Tác giả:

“Nghi phạm Trần Vũ uống rượu say xỉn, lái xe gây tai nạn khiến ba người chết và làm bị thương một người. Xét thấy tình tiết vụ án nghiêm trọng, phán tội tử hình, lập tức thực thi!” Tại pháp trường Thập Lý Hà năm ở ngoại ô thành phố Phong Lăng, có vài tên tử tù đang xếp thành một hàng dài. Ngày xưa pháp trường Thập Lý Hà là một chiến trường cổ, đến thời cận đại được chuyển làm pháp trường. Vậy nền, nơi này dù là ban ngày hay ban đêm đều có bầu không khí đầy u ám, lạnh gáy. Trần Vũ bị đeo còng tay, đứng ở chính giữa đám tử tù kia. Khi súng giơ lên, cơ thể của anh cũng sợ hãi đến phát run. “Cậu cứ yên tâm mà ra đi nhé Trần Vũ, tớ sẽ chăm sóc cho Thanh Uyển và đứa con chưa ra đời của cậu thật tốt” Người anh em thân thiết tên Chu Lâm của anh nói với vẻ mặt đầy đau đớn. “Những người kia không phải bị tôi đâm chết, tôi bị người †a vu oan” Đột nhiên Trần Vũ cố găng kêu thất thanh. Anh đang bộc lộ hết sự sợ hãi trong lòng mình ngay khi đối mặt với cái chết. Nhưng bây giờ, chứng cứ đã rõ ràng…

