Thành Đông đang hứng những cơn mưa đầu mùa mát lạnh, dù là ban ngày nhưng trời vẫn còn tối mịt mù, tất thảy vẫn không che giấu được sự náo nhiệt của phiên chợ buổi sáng. “Ôi mẹ ơi, cái gì vậy?” Một lão già lụ khụ nhặt những miếng đồng nát bị vứt ở một xó, bỗng dưng chạm vào một vật mềm mềm, lại chỉa ra những đám đen mượt, lập tức sợ hãi tới hét lên. Tức thì, một đám tiểu thương đang buôn bán xung quanh cũng liền chạy tới xem, lúc vừa vén cái khăn chứa vật mềm ấy ra, tất cả đều bàng hoàng. “Trời ơi, là một đứa bé!” Một bà lão nghe vậy liền lập tức chạy đến, ôm đứa bé đang nằm trong khăn lại, da thịt vẫn còn đỏ hỏn. Lúc nhìn thấy nhiều người như vậy liền bắt đầu oe oe những tiếng yếu ớt. Bà lão lập tức đưa tay vào bên trong kiểm tra một chút. “Là một đứa bé gái, hình như còn là vừa mới sinh. Quái lạ a, sao tóc lại nhiều vậy?” Đám người xung quanh lập tức nhao nhao lên. Quỷ dị quá, chả trách sao lại có người đem bỏ. Nhìn xem đứa trẻ yếu ớt dưới trời mưa lạnh như này, nếu không được phát…
Tác giả: