Đại Hạ, biên giới phía bắc. Tuyết chồng lên nhau, gió lạnh như dao cắt. Giờ phút này, mấy vạn binh sĩ mặc quân phục đứng ở trong băng tuyết, thần sắc ngưng trọng, hai mắt đỏ như máu. Dường như tất cả đều đang tích tụ lửa giận và sát khí. Đây là Bắc Dã Quân của quân bộ Đại Hạ, quanh năm trấn thủ ở nơi khổ hàn này, là đơn vị có tỷ lệ hy sinh cao nhất trong đại quân Đại Hạ. Trước mặt đám đông, có một chiếc quan tài màu đen trang trọng được phủ lên bởi quốc kỳ Đại Hạ. Một lão nhân mặc quân phục đứng trước đó, trên vai có ba ngôi sao, mặc dù nhiệt độ rất thấp nhưng ông ta không cảm thấy lạnh chút nào. Vừa mở miệng, thanh âm liền bao phủ toàn trường: “Quân bộ số 1, truy tặng nguyên đại đội trưởng đặc chủng quân dã chiến bắc cảnh, Đại tá Mạc Phàm là anh hùng chiến đấu cấp quốc gia hạng nhất, truy phong quân hàm thiếu tướng quân, cùng...!Danh hiệu liệt sĩ.” Khi ông lão nói đến bốn chữ cuối cùng, giọng nói của ông trầm xuống, rất nhiều binh sĩ trong đội hình Bắc Dã đều đã rơi nước mắt! Gió bắc…

