“Nghi phạm Trần Vũ uống rượu say xỉn, lái xe gây tai nạn khiến ba người chết và làm bị thương một người. Xét thấy tình tiết vụ án nghiêm trọng, phán tội tử hình, lập tức thực thi!” Tại pháp trường Thập Lý Hà năm ở ngoại ô thành phố Phong Lăng, có vài tên tử tù đang xếp thành một hàng dài. Ngày xưa pháp trường Thập Lý Hà là một chiến trường cổ, đến thời cận đại được chuyển làm pháp trường. Vậy nền, nơi này dù là ban ngày hay ban đêm đều có bầu không khí đầy u ám, lạnh gáy. Trần Vũ bị đeo còng tay, đứng ở chính giữa đám tử tù kia. Khi súng giơ lên, cơ thể của anh cũng sợ hãi đến phát run. “Cậu cứ yên tâm mà ra đi nhé Trần Vũ, tớ sẽ chăm sóc cho Thanh Uyển và đứa con chưa ra đời của cậu thật tốt” Người anh em thân thiết tên Chu Lâm của anh nói với vẻ mặt đầy đau đớn. “Những người kia không phải bị tôi đâm chết, tôi bị người †a vu oan” Đột nhiên Trần Vũ cố găng kêu thất thanh. Anh đang bộc lộ hết sự sợ hãi trong lòng mình ngay khi đối mặt với cái chết. Nhưng bây giờ, chứng cứ đã rõ ràng…
Chương 238: Các người là ai?
Cao Thủ Y ĐạoTác giả: Cửu CaTruyện Đô Thị“Nghi phạm Trần Vũ uống rượu say xỉn, lái xe gây tai nạn khiến ba người chết và làm bị thương một người. Xét thấy tình tiết vụ án nghiêm trọng, phán tội tử hình, lập tức thực thi!” Tại pháp trường Thập Lý Hà năm ở ngoại ô thành phố Phong Lăng, có vài tên tử tù đang xếp thành một hàng dài. Ngày xưa pháp trường Thập Lý Hà là một chiến trường cổ, đến thời cận đại được chuyển làm pháp trường. Vậy nền, nơi này dù là ban ngày hay ban đêm đều có bầu không khí đầy u ám, lạnh gáy. Trần Vũ bị đeo còng tay, đứng ở chính giữa đám tử tù kia. Khi súng giơ lên, cơ thể của anh cũng sợ hãi đến phát run. “Cậu cứ yên tâm mà ra đi nhé Trần Vũ, tớ sẽ chăm sóc cho Thanh Uyển và đứa con chưa ra đời của cậu thật tốt” Người anh em thân thiết tên Chu Lâm của anh nói với vẻ mặt đầy đau đớn. “Những người kia không phải bị tôi đâm chết, tôi bị người †a vu oan” Đột nhiên Trần Vũ cố găng kêu thất thanh. Anh đang bộc lộ hết sự sợ hãi trong lòng mình ngay khi đối mặt với cái chết. Nhưng bây giờ, chứng cứ đã rõ ràng… Trong lòng Trần Vũ căng thẳng, nhanh chóng tìm kiếm lần theo dấu vết đánh nhau.Phía bên kia ngọn núi, mấy sát thủ mặc áo đen đang truy sát Nghiêm Nhu Cẩn, Hoàng Bình đã bị thương vài chỗ đang đau khổ đấu đá những người này.Phanh, người vệ sĩ sau cùng ngã xuống đất, Hoàng Bình tung quyền đánh bay một kẻ địch, nhưng trên vai ông lại đột nhiên lạnh buốt, một thanh kiếm đã đâm thủng bả vai ông.Hoàng Bình kêu lên một tiếng đau đớn rồi lui lại hai bước, bốn tên sát thủ còn lại lập tức xông tới."Các người là ai? Ly Trần của nhà họ Nghiêm chúng tôi đã nhận chủ, tộc Nghiêm thị đã giải tán võ giả rời khỏi giang hồ, vì sao các người còn dồn ép không tha chứ?" Nghiêm Nhu Cẩn nghiêm nghị nói."Nghiêm Nhu Cẩn, có người muốn mạng của mày, mày lui khỏi giang hồ hay không đều như vậy." Một sát thủ tiến lên thâm trầm nói."Tôi chưa hề kết thù với ai, người nào phái các người tới giết tôi?" Nghiêm Nhu Cẩn biến sắc."Muốn biết thì đi hỏi Diêm Vương đi." Sát thủ cười lạnh một tiếng."Tiểu thư mau lui lại, tôi cản đường bọn chúng, cứu viện của quán trà Huyền Vũ lập tức tới ngay." Hoàng Bình lập tức đề khí cản trước người Nghiêm Nhu Cẩn, ông luôn trung thành tuyệt đối với nhà họ Nghiêm."Ha ha, cứu viện của quán trà Huyền Vũ sẽ không đến, mày hết hi vọng đi." Sát thủ cười ha ha, gã nhanh chân bước về phía trước, kiếm trong tay chém thẳng đến muốn giải quyết Hoàng Bình.Đột nhiên, một ánh kiếm khí lao đến từ sau lưng gã, trong nháy mắt kiếm khí kia đã hóa thành sát ý ngút trời, sát thủ lấy làm kinh hãi nên vội quay người.Người nháy mắt gã xoay người thì ánh kiếm đó chợt lóe lên, thân thể bốn tên sát thủ lập tức cứng đờ không nhúc nhích, đồng thời một gốc cây to cỡ miệng chén phía sau bọn họ răng rắc một tiếng đã đứt gấy.Bốn tên sát thủ kinh ngạc nhìn, trong ánh mắt lộ ra một tia kinh hãi, sau đó trên cổ chúng xuất hiện một vết máu rồi thân thể nghiêng qua ngã thẳng xuống đất.Trần Vũ vừa thu tay phải lại, Ly Trần trong tay đã biến mất, anh vội vàng tiến lên nói: "Không sao chứ.""Trần Vũ. . " Nhìn thấy Trần Vũ tới, Nghiêm Nhu Cẩn lập tức thả lỏng lại, hai chân mềm nhữn suýt đã ngã xuống đất.Trần Vũ vội vàng đỡ cô ấy, tay phải điểm lên người để độ một tia chân khí cho cô.Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Trong lòng Trần Vũ căng thẳng, nhanh chóng tìm kiếm lần theo dấu vết đánh nhau.
Phía bên kia ngọn núi, mấy sát thủ mặc áo đen đang truy sát Nghiêm Nhu Cẩn, Hoàng Bình đã bị thương vài chỗ đang đau khổ đấu đá những người này.
Phanh, người vệ sĩ sau cùng ngã xuống đất, Hoàng Bình tung quyền đánh bay một kẻ địch, nhưng trên vai ông lại đột nhiên lạnh buốt, một thanh kiếm đã đâm thủng bả vai ông.
Hoàng Bình kêu lên một tiếng đau đớn rồi lui lại hai bước, bốn tên sát thủ còn lại lập tức xông tới.
"Các người là ai? Ly Trần của nhà họ Nghiêm chúng tôi đã nhận chủ, tộc Nghiêm thị đã giải tán võ giả rời khỏi giang hồ, vì sao các người còn dồn ép không tha chứ?" Nghiêm Nhu Cẩn nghiêm nghị nói.
"Nghiêm Nhu Cẩn, có người muốn mạng của mày, mày lui khỏi giang hồ hay không đều như vậy." Một sát thủ tiến lên thâm trầm nói.
"Tôi chưa hề kết thù với ai, người nào phái các người tới giết tôi?" Nghiêm Nhu Cẩn biến sắc.
"Muốn biết thì đi hỏi Diêm Vương đi." Sát thủ cười lạnh một tiếng.
"Tiểu thư mau lui lại, tôi cản đường bọn chúng, cứu viện của quán trà Huyền Vũ lập tức tới ngay." Hoàng Bình lập tức đề khí cản trước người Nghiêm Nhu Cẩn, ông luôn trung thành tuyệt đối với nhà họ Nghiêm.
"Ha ha, cứu viện của quán trà Huyền Vũ sẽ không đến, mày hết hi vọng đi." Sát thủ cười ha ha, gã nhanh chân bước về phía trước, kiếm trong tay chém thẳng đến muốn giải quyết Hoàng Bình.
Đột nhiên, một ánh kiếm khí lao đến từ sau lưng gã, trong nháy mắt kiếm khí kia đã hóa thành sát ý ngút trời, sát thủ lấy làm kinh hãi nên vội quay người.
Người nháy mắt gã xoay người thì ánh kiếm đó chợt lóe lên, thân thể bốn tên sát thủ lập tức cứng đờ không nhúc nhích, đồng thời một gốc cây to cỡ miệng chén phía sau bọn họ răng rắc một tiếng đã đứt gấy.
Bốn tên sát thủ kinh ngạc nhìn, trong ánh mắt lộ ra một tia kinh hãi, sau đó trên cổ chúng xuất hiện một vết máu rồi thân thể nghiêng qua ngã thẳng xuống đất.
Trần Vũ vừa thu tay phải lại, Ly Trần trong tay đã biến mất, anh vội vàng tiến lên nói: "Không sao chứ."
"Trần Vũ. . " Nhìn thấy Trần Vũ tới, Nghiêm Nhu Cẩn lập tức thả lỏng lại, hai chân mềm nhữn suýt đã ngã xuống đất.
Trần Vũ vội vàng đỡ cô ấy, tay phải điểm lên người để độ một tia chân khí cho cô.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Cao Thủ Y ĐạoTác giả: Cửu CaTruyện Đô Thị“Nghi phạm Trần Vũ uống rượu say xỉn, lái xe gây tai nạn khiến ba người chết và làm bị thương một người. Xét thấy tình tiết vụ án nghiêm trọng, phán tội tử hình, lập tức thực thi!” Tại pháp trường Thập Lý Hà năm ở ngoại ô thành phố Phong Lăng, có vài tên tử tù đang xếp thành một hàng dài. Ngày xưa pháp trường Thập Lý Hà là một chiến trường cổ, đến thời cận đại được chuyển làm pháp trường. Vậy nền, nơi này dù là ban ngày hay ban đêm đều có bầu không khí đầy u ám, lạnh gáy. Trần Vũ bị đeo còng tay, đứng ở chính giữa đám tử tù kia. Khi súng giơ lên, cơ thể của anh cũng sợ hãi đến phát run. “Cậu cứ yên tâm mà ra đi nhé Trần Vũ, tớ sẽ chăm sóc cho Thanh Uyển và đứa con chưa ra đời của cậu thật tốt” Người anh em thân thiết tên Chu Lâm của anh nói với vẻ mặt đầy đau đớn. “Những người kia không phải bị tôi đâm chết, tôi bị người †a vu oan” Đột nhiên Trần Vũ cố găng kêu thất thanh. Anh đang bộc lộ hết sự sợ hãi trong lòng mình ngay khi đối mặt với cái chết. Nhưng bây giờ, chứng cứ đã rõ ràng… Trong lòng Trần Vũ căng thẳng, nhanh chóng tìm kiếm lần theo dấu vết đánh nhau.Phía bên kia ngọn núi, mấy sát thủ mặc áo đen đang truy sát Nghiêm Nhu Cẩn, Hoàng Bình đã bị thương vài chỗ đang đau khổ đấu đá những người này.Phanh, người vệ sĩ sau cùng ngã xuống đất, Hoàng Bình tung quyền đánh bay một kẻ địch, nhưng trên vai ông lại đột nhiên lạnh buốt, một thanh kiếm đã đâm thủng bả vai ông.Hoàng Bình kêu lên một tiếng đau đớn rồi lui lại hai bước, bốn tên sát thủ còn lại lập tức xông tới."Các người là ai? Ly Trần của nhà họ Nghiêm chúng tôi đã nhận chủ, tộc Nghiêm thị đã giải tán võ giả rời khỏi giang hồ, vì sao các người còn dồn ép không tha chứ?" Nghiêm Nhu Cẩn nghiêm nghị nói."Nghiêm Nhu Cẩn, có người muốn mạng của mày, mày lui khỏi giang hồ hay không đều như vậy." Một sát thủ tiến lên thâm trầm nói."Tôi chưa hề kết thù với ai, người nào phái các người tới giết tôi?" Nghiêm Nhu Cẩn biến sắc."Muốn biết thì đi hỏi Diêm Vương đi." Sát thủ cười lạnh một tiếng."Tiểu thư mau lui lại, tôi cản đường bọn chúng, cứu viện của quán trà Huyền Vũ lập tức tới ngay." Hoàng Bình lập tức đề khí cản trước người Nghiêm Nhu Cẩn, ông luôn trung thành tuyệt đối với nhà họ Nghiêm."Ha ha, cứu viện của quán trà Huyền Vũ sẽ không đến, mày hết hi vọng đi." Sát thủ cười ha ha, gã nhanh chân bước về phía trước, kiếm trong tay chém thẳng đến muốn giải quyết Hoàng Bình.Đột nhiên, một ánh kiếm khí lao đến từ sau lưng gã, trong nháy mắt kiếm khí kia đã hóa thành sát ý ngút trời, sát thủ lấy làm kinh hãi nên vội quay người.Người nháy mắt gã xoay người thì ánh kiếm đó chợt lóe lên, thân thể bốn tên sát thủ lập tức cứng đờ không nhúc nhích, đồng thời một gốc cây to cỡ miệng chén phía sau bọn họ răng rắc một tiếng đã đứt gấy.Bốn tên sát thủ kinh ngạc nhìn, trong ánh mắt lộ ra một tia kinh hãi, sau đó trên cổ chúng xuất hiện một vết máu rồi thân thể nghiêng qua ngã thẳng xuống đất.Trần Vũ vừa thu tay phải lại, Ly Trần trong tay đã biến mất, anh vội vàng tiến lên nói: "Không sao chứ.""Trần Vũ. . " Nhìn thấy Trần Vũ tới, Nghiêm Nhu Cẩn lập tức thả lỏng lại, hai chân mềm nhữn suýt đã ngã xuống đất.Trần Vũ vội vàng đỡ cô ấy, tay phải điểm lên người để độ một tia chân khí cho cô.Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!