Tác giả:

4.00 PM.Ven biển Bắc Hạ.Khu biệt thự Liên Châu, biệt thự số 51.Ánh nắng chiếu tà vàng óng rực rỡ như màu rượu vang đắt tiền được ủ vài thập niên trong hầm mà giới quý tộc thường dùng, phủ lên sân thượng căn biệt thự 51, cách xa nhìn lại, căn biệt thự vốn đã to lớn đồ sồ, giờ phút này càng thêm phần lung linh tráng lệ.Trên sân thượng, một thiếu nữ dung mạo tú lệ khoảng 19 tuổi, bàn tay cầm chiếc smartphone iPhone 15 phiên bản mới nhất, trên màn hình Smartphone hiện lên giao diện gọi thoại. Nàng đang trò chuyện với một ai đó, dường như là nam nhân.Thiếu nữ nhẹ đặt khuỷu tay lên lan can, vừa hay tại vị trí lan can đó có một lớp bụi, dây lên khuỷu tay trắng nõn của thiếu nữ. Nhất thời khiến cánh tay trắng nõn nà xinh xắn bị vấy bẩn ngứa ngáy.Chỉ có điều, thiếu nữ dường như không quá quan tâm đến điều ấy. Trên dung mạo tuyệt mỹ tràn đầy sức sống thanh xuân lúc này hiện lên một tia u sầu, bất quá không làm nàng xấu đi, ngược lại càng thêm mỹ mạo theo một góc độ khác.- Diệp Hiên, cô hãy ra…

Chương 3: 3: Nạp Lan Gia Tộc

Xuyên Không Hàng Yêu NữTác giả: ú giàTruyện Hài Hước, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Xuyên Không4.00 PM.Ven biển Bắc Hạ.Khu biệt thự Liên Châu, biệt thự số 51.Ánh nắng chiếu tà vàng óng rực rỡ như màu rượu vang đắt tiền được ủ vài thập niên trong hầm mà giới quý tộc thường dùng, phủ lên sân thượng căn biệt thự 51, cách xa nhìn lại, căn biệt thự vốn đã to lớn đồ sồ, giờ phút này càng thêm phần lung linh tráng lệ.Trên sân thượng, một thiếu nữ dung mạo tú lệ khoảng 19 tuổi, bàn tay cầm chiếc smartphone iPhone 15 phiên bản mới nhất, trên màn hình Smartphone hiện lên giao diện gọi thoại. Nàng đang trò chuyện với một ai đó, dường như là nam nhân.Thiếu nữ nhẹ đặt khuỷu tay lên lan can, vừa hay tại vị trí lan can đó có một lớp bụi, dây lên khuỷu tay trắng nõn của thiếu nữ. Nhất thời khiến cánh tay trắng nõn nà xinh xắn bị vấy bẩn ngứa ngáy.Chỉ có điều, thiếu nữ dường như không quá quan tâm đến điều ấy. Trên dung mạo tuyệt mỹ tràn đầy sức sống thanh xuân lúc này hiện lên một tia u sầu, bất quá không làm nàng xấu đi, ngược lại càng thêm mỹ mạo theo một góc độ khác.- Diệp Hiên, cô hãy ra… Mông Linh sơn mạch.Trấn Thanh Sơn.Gió đông lạnh lẽo heo hút, rít gào trên màn trời trắng xám.Trong trấn Thanh Sơn, khắp đường mọi nẻo vắng tanh, lộ ra vẻ tiêu điều.Chỉ có vài chiếc lá khô cuốn theo chiều gió, vui vẻ lăn qua lăn lại chơi đùa trên mặt đường.Nạp Lan gia tộc.Trước cổng, treo đầy dải lụa cùng đèn lồng trắng.Khắp nơi trong Nạp Lan gia tộc ngày thường nhộn nhịp vắng tanh, xa xa, có thể nghe thấy tiếng khóc than ai oán phát ra từ từ đường.Trong từ đường rộng lớn, người đứng chật kín.Tất cả đều mặt áo tang trắng.Trên khuôn mặt mỗi người lộ ra vẻ u sầu.Nhưng nếu nhìn kỹ, ẩn sau vẻ u sầu đó là vẻ khoái ý được che dấu cẩn thận.Trên đài thờ của từ đường, có đặt hai bài vị, tộc trưởng gia tộc Nạp Lan Viễn Xan, thiếu gia tộc trưởng Nạp Lan Trấn Thiên.Trung tâm từ đường, đặt hai quan tài lớn dài gần một trượng nằm cạnh nhau.Xem ra người nằm phía trong, chính là hai người được đề tên trên hai bài vị kia.Trong đám người ở đây, nổi bật nhất là bốn nam nhân hai trung hai trẻ, xem bộ dáng như là người chủ trì thế cục trong từ đường.Hai trung niên nhân này, một người là nhị trưởng lão, Nạp Lan Tính.Người kia là tam trưởng lão, Nạp Lan Đồng.Cả hai đều là huynh đệ ruột thịt của Nạp Lan Viễn Xan.Hai thanh niên trẻ đứng bên cạnh lần lượt là nhi tử của nhị trưởng lão và tam trưởng lão, Nạp Lan Du và Nạp Lan Tra.Đợi tiếng khóc trong từ đường vãn dần, Nạp Lan Đồng hắng giọng lên tiếng:- Đại ca chết đi thật thương tâm.Không ngờ yêu quái tại Mông Vân Sơn lại độc ác như vậy.Lúc này gần nửa yêu quái tại Mông Linh Sơn Mạch đang muốn đến đánh chiếm trấn Thanh Sơn ta, chúng ta cần tuyển ra tộc trưởng để bảo vệ gia tộc thoát khỏi kiếp này.Người trong từ đường hai mắt nhìn nhau, trong đầu mọi người dường như đã có dự định.Nạp Lan Tra dẫn đầu lên tiếng:- Theo tiểu chất thấy, không ai thích hợp hơn nhị bá phụ.Nạp Lan Tra cũng hùa theo nhi tử mình, lên tiếng ủng hộ:- Đúng vậy, về tài đức cùng cơ linh, không ai hơn được nhị ca.Với tình hình hiện nay, chỉ có hắn mới có thể gánh vác gia tộc qua cơn khổ ải.Đây là điều mà bọn hắn đã thông đồng trước với nhau.Tất cả mọi người trong từ đường mặt không biểu lộ gì.Dường như đối với điều này là hiển nhiên.Cho dù lúc này có ai không đồng ý, cũng không thay đổi được gì, bởi thế lực của nhị trưởng lão và tam trưởng lão quá lớn.Sau khi đã thống nhất quyết định, chức vị tộc trưởng được giao cho Nạp Lan Tính, nghi lễ chuyển giao đợi khi qua tràng hạo kiếp bị yêu quái vây đánh sẽ được tổ chức sau.Tất cả mọi người lũ lượt kéo nhau ra khỏi từ đường.Nạp Lan Du đi sau cùng, nhìn bài vị cùng quan tài của Nạp Lan Trấn Thiên, khoé môi nhếch lên một nụ cười nham hiểm.Nạp Lan Trấn Thiên là nhi tử độc nhất của tộc trưởng Nạp Lan Viễn Xan.Chính vì vậy được sủng ái vô cùng, đãi ngộ cùng hưởng lạc đều tốt hơn Nạp Lan Du nhiều lần.Chính vì vậy, Nạp Lan Du vô cùng ghen tỵ, giờ phút này nhìn thấy vị biểu ca đáng ghét nằm trong quan tài, hắn cảm thấy tâm tình vô cùng thư sướng.Hắn quay mặt định bước đi, chợt giật mình sửng sốt quay lại.Vừa rồi quan tài của Nạp Lan Trấn Thiên dường như vừa rung lên một cái.Lắc đầu thở dài, Nạp Lan Du cho rằng bản thân đã hoa mắt.Bất chợt, quan tài lại rung lên dữ dội..

