“Nghi phạm Trần Vũ uống rượu say xỉn, lái xe gây tai nạn khiến ba người chết và làm bị thương một người. Xét thấy tình tiết vụ án nghiêm trọng, phán tội tử hình, lập tức thực thi!” Tại pháp trường Thập Lý Hà năm ở ngoại ô thành phố Phong Lăng, có vài tên tử tù đang xếp thành một hàng dài. Ngày xưa pháp trường Thập Lý Hà là một chiến trường cổ, đến thời cận đại được chuyển làm pháp trường. Vậy nền, nơi này dù là ban ngày hay ban đêm đều có bầu không khí đầy u ám, lạnh gáy. Trần Vũ bị đeo còng tay, đứng ở chính giữa đám tử tù kia. Khi súng giơ lên, cơ thể của anh cũng sợ hãi đến phát run. “Cậu cứ yên tâm mà ra đi nhé Trần Vũ, tớ sẽ chăm sóc cho Thanh Uyển và đứa con chưa ra đời của cậu thật tốt” Người anh em thân thiết tên Chu Lâm của anh nói với vẻ mặt đầy đau đớn. “Những người kia không phải bị tôi đâm chết, tôi bị người †a vu oan” Đột nhiên Trần Vũ cố găng kêu thất thanh. Anh đang bộc lộ hết sự sợ hãi trong lòng mình ngay khi đối mặt với cái chết. Nhưng bây giờ, chứng cứ đã rõ ràng…
Chương 190: Đừng có mơ
Cao Thủ Y ĐạoTác giả: Cửu CaTruyện Đô Thị“Nghi phạm Trần Vũ uống rượu say xỉn, lái xe gây tai nạn khiến ba người chết và làm bị thương một người. Xét thấy tình tiết vụ án nghiêm trọng, phán tội tử hình, lập tức thực thi!” Tại pháp trường Thập Lý Hà năm ở ngoại ô thành phố Phong Lăng, có vài tên tử tù đang xếp thành một hàng dài. Ngày xưa pháp trường Thập Lý Hà là một chiến trường cổ, đến thời cận đại được chuyển làm pháp trường. Vậy nền, nơi này dù là ban ngày hay ban đêm đều có bầu không khí đầy u ám, lạnh gáy. Trần Vũ bị đeo còng tay, đứng ở chính giữa đám tử tù kia. Khi súng giơ lên, cơ thể của anh cũng sợ hãi đến phát run. “Cậu cứ yên tâm mà ra đi nhé Trần Vũ, tớ sẽ chăm sóc cho Thanh Uyển và đứa con chưa ra đời của cậu thật tốt” Người anh em thân thiết tên Chu Lâm của anh nói với vẻ mặt đầy đau đớn. “Những người kia không phải bị tôi đâm chết, tôi bị người †a vu oan” Đột nhiên Trần Vũ cố găng kêu thất thanh. Anh đang bộc lộ hết sự sợ hãi trong lòng mình ngay khi đối mặt với cái chết. Nhưng bây giờ, chứng cứ đã rõ ràng… "Cô chủ của tập đoàn Lâm thị, Lâm Thanh Nguyệt chúc mừng Hạnh Lâm Cư trở lại."Lại thêm một đoàn xe sang trọng nữa ghé qua, ngay sau đó, giọng nói êm tai của Lâm Thanh Nguyệt vọng tới."Là cô chủ của Lâm thị kìa." "Bốn gia tộc lớn đã tới hai, kinh thật.""Ông Triệu cũng nổi tiếng ghê ta." Bầu không khí xung quanh lại trở nên náo nhiệt.Tiếp đó lần lượt là Hoàng Diệc Cường và Trâu Đại Long, người nào đến cũng vui vẻ chúc mừng, còn không quên tặng kèm lẵng hoa hoặc băng rôn, thế nên chỉ lát sau, trong Hạnh Lâm Cư đã giăng đầu lời chúc.Mặt mày ông Triệu tươi roi rói, lịch sự cảm ơn từng người một, sau đó mời họ lên lầu hai nghỉ ngơi.Vẻ mặt của Chu Hồng Nho dần trở nên khó coi, nhóm người này gần như đại diện cho cả nửa Phong Lăng rồi còn gì. Là đối thủ một mất một còn của ông Triệu, ông ta cứ tưởng trải qua mấy năm bạo bệnh, mạng lưới quan hệ của ông Triệu đã bị thu hẹp nhiều rồi chứ, ai ngờ mà vẫn còn rất nhiều người nể mặt lão già chết tiệt đó như vậy đâu chứ?"Ha ha, ông Triệu à, tính ra thì ông cũng là sao Bắc Đẩu của giới y học Phong Lăng, thế mà sao chẳng thèm báo một tiếng cho tôi hay chuyện Hạnh Lâm Cư khai trương trở lại vậy?" Chợt, tiếng cười sang sảng từ đâu vọng tới, theo sau đó là một người đàn ông hơn bốn mươi tuổi bước xuống từ một chiếc A6.Chiếc A6 này vô cùng quen thuộc với Chu Hồng Nho, vì đó là xe của Lý Văn Quang, cục trưởng mới nhậm chức của cục quản lý dược thuộc bộ y tế."Cục trưởng Lý, sao ông lại tới đây?" Chu Hồng Nho. ngạc nhiên hỏi, mặc dù những người ban nấy đều là nhân vật có máu mặt ở Phong Lăng, nhưng với người trong giới y học thì còn thua xa người trước mặt, bởi vì ông ta là ông lớn của bộ y tế đó."Cục trưởng Lý?" Ông Triệu ngơ ngẩn. Ông ấy thật sự không quen biết gì Lý Văn Quang, hai người chưa từng chạm mặt lần nào, sao giờ ông ta lại xuất hiện ở đây chứ?"Ha ha, chúc mừng ông Triệu nhé." Lý Văn Quang nhiệt tình bắt tay với ông Triệu: "Phong Lăng là nguồn cội của thuốc đông y, sau này giới y học Phong Lăng nhờ. cả vào ông Triệu đấy." "Chào cục trưởng Lý." Ông Triệu vội gật đầu chào: "Chút chuyện nhỏ thế này mà ông cũng nể mặt tới chúc mừng, thật quý hóa quá.""Sao lại là chuyện nhỏ chứ? Với sự trở lại của ông Triệu, không ngoa khi nói giới đông y Phong Lăng như hổ thêm cánh đó." Lý Văn Quang vừa cười to vừa nói, rồi còn quay đầu bảo: "Tiểu Trần đấy à, lúc cục trưởng Chu còn tại chức từng nhiều lần nhắc tới cậu đấy.""Chào cục trưởng Lý, hạnh ngộ." Trần Vũ mỉm cười gật đầu.Trước khi cựu cục trưởng Chu Trì thăng chức từng nhắc tới Trần Vũ không ít lần, thế nên Lý Văn Quang mới biết anh, hôm nay cũng là nể mặt anh nên mới tới."Tiểu Trần cũng là nhân tài hiếm có trong giới trung y ha, xem ra sau này Phong Lăng phải dựa hết vào hai người rồi." Lý Văn Quang híp mắt cười, sau đó ghé sát vào tai Trần Vũ nói nhỏ: "Tiểu Trần à, cục trưởng Chu từng nói y thuật của cậu cực cao, xem tướng cũng rất chuẩn, đúng không? Có gì lát nữa ghé qua nhà tôi một chút, hai ta tâm sự vài lời ha?”"Được cục trưởng Chu cất nhắc như vậy, tôi rất vui, xin cục trưởng Lý yên tâm, chắc chắn chốc nữa tôi sẽ ghé nhà ông một chuyến mà." Trần Vũ cười nói."Ha ha, tốt lắm, mọi người bận chuyện của mình tiếp đi, tôi lên trước." Lý Văn Quang vừa cười vừa đi lên lầu hai. Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
"Cô chủ của tập đoàn Lâm thị, Lâm Thanh Nguyệt chúc mừng Hạnh Lâm Cư trở lại."
Lại thêm một đoàn xe sang trọng nữa ghé qua, ngay sau đó, giọng nói êm tai của Lâm Thanh Nguyệt vọng tới.
"Là cô chủ của Lâm thị kìa." "Bốn gia tộc lớn đã tới hai, kinh thật."
"Ông Triệu cũng nổi tiếng ghê ta." Bầu không khí xung quanh lại trở nên náo nhiệt.
Tiếp đó lần lượt là Hoàng Diệc Cường và Trâu Đại Long, người nào đến cũng vui vẻ chúc mừng, còn không quên tặng kèm lẵng hoa hoặc băng rôn, thế nên chỉ lát sau, trong Hạnh Lâm Cư đã giăng đầu lời chúc.
Mặt mày ông Triệu tươi roi rói, lịch sự cảm ơn từng người một, sau đó mời họ lên lầu hai nghỉ ngơi.
Vẻ mặt của Chu Hồng Nho dần trở nên khó coi, nhóm người này gần như đại diện cho cả nửa Phong Lăng rồi còn gì. Là đối thủ một mất một còn của ông Triệu, ông ta cứ tưởng trải qua mấy năm bạo bệnh, mạng lưới quan hệ của ông Triệu đã bị thu hẹp nhiều rồi chứ, ai ngờ mà vẫn còn rất nhiều người nể mặt lão già chết tiệt đó như vậy đâu chứ?
"Ha ha, ông Triệu à, tính ra thì ông cũng là sao Bắc Đẩu của giới y học Phong Lăng, thế mà sao chẳng thèm báo một tiếng cho tôi hay chuyện Hạnh Lâm Cư khai trương trở lại vậy?" Chợt, tiếng cười sang sảng từ đâu vọng tới, theo sau đó là một người đàn ông hơn bốn mươi tuổi bước xuống từ một chiếc A6.
Chiếc A6 này vô cùng quen thuộc với Chu Hồng Nho, vì đó là xe của Lý Văn Quang, cục trưởng mới nhậm chức của cục quản lý dược thuộc bộ y tế.
"Cục trưởng Lý, sao ông lại tới đây?" Chu Hồng Nho. ngạc nhiên hỏi, mặc dù những người ban nấy đều là nhân vật có máu mặt ở Phong Lăng, nhưng với người trong giới y học thì còn thua xa người trước mặt, bởi vì ông ta là ông lớn của bộ y tế đó.
"Cục trưởng Lý?" Ông Triệu ngơ ngẩn. Ông ấy thật sự không quen biết gì Lý Văn Quang, hai người chưa từng chạm mặt lần nào, sao giờ ông ta lại xuất hiện ở đây chứ?
"Ha ha, chúc mừng ông Triệu nhé." Lý Văn Quang nhiệt tình bắt tay với ông Triệu: "Phong Lăng là nguồn cội của thuốc đông y, sau này giới y học Phong Lăng nhờ. cả vào ông Triệu đấy."
"Chào cục trưởng Lý." Ông Triệu vội gật đầu chào: "Chút chuyện nhỏ thế này mà ông cũng nể mặt tới chúc mừng, thật quý hóa quá."
"Sao lại là chuyện nhỏ chứ? Với sự trở lại của ông Triệu, không ngoa khi nói giới đông y Phong Lăng như hổ thêm cánh đó." Lý Văn Quang vừa cười to vừa nói, rồi còn quay đầu bảo: "Tiểu Trần đấy à, lúc cục trưởng Chu còn tại chức từng nhiều lần nhắc tới cậu đấy."
