“Trời ạ, nhà họ Diệp lại chọn một tên vô dụng làm gia chủ!” “Gia chủ mới nhà họ Diệp bị ngất xỉu trong buổi lễ, đến bây giờ vẫn hôn mê bất tỉnh!” “Đúng là trò cười lớn nhất từ trước đến nay trong thành Vân Tiêu!” Trời tối đen như mực. Diệp Thần Phi tỉnh dậy từ trong hỗn độn, đầu óc mê man. “Mình cuối cùng cũng thành công rồi sao?” c*̀ng với hơi thở yếu ớt, hắn cảm nhận được luồng khí của thế giới thực. Lúc này, Diệp Thần Phi muốn khóc. Hắn vốn là một thanh niên nhiệt huyết phong nhã hào hoa trên Chi Vũ. Bỗng nhiên có một ngày, bản thân bị một gã được gọi là hệ thống treo acc mạnh nhất khống chế, sau đó bắt đầu hành trình xuyên không. Nhưng ai biết được, trong quá trình xuyên không lại bị sức mạnh nào đó can thiệp đến. Khiến hắn bị mất phương hướng trong hỗn độn. Ngay cả ý thức cũng bắt đầu mơ hồ. c*̃ng không biết qua bao lâu mới cảm nhận được không khí trong lành mà lâu rồi không thấy. Một ký ức khác, một cuộc sống khác đang chạy loạn trong…
Chương 178
Độc Tôn Thiên HạTác giả: Chi VũTruyện Huyền Huyễn“Trời ạ, nhà họ Diệp lại chọn một tên vô dụng làm gia chủ!” “Gia chủ mới nhà họ Diệp bị ngất xỉu trong buổi lễ, đến bây giờ vẫn hôn mê bất tỉnh!” “Đúng là trò cười lớn nhất từ trước đến nay trong thành Vân Tiêu!” Trời tối đen như mực. Diệp Thần Phi tỉnh dậy từ trong hỗn độn, đầu óc mê man. “Mình cuối cùng cũng thành công rồi sao?” c*̀ng với hơi thở yếu ớt, hắn cảm nhận được luồng khí của thế giới thực. Lúc này, Diệp Thần Phi muốn khóc. Hắn vốn là một thanh niên nhiệt huyết phong nhã hào hoa trên Chi Vũ. Bỗng nhiên có một ngày, bản thân bị một gã được gọi là hệ thống treo acc mạnh nhất khống chế, sau đó bắt đầu hành trình xuyên không. Nhưng ai biết được, trong quá trình xuyên không lại bị sức mạnh nào đó can thiệp đến. Khiến hắn bị mất phương hướng trong hỗn độn. Ngay cả ý thức cũng bắt đầu mơ hồ. c*̃ng không biết qua bao lâu mới cảm nhận được không khí trong lành mà lâu rồi không thấy. Một ký ức khác, một cuộc sống khác đang chạy loạn trong… Mùi thơm nhẹ nhàng quanh quẩn xung quanh Diệp Khiêm. Dưới cái ôm của Tiểu Y, tâm trạng nôn nóng bất an của hắn ta bắt đầu dần bình tĩnh lại. Hắn vô thức nâng tay lên, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nhỏ bé mềm mại kia. Bầu không khí lập tức trở nên mập mờ. Trên mi tâm Diệp Khiêm đột nhiên xuất hiện hai chữ to loé lên kim quang rực rỡ. Sơn Hà! Diệp Khiêm lập tức cảnh giác, cảm giác phơi phới trong lòng lập tức biến mất, hắn đứng phắt dậy. Hắn nhìn chằm chằm Tiểu Y trước mặt, kim quang rực lên trên người, một luồng chính khí cuồn cuộn xuất hiện. Nụ cười trên mặt Tiểu Y dần biến mất theo kim quang. “Huynh yêu rồi”. Lúc này, một giọng nói quen thuộc vang lên bên cạnh Diệp Khiêm. Hắn quay đầu nhìn lại, một thiếu nữ có mái tóc dài màu đỏ tím đang nằm trên bàn, hai chân đung đưa trong không trung. Cô bé chồng cằm, đôi mắt như