Mình không
mua được ở tiệm thuốc.”
Tống Linh nhìn danh sách A Điêu liệt kê, đồ đạc không nhiều lắm, nhưng bên
trong có hai ba loại công thức hóa học cô ấy vẫn hiểu và vẻ mặt nhanh chóng
hiện nét quái dị.
Nhìn thấy Tống Linh đồng ý rồi, A Điêu chẳng nhìn vào điện thoại, thay vào đó
bắt đầu dùng máy kiểm tra năng lượng trang bị trên người nhóc Nguyên Bảo để
đo mức lặng lực tinh thần của mình.
ố ố
Bây giờ một khối tròn có linh là G5, hai khối tròn có linh cộng lại là G7, nhưng
bề ngoài chỉ là G5.
Nhưng cô đã quen xem tu vi của mình là G5, một cái còn lại là đòn sát thủ,
không cần thiết tuyệt đối không bại lộ.
Nhóc Nguyên Bảo: “Dựa theo thông tin thu được hiện tại, tốc độ tăng cường
linh năng của chủ nhân bấy giờ gấp 30 lần mức trung bình của tất cả các trường
trung học ở Kim Lăng.”
Sợ nhất là so sánh với mức trung bình, chả có nghĩa lý gì.
A Điêu: “So sánh với bạn cùng lớp ta thì sao?”
Nhóc Nguyên Bảo: “Trước mắt không thể lấy được số liệu linh năng của học
sinh lớp A1, nhưng bằng video chiến đấu cô quay lại vào hôm thứ ba, có thể đại
khái phán đoán trình độ của bọn họ. Hiện giờ trình độ và cường độ linh năng
của cô đang đứng hạng thứ 7 trong lớp, trình độ mạnh nhất của Thác Bạt vào
ngày thứ ba là F3.”
Mới qua hai ngày, Thác Bạt dù có nhanh đến đâu cũng không thể tăng thêm
mấy cấp bậc số liệu, hết cỡ chỉ tới F4, bởi vì càng lên cao càng khó tăng hạng.
Nhưng chênh lệch với cô vẫn rất lớn, sau lưng bọn Thác Bạt đều có ủng hộ,
phỏng chừng dùng linh hạch khổng lồ đổi điểm tích lũy đến Cổng Linh Hồn
nhỏ, có khi thời gian đổi còn nhiều hơn cả 5 giờ.
Đây là chuyện không tránh được, cô phải mau đẩy bồn cầu lên cấp 4!
Mà muốn đạt được linh năng thì phải xem mấy thứ này.
Gói hàng chuyển phát nhanh của A Điêu vừa tới hôm nay, sau khi mở hộp ra,
bên trong là một đống lớn... bút mực nghiên giấy.
“Ba trăm ngàn tinh tệ mua toàn đồ đạo phù chuyên dụng, những thứ này vẫn là
cấp thấp nhất, quá đắt.”
“Đám gian thương này đúng là, chỉ có tí giấy rách thế này, lãi hời luôn!”
A Điêu – người trước giờ giữ vững câu “mình lừa tiền người ta thì được, người
khác không lừa được mình” – bực tức tột bậc. Cô tính toán tài khoản giờ đây
gần như về 0 và mỗi ngày năng lực niệm cứ muốn sạch bách mà trong lòng xót
xa.
Tiền, tiền.
Nhưng cô vẫn là nhanh chóng bày biện, bắt đầu vẽ bùa chú.
Dù sao đối phó ma quỷ cấp 1, những bùa chú này chắc đủ dùng rồi.
Nhưng vẽ bùa nào đây? Cô có chọn không?
(P3)
Trước hết A Điêu dùng mấy tờ giấy Tuyên Thành có linh thử một chút, phát
hiện vẽ bùa chú trên đó sẽ có uy lực lớn. Còn chưa dừng bút, giấy Tuyên Thành
không chịu nổi sức mạnh của linh năng, hỏng luôn.
