Đông Thần Vực, cách Thiên Vũ Thần Tông hai mươi dặm có một đỉnh đồi. Trước một căn nhà gỗ có một chiếc bàn đá, một đôi nam nữ đang ngồi sát nhau. Thiếu niên có diện mạo anh tuấn, thiếu nữ thanh tú nghiêng nước nghiêng thành, quả là một đôi trai tài gái sắc. “Phương ca ca, muội có đẹp không?” Tò Uyển Nhi dùng đôi mắt to tròn long lanh nhìn Phương Thần, đôi mắt đẹp chỉ phản chiếu bóng hình hắn, đôỉ tay trắng như ngọc không ngừng di chuyển qua lại trên ngực Phương Thần. Phương Thần mỉm cười hạnh phúc: “Uyển Nhỉ mãi mãi xỉnh đẹp nhất” Năm năm trước, sư tôn của Phương Thần, cũng chính là phong chủ Phong thứ bảy – Thiên Dương Tử đột nhiên vác một thân trọng thương trở về. Khỉ sắp chết, ông ấy phớt lờ câu hỏi của Phương Thần, ép hắn tự phế đan điền, thủ mộ ông ấy năm năm. Sau năm năm, tất cả câu trả lời sẽ được công bố. Sư tôn có ân với Phương Thần, cho dù hắn thấy khó hiểu nhưng vẫn đồng ý không chút do dự, tự phế đan điền của mình trước mặt sư tôn. Lúc này Thiên Dương Tử mới nhắm mắt xuôi…
Chương 21: C21: Ý chí cũng vậy
Nhất Kiếm Thành MaTác giả: SS TầnTruyện Dị Giới, Truyện Huyền HuyễnĐông Thần Vực, cách Thiên Vũ Thần Tông hai mươi dặm có một đỉnh đồi. Trước một căn nhà gỗ có một chiếc bàn đá, một đôi nam nữ đang ngồi sát nhau. Thiếu niên có diện mạo anh tuấn, thiếu nữ thanh tú nghiêng nước nghiêng thành, quả là một đôi trai tài gái sắc. “Phương ca ca, muội có đẹp không?” Tò Uyển Nhi dùng đôi mắt to tròn long lanh nhìn Phương Thần, đôi mắt đẹp chỉ phản chiếu bóng hình hắn, đôỉ tay trắng như ngọc không ngừng di chuyển qua lại trên ngực Phương Thần. Phương Thần mỉm cười hạnh phúc: “Uyển Nhỉ mãi mãi xỉnh đẹp nhất” Năm năm trước, sư tôn của Phương Thần, cũng chính là phong chủ Phong thứ bảy – Thiên Dương Tử đột nhiên vác một thân trọng thương trở về. Khỉ sắp chết, ông ấy phớt lờ câu hỏi của Phương Thần, ép hắn tự phế đan điền, thủ mộ ông ấy năm năm. Sau năm năm, tất cả câu trả lời sẽ được công bố. Sư tôn có ân với Phương Thần, cho dù hắn thấy khó hiểu nhưng vẫn đồng ý không chút do dự, tự phế đan điền của mình trước mặt sư tôn. Lúc này Thiên Dương Tử mới nhắm mắt xuôi… 351 bậc thang.Đám đông ngây người! Không ngờ Phương Thần lại chịu đựng được áp lực gấp 50 lần.“Không thể nào. Sao tên phế vật này có thể trèo cao như. vậy được” La Ngạo hung dữ gào lênTrong mắt hắn ta, Phương Thần chỉ là hạng sâu kiến. Phương Thần không thể nào lại mạnh hơn hắn được. Ngay cảÝ chí cũng vậy.Thế nhưng tên c.hó đẻ đáng chết này lại leo được tới tận đó.La Vân cũng ngạc nhiên ra mặt, Phương Thần có tài đức gì chứ?Thế nhưng, sau đó hãn ta lại lập tức liếc nhìn Mộng Dao, nghĩ ra một khả năng khác.Phương Thần đang chơi gian lận.Đúng vậy! Nhất định là Mộng Dao đã giảm bớt áp lực cho hẳn nên hẳn mới có thế leo lên tới tận đó. Chắc chản là vậy!