Hoàng hôn vào thu có chút lạnh, gió cuốn lên lá rụng phát ra tiếng vang xào xạc, nhưng rất nhanh lại bị tiếng còi ô tô che giấu. Đầu hẻm tối tăm, một thân ảnh nho nhỏ gầy teo cuộn mình trong góc, ôm đầu gối bất động nhìn người đi đường cùng xe cộ lui tới. Trên người cô bé mặc chiếc váy liền áo màu hồng nhạt, quần áo vừa nhìn đã biết giặt qua nhiều lần, vừa cứng vừa trắng, nhưng không hề ảnh hưởng đến sự đáng yêu của cô bé. Cô cuộn tròn giống như khối gạo nếp ngồi xổm ở góc đường, mềm mại, tròn trịa, ánh mắt như nho đen thỉnh thoảng chớp một cái, lông mi dài nhẹ nhàng lay động. “Đừng chớp mắt, ba sắp tới rồi!” Úc Viên Viên cố gắng mở to hai mắt, dùng sức ngửi mùi bánh mì bay trong không khí, bụng nhỏ đáng thương truyền ra một chuỗi tiếng ùng ục. Cô muốn ăn quả tiên, còn có cá nữa, rất muốn ăn... Cô đưa tay lau khóe miệng, không khỏi nhớ tới cuộc sống trước kia. Cô vốn là một con mèo nhỏ ở tiên cảnh, ở đó đều là động vật biến thành tiên, thỉnh thoảng cũng sẽ biến thành hình người, nhưng…
Tác giả: