Tru Tiên Đài tử huyệt của thần tiên, ánh sáng của nó có khả năng g**t ch*t bất cứ ai chẳng may ngã xuống. Vốn dĩ Tru Tiên Đài là một nơi để dành trị tội những phản thần, những kẻ mang tội lỗi nặng nhất của thiên giới, khiến chúng vĩnh viễn hồn phi phách tán, không thể siêu sinh. Tru Tiên Đài ngự tại một nơi vô cùng cao, từ trên nhìn xuống không thấy đáy, không khí xung quanh lạnh lẽo đến tận xương tủy. Ánh sáng của nó giống như muôn vàn đạo thiên lôi đánh chết bất cứ ai nhảy xuống, khiến bọn họ chết đau chết đớn, bị cắn nuốt tới tận linh hồn.1 Y phục của người đứng trên tru tiên đài vốn dĩ trắng thuần khiết, nhưng nó lại bị nhuộm đỏ bằng máu của chính nàng. Nàng đứng ở đó, bộ dáng vẫn hiên ngang, cao cao tại thượng như vậy, vẫn khí chất như vậy, mặc dù xích sắt nàng mang trên người nặng trĩu cùng chiếc gông to lớn in một chữ tử, biểu thị nàng chính là kẻ tội đồ của thiên tộc. Nàng xưa nay mãn danh thiên hạ, chúng nhân kính nể gọi nàng một tiếng Chiến thần bởi những chiến tích mà nang…

Chương 122: 122: Mạn Đà La Mạn Châu Sa

Vạn Thánh Yêu Vương Chi Chiến Thần Tại Thượng Trùng Sinh Ta Làm Lại Tất CảTác giả: Lạc Lạc Cô NươngTru Tiên Đài tử huyệt của thần tiên, ánh sáng của nó có khả năng g**t ch*t bất cứ ai chẳng may ngã xuống. Vốn dĩ Tru Tiên Đài là một nơi để dành trị tội những phản thần, những kẻ mang tội lỗi nặng nhất của thiên giới, khiến chúng vĩnh viễn hồn phi phách tán, không thể siêu sinh. Tru Tiên Đài ngự tại một nơi vô cùng cao, từ trên nhìn xuống không thấy đáy, không khí xung quanh lạnh lẽo đến tận xương tủy. Ánh sáng của nó giống như muôn vàn đạo thiên lôi đánh chết bất cứ ai nhảy xuống, khiến bọn họ chết đau chết đớn, bị cắn nuốt tới tận linh hồn.1 Y phục của người đứng trên tru tiên đài vốn dĩ trắng thuần khiết, nhưng nó lại bị nhuộm đỏ bằng máu của chính nàng. Nàng đứng ở đó, bộ dáng vẫn hiên ngang, cao cao tại thượng như vậy, vẫn khí chất như vậy, mặc dù xích sắt nàng mang trên người nặng trĩu cùng chiếc gông to lớn in một chữ tử, biểu thị nàng chính là kẻ tội đồ của thiên tộc. Nàng xưa nay mãn danh thiên hạ, chúng nhân kính nể gọi nàng một tiếng Chiến thần bởi những chiến tích mà nang… Minh giới canh chừng rất nghiêm ngặt, nhất là những kẻ ngoại đạo xâm nhập.Tính đến việc đột nhập mà phá đảo Minh giới thì điển hình trong thiên hạ có hai kẻ.Một là Minh Linh thạch hầu trong tương lai, hai là Cùng Kỳ.Cho nên bây giờ, Cùng Kỳ có đủ tự tin để có thể đưa Diệp Lạc Hy đi đến những nơi nàng muốn đi.Có điều….Diệp Lạc Hy có vẻ như không chỉ muốn đi một mình như vậy.Nàng cười rất ma mãnh, nói: “Có vẻ như ta vẫn còn nhiều chuyện chưa thỏa mãn.Lão phán quan đó dù sao cũng là phụ thân của A Cửu, ta và lão tính ra cũng là hai kẻ ngang vai ngang vế.Nhưng xét về công thì ta đã nuôi nấng A Cửu bao nhiêu năm như vậy, chỉ có lão đó chưa từng nuôi nấng A Cửu ngày nào.Chưa có sự đồng ý của ta, lão đã ép A Cửu phải thực hiện khảo hạch gì gì đó, hại nha đầu ấy thống khổ, chẳng có ngày nào nó thực sự vui vẻ.”“Nàng định làm gì?” Cùng Kỳ cảm thấy sợ hãi.Diệp Lạc Hy xoa cằm một lúc rồi đáp: “Không phải lão già đó thích nhất là nữ sắc sao? Vậy thì ta chỉ cần cho lão đoạn tử tuyệt tôn là được rồi.” Diệp Lạc Hy nở nụ cười tươi như hoa.”Cùng Kỳ đỡ trán.“Nhưng làm như vậy, liệu rằng lão ta có phát hiện ra là nàng làm không?” Cùng Kỳ hỏi nàng.Diệp Lạc Hy nhìn hắn hồi lâu, nhìn đến mức hắn cảm thấy rợn cả người, lạnh lẽo sống lưng.Diệp Lạc Hy xoa cằm, nhìn Cùng Kỳ rồi lấy từ trong không gian ra một lọ thuốc, dúi vào tay hắn nói: “Không phải ngươi trước nay luôn cấm đoán ta, không cho ta mấy khi gần gũi với nam nhân hay sao? Vậy thì ngươi thay ta làm đi.Bỏ cái này vào thức ăn của lão, lão sẽ tự động liệt thôi.”Nói rồi, Diệp Lạc Hy thoắt cái đã hóa thân thành một cái bóng màu đen, lẫn vào đám quỷ kia rồi biến mất không giấu vết, để cho Cùng Kỳ đứng ở đó bất động, cái bóng trắng từ miệng hắn bay ra bay phiêu phiêu trong gió.Sau đó, hắn bất lực đành làm theo những gì nàng muốn làm.Có điều về sau hắn chắc rằng bản thân sẽ phải tự kiểm điểm lại, tránh cho bản thân có ngày bị nàng hại chết từ lúc nào không biết.1…Theo trí nhớ của Diệp Lạc Hy, cái nơi dùng để cất giữ được mấy cuốn sổ sinh tử của từng người là một căn phòng không chỉ rộng vô tận mà còn lớn đến độ khiến người ta bị lạc vào, y chang như một mê cung.Có điều, năm đó sổ sinh tử của nàng lại không được giấu ở cái nơi như mê cung sách đó mà lại được giấu ở một chỗ khác.Nàng chỉ cần theo trí nhớ, đến đó để lấy là được rồi.Men theo con đường mòn dài đến vô tận, mở ra một cánh cửa, dẫn nàng đến với một khu vườn đỏ rực một màu hoa bỉ ngạn tươi thắm.Hương hoa đó phảng phất, nhưng nhuốm một mùi vị tang thương khó tả.Diệp Lạc Hy thầm nuốt nước bọt một cái ực.Hoa Bỉ Ngạn, không chỉ có tang thương mà còn đầy rẫy những nỗi đau không thể nói thành lời của những chuyện tình yêu đôi lứa yêu nhau, tách biệt không rời.Diệp Lạc Hy vốn định đi đường vòng, tránh gây ra hỗn loạn càng nhiều càng tốt.Thế nhưng, tim nàng bỗng dưng đập thịch một tiếng khiến Diệp Lạc Hy đau nhói, đau đến nghẹt thở.Một tia ánh sáng từ khoảng trời đêm tối tăm rọi vào mắt nàng, khiến nàng phải dời lực chú ý nhìn đến bên kia cánh đồng hoa, liền cảm thấy có thứ gì đó đang cố gắng thôi thúc nàng, giống như đang réo rắt van xin, lại du dương mà mời gọi, khiến Diệp Lạc Hy nhíu mày khó chịu.Nàng không thích bản thân mình bị một thứ gì đó làm ảnh hưởng đến thần trí.Chỉ là… điều đó lại càng lạ lẫm hơn khi Ma Thần Kiếm trong người nàng vốn dĩ ngủ yên không động, nay cũng thôi thúc nàng đi theo tiếng vẫy gọi kia.Diệp Lạc Hy không hiểu.Ma Thần Kiếm không chỉ chứa hai thần niệm của phụ mẫu nàng mà còn chứa cả thân xác của họ.Nàng vốn dĩ không thể hiểu nổi.Diệp Lạc Hy nhìn thấy Ma Thần Kiếm bị thứ bên kia thôi thúc mãnh liệt đến độ, chính bản thân nàng cũng thấy làm lạ, liền từ trong biển thần thức thả Ma Thần Kiếm ra.Ngay lập tức, Ma Thần Kiếm giống như có ma lực, kéo theo Diệp Lạc Hy bay băng qua cánh đồng hoa đỏ thẫm như máu tươi.Một đại kỳ tích đã xảy ra khiến chính bản thân Diệp Lạc Hy kinh ngạc.Bỉ Ngạn Hoa chốn Minh giới, vốn dĩ có màu đỏ tươi như huyết sắc, lại lợi hại ở chỗ có thể đem sinh vật sống chạm vào nó hút đến cạn máu.Bất cứ ai cũng đừng mong họ sẽ có cơ hội được vượt qua nơi như vậy để đến bờ bên kia.Thế nhưng, từ chỗ Ma Thần Kiếm kéo nàng đi, chân Diệp Lạc Hy tuy không chạm đất, nhưng nó lại chạm đến những cánh hoa mỏng manh bên dưới, khiến những cánh hoa đó vừa chạm bào nàng liền biến thành màu trắng tinh khôi rực rỡ, trải dần ra cả cánh đồng hoa đỏ chói mắt.Châu Sa thành Đà La.Chuyển đau thương thành hỷ sự..

Minh giới canh chừng rất nghiêm ngặt, nhất là những kẻ ngoại đạo xâm nhập.

Tính đến việc đột nhập mà phá đảo Minh giới thì điển hình trong thiên hạ có hai kẻ.

Một là Minh Linh thạch hầu trong tương lai, hai là Cùng Kỳ.

Cho nên bây giờ, Cùng Kỳ có đủ tự tin để có thể đưa Diệp Lạc Hy đi đến những nơi nàng muốn đi.

Có điều….

Diệp Lạc Hy có vẻ như không chỉ muốn đi một mình như vậy.

Nàng cười rất ma mãnh, nói: “Có vẻ như ta vẫn còn nhiều chuyện chưa thỏa mãn.

Lão phán quan đó dù sao cũng là phụ thân của A Cửu, ta và lão tính ra cũng là hai kẻ ngang vai ngang vế.

Nhưng xét về công thì ta đã nuôi nấng A Cửu bao nhiêu năm như vậy, chỉ có lão đó chưa từng nuôi nấng A Cửu ngày nào.

Chưa có sự đồng ý của ta, lão đã ép A Cửu phải thực hiện khảo hạch gì gì đó, hại nha đầu ấy thống khổ, chẳng có ngày nào nó thực sự vui vẻ.”

“Nàng định làm gì?” Cùng Kỳ cảm thấy sợ hãi.

Diệp Lạc Hy xoa cằm một lúc rồi đáp: “Không phải lão già đó thích nhất là nữ sắc sao? Vậy thì ta chỉ cần cho lão đoạn tử tuyệt tôn là được rồi.” Diệp Lạc Hy nở nụ cười tươi như hoa.”

Cùng Kỳ đỡ trán.

“Nhưng làm như vậy, liệu rằng lão ta có phát hiện ra là nàng làm không?” Cùng Kỳ hỏi nàng.

Diệp Lạc Hy nhìn hắn hồi lâu, nhìn đến mức hắn cảm thấy rợn cả người, lạnh lẽo sống lưng.

Diệp Lạc Hy xoa cằm, nhìn Cùng Kỳ rồi lấy từ trong không gian ra một lọ thuốc, dúi vào tay hắn nói: “Không phải ngươi trước nay luôn cấm đoán ta, không cho ta mấy khi gần gũi với nam nhân hay sao? Vậy thì ngươi thay ta làm đi.

Bỏ cái này vào thức ăn của lão, lão sẽ tự động liệt thôi.”

Nói rồi, Diệp Lạc Hy thoắt cái đã hóa thân thành một cái bóng màu đen, lẫn vào đám quỷ kia rồi biến mất không giấu vết, để cho Cùng Kỳ đứng ở đó bất động, cái bóng trắng từ miệng hắn bay ra bay phiêu phiêu trong gió.

Sau đó, hắn bất lực đành làm theo những gì nàng muốn làm.

Có điều về sau hắn chắc rằng bản thân sẽ phải tự kiểm điểm lại, tránh cho bản thân có ngày bị nàng hại chết từ lúc nào không biết.1

Theo trí nhớ của Diệp Lạc Hy, cái nơi dùng để cất giữ được mấy cuốn sổ sinh tử của từng người là một căn phòng không chỉ rộng vô tận mà còn lớn đến độ khiến người ta bị lạc vào, y chang như một mê cung.

Có điều, năm đó sổ sinh tử của nàng lại không được giấu ở cái nơi như mê cung sách đó mà lại được giấu ở một chỗ khác.

Nàng chỉ cần theo trí nhớ, đến đó để lấy là được rồi.

Men theo con đường mòn dài đến vô tận, mở ra một cánh cửa, dẫn nàng đến với một khu vườn đỏ rực một màu hoa bỉ ngạn tươi thắm.

Hương hoa đó phảng phất, nhưng nhuốm một mùi vị tang thương khó tả.

Diệp Lạc Hy thầm nuốt nước bọt một cái ực.

Hoa Bỉ Ngạn, không chỉ có tang thương mà còn đầy rẫy những nỗi đau không thể nói thành lời của những chuyện tình yêu đôi lứa yêu nhau, tách biệt không rời.

Diệp Lạc Hy vốn định đi đường vòng, tránh gây ra hỗn loạn càng nhiều càng tốt.

Thế nhưng, tim nàng bỗng dưng đập thịch một tiếng khiến Diệp Lạc Hy đau nhói, đau đến nghẹt thở.

Một tia ánh sáng từ khoảng trời đêm tối tăm rọi vào mắt nàng, khiến nàng phải dời lực chú ý nhìn đến bên kia cánh đồng hoa, liền cảm thấy có thứ gì đó đang cố gắng thôi thúc nàng, giống như đang réo rắt van xin, lại du dương mà mời gọi, khiến Diệp Lạc Hy nhíu mày khó chịu.

Nàng không thích bản thân mình bị một thứ gì đó làm ảnh hưởng đến thần trí.

Chỉ là… điều đó lại càng lạ lẫm hơn khi Ma Thần Kiếm trong người nàng vốn dĩ ngủ yên không động, nay cũng thôi thúc nàng đi theo tiếng vẫy gọi kia.

Diệp Lạc Hy không hiểu.

Ma Thần Kiếm không chỉ chứa hai thần niệm của phụ mẫu nàng mà còn chứa cả thân xác của họ.

Nàng vốn dĩ không thể hiểu nổi.

Diệp Lạc Hy nhìn thấy Ma Thần Kiếm bị thứ bên kia thôi thúc mãnh liệt đến độ, chính bản thân nàng cũng thấy làm lạ, liền từ trong biển thần thức thả Ma Thần Kiếm ra.

Ngay lập tức, Ma Thần Kiếm giống như có ma lực, kéo theo Diệp Lạc Hy bay băng qua cánh đồng hoa đỏ thẫm như máu tươi.

Một đại kỳ tích đã xảy ra khiến chính bản thân Diệp Lạc Hy kinh ngạc.

Bỉ Ngạn Hoa chốn Minh giới, vốn dĩ có màu đỏ tươi như huyết sắc, lại lợi hại ở chỗ có thể đem sinh vật sống chạm vào nó hút đến cạn máu.

Bất cứ ai cũng đừng mong họ sẽ có cơ hội được vượt qua nơi như vậy để đến bờ bên kia.

Thế nhưng, từ chỗ Ma Thần Kiếm kéo nàng đi, chân Diệp Lạc Hy tuy không chạm đất, nhưng nó lại chạm đến những cánh hoa mỏng manh bên dưới, khiến những cánh hoa đó vừa chạm bào nàng liền biến thành màu trắng tinh khôi rực rỡ, trải dần ra cả cánh đồng hoa đỏ chói mắt.

Châu Sa thành Đà La.

Chuyển đau thương thành hỷ sự..