trăng khuyết, cười tươi nhìn Diệp Khiêm. “Chậc chậc, không ngờ là huynh cũng có lúc động lòng đấy…” Diệp Hiểu Hiểu nói. “Hiểu Hiểu?” Lúc này, Diệp Khiêm mới lấy lại tinh thần, thì ra mọi thứ khi nãy đều là cô bé gây ra. “Muội trở về từ bao giờ đấy”. Diệp Khiêm lại ngồi xuống một lần nữa. “Hì hì”. Diệp Hiểu Hiểu đứng dậy, cô bé ngồi xuống đối diện Diệp Khiêm, đặt tay lên mi tâm hắn, thở dài nói: “Huynh tàn nhẫn quá, không ngờ lại khắc chữ vào trong cơ thể mình”. Khi nãy, những chữ này đã phá tan mộng cảnh của nàng ta. “Đã sáu năm rồi mà muội vẫn thích nghịch phá như thế!” Diệp Khiêm đẩy tay Diệp Hiểu Hiểu ra, đột nhiên bị trêu đùa, trên mặt hắn đầy vẻ trách móc. “Làm gì có”. Diệp Hiểu Hiểu ôm chân, hóng hớt hỏi: “Này, nói muội nghe xem cô gái kia là ai? Huynh thích gì ở người ta?” “Đừng nói bậy!” Diệp Khiêm vội vàng nói: “Bây giờ nàng là giáo viên của thư viện, chúng ta chỉ là quan hệ cấp trên cấp dưới thôi”. “Xì”, Diệp Hiểu Hiểu tỏ vẻ khinh thường: “Thái độ của huynh khi nãy rõ ràng là thích nàng, đây là chuyện rất bình thường mà, huynh căng thẳng cái gì”. “Ta có căng thẳng đâu, hơn nữa đó là ảo cảnh mà muội cố tình làm ra mà!”, Diệp Khiêm lớn tiếng phản bác.
Mùi thơm nhẹ nhàng quanh quẩn xung quanh Diệp Khiêm.
Dưới cái ôm của Tiểu Y, tâm trạng nôn nóng bất an của hắn ta bắt đầu dần bình tĩnh lại.
Hắn vô thức nâng tay lên, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nhỏ bé mềm mại kia.
Bầu không khí lập tức trở nên mập mờ.
Trên mi tâm Diệp Khiêm đột nhiên xuất hiện hai chữ to loé lên kim quang rực rỡ.
Sơn Hà!
Diệp Khiêm lập tức cảnh giác, cảm giác phơi phới trong lòng lập tức biến mất, hắn đứng phắt dậy.
Hắn nhìn chằm chằm Tiểu Y trước mặt, kim quang rực lên trên người, một luồng chính khí cuồn cuộn xuất hiện.
Nụ cười trên mặt Tiểu Y dần biến mất theo kim quang.
“Huynh yêu rồi”.
Lúc này, một giọng nói quen thuộc vang lên bên cạnh Diệp Khiêm.
Hắn quay đầu nhìn lại, một thiếu nữ có mái tóc dài màu đỏ tím đang nằm trên bàn, hai chân đung đưa trong không trung.
Cô bé chồng cằm, đôi mắt như trăng khuyết, cười tươi nhìn Diệp Khiêm.
“Chậc chậc, không ngờ là huynh cũng có lúc động lòng đấy…”
Diệp Hiểu Hiểu nói.
“Hiểu Hiểu?”
Lúc này, Diệp Khiêm mới lấy lại tinh thần, thì ra mọi thứ khi nãy đều là cô bé gây ra.
“Muội trở về từ bao giờ đấy”.
Diệp Khiêm lại ngồi xuống một lần nữa.
“Hì hì”.
Diệp Hiểu Hiểu đứng dậy, cô bé ngồi xuống đối diện Diệp Khiêm, đặt tay lên mi tâm hắn, thở dài nói: “Huynh tàn nhẫn quá, không ngờ lại khắc chữ vào trong cơ thể mình”.
Khi nãy, những chữ này đã phá tan mộng cảnh của nàng ta.
“Đã sáu năm rồi mà muội vẫn thích nghịch phá như thế!”
Diệp Khiêm đẩy tay Diệp Hiểu Hiểu ra, đột nhiên bị trêu đùa, trên mặt hắn đầy vẻ trách móc.
“Làm gì có”.
Diệp Hiểu Hiểu ôm chân, hóng hớt hỏi: “Này, nói muội nghe xem cô gái kia là ai? Huynh thích gì ở người ta?”