Má!
Cấp thấp không có hàng ngon!
A Điêu chỉ đành thử từ loại bùa kém nhất.
Thằn lằn hóa đá mạnh nhất ở lớp phòng ngự tuy nhiên vẫn có điểm trí mạng, và
đó là cổ. Mà nó đâu có ngu, chỉ cần tránh cái cổ trong quá trình di chuyển né
tránh, họ không những không tấn công được chỗ quan trọng mà còn bị nó giết
chết.
Cho nên…
A Điêu chọn Bùa Định Thân.
Cái đồ chơi này được cô vẽ ra từ không trung khi trước nên có kinh nghiệm.
Bấy giờ có giấy Tuyên Thành càng có thao tác tốt hơn.
A Điêu bận bịu cả đêm, hao hết tất cả linh năng của cơ thể... vẽ ra bốn tờ.
Đúng, bị ép khô luôn.
Còn ba ngày nữa, vừa bồi bổ thân thể vừa vẽ đi.
.....
Một ngày sau, giấc khuya, trong hồ thuốc, thân người A Điêu phát ra tiếng
xương cốt giòn tan rắc rắc. Một lát sau cô mở mắt ra, vuốt đi một lớp bọt máu
bám ngoài da.
Đây là những tạp chất giấu trong xương.
Chuyển cốt chính là rèn luyện chất lượng và vị trí của xương, còn đau đớn hơn
phân gân. Cô nghiến răng kiên trì vài ngày, mỗi ngày đều muốn sống muốn
chết.
“Nhưng mà cuối cùng cũng chuyển cốt thành công một lần, cảm giác không tệ
lắm. Tuy nhiên ảnh hưởng của nó không rõ rành trong chuyện hấp thu linh khí,
chắc tác dụng nằm trên cách đấu.”
Như chuyện ngay hít thở đã nhẹ nhõm hơn tột cùng. A Điêu nhớ tới 50 điểm
tích lũy lúc qua ải tầng 1 còn chưa dùng vì muốn chờ chuyển cốt lần 1 thành
công bèn mới tới thử xem.
A Điêu dâng trào tâm huyết, nói đi là đi, vì thế chạy đến phòng tu luyện của
lớp. Giờ này cô chẳng cần xếp hàng, cứ thể đập điểm tích lũy rồi đi vào.
Bởi vì đã quá muộn sẽ thu hút sự chú ý, cô để cho hệ thống mang trí tuệ nhân
tạo tắt đèn.
Hiệu quả phòng trọng lực quả nhiên rõ ràng lắm. Vừa vào A Điêu đã ngỡ ngay
mình trở lại tầng thứ nhất Tháp Điểm Qua Ải cao ngất, nhưng mà lúc ấy cảm
thấy không thích ứng còn giờ lại thoải mái.
Suy cho cùng đã qua 6 7 ngày rồi.
Sự phát triển của cô càng rõ ràng, những khó khăn trước đây càng thêm phần xa
xôi.
A Điêu nâng trọng lực lên gấp 4 lần.
Vẫn được mà ha?
Đâu vào đó, trọng lực tương tự tầng hai tháp cao chọc trời.
Mồ hôi như mưa, lục phủ ngũ tạng dường như đều bị đè nặng, nhưng rất nhanh
cô cảm giác được xiềng xích nào đó được giải phóng
(P4)
Càng thích ứng, loại cảm giác trở nên mạnh mẽ này thêm phần sung sướng.
Cô nghĩ: Người bù nhìn giờ đây không còn đập phát mình chết luôn từ sau lưng
nữa.
Theo thời gian trôi qua, điểm tích lũy không ngừng tiêu hao nhưng A Điêu
chẳng có ý đi tới phòng phản ứng ý thức. Bởi lẽ cô biết phản ứng ý thức của
mình còn vượt trội, tạm thời còn chưa cản trở, trái lại cơ thể không theo kịp ý
thức, cho nên trước tiên phải nghiêng về thân thể — quan trọng nhất là phân cơ
chuyển cốt nhắm vào thân thể.