“Hữ, đợi lát nữa xem ta sẽ vạch trần ngươi như thế nào” Hắn ta cười khẩy nóiLâm Tuyết Nghiên cũng không tin nổi nhìn Phương Thần leo lên tới bậc thang 351, nhưng nàng ta nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, lắc đầu nói: “Ý chí không thể đại diện cho thực lực, thiên phú mới là yếu tố mấu chốt để đi được xa hơn, dù hắn có cố gắng đến đâu thì cũng không thể bì được với một thiên tài đã cảm ngộ ra Đạo văn được”Đạo văn là thứ khiến vô số tu sĩ tuyệt vọng.Nếu không có Đạo văn thì cả đời sẽ mắc kẹt ở Chu Nguyên Cảnh, không thể tiến thêm bước nào nữa.Phương Thần chật vật tiếp tục bước tiếp.382.383.Mỗi một bước của hắn đều cực kỳ gian nan, cho tới khi lên tới bậc thang 359 thì hản không thể leo lên tiếp nổi nữa.Đám người đứng bên dưới vẫn im phăng phảc.Có lẽ 359 bậc thang chẳng là gì so với nội môn nhưng đối với ngoại môn thì đó là độ cao khiến người ta tuyệt vọng.Mông Dao nở nụ cười vui mừng, bất giác để lộ phong thái quyến rũ làm say đảm lòng ngườiThế nhưng đúng lúc này, một giọng nói móe mỉa lại vang lên: “Chắc chắn là người này đang ăn gian, nếu không sao có thể leo lên cao như vậy được”Mọi người tới tấp nhìn về phía người vừa lên tiếng, hẳn ta chính là Tư Thành Nghiệp,Hắn ta không tham gia vào kỳ khảo hạch của Thất Phong lần này nhưng đột nhiên lại hô lên như vậy là do La Vân sai bảo,Đám đông sững người, sau đó cũng nhận ra Phương Thần leo được cao như vậy đúng là khá ngoài sức tưởng tượng,“Ta cũng cảm thấy rất có khả năng là hẳn gian lận”“Đúng! Chắc chẳn áp lực hẳn chịu đựng không tới năm mươi lần."“Đúng vậy, sao một đệ tử ngoại môn lại có thể trèo lên cao như vậy được”Đám đông tranh cãi ồn ào, bắt đâu chất vấn Phương Thần.Nụ cười của Mộng Dao lập tức biến mất, hướng vẻ mặt lạnh giá nhìn về phía La Vân.Không cần phải đoán, nhất định là do La Vân giở trò.Thấy Mộng Dao nhìn mình, La Vân nở nụ cười, nói: “Mộng sư tỷ, năm năm trước, kẻ này đã tự phế tu vi, hẳn chỉ là một tên phế vật mà thôi. Sao một tên phế vật lại có thể trèo lên cao như vậy được chứ? Xin Mộng sư tỷ minh xét”Hản ta thầm cười khẩy trong lòng: Không phải trước đó ngươi đòi làm theo lẽ công bằng hay sao? Ta muốn xem xem sau khi chuyện ngươi bao che cho Phương Thần bị lộ thì ngươi sẽ làm theo lẽ công bằng như thế nào.Trong lòng hản ta đã khẳng định chắc chân là Mộng Dao. lén giảm bớt áp lực cho Phương Thần, nếu không thì cứ cho là Phương Thần có thế chịu được 350 bậc thang đầu tiên nhưng hẳn không thế nào tiếp tục đi cao hơn được nữa.Thế nhưng, La Vân không hề phát hiện ra ánh mắt Mộng Dao nhìn hẳn pha lẫn đôi phần trào phúng.La Vân tiếp tục nói: “Mộng sư tỷ, thang Thông Thiên là vật chí bảo, lệnh bài cũng vậy. Nó có thể sửa đổi để người ta chịuít áp lực hơn, xin sư tỷ trình nó ra đây để mọi người yên tâm”Trong lòng hản ta thầm cười khẩy, để ta xem xem ngươi có dám trình nó ra hay không nào.
351 bậc thang.
Đám đông ngây người! Không ngờ Phương Thần lại chịu đựng được áp lực gấp 50 lần.
“Không thể nào. Sao tên phế vật này có thể trèo cao như. vậy được” La Ngạo hung dữ gào lên
Trong mắt hắn ta, Phương Thần chỉ là hạng sâu kiến. Phương Thần không thể nào lại mạnh hơn hắn được. Ngay cả
Ý chí cũng vậy.
Thế nhưng tên c.hó đẻ đáng chết này lại leo được tới tận đó.
La Vân cũng ngạc nhiên ra mặt, Phương Thần có tài đức gì chứ?
Thế nhưng, sau đó hãn ta lại lập tức liếc nhìn Mộng Dao, nghĩ ra một khả năng khác.
Phương Thần đang chơi gian lận.
Đúng vậy! Nhất định là Mộng Dao đã giảm bớt áp lực cho hẳn nên hẳn mới có thế leo lên tới tận đó. Chắc chản là vậy!
“Hữ, đợi lát nữa xem ta sẽ vạch trần ngươi như thế nào” Hắn ta cười khẩy nói
Lâm Tuyết Nghiên cũng không tin nổi nhìn Phương Thần leo lên tới bậc thang 351, nhưng nàng ta nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, lắc đầu nói: “Ý chí không thể đại diện cho thực lực, thiên phú mới là yếu tố mấu chốt để đi được xa hơn, dù hắn có cố gắng đến đâu thì cũng không thể bì được với một thiên tài đã cảm ngộ ra Đạo văn được”
Đạo văn là thứ khiến vô số tu sĩ tuyệt vọng.
Nếu không có Đạo văn thì cả đời sẽ mắc kẹt ở Chu Nguyên Cảnh, không thể tiến thêm bước nào nữa.
Phương Thần chật vật tiếp tục bước tiếp.
382.
383.
Mỗi một bước của hắn đều cực kỳ gian nan, cho tới khi lên tới bậc thang 359 thì hản không thể leo lên tiếp nổi nữa.
Đám người đứng bên dưới vẫn im phăng phảc.
Có lẽ 359 bậc thang chẳng là gì so với nội môn nhưng đối với ngoại môn thì đó là độ cao khiến người ta tuyệt vọng.
Mông Dao nở nụ cười vui mừng, bất giác để lộ phong thái quyến rũ làm say đảm lòng người
Thế nhưng đúng lúc này, một giọng nói móe mỉa lại vang lên: “Chắc chắn là người này đang ăn gian, nếu không sao có thể leo lên cao như vậy được”
Mọi người tới tấp nhìn về phía người vừa lên tiếng, hẳn ta chính là Tư Thành Nghiệp,
Hắn ta không tham gia vào kỳ khảo hạch của Thất Phong lần này nhưng đột nhiên lại hô lên như vậy là do La Vân sai bảo,
Đám đông sững người, sau đó cũng nhận ra Phương Thần leo được cao như vậy đúng là khá ngoài sức tưởng tượng,
“Ta cũng cảm thấy rất có khả năng là hẳn gian lận”
“Đúng! Chắc chẳn áp lực hẳn chịu đựng không tới năm mươi lần."
“Đúng vậy, sao một đệ tử ngoại môn lại có thể trèo lên cao như vậy được”
Đám đông tranh cãi ồn ào, bắt đâu chất vấn Phương Thần.
Nụ cười của Mộng Dao lập tức biến mất, hướng vẻ mặt lạnh giá nhìn về phía La Vân.
Không cần phải đoán, nhất định là do La Vân giở trò.
