Tru Tiên Đài tử huyệt của thần tiên, ánh sáng của nó có khả năng g**t ch*t bất cứ ai chẳng may ngã xuống. Vốn dĩ Tru Tiên Đài là một nơi để dành trị tội những phản thần, những kẻ mang tội lỗi nặng nhất của thiên giới, khiến chúng vĩnh viễn hồn phi phách tán, không thể siêu sinh. Tru Tiên Đài ngự tại một nơi vô cùng cao, từ trên nhìn xuống không thấy đáy, không khí xung quanh lạnh lẽo đến tận xương tủy. Ánh sáng của nó giống như muôn vàn đạo thiên lôi đánh chết bất cứ ai nhảy xuống, khiến bọn họ chết đau chết đớn, bị cắn nuốt tới tận linh hồn.1 Y phục của người đứng trên tru tiên đài vốn dĩ trắng thuần khiết, nhưng nó lại bị nhuộm đỏ bằng máu của chính nàng. Nàng đứng ở đó, bộ dáng vẫn hiên ngang, cao cao tại thượng như vậy, vẫn khí chất như vậy, mặc dù xích sắt nàng mang trên người nặng trĩu cùng chiếc gông to lớn in một chữ tử, biểu thị nàng chính là kẻ tội đồ của thiên tộc. Nàng xưa nay mãn danh thiên hạ, chúng nhân kính nể gọi nàng một tiếng Chiến thần bởi những chiến tích mà nang…

Chương 141: 141: Ngoại Truyện 2 Nàng Là Tín Ngưỡng Của Chúng Ta 2

Vạn Thánh Yêu Vương Chi Chiến Thần Tại Thượng Trùng Sinh Ta Làm Lại Tất CảTác giả: Lạc Lạc Cô NươngTru Tiên Đài tử huyệt của thần tiên, ánh sáng của nó có khả năng g**t ch*t bất cứ ai chẳng may ngã xuống. Vốn dĩ Tru Tiên Đài là một nơi để dành trị tội những phản thần, những kẻ mang tội lỗi nặng nhất của thiên giới, khiến chúng vĩnh viễn hồn phi phách tán, không thể siêu sinh. Tru Tiên Đài ngự tại một nơi vô cùng cao, từ trên nhìn xuống không thấy đáy, không khí xung quanh lạnh lẽo đến tận xương tủy. Ánh sáng của nó giống như muôn vàn đạo thiên lôi đánh chết bất cứ ai nhảy xuống, khiến bọn họ chết đau chết đớn, bị cắn nuốt tới tận linh hồn.1 Y phục của người đứng trên tru tiên đài vốn dĩ trắng thuần khiết, nhưng nó lại bị nhuộm đỏ bằng máu của chính nàng. Nàng đứng ở đó, bộ dáng vẫn hiên ngang, cao cao tại thượng như vậy, vẫn khí chất như vậy, mặc dù xích sắt nàng mang trên người nặng trĩu cùng chiếc gông to lớn in một chữ tử, biểu thị nàng chính là kẻ tội đồ của thiên tộc. Nàng xưa nay mãn danh thiên hạ, chúng nhân kính nể gọi nàng một tiếng Chiến thần bởi những chiến tích mà nang… Đào Ngột vốn dĩ từng là một thiếu niên rất ngây ngô và vui vẻ.Tâm tư hắn từng rất thuần lương, cũng vô cùng yêu thích cuộc sống của mình.Hắn vô tư vô lo sống một cuộc đời vui vẻ.Cho đến khi, hắn tận mắt chứng kiến Thiên giới vì muốn nhanh chóng đánh thắng Ma giới, không hề thương tiếc mà hủy diệt cả đất nước và chủng tộc của hắn, hòng muốn đem đất nước đổ nát của hắn trở thành chiến trường.Lời oán niệm dâng cao đến mức, Đào Ngột dường như phát điên.Hắn nguyện bán linh hồn cho những lời thì thầm với hắn từ cõi Hư Vô, đổi lấy sức mạnh vô biên đến vĩnh hằng.Thế nhưng, hắn vẫn không thể lật đổ được Cửu Trùng Thiên cao cao tại thượng kia.Bởi vì hắn chưa đủ mạnh.Đào Ngột không chỉ có sức mạnh, mà hắn còn là một kẻ vô cùng thông minh.Hắn dùng chính trí thông minh đó của hắn, đã gây ra rất nhiều cuộc chiến giữa Thiên – Ma hai tộc.Thậm chí đại chiến giữa Thiên giới và Dực tộc, cũng là do Đào Ngột hắn đứng sau tất cả.Chỉ là, hằng đêm, hắn luôn bị những lời thì thầm từ hư vô kia nói với hắn.Nói với hắn những lời ma mị, khiến đầu óc hắn trở nên mù mờ, đau đớn, khiến hắn nhiều lần muốn chết đi.Cơn đau đầu hành hạ hắn đến mức, nhiều đêm hắn không thể ngủ.Cơn đau đầu ấy cứ kéo dài dai dẳng, thậm chí không có điểm dừng, và không bao giờ kết thúc.Đôi lúc, còn khiến Đào Ngột dường như phát điên vì đau đớn.Hắn đã từng đập đầu mình xuống đất nhiều lần, mong đem những lời thì thầm đó biến đi.Nhưng, hắn bất tử mà, làm sao nói chết liền chết ngay được đây? Những vết thương mà hắn làm đau chính mình kia, nó cũng nhanh chóng liền lại mà thôi.Thao Thiết sinh ra là hậu duệ long tộc.Nhưng bản chất hắn từng rất yếu ớt.Hắn bị phụ mẫu ghét bỏ, huynh đệ hãm hại, những người xung quanh lại chán ghét hắn.Thậm chí, hắn còn chưa từng được sống thật sự bao giờ.Long tộc nuôi hắn như một loại thử nghiệm, mỗi ngày đều mặc kệ hắn đau đớn cầu xin mà hành hạ hắn thoải mái.Long tộc tương truyền, hậu duệ long tộc sinh ra có kim đồng, thì sẽ là phúc lộc trời ban.Hắn đúng là có kim đồng, nhưng lại trở thành cái nơi để tất cả mọi người trong tộc, kể cả cha mẹ, huynh đệ tỷ muội nhắm đến.Bởi vì long tộc chỉ cần có Kim đồng, nếu không có cơ thể khỏe mạnh liền trở thành miếng mồi ngon cho cả tộc.Bọn họ ai cũng tham lam, muốn có Kim đồng, cho nên quan niệm rằng, rút máu của Kim đồng yếu ớt không đủ khả năng sống sót, sẽ khiến cho ai nấy đều mạnh lên thấy rõ.Cho nên, tất cả, tất cả đã từng bước rút cạn sinh mệnh của hắn, nỗi thống khổ của hắn không có ai thấu hiểu cho hắn.Đến một ngày, hắn trở thành một cái xác không hồn.Hắn chết trong sự oán hận, khi nhìn người mẹ mình yêu thương rút đi giọt máu cuối cùng trên người hắn, nhìn cha hắn lóc lấy chiếc vảy cuối cùng trên da hắn.Thế nhưng, linh hồn của hắn hóa ra lại có một khí lực vô cùng mạnh mẽ.Hắn hút lấy oán niệm của trời đất, đem chấp niệm trở thành sức mạnh của chính mình, hóa thành hắc long xích huyết đồng tử, từ thiên phúc trở thành đại họa.Thao Thiết một lần nữa sinh ra, dùng sức mạnh của để trả lại mối hận thù của chính mình.Thao Thiết vốn dĩ đã mất khống chế, sức mạnh từ sự oán hận lại quá lớn, hắn không thể khống chế được, liền ra tay sát hại toàn bộ đồng tộc của mình ở nơi đó.Thao Thiết trở thành nỗi ám ảnh không chỉ của những chủng tộc khác, mà còn có những long tộc xung quanh đều ghê tởm và sợ hãi hắn.Hai bàn tay hắn dính đầy máu tươi, máu của phụ mẫu, máu của huynh đệ, và máu của đồng tộc hắn.Điều đó đã bức cho Thao Thiết dường như phát điên.Hắn trở nên ít nói hơn hẳn, cũng cực ác hơn hẳn.Thiên hạ đã ép hắn, hà tất hắn lại không một lần tuân theo ý của thiên hạ này? Cho dù sau này có một ngày nào đó, hắn vĩnh viễn chết đi, liệu sẽ có ai quan tâm hắn chứ?Tứ Đại Hung Thú, thiên hạ đồn bọn hắn là kẻ ác, bọn hắn chính là đại diện của cái ác.Đó chính là lời lẽ của những kẻ tự cho mình là chính nghĩa, tự cho mình cái quyền phán xét bọn hắn.Và bọn hắn, đã dẹp yên những kẻ lắm mồm nhiều miệng kia, trở thành vết nhơ của nhân gian, lưu danh sử sách muôn đời về những kẻ độc ác không được thiên địa dung thứ.Thậm chí, ngay cả những người thấu hiểu lẽ đời như Nữ Oa, cũng đã cho rằng, Tứ Đại Hung Thú chính là nguy cơ lớn nhất thiên hạ này, và cần phải diệt trừ mầm họa, bảo vệ và cân bằng cho thiên hạ.Thậm chí, đã có nhiều chuyện, bọn hắn cũng đã cắn răng nhẫn nhục không nói.Chính là có nhiều kẻ tự cho mình là tiên nhân, gây ra tội ác, lại đổ hết lên người bọn hắn.Khiến tiếng xấu của bọn hắn đồn xa ngày càng xa hơn.Tất cả, tất cả đã xây dựng và hình thành nên Tứ Đại Hung Thú cực ác trong lời đồn..