Chương 21: 21: Ngươi Ngươi Dám

Binh Vương Trở VềTác giả: Bán Thân Cho Tư BảnTruyện Đô ThịĐại Hạ, biên giới phía bắc. Tuyết chồng lên nhau, gió lạnh như dao cắt. Giờ phút này, mấy vạn binh sĩ mặc quân phục đứng ở trong băng tuyết, thần sắc ngưng trọng, hai mắt đỏ như máu. Dường như tất cả đều đang tích tụ lửa giận và sát khí. Đây là Bắc Dã Quân của quân bộ Đại Hạ, quanh năm trấn thủ ở nơi khổ hàn này, là đơn vị có tỷ lệ hy sinh cao nhất trong đại quân Đại Hạ. Trước mặt đám đông, có một chiếc quan tài màu đen trang trọng được phủ lên bởi quốc kỳ Đại Hạ. Một lão nhân mặc quân phục đứng trước đó, trên vai có ba ngôi sao, mặc dù nhiệt độ rất thấp nhưng ông ta không cảm thấy lạnh chút nào. Vừa mở miệng, thanh âm liền bao phủ toàn trường: “Quân bộ số 1, truy tặng nguyên đại đội trưởng đặc chủng quân dã chiến bắc cảnh, Đại tá Mạc Phàm là anh hùng chiến đấu cấp quốc gia hạng nhất, truy phong quân hàm thiếu tướng quân, cùng...!Danh hiệu liệt sĩ.” Khi ông lão nói đến bốn chữ cuối cùng, giọng nói của ông trầm xuống, rất nhiều binh sĩ trong đội hình Bắc Dã đều đã rơi nước mắt! Gió bắc… Nhưng mà, đúng lúc này, cửa chính nhà bọn họ bị một cước đá văng! Thậm chí, cả cánh cửa chống trộm cũng rơi xuống và đập mạnh xuống sàn!Đứng ở cửa là một người đàn ông đi giày vải, mặc áo choàng dài, phía sau là hai hàng đồ đệ trẻ tuổi mặc quần áo.luyện công.Đại sư của Bắc An, Hàn Hà Duyên!"Hàn...!Hàn đại sư, sao ngươi lại tới đây?" Trương Kim Cương không thể tin mà hỏi.Giờ phút này Hàn Hà Duyên xuất hiện ở đây, chắc chắn không phải là chuyện tốt.Hàn Hà Duyên nhìn lướt qua ba người, sắc mặt âm trầm, cười lạnh nói: “Cuộc đối thoại vừa rồi của các ngươi đều bị ta nghe được, xem ra các ngươi đối với Mạc tiên sinh còn có rất nhiều bất mãn?”Hàn Hà Duyên nói xong, ho khan hai tiếng.Một cước kia của Mạc Phàm làm Hàn Hà Duyên bị thương nặng, trong vòng một hai tháng tới vẫn chưa thể hoàn toàn bình phục.Trong tất cả những người có mặt trong tiệc cưới, chỉ có Hàn Hà Duyên hiểu rõ thực lực của Mạc Phàm.Sở dĩ bây giờ ông ta còn có thể đứng ở đây, chính là phải cảm ơn Mạc Phàm đã không giết!Thời gian dưỡng thương, Hàn Hà Duyên biết chuyện vợ chồng Tống Lương Minh đã quỳ xuống trước mặt Mạc Phàm, lập tức kinh ngạc nhảy khỏi giường, càng thêm kính sợ người thần bí này!Từ đầu đến cuối, Hàn Hà Duyên chưa bao giờ nghĩ đến việc trả thù - đây là bản chất khuất phục kẻ mạnh của võ giả!"Đương nhiên là chúng tôi bất mãn hẳn! Chúng tôi nuôi Hạ Thiên Kỳ nhiều năm như vậy, nó không biết tìm đâu ra một dã nhân, lấy oán báo ân chúng tôi.Ha ha, sớm biết như vậy, năm đó ta nên đem hai chị em nó bán vào câu lạc bộ nào đó để tiếp khách lấy tiền cho rồi!” Lý Hỉ Yến cất tiếng.Rất hiển nhiên, bà ta vẫn còn không nhận rõ tình huống hiện tại.Vẻ mặt của Hàn Hà Duyên càng trở nên u ám hơn."Theo hắn thấy, nếu không phải Trương Kim Cương cố ép.gả Hạ Thiên Kỳ vào Tống gia, như vậy cũng sẽ không phát sinh chuyện kế tiếp, chính ông cũng sẽ không đá trúng tấm thiết này!Hàn Hà Duyên hôm nay đến đây, vừa muốn lấy lòng Mạc.Phàm, cũng là để trút giận!“Người đâu, tát bà ấy cho ta” Hàn Hà Duyên nhìn chăm chăm Lý Hỉ Yến, trong mắt tràn đầy chán ghét, thanh âm lạnh lùng:“Tát đến khi bà ấy không thể nói được nữa mới dừng!”"Ngươi...!Ngươi dám...!Lý Hỉ Yến không nghĩ tới đối phương nói động thủ liền động thủ, theo bản năng lui về phía sau hai bước."Ta có cái gì không dám? Đây cũng chỉ là khai vị mà thôi." Hàn Hà Duyên cười lạnh nói.Một đệ tử của hắn liền đi tới, trực tiếp đem Lý Hỉ Yến đè trên mặt đất, hung tăng tát trái, tát phải.Trong lúc nhất thời, âm thanh "ba ba ba" vang lên không dứt, khiến người nghe đều run rẩy!Sau hơn chục cái tát, Lý HỈ Yến cũng đã hoa mắt, mơ màng.Mặt bà ta sưng vù, bê bết máu, trông rất kinh khủng!Thế nhưng, Hàn Hà Duyên không kêu dừng lại, đệ tử kia vẫn một mực tát! Chờ sau khi Lý Hỉ Yến tỉnh lại, não ít nhất cũng phải bị chấn động nhẹ."Trương Kim Cương sợ đến toàn thân run rẩy, vội vàng quỳ trên mặt đất, vội vàng quỳ xuống đất:“Hàn đại sư, xin hãy buông tha cho chúng tôi, mặc dù tôi là cậu ruột của Hạ Thiên Kỳ, nhưng mà...""Nhưng cái gì?" Hàn Hà Duyên cười lạnh hai tiếng, đá Trương Kim Cương ngã xuống đất.Gã ta lại lật đật bò dậy, quỳ trên đất liên tục cầu xin "Nghe nói Mạc tiên sinh cho ngươi một tuần, nếu như còn không trả lại tiền trợ cấp, sẽ đánh gãy chân các ngươi, phảikhông?” Hàn Hà Duyên hỏi.Nghe được những lời này, toàn thân Trương Kim Cương càng thêm run rẩy.“Bây giờ đã là ngày thứ tám?” Hàn Hà Duyên läc đầu, mỉa mai nhìn Trương Kim Cương:“Mạc tiên sinh tâm tình nhân hậu, không đành lòng động thủ với các ngươi.Vậy cứ để ta làm việc này thay đi!”.