Thấy Mộng Dao nhìn mình, La Vân nở nụ cười, nói: “Mộng sư tỷ, năm năm trước, kẻ này đã tự phế tu vi, hẳn chỉ là một tên phế vật mà thôi. Sao một tên phế vật lại có thể trèo lên cao như vậy được chứ? Xin Mộng sư tỷ minh xét”
Hản ta thầm cười khẩy trong lòng: Không phải trước đó ngươi đòi làm theo lẽ công bằng hay sao? Ta muốn xem xem sau khi chuyện ngươi bao che cho Phương Thần bị lộ thì ngươi sẽ làm theo lẽ công bằng như thế nào.
Trong lòng hản ta đã khẳng định chắc chân là Mộng Dao. lén giảm bớt áp lực cho Phương Thần, nếu không thì cứ cho là Phương Thần có thế chịu được 350 bậc thang đầu tiên nhưng hẳn không thế nào tiếp tục đi cao hơn được nữa.
Thế nhưng, La Vân không hề phát hiện ra ánh mắt Mộng Dao nhìn hẳn pha lẫn đôi phần trào phúng.
La Vân tiếp tục nói: “Mộng sư tỷ, thang Thông Thiên là vật chí bảo, lệnh bài cũng vậy. Nó có thể sửa đổi để người ta chịu
ít áp lực hơn, xin sư tỷ trình nó ra đây để mọi người yên tâm”
Trong lòng hản ta thầm cười khẩy, để ta xem xem ngươi có dám trình nó ra hay không nào.
Nhất Kiếm Thành MaTác giả: SS TầnTruyện Dị Giới, Truyện Huyền HuyễnĐông Thần Vực, cách Thiên Vũ Thần Tông hai mươi dặm có một đỉnh đồi. Trước một căn nhà gỗ có một chiếc bàn đá, một đôi nam nữ đang ngồi sát nhau. Thiếu niên có diện mạo anh tuấn, thiếu nữ thanh tú nghiêng nước nghiêng thành, quả là một đôi trai tài gái sắc. “Phương ca ca, muội có đẹp không?” Tò Uyển Nhi dùng đôi mắt to tròn long lanh nhìn Phương Thần, đôi mắt đẹp chỉ phản chiếu bóng hình hắn, đôỉ tay trắng như ngọc không ngừng di chuyển qua lại trên ngực Phương Thần. Phương Thần mỉm cười hạnh phúc: “Uyển Nhỉ mãi mãi xỉnh đẹp nhất” Năm năm trước, sư tôn của Phương Thần, cũng chính là phong chủ Phong thứ bảy – Thiên Dương Tử đột nhiên vác một thân trọng thương trở về. Khỉ sắp chết, ông ấy phớt lờ câu hỏi của Phương Thần, ép hắn tự phế đan điền, thủ mộ ông ấy năm năm. Sau năm năm, tất cả câu trả lời sẽ được công bố. Sư tôn có ân với Phương Thần, cho dù hắn thấy khó hiểu nhưng vẫn đồng ý không chút do dự, tự phế đan điền của mình trước mặt sư tôn. Lúc này Thiên Dương Tử mới nhắm mắt xuôi… 351 bậc thang.Đám đông ngây người! Không ngờ Phương Thần lại chịu đựng được áp lực gấp 50 lần.“Không thể nào. Sao tên phế vật này có thể trèo cao như. vậy được” La Ngạo hung dữ gào lênTrong mắt hắn ta, Phương Thần chỉ là hạng sâu kiến. Phương Thần không thể nào lại mạnh hơn hắn được. Ngay cảÝ chí cũng vậy.Thế nhưng tên c.hó đẻ đáng chết này lại leo được tới tận đó.La Vân cũng ngạc nhiên ra mặt, Phương Thần có tài đức gì chứ?Thế nhưng, sau đó hãn ta lại lập tức liếc nhìn Mộng Dao, nghĩ ra một khả năng khác.Phương Thần đang chơi gian lận.Đúng vậy! Nhất định là Mộng Dao đã giảm bớt áp lực cho hẳn nên hẳn mới có thế leo lên tới tận đó. Chắc chản là vậy!