Đào Ngột vốn dĩ từng là một thiếu niên rất ngây ngô và vui vẻ.

Tâm tư hắn từng rất thuần lương, cũng vô cùng yêu thích cuộc sống của mình.

Hắn vô tư vô lo sống một cuộc đời vui vẻ.

Cho đến khi, hắn tận mắt chứng kiến Thiên giới vì muốn nhanh chóng đánh thắng Ma giới, không hề thương tiếc mà hủy diệt cả đất nước và chủng tộc của hắn, hòng muốn đem đất nước đổ nát của hắn trở thành chiến trường.

Lời oán niệm dâng cao đến mức, Đào Ngột dường như phát điên.

Hắn nguyện bán linh hồn cho những lời thì thầm với hắn từ cõi Hư Vô, đổi lấy sức mạnh vô biên đến vĩnh hằng.

Thế nhưng, hắn vẫn không thể lật đổ được Cửu Trùng Thiên cao cao tại thượng kia.

Bởi vì hắn chưa đủ mạnh.

Đào Ngột không chỉ có sức mạnh, mà hắn còn là một kẻ vô cùng thông minh.

Hắn dùng chính trí thông minh đó của hắn, đã gây ra rất nhiều cuộc chiến giữa Thiên – Ma hai tộc.

Thậm chí đại chiến giữa Thiên giới và Dực tộc, cũng là do Đào Ngột hắn đứng sau tất cả.

Chỉ là, hằng đêm, hắn luôn bị những lời thì thầm từ hư vô kia nói với hắn.

Nói với hắn những lời ma mị, khiến đầu óc hắn trở nên mù mờ, đau đớn, khiến hắn nhiều lần muốn chết đi.

Cơn đau đầu hành hạ hắn đến mức, nhiều đêm hắn không thể ngủ.

Cơn đau đầu ấy cứ kéo dài dai dẳng, thậm chí không có điểm dừng, và không bao giờ kết thúc.

Đôi lúc, còn khiến Đào Ngột dường như phát điên vì đau đớn.

Hắn đã từng đập đầu mình xuống đất nhiều lần, mong đem những lời thì thầm đó biến đi.

Nhưng, hắn bất tử mà, làm sao nói chết liền chết ngay được đây? Những vết thương mà hắn làm đau chính mình kia, nó cũng nhanh chóng liền lại mà thôi.

Thao Thiết sinh ra là hậu duệ long tộc.

Nhưng bản chất hắn từng rất yếu ớt.

Hắn bị phụ mẫu ghét bỏ, huynh đệ hãm hại, những người xung quanh lại chán ghét hắn.

Thậm chí, hắn còn chưa từng được sống thật sự bao giờ.