Nhưng mà, đúng lúc này, cửa chính nhà bọn họ bị một cước đá văng! Thậm chí, cả cánh cửa chống trộm cũng rơi xuống và đập mạnh xuống sàn!

Đứng ở cửa là một người đàn ông đi giày vải, mặc áo choàng dài, phía sau là hai hàng đồ đệ trẻ tuổi mặc quần áo.

luyện công.

Đại sư của Bắc An, Hàn Hà Duyên!

"Hàn...!Hàn đại sư, sao ngươi lại tới đây?" Trương Kim Cương không thể tin mà hỏi.

Giờ phút này Hàn Hà Duyên xuất hiện ở đây, chắc chắn không phải là chuyện tốt.

Hàn Hà Duyên nhìn lướt qua ba người, sắc mặt âm trầm, cười lạnh nói: “Cuộc đối thoại vừa rồi của các ngươi đều bị ta nghe được, xem ra các ngươi đối với Mạc tiên sinh còn có rất nhiều bất mãn?”

Hàn Hà Duyên nói xong, ho khan hai tiếng.

Một cước kia của Mạc Phàm làm Hàn Hà Duyên bị thương nặng, trong vòng một hai tháng tới vẫn chưa thể hoàn toàn bình phục.

Trong tất cả những người có mặt trong tiệc cưới, chỉ có Hàn Hà Duyên hiểu rõ thực lực của Mạc Phàm.

Sở dĩ bây giờ ông ta còn có thể đứng ở đây, chính là phải cảm ơn Mạc Phàm đã không giết!

Thời gian dưỡng thương, Hàn Hà Duyên biết chuyện vợ chồng Tống Lương Minh đã quỳ xuống trước mặt Mạc Phàm, lập tức kinh ngạc nhảy khỏi giường, càng thêm kính sợ người thần bí này!

Từ đầu đến cuối, Hàn Hà Duyên chưa bao giờ nghĩ đến việc trả thù - đây là bản chất khuất phục kẻ mạnh của võ giả!

"Đương nhiên là chúng tôi bất mãn hẳn! Chúng tôi nuôi Hạ Thiên Kỳ nhiều năm như vậy, nó không biết tìm đâu ra một dã nhân, lấy oán báo ân chúng tôi.

Ha ha, sớm biết như vậy, năm đó ta nên đem hai chị em nó bán vào câu lạc bộ nào đó để tiếp khách lấy tiền cho rồi!” Lý Hỉ Yến cất tiếng.

Rất hiển nhiên, bà ta vẫn còn không nhận rõ tình huống hiện tại.

Vẻ mặt của Hàn Hà Duyên càng trở nên u ám hơn.

"Theo hắn thấy, nếu không phải Trương Kim Cương cố ép.

gả Hạ Thiên Kỳ vào Tống gia, như vậy cũng sẽ không phát sinh chuyện kế tiếp, chính ông cũng sẽ không đá trúng tấm thiết này!

Hàn Hà Duyên hôm nay đến đây, vừa muốn lấy lòng Mạc.

Phàm, cũng là để trút giận!

“Người đâu, tát bà ấy cho ta” Hàn Hà Duyên nhìn chăm chăm Lý Hỉ Yến, trong mắt tràn đầy chán ghét, thanh âm lạnh lùng:

“Tát đến khi bà ấy không thể nói được nữa mới dừng!”

"Ngươi...!Ngươi dám...!Lý Hỉ Yến không nghĩ tới đối phương nói động thủ liền động thủ, theo bản năng lui về phía sau hai bước.

"Ta có cái gì không dám? Đây cũng chỉ là khai vị mà thôi." Hàn Hà Duyên cười lạnh nói.

Một đệ tử của hắn liền đi tới, trực tiếp đem Lý Hỉ Yến đè trên mặt đất, hung tăng tát trái, tát phải.

Trong lúc nhất thời, âm thanh "ba ba ba" vang lên không dứt, khiến người nghe đều run rẩy!

Sau hơn chục cái tát, Lý HỈ Yến cũng đã hoa mắt, mơ màng.

Mặt bà ta sưng vù, bê bết máu, trông rất kinh khủng!

