Tháng bảy. Những đám mây lơ lửng trên bầu trời xanh thẳm, ánh nắng chiếu dọc theo tầng mây. Chiếu vào khu phố Diệp Thành. Tích!"Chào mừng sử dụng xe đạp điện Tiểu Cát, vui lòng chú ý đến phạm vi hoạt động trước khi lái xe và nhớ dừng lại ở những nơi được chỉ định, chúc bạn có một chuyến đi vui vẻ. "Một thanh niên quét một chiếc xe điện, chạy dọc theo con đường lớn. Khóe miệng hắn mang theo nụ cười như thể đã gặp phải một chuyện vui vẻ nào đó. Hứa Gian, 24 tuổi, đã tốt nghiệp được hai năm, vẫn là người làm việc linh hoạt. Hôm nay là ngày hắn ứng tuyển. Là vị trí nhân viên kế hoạch bất động sản. Lương tháng 6. 000, làm từ 9h đến 5h, nghỉ hai ngày cuối tuần. Hiệu suất làm việc tốt còn có hoa hồng, là một việc làm không tệ. Ù!Đột nhiên, điện thoại trong túi rung lên. "Thời gian này lại có người nhắn tin cho mình được nhỉ?"Vì tò mò hắn dừng lại, lấy điện thoại di động ra. Chỉ thấy mấy chữ lớn hiện lên trên phần mềm trò chuyện: "Con trai, cha là cha con. "Nhìn qua biệt danh, là "Nếu Như". "…
Chương 8: Chương 8
Cha, Sao Cha Xuyên Không RồiTác giả: Vũ Hạ Đích Hảo ĐạiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Xuyên KhôngTháng bảy. Những đám mây lơ lửng trên bầu trời xanh thẳm, ánh nắng chiếu dọc theo tầng mây. Chiếu vào khu phố Diệp Thành. Tích!"Chào mừng sử dụng xe đạp điện Tiểu Cát, vui lòng chú ý đến phạm vi hoạt động trước khi lái xe và nhớ dừng lại ở những nơi được chỉ định, chúc bạn có một chuyến đi vui vẻ. "Một thanh niên quét một chiếc xe điện, chạy dọc theo con đường lớn. Khóe miệng hắn mang theo nụ cười như thể đã gặp phải một chuyện vui vẻ nào đó. Hứa Gian, 24 tuổi, đã tốt nghiệp được hai năm, vẫn là người làm việc linh hoạt. Hôm nay là ngày hắn ứng tuyển. Là vị trí nhân viên kế hoạch bất động sản. Lương tháng 6. 000, làm từ 9h đến 5h, nghỉ hai ngày cuối tuần. Hiệu suất làm việc tốt còn có hoa hồng, là một việc làm không tệ. Ù!Đột nhiên, điện thoại trong túi rung lên. "Thời gian này lại có người nhắn tin cho mình được nhỉ?"Vì tò mò hắn dừng lại, lấy điện thoại di động ra. Chỉ thấy mấy chữ lớn hiện lên trên phần mềm trò chuyện: "Con trai, cha là cha con. "Nhìn qua biệt danh, là "Nếu Như". "… Vô cùng khủng khiếp.Lần huấn luyện quân sự lần thứ hai sau đó hắn không đi, nhưng Liễu Du không đồng ý cứng rắn kéo hắn đi cùng.Còn nói hắn làm sao yên tâm để vợ mới cưới chờ ở cái trường lạnh lẽo thế kia được, cuối cùng lại phải trải qua một tháng thời gian không phải người.Lần thứ ba hắn dùng đủ loại lý do nhưng cuối cùng vẫn bị mang đi.Nói là đồng nghiệp của cô cũng đưa người nhà đi, cô không mang theo không hay lắm.Đến đó mới biết được người khác hoàn toàn không đưa đi, bị lừa rồi.Đây là lần thứ tư, vì cậu có việc gấp tìm hắn cho nên mới tránh được, sáng sớm hôm qua đưa cô vào trường học rồi vui vẻ nhận lời.Ai biết lại gặp chuyện này.Do dự hồi lâu, hắn lấy điện thoại tìm chỗ mua thuốc, cuối cùng chọn mua.Canh bạc lớn.Tiêu tốn bảy nghìn sáu trăm tám mươi bảy nghìn.“Tháng này phải kiếm nhiều hơn.”Đúng là hắn không có việc làm nhưng điều đó không có nghĩa là hắn không thể kiếm tiền.Để rời khỏi nhà cậu hắn đã tìm đủ mọi cách.Phát hiện việc làm bán thời gian vừa học hoàn toàn không làm nổi, cuối cùng đi viết tiểu thuyết.Vận khí không thề, kiên trì viết một năm đã bắt đầu kiếm được chút tiền, cho tới bây giờ đều là dựa vào cái này để kiếm tiền.