"Aaaa" một tiếng hét oanh liệt vang lên. "Có chuyện gì vậy?" Cố Thanh Hàn vội vã bật dậy. Đây không phải là giọng của em gái nàng sao? Xảy ra chuyện gì? "Chị xem, chị xem, Tiểu Mạc mua được vé đến xem buổi họp báo ra mắt của phim nè", vừa nói vừa quơ quơ hai tấm vé trước mặt nàng, "Vậy là Tiểu Mạc sắp được gặp Lam tỷ rồi, nữ thần của lòng em, aaaa...&%##@&¥" Cố Tiểu Mạc thích thú reo hò, tay còn lại cầm một tấm poster to bự của Triệu Lam chạy vòng vòng, hí hoáy tìm băng dính dán vào bức tường ngay phòng khách. Căn bản là không thèm để ý đến vẻ mặt mờ mịt chưa tỉnh ngủ của chị mình. Con bé này, lại bày trò gì nữa đây? Hửm, từ từ? Triệu Lam sao? Hừ, lại là cô ta. Đúng là âm hồn không tiêu tán. Cố Thanh Hàn mỗi lần nghe thấy tên người phụ nữ này liền nổi cáu, nàng gằn giọng, "Triệu Lam, Triệu Lam, lúc nào cũng Triệu Lam, em không nhắc đến cô ta không được à? Lại còn vung tiền tham gia mấy cái sự kiện của cô ta nữa. Em dư tiền tiền quá ha? Chị nói em hoài mà em cứ..." "Hứ, biết…
Chương 5: 5: Vô Tình Nhìn Thấy
Từ Địch Thành YêuTác giả: Tỉnh Dã TưTruyện Bách Hợp, Truyện Hài Hước"Aaaa" một tiếng hét oanh liệt vang lên. "Có chuyện gì vậy?" Cố Thanh Hàn vội vã bật dậy. Đây không phải là giọng của em gái nàng sao? Xảy ra chuyện gì? "Chị xem, chị xem, Tiểu Mạc mua được vé đến xem buổi họp báo ra mắt của phim nè", vừa nói vừa quơ quơ hai tấm vé trước mặt nàng, "Vậy là Tiểu Mạc sắp được gặp Lam tỷ rồi, nữ thần của lòng em, aaaa...&%##@&¥" Cố Tiểu Mạc thích thú reo hò, tay còn lại cầm một tấm poster to bự của Triệu Lam chạy vòng vòng, hí hoáy tìm băng dính dán vào bức tường ngay phòng khách. Căn bản là không thèm để ý đến vẻ mặt mờ mịt chưa tỉnh ngủ của chị mình. Con bé này, lại bày trò gì nữa đây? Hửm, từ từ? Triệu Lam sao? Hừ, lại là cô ta. Đúng là âm hồn không tiêu tán. Cố Thanh Hàn mỗi lần nghe thấy tên người phụ nữ này liền nổi cáu, nàng gằn giọng, "Triệu Lam, Triệu Lam, lúc nào cũng Triệu Lam, em không nhắc đến cô ta không được à? Lại còn vung tiền tham gia mấy cái sự kiện của cô ta nữa. Em dư tiền tiền quá ha? Chị nói em hoài mà em cứ..." "Hứ, biết… Mới sáng sớm, Cố Thanh Hàn còn đang bận đánh cờ với Đế Thích đã bị Cố Tiểu Mạc lôi từ trong mộng dậy.Nàng ngơ ngác nhìn đồng hồ rồi lại nhìn Tiểu Mạc, mắt nhắm mắt mở lều thều, "Ủa hôm nay em đi học hả?"Cố Tiểu Mạc vội lắc đầu, "Hôm nay Tiểu Mạc không đi học, hôm nay chủ nhật mà""Ơ hơ~", Cố Thanh Hàn lấy tay che miệng ngáp một cái, dụi dụi mắt, "Thế em dậy sớm như vậy làm gì?""Đi họp báo a, hôm nay có buổi họp báo của Lam tỷ.Tiểu Mạc nói với chị rồi mà"Trời má, tầm 10 giờ họp báo mới diễn ra, mới hơn 6 giờ sáng mà cưng dậy chi sớm vậy?"Còn sớm mà Tiểu Mạc, để chị ngủ chút đi", Cố Thanh Hàn lại gục xuống giường, chăn êm nệm ấm như vậy ai mà nỡ rời xa cơ chứ.Ngày xưa nàng đi học vẫn luôn đợi đánh trống vào tiết rồi mới thò đầu vào lớp, nói thẳng ra nàng chịu đến trường đã là may lắm rồi.Nhưng được cái thành tích học tập của Cố Thanh Hàn không hề tệ, người thành công luôn có lối đi riêng, hehe."Ay, không được không được, chị mà ngủ nữa lỡ ngủ tới trưa luôn rồi sao? Chị ngồi dậy", Cố Tiểu Mạc lay lay cánh tay Cố Thanh Hàn.Hôm khai giảng chị ấy cũng nói là ngủ thêm một lát rồi sẽ dậy đưa mình đi học.Cuối cùng thì sao, mới ngày đầu nhận lớp đã bị giáo viên và bạn bè nhớ tên chỉ vì đến trễ.Cố Tiểu Mạc xin thề, sẽ không bao giờ tin tưởng mấy câu như: "Lát chị dậy liền", "Chị ngủ chút nữa thôi" của chị ấy nữa.Cảm thấy gọi mãi mà Cố Thanh Hàn vẫn quấn chăn như cá mặn, Cố Tiểu Mạc ra sức kéo cái chăn khỏi người "con sâu lười" kia, "Tiểu Thanh Hàn mau ngồi dậyyyy""Á á á Tiểu Mạc, Tiểu Mạc, chị dậy liền nè, đừng...đừng có kéo nữa..."Cố Thanh Hàn trong mộng đẹp cũng bị kinh hãi.Tiểu tổ tông này không biết vô tình hay cố ý, nắm cái chăn thôi còn tiện tay kẹp luôn cái quần của nàng, suýt chút nữa là quần lìa khỏi.
Mới sáng sớm, Cố Thanh Hàn còn đang bận đánh cờ với Đế Thích đã bị Cố Tiểu Mạc lôi từ trong mộng dậy.
Nàng ngơ ngác nhìn đồng hồ rồi lại nhìn Tiểu Mạc, mắt nhắm mắt mở lều thều, "Ủa hôm nay em đi học hả?"
Cố Tiểu Mạc vội lắc đầu, "Hôm nay Tiểu Mạc không đi học, hôm nay chủ nhật mà"
"Ơ hơ~", Cố Thanh Hàn lấy tay che miệng ngáp một cái, dụi dụi mắt, "Thế em dậy sớm như vậy làm gì?"
"Đi họp báo a, hôm nay có buổi họp báo của Lam tỷ.
Tiểu Mạc nói với chị rồi mà"
Trời má, tầm 10 giờ họp báo mới diễn ra, mới hơn 6 giờ sáng mà cưng dậy chi sớm vậy?
"Còn sớm mà Tiểu Mạc, để chị ngủ chút đi", Cố Thanh Hàn lại gục xuống giường, chăn êm nệm ấm như vậy ai mà nỡ rời xa cơ chứ.
Ngày xưa nàng đi học vẫn luôn đợi đánh trống vào tiết rồi mới thò đầu vào lớp, nói thẳng ra nàng chịu đến trường đã là may lắm rồi.
Nhưng được cái thành tích học tập của Cố Thanh Hàn không hề tệ, người thành công luôn có lối đi riêng, hehe.
"Ay, không được không được, chị mà ngủ nữa lỡ ngủ tới trưa luôn rồi sao? Chị ngồi dậy", Cố Tiểu Mạc lay lay cánh tay Cố Thanh Hàn.
Hôm khai giảng chị ấy cũng nói là ngủ thêm một lát rồi sẽ dậy đưa mình đi học.
Cuối cùng thì sao, mới ngày đầu nhận lớp đã bị giáo viên và bạn bè nhớ tên chỉ vì đến trễ.
Cố Tiểu Mạc xin thề, sẽ không bao giờ tin tưởng mấy câu như: "Lát chị dậy liền", "Chị ngủ chút nữa thôi" của chị ấy nữa.
Cảm thấy gọi mãi mà Cố Thanh Hàn vẫn quấn chăn như cá mặn, Cố Tiểu Mạc ra sức kéo cái chăn khỏi người "con sâu lười" kia, "Tiểu Thanh Hàn mau ngồi dậyyyy"
"Á á á Tiểu Mạc, Tiểu Mạc, chị dậy liền nè, đừng...đừng có kéo nữa..."
Cố Thanh Hàn trong mộng đẹp cũng bị kinh hãi.
Tiểu tổ tông này không biết vô tình hay cố ý, nắm cái chăn thôi còn tiện tay kẹp luôn cái quần của nàng, suýt chút nữa là quần lìa khỏi.