Thế nhưng, Hàn Hà Duyên không kêu dừng lại, đệ tử kia vẫn một mực tát! Chờ sau khi Lý Hỉ Yến tỉnh lại, não ít nhất cũng phải bị chấn động nhẹ.

"Trương Kim Cương sợ đến toàn thân run rẩy, vội vàng quỳ trên mặt đất, vội vàng quỳ xuống đất:

“Hàn đại sư, xin hãy buông tha cho chúng tôi, mặc dù tôi là cậu ruột của Hạ Thiên Kỳ, nhưng mà..."

"Nhưng cái gì?" Hàn Hà Duyên cười lạnh hai tiếng, đá Trương Kim Cương ngã xuống đất.

Gã ta lại lật đật bò dậy, quỳ trên đất liên tục cầu xin "Nghe nói Mạc tiên sinh cho ngươi một tuần, nếu như còn không trả lại tiền trợ cấp, sẽ đánh gãy chân các ngươi, phải

không?” Hàn Hà Duyên hỏi.

Nghe được những lời này, toàn thân Trương Kim Cương càng thêm run rẩy.

“Bây giờ đã là ngày thứ tám?” Hàn Hà Duyên läc đầu, mỉa mai nhìn Trương Kim Cương:

“Mạc tiên sinh tâm tình nhân hậu, không đành lòng động thủ với các ngươi.

Vậy cứ để ta làm việc này thay đi!”.