Cô phải phát huy hiệu quả những thay đổi trong cơ thể, khéo léo và rèn luyện
nó.
Bóng đêm càng ngày càng lờ nhờ, gần bình minh, rốt cuộc A Điêu ra khỏi
phòng trọng lực. Chợt cô nhìn thấy một bóng đen cùng lúc ở ngay bên cạnh...
Ai vậy!
Cô cả kinh, trở tay chụp về hướng cổ họng người ta.
Ầm!
Người ta bị cô ấn vào tường, xộc vào mũi là một mùi sữa.
A Điêu ngạc nhiên, buông tay ra: “Giang Gia Nãi? Đêm hôm khuya khoắt cậu
làm cái gì thế?”
Giang Gia Nãi vuốt cổ ho khan đôi lần, nhìn A Điêu ấn mình vào tường khi nãy.
Do trong phòng lờ mờ còn bên ngoài lại có từng đợt ánh đèn đường hắt vào, đã
làm khuôn mặt cô gái trước mắt này, người quậy tung làm lớp học đầy sóng gió,
có thêm vài phần sinh động.
Khuôn mặt thanh tú non nớt, nhưng đôi mắt sáng ngời như sự rực rỡ giữa đêm
tĩnh lặng.
Cậu ta dán sát tường dời đôi bước, đỏ mặt xấu hổ cho hay: “Buổi tối giải xong
đề nên em đến phòng phản ứng ý thức luyện một chút. Sao chị A Điêu cũng ở
đây?”
“Luyện trọng lực chứ sao.”
“Chị qua được tầng thứ nhất rồi mà còn luyện nữa, như em mới cần luyện.”
“Vậy cậu thi được 680 đấy, sao không thăng lên trời cho rồi?”
“...”
Chả cho năng lực niệm, thằng nhóc này vững vàng ghê. A Điêu nhìn cậu ta chợt
ế ấ ố
nghĩ: Nếu Thác Bạt được người ta công nhận là hạng nhất lại phách lối toạc
móng heo là thế có khi là đối tượng tiến công cấp cao, vậy người khiêm tốn tột
cùng vẫn có thể.
Có thể là thằng nhóc Nãi này không?
Ở trường học có quá nhiều người, A Điêu đa phần tắt nhắc nhở, giờ có mở ra
cũng chả có nghĩa lý gì. Nếu A Điêu muốn xác định tố chất của người ta, cô vẫn
có thể áp dụng một số phương pháp đặc biệt, ví dụ như...
Cô bỗng nhiên nói: “Em Gia Nãi này, đêm khuya vắng lặng, chỉ có hai chúng ta
trai đơn gái chiếc, nơi này lại thênh thênh. Em nói xem, hai chúng ta có nên…”
Từ Giang Gia Nãi +2222!
Từ Khúc Giang Nam +9999!
Từ Tống Linh +6666!
Từ Thác Bạt +7777!
Ồ, bạn Gia Nãi cùng lớp không còn bị nghi ngờ, nhưng...
A Điêu: “???!!!”
Còn có người khác?!!!