"Chào cục trưởng Lý, hạnh ngộ." Trần Vũ mỉm cười gật đầu.
Trước khi cựu cục trưởng Chu Trì thăng chức từng nhắc tới Trần Vũ không ít lần, thế nên Lý Văn Quang mới biết anh, hôm nay cũng là nể mặt anh nên mới tới.
"Tiểu Trần cũng là nhân tài hiếm có trong giới trung y ha, xem ra sau này Phong Lăng phải dựa hết vào hai người rồi." Lý Văn Quang híp mắt cười, sau đó ghé sát vào tai Trần Vũ nói nhỏ: "Tiểu Trần à, cục trưởng Chu từng nói y thuật của cậu cực cao, xem tướng cũng rất chuẩn, đúng không? Có gì lát nữa ghé qua nhà tôi một chút, hai ta tâm sự vài lời ha?”
"Được cục trưởng Chu cất nhắc như vậy, tôi rất vui, xin cục trưởng Lý yên tâm, chắc chắn chốc nữa tôi sẽ ghé nhà ông một chuyến mà." Trần Vũ cười nói.
"Ha ha, tốt lắm, mọi người bận chuyện của mình tiếp đi, tôi lên trước." Lý Văn Quang vừa cười vừa đi lên lầu hai.
Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Cao Thủ Y ĐạoTác giả: Cửu CaTruyện Đô Thị“Nghi phạm Trần Vũ uống rượu say xỉn, lái xe gây tai nạn khiến ba người chết và làm bị thương một người. Xét thấy tình tiết vụ án nghiêm trọng, phán tội tử hình, lập tức thực thi!” Tại pháp trường Thập Lý Hà năm ở ngoại ô thành phố Phong Lăng, có vài tên tử tù đang xếp thành một hàng dài. Ngày xưa pháp trường Thập Lý Hà là một chiến trường cổ, đến thời cận đại được chuyển làm pháp trường. Vậy nền, nơi này dù là ban ngày hay ban đêm đều có bầu không khí đầy u ám, lạnh gáy. Trần Vũ bị đeo còng tay, đứng ở chính giữa đám tử tù kia. Khi súng giơ lên, cơ thể của anh cũng sợ hãi đến phát run. “Cậu cứ yên tâm mà ra đi nhé Trần Vũ, tớ sẽ chăm sóc cho Thanh Uyển và đứa con chưa ra đời của cậu thật tốt” Người anh em thân thiết tên Chu Lâm của anh nói với vẻ mặt đầy đau đớn. “Những người kia không phải bị tôi đâm chết, tôi bị người †a vu oan” Đột nhiên Trần Vũ cố găng kêu thất thanh. Anh đang bộc lộ hết sự sợ hãi trong lòng mình ngay khi đối mặt với cái chết. Nhưng bây giờ, chứng cứ đã rõ ràng… "Cô chủ của tập đoàn Lâm thị, Lâm Thanh Nguyệt chúc mừng Hạnh Lâm Cư trở lại."Lại thêm một đoàn xe sang trọng nữa ghé qua, ngay sau đó, giọng nói êm tai của Lâm Thanh Nguyệt vọng tới."Là cô chủ của Lâm thị kìa." "Bốn gia tộc lớn đã tới hai, kinh thật.""Ông Triệu cũng nổi tiếng ghê ta." Bầu không khí xung quanh lại trở nên náo nhiệt.Tiếp đó lần lượt là Hoàng Diệc Cường và Trâu Đại Long, người nào đến cũng vui vẻ chúc mừng, còn không quên tặng kèm lẵng hoa hoặc băng rôn, thế nên chỉ lát sau, trong Hạnh Lâm Cư đã giăng đầu lời chúc.Mặt mày ông Triệu tươi roi rói, lịch sự cảm ơn từng người một, sau đó mời họ lên lầu hai nghỉ ngơi.Vẻ mặt của Chu Hồng Nho dần trở nên