Long tộc nuôi hắn như một loại thử nghiệm, mỗi ngày đều mặc kệ hắn đau đớn cầu xin mà hành hạ hắn thoải mái.

Long tộc tương truyền, hậu duệ long tộc sinh ra có kim đồng, thì sẽ là phúc lộc trời ban.

Hắn đúng là có kim đồng, nhưng lại trở thành cái nơi để tất cả mọi người trong tộc, kể cả cha mẹ, huynh đệ tỷ muội nhắm đến.

Bởi vì long tộc chỉ cần có Kim đồng, nếu không có cơ thể khỏe mạnh liền trở thành miếng mồi ngon cho cả tộc.

Bọn họ ai cũng tham lam, muốn có Kim đồng, cho nên quan niệm rằng, rút máu của Kim đồng yếu ớt không đủ khả năng sống sót, sẽ khiến cho ai nấy đều mạnh lên thấy rõ.

Cho nên, tất cả, tất cả đã từng bước rút cạn sinh mệnh của hắn, nỗi thống khổ của hắn không có ai thấu hiểu cho hắn.

Đến một ngày, hắn trở thành một cái xác không hồn.

Hắn chết trong sự oán hận, khi nhìn người mẹ mình yêu thương rút đi giọt máu cuối cùng trên người hắn, nhìn cha hắn lóc lấy chiếc vảy cuối cùng trên da hắn.

Thế nhưng, linh hồn của hắn hóa ra lại có một khí lực vô cùng mạnh mẽ.

Hắn hút lấy oán niệm của trời đất, đem chấp niệm trở thành sức mạnh của chính mình, hóa thành hắc long xích huyết đồng tử, từ thiên phúc trở thành đại họa.

Thao Thiết một lần nữa sinh ra, dùng sức mạnh của để trả lại mối hận thù của chính mình.

Thao Thiết vốn dĩ đã mất khống chế, sức mạnh từ sự oán hận lại quá lớn, hắn không thể khống chế được, liền ra tay sát hại toàn bộ đồng tộc của mình ở nơi đó.

Thao Thiết trở thành nỗi ám ảnh không chỉ của những chủng tộc khác, mà còn có những long tộc xung quanh đều ghê tởm và sợ hãi hắn.

Hai bàn tay hắn dính đầy máu tươi, máu của phụ mẫu, máu của huynh đệ, và máu của đồng tộc hắn.

Điều đó đã bức cho Thao Thiết dường như phát điên.

Hắn trở nên ít nói hơn hẳn, cũng cực ác hơn hẳn.

Thiên hạ đã ép hắn, hà tất hắn lại không một lần tuân theo ý của thiên hạ này? Cho dù sau này có một ngày nào đó, hắn vĩnh viễn chết đi, liệu sẽ có ai quan tâm hắn chứ?

Tứ Đại Hung Thú, thiên hạ đồn bọn hắn là kẻ ác, bọn hắn chính là đại diện của cái ác.

Đó chính là lời lẽ của những kẻ tự cho mình là chính nghĩa, tự cho mình cái quyền phán xét bọn hắn.

Và bọn hắn, đã dẹp yên những kẻ lắm mồm nhiều miệng kia, trở thành vết nhơ của nhân gian, lưu danh sử sách muôn đời về những kẻ độc ác không được thiên địa dung thứ.

Thậm chí, ngay cả những người thấu hiểu lẽ đời như Nữ Oa, cũng đã cho rằng, Tứ Đại Hung Thú chính là nguy cơ lớn nhất thiên hạ này, và cần phải diệt trừ mầm họa, bảo vệ và cân bằng cho thiên hạ.

Thậm chí, đã có nhiều chuyện, bọn hắn cũng đã cắn răng nhẫn nhục không nói.

Chính là có nhiều kẻ tự cho mình là tiên nhân, gây ra tội ác, lại đổ hết lên người bọn hắn.

Khiến tiếng xấu của bọn hắn đồn xa ngày càng xa hơn.

Tất cả, tất cả đã xây dựng và hình thành nên Tứ Đại Hung Thú cực ác trong lời đồn..

