“Nghi phạm Trần Vũ uống rượu say xỉn, lái xe gây tai nạn khiến ba người chết và làm bị thương một người. Xét thấy tình tiết vụ án nghiêm trọng, phán tội tử hình, lập tức thực thi!” Tại pháp trường Thập Lý Hà năm ở ngoại ô thành phố Phong Lăng, có vài tên tử tù đang xếp thành một hàng dài. Ngày xưa pháp trường Thập Lý Hà là một chiến trường cổ, đến thời cận đại được chuyển làm pháp trường. Vậy nền, nơi này dù là ban ngày hay ban đêm đều có bầu không khí đầy u ám, lạnh gáy. Trần Vũ bị đeo còng tay, đứng ở chính giữa đám tử tù kia. Khi súng giơ lên, cơ thể của anh cũng sợ hãi đến phát run. “Cậu cứ yên tâm mà ra đi nhé Trần Vũ, tớ sẽ chăm sóc cho Thanh Uyển và đứa con chưa ra đời của cậu thật tốt” Người anh em thân thiết tên Chu Lâm của anh nói với vẻ mặt đầy đau đớn. “Những người kia không phải bị tôi đâm chết, tôi bị người †a vu oan” Đột nhiên Trần Vũ cố găng kêu thất thanh. Anh đang bộc lộ hết sự sợ hãi trong lòng mình ngay khi đối mặt với cái chết. Nhưng bây giờ, chứng cứ đã rõ ràng…
Chương 224: Đội gây án
Cao Thủ Y ĐạoTác giả: Cửu CaTruyện Đô Thị“Nghi phạm Trần Vũ uống rượu say xỉn, lái xe gây tai nạn khiến ba người chết và làm bị thương một người. Xét thấy tình tiết vụ án nghiêm trọng, phán tội tử hình, lập tức thực thi!” Tại pháp trường Thập Lý Hà năm ở ngoại ô thành phố Phong Lăng, có vài tên tử tù đang xếp thành một hàng dài. Ngày xưa pháp trường Thập Lý Hà là một chiến trường cổ, đến thời cận đại được chuyển làm pháp trường. Vậy nền, nơi này dù là ban ngày hay ban đêm đều có bầu không khí đầy u ám, lạnh gáy. Trần Vũ bị đeo còng tay, đứng ở chính giữa đám tử tù kia. Khi súng giơ lên, cơ thể của anh cũng sợ hãi đến phát run. “Cậu cứ yên tâm mà ra đi nhé Trần Vũ, tớ sẽ chăm sóc cho Thanh Uyển và đứa con chưa ra đời của cậu thật tốt” Người anh em thân thiết tên Chu Lâm của anh nói với vẻ mặt đầy đau đớn. “Những người kia không phải bị tôi đâm chết, tôi bị người †a vu oan” Đột nhiên Trần Vũ cố găng kêu thất thanh. Anh đang bộc lộ hết sự sợ hãi trong lòng mình ngay khi đối mặt với cái chết. Nhưng bây giờ, chứng cứ đã rõ ràng… “Chồng, anh đi với Tư Doanh một chuyến đi.” Quả nhiên, Diệp Hân Vũ trực tiếp bán Trần Vũ đi.“Vợ, điều này… không tốt lắm nhỉ, trời đã muộn vậy rồi, cô nam quả nữ bọn anh.” Trần Vũ nhắc nhở cô.“Sợ cái gì chứ? Huống hồ hôm nay mười giờ Thiến Thiến mới tan làm, anh tiện đón cô ấy luôn đi.” Diệp Hân Vũ không nghe ra chút ý nào trong lời nói của Trần Vũ, cô trực tiếp phất tay nói.“Trần Vũ, tôi sẽ không thật sự để anh ở cùng tôi đâu, anh chỉ cần ở bên cạnh nhìn tôi to gan là được.” Hứa Tư Doanh thẹn thùng nói.“Đi.” Diệp Hân Vũ liếc nhìn Trần Vũ.“Được rồi, anh sẽ đi.” Trần Vũ cạn lời, xem ra không đi cũng không được.“Trần Vũ, xe của anh rất đắt đúng không.” Hứa Tư Doanh ngồi trên ghế lái phụ, làn váy lật ngược lên, liều mạng thu hút ánh mắt của Trần Vũ.“Bạn tặng.” Trần Vũ không vui vẻ gì nói.“A, anh có thật nhiều bạn.” Hứa Tư Doanh ngưỡng mộ nói.