Chương 227: Cô coi như tôi chưa nói gì đi

Cao Thủ Y ĐạoTác giả: Cửu CaTruyện Đô Thị“Nghi phạm Trần Vũ uống rượu say xỉn, lái xe gây tai nạn khiến ba người chết và làm bị thương một người. Xét thấy tình tiết vụ án nghiêm trọng, phán tội tử hình, lập tức thực thi!” Tại pháp trường Thập Lý Hà năm ở ngoại ô thành phố Phong Lăng, có vài tên tử tù đang xếp thành một hàng dài. Ngày xưa pháp trường Thập Lý Hà là một chiến trường cổ, đến thời cận đại được chuyển làm pháp trường. Vậy nền, nơi này dù là ban ngày hay ban đêm đều có bầu không khí đầy u ám, lạnh gáy. Trần Vũ bị đeo còng tay, đứng ở chính giữa đám tử tù kia. Khi súng giơ lên, cơ thể của anh cũng sợ hãi đến phát run. “Cậu cứ yên tâm mà ra đi nhé Trần Vũ, tớ sẽ chăm sóc cho Thanh Uyển và đứa con chưa ra đời của cậu thật tốt” Người anh em thân thiết tên Chu Lâm của anh nói với vẻ mặt đầy đau đớn. “Những người kia không phải bị tôi đâm chết, tôi bị người †a vu oan” Đột nhiên Trần Vũ cố găng kêu thất thanh. Anh đang bộc lộ hết sự sợ hãi trong lòng mình ngay khi đối mặt với cái chết. Nhưng bây giờ, chứng cứ đã rõ ràng… Chỉ chốc lát sau, một cảnh sát bưng mấy chén nước qua, Trần Vũ lấy ra mấy lá bùa, ngưng tụ chân khí làm cháy lá bùa rồi bỏ vào trong chénnước, hai ngón tay thay đổi, điểm về phía chén.Ầm… ánh lửa phóng lên trời, sau đó tắt dần, Trần Vũ đỡ một cô gái, đút cho cô ấy uống.“Anh…” Nhậm chính Hạo há to miệng, muốn cản Trần Vũ lại nhưng Trần Vũ đã đút cho cô ấy uống rồi.Sau khi uổng xong nước bùa thì cô gái không còn co giật nữa, chỉ chốc lát sau đã tỉnh lại, thấy cảnh sát ở đây thì cô ấy không khống chế được cảm xúc.“Mau cho bọn họ uống đi.” Lúc này Nhậm Chính Hạo mới yên tâm, anh ấy vội vàng bảo cấp dưới đút nước bùa cho cô gái uống, sau đó an ủi mấy cô gái bị hoảng sợ.“Gần đây có rất nhiều người bị mất tích à?” Trân Vũ hỏi.“Có sáu người mất tích, hơn nữa đều là cô gái trẻ tuổi, cho nên bọn tôi mới tập trung vào nhóm này, nhưng hiện tại xem ra nhóm người này không đơn giản.” Nhậm Chính Hạo cau mày nói.“Chuyện này để tôi xử lý đi, anh không giải quyết được đâu.” Trần Vũ thản nhiên nói.“Tôi nói Trần Vũ anh đừng có xem thường người khác như vậy được không?” Nhậm Chính Hạo không vui, Trần Vũ đã hai lần nói anh ấy không giải quyết được vấn đề rồi.Nhưng áp lực của anh ấy cũng lớn, hiện tại vẫn đang còn treo vụ án diệt môn trước đó thì vụ án mất tích lại đến.“Tôi thật sự không chê bai ý của anh.” Trần Vũ cười khổ nói: “Đối phương là hàng đầu sư, có được tà thuật, thật sự là không dễ giải quyết, anh báo lên sẽ có người xử lý.”“Được rồi, còng mấy người này dẫn về dò hỏi.” Nhậm Chính Hạo phất tay: “Bất kế thế nào đều phải nói tiếng cảm ơn anh, nếu không phải anh, chỉ sợ mấy cô gái này sẽ không tỉnh lại được.”“Đừng nói lời khách sáo, tôi về trước.” Trần Vũ cười, rồi xoay người nhìn Hứa Tư Doanh: “Cô ngồi xe cảnh sát trở về, hay là tôi đưa cô về?”“Anh đưa tôi đi, Trần Vũ.” Hứa Tư Doanh tội nghiệp liếc mắt nhìn Trần Vũ.“Đi thôi.” Trần Vũ không vui vẻ gì nói.Trên xe, Trần Vũ ném cho Hứa Tư Doanh một bình thuốc: “Mặt hỏng rồi, thoa cái này xong thì ngủ một giấc, ngày mai không nhìn ra đâu.”“Thật à? Cảm ơn anh nha Trần Vũ.” Hứa Tư Doanh mừng rỡ đón nhận thuốc.“Sau này không có chuyện gì thì đừng chạy đến chỗ tôi nữa, được không?” Trần Vũ liếc nhìn cô ta.“Nếu anh thật sự ghét tôi… thì tôi không đến tìm anh nữa.” Hứa Tư Doanh ngấn ra, rồi đáng thương cúi đầu.“Cô… tìm Hân Vũ chơi là được.” Trần Vũ thở dài một hơi.“Sau này tôi sẽ đến thường xuyên.” Hứa Tư Doanh vui vẻ nói.“Cô coi như tôi chưa nói gì đi.” Trần Vũ cạn lời, khởi động lái xe.Hôm sau, công viên hồ Long ẩm ướt, bất động sản Hạ thị lần đầu phá thố động công.Nghi thức khởi công kết thúc, Trần Vũ và Hạ Thiên, còn có Hoàng Diệc Cường đội nón bảo hộ đứng ở còng trường nhìn.Bạch Cảnh Nghiệp, tống giám đổc của bất động sản Hạ thị đi cùng ba người họ, Bạch cảnh Nghiệp hơn bốn mươi tuối, từng làm mấy hạng mục, Hạ Thiên đã dùng lương cao kéo ông ta qua đây.Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Chỉ chốc lát sau, một cảnh sát bưng mấy chén nước qua, Trần Vũ lấy ra mấy lá bùa, ngưng tụ chân khí làm cháy lá bùa rồi bỏ vào trong chén

nước, hai ngón tay thay đổi, điểm về phía chén.

Ầm… ánh lửa phóng lên trời, sau đó tắt dần, Trần Vũ đỡ một cô gái, đút cho cô ấy uống.

“Anh…” Nhậm chính Hạo há to miệng, muốn cản Trần Vũ lại nhưng Trần Vũ đã đút cho cô ấy uống rồi.

Sau khi uổng xong nước bùa thì cô gái không còn co giật nữa, chỉ chốc lát sau đã tỉnh lại, thấy cảnh sát ở đây thì cô ấy không khống chế được cảm xúc.

“Mau cho bọn họ uống đi.” Lúc này Nhậm Chính Hạo mới yên tâm, anh ấy vội vàng bảo cấp dưới đút nước bùa cho cô gái uống, sau đó an ủi mấy cô gái bị hoảng sợ.

“Gần đây có rất nhiều người bị mất tích à?” Trân Vũ hỏi.

“Có sáu người mất tích, hơn nữa đều là cô gái trẻ tuổi, cho nên bọn tôi mới tập trung vào nhóm này, nhưng hiện tại xem ra nhóm người này không đơn giản.” Nhậm Chính Hạo cau mày nói.

“Chuyện này để tôi xử lý đi, anh không giải quyết được đâu.” Trần Vũ thản nhiên nói.

“Tôi nói Trần Vũ anh đừng có xem thường người khác như vậy được không?” Nhậm Chính Hạo không vui, Trần Vũ đã hai lần nói anh ấy không giải quyết được vấn đề rồi.

Nhưng áp lực của anh ấy cũng lớn, hiện tại vẫn đang còn treo vụ án diệt môn trước đó thì vụ án mất tích lại đến.

“Tôi thật sự không chê bai ý của anh.” Trần Vũ cười khổ nói: “Đối phương là hàng đầu sư, có được tà thuật, thật sự là không dễ giải quyết, anh báo lên sẽ có người xử lý.”

“Được rồi, còng mấy người này dẫn về dò hỏi.” Nhậm Chính Hạo phất tay: “Bất kế thế nào đều phải nói tiếng cảm ơn anh, nếu không phải anh, chỉ sợ mấy cô gái này sẽ không tỉnh lại được.”

“Đừng nói lời khách sáo, tôi về trước.” Trần Vũ cười, rồi xoay người nhìn Hứa Tư Doanh: “Cô ngồi xe cảnh sát trở về, hay là tôi đưa cô về?”

“Anh đưa tôi đi, Trần Vũ.” Hứa Tư Doanh tội nghiệp liếc mắt nhìn Trần Vũ.

“Đi thôi.” Trần Vũ không vui vẻ gì nói.

Trên xe, Trần Vũ ném cho Hứa Tư Doanh một bình thuốc: “Mặt hỏng rồi, thoa cái này xong thì ngủ một giấc, ngày mai không nhìn ra đâu.”

“Thật à? Cảm ơn anh nha Trần Vũ.” Hứa Tư Doanh mừng rỡ đón nhận thuốc.

“Sau này không có chuyện gì thì đừng chạy đến chỗ tôi nữa, được không?” Trần Vũ liếc nhìn cô ta.

“Nếu anh thật sự ghét tôi… thì tôi không đến tìm anh nữa.” Hứa Tư Doanh ngấn ra, rồi đáng thương cúi đầu.

“Cô… tìm Hân Vũ chơi là được.” Trần Vũ thở dài một hơi.

“Sau này tôi sẽ đến thường xuyên.” Hứa Tư Doanh vui vẻ nói.

“Cô coi như tôi chưa nói gì đi.” Trần Vũ cạn lời, khởi động lái xe.

Hôm sau, công viên hồ Long ẩm ướt, bất động sản Hạ thị lần đầu phá thố động công.

Nghi thức khởi công kết thúc, Trần Vũ và Hạ Thiên, còn có Hoàng Diệc Cường đội nón bảo hộ đứng ở còng trường nhìn.

Bạch Cảnh Nghiệp, tống giám đổc của bất động sản Hạ thị đi cùng ba người họ, Bạch cảnh Nghiệp hơn bốn mươi tuối, từng làm mấy hạng mục, Hạ Thiên đã dùng lương cao kéo ông ta qua đây.