Binh Vương Trở VềTác giả: Bán Thân Cho Tư BảnTruyện Đô ThịĐại Hạ, biên giới phía bắc. Tuyết chồng lên nhau, gió lạnh như dao cắt. Giờ phút này, mấy vạn binh sĩ mặc quân phục đứng ở trong băng tuyết, thần sắc ngưng trọng, hai mắt đỏ như máu. Dường như tất cả đều đang tích tụ lửa giận và sát khí. Đây là Bắc Dã Quân của quân bộ Đại Hạ, quanh năm trấn thủ ở nơi khổ hàn này, là đơn vị có tỷ lệ hy sinh cao nhất trong đại quân Đại Hạ. Trước mặt đám đông, có một chiếc quan tài màu đen trang trọng được phủ lên bởi quốc kỳ Đại Hạ. Một lão nhân mặc quân phục đứng trước đó, trên vai có ba ngôi sao, mặc dù nhiệt độ rất thấp nhưng ông ta không cảm thấy lạnh chút nào. Vừa mở miệng, thanh âm liền bao phủ toàn trường: “Quân bộ số 1, truy tặng nguyên đại đội trưởng đặc chủng quân dã chiến bắc cảnh, Đại tá Mạc Phàm là anh hùng chiến đấu cấp quốc gia hạng nhất, truy phong quân hàm thiếu tướng quân, cùng...!Danh hiệu liệt sĩ.” Khi ông lão nói đến bốn chữ cuối cùng, giọng nói của ông trầm xuống, rất nhiều binh sĩ trong đội hình Bắc Dã đều đã rơi nước mắt! Gió bắc… Nhưng mà, đúng lúc này, cửa chính nhà bọn họ bị một cước đá văng! Thậm chí, cả cánh cửa chống trộm cũng rơi xuống và đập mạnh xuống sàn!Đứng ở cửa là một người đàn ông đi giày vải, mặc áo choàng dài, phía sau là hai hàng đồ đệ trẻ tuổi mặc quần áo.luyện công.Đại sư của Bắc An, Hàn Hà Duyên!"Hàn...!Hàn đại sư, sao ngươi lại tới đây?" Trương Kim Cương không thể tin mà hỏi.Giờ phút này Hàn Hà Duyên xuất hiện ở đây, chắc chắn không phải là chuyện tốt.Hàn Hà Duyên nhìn lướt qua ba người, sắc mặt âm trầm, cười lạnh nói: “Cuộc đối thoại vừa rồi của các ngươi đều bị ta nghe được, xem ra các ngươi đối với Mạc tiên sinh còn có rất nhiều bất mãn?”Hàn Hà Duyên nói xong, ho khan hai tiếng.Một cước kia của Mạc Phàm làm Hàn Hà Duyên bị thương nặng, trong vòng một hai tháng tới vẫn chưa thể hoàn toàn bình phục.Trong tất cả những người có mặt trong tiệc cưới, chỉ có Hàn Hà Duyên hiểu rõ thực lực của Mạc Phàm.Sở dĩ bây giờ ông ta còn có thể đứng ở đây, chính là phải cảm ơn Mạc Phàm đã không giết!Thời gian dưỡng thương, Hàn Hà Duyên biết chuyện vợ chồng Tống Lương Minh đã quỳ xuống trước mặt Mạc Phàm, lập tức kinh ngạc nhảy khỏi giường, càng thêm kính sợ người thần bí này!Từ đầu đến cuối, Hàn Hà Duyên chưa bao giờ nghĩ đến việc trả thù - đây là bản chất khuất phục kẻ mạnh của võ giả!"Đương nhiên là chúng tôi bất mãn hẳn! Chúng tôi nuôi Hạ Thiên Kỳ nhiều năm như vậy, nó không biết tìm đâu ra một dã nhân, lấy oán báo ân chúng tôi.Ha ha, sớm biết như vậy, năm đó ta nên đem hai chị em nó bán vào câu lạc bộ nào đó để tiếp khách lấy tiền cho rồi!” Lý Hỉ Yến cất tiếng.Rất hiển nhiên, bà ta vẫn còn không nhận rõ tình huống hiện tại.Vẻ mặt của Hàn Hà Duyên càng trở nên u ám hơn."Theo hắn thấy, nếu không phải Trương Kim Cương cố ép.gả Hạ Thiên Kỳ vào Tống gia, như vậy cũng sẽ không phát sinh chuyện kế tiếp, chính ông cũng sẽ không đá trúng tấm thiết này!Hàn Hà Duyên hôm nay đến đây, vừa muốn lấy lòng Mạc.Phàm, cũng là để trút giận!“Người đâu, tát bà ấy cho ta” Hàn Hà Duyên nhìn chăm chăm Lý Hỉ Yến, trong mắt tràn đầy chán ghét, thanh âm lạnh lùng:“Tát đến khi bà ấy không thể nói được nữa mới dừng!”"Ngươi...!Ngươi dám...!Lý Hỉ Yến không nghĩ tới đối phương nói động thủ liền động thủ, theo bản năng lui về phía sau hai bước."Ta có cái gì không dám? Đây cũng chỉ là khai vị mà thôi." Hàn Hà Duyên cười lạnh nói.Một đệ tử của hắn liền đi tới, trực tiếp đem Lý Hỉ Yến đè trên mặt đất, hung tăng tát trái, tát phải.Trong lúc nhất thời, âm thanh "ba ba ba" vang lên không dứt, khiến người nghe đều run rẩy!Sau hơn chục cái tát, Lý HỈ Yến cũng đã hoa mắt, mơ màng.Mặt bà ta sưng vù, bê bết máu, trông rất kinh khủng!Thế nhưng, Hàn Hà Duyên không kêu dừng lại, đệ tử kia vẫn một mực tát! Chờ sau khi Lý Hỉ Yến tỉnh lại, não ít nhất cũng phải bị chấn động nhẹ."Trương Kim Cương sợ đến toàn thân run rẩy, vội vàng quỳ trên mặt đất, vội vàng quỳ xuống đất:“Hàn đại sư, xin hãy buông tha cho chúng tôi, mặc dù tôi là cậu ruột của Hạ Thiên Kỳ, nhưng mà...""Nhưng cái gì?" Hàn Hà Duyên cười lạnh hai tiếng, đá Trương Kim Cương ngã xuống đất.Gã ta lại lật đật bò dậy, quỳ trên đất liên tục cầu xin "Nghe nói Mạc tiên sinh cho ngươi một tuần, nếu như còn không trả lại tiền trợ cấp, sẽ đánh gãy chân các ngươi, phảikhông?” Hàn Hà Duyên hỏi.Nghe được những lời này, toàn thân Trương Kim Cương càng thêm run rẩy.“Bây giờ đã là ngày thứ tám?” Hàn Hà Duyên läc đầu, mỉa mai nhìn Trương Kim Cương:“Mạc tiên sinh tâm tình nhân hậu, không đành lòng động thủ với các ngươi.Vậy cứ để ta làm việc này thay đi!”.

Chương 21: 21: Ngươi Ngươi Dám