Tác giả:

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Lịch Thiên Hà năm 983 của Đế quốc Đường Tống, ở khu vực kinh tế kém cỏi nhất vùng Bắc Bộ vẫn còn lẹt đẹt những ngôi làng hẻo lánh. Nơi đây rừng thiêng nước độc*, phong thuỷ xấu miễn chê. Cái nơi này rách nát đến nỗi chim bay trên trời cũng muốn quẹo vào ị cho vài bãi. Lại chả có phong cảnh gì cho đẹp. Ngay cả những phi thuyền phải quá cảnh ở đây cũng muốn bay cho cao, vọt cho lẹ. (Rừng thiêng nước độc: Nơi rừng núi âm u, xa xôi, hẻo lánh, khí hậu khắc nghiệt, dễ mắc các bệnh nguy hiểm.) Dân số địa phương thì giảm mạnh qua từng năm, chính phủ lại còn lấy lý do bảo vệ môi trường thiên nhiên hoang dã vốn có của Kỳ Sơn để cắt giảm ngân sách trùng tu thị trấn cùng làng mạc nơi đây. Cứ thế cũng được gần trăm năm rồi. Kỳ Sơn ở vùng Bắc Cương được bao quanh bởi những rặng thông. Tiết trời đang vào thu, trên nhánh cây tằm già nằm bên rìa vách núi cao dựng đứng, có một…

Chương 122: Chương 122

Sau Khi Linh Khí Trở LạiTác giả: Bàn CápTruyện Dị Năng, Truyện Hài Hước, Truyện Khoa Huyễn *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Lịch Thiên Hà năm 983 của Đế quốc Đường Tống, ở khu vực kinh tế kém cỏi nhất vùng Bắc Bộ vẫn còn lẹt đẹt những ngôi làng hẻo lánh. Nơi đây rừng thiêng nước độc*, phong thuỷ xấu miễn chê. Cái nơi này rách nát đến nỗi chim bay trên trời cũng muốn quẹo vào ị cho vài bãi. Lại chả có phong cảnh gì cho đẹp. Ngay cả những phi thuyền phải quá cảnh ở đây cũng muốn bay cho cao, vọt cho lẹ. (Rừng thiêng nước độc: Nơi rừng núi âm u, xa xôi, hẻo lánh, khí hậu khắc nghiệt, dễ mắc các bệnh nguy hiểm.) Dân số địa phương thì giảm mạnh qua từng năm, chính phủ lại còn lấy lý do bảo vệ môi trường thiên nhiên hoang dã vốn có của Kỳ Sơn để cắt giảm ngân sách trùng tu thị trấn cùng làng mạc nơi đây. Cứ thế cũng được gần trăm năm rồi. Kỳ Sơn ở vùng Bắc Cương được bao quanh bởi những rặng thông. Tiết trời đang vào thu, trên nhánh cây tằm già nằm bên rìa vách núi cao dựng đứng, có một… Ba phút sau, hết thảy đã kết thúc trong biển, máu nhuộm trăm dặm, sóng cảmãnh liệt và điên cuồng.Khi khám nghiệm thi thể xong, A Điêu trực tiếp thu lại linh năng, đạp lên côngcụ bay, nói với mọi người hãy còn hưng phấn: “Rời khỏi đây ngay lập tức.”Mọi người hiểu rõ. Chốn này bùng nổ một cuộc chiến khốc liệt như vậy, mùimáu quá nặng rất dễ dẫn các ma quỷ khác đến.“Đi!”Một đám tu sĩ hóa thành tia sáng bay đi theo A Điêu. Đúng thật chẳng mấy chốctrạm dịch này bị đông đảo ma quỷ bao vây tàn sát. Chưa kể với quy mô của đámma quỷ này thì dù có là 10 A Điêu vẫn không xử nổi.A Điêu cảm ứng được hơi thở đám ma quỷ này bèn khẽ nhíu mày.Khoảng cách xa như vậy mà vẫn còn hơi thở mãnh liệt quá, nhiều ma quỷ nhưthế sao?Nếu tình hình ở khu B không ổn định, đặc biệt khi nếu mưa axit này không cáchnào dừng, rất có thể nó sẽ sớm biến thành một khu A khác.Đến lúc đó vùng biển năm châu phía Nam sẽ không phòng nổi, hoặc điều phốitất cả binh lực của năm châu tới đây, hoặc chỉ có thể mời binh mã triều đình.Mỗi tội như thế là khi bất đắc dĩ lắm vì đoan chắc năm châu không muốn để chotriều đình nhúng tay vào.Đặc biệt là Thanh Châu, tất nhiên không bằng lòng......Vào giấc bình minh, mưa lớn vẫn còn trải rộng, giáp chắn của tất cả mọi ngườikhông chịu nổi axit. Giả như trong nhóm nhân viên đi cùng không có nhân viênsửa chữa trang bị quân đội, có lẽ giáp chắn nhiều người sẽ bị phá hủy.Tuy nhiên đoạn đường đi này không tính là khó khăn vì trong phẩm chất đạođức đê hèn của ngài Vạn Phu trưởng của họ lại ẩn giấu một phẩm chất cực kỳcao quý đầy hiếm thấy – có thể nhanh chóng phân chia chiến lợi phẩm tuyệtkhông trì hoãn.Đợt này cô đã lấy đi 3,000 thi thể của ba con cá mập. Về phần 100,000 Hà Máucô lại không mang đi, thay vào đó lại sơ ý lượm mấy trăm con, thậm chí bắtmấy con sống nhốt trong lồng, không biết muốn làm cái gì.Thật ra đối với những tu sĩ này mà nói 100 ngàn thi thể Hà Máu và linh hạch làlợi ích cực lớn, đã đủ cho 1000 người chia nhau, huống chi còn lại chiến lợiphẩm là 6,000 cái xác trọn vẹn của bọn Cá Mập Ba Đầu.Phân phối theo lao động, người đóng góp yếu nhất trong hơn một nghìn ngườicũng có thể nhận được một khối tài sản khổng lồ, càng không cần nhắc tớinhóm chủ lực là 300 cấp A và 10 Thầy Cấm Kỵ.Thật ra họ đâu nghĩ A Điêu hào phóng nhường này. Suy cho cùng 2,600 con ởđợt ban đầu có khả năng do họ cùng nhau xuất lực, nhưng đợt cuối do A Điêusử dụng Hà Máu hẳn hoi, hoàn toàn thuộc về công… từ kế sách xấu xa này vàbọn họ không ra sức tí gì.Thành ra anh giai hào phóng phải biết! Anh giai là Thiện Tài đồng tử?Sau này ai nói anh ấy nham hiểm xảo quyệt đê tiện bỉ ổi, tôi liều mạng vớingười đó!(P1)Nhưng họ không biết suy nghĩ của A Điêu là: Nếu không có hơn 1,000 ngườinày mình cũng không thể làm được, ngay cả khi mình có đủ điều kiện để lấy5,000 xác Cá Mập Ba Đầu hoặc chia nhau mấy chục ngàn xác Hà Máu. Khôngthể để mấy người này ôm loại cảm giác: một mình tôi cầm nhiều đồ hơn mộtngàn người bọn họ cộng lại.Thay vào đó mình còn muốn họ cảm thấy mình đã thua thiệt. Như vậy mới cóthể làm cho lòng người hướng về phía mình với xác suất lớn.Lòng người vốn không đáng mong chờ, càng đừng hy vọng đến cùng bọn họ tựhiểu rõ, cho rằng việc nào ra việc đó, cho rằng cô nên lấy nhiều mới phải. Dùgiờ họ có nghĩ như vậy nhưng về sau vẫn bất bình, thậm chí cảm thấy mình lợidụng bọn họ thoát khỏi sự truy sát của hai tộc quần ma quỷ này.Mặc dù chính xác là thế thật nhưng sau này họ sẽ nghĩ mình thiếu nợ họ.Cho nên chỉ có lợi ích mới có thể đánh động bọn họ. Tuy nhiên chủ yếu giờmình đang ở trong một tình huống đặc biệt, là phải từ bỏ một số lợi ích để đổilấy địa vị danh vọng cũng như hảo cảm.Xưa giờ con rồng bé ác độc xảo quyệt trí trá không bao giờ chịu nhượng lại lợiích xứng đáng trừ phi bất đắc dĩ.Bồn Cầu: “Cô có chỗ băn khoăn khác mới đúng. Sở dĩ cô muốn có địa vị danhvọng là vì người bí ẩn A đó?”A Điêu: “Ừ, tên này có thể liên lạc với một con cá voi lớn để giết tôi, thiếu điềuhù chết tôi. Ngẫm lại mà sợ dữ dằn!”“Điều này nói rõ cái gì? Chứng tỏ hắn hợp tác vô cùng sâu sắc với ma quỷ vàchỉ dựa vào tu vi cấp thượng Ly Trần là không đủ. Chắc chắn người này có địavị cực cao trong năm châu, thậm chí sau lưng có thế lực rất mạnh, khẳng địnhkhông chỉ có một mình hắn. Bây giờ tôi ở trong sáng hắn trong tối, tôi chỉ cóthể dứt bỏ đôi phần lợi ích nhất định để xây dựng một vị trí danh tiếng nhất địnhnhằm ngăn chặn những âm mưu do hắn thiết kế trong tương lai.”Lúc trước vừa mới đến trạm dịch, giả làm X không sao cả, vì nhân viên bên kiacao lắm cũng chỉ là Thiên Phu trưởng cùng những Thầy Cấm Kỵ không bằngcô.Nhưng một khi đối tượng cần đối phó mở rộng đến người bí ẩn A, cô phải cânnhắc cẩn thận. Bởi vì không những không đủ mạnh để bỏ qua tất cả các mốiquan hệ giữa con người, cô còn phải chơi theo những quy tắc lớn hơn.Bồn Cầu: “Cô nghi ngờ hắn là người của quân bộ?”Một câu nói trúng phóc.A Điêu không hé răng, là đồng ý.Người này duy trì liên lạc với Hà Lạc nhưng không sợ bị quân bộ điều tra rachứng tỏ có khả năng ở trong nhóm lãnh đạo quân bộ, có tín hiệu vệ tinhchuyên dụng; hoặc hắn có quyền riêng tư, quân đội không tìm được thứ gì dắtdây tới hắn.Đối với dạng người như vậy, cô muốn trinh sát ngược lại người ta âu khó càngthêm khó, chưa kể còn dễ bị quân đội bỏ vào nhóm đối địch.(P2)Đã đánh không lại thì… gia nhập thôi!Cũng thiết lập địa vị và uy tín của mình trong quân đội hệt như thế.Có điều A Điêu chịu ra máu nhiều như vậy nhưng vẫn có chỗ xoay xở. Chẳnghạn cô cố tình hỏi Thiên Phu trưởng muốn tăng quân hàm Vạn Phu trưởng lênThiếu tướng cần bao nhiêu quân công.Sau khi Thiên Phu trưởng nói ra con số, A Điêu cố ý nhíu mày, bày vẻ mặt ưusầu: “Còn thiếu nhiều như thế.”Tính tình Thiên Phu trưởng ngay thẳng bèn bảo luôn: “Đại nhân, trận chiến nàytoàn là công lao lớn của ngài. Nay ngàI phân phối nhiều tài nguyên như vậy chochúng tôi, về sau bị những đồng sự khác trong quân bộ hay tin e là chúng tôi sẽbị người ta nhạo báng. Theo lý thuyết ngài lấy một nửa cũng không quá đáng.”