Sau Khi Linh Khí Trở LạiTác giả: Bàn CápTruyện Dị Năng, Truyện Hài Hước, Truyện Khoa Huyễn *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Lịch Thiên Hà năm 983 của Đế quốc Đường Tống, ở khu vực kinh tế kém cỏi nhất vùng Bắc Bộ vẫn còn lẹt đẹt những ngôi làng hẻo lánh. Nơi đây rừng thiêng nước độc*, phong thuỷ xấu miễn chê. Cái nơi này rách nát đến nỗi chim bay trên trời cũng muốn quẹo vào ị cho vài bãi. Lại chả có phong cảnh gì cho đẹp. Ngay cả những phi thuyền phải quá cảnh ở đây cũng muốn bay cho cao, vọt cho lẹ. (Rừng thiêng nước độc: Nơi rừng núi âm u, xa xôi, hẻo lánh, khí hậu khắc nghiệt, dễ mắc các bệnh nguy hiểm.) Dân số địa phương thì giảm mạnh qua từng năm, chính phủ lại còn lấy lý do bảo vệ môi trường thiên nhiên hoang dã vốn có của Kỳ Sơn để cắt giảm ngân sách trùng tu thị trấn cùng làng mạc nơi đây. Cứ thế cũng được gần trăm năm rồi. Kỳ Sơn ở vùng Bắc Cương được bao quanh bởi những rặng thông. Tiết trời đang vào thu, trên nhánh cây tằm già nằm bên rìa vách núi cao dựng đứng, có một… Học sinh lấy được sách sẽ không nói với giáo viên, chỉ tiêu hóa chậm rãi. Lúcđầu mấy thầy cô hoàn toàn chả hay, A Điêu thây kệ bọn họ có biết hay không,dù gì năng lực niệm cứ tăng lên mỗi ngày, thật sự đuổi kịp số cô tiêu hao hằngngày. Bấy giờ cô mới kìm nén được xúc động muốn cho nhà vệ sinh nổ tung.Trước ngày hẹn, cô liên lạc với Phong Đình. Người này có nghề nghiệp chínhthức là quan võ, từ lâu đã biết sau khi A Điêu đậu và đi học, con bé sẽ bận rộntới mức chả còn thời gian màng tới người xưa, hệt như anh ta khi sớm chiều lịuđịu giết ma quỷ.Nhưng hôm nay vẫn có phần bất ngờ, cho đến khi A Điêu nói rõ ý đồ.Phong Đình không nói dong dài đã nói rõ hết cho cô về tình huống hang ma màmình biết được: “Em muốn đánh hang ma, đề nghị đi năm cái tôi vừa đề cử;mấy chỗ còn lại không lường trước được cũng có cấp bậc cao hoặc vàng thaulẫn lộn. Mấy em có thể bị giết người cướp của.”“Nhất là cái nơi Kim Lăng kia ấy, phạm vi lớn, người thì quá nhiều.”Phong Đình có chỗ kiêng dè, không tiện nói rõ. Song anh ta là người trong hệthống quan võ, còn biết nhiều hơn cả Trần Nhiên ở phương diện này.A Điêu: “Có phải có rất nhiều người chết trong hố đất Kim Lăng không? Nhưngkhông công bố chính thức có khi sợ tiết lộ rồi là chẳng còn ai đi giết ma quỷ.”Phong Đình thấy cô thông suốt bèn thở dài cho hay: “Chính xác sẽ ảnh hưởngkhông tốt, chủ yếu có mấy hố đất là nơi nằm ngoài vòng pháp luật, triều đìnhhoàn toàn không quản lý được, vụ án thì nhiều đến mức điều tra không xuể, thếlà sau này họ bèn mở một con mắt nhắm một con mắt. Lâu ngày đã biến thànhlũ giết người cướp của nhiều tột cùng. Cho nên giờ đây Học phủ mấy em chắckhông ủng hộ mấy em xuống hố đất.”Thật ra anh ta cũng không ủng hộ.Con bé mới đi học được mấy ngày, ngồi tên lửa vẫn chả có khả năng mạnh hơnquá nhiều.Nhưng không xuống hố đất lại không thực tế.Không xuống đó, lấy linh hạch từ đâu? Không có linh hạch, con em nhà bìnhthường hoàn toàn chẳng có ngày nổi danh.“Không, Học phủ sẽ ủng hộ.” Lời nói của A Điêu khiến Phong Đình ngạcnhiên.A Điêu: “Ít nhất người trong lớp chúng em đều xuống hố đất hết. Do Học phủkhông phải là nơi làm từ thiện, nó cần bồi dưỡng ra học sinh đủ mạnh để bổsung lực lượng cho Học phủ; có thể nói rõ học sinh một mực được chăm nuôi ởtrong trường là khi họ bị nhà trường bỏ rơi.”Từ ngày thi tâm cảnh hôm đó, A Điêu đoán được ngay ý của Học phủ.Phong Đình cảm thấy có thể đây chính là chỗ dữ dằn của trường trung học số 1Đam Châu. Nghe A Điêu nhắc tới một ít cơ sở vật chất trong Học phủ, nhất làCổng Linh Hồn cỡ trung thuộc ba Cổng Linh Hồn, hô hấp của anh ta đã nặngnhọc.Khủng khiếp.(P1)“Chắc bây giờ tôi không đánh lại em, nhưng mà bên tôi có trang bị quân dụng,số người cũng nhiều, em có muốn tới Lăng Thành không?”A Điêu: “Em chọn đi tới hố đất Tiểu Thang Sơn.”Nằm giữa Kim Lăng và Lăng Thành, thuộc quyền quản lý của Lăng Thành, nửangày đi xe bay đã đến. Tuy nhiên nó nằm trong núi, thưa người, cơ mà ứng vớichuyện này, một khi gặp chuyện, cần kha khá thời gian để nhận được sự hỗ trợ.Thế mà... điều này là tốt cho A Điêu.Lăng Thành bấy giờ là thiên hạ của nhà họ Trần, mà vũ khí linh hoạt nhất lạinằm trong tay Phong Đình, cô hoàn toàn có thể đi cửa sau.Phong Đình đã đoán được mục đích của cô, vô cùng tán thành: “Yên tâm, chỉcần tôi nhận được thông tin sẽ dùng tốc độ nhanh nhất chạy tới. Dựa theokhoảng cách công cụ bay thường dùng, tầm 25 phút sẽ đến nơi.”Thật ra có một chuyện, sự uy h**p trí mạng chân chính là khi dù bạn có ở KinhĐô vẫn chưa chắc có ai tới kịp cứu bạn. A Điêu chỉ muốn hỗ trợ răn đe, khi thậtsự lâm nguy vẫn phải dựa vào chính mình.“OK, đến lúc đó em tặng quà cho chị dâu.”EQ thấp: Trả tiền cho anh.EQ cao: Tặng quà cho chị dâu......Sau khi lấy được tư liệu, A Điêu cẩn thận nghiên cứu và gửi nó vào nhóm nămngười, nhân tiện nói ra lý do lựa chọn Tiểu Thang Sơn.Trái lại cô thẳng thắng là thế đã làm bọn người có lý do để yên lòng.ề ốĐiền Trung Hương: Nơi này tốt, Kim Lăng ngó bộ mang vũ lực mạnh hơnnhưng thế lực nhiều, phiền phức lắm. Đối với tụi mình mà nói, ngược lại LăngThành bên kia an toàn hơn.Điền Trung Dã: Đúng, mấy ngày trước cha tôi đi cùng người ta tới một cái hốđất giúp việc, lúc về là ngay lập tức dặn dò tụi này nếu có xuống đó phải dèchừng người khác, còn đáng sợ hơn ma quỷ.Tống Linh đã gửi một phần tư liệu lên nhóm.Tống Linh: Ma quỷ trong hố đất ở Tiểu Thang Sơn là một con ma quỷ loại thằnlằn hóa đá cấp 1. Vì cá thể có hạn, diện tích hố đất quyết định số lượng nênchủng tộc của chúng sẽ không có nhiều mà còn nằm sâu nơi thảo dã, nhóm vũtrang thành thị chưa dư thời gian thanh lý bên đó. Từ đầu nó là sự lựa chọn khaihoang của một số đoàn đội, nhưng bởi vì phòng ngự bên ngoài của nó quámạnh, khó đối phó, thành thử bị người ta ngó lơ. Nhưng con mắt thằn lằn hóađá có thể tôi ra các nguyên tố hóa đá, có giá thu mua rất cao ở lĩnh vực sinh hóa,một con mắt đã bán được tới 50 ngàn tinh tệ.Ngoài chuyện giết ma quỷ có được linh hạch ra, cơ thể bộ phận của chúng làmột mặt hàng mang lại lợi ích kinh tế lớn.Cho nên thật ra tổng lợi nhuận của thằn lằn hóa đá rất cao, vấn đề vẫn nằm ởsức phòng ngự của nó. Người thường không đụng tới nổi, còn người làm đượcđã đi đánh hố đất có ma quỷ cấp 2.(P2)Đội của họ đánh cho nó lung lay được à?Tống Linh dợm tìm gia tộc lấy chút trang bị tới đây, bỗng nhiên A Điêu nóichuyện riêng với cô ấy.“Có thể đi cửa sau nhà cậu lấy được mấy món thuốc này không? Mình khôngmua được ở tiệm thuốc.”Tống Linh nhìn danh sách A Điêu liệt kê, đồ đạc không nhiều lắm, nhưng bêntrong có hai ba loại công thức hóa học cô ấy vẫn hiểu và vẻ mặt nhanh chónghiện nét quái dị.Nhìn thấy Tống Linh đồng ý rồi, A Điêu chẳng nhìn vào điện thoại, thay vào đóbắt đầu dùng máy kiểm tra năng lượng trang bị trên người nhóc Nguyên Bảo đểđo mức lặng lực tinh thần của mình.ố ốBây giờ một khối tròn có linh là G5, hai khối tròn có linh cộng lại là G7, nhưngbề ngoài chỉ là G5.Nhưng cô đã quen xem tu vi của mình là G5, một cái còn lại là đòn sát thủ,không cần thiết tuyệt đối không bại lộ.Nhóc Nguyên Bảo: “Dựa theo thông tin thu được hiện tại, tốc độ tăng cườnglinh năng của chủ nhân bấy giờ gấp 30 lần mức trung bình của tất cả các trườngtrung học ở Kim Lăng.”Sợ nhất là so sánh với mức trung bình, chả có nghĩa lý gì.A Điêu: “So sánh với bạn cùng lớp ta thì sao?”Nhóc Nguyên Bảo: “Trước mắt không thể lấy được số liệu linh năng của họcsinh lớp A1, nhưng bằng video chiến đấu cô quay lại vào hôm thứ ba, có thể đạikhái phán đoán trình độ của bọn họ. Hiện giờ trình độ và cường độ linh năngcủa cô đang đứng hạng thứ 7 trong lớp, trình độ mạnh nhất của Thác Bạt vàongày thứ ba là F3.”Mới qua hai ngày, Thác Bạt dù có nhanh đến đâu cũng không thể tăng thêmmấy cấp bậc số liệu, hết cỡ chỉ tới F4, bởi vì càng lên cao càng khó tăng hạng.Nhưng chênh lệch với cô vẫn rất lớn, sau lưng bọn Thác Bạt đều có ủng hộ,phỏng chừng dùng linh hạch khổng lồ đổi điểm tích lũy đến Cổng Linh Hồnnhỏ, có khi thời gian đổi còn nhiều hơn cả 5 giờ.Đây là chuyện không tránh được, cô phải mau đẩy bồn cầu lên cấp 4!Mà muốn đạt được linh năng thì phải xem mấy thứ này.Gói hàng chuyển phát nhanh của A Điêu vừa tới hôm nay, sau khi mở hộp ra,bên trong là một đống lớn... bút mực nghiên giấy.