Đây cũng là lý do vì sao mà Liễu Du có thể đưa hắn tới trường học.Bởi vì làm ở đâu cũng là làm, dù ở trong đó không cập nhật được nhưng vẫn có thể lưu lại rất nhiều bản thảo.Lỗ bảy nghìn thì mỗi ngày viết thêm bảy nghìn, đại khái là có thể kiếm lại được.Mua đã mua rồi, Hứa Gian cũng không nghĩ nhiều nữa mà bắt đầu chuẩn bị.Chờ ngày mai hàng tới liền bắt đầu khai trí.Ngay cả sợ đối phương gửi tới một câu bị lừa rồi cũng thành công mở mang đầu óc.Lần sau nhất định sẽ không bị lừa nữa.Tinh tinh!Điện thoại đột nhiên vang lên.Sau khi xem xét xong, người kia hỏi hắn dược liệu phụ trợ có đủ không.Để không xấu hổ, hắn quyết định đợi thử xong lại nói tiếp.Cho nên chỉ trả lời lại câu là đang tìm.Ngày hôm sau.Dược liệu đã đến.Tổng cộng là mười tám loại.Mỗi một loại đều là một cân.Trong đó, ba loại cần ngâm, hai loại cần hầm, năm loại cần xay, bốn loại cần đốt, bốn loại cuối cùng cần phải nướng.Sau khi làm xong phải dùng mười tám cái bát đặt trong trận pháp phụ trợ.Như vậy là có thể bắt đầu khai trí.Mười tám cái bát, trong nhà Hứa Gian không có cho nên xuống lầu mua mười tám cái về..
Vô cùng khủng khiếp.
Lần huấn luyện quân sự lần thứ hai sau đó hắn không đi, nhưng Liễu Du không đồng ý cứng rắn kéo hắn đi cùng.
Còn nói hắn làm sao yên tâm để vợ mới cưới chờ ở cái trường lạnh lẽo thế kia được, cuối cùng lại phải trải qua một tháng thời gian không phải người.
Lần thứ ba hắn dùng đủ loại lý do nhưng cuối cùng vẫn bị mang đi.
Nói là đồng nghiệp của cô cũng đưa người nhà đi, cô không mang theo không hay lắm.
Đến đó mới biết được người khác hoàn toàn không đưa đi, bị lừa rồi.
Đây là lần thứ tư, vì cậu có việc gấp tìm hắn cho nên mới tránh được, sáng sớm hôm qua đưa cô vào trường học rồi vui vẻ nhận lời.
Ai biết lại gặp chuyện này.
Do dự hồi lâu, hắn lấy điện thoại tìm chỗ mua thuốc, cuối cùng chọn mua.
Canh bạc lớn.
Tiêu tốn bảy nghìn sáu trăm tám mươi bảy nghìn.
“Tháng này phải kiếm nhiều hơn.
”Đúng là hắn không có việc làm nhưng điều đó không có nghĩa là hắn không thể kiếm tiền.
Để rời khỏi nhà cậu hắn đã tìm đủ mọi cách.
Phát hiện việc làm bán thời gian vừa học hoàn toàn không làm nổi, cuối cùng đi viết tiểu thuyết.
Vận khí không thề, kiên trì viết một năm đã bắt đầu kiếm được chút tiền, cho tới bây giờ đều là dựa vào cái này để kiếm tiền.
Đây cũng là lý do vì sao mà Liễu Du có thể đưa hắn tới trường học.
Bởi vì làm ở đâu cũng là làm, dù ở trong đó không cập nhật được nhưng vẫn có thể lưu lại rất nhiều bản thảo.
Lỗ bảy nghìn thì mỗi ngày viết thêm bảy nghìn, đại khái là có thể kiếm lại được.
Mua đã mua rồi, Hứa Gian cũng không nghĩ nhiều nữa mà bắt đầu chuẩn bị.
Chờ ngày mai hàng tới liền bắt đầu khai trí.
Ngay cả sợ đối phương gửi tới một câu bị lừa rồi cũng thành công mở mang đầu óc.
Lần sau nhất định sẽ không bị lừa nữa.
Tinh tinh!Điện thoại đột nhiên vang lên.
Sau khi xem xét xong, người kia hỏi hắn dược liệu phụ trợ có đủ không.
Để không xấu hổ, hắn quyết định đợi thử xong lại nói tiếp.
Cho nên chỉ trả lời lại câu là đang tìm.
Ngày hôm sau.
Dược liệu đã đến.
Tổng cộng là mười tám loại.
Mỗi một loại đều là một cân.
Trong đó, ba loại cần ngâm, hai loại cần hầm, năm loại cần xay, bốn loại cần đốt, bốn loại cuối cùng cần phải nướng.
Sau khi làm xong phải dùng mười tám cái bát đặt trong trận pháp phụ trợ.
Như vậy là có thể bắt đầu khai trí.
Mười tám cái bát, trong nhà Hứa Gian không có cho nên xuống lầu mua mười tám cái về.
.
