Tác giả:

“Nghi phạm Trần Vũ uống rượu say xỉn, lái xe gây tai nạn khiến ba người chết và làm bị thương một người. Xét thấy tình tiết vụ án nghiêm trọng, phán tội tử hình, lập tức thực thi!” Tại pháp trường Thập Lý Hà năm ở ngoại ô thành phố Phong Lăng, có vài tên tử tù đang xếp thành một hàng dài. Ngày xưa pháp trường Thập Lý Hà là một chiến trường cổ, đến thời cận đại được chuyển làm pháp trường. Vậy nền, nơi này dù là ban ngày hay ban đêm đều có bầu không khí đầy u ám, lạnh gáy. Trần Vũ bị đeo còng tay, đứng ở chính giữa đám tử tù kia. Khi súng giơ lên, cơ thể của anh cũng sợ hãi đến phát run. “Cậu cứ yên tâm mà ra đi nhé Trần Vũ, tớ sẽ chăm sóc cho Thanh Uyển và đứa con chưa ra đời của cậu thật tốt” Người anh em thân thiết tên Chu Lâm của anh nói với vẻ mặt đầy đau đớn. “Những người kia không phải bị tôi đâm chết, tôi bị người †a vu oan” Đột nhiên Trần Vũ cố găng kêu thất thanh. Anh đang bộc lộ hết sự sợ hãi trong lòng mình ngay khi đối mặt với cái chết. Nhưng bây giờ, chứng cứ đã rõ ràng…

Chương 235: Không sai

Cao Thủ Y ĐạoTác giả: Cửu CaTruyện Đô Thị“Nghi phạm Trần Vũ uống rượu say xỉn, lái xe gây tai nạn khiến ba người chết và làm bị thương một người. Xét thấy tình tiết vụ án nghiêm trọng, phán tội tử hình, lập tức thực thi!” Tại pháp trường Thập Lý Hà năm ở ngoại ô thành phố Phong Lăng, có vài tên tử tù đang xếp thành một hàng dài. Ngày xưa pháp trường Thập Lý Hà là một chiến trường cổ, đến thời cận đại được chuyển làm pháp trường. Vậy nền, nơi này dù là ban ngày hay ban đêm đều có bầu không khí đầy u ám, lạnh gáy. Trần Vũ bị đeo còng tay, đứng ở chính giữa đám tử tù kia. Khi súng giơ lên, cơ thể của anh cũng sợ hãi đến phát run. “Cậu cứ yên tâm mà ra đi nhé Trần Vũ, tớ sẽ chăm sóc cho Thanh Uyển và đứa con chưa ra đời của cậu thật tốt” Người anh em thân thiết tên Chu Lâm của anh nói với vẻ mặt đầy đau đớn. “Những người kia không phải bị tôi đâm chết, tôi bị người †a vu oan” Đột nhiên Trần Vũ cố găng kêu thất thanh. Anh đang bộc lộ hết sự sợ hãi trong lòng mình ngay khi đối mặt với cái chết. Nhưng bây giờ, chứng cứ đã rõ ràng… "Kỳ thật ở phương diện giá cả, tôi vẫn thấy 3 tỷ còn quá cao.""Tôi và Trần tổng thương lượng một chút, chúng tôi có thể chấp nhận giá 2 tỷ, nếu như hơn thì thật sự phải suy nghĩ lại.""Cái gì? 2 tỷ? Chúng tôi bán 3 tỷ đã không có lời, 2 tỷ thì thật sự lỗ nặng, Nghiêm tiểu thư không ai trả giá như cô cả." Vẻ mặt Vương Bình cứng lại."Nghiêm tổng, nếu cô không có thành ý mua thì chúng tôi sẽ liên hệ với người mua kế tiếp."Thư ký Lý lấy điện thoại ra làm bộ dạng như “Cô có mua hay không thì tuỳ'.Nghiêm Nhu Cẩn và Trần Vũ mỉm cười, hai người ngồi xuống hững hờ uống một ngụm trà, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim."Cái váy hôm nay của Nghiêm tổng rất xinh đẹp." Trần Vũ nói. "Ha ha, cảm ơn Trần tổng đã khen." Nghiêm Nhu Cẩn cười nói. "Ừm, màu son môi cũng rất hợp với màu da của cô.""Vậy đêm nay chúng ta đi ăn một bữa đi? Tôi biết một tiệm cơm Tây có bữa ăn ánh nến không tệ." Nghiêm Nhu Cẩn cười khanh khách một tiếng.Thấy hai người nói chuyện phiếm, Vương Bình và thư ký đều biến sắc, thư ký cầm điện thoại làm bộ muốn bấm số, nhưng ngồi đó nửa ngày mà vẫn chẳng gọi cho ai."Thư ký Lý, duy trì tư thế đó mãi không tê tay à?" Trần Vũ liếc thư ký một cái rồi khẽ mỉm cười và nói: "Nếu như mệt thì cất điện thoại đi, đừng diễn.""Tôi, chỗ chúng tôi thật sự có mấy công ty đang xem, Trần tổng, nếu các vị không mua thì tôi sẽ bán cho người khác." Trên trán Vương Bình chảy ra mồ hôi."Vậy có người mua thích hợp thì Vương tổng cứ ra tay đi, Nghiêm tổng chúng ta đi về trước đi."Trần Vũ cười, để cái ly trong tay xuống."Vương tổng, sau này liên lạc lại." Nghiêm Nhu Cẩn cười cười, đứng dậy muốn rời đi với Trần Vũ.Sắc mặt Vương Bình lập tức xụ xuống, ông ta trơ mắt nhìn hai người đi đến cổng thì soạt một tiếng đứng lên: "Hai vị xin dừng bước.""Vương tổng, chúng tôi còn có thể thương lượng giá tiền này sao?" Trần Vũ quay đầu hỏi."Chúng ta... Thương lượng đi." Vương Bình lau mồ hôi trên trán, sau đó như đã kiệt sức."Hai vị, giá 2 tỷ thật sự không được, như vầy đi, tôi nhường một bước, giá 3,5 đi, thật sự không thể thấp nữa." Vương Bình nói.Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