Từ Địch Thành YêuTác giả: Tỉnh Dã TưTruyện Bách Hợp, Truyện Hài Hước"Aaaa" một tiếng hét oanh liệt vang lên. "Có chuyện gì vậy?" Cố Thanh Hàn vội vã bật dậy. Đây không phải là giọng của em gái nàng sao? Xảy ra chuyện gì? "Chị xem, chị xem, Tiểu Mạc mua được vé đến xem buổi họp báo ra mắt của phim nè", vừa nói vừa quơ quơ hai tấm vé trước mặt nàng, "Vậy là Tiểu Mạc sắp được gặp Lam tỷ rồi, nữ thần của lòng em, aaaa...&%##@&¥" Cố Tiểu Mạc thích thú reo hò, tay còn lại cầm một tấm poster to bự của Triệu Lam chạy vòng vòng, hí hoáy tìm băng dính dán vào bức tường ngay phòng khách. Căn bản là không thèm để ý đến vẻ mặt mờ mịt chưa tỉnh ngủ của chị mình. Con bé này, lại bày trò gì nữa đây? Hửm, từ từ? Triệu Lam sao? Hừ, lại là cô ta. Đúng là âm hồn không tiêu tán. Cố Thanh Hàn mỗi lần nghe thấy tên người phụ nữ này liền nổi cáu, nàng gằn giọng, "Triệu Lam, Triệu Lam, lúc nào cũng Triệu Lam, em không nhắc đến cô ta không được à? Lại còn vung tiền tham gia mấy cái sự kiện của cô ta nữa. Em dư tiền tiền quá ha? Chị nói em hoài mà em cứ..." "Hứ, biết… Mới sáng sớm, Cố Thanh Hàn còn đang bận đánh cờ với Đế Thích đã bị Cố Tiểu Mạc lôi từ trong mộng dậy.Nàng ngơ ngác nhìn đồng hồ rồi lại nhìn Tiểu Mạc, mắt nhắm mắt mở lều thều, "Ủa hôm nay em đi học hả?"Cố Tiểu Mạc vội lắc đầu, "Hôm nay Tiểu Mạc không đi học, hôm nay chủ nhật mà""Ơ hơ~", Cố Thanh Hàn lấy tay che miệng ngáp một cái, dụi dụi mắt, "Thế em dậy sớm như vậy làm gì?""Đi họp báo a, hôm nay có buổi họp báo của Lam tỷ.Tiểu Mạc nói với chị rồi mà"Trời má, tầm 10 giờ họp báo mới diễn ra, mới hơn 6 giờ sáng mà cưng dậy chi sớm vậy?"Còn sớm mà Tiểu Mạc, để chị ngủ chút đi", Cố Thanh Hàn lại gục xuống giường, chăn êm nệm ấm như vậy ai mà nỡ rời xa cơ chứ.Ngày xưa nàng đi học vẫn luôn đợi đánh trống vào tiết rồi mới thò đầu vào lớp, nói thẳng ra nàng chịu đến trường đã là may lắm rồi.Nhưng được cái thành tích học tập của Cố Thanh Hàn không hề tệ, người thành công luôn có lối đi riêng, hehe."Ay, không được không được, chị mà ngủ nữa lỡ ngủ tới trưa luôn rồi sao? Chị ngồi dậy", Cố Tiểu Mạc lay lay cánh tay Cố Thanh Hàn.Hôm khai giảng chị ấy cũng nói là ngủ thêm một lát rồi sẽ dậy đưa mình đi học.Cuối cùng thì sao, mới ngày đầu nhận lớp đã bị giáo viên và bạn bè nhớ tên chỉ vì đến trễ.Cố Tiểu Mạc xin thề, sẽ không bao giờ tin tưởng mấy câu như: "Lát chị dậy liền", "Chị ngủ chút nữa thôi" của chị ấy nữa.Cảm thấy gọi mãi mà Cố Thanh Hàn vẫn quấn chăn như cá mặn, Cố Tiểu Mạc ra sức kéo cái chăn khỏi người "con sâu lười" kia, "Tiểu Thanh Hàn mau ngồi dậyyyy""Á á á Tiểu Mạc, Tiểu Mạc, chị dậy liền nè, đừng...đừng có kéo nữa..."Cố Thanh Hàn trong mộng đẹp cũng bị kinh hãi.Tiểu tổ tông này không biết vô tình hay cố ý, nắm cái chăn thôi còn tiện tay kẹp luôn cái quần của nàng, suýt chút nữa là quần lìa khỏi.