Vạn Thánh Yêu Vương Chi Chiến Thần Tại Thượng Trùng Sinh Ta Làm Lại Tất CảTác giả: Lạc Lạc Cô NươngTru Tiên Đài tử huyệt của thần tiên, ánh sáng của nó có khả năng g**t ch*t bất cứ ai chẳng may ngã xuống. Vốn dĩ Tru Tiên Đài là một nơi để dành trị tội những phản thần, những kẻ mang tội lỗi nặng nhất của thiên giới, khiến chúng vĩnh viễn hồn phi phách tán, không thể siêu sinh. Tru Tiên Đài ngự tại một nơi vô cùng cao, từ trên nhìn xuống không thấy đáy, không khí xung quanh lạnh lẽo đến tận xương tủy. Ánh sáng của nó giống như muôn vàn đạo thiên lôi đánh chết bất cứ ai nhảy xuống, khiến bọn họ chết đau chết đớn, bị cắn nuốt tới tận linh hồn.1 Y phục của người đứng trên tru tiên đài vốn dĩ trắng thuần khiết, nhưng nó lại bị nhuộm đỏ bằng máu của chính nàng. Nàng đứng ở đó, bộ dáng vẫn hiên ngang, cao cao tại thượng như vậy, vẫn khí chất như vậy, mặc dù xích sắt nàng mang trên người nặng trĩu cùng chiếc gông to lớn in một chữ tử, biểu thị nàng chính là kẻ tội đồ của thiên tộc. Nàng xưa nay mãn danh thiên hạ, chúng nhân kính nể gọi nàng một tiếng Chiến thần bởi những chiến tích mà nang… Minh giới canh chừng rất nghiêm ngặt, nhất là những kẻ ngoại đạo xâm nhập.Tính đến việc đột nhập mà phá đảo Minh giới thì điển hình trong thiên hạ có hai kẻ.Một là Minh Linh thạch hầu trong tương lai, hai là Cùng Kỳ.Cho nên bây giờ, Cùng Kỳ có đủ tự tin để có thể đưa Diệp Lạc Hy đi đến những nơi nàng muốn đi.Có điều….Diệp Lạc Hy có vẻ như không chỉ muốn đi một mình như vậy.Nàng cười rất ma mãnh, nói: “Có vẻ như ta vẫn còn nhiều chuyện chưa thỏa mãn.Lão phán quan đó dù sao cũng là phụ thân của A Cửu, ta và lão tính ra cũng là hai kẻ ngang vai ngang vế.Nhưng xét về công thì ta đã nuôi nấng A Cửu bao nhiêu năm như vậy, chỉ có lão đó chưa từng nuôi nấng A Cửu ngày nào.Chưa có sự đồng ý của ta, lão đã ép A Cửu phải thực hiện khảo hạch gì gì đó, hại nha đầu ấy thống khổ, chẳng có ngày nào nó thực sự vui vẻ.”“Nàng định làm gì?” Cùng Kỳ cảm thấy sợ hãi.Diệp Lạc Hy xoa cằm một lúc rồi đáp: “Không phải lão già đó thích nhất là nữ sắc sao? Vậy thì ta chỉ cần cho lão đoạn tử tuyệt tôn là được rồi.” Diệp Lạc Hy nở nụ cười tươi như hoa.”Cùng Kỳ đỡ trán.“Nhưng làm như vậy, liệu rằng lão ta có phát hiện ra là nàng làm không?” Cùng Kỳ hỏi nàng.Diệp Lạc Hy nhìn hắn hồi lâu, nhìn đến mức hắn cảm thấy rợn cả người, lạnh lẽo sống lưng.Diệp Lạc Hy xoa cằm, nhìn Cùng Kỳ rồi lấy từ trong không gian ra một lọ thuốc, dúi vào tay hắn nói: “Không phải ngươi trước nay luôn cấm đoán ta, không cho ta mấy khi gần gũi với nam nhân hay sao? Vậy thì ngươi thay ta làm đi.Bỏ cái này vào thức ăn của lão, lão sẽ tự động liệt thôi.”Nói rồi, Diệp Lạc Hy thoắt cái đã hóa thân thành một cái bóng màu đen, lẫn vào đám quỷ kia rồi biến mất không giấu vết, để cho Cùng Kỳ đứng ở đó bất động, cái bóng trắng từ miệng hắn bay ra bay phiêu phiêu trong gió.Sau đó, hắn bất lực đành làm theo những gì nàng muốn làm.Có điều về sau hắn chắc rằng bản thân sẽ phải tự kiểm điểm lại, tránh cho bản thân có ngày bị nàng hại chết từ lúc nào không biết.1…Theo trí nhớ của Diệp Lạc Hy, cái nơi dùng để cất giữ được mấy cuốn sổ sinh tử của từng người là một căn phòng không chỉ rộng vô tận mà còn lớn đến độ khiến người ta bị lạc vào, y chang như một mê cung.Có điều, năm đó sổ sinh tử của nàng lại không được giấu ở cái nơi như mê cung sách đó mà lại được giấu ở một chỗ khác.Nàng chỉ cần theo trí nhớ, đến đó để lấy là được rồi.Men theo con đường mòn dài đến vô tận, mở ra một cánh cửa, dẫn nàng đến với một khu vườn đỏ rực một màu hoa bỉ ngạn tươi thắm.Hương hoa đó phảng phất, nhưng nhuốm một mùi vị tang thương khó tả.Diệp Lạc Hy thầm nuốt nước bọt một cái ực.Hoa Bỉ Ngạn, không chỉ có tang thương mà còn đầy rẫy những nỗi đau không thể nói thành lời của những chuyện tình yêu đôi lứa yêu nhau, tách biệt không rời.Diệp Lạc Hy vốn định đi đường vòng, tránh gây ra hỗn loạn càng nhiều càng tốt.Thế nhưng, tim nàng bỗng dưng đập thịch một tiếng khiến Diệp Lạc Hy đau nhói, đau đến nghẹt thở.Một tia ánh sáng từ khoảng trời đêm tối tăm rọi vào mắt nàng, khiến nàng phải dời lực chú ý nhìn đến bên kia cánh đồng hoa, liền cảm thấy có thứ gì đó đang cố gắng thôi thúc nàng, giống như đang réo rắt van xin, lại du dương mà mời gọi, khiến Diệp Lạc Hy nhíu mày khó chịu.Nàng không thích bản thân mình bị một thứ gì đó làm ảnh hưởng đến thần trí.Chỉ là… điều đó lại càng lạ lẫm hơn khi Ma Thần Kiếm trong người nàng vốn dĩ ngủ yên không động, nay cũng thôi thúc nàng đi theo tiếng vẫy gọi kia.Diệp Lạc Hy không hiểu.Ma Thần Kiếm không chỉ chứa hai thần niệm của phụ mẫu nàng mà còn chứa cả thân xác của họ.Nàng vốn dĩ không thể hiểu nổi.Diệp Lạc Hy nhìn thấy Ma Thần Kiếm bị thứ bên kia thôi thúc mãnh liệt đến độ, chính bản thân nàng cũng thấy làm lạ, liền từ trong biển thần thức thả Ma Thần Kiếm ra.Ngay lập tức, Ma Thần Kiếm giống như có ma lực, kéo theo Diệp Lạc Hy bay băng qua cánh đồng hoa đỏ thẫm như máu tươi.Một đại kỳ tích đã xảy ra khiến chính bản thân Diệp Lạc Hy kinh ngạc.Bỉ Ngạn Hoa chốn Minh giới, vốn dĩ có màu đỏ tươi như huyết sắc, lại lợi hại ở chỗ có thể đem sinh vật sống chạm vào nó hút đến cạn máu.Bất cứ ai cũng đừng mong họ sẽ có cơ hội được vượt qua nơi như vậy để đến bờ bên kia.Thế nhưng, từ chỗ Ma Thần Kiếm kéo nàng đi, chân Diệp Lạc Hy tuy không chạm đất, nhưng nó lại chạm đến những cánh hoa mỏng manh bên dưới, khiến những cánh hoa đó vừa chạm bào nàng liền biến thành màu trắng tinh khôi rực rỡ, trải dần ra cả cánh đồng hoa đỏ chói mắt.Châu Sa thành Đà La.Chuyển đau thương thành hỷ sự..

Chương 122: 122: Mạn Đà La Mạn Châu Sa