khó coi, nhóm người này gần như đại diện cho cả nửa Phong Lăng rồi còn gì. Là đối thủ một mất một còn của ông Triệu, ông ta cứ tưởng trải qua mấy năm bạo bệnh, mạng lưới quan hệ của ông Triệu đã bị thu hẹp nhiều rồi chứ, ai ngờ mà vẫn còn rất nhiều người nể mặt lão già chết tiệt đó như vậy đâu chứ?"Ha ha, ông Triệu à, tính ra thì ông cũng là sao Bắc Đẩu của giới y học Phong Lăng, thế mà sao chẳng thèm báo một tiếng cho tôi hay chuyện Hạnh Lâm Cư khai trương trở lại vậy?" Chợt, tiếng cười sang sảng từ đâu vọng tới, theo sau đó là một người đàn ông hơn bốn mươi tuổi bước xuống từ một chiếc A6.Chiếc A6 này vô cùng quen thuộc với Chu Hồng Nho, vì đó là xe của Lý Văn Quang, cục trưởng mới nhậm chức của cục quản lý dược thuộc bộ y tế."Cục trưởng Lý, sao ông lại tới đây?" Chu Hồng Nho. ngạc nhiên hỏi, mặc dù những người ban nấy đều là nhân vật có máu mặt ở Phong Lăng, nhưng với người trong giới y học thì còn thua xa người trước mặt, bởi vì ông ta là ông lớn của bộ y tế đó."Cục trưởng Lý?" Ông Triệu ngơ ngẩn. Ông ấy thật sự không quen biết gì Lý Văn Quang, hai người chưa từng chạm mặt lần nào, sao giờ ông ta lại xuất hiện ở đây chứ?"Ha ha, chúc mừng ông Triệu nhé." Lý Văn Quang nhiệt tình bắt tay với ông Triệu: "Phong Lăng là nguồn cội của thuốc đông y, sau này giới y học Phong Lăng nhờ. cả vào ông Triệu đấy." "Chào cục trưởng Lý." Ông Triệu vội gật đầu chào: "Chút chuyện nhỏ thế này mà ông cũng nể mặt tới chúc mừng, thật quý hóa quá.""Sao lại là chuyện nhỏ chứ? Với sự trở lại của ông Triệu, không ngoa khi nói giới đông y Phong Lăng như hổ thêm cánh đó." Lý Văn Quang vừa cười to vừa nói, rồi còn quay đầu bảo: "Tiểu Trần đấy à, lúc cục trưởng Chu còn tại chức từng nhiều lần nhắc tới cậu đấy.""Chào cục trưởng Lý, hạnh ngộ." Trần Vũ mỉm cười gật đầu.Trước khi cựu cục trưởng Chu Trì thăng chức từng nhắc tới Trần Vũ không ít lần, thế nên Lý Văn Quang mới biết anh, hôm nay cũng là nể mặt anh nên mới tới."Tiểu Trần cũng là nhân tài hiếm có trong giới trung y ha, xem ra sau này Phong Lăng phải dựa hết vào hai người rồi." Lý Văn Quang híp mắt cười, sau đó ghé sát vào tai Trần Vũ nói nhỏ: "Tiểu Trần à, cục trưởng Chu từng nói y thuật của cậu cực cao, xem tướng cũng rất chuẩn, đúng không? Có gì lát nữa ghé qua nhà tôi một chút, hai ta tâm sự vài lời ha?”"Được cục trưởng Chu cất nhắc như vậy, tôi rất vui, xin cục trưởng Lý yên tâm, chắc chắn chốc nữa tôi sẽ ghé nhà ông một chuyến mà." Trần Vũ cười nói."Ha ha, tốt lắm, mọi người bận chuyện của mình tiếp đi, tôi lên trước." Lý Văn Quang vừa cười vừa đi lên lầu hai. Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!