“Đúng vậy, tôi có rất nhiều bạn, hơn nữa đều có tiền hơn tôi, cần tôi giới thiệu cho cô mấy anh không?” Trần Vũ liếc mắt nhìn cô ta.“Không cần… bây giờ tôi chỉ thấy hứng thú với anh thôi.” Hứa Tư Doanh cười hi hi.Trần Vũ thầm mắng một tiếng, chuyên tâm lái xe, không để ý tới Hứa Tư Doanh nữa.Sau khi đến chỗ, Hứa Tư Doanh đi gặp khách hàng, Trần Vũ thì đợi trong quán cà phê dưới lầu.Chưa uống xong một ly cà phê thì một gã mập bước ra khỏi phòng riêng, phía sau anh ta còn có hai người xách một vali xách tay cực lớn.Mấy người họ có vẻ vội vàng, hơn nữa vali trong tay thoạt nhìn rất nặng, cần đến hai người xách, bọn họ đi đến cửa thì một chiếc xe bảy chỗ lái đến, mấy người họ nhanh chóng lên xe, sau đó biến mất không còn bóng dáng.Trong lòng Trân Vũ rùng mình, đột nhiên cảm giác có chút không ổn, chẳng phải tên mập đó là khách hàng mà Hứa Tư Doanh muốn gặp à? Mà vali trong tay hai người phía sau anh ta nhìn thế nào cũng giống người.“Không ổn.” Trần Vũ phản ứng lại, nhanh chóng đứng lên, nhưng chiếc xe đó đã rời đi rồi.Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
“Chồng, anh đi với Tư Doanh một chuyến đi.” Quả nhiên, Diệp Hân Vũ trực tiếp bán Trần Vũ đi.
“Vợ, điều này… không tốt lắm nhỉ, trời đã muộn vậy rồi, cô nam quả nữ bọn anh.” Trần Vũ nhắc nhở cô.
“Sợ cái gì chứ? Huống hồ hôm nay mười giờ Thiến Thiến mới tan làm, anh tiện đón cô ấy luôn đi.” Diệp Hân Vũ không nghe ra chút ý nào trong lời nói của Trần Vũ, cô trực tiếp phất tay nói.
“Trần Vũ, tôi sẽ không thật sự để anh ở cùng tôi đâu, anh chỉ cần ở bên cạnh nhìn tôi to gan là được.” Hứa Tư Doanh thẹn thùng nói.
“Đi.” Diệp Hân Vũ liếc nhìn Trần Vũ.
“Được rồi, anh sẽ đi.” Trần Vũ cạn lời, xem ra không đi cũng không được.
“Trần Vũ, xe của anh rất đắt đúng không.” Hứa Tư Doanh ngồi trên ghế lái phụ, làn váy lật ngược lên, liều mạng thu hút ánh mắt của Trần Vũ.
“Bạn tặng.” Trần Vũ không vui vẻ gì nói.
“A, anh có thật nhiều bạn.” Hứa Tư Doanh ngưỡng mộ nói.
“Đúng vậy, tôi có rất nhiều bạn, hơn nữa đều có tiền hơn tôi, cần tôi giới thiệu cho cô mấy anh không?” Trần Vũ liếc mắt nhìn cô ta.
“Không cần… bây giờ tôi chỉ thấy hứng thú với anh thôi.” Hứa Tư Doanh cười hi hi.
Trần Vũ thầm mắng một tiếng, chuyên tâm lái xe, không để ý tới Hứa Tư Doanh nữa.
Sau khi đến chỗ, Hứa Tư Doanh đi gặp khách hàng, Trần Vũ thì đợi trong quán cà phê dưới lầu.
Chưa uống xong một ly cà phê thì một gã mập bước ra khỏi phòng riêng, phía sau anh ta còn có hai người xách một vali xách tay cực lớn.
Mấy người họ có vẻ vội vàng, hơn nữa vali trong tay thoạt nhìn rất nặng, cần đến hai người xách, bọn họ đi đến cửa thì một chiếc xe bảy chỗ lái đến, mấy người họ nhanh chóng lên xe, sau đó biến mất không còn bóng dáng.
Trong lòng Trân Vũ rùng mình, đột nhiên cảm giác có chút không ổn, chẳng phải tên mập đó là khách hàng mà Hứa Tư Doanh muốn gặp à? Mà vali trong tay hai người phía sau anh ta nhìn thế nào cũng giống người.
“Không ổn.” Trần Vũ phản ứng lại, nhanh chóng đứng lên, nhưng chiếc xe đó đã rời đi rồi.
Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Cao Thủ Y ĐạoTác giả: Cửu CaTruyện Đô Thị“Nghi phạm Trần Vũ uống rượu say xỉn, lái xe gây tai nạn khiến ba người chết và làm bị thương một người. Xét thấy tình tiết vụ án nghiêm trọng, phán tội tử hình, lập tức thực thi!” Tại pháp trường Thập Lý Hà năm ở ngoại ô thành phố Phong Lăng, có vài tên tử tù đang xếp thành một hàng dài. Ngày xưa pháp trường Thập Lý Hà là một chiến trường cổ, đến thời cận đại được chuyển làm pháp trường. Vậy nền, nơi này dù là ban ngày hay ban đêm đều có bầu không khí đầy u ám, lạnh gáy. Trần Vũ bị đeo còng tay, đứng ở chính giữa đám tử tù kia. Khi súng giơ lên, cơ thể của anh cũng sợ hãi đến phát run. “Cậu cứ yên tâm mà ra đi nhé Trần Vũ, tớ sẽ chăm sóc cho Thanh Uyển và đứa con chưa ra đời của cậu thật tốt” Người anh em thân thiết tên Chu Lâm của anh nói với vẻ mặt đầy đau đớn. “Những người kia không phải bị tôi đâm chết, tôi bị người †a vu oan” Đột nhiên Trần Vũ cố găng kêu thất thanh. Anh đang bộc lộ hết sự sợ hãi trong lòng mình ngay khi đối mặt với cái chết. Nhưng bây giờ, chứng cứ đã rõ ràng… “Chồng, anh đi với Tư Doanh một chuyến đi.” Quả nhiên, Diệp Hân Vũ trực tiếp bán Trần Vũ đi.“Vợ, điều này… không tốt lắm nhỉ, trời đã muộn vậy rồi, cô nam quả nữ bọn anh.” Trần Vũ nhắc nhở cô.“Sợ cái gì chứ? Huống hồ hôm nay mười giờ Thiến Thiến mới tan làm, anh tiện đón cô ấy luôn đi.” Diệp Hân Vũ không nghe ra chút ý nào trong lời nói của Trần Vũ, cô trực tiếp phất tay nói.“Trần Vũ, tôi sẽ không thật sự để anh ở cùng tôi đâu, anh chỉ cần ở bên cạnh nhìn tôi to gan là được.” Hứa Tư Doanh thẹn thùng nói.“Đi.” Diệp Hân Vũ liếc nhìn Trần Vũ.“Được rồi, anh sẽ đi.” Trần Vũ cạn lời, xem ra không đi cũng không được.“Trần Vũ, xe của anh rất đắt đúng không.” Hứa Tư Doanh ngồi trên ghế lái phụ, làn váy lật ngược lên, liều mạng thu hút ánh mắt của Trần Vũ.“Bạn tặng.” Trần Vũ không vui vẻ gì nói.“A, anh có thật nhiều bạn.” Hứa Tư Doanh ngưỡng mộ nói.“Đúng vậy, tôi có rất nhiều bạn, hơn nữa đều có tiền hơn tôi, cần tôi giới thiệu cho cô mấy anh không?” Trần Vũ liếc mắt nhìn cô ta.“Không cần… bây giờ tôi chỉ thấy hứng thú với anh thôi.” Hứa Tư Doanh cười hi hi.Trần Vũ thầm mắng một tiếng, chuyên tâm lái xe, không để ý tới Hứa Tư Doanh nữa.Sau khi đến chỗ, Hứa Tư Doanh đi gặp khách hàng, Trần Vũ thì đợi trong quán cà phê dưới lầu.Chưa uống xong một ly cà phê thì một gã mập bước ra khỏi phòng riêng, phía sau anh ta còn có hai người xách một vali xách tay cực lớn.Mấy người họ có vẻ vội vàng, hơn nữa vali trong tay thoạt nhìn rất nặng, cần đến hai người xách, bọn họ đi đến cửa thì một chiếc xe bảy chỗ lái đến, mấy người họ nhanh chóng lên xe, sau đó biến mất không còn bóng dáng.Trong lòng Trân Vũ rùng mình, đột nhiên cảm giác có chút không ổn, chẳng phải tên mập đó là khách hàng mà Hứa Tư Doanh muốn gặp à? Mà vali trong tay hai người phía sau anh ta nhìn thế nào cũng giống người.“Không ổn.” Trần Vũ phản ứng lại, nhanh chóng đứng lên, nhưng chiếc xe đó đã rời đi rồi.Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!