“Hữ, đợi lát nữa xem ta sẽ vạch trần ngươi như thế nào” Hắn ta cười khẩy nóiLâm Tuyết Nghiên cũng không tin nổi nhìn Phương Thần leo lên tới bậc thang 351, nhưng nàng ta nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, lắc đầu nói: “Ý chí không thể đại diện cho thực lực, thiên phú mới là yếu tố mấu chốt để đi được xa hơn, dù hắn có cố gắng đến đâu thì cũng không thể bì được với một thiên tài đã cảm ngộ ra Đạo văn được”Đạo văn là thứ khiến vô số tu sĩ tuyệt vọng.Nếu không có Đạo văn thì cả đời sẽ mắc kẹt ở Chu Nguyên Cảnh, không thể tiến thêm bước nào nữa.Phương Thần chật vật tiếp tục bước tiếp.382.383.Mỗi một bước của hắn đều cực kỳ gian nan, cho tới khi lên tới bậc thang 359 thì hản không thể leo lên tiếp nổi nữa.Đám người đứng bên dưới vẫn im phăng phảc.Có lẽ 359 bậc thang chẳng là gì so với nội môn nhưng đối với ngoại môn thì đó là độ cao khiến người ta tuyệt vọng.Mông Dao nở nụ cười vui mừng, bất giác để lộ phong thái quyến rũ làm say đảm lòng ngườiThế nhưng đúng lúc này, một giọng nói móe mỉa lại vang lên: “Chắc chắn là người này đang ăn gian, nếu không sao có thể leo lên cao như vậy được”Mọi người tới tấp nhìn về phía người vừa lên tiếng, hẳn ta chính là Tư Thành Nghiệp,Hắn ta không tham gia vào kỳ khảo hạch của Thất Phong lần này nhưng đột nhiên lại hô lên như vậy là do La Vân sai bảo,Đám đông sững người, sau đó cũng nhận ra Phương Thần leo được cao như vậy đúng là khá ngoài sức tưởng tượng,“Ta cũng cảm thấy rất có khả năng là hẳn gian lận”“Đúng! Chắc chẳn áp lực hẳn chịu đựng không tới năm mươi lần."“Đúng vậy, sao một đệ tử ngoại môn lại có thể trèo lên cao như vậy được”Đám đông tranh cãi ồn ào, bắt đâu chất vấn Phương Thần.Nụ cười của Mộng Dao lập tức biến mất, hướng vẻ mặt lạnh giá nhìn về phía La Vân.Không cần phải đoán, nhất định là do La Vân giở trò.Thấy Mộng Dao nhìn mình, La Vân nở nụ cười, nói: “Mộng sư tỷ, năm năm trước, kẻ này đã tự phế tu vi, hẳn chỉ là một tên phế vật mà thôi. Sao một tên phế vật lại có thể trèo lên cao như vậy được chứ? Xin Mộng sư tỷ minh xét”Hản ta thầm cười khẩy trong lòng: Không phải trước đó ngươi đòi làm theo lẽ công bằng hay sao? Ta muốn xem xem sau khi chuyện ngươi bao che cho Phương Thần bị lộ thì ngươi sẽ làm theo lẽ công bằng như thế nào.Trong lòng hản ta đã khẳng định chắc chân là Mộng Dao. lén giảm bớt áp lực cho Phương Thần, nếu không thì cứ cho là Phương Thần có thế chịu được 350 bậc thang đầu tiên nhưng hẳn không thế nào tiếp tục đi cao hơn được nữa.Thế nhưng, La Vân không hề phát hiện ra ánh mắt Mộng Dao nhìn hẳn pha lẫn đôi phần trào phúng.La Vân tiếp tục nói: “Mộng sư tỷ, thang Thông Thiên là vật chí bảo, lệnh bài cũng vậy. Nó có thể sửa đổi để người ta chịuít áp lực hơn, xin sư tỷ trình nó ra đây để mọi người yên tâm”Trong lòng hản ta thầm cười khẩy, để ta xem xem ngươi có dám trình nó ra hay không nào.