“Lời quái gì vậy!” A Điêu cố tình ăn nói hùng hồn ngay thẳng: “Nếu không cócác anh phối hợp e là việc này sẽ không thành, sao tôi làm thế được?”Thiên Phu trưởng: “Không thể tính như thế, đánh hố đất vốn là chuyện có hiểmnguy, sao coi việc phối hợp này như công lao cho được...”Lúc này đoán chừng những người khác đã tỉnh táo lại từ trong cơn mừng vui vìbỗng dưng đạt được lợi ích to lớn, nhất thời họ thấy xấu hổ.Chuyện hợp tác đánh hố đất thật sự có lý lẽ này.Có một nữ tu sĩ Thầy Cấm Kỵ đề nghị: “Nếu đại nhân thiếu quân công mà trậnchiến này đại thắng do đại nhân bỏ tiền xuất lực ra mưu kế hầu hết, để chúng tôichẳng tổn hao tử vong là bao, hay là chúng tôi đưa thi thể cho đại nhân. Vềphần linh hạch, chúng tôi đành mặt dày nhận lấy. Các vị cảm thấy thế nào?”A Điêu cần lung lạc lòng người của bọn họ, còn những người này lại muốn lấylòng cô. Dù gì thực lực cô vượt xa họ, họ lại muốn kết một thiện duyên.Thế nên cả hai bên đều hài lòng, ai nấy hăm hở.A Điêu một lần nữa chuyển sang chế độ trà xanh: “Cái này…”Không được không được, thật sự không được.Dĩ nhiên vẫn có mấy người mang lòng tham không nỡ, muốn giữ quân công, cóđiều tổng thể vẫn nằm trong phạm vi chấp nhận được. Dù gì cân nhắc đôi phầnđã thấy quân công chỉ là đồ thứ yếu so với giá trị của linh hạch, và lúc nói bênngoài sẽ không làm họ trông mất mặt, cứ như nằm không cũng thắng.Vậy... Vậy thì cứ thế thôi.Thành ra đến cùng A Điêu đã nhận lấy đám thi thể này đồng thời lộ ra vẻ cảmđộng.“Tôi đã rời khỏi nhà rèn luyện một thời gian, đã gặp rất nhiều người tham lamvà quay lưng lại đạo đức, thế mà đâu ngờ có thể quen biết được các bạn. Cái gọilà tình cảm đồng đội đúng là thứ cả đời khó quên.”Vốn mọi người chỉ cảm thấy mình ngượng vì mình không biết ý tứ giờ chợtđược A Điêu đánh giá cao như vậy, ai nấy cảm giác đạo đức của bản thân đãtăng lên, thêm phần thân thiết với cô. Nhất là khi họ thấy dáng vẻ cô dễ dàngthu lấy một đám lớn thi thể như vậy, họ càng thêm phỏng đoán về bối cảnh củacô: Không gian trữ vật kh*ng b* như thế thì phải là người nhà nào? Ít nhấtkhông chỉ có bối cảnh như các gia tộc bá chủ năm châu thôi đâu.(P3)Thế là sự gần gũi đó thậm chí còn chân thành hơn.Trong khoảng thời gian ngắn, tình bạn giữa mọi người gắn bó keo sơn hơn cả.Chỉ khi nhu cầu về vật chất được đáp ứng thì con người mới nâng cao mức độnhu cầu về tinh thần.Một trận chiến thắng đầy nhẹ nhàng, chém ma giết địch, tình đồng đội, chínhnghĩa hoàn mỹ, đây mới là chân lý của đội khai hoang!Sau khi hoàn tất phân phối chiến lợi phẩm, hơn 1,000 người cho +++...Ngoài mặt A Điêu bình tĩnh mang tư thế của lãnh đạo thế thôi, chứ thật ra tronglòng cô đang đắc ý nhảy múa: Úi chà chà, đưa bọn họ xử ma quỷ đã nhận được20 triệu năng lực niệm, bây giờ phân phối chiến lợi phẩm lại thêm một đợt.40 triệu năng lực niệm.Cộng với 6 triệu ban đầu, giờ đã có 46 triệu!!Nhanh lên nhanh lên, nhanh mặc váy cỏ của tôi, bật nhạc múa một điệu thôi!Mặc dù thiếu không ít linh hạch, song tối thiểu đạt được càng nhiều quân côngvà năng lực niệm, đồng thời còn làm đám người này cảm kích tôi hướng về tôi,coi như không lỗ.Âu yếm 404! Quả nhiên mày sẽ không thoát khỏi vuốt rồng của tao!Bồn Cầu: “???”Thiệt cho nó quá, nó những tưởng A Điêu uất ức bèn nhường lại lợi ích vìngười bí ẩn A thật, té ra vừa quay đầu cái đã thấy người này tính toán biến độngvề tình cảm của những người này sít sao như than tổ ong.“Phía trước là trạm dịch Số 3 thưa đại nhân. Chúng ta sẽ đến ngay.”“Được rồi, mấy anh đi đi.”“???”“Mặc dù tôi là Vạn Phu trưởng nhưng dù sao vẫn không phải là nhân viên quânbộ. Hơn nữa thế lực bên phía vùng biển phía Nam rất hỗn tạp, các anh trựcthuộc Thanh Châu trong khi lại có những nhân viên quân bộ từ các châu khác.Giả như khi ấy bọn họ biết được trận chiến này, cần phân chia chiến lợi phẩmcủa tôi, chẳng lẽ tôi lại chống lại những người này sao? Còn tôi thì đâu dám bậtlại. Không bằng tách ra với các anh ở chỗ này. Đúng rồi, ngoại trừ Thiên Phutrưởng có thể báo cáo sự thật cho cấp trên, những người còn lại tốt nhất hợp tácgiữ vững lợi ích. Nếu có người hỏi thì cứ nói các anh liều chết và hỗ trợ nhauchém giết, tử thương thảm trọng, chật vật chạy trốn… Bằng không phiền phứcrất nhiều.”Cô không mang tính cách đứng cùng một trận doanh mang theo một đám ngườilàm tí việc là đã dung nhập bản thân mình vào trong quần thể đó. Chính cô tựgiải quyết vấn đề, lấy được lợi ích, trừ khi xuất phát từ sự cân nhắc của chínhcô, còn không đừng hòng có ai móc được tiền trên người cô.Có vẻ Thiên Phu trưởng không ngờ A Điêu lại nhìn thấu đáo như vậy, hắn hơilúng túng, muốn nói quân đoàn bên mình tuyệt đối sẽ không làm thế. Tuy nhiênvừa nghĩ đến chuyện của các châu khác, hắn chẳng dám đánh cược.“Vậy làm sao đại nhân đổi quân công được?”(P4)Với sự tôn trọng, hắn vẫn gọi cô là đại nhân hệt như bấy giờ cô thật sự là cấptrên của hắn mà không phải là nhân viên ngoài biên chế.Nếu thực lực không nói lên tất cả mọi thứ, vậy thì chiến công lại có thể.Hắn thật lòng kính sợ người ta.“Chờ sau này đã. Cục diện bên khu B này quá bất ổn, lòng người rục rịch, ngoạitrừ cấp trên đặt câu hỏi, những thứ khác đừng nhắc nhiều đến tôi, tôi là ngườikhiêm tốn!”“Còn có các anh em ở đây, cứ cẩn thận là hơn, chờ mong sau này còn có thểchiến đấu chung với các bạn, hẹn ngày gặp lại!”Cô xua tay cản lại, phóng khoáng rời đi.Một mặt mọi người vừa bùi ngùi mãi thôi, một mặt họ lại dựng lên lòng đềphòng.Đại nhân nói đúng, chính xác cần cẩn thận.Con người có xu hướng chết trong tay của người khác.“Nhưng mà thật sự hy vọng lần sau còn có thể chiến đâu chung với anh.”“Đại nhân Thiên Phu trưởng, khi nào anh đuổi tới cấp lớn, có thể mời anh ấy tớiđây không?”Thiên Phu trưởng: “...”Anh nghĩ tôi không muốn chắc? Thế nhưng với địa vị thấp hèn của tôi thì nóiđơn giản là không làm được đâu!....A Điêu không dám đến trạm dịch khác và cũng có ý e dè người bí ẩn A.Bởi vì cô không chắc liệu người ta có hay tin cá voi lớn chết không, và rồingười ta có liên tưởng tới cô hay chăng. Một khi đã như vậy còn chả bằng tạmthời ẩn náu, phát triển một đợt nữa rồi bàn tiếp.Về phần vì sao không trở về Hải Thiên Nhất Sắc, đó là do đoan chắc bên đócũng có con mắt của người ta. Cô đâu xác định được liệu mình có thể ẩn nấptránh ánh mắt cho được. Nếu là không âu người ta lại sắp xếp mai phục giết cô,cô cứng rắn vẫn không biết có vượt qua nổi không.Thế là vẫn nên cần có tài nguyên bèn phát triển ngay lập tức.Chỉ có thật sự mạnh mẽ mới chống lại nhiều rủi ro hơn.A Điêu tìm được một hòn đảo hoang vắng về phía Đông Nam từ trạm dịch Số 3này. Ước chừng chốn này đã bị ma quỷ tàn phá bừa bãi, một mảng hỗn độnhoang vắng, nơi nơi đều là phòng ốc hỏng hốc và xương người chết. A Điêu tìmđược một cái hang sâu do người trước từng đào, lấy ra không gian Thực ThểGieo Linh ở bên trong đó và chui vào.Tới tới tới, con rồng bé ác độc sẽ đếm tiền tiền tiền.--------------------Tác giả có lời muốn nói:Tạm thời đừng chờ buổi trưa, hôm qua sinh nhật nên có chuyện hỏng hóc mà tôilại không lưu bản thảo nên không cách gì lên lịch trước, chờ tôi tỉnh ngủ rồi mớigõ chữ được, đừng chờ tới giữa trưa vì có lẽ 5 giờ chiều tôi mới đăng thêm phầntiếp. Cảm ơn lời chúc sinh nhật, vé Bá Vương và chất lỏng dinh dưỡng ngàyhôm qua của tất cả mọi người; tôi đã lấy tiền để mua cá luộc ăn. Bên ngoài mưalớn làm tôi lười đi ra ngoài quá. Qua một cái sinh nhật vẫn không nói cho ai biếtmãi tới 10 giờ tối mới gửi lên trong vòng bạn bè tạo cảm giác hình thức thôi. Cóđiều tôi cảm thấy không tệ lắm, có người gửi ngay phong bì đỏ cho tôi nữa đó,ha ha ha. Cuộc sống là như vậy, không cần nhiều bạn bè, đủ là được. Cũng chúctất cả mọi người có một cuộc sống như ý, yêu yêu!

Ba phút sau, hết thảy đã kết thúc trong biển, máu nhuộm trăm dặm, sóng cả

mãnh liệt và điên cuồng.

Khi khám nghiệm thi thể xong, A Điêu trực tiếp thu lại linh năng, đạp lên công

cụ bay, nói với mọi người hãy còn hưng phấn: “Rời khỏi đây ngay lập tức.”

Mọi người hiểu rõ. Chốn này bùng nổ một cuộc chiến khốc liệt như vậy, mùi

máu quá nặng rất dễ dẫn các ma quỷ khác đến.

“Đi!”

Một đám tu sĩ hóa thành tia sáng bay đi theo A Điêu. Đúng thật chẳng mấy chốc

trạm dịch này bị đông đảo ma quỷ bao vây tàn sát. Chưa kể với quy mô của đám

ma quỷ này thì dù có là 10 A Điêu vẫn không xử nổi.

A Điêu cảm ứng được hơi thở đám ma quỷ này bèn khẽ nhíu mày.

Khoảng cách xa như vậy mà vẫn còn hơi thở mãnh liệt quá, nhiều ma quỷ như

thế sao?

Nếu tình hình ở khu B không ổn định, đặc biệt khi nếu mưa axit này không cách

nào dừng, rất có thể nó sẽ sớm biến thành một khu A khác.

Đến lúc đó vùng biển năm châu phía Nam sẽ không phòng nổi, hoặc điều phối

tất cả binh lực của năm châu tới đây, hoặc chỉ có thể mời binh mã triều đình.

Mỗi tội như thế là khi bất đắc dĩ lắm vì đoan chắc năm châu không muốn để cho

triều đình nhúng tay vào.

Đặc biệt là Thanh Châu, tất nhiên không bằng lòng.

.....

Vào giấc bình minh, mưa lớn vẫn còn trải rộng, giáp chắn của tất cả mọi người

không chịu nổi axit. Giả như trong nhóm nhân viên đi cùng không có nhân viên

sửa chữa trang bị quân đội, có lẽ giáp chắn nhiều người sẽ bị phá hủy.

Tuy nhiên đoạn đường đi này không tính là khó khăn vì trong phẩm chất đạo

đức đê hèn của ngài Vạn Phu trưởng của họ lại ẩn giấu một phẩm chất cực kỳ

cao quý đầy hiếm thấy – có thể nhanh chóng phân chia chiến lợi phẩm tuyệt

không trì hoãn.

Đợt này cô đã lấy đi 3,000 thi thể của ba con cá mập. Về phần 100,000 Hà Máu

cô lại không mang đi, thay vào đó lại sơ ý lượm mấy trăm con, thậm chí bắt

mấy con sống nhốt trong lồng, không biết muốn làm cái gì.

Thật ra đối với những tu sĩ này mà nói 100 ngàn thi thể Hà Máu và linh hạch là

lợi ích cực lớn, đã đủ cho 1000 người chia nhau, huống chi còn lại chiến lợi

phẩm là 6,000 cái xác trọn vẹn của bọn Cá Mập Ba Đầu.

Phân phối theo lao động, người đóng góp yếu nhất trong hơn một nghìn người

cũng có thể nhận được một khối tài sản khổng lồ, càng không cần nhắc tới

nhóm chủ lực là 300 cấp A và 10 Thầy Cấm Kỵ.

Thật ra họ đâu nghĩ A Điêu hào phóng nhường này. Suy cho cùng 2,600 con ở

đợt ban đầu có khả năng do họ cùng nhau xuất lực, nhưng đợt cuối do A Điêu

sử dụng Hà Máu hẳn hoi, hoàn toàn thuộc về công… từ kế sách xấu xa này và

bọn họ không ra sức tí gì.

Thành ra anh giai hào phóng phải biết! Anh giai là Thiện Tài đồng tử?

Sau này ai nói anh ấy nham hiểm xảo quyệt đê tiện bỉ ổi, tôi liều mạng với

người đó!

(P1)

Nhưng họ không biết suy nghĩ của A Điêu là: Nếu không có hơn 1,000 người

này mình cũng không thể làm được, ngay cả khi mình có đủ điều kiện để lấy

5,000 xác Cá Mập Ba Đầu hoặc chia nhau mấy chục ngàn xác Hà Máu. Không

thể để mấy người này ôm loại cảm giác: một mình tôi cầm nhiều đồ hơn một

ngàn người bọn họ cộng lại.

Thay vào đó mình còn muốn họ cảm thấy mình đã thua thiệt. Như vậy mới có

thể làm cho lòng người hướng về phía mình với xác suất lớn.

Lòng người vốn không đáng mong chờ, càng đừng hy vọng đến cùng bọn họ tự

hiểu rõ, cho rằng việc nào ra việc đó, cho rằng cô nên lấy nhiều mới phải. Dù

giờ họ có nghĩ như vậy nhưng về sau vẫn bất bình, thậm chí cảm thấy mình lợi

dụng bọn họ thoát khỏi sự truy sát của hai tộc quần ma quỷ này.

Mặc dù chính xác là thế thật nhưng sau này họ sẽ nghĩ mình thiếu nợ họ.

Cho nên chỉ có lợi ích mới có thể đánh động bọn họ. Tuy nhiên chủ yếu giờ

mình đang ở trong một tình huống đặc biệt, là phải từ bỏ một số lợi ích để đổi

lấy địa vị danh vọng cũng như hảo cảm.

Xưa giờ con rồng bé ác độc xảo quyệt trí trá không bao giờ chịu nhượng lại lợi

ích xứng đáng trừ phi bất đắc dĩ.

Bồn Cầu: “Cô có chỗ băn khoăn khác mới đúng. Sở dĩ cô muốn có địa vị danh

vọng là vì người bí ẩn A đó?”

A Điêu: “Ừ, tên này có thể liên lạc với một con cá voi lớn để giết tôi, thiếu điều

hù chết tôi. Ngẫm lại mà sợ dữ dằn!”

“Điều này nói rõ cái gì? Chứng tỏ hắn hợp tác vô cùng sâu sắc với ma quỷ và

chỉ dựa vào tu vi cấp thượng Ly Trần là không đủ. Chắc chắn người này có địa

vị cực cao trong năm châu, thậm chí sau lưng có thế lực rất mạnh, khẳng định

không chỉ có một mình hắn. Bây giờ tôi ở trong sáng hắn trong tối, tôi chỉ có

thể dứt bỏ đôi phần lợi ích nhất định để xây dựng một vị trí danh tiếng nhất định

nhằm ngăn chặn những âm mưu do hắn thiết kế trong tương lai.”

Lúc trước vừa mới đến trạm dịch, giả làm X không sao cả, vì nhân viên bên kia

cao lắm cũng chỉ là Thiên Phu trưởng cùng những Thầy Cấm Kỵ không bằng

cô.

Nhưng một khi đối tượng cần đối phó mở rộng đến người bí ẩn A, cô phải cân

nhắc cẩn thận. Bởi vì không những không đủ mạnh để bỏ qua tất cả các mối

quan hệ giữa con người, cô còn phải chơi theo những quy tắc lớn hơn.

Bồn Cầu: “Cô nghi ngờ hắn là người của quân bộ?”

Một câu nói trúng phóc.

A Điêu không hé răng, là đồng ý.

Người này duy trì liên lạc với Hà Lạc nhưng không sợ bị quân bộ điều tra ra

chứng tỏ có khả năng ở trong nhóm lãnh đạo quân bộ, có tín hiệu vệ tinh

chuyên dụng; hoặc hắn có quyền riêng tư, quân đội không tìm được thứ gì dắt

dây tới hắn.

Đối với dạng người như vậy, cô muốn trinh sát ngược lại người ta âu khó càng

thêm khó, chưa kể còn dễ bị quân đội bỏ vào nhóm đối địch.

(P2)

Đã đánh không lại thì… gia nhập thôi!

Cũng thiết lập địa vị và uy tín của mình trong quân đội hệt như thế.

Có điều A Điêu chịu ra máu nhiều như vậy nhưng vẫn có chỗ xoay xở. Chẳng

hạn cô cố tình hỏi Thiên Phu trưởng muốn tăng quân hàm Vạn Phu trưởng lên

Thiếu tướng cần bao nhiêu quân công.

Sau khi Thiên Phu trưởng nói ra con số, A Điêu cố ý nhíu mày, bày vẻ mặt ưu

sầu: “Còn thiếu nhiều như thế.”

Tính tình Thiên Phu trưởng ngay thẳng bèn bảo luôn: “Đại nhân, trận chiến này

toàn là công lao lớn của ngài. Nay ngàI phân phối nhiều tài nguyên như vậy cho

chúng tôi, về sau bị những đồng sự khác trong quân bộ hay tin e là chúng tôi sẽ

bị người ta nhạo báng. Theo lý thuyết ngài lấy một nửa cũng không quá đáng.”

“Lời quái gì vậy!” A Điêu cố tình ăn nói hùng hồn ngay thẳng: “Nếu không có

các anh phối hợp e là việc này sẽ không thành, sao tôi làm thế được?”

Thiên Phu trưởng: “Không thể tính như thế, đánh hố đất vốn là chuyện có hiểm

nguy, sao coi việc phối hợp này như công lao cho được...”