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Cao Thủ Y ĐạoTác giả: Cửu CaTruyện Đô Thị“Nghi phạm Trần Vũ uống rượu say xỉn, lái xe gây tai nạn khiến ba người chết và làm bị thương một người. Xét thấy tình tiết vụ án nghiêm trọng, phán tội tử hình, lập tức thực thi!” Tại pháp trường Thập Lý Hà năm ở ngoại ô thành phố Phong Lăng, có vài tên tử tù đang xếp thành một hàng dài. Ngày xưa pháp trường Thập Lý Hà là một chiến trường cổ, đến thời cận đại được chuyển làm pháp trường. Vậy nền, nơi này dù là ban ngày hay ban đêm đều có bầu không khí đầy u ám, lạnh gáy. Trần Vũ bị đeo còng tay, đứng ở chính giữa đám tử tù kia. Khi súng giơ lên, cơ thể của anh cũng sợ hãi đến phát run. “Cậu cứ yên tâm mà ra đi nhé Trần Vũ, tớ sẽ chăm sóc cho Thanh Uyển và đứa con chưa ra đời của cậu thật tốt” Người anh em thân thiết tên Chu Lâm của anh nói với vẻ mặt đầy đau đớn. “Những người kia không phải bị tôi đâm chết, tôi bị người †a vu oan” Đột nhiên Trần Vũ cố găng kêu thất thanh. Anh đang bộc lộ hết sự sợ hãi trong lòng mình ngay khi đối mặt với cái chết. Nhưng bây giờ, chứng cứ đã rõ ràng… Chỉ chốc lát sau, một cảnh sát bưng mấy chén nước qua, Trần Vũ lấy ra mấy lá bùa, ngưng tụ chân khí làm cháy lá bùa rồi bỏ vào trong chénnước, hai ngón tay thay đổi, điểm về phía chén.Ầm… ánh lửa phóng lên trời, sau đó tắt dần, Trần Vũ đỡ một cô gái, đút cho cô ấy uống.“Anh…” Nhậm chính Hạo há to miệng, muốn cản Trần Vũ lại nhưng Trần Vũ đã đút cho cô ấy uống rồi.Sau khi uổng xong nước bùa thì cô gái không còn co giật nữa, chỉ chốc lát sau đã tỉnh lại, thấy cảnh sát ở đây thì cô ấy không khống chế được cảm xúc.“Mau cho bọn họ uống đi.” Lúc này Nhậm Chính Hạo mới yên tâm, anh ấy vội vàng bảo cấp dưới đút nước bùa cho cô gái uống, sau đó an ủi mấy cô gái bị hoảng sợ.“Gần đây có rất nhiều người bị mất tích à?” Trân Vũ hỏi.“Có sáu người mất tích, hơn nữa đều là cô gái trẻ tuổi, cho nên bọn tôi mới tập trung vào nhóm này, nhưng hiện tại xem ra nhóm người này không đơn giản.” Nhậm Chính Hạo cau mày nói.“Chuyện này để tôi xử lý đi, anh không giải quyết được đâu.” Trần Vũ thản nhiên nói.“Tôi nói Trần Vũ anh đừng có xem thường người khác như vậy được không?” Nhậm Chính Hạo không vui, Trần Vũ đã hai lần nói anh ấy không giải quyết được vấn đề rồi.Nhưng áp lực của anh ấy cũng lớn, hiện tại vẫn đang còn treo vụ án diệt môn trước đó thì vụ án mất tích lại đến.“Tôi thật sự không chê bai ý của anh.” Trần Vũ cười khổ nói: “Đối phương là hàng đầu sư, có được tà thuật, thật sự là không dễ giải quyết, anh báo lên sẽ có người xử lý.”“Được rồi, còng mấy người này dẫn về dò hỏi.” Nhậm Chính Hạo phất tay: “Bất kế thế nào đều phải nói tiếng cảm ơn anh, nếu không phải anh, chỉ sợ mấy cô gái này sẽ không tỉnh lại được.”“Đừng nói lời khách sáo, tôi về trước.” Trần Vũ cười, rồi xoay người nhìn Hứa Tư Doanh: “Cô ngồi xe cảnh sát trở về, hay là tôi đưa cô về?”“Anh đưa tôi đi, Trần Vũ.” Hứa Tư Doanh tội nghiệp liếc mắt nhìn Trần Vũ.“Đi thôi.” Trần Vũ không vui vẻ gì nói.Trên xe, Trần Vũ ném cho Hứa Tư Doanh một bình thuốc: “Mặt hỏng rồi, thoa cái này xong thì ngủ một giấc, ngày mai không nhìn ra đâu.”“Thật à? Cảm ơn anh nha Trần Vũ.” Hứa Tư Doanh mừng rỡ đón nhận thuốc.“Sau này không có chuyện gì thì đừng chạy đến chỗ tôi nữa, được không?” Trần Vũ liếc nhìn cô ta.“Nếu anh thật sự ghét tôi… thì tôi không đến tìm anh nữa.” Hứa Tư Doanh ngấn ra, rồi đáng thương cúi đầu.“Cô… tìm Hân Vũ chơi là được.” Trần Vũ thở dài một hơi.“Sau này tôi sẽ đến thường xuyên.” Hứa Tư Doanh vui vẻ nói.“Cô coi như tôi chưa nói gì đi.” Trần Vũ cạn lời, khởi động lái xe.Hôm sau, công viên hồ Long ẩm ướt, bất động sản Hạ thị lần đầu phá thố động công.Nghi thức khởi công kết thúc, Trần Vũ và Hạ Thiên, còn có Hoàng Diệc Cường đội nón bảo hộ đứng ở còng trường nhìn.Bạch Cảnh Nghiệp, tống giám đổc của bất động sản Hạ thị đi cùng ba người họ, Bạch cảnh Nghiệp hơn bốn mươi tuối, từng làm mấy hạng mục, Hạ Thiên đã dùng lương cao kéo ông ta qua đây.Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Chương 227: Cô coi như tôi chưa nói gì đi