Mông Linh sơn mạch.Trấn Thanh Sơn.Gió đông lạnh lẽo heo hút, rít gào trên màn trời trắng xám.

Trong trấn Thanh Sơn, khắp đường mọi nẻo vắng tanh, lộ ra vẻ tiêu điều.

Chỉ có vài chiếc lá khô cuốn theo chiều gió, vui vẻ lăn qua lăn lại chơi đùa trên mặt đường.Nạp Lan gia tộc.Trước cổng, treo đầy dải lụa cùng đèn lồng trắng.

Khắp nơi trong Nạp Lan gia tộc ngày thường nhộn nhịp vắng tanh, xa xa, có thể nghe thấy tiếng khóc than ai oán phát ra từ từ đường.Trong từ đường rộng lớn, người đứng chật kín.

Tất cả đều mặt áo tang trắng.

Trên khuôn mặt mỗi người lộ ra vẻ u sầu.

Nhưng nếu nhìn kỹ, ẩn sau vẻ u sầu đó là vẻ khoái ý được che dấu cẩn thận.Trên đài thờ của từ đường, có đặt hai bài vị, tộc trưởng gia tộc Nạp Lan Viễn Xan, thiếu gia tộc trưởng Nạp Lan Trấn Thiên.Trung tâm từ đường, đặt hai quan tài lớn dài gần một trượng nằm cạnh nhau.

Xem ra người nằm phía trong, chính là hai người được đề tên trên hai bài vị kia.Trong đám người ở đây, nổi bật nhất là bốn nam nhân hai trung hai trẻ, xem bộ dáng như là người chủ trì thế cục trong từ đường.Hai trung niên nhân này, một người là nhị trưởng lão, Nạp Lan Tính.

Người kia là tam trưởng lão, Nạp Lan Đồng.

Cả hai đều là huynh đệ ruột thịt của Nạp Lan Viễn Xan.Hai thanh niên trẻ đứng bên cạnh lần lượt là nhi tử của nhị trưởng lão và tam trưởng lão, Nạp Lan Du và Nạp Lan Tra.Đợi tiếng khóc trong từ đường vãn dần, Nạp Lan Đồng hắng giọng lên tiếng:- Đại ca chết đi thật thương tâm.

Không ngờ yêu quái tại Mông Vân Sơn lại độc ác như vậy.

Lúc này gần nửa yêu quái tại Mông Linh Sơn Mạch đang muốn đến đánh chiếm trấn Thanh Sơn ta, chúng ta cần tuyển ra tộc trưởng để bảo vệ gia tộc thoát khỏi kiếp này.Người trong từ đường hai mắt nhìn nhau, trong đầu mọi người dường như đã có dự định.Nạp Lan Tra dẫn đầu lên tiếng:- Theo tiểu chất thấy, không ai thích hợp hơn nhị bá phụ.Nạp Lan Tra cũng hùa theo nhi tử mình, lên tiếng ủng hộ:- Đúng vậy, về tài đức cùng cơ linh, không ai hơn được nhị ca.

Với tình hình hiện nay, chỉ có hắn mới có thể gánh vác gia tộc qua cơn khổ ải.Đây là điều mà bọn hắn đã thông đồng trước với nhau.Tất cả mọi người trong từ đường mặt không biểu lộ gì.

Dường như đối với điều này là hiển nhiên.

Cho dù lúc này có ai không đồng ý, cũng không thay đổi được gì, bởi thế lực của nhị trưởng lão và tam trưởng lão quá lớn.Sau khi đã thống nhất quyết định, chức vị tộc trưởng được giao cho Nạp Lan Tính, nghi lễ chuyển giao đợi khi qua tràng hạo kiếp bị yêu quái vây đánh sẽ được tổ chức sau.Tất cả mọi người lũ lượt kéo nhau ra khỏi từ đường.

Nạp Lan Du đi sau cùng, nhìn bài vị cùng quan tài của Nạp Lan Trấn Thiên, khoé môi nhếch lên một nụ cười nham hiểm.Nạp Lan Trấn Thiên là nhi tử độc nhất của tộc trưởng Nạp Lan Viễn Xan.

Chính vì vậy được sủng ái vô cùng, đãi ngộ cùng hưởng lạc đều tốt hơn Nạp Lan Du nhiều lần.Chính vì vậy, Nạp Lan Du vô cùng ghen tỵ, giờ phút này nhìn thấy vị biểu ca đáng ghét nằm trong quan tài, hắn cảm thấy tâm tình vô cùng thư sướng.Hắn quay mặt định bước đi, chợt giật mình sửng sốt quay lại.

Vừa rồi quan tài của Nạp Lan Trấn Thiên dường như vừa rung lên một cái.Lắc đầu thở dài, Nạp Lan Du cho rằng bản thân đã hoa mắt.

Bất chợt, quan tài lại rung lên dữ dội..