Cha, Sao Cha Xuyên Không RồiTác giả: Vũ Hạ Đích Hảo ĐạiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Xuyên KhôngTháng bảy. Những đám mây lơ lửng trên bầu trời xanh thẳm, ánh nắng chiếu dọc theo tầng mây. Chiếu vào khu phố Diệp Thành. Tích!"Chào mừng sử dụng xe đạp điện Tiểu Cát, vui lòng chú ý đến phạm vi hoạt động trước khi lái xe và nhớ dừng lại ở những nơi được chỉ định, chúc bạn có một chuyến đi vui vẻ. "Một thanh niên quét một chiếc xe điện, chạy dọc theo con đường lớn. Khóe miệng hắn mang theo nụ cười như thể đã gặp phải một chuyện vui vẻ nào đó. Hứa Gian, 24 tuổi, đã tốt nghiệp được hai năm, vẫn là người làm việc linh hoạt. Hôm nay là ngày hắn ứng tuyển. Là vị trí nhân viên kế hoạch bất động sản. Lương tháng 6. 000, làm từ 9h đến 5h, nghỉ hai ngày cuối tuần. Hiệu suất làm việc tốt còn có hoa hồng, là một việc làm không tệ. Ù!Đột nhiên, điện thoại trong túi rung lên. "Thời gian này lại có người nhắn tin cho mình được nhỉ?"Vì tò mò hắn dừng lại, lấy điện thoại di động ra. Chỉ thấy mấy chữ lớn hiện lên trên phần mềm trò chuyện: "Con trai, cha là cha con. "Nhìn qua biệt danh, là "Nếu Như". "… Vô cùng khủng khiếp.Lần huấn luyện quân sự lần thứ hai sau đó hắn không đi, nhưng Liễu Du không đồng ý cứng rắn kéo hắn đi cùng.Còn nói hắn làm sao yên tâm để vợ mới cưới chờ ở cái trường lạnh lẽo thế kia được, cuối cùng lại phải trải qua một tháng thời gian không phải người.Lần thứ ba hắn dùng đủ loại lý do nhưng cuối cùng vẫn bị mang đi.Nói là đồng nghiệp của cô cũng đưa người nhà đi, cô không mang theo không hay lắm.Đến đó mới biết được người khác hoàn toàn không đưa đi, bị lừa rồi.Đây là lần thứ tư, vì cậu có việc gấp tìm hắn cho nên mới tránh được, sáng sớm hôm qua đưa cô vào trường học rồi vui vẻ nhận lời.Ai biết lại gặp chuyện này.Do dự hồi lâu, hắn lấy điện thoại tìm chỗ mua thuốc, cuối cùng chọn mua.Canh bạc lớn.Tiêu tốn bảy nghìn sáu trăm tám mươi bảy nghìn.“Tháng này phải kiếm nhiều hơn.”Đúng là hắn không có việc làm nhưng điều đó không có nghĩa là hắn không thể kiếm tiền.Để rời khỏi nhà cậu hắn đã tìm đủ mọi cách.Phát hiện việc làm bán thời gian vừa học hoàn toàn không làm nổi, cuối cùng đi viết tiểu thuyết.Vận khí không thề, kiên trì viết một năm đã bắt đầu kiếm được chút tiền, cho tới bây giờ đều là dựa vào cái này để kiếm tiền.Đây cũng là lý do vì sao mà Liễu Du có thể đưa hắn tới trường học.Bởi vì làm ở đâu cũng là làm, dù ở trong đó không cập nhật được nhưng vẫn có thể lưu lại rất nhiều bản thảo.Lỗ bảy nghìn thì mỗi ngày viết thêm bảy nghìn, đại khái là có thể kiếm lại được.Mua đã mua rồi, Hứa Gian cũng không nghĩ nhiều nữa mà bắt đầu chuẩn bị.Chờ ngày mai hàng tới liền bắt đầu khai trí.Ngay cả sợ đối phương gửi tới một câu bị lừa rồi cũng thành công mở mang đầu óc.Lần sau nhất định sẽ không bị lừa nữa.Tinh tinh!Điện thoại đột nhiên vang lên.Sau khi xem xét xong, người kia hỏi hắn dược liệu phụ trợ có đủ không.Để không xấu hổ, hắn quyết định đợi thử xong lại nói tiếp.Cho nên chỉ trả lời lại câu là đang tìm.Ngày hôm sau.Dược liệu đã đến.Tổng cộng là mười tám loại.Mỗi một loại đều là một cân.Trong đó, ba loại cần ngâm, hai loại cần hầm, năm loại cần xay, bốn loại cần đốt, bốn loại cuối cùng cần phải nướng.Sau khi làm xong phải dùng mười tám cái bát đặt trong trận pháp phụ trợ.Như vậy là có thể bắt đầu khai trí.Mười tám cái bát, trong nhà Hứa Gian không có cho nên xuống lầu mua mười tám cái về..