“Ba trăm ngàn tinh tệ mua toàn đồ đạo phù chuyên dụng, những thứ này vẫn làcấp thấp nhất, quá đắt.”“Đám gian thương này đúng là, chỉ có tí giấy rách thế này, lãi hời luôn!”A Điêu – người trước giờ giữ vững câu “mình lừa tiền người ta thì được, ngườikhác không lừa được mình” – bực tức tột bậc. Cô tính toán tài khoản giờ đâygần như về 0 và mỗi ngày năng lực niệm cứ muốn sạch bách mà trong lòng xótxa.Tiền, tiền.Nhưng cô vẫn là nhanh chóng bày biện, bắt đầu vẽ bùa chú.Dù sao đối phó ma quỷ cấp 1, những bùa chú này chắc đủ dùng rồi.Nhưng vẽ bùa nào đây? Cô có chọn không?(P3)Trước hết A Điêu dùng mấy tờ giấy Tuyên Thành có linh thử một chút, pháthiện vẽ bùa chú trên đó sẽ có uy lực lớn. Còn chưa dừng bút, giấy Tuyên Thànhkhông chịu nổi sức mạnh của linh năng, hỏng luôn.Má!Cấp thấp không có hàng ngon!A Điêu chỉ đành thử từ loại bùa kém nhất.Thằn lằn hóa đá mạnh nhất ở lớp phòng ngự tuy nhiên vẫn có điểm trí mạng, vàđó là cổ. Mà nó đâu có ngu, chỉ cần tránh cái cổ trong quá trình di chuyển nétránh, họ không những không tấn công được chỗ quan trọng mà còn bị nó giếtchết.Cho nên…A Điêu chọn Bùa Định Thân.Cái đồ chơi này được cô vẽ ra từ không trung khi trước nên có kinh nghiệm.Bấy giờ có giấy Tuyên Thành càng có thao tác tốt hơn.A Điêu bận bịu cả đêm, hao hết tất cả linh năng của cơ thể... vẽ ra bốn tờ.Đúng, bị ép khô luôn.Còn ba ngày nữa, vừa bồi bổ thân thể vừa vẽ đi......Một ngày sau, giấc khuya, trong hồ thuốc, thân người A Điêu phát ra tiếngxương cốt giòn tan rắc rắc. Một lát sau cô mở mắt ra, vuốt đi một lớp bọt máubám ngoài da.Đây là những tạp chất giấu trong xương.Chuyển cốt chính là rèn luyện chất lượng và vị trí của xương, còn đau đớn hơnphân gân. Cô nghiến răng kiên trì vài ngày, mỗi ngày đều muốn sống muốnchết.“Nhưng mà cuối cùng cũng chuyển cốt thành công một lần, cảm giác không tệlắm. Tuy nhiên ảnh hưởng của nó không rõ rành trong chuyện hấp thu linh khí,chắc tác dụng nằm trên cách đấu.”Như chuyện ngay hít thở đã nhẹ nhõm hơn tột cùng. A Điêu nhớ tới 50 điểmtích lũy lúc qua ải tầng 1 còn chưa dùng vì muốn chờ chuyển cốt lần 1 thànhcông bèn mới tới thử xem.A Điêu dâng trào tâm huyết, nói đi là đi, vì thế chạy đến phòng tu luyện củalớp. Giờ này cô chẳng cần xếp hàng, cứ thể đập điểm tích lũy rồi đi vào.Bởi vì đã quá muộn sẽ thu hút sự chú ý, cô để cho hệ thống mang trí tuệ nhântạo tắt đèn.Hiệu quả phòng trọng lực quả nhiên rõ ràng lắm. Vừa vào A Điêu đã ngỡ ngaymình trở lại tầng thứ nhất Tháp Điểm Qua Ải cao ngất, nhưng mà lúc ấy cảmthấy không thích ứng còn giờ lại thoải mái.Suy cho cùng đã qua 6 7 ngày rồi.Sự phát triển của cô càng rõ ràng, những khó khăn trước đây càng thêm phần xaxôi.A Điêu nâng trọng lực lên gấp 4 lần.Vẫn được mà ha?