Lúc này đoán chừng những người khác đã tỉnh táo lại từ trong cơn mừng vui vì

bỗng dưng đạt được lợi ích to lớn, nhất thời họ thấy xấu hổ.

Chuyện hợp tác đánh hố đất thật sự có lý lẽ này.

Có một nữ tu sĩ Thầy Cấm Kỵ đề nghị: “Nếu đại nhân thiếu quân công mà trận

chiến này đại thắng do đại nhân bỏ tiền xuất lực ra mưu kế hầu hết, để chúng tôi

chẳng tổn hao tử vong là bao, hay là chúng tôi đưa thi thể cho đại nhân. Về

phần linh hạch, chúng tôi đành mặt dày nhận lấy. Các vị cảm thấy thế nào?”

A Điêu cần lung lạc lòng người của bọn họ, còn những người này lại muốn lấy

lòng cô. Dù gì thực lực cô vượt xa họ, họ lại muốn kết một thiện duyên.

Thế nên cả hai bên đều hài lòng, ai nấy hăm hở.

A Điêu một lần nữa chuyển sang chế độ trà xanh: “Cái này…”

Không được không được, thật sự không được.

Dĩ nhiên vẫn có mấy người mang lòng tham không nỡ, muốn giữ quân công, có

điều tổng thể vẫn nằm trong phạm vi chấp nhận được. Dù gì cân nhắc đôi phần

đã thấy quân công chỉ là đồ thứ yếu so với giá trị của linh hạch, và lúc nói bên

ngoài sẽ không làm họ trông mất mặt, cứ như nằm không cũng thắng.

Vậy... Vậy thì cứ thế thôi.

Thành ra đến cùng A Điêu đã nhận lấy đám thi thể này đồng thời lộ ra vẻ cảm

động.

“Tôi đã rời khỏi nhà rèn luyện một thời gian, đã gặp rất nhiều người tham lam

và quay lưng lại đạo đức, thế mà đâu ngờ có thể quen biết được các bạn. Cái gọi

là tình cảm đồng đội đúng là thứ cả đời khó quên.”

Vốn mọi người chỉ cảm thấy mình ngượng vì mình không biết ý tứ giờ chợt

được A Điêu đánh giá cao như vậy, ai nấy cảm giác đạo đức của bản thân đã

tăng lên, thêm phần thân thiết với cô. Nhất là khi họ thấy dáng vẻ cô dễ dàng

thu lấy một đám lớn thi thể như vậy, họ càng thêm phỏng đoán về bối cảnh của

cô: Không gian trữ vật kh*ng b* như thế thì phải là người nhà nào? Ít nhất

không chỉ có bối cảnh như các gia tộc bá chủ năm châu thôi đâu.

(P3)

Thế là sự gần gũi đó thậm chí còn chân thành hơn.

Trong khoảng thời gian ngắn, tình bạn giữa mọi người gắn bó keo sơn hơn cả.

Chỉ khi nhu cầu về vật chất được đáp ứng thì con người mới nâng cao mức độ

nhu cầu về tinh thần.

Một trận chiến thắng đầy nhẹ nhàng, chém ma giết địch, tình đồng đội, chính

nghĩa hoàn mỹ, đây mới là chân lý của đội khai hoang!

Sau khi hoàn tất phân phối chiến lợi phẩm, hơn 1,000 người cho +++...

Ngoài mặt A Điêu bình tĩnh mang tư thế của lãnh đạo thế thôi, chứ thật ra trong

lòng cô đang đắc ý nhảy múa: Úi chà chà, đưa bọn họ xử ma quỷ đã nhận được

20 triệu năng lực niệm, bây giờ phân phối chiến lợi phẩm lại thêm một đợt.

40 triệu năng lực niệm.

Cộng với 6 triệu ban đầu, giờ đã có 46 triệu!!

Nhanh lên nhanh lên, nhanh mặc váy cỏ của tôi, bật nhạc múa một điệu thôi!

Mặc dù thiếu không ít linh hạch, song tối thiểu đạt được càng nhiều quân công

và năng lực niệm, đồng thời còn làm đám người này cảm kích tôi hướng về tôi,

coi như không lỗ.

Âu yếm 404! Quả nhiên mày sẽ không thoát khỏi vuốt rồng của tao!

Bồn Cầu: “???”

Thiệt cho nó quá, nó những tưởng A Điêu uất ức bèn nhường lại lợi ích vì

người bí ẩn A thật, té ra vừa quay đầu cái đã thấy người này tính toán biến động

về tình cảm của những người này sít sao như than tổ ong.

“Phía trước là trạm dịch Số 3 thưa đại nhân. Chúng ta sẽ đến ngay.”

“Được rồi, mấy anh đi đi.”

“???”

“Mặc dù tôi là Vạn Phu trưởng nhưng dù sao vẫn không phải là nhân viên quân

bộ. Hơn nữa thế lực bên phía vùng biển phía Nam rất hỗn tạp, các anh trực

thuộc Thanh Châu trong khi lại có những nhân viên quân bộ từ các châu khác.

Giả như khi ấy bọn họ biết được trận chiến này, cần phân chia chiến lợi phẩm

của tôi, chẳng lẽ tôi lại chống lại những người này sao? Còn tôi thì đâu dám bật

lại. Không bằng tách ra với các anh ở chỗ này. Đúng rồi, ngoại trừ Thiên Phu

trưởng có thể báo cáo sự thật cho cấp trên, những người còn lại tốt nhất hợp tác

giữ vững lợi ích. Nếu có người hỏi thì cứ nói các anh liều chết và hỗ trợ nhau

chém giết, tử thương thảm trọng, chật vật chạy trốn… Bằng không phiền phức

rất nhiều.”

Cô không mang tính cách đứng cùng một trận doanh mang theo một đám người

làm tí việc là đã dung nhập bản thân mình vào trong quần thể đó. Chính cô tự

giải quyết vấn đề, lấy được lợi ích, trừ khi xuất phát từ sự cân nhắc của chính

cô, còn không đừng hòng có ai móc được tiền trên người cô.

Có vẻ Thiên Phu trưởng không ngờ A Điêu lại nhìn thấu đáo như vậy, hắn hơi

lúng túng, muốn nói quân đoàn bên mình tuyệt đối sẽ không làm thế. Tuy nhiên

vừa nghĩ đến chuyện của các châu khác, hắn chẳng dám đánh cược.

“Vậy làm sao đại nhân đổi quân công được?”

(P4)

Với sự tôn trọng, hắn vẫn gọi cô là đại nhân hệt như bấy giờ cô thật sự là cấp

trên của hắn mà không phải là nhân viên ngoài biên chế.

Nếu thực lực không nói lên tất cả mọi thứ, vậy thì chiến công lại có thể.

Hắn thật lòng kính sợ người ta.

“Chờ sau này đã. Cục diện bên khu B này quá bất ổn, lòng người rục rịch, ngoại

trừ cấp trên đặt câu hỏi, những thứ khác đừng nhắc nhiều đến tôi, tôi là người

khiêm tốn!”

“Còn có các anh em ở đây, cứ cẩn thận là hơn, chờ mong sau này còn có thể

chiến đấu chung với các bạn, hẹn ngày gặp lại!”

Cô xua tay cản lại, phóng khoáng rời đi.

Một mặt mọi người vừa bùi ngùi mãi thôi, một mặt họ lại dựng lên lòng đề

phòng.

Đại nhân nói đúng, chính xác cần cẩn thận.

Con người có xu hướng chết trong tay của người khác.

“Nhưng mà thật sự hy vọng lần sau còn có thể chiến đâu chung với anh.”

“Đại nhân Thiên Phu trưởng, khi nào anh đuổi tới cấp lớn, có thể mời anh ấy tới

đây không?”

Thiên Phu trưởng: “...”

Anh nghĩ tôi không muốn chắc? Thế nhưng với địa vị thấp hèn của tôi thì nói

đơn giản là không làm được đâu!

....

A Điêu không dám đến trạm dịch khác và cũng có ý e dè người bí ẩn A.

Bởi vì cô không chắc liệu người ta có hay tin cá voi lớn chết không, và rồi

người ta có liên tưởng tới cô hay chăng. Một khi đã như vậy còn chả bằng tạm

thời ẩn náu, phát triển một đợt nữa rồi bàn tiếp.

Về phần vì sao không trở về Hải Thiên Nhất Sắc, đó là do đoan chắc bên đó

cũng có con mắt của người ta. Cô đâu xác định được liệu mình có thể ẩn nấp

tránh ánh mắt cho được. Nếu là không âu người ta lại sắp xếp mai phục giết cô,

cô cứng rắn vẫn không biết có vượt qua nổi không.

Thế là vẫn nên cần có tài nguyên bèn phát triển ngay lập tức.

Chỉ có thật sự mạnh mẽ mới chống lại nhiều rủi ro hơn.

A Điêu tìm được một hòn đảo hoang vắng về phía Đông Nam từ trạm dịch Số 3

này. Ước chừng chốn này đã bị ma quỷ tàn phá bừa bãi, một mảng hỗn độn

hoang vắng, nơi nơi đều là phòng ốc hỏng hốc và xương người chết. A Điêu tìm

được một cái hang sâu do người trước từng đào, lấy ra không gian Thực Thể

Gieo Linh ở bên trong đó và chui vào.

Tới tới tới, con rồng bé ác độc sẽ đếm tiền tiền tiền.

--------------------

Tác giả có lời muốn nói:

Tạm thời đừng chờ buổi trưa, hôm qua sinh nhật nên có chuyện hỏng hóc mà tôi

lại không lưu bản thảo nên không cách gì lên lịch trước, chờ tôi tỉnh ngủ rồi mới

gõ chữ được, đừng chờ tới giữa trưa vì có lẽ 5 giờ chiều tôi mới đăng thêm phần

tiếp. Cảm ơn lời chúc sinh nhật, vé Bá Vương và chất lỏng dinh dưỡng ngày

hôm qua của tất cả mọi người; tôi đã lấy tiền để mua cá luộc ăn. Bên ngoài mưa

lớn làm tôi lười đi ra ngoài quá. Qua một cái sinh nhật vẫn không nói cho ai biết

mãi tới 10 giờ tối mới gửi lên trong vòng bạn bè tạo cảm giác hình thức thôi. Có

điều tôi cảm thấy không tệ lắm, có người gửi ngay phong bì đỏ cho tôi nữa đó,

ha ha ha. Cuộc sống là như vậy, không cần nhiều bạn bè, đủ là được. Cũng chúc

tất cả mọi người có một cuộc sống như ý, yêu yêu!