Vạn Thánh Yêu Vương Chi Chiến Thần Tại Thượng Trùng Sinh Ta Làm Lại Tất CảTác giả: Lạc Lạc Cô NươngTru Tiên Đài tử huyệt của thần tiên, ánh sáng của nó có khả năng g**t ch*t bất cứ ai chẳng may ngã xuống. Vốn dĩ Tru Tiên Đài là một nơi để dành trị tội những phản thần, những kẻ mang tội lỗi nặng nhất của thiên giới, khiến chúng vĩnh viễn hồn phi phách tán, không thể siêu sinh. Tru Tiên Đài ngự tại một nơi vô cùng cao, từ trên nhìn xuống không thấy đáy, không khí xung quanh lạnh lẽo đến tận xương tủy. Ánh sáng của nó giống như muôn vàn đạo thiên lôi đánh chết bất cứ ai nhảy xuống, khiến bọn họ chết đau chết đớn, bị cắn nuốt tới tận linh hồn.1 Y phục của người đứng trên tru tiên đài vốn dĩ trắng thuần khiết, nhưng nó lại bị nhuộm đỏ bằng máu của chính nàng. Nàng đứng ở đó, bộ dáng vẫn hiên ngang, cao cao tại thượng như vậy, vẫn khí chất như vậy, mặc dù xích sắt nàng mang trên người nặng trĩu cùng chiếc gông to lớn in một chữ tử, biểu thị nàng chính là kẻ tội đồ của thiên tộc. Nàng xưa nay mãn danh thiên hạ, chúng nhân kính nể gọi nàng một tiếng Chiến thần bởi những chiến tích mà nang… Đào Ngột vốn dĩ từng là một thiếu niên rất ngây ngô và vui vẻ.Tâm tư hắn từng rất thuần lương, cũng vô cùng yêu thích cuộc sống của mình.Hắn vô tư vô lo sống một cuộc đời vui vẻ.Cho đến khi, hắn tận mắt chứng kiến Thiên giới vì muốn nhanh chóng đánh thắng Ma giới, không hề thương tiếc mà hủy diệt cả đất nước và chủng tộc của hắn, hòng muốn đem đất nước đổ nát của hắn trở thành chiến trường.Lời oán niệm dâng cao đến mức, Đào Ngột dường như phát điên.Hắn nguyện bán linh hồn cho những lời thì thầm với hắn từ cõi Hư Vô, đổi lấy sức mạnh vô biên đến vĩnh hằng.Thế nhưng, hắn vẫn không thể lật đổ được Cửu Trùng Thiên cao cao tại thượng kia.Bởi vì hắn chưa đủ mạnh.Đào Ngột không chỉ có sức mạnh, mà hắn còn là một kẻ vô cùng thông minh.Hắn dùng chính trí thông minh đó của hắn, đã gây ra rất nhiều cuộc chiến giữa Thiên – Ma hai tộc.Thậm chí đại chiến giữa Thiên giới và Dực tộc, cũng là do Đào Ngột hắn đứng sau tất cả.Chỉ là, hằng đêm, hắn luôn bị những lời thì thầm từ hư vô kia nói với hắn.Nói với hắn những lời ma mị, khiến đầu óc hắn trở nên mù mờ, đau đớn, khiến hắn nhiều lần muốn chết đi.Cơn đau đầu hành hạ hắn đến mức, nhiều đêm hắn không thể ngủ.Cơn đau đầu ấy cứ kéo dài dai dẳng, thậm chí không có điểm dừng, và không bao giờ kết thúc.Đôi lúc, còn khiến Đào Ngột dường như phát điên vì đau đớn.Hắn đã từng đập đầu mình xuống đất nhiều lần, mong đem những lời thì thầm đó biến đi.Nhưng, hắn bất tử mà, làm sao nói chết liền chết ngay được đây? Những vết thương mà hắn làm đau chính mình kia, nó cũng nhanh chóng liền lại mà thôi.Thao Thiết sinh ra là hậu duệ long tộc.Nhưng bản chất hắn từng rất yếu ớt.Hắn bị phụ mẫu ghét bỏ, huynh đệ hãm hại, những người xung quanh lại chán ghét hắn.Thậm chí, hắn còn chưa từng được sống thật sự bao giờ.Long tộc nuôi hắn như một loại thử nghiệm, mỗi ngày đều mặc kệ hắn đau đớn cầu xin mà hành hạ hắn thoải mái.Long tộc tương truyền, hậu duệ long tộc sinh ra có kim đồng, thì sẽ là phúc lộc trời ban.Hắn đúng là có kim đồng, nhưng lại trở thành cái nơi để tất cả mọi người trong tộc, kể cả cha mẹ, huynh đệ tỷ muội nhắm đến.Bởi vì long tộc chỉ cần có Kim đồng, nếu không có cơ thể khỏe mạnh liền trở thành miếng mồi ngon cho cả tộc.Bọn họ ai cũng tham lam, muốn có Kim đồng, cho nên quan niệm rằng, rút máu của Kim đồng yếu ớt không đủ khả năng sống sót, sẽ khiến cho ai nấy đều mạnh lên thấy rõ.Cho nên, tất cả, tất cả đã từng bước rút cạn sinh mệnh của hắn, nỗi thống khổ của hắn không có ai thấu hiểu cho hắn.Đến một ngày, hắn trở thành một cái xác không hồn.Hắn chết trong sự oán hận, khi nhìn người mẹ mình yêu thương rút đi giọt máu cuối cùng trên người hắn, nhìn cha hắn lóc lấy chiếc vảy cuối cùng trên da hắn.Thế nhưng, linh hồn của hắn hóa ra lại có một khí lực vô cùng mạnh mẽ.Hắn hút lấy oán niệm của trời đất, đem chấp niệm trở thành sức mạnh của chính mình, hóa thành hắc long xích huyết đồng tử, từ thiên phúc trở thành đại họa.Thao Thiết một lần nữa sinh ra, dùng sức mạnh của để trả lại mối hận thù của chính mình.Thao Thiết vốn dĩ đã mất khống chế, sức mạnh từ sự oán hận lại quá lớn, hắn không thể khống chế được, liền ra tay sát hại toàn bộ đồng tộc của mình ở nơi đó.Thao Thiết trở thành nỗi ám ảnh không chỉ của những chủng tộc khác, mà còn có những long tộc xung quanh đều ghê tởm và sợ hãi hắn.Hai bàn tay hắn dính đầy máu tươi, máu của phụ mẫu, máu của huynh đệ, và máu của đồng tộc hắn.Điều đó đã bức cho Thao Thiết dường như phát điên.Hắn trở nên ít nói hơn hẳn, cũng cực ác hơn hẳn.Thiên hạ đã ép hắn, hà tất hắn lại không một lần tuân theo ý của thiên hạ này? Cho dù sau này có một ngày nào đó, hắn vĩnh viễn chết đi, liệu sẽ có ai quan tâm hắn chứ?Tứ Đại Hung Thú, thiên hạ đồn bọn hắn là kẻ ác, bọn hắn chính là đại diện của cái ác.Đó chính là lời lẽ của những kẻ tự cho mình là chính nghĩa, tự cho mình cái quyền phán xét bọn hắn.Và bọn hắn, đã dẹp yên những kẻ lắm mồm nhiều miệng kia, trở thành vết nhơ của nhân gian, lưu danh sử sách muôn đời về những kẻ độc ác không được thiên địa dung thứ.Thậm chí, ngay cả những người thấu hiểu lẽ đời như Nữ Oa, cũng đã cho rằng, Tứ Đại Hung Thú chính là nguy cơ lớn nhất thiên hạ này, và cần phải diệt trừ mầm họa, bảo vệ và cân bằng cho thiên hạ.Thậm chí, đã có nhiều chuyện, bọn hắn cũng đã cắn răng nhẫn nhục không nói.Chính là có nhiều kẻ tự cho mình là tiên nhân, gây ra tội ác, lại đổ hết lên người bọn hắn.Khiến tiếng xấu của bọn hắn đồn xa ngày càng xa hơn.Tất cả, tất cả đã xây dựng và hình thành nên Tứ Đại Hung Thú cực ác trong lời đồn..

Chương 141: 141: Ngoại Truyện 2 Nàng Là Tín Ngưỡng Của Chúng Ta 2