"Kỳ thật ở phương diện giá cả, tôi vẫn thấy 3 tỷ còn quá cao."

"Tôi và Trần tổng thương lượng một chút, chúng tôi có thể chấp nhận giá 2 tỷ, nếu như hơn thì thật sự phải suy nghĩ lại."

"Cái gì? 2 tỷ? Chúng tôi bán 3 tỷ đã không có lời, 2 tỷ thì thật sự lỗ nặng, Nghiêm tiểu thư không ai trả giá như cô cả." Vẻ mặt Vương Bình cứng lại.

"Nghiêm tổng, nếu cô không có thành ý mua thì chúng tôi sẽ liên hệ với người mua kế tiếp."

Thư ký Lý lấy điện thoại ra làm bộ dạng như “Cô có mua hay không thì tuỳ'.

Nghiêm Nhu Cẩn và Trần Vũ mỉm cười, hai người ngồi xuống hững hờ uống một ngụm trà, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim.

"Cái váy hôm nay của Nghiêm tổng rất xinh đẹp." Trần Vũ nói. "Ha ha, cảm ơn Trần tổng đã khen." Nghiêm Nhu Cẩn cười nói. "Ừm, màu son môi cũng rất hợp với màu da của cô."

"Vậy đêm nay chúng ta đi ăn một bữa đi? Tôi biết một tiệm cơm Tây có bữa ăn ánh nến không tệ." Nghiêm Nhu Cẩn cười khanh khách một tiếng.

Thấy hai người nói chuyện phiếm, Vương Bình và thư ký đều biến sắc, thư ký cầm điện thoại làm bộ muốn bấm số, nhưng ngồi đó nửa ngày mà vẫn chẳng gọi cho ai.

"Thư ký Lý, duy trì tư thế đó mãi không tê tay à?" Trần Vũ liếc thư ký một cái rồi khẽ mỉm cười và nói: "Nếu như mệt thì cất điện thoại đi, đừng diễn."

"Tôi, chỗ chúng tôi thật sự có mấy công ty đang xem, Trần tổng, nếu các vị không mua thì tôi sẽ bán cho người khác." Trên trán Vương Bình chảy ra mồ hôi.

"Vậy có người mua thích hợp thì Vương tổng cứ ra tay đi, Nghiêm tổng chúng ta đi về trước đi."

Trần Vũ cười, để cái ly trong tay xuống.

"Vương tổng, sau này liên lạc lại." Nghiêm Nhu Cẩn cười cười, đứng dậy muốn rời đi với Trần Vũ.

Sắc mặt Vương Bình lập tức xụ xuống, ông ta trơ mắt nhìn hai người đi đến cổng thì soạt một tiếng đứng lên: "Hai vị xin dừng bước."

"Vương tổng, chúng tôi còn có thể thương lượng giá tiền này sao?" Trần Vũ quay đầu hỏi.

"Chúng ta... Thương lượng đi." Vương Bình lau mồ hôi trên trán, sau đó như đã kiệt sức.