Sau Khi Linh Khí Trở LạiTác giả: Bàn CápTruyện Dị Năng, Truyện Hài Hước, Truyện Khoa Huyễn *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Lịch Thiên Hà năm 983 của Đế quốc Đường Tống, ở khu vực kinh tế kém cỏi nhất vùng Bắc Bộ vẫn còn lẹt đẹt những ngôi làng hẻo lánh. Nơi đây rừng thiêng nước độc*, phong thuỷ xấu miễn chê. Cái nơi này rách nát đến nỗi chim bay trên trời cũng muốn quẹo vào ị cho vài bãi. Lại chả có phong cảnh gì cho đẹp. Ngay cả những phi thuyền phải quá cảnh ở đây cũng muốn bay cho cao, vọt cho lẹ. (Rừng thiêng nước độc: Nơi rừng núi âm u, xa xôi, hẻo lánh, khí hậu khắc nghiệt, dễ mắc các bệnh nguy hiểm.) Dân số địa phương thì giảm mạnh qua từng năm, chính phủ lại còn lấy lý do bảo vệ môi trường thiên nhiên hoang dã vốn có của Kỳ Sơn để cắt giảm ngân sách trùng tu thị trấn cùng làng mạc nơi đây. Cứ thế cũng được gần trăm năm rồi. Kỳ Sơn ở vùng Bắc Cương được bao quanh bởi những rặng thông. Tiết trời đang vào thu, trên nhánh cây tằm già nằm bên rìa vách núi cao dựng đứng, có một… Ba phút sau, hết thảy đã kết thúc trong biển, máu nhuộm trăm dặm, sóng cảmãnh liệt và điên cuồng.Khi khám nghiệm thi thể xong, A Điêu trực tiếp thu lại linh năng, đạp lên côngcụ bay, nói với mọi người hãy còn hưng phấn: “Rời khỏi đây ngay lập tức.”Mọi người hiểu rõ. Chốn này bùng nổ một cuộc chiến khốc liệt như vậy, mùimáu quá nặng rất dễ dẫn các ma quỷ khác đến.“Đi!”Một đám tu sĩ hóa thành tia sáng bay đi theo A Điêu. Đúng thật chẳng mấy chốctrạm dịch này bị đông đảo ma quỷ bao vây tàn sát. Chưa kể với quy mô của đámma quỷ này thì dù có là 10 A Điêu vẫn không xử nổi.A Điêu cảm ứng được hơi thở đám ma quỷ này bèn khẽ nhíu mày.Khoảng cách xa như vậy mà vẫn còn hơi thở mãnh liệt quá, nhiều ma quỷ nhưthế sao?Nếu tình hình ở khu B không ổn định, đặc biệt khi nếu mưa axit này không cáchnào dừng, rất có thể nó sẽ sớm biến thành một khu A khác.Đến lúc đó vùng biển năm châu phía Nam sẽ không phòng nổi, hoặc điều phốitất cả binh lực của năm châu tới đây, hoặc chỉ có thể mời binh mã triều đình.Mỗi tội như thế là khi bất đắc dĩ lắm vì đoan chắc năm châu không muốn để chotriều đình nhúng tay vào.Đặc biệt là Thanh Châu, tất nhiên không bằng lòng......Vào giấc bình minh, mưa lớn vẫn còn trải rộng, giáp chắn của tất cả mọi ngườikhông chịu nổi axit. Giả như trong nhóm nhân viên đi cùng không có nhân viênsửa chữa trang bị quân đội, có lẽ giáp chắn nhiều người sẽ bị phá hủy.Tuy nhiên đoạn đường đi này không tính là khó khăn vì trong phẩm chất đạođức đê hèn của ngài Vạn Phu trưởng của họ lại ẩn giấu một phẩm chất cực kỳcao quý đầy hiếm thấy – có thể nhanh chóng phân chia chiến lợi phẩm tuyệtkhông trì hoãn.Đợt này cô đã lấy đi 3,000 thi thể của ba con cá mập. Về phần 100,000 Hà Máucô lại không mang đi, thay vào đó lại sơ ý lượm mấy trăm con, thậm chí bắtmấy con sống nhốt trong lồng, không biết muốn làm cái gì.Thật ra đối với những tu sĩ này mà nói 100 ngàn thi thể Hà Máu và linh hạch làlợi ích cực lớn, đã đủ cho 1000 người chia nhau, huống chi còn lại chiến lợiphẩm là 6,000 cái xác trọn vẹn của bọn Cá Mập Ba Đầu.Phân phối theo lao động, người đóng góp yếu nhất trong hơn một nghìn ngườicũng có thể nhận được một khối tài sản khổng lồ, càng không cần nhắc tớinhóm chủ lực là 300 cấp A và 10 Thầy Cấm Kỵ.Thật ra họ đâu nghĩ A Điêu hào phóng nhường này. Suy cho cùng 2,600 con ởđợt ban đầu có khả năng do họ cùng nhau xuất lực, nhưng đợt cuối do A Điêusử dụng Hà Máu hẳn hoi, hoàn toàn thuộc về công… từ kế sách xấu xa này vàbọn họ không ra sức tí gì.Thành ra anh giai hào phóng phải biết! Anh giai là Thiện Tài đồng tử?Sau này ai nói anh ấy nham hiểm xảo quyệt đê tiện bỉ ổi, tôi liều mạng vớingười đó!(P1)Nhưng họ không biết suy nghĩ của A Điêu là: Nếu không có hơn 1,000 ngườinày mình cũng không thể làm được, ngay cả khi mình có đủ điều kiện để lấy5,000 xác Cá Mập Ba Đầu hoặc chia nhau mấy chục ngàn xác Hà Máu. Khôngthể để mấy người này ôm loại cảm giác: một mình tôi cầm nhiều đồ hơn mộtngàn người bọn họ cộng lại.Thay vào đó mình còn muốn họ cảm thấy mình đã thua thiệt. Như vậy mới cóthể làm cho lòng người hướng về phía mình với xác suất lớn.Lòng người vốn không đáng mong chờ, càng đừng hy vọng đến cùng bọn họ tựhiểu rõ, cho rằng việc nào ra việc đó, cho rằng cô nên lấy nhiều mới phải. Dùgiờ họ có nghĩ như vậy nhưng về sau vẫn bất bình, thậm chí cảm thấy mình lợidụng bọn họ thoát khỏi sự truy sát của hai tộc quần ma quỷ này.Mặc dù chính xác là thế thật nhưng sau này họ sẽ nghĩ mình thiếu nợ họ.Cho nên chỉ có lợi ích mới có thể đánh động bọn họ. Tuy nhiên chủ yếu giờmình đang ở trong một tình huống đặc biệt, là phải từ bỏ một số lợi ích để đổilấy địa vị danh vọng cũng như hảo cảm.Xưa giờ con rồng bé ác độc xảo quyệt trí trá không bao giờ chịu nhượng lại lợiích xứng đáng trừ phi bất đắc dĩ.Bồn Cầu: “Cô có chỗ băn khoăn khác mới đúng. Sở dĩ cô muốn có địa vị danhvọng là vì người bí ẩn A đó?”A Điêu: “Ừ, tên này có thể liên lạc với một con cá voi lớn để giết tôi, thiếu điềuhù chết tôi. Ngẫm lại mà sợ dữ dằn!”“Điều này nói rõ cái gì? Chứng tỏ hắn hợp tác vô cùng sâu sắc với ma quỷ vàchỉ dựa vào tu vi cấp thượng Ly Trần là không đủ. Chắc chắn người này có địavị cực cao trong năm châu, thậm chí sau lưng có thế lực rất mạnh, khẳng địnhkhông chỉ có một mình hắn. Bây giờ tôi ở trong sáng hắn trong tối, tôi chỉ cóthể dứt bỏ đôi phần lợi ích nhất định để xây dựng một vị trí danh tiếng nhất địnhnhằm ngăn chặn những âm mưu do hắn thiết kế trong tương lai.”Lúc trước vừa mới đến trạm dịch, giả làm X không sao cả, vì nhân viên bên kiacao lắm cũng chỉ là Thiên Phu trưởng cùng những Thầy Cấm Kỵ không bằngcô.Nhưng một khi đối tượng cần đối phó mở rộng đến người bí ẩn A, cô phải cânnhắc cẩn thận. Bởi vì không những không đủ mạnh để bỏ qua tất cả các mốiquan hệ giữa con người, cô còn phải chơi theo những quy tắc lớn hơn.Bồn Cầu: “Cô nghi ngờ hắn là người của quân bộ?”Một câu nói trúng phóc.A Điêu không hé răng, là đồng ý.Người này duy trì liên lạc với Hà Lạc nhưng không sợ bị quân bộ điều tra rachứng tỏ có khả năng ở trong nhóm lãnh đạo quân bộ, có tín hiệu vệ tinhchuyên dụng; hoặc hắn có quyền riêng tư, quân đội không tìm được thứ gì dắtdây tới hắn.Đối với dạng người như vậy, cô muốn trinh sát ngược lại người ta âu khó càngthêm khó, chưa kể còn dễ bị quân đội bỏ vào nhóm đối địch.(P2)Đã đánh không lại thì… gia nhập thôi!Cũng thiết lập địa vị và uy tín của mình trong quân đội hệt như thế.Có điều A Điêu chịu ra máu nhiều như vậy nhưng vẫn có chỗ xoay xở. Chẳnghạn cô cố tình hỏi Thiên Phu trưởng muốn tăng quân hàm Vạn Phu trưởng lênThiếu tướng cần bao nhiêu quân công.Sau khi Thiên Phu trưởng nói ra con số, A Điêu cố ý nhíu mày, bày vẻ mặt ưusầu: “Còn thiếu nhiều như thế.”Tính tình Thiên Phu trưởng ngay thẳng bèn bảo luôn: “Đại nhân, trận chiến nàytoàn là công lao lớn của ngài. Nay ngàI phân phối nhiều tài nguyên như vậy chochúng tôi, về sau bị những đồng sự khác trong quân bộ hay tin e là chúng tôi sẽbị người ta nhạo báng. Theo lý thuyết ngài lấy một nửa cũng không quá đáng.”“Lời quái gì vậy!” A Điêu cố tình ăn nói hùng hồn ngay thẳng: “Nếu không cócác anh phối hợp e là việc này sẽ không thành, sao tôi làm thế được?”Thiên Phu trưởng: “Không thể tính như thế, đánh hố đất vốn là chuyện có hiểmnguy, sao coi việc phối hợp này như công lao cho được...”Lúc này đoán chừng những người khác đã tỉnh táo lại từ trong cơn mừng vui vìbỗng dưng đạt được lợi ích to lớn, nhất thời họ thấy xấu hổ.Chuyện hợp tác đánh hố đất thật sự có lý lẽ này.Có một nữ tu sĩ Thầy Cấm Kỵ đề nghị: “Nếu đại nhân thiếu quân công mà trậnchiến này đại thắng do đại nhân bỏ tiền xuất lực ra mưu kế hầu hết, để chúng tôichẳng tổn hao tử vong là bao, hay là chúng tôi đưa thi thể cho đại nhân. Vềphần linh hạch, chúng tôi đành mặt dày nhận lấy. Các vị cảm thấy thế nào?”A Điêu cần lung lạc lòng người của bọn họ, còn những người này lại muốn lấylòng cô. Dù gì thực lực cô vượt xa họ, họ lại muốn kết một thiện duyên.Thế nên cả hai bên đều hài lòng, ai nấy hăm hở.A Điêu một lần nữa chuyển sang chế độ trà xanh: “Cái này…”Không được không được, thật sự không được.Dĩ nhiên vẫn có mấy người mang lòng tham không nỡ, muốn giữ quân công, cóđiều tổng thể vẫn nằm trong phạm vi chấp nhận được. Dù gì cân nhắc đôi phầnđã thấy quân công chỉ là đồ thứ yếu so với giá trị của linh hạch, và lúc nói bênngoài sẽ không làm họ trông mất mặt, cứ như nằm không cũng thắng.Vậy... Vậy thì cứ thế thôi.Thành ra đến cùng A Điêu đã nhận lấy đám thi thể này đồng thời lộ ra vẻ cảmđộng.“Tôi đã rời khỏi nhà rèn luyện một thời gian, đã gặp rất nhiều người tham lamvà quay lưng lại đạo đức, thế mà đâu ngờ có thể quen biết được các bạn. Cái gọilà tình cảm đồng đội đúng là thứ cả đời khó quên.”Vốn mọi người chỉ cảm thấy mình ngượng vì mình không biết ý tứ giờ chợtđược A Điêu đánh giá cao như vậy, ai nấy cảm giác đạo đức của bản thân đãtăng lên, thêm phần thân thiết với cô. Nhất là khi họ thấy dáng vẻ cô dễ dàngthu lấy một đám lớn thi thể như vậy, họ càng thêm phỏng đoán về bối cảnh củacô: Không gian trữ vật kh*ng b* như thế thì phải là người nhà nào? Ít nhấtkhông chỉ có bối cảnh như các gia tộc bá chủ năm châu thôi đâu.(P3)Thế là sự gần gũi đó thậm chí còn chân thành hơn.Trong khoảng thời gian ngắn, tình bạn giữa mọi người gắn bó keo sơn hơn cả.Chỉ khi nhu cầu về vật chất được đáp ứng thì con người mới nâng cao mức độnhu cầu về tinh thần.Một trận chiến thắng đầy nhẹ nhàng, chém ma giết địch, tình đồng đội, chínhnghĩa hoàn mỹ, đây mới là chân lý của đội khai hoang!Sau khi hoàn tất phân phối chiến lợi phẩm, hơn 1,000 người cho +++...Ngoài mặt A Điêu bình tĩnh mang tư thế của lãnh đạo thế thôi, chứ thật ra tronglòng cô đang đắc ý nhảy múa: Úi chà chà, đưa bọn họ xử ma quỷ đã nhận được20 triệu năng lực niệm, bây giờ phân phối chiến lợi phẩm lại thêm một đợt.40 triệu năng lực niệm.Cộng với 6 triệu ban đầu, giờ đã có 46 triệu!!Nhanh lên nhanh lên, nhanh mặc váy cỏ của tôi, bật nhạc múa một điệu thôi!Mặc dù thiếu không ít linh hạch, song tối thiểu đạt được càng nhiều quân côngvà năng lực niệm, đồng thời còn làm đám người này cảm kích tôi hướng về tôi,coi như không lỗ.Âu yếm 404! Quả nhiên mày sẽ không thoát khỏi vuốt rồng của tao!Bồn Cầu: “???”Thiệt cho nó quá, nó những tưởng A Điêu uất ức bèn nhường lại lợi ích vìngười bí ẩn A thật, té ra vừa quay đầu cái đã thấy người này tính toán biến độngvề tình cảm của những người này sít sao như than tổ ong.“Phía trước là trạm dịch Số 3 thưa đại nhân. Chúng ta sẽ đến ngay.”“Được rồi, mấy anh đi đi.”“???”“Mặc dù tôi là Vạn Phu trưởng nhưng dù sao vẫn không phải là nhân viên quânbộ. Hơn nữa thế lực bên phía vùng biển phía Nam rất hỗn tạp, các anh trựcthuộc Thanh Châu trong khi lại có những nhân viên quân bộ từ các châu khác.Giả như khi ấy bọn họ biết được trận chiến này, cần phân chia chiến lợi phẩmcủa tôi, chẳng lẽ tôi lại chống lại những người này sao? Còn tôi thì đâu dám bậtlại. Không bằng tách ra với các anh ở chỗ này. Đúng rồi, ngoại trừ Thiên Phutrưởng có thể báo cáo sự thật cho cấp trên, những người còn lại tốt nhất hợp tácgiữ vững lợi ích. Nếu có người hỏi thì cứ nói các anh liều chết và hỗ trợ nhauchém giết, tử thương thảm trọng, chật vật chạy trốn… Bằng không phiền phứcrất nhiều.”Cô không mang tính cách đứng cùng một trận doanh mang theo một đám ngườilàm tí việc là đã dung nhập bản thân mình vào trong quần thể đó. Chính cô tựgiải quyết vấn đề, lấy được lợi ích, trừ khi xuất phát từ sự cân nhắc của chínhcô, còn không đừng hòng có ai móc được tiền trên người cô.Có vẻ Thiên Phu trưởng không ngờ A Điêu lại nhìn thấu đáo như vậy, hắn hơilúng túng, muốn nói quân đoàn bên mình tuyệt đối sẽ không làm thế. Tuy nhiênvừa nghĩ đến chuyện của các châu khác, hắn chẳng dám đánh cược.“Vậy làm sao đại nhân đổi quân công được?”(P4)Với sự tôn trọng, hắn vẫn gọi cô là đại nhân hệt như bấy giờ cô thật sự là cấptrên của hắn mà không phải là nhân viên ngoài biên chế.Nếu thực lực không nói lên tất cả mọi thứ, vậy thì chiến công lại có thể.Hắn thật lòng kính sợ người ta.“Chờ sau này đã. Cục diện bên khu B này quá bất ổn, lòng người rục rịch, ngoạitrừ cấp trên đặt câu hỏi, những thứ khác đừng nhắc nhiều đến tôi, tôi là ngườikhiêm tốn!”“Còn có các anh em ở đây, cứ cẩn thận là hơn, chờ mong sau này còn có thểchiến đấu chung với các bạn, hẹn ngày gặp lại!”Cô xua tay cản lại, phóng khoáng rời đi.Một mặt mọi người vừa bùi ngùi mãi thôi, một mặt họ lại dựng lên lòng đềphòng.Đại nhân nói đúng, chính xác cần cẩn thận.Con người có xu hướng chết trong tay của người khác.“Nhưng mà thật sự hy vọng lần sau còn có thể chiến đâu chung với anh.”“Đại nhân Thiên Phu trưởng, khi nào anh đuổi tới cấp lớn, có thể mời anh ấy tớiđây không?”Thiên Phu trưởng: “...”Anh nghĩ tôi không muốn chắc? Thế nhưng với địa vị thấp hèn của tôi thì nóiđơn giản là không làm được đâu!....A Điêu không dám đến trạm dịch khác và cũng có ý e dè người bí ẩn A.Bởi vì cô không chắc liệu người ta có hay tin cá voi lớn chết không, và rồingười ta có liên tưởng tới cô hay chăng. Một khi đã như vậy còn chả bằng tạmthời ẩn náu, phát triển một đợt nữa rồi bàn tiếp.Về phần vì sao không trở về Hải Thiên Nhất Sắc, đó là do đoan chắc bên đócũng có con mắt của người ta. Cô đâu xác định được liệu mình có thể ẩn nấptránh ánh mắt cho được. Nếu là không âu người ta lại sắp xếp mai phục giết cô,cô cứng rắn vẫn không biết có vượt qua nổi không.Thế là vẫn nên cần có tài nguyên bèn phát triển ngay lập tức.Chỉ có thật sự mạnh mẽ mới chống lại nhiều rủi ro hơn.A Điêu tìm được một hòn đảo hoang vắng về phía Đông Nam từ trạm dịch Số 3này. Ước chừng chốn này đã bị ma quỷ tàn phá bừa bãi, một mảng hỗn độnhoang vắng, nơi nơi đều là phòng ốc hỏng hốc và xương người chết. A Điêu tìmđược một cái hang sâu do người trước từng đào, lấy ra không gian Thực ThểGieo Linh ở bên trong đó và chui vào.Tới tới tới, con rồng bé ác độc sẽ đếm tiền tiền tiền.--------------------Tác giả có lời muốn nói:Tạm thời đừng chờ buổi trưa, hôm qua sinh nhật nên có chuyện hỏng hóc mà tôilại không lưu bản thảo nên không cách gì lên lịch trước, chờ tôi tỉnh ngủ rồi mớigõ chữ được, đừng chờ tới giữa trưa vì có lẽ 5 giờ chiều tôi mới đăng thêm phầntiếp. Cảm ơn lời chúc sinh nhật, vé Bá Vương và chất lỏng dinh dưỡng ngàyhôm qua của tất cả mọi người; tôi đã lấy tiền để mua cá luộc ăn. Bên ngoài mưalớn làm tôi lười đi ra ngoài quá. Qua một cái sinh nhật vẫn không nói cho ai biếtmãi tới 10 giờ tối mới gửi lên trong vòng bạn bè tạo cảm giác hình thức thôi. Cóđiều tôi cảm thấy không tệ lắm, có người gửi ngay phong bì đỏ cho tôi nữa đó,ha ha ha. Cuộc sống là như vậy, không cần nhiều bạn bè, đủ là được. Cũng chúctất cả mọi người có một cuộc sống như ý, yêu yêu!

Chương 122: Chương 122