Xuyên Không Hàng Yêu NữTác giả: ú giàTruyện Hài Hước, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Xuyên Không4.00 PM.Ven biển Bắc Hạ.Khu biệt thự Liên Châu, biệt thự số 51.Ánh nắng chiếu tà vàng óng rực rỡ như màu rượu vang đắt tiền được ủ vài thập niên trong hầm mà giới quý tộc thường dùng, phủ lên sân thượng căn biệt thự 51, cách xa nhìn lại, căn biệt thự vốn đã to lớn đồ sồ, giờ phút này càng thêm phần lung linh tráng lệ.Trên sân thượng, một thiếu nữ dung mạo tú lệ khoảng 19 tuổi, bàn tay cầm chiếc smartphone iPhone 15 phiên bản mới nhất, trên màn hình Smartphone hiện lên giao diện gọi thoại. Nàng đang trò chuyện với một ai đó, dường như là nam nhân.Thiếu nữ nhẹ đặt khuỷu tay lên lan can, vừa hay tại vị trí lan can đó có một lớp bụi, dây lên khuỷu tay trắng nõn của thiếu nữ. Nhất thời khiến cánh tay trắng nõn nà xinh xắn bị vấy bẩn ngứa ngáy.Chỉ có điều, thiếu nữ dường như không quá quan tâm đến điều ấy. Trên dung mạo tuyệt mỹ tràn đầy sức sống thanh xuân lúc này hiện lên một tia u sầu, bất quá không làm nàng xấu đi, ngược lại càng thêm mỹ mạo theo một góc độ khác.- Diệp Hiên, cô hãy ra… Mông Linh sơn mạch.Trấn Thanh Sơn.Gió đông lạnh lẽo heo hút, rít gào trên màn trời trắng xám.Trong trấn Thanh Sơn, khắp đường mọi nẻo vắng tanh, lộ ra vẻ tiêu điều.Chỉ có vài chiếc lá khô cuốn theo chiều gió, vui vẻ lăn qua lăn lại chơi đùa trên mặt đường.Nạp Lan gia tộc.Trước cổng, treo đầy dải lụa cùng đèn lồng trắng.Khắp nơi trong Nạp Lan gia tộc ngày thường nhộn nhịp vắng tanh, xa xa, có thể nghe thấy tiếng khóc than ai oán phát ra từ từ đường.Trong từ đường rộng lớn, người đứng chật kín.Tất cả đều mặt áo tang trắng.Trên khuôn mặt mỗi người lộ ra vẻ u sầu.Nhưng nếu nhìn kỹ, ẩn sau vẻ u sầu đó là vẻ khoái ý được che dấu cẩn thận.Trên đài thờ của từ đường, có đặt hai bài vị, tộc trưởng gia tộc Nạp Lan Viễn Xan, thiếu gia tộc trưởng Nạp Lan Trấn Thiên.Trung tâm từ đường, đặt hai quan tài lớn dài gần một trượng nằm cạnh nhau.Xem ra người nằm phía trong, chính là hai người được đề tên trên hai bài vị kia.Trong đám người ở đây, nổi bật nhất là bốn nam nhân hai trung hai trẻ, xem bộ dáng như là người chủ trì thế cục trong từ đường.Hai trung niên nhân này, một người là nhị trưởng lão, Nạp Lan Tính.Người kia là tam trưởng lão, Nạp Lan Đồng.Cả hai đều là huynh đệ ruột thịt của Nạp Lan Viễn Xan.Hai thanh niên trẻ đứng bên cạnh lần lượt là nhi tử của nhị trưởng lão và tam trưởng lão, Nạp Lan Du và Nạp Lan Tra.Đợi tiếng khóc trong từ đường vãn dần, Nạp Lan Đồng hắng giọng lên tiếng:- Đại ca chết đi thật thương tâm.Không ngờ yêu quái tại Mông Vân Sơn lại độc ác như vậy.Lúc này gần nửa yêu quái tại Mông Linh Sơn Mạch đang muốn đến đánh chiếm trấn Thanh Sơn ta, chúng ta cần tuyển ra tộc trưởng để bảo vệ gia tộc thoát khỏi kiếp này.Người trong từ đường hai mắt nhìn nhau, trong đầu mọi người dường như đã có dự định.Nạp Lan Tra dẫn đầu lên tiếng:- Theo tiểu chất thấy, không ai thích hợp hơn nhị bá phụ.Nạp Lan Tra cũng hùa theo nhi tử mình, lên tiếng ủng hộ:- Đúng vậy, về tài đức cùng cơ linh, không ai hơn được nhị ca.Với tình hình hiện nay, chỉ có hắn mới có thể gánh vác gia tộc qua cơn khổ ải.Đây là điều mà bọn hắn đã thông đồng trước với nhau.Tất cả mọi người trong từ đường mặt không biểu lộ gì.Dường như đối với điều này là hiển nhiên.Cho dù lúc này có ai không đồng ý, cũng không thay đổi được gì, bởi thế lực của nhị trưởng lão và tam trưởng lão quá lớn.Sau khi đã thống nhất quyết định, chức vị tộc trưởng được giao cho Nạp Lan Tính, nghi lễ chuyển giao đợi khi qua tràng hạo kiếp bị yêu quái vây đánh sẽ được tổ chức sau.Tất cả mọi người lũ lượt kéo nhau ra khỏi từ đường.Nạp Lan Du đi sau cùng, nhìn bài vị cùng quan tài của Nạp Lan Trấn Thiên, khoé môi nhếch lên một nụ cười nham hiểm.Nạp Lan Trấn Thiên là nhi tử độc nhất của tộc trưởng Nạp Lan Viễn Xan.Chính vì vậy được sủng ái vô cùng, đãi ngộ cùng hưởng lạc đều tốt hơn Nạp Lan Du nhiều lần.Chính vì vậy, Nạp Lan Du vô cùng ghen tỵ, giờ phút này nhìn thấy vị biểu ca đáng ghét nằm trong quan tài, hắn cảm thấy tâm tình vô cùng thư sướng.Hắn quay mặt định bước đi, chợt giật mình sửng sốt quay lại.Vừa rồi quan tài của Nạp Lan Trấn Thiên dường như vừa rung lên một cái.Lắc đầu thở dài, Nạp Lan Du cho rằng bản thân đã hoa mắt.Bất chợt, quan tài lại rung lên dữ dội..

Chương 3: 3: Nạp Lan Gia Tộc