"Hai vị, giá 2 tỷ thật sự không được, như vầy đi, tôi nhường một bước, giá 3,5 đi, thật sự không thể thấp nữa." Vương Bình nói.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Cao Thủ Y ĐạoTác giả: Cửu CaTruyện Đô Thị“Nghi phạm Trần Vũ uống rượu say xỉn, lái xe gây tai nạn khiến ba người chết và làm bị thương một người. Xét thấy tình tiết vụ án nghiêm trọng, phán tội tử hình, lập tức thực thi!” Tại pháp trường Thập Lý Hà năm ở ngoại ô thành phố Phong Lăng, có vài tên tử tù đang xếp thành một hàng dài. Ngày xưa pháp trường Thập Lý Hà là một chiến trường cổ, đến thời cận đại được chuyển làm pháp trường. Vậy nền, nơi này dù là ban ngày hay ban đêm đều có bầu không khí đầy u ám, lạnh gáy. Trần Vũ bị đeo còng tay, đứng ở chính giữa đám tử tù kia. Khi súng giơ lên, cơ thể của anh cũng sợ hãi đến phát run. “Cậu cứ yên tâm mà ra đi nhé Trần Vũ, tớ sẽ chăm sóc cho Thanh Uyển và đứa con chưa ra đời của cậu thật tốt” Người anh em thân thiết tên Chu Lâm của anh nói với vẻ mặt đầy đau đớn. “Những người kia không phải bị tôi đâm chết, tôi bị người †a vu oan” Đột nhiên Trần Vũ cố găng kêu thất thanh. Anh đang bộc lộ hết sự sợ hãi trong lòng mình ngay khi đối mặt với cái chết. Nhưng bây giờ, chứng cứ đã rõ ràng… "Kỳ thật ở phương diện giá cả, tôi vẫn thấy 3 tỷ còn quá cao.""Tôi và Trần tổng thương lượng một chút, chúng tôi có thể chấp nhận giá 2 tỷ, nếu như hơn thì thật sự phải suy nghĩ lại.""Cái gì? 2 tỷ? Chúng tôi bán 3 tỷ đã không có lời, 2 tỷ thì thật sự lỗ nặng, Nghiêm tiểu thư không ai trả giá như cô cả." Vẻ mặt Vương Bình cứng lại."Nghiêm tổng, nếu cô không có thành ý mua thì chúng tôi sẽ liên hệ với người mua kế tiếp."Thư ký Lý lấy điện thoại ra làm bộ dạng như “Cô có mua hay không thì tuỳ'.Nghiêm Nhu Cẩn và Trần Vũ mỉm cười, hai người ngồi xuống hững hờ uống một ngụm trà, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim."Cái váy hôm nay của Nghiêm tổng rất xinh đẹp." Trần Vũ nói. "Ha ha, cảm ơn Trần tổng đã khen." Nghiêm Nhu Cẩn cười nói. "Ừm, màu son môi cũng rất hợp với màu da của cô.""Vậy đêm nay chúng ta đi ăn một bữa đi? Tôi biết một tiệm cơm Tây có bữa ăn ánh nến không tệ." Nghiêm Nhu Cẩn cười khanh khách một tiếng.Thấy hai người nói chuyện phiếm, Vương Bình và thư ký đều biến sắc, thư ký cầm điện thoại làm bộ muốn bấm số, nhưng ngồi đó nửa ngày mà vẫn chẳng gọi cho ai."Thư ký Lý, duy trì tư thế đó mãi không tê tay à?" Trần Vũ liếc thư ký một cái rồi khẽ mỉm cười và nói: "Nếu như mệt thì cất điện thoại đi, đừng diễn.""Tôi, chỗ chúng tôi thật sự có mấy công ty đang xem, Trần tổng, nếu các vị không mua thì tôi sẽ bán cho người khác." Trên trán Vương Bình chảy ra mồ hôi."Vậy có người mua thích hợp thì Vương tổng cứ ra tay đi, Nghiêm tổng chúng ta đi về trước đi."Trần Vũ cười, để cái ly trong tay xuống."Vương tổng, sau này liên lạc lại." Nghiêm Nhu Cẩn cười cười, đứng dậy muốn rời đi với Trần Vũ.Sắc mặt Vương Bình lập tức xụ xuống, ông ta trơ mắt nhìn hai người đi đến cổng thì soạt một tiếng đứng lên: "Hai vị xin dừng bước.""Vương tổng, chúng tôi còn có thể thương lượng giá tiền này sao?" Trần Vũ quay đầu hỏi."Chúng ta... Thương lượng đi." Vương Bình lau mồ hôi trên trán, sau đó như đã kiệt sức."Hai vị, giá 2 tỷ thật sự không được, như vầy đi, tôi nhường một bước, giá 3,5 đi, thật sự không thể thấp nữa." Vương Bình nói.Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Chương 235: Không sai