Đâu vào đó, trọng lực tương tự tầng hai tháp cao chọc trời.Mồ hôi như mưa, lục phủ ngũ tạng dường như đều bị đè nặng, nhưng rất nhanhcô cảm giác được xiềng xích nào đó được giải phóng(P4)Càng thích ứng, loại cảm giác trở nên mạnh mẽ này thêm phần sung sướng.Cô nghĩ: Người bù nhìn giờ đây không còn đập phát mình chết luôn từ sau lưngnữa.Theo thời gian trôi qua, điểm tích lũy không ngừng tiêu hao nhưng A Điêuchẳng có ý đi tới phòng phản ứng ý thức. Bởi lẽ cô biết phản ứng ý thức củamình còn vượt trội, tạm thời còn chưa cản trở, trái lại cơ thể không theo kịp ýthức, cho nên trước tiên phải nghiêng về thân thể — quan trọng nhất là phân cơchuyển cốt nhắm vào thân thể.Cô phải phát huy hiệu quả những thay đổi trong cơ thể, khéo léo và rèn luyệnnó.Bóng đêm càng ngày càng lờ nhờ, gần bình minh, rốt cuộc A Điêu ra khỏiphòng trọng lực. Chợt cô nhìn thấy một bóng đen cùng lúc ở ngay bên cạnh...Ai vậy!Cô cả kinh, trở tay chụp về hướng cổ họng người ta.Ầm!Người ta bị cô ấn vào tường, xộc vào mũi là một mùi sữa.A Điêu ngạc nhiên, buông tay ra: “Giang Gia Nãi? Đêm hôm khuya khoắt cậulàm cái gì thế?”Giang Gia Nãi vuốt cổ ho khan đôi lần, nhìn A Điêu ấn mình vào tường khi nãy.Do trong phòng lờ mờ còn bên ngoài lại có từng đợt ánh đèn đường hắt vào, đãlàm khuôn mặt cô gái trước mắt này, người quậy tung làm lớp học đầy sóng gió,có thêm vài phần sinh động.Khuôn mặt thanh tú non nớt, nhưng đôi mắt sáng ngời như sự rực rỡ giữa đêmtĩnh lặng.Cậu ta dán sát tường dời đôi bước, đỏ mặt xấu hổ cho hay: “Buổi tối giải xongđề nên em đến phòng phản ứng ý thức luyện một chút. Sao chị A Điêu cũng ởđây?”“Luyện trọng lực chứ sao.”“Chị qua được tầng thứ nhất rồi mà còn luyện nữa, như em mới cần luyện.”“Vậy cậu thi được 680 đấy, sao không thăng lên trời cho rồi?”“...”Chả cho năng lực niệm, thằng nhóc này vững vàng ghê. A Điêu nhìn cậu ta chợtế ấ ốnghĩ: Nếu Thác Bạt được người ta công nhận là hạng nhất lại phách lối toạcmóng heo là thế có khi là đối tượng tiến công cấp cao, vậy người khiêm tốn tộtcùng vẫn có thể.Có thể là thằng nhóc Nãi này không?Ở trường học có quá nhiều người, A Điêu đa phần tắt nhắc nhở, giờ có mở racũng chả có nghĩa lý gì. Nếu A Điêu muốn xác định tố chất của người ta, cô vẫncó thể áp dụng một số phương pháp đặc biệt, ví dụ như...Cô bỗng nhiên nói: “Em Gia Nãi này, đêm khuya vắng lặng, chỉ có hai chúng tatrai đơn gái chiếc, nơi này lại thênh thênh. Em nói xem, hai chúng ta có nên…”Từ Giang Gia Nãi +2222!Từ Khúc Giang Nam +9999!Từ Tống Linh +6666!Từ Thác Bạt +7777!Ồ, bạn Gia Nãi cùng lớp không còn bị nghi ngờ, nhưng...A Điêu: “???!!!”Còn có người khác?!!!