“Đừng nói bậy!”
Diệp Khiêm vội vàng nói: “Bây giờ nàng là giáo viên của thư viện, chúng ta chỉ là quan hệ cấp trên cấp dưới thôi”.
“Xì”, Diệp Hiểu Hiểu tỏ vẻ khinh thường: “Thái độ của huynh khi nãy rõ ràng là thích nàng, đây là chuyện rất bình thường mà, huynh căng thẳng cái gì”.
“Ta có căng thẳng đâu, hơn nữa đó là ảo cảnh mà muội cố tình làm ra mà!”, Diệp Khiêm lớn tiếng phản bác.
Độc Tôn Thiên HạTác giả: Chi VũTruyện Huyền Huyễn“Trời ạ, nhà họ Diệp lại chọn một tên vô dụng làm gia chủ!” “Gia chủ mới nhà họ Diệp bị ngất xỉu trong buổi lễ, đến bây giờ vẫn hôn mê bất tỉnh!” “Đúng là trò cười lớn nhất từ trước đến nay trong thành Vân Tiêu!” Trời tối đen như mực. Diệp Thần Phi tỉnh dậy từ trong hỗn độn, đầu óc mê man. “Mình cuối cùng cũng thành công rồi sao?” c*̀ng với hơi thở yếu ớt, hắn cảm nhận được luồng khí của thế giới thực. Lúc này, Diệp Thần Phi muốn khóc. Hắn vốn là một thanh niên nhiệt huyết phong nhã hào hoa trên Chi Vũ. Bỗng nhiên có một ngày, bản thân bị một gã được gọi là hệ thống treo acc mạnh nhất khống chế, sau đó bắt đầu hành trình xuyên không. Nhưng ai biết được, trong quá trình xuyên không lại bị sức mạnh nào đó can thiệp đến. Khiến hắn bị mất phương hướng trong hỗn độn. Ngay cả ý thức cũng bắt đầu mơ hồ. c*̃ng không biết qua bao lâu mới cảm nhận được không khí trong lành mà lâu rồi không thấy. Một ký ức khác, một cuộc sống khác đang chạy loạn trong… Mùi thơm nhẹ nhàng quanh quẩn xung quanh Diệp Khiêm. Dưới cái ôm của Tiểu Y, tâm trạng nôn nóng bất an của hắn ta bắt đầu dần bình tĩnh lại. Hắn vô thức nâng tay lên, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nhỏ bé mềm mại kia. Bầu không khí lập tức trở nên mập mờ. Trên mi tâm Diệp Khiêm đột nhiên xuất hiện hai chữ to loé lên kim quang rực rỡ. Sơn Hà! Diệp Khiêm lập tức cảnh giác, cảm giác phơi phới trong lòng lập tức biến mất, hắn đứng phắt dậy. Hắn nhìn chằm chằm Tiểu Y trước mặt, kim quang rực lên trên người, một luồng chính khí cuồn cuộn xuất hiện. Nụ cười trên mặt Tiểu Y dần biến mất theo kim quang. “Huynh yêu rồi”. Lúc này, một giọng nói quen thuộc vang lên bên cạnh Diệp Khiêm. Hắn quay đầu nhìn lại, một thiếu nữ có mái tóc dài màu đỏ tím đang nằm trên bàn, hai chân đung đưa trong không trung. Cô bé chồng cằm, đôi mắt như trăng khuyết, cười tươi nhìn Diệp Khiêm. “Chậc chậc, không ngờ là huynh cũng có lúc động lòng đấy…” Diệp Hiểu Hiểu nói. “Hiểu Hiểu?” Lúc này, Diệp Khiêm mới lấy lại tinh thần, thì ra mọi thứ khi nãy đều là cô bé gây ra. “Muội trở về từ bao giờ đấy”. Diệp Khiêm lại ngồi xuống một lần nữa. “Hì hì”. Diệp Hiểu Hiểu đứng dậy, cô bé ngồi xuống đối diện Diệp Khiêm, đặt tay lên mi tâm hắn, thở dài nói: “Huynh tàn nhẫn quá, không ngờ lại khắc chữ vào trong cơ thể mình”. Khi nãy, những chữ này đã phá tan mộng cảnh của nàng ta. “Đã sáu năm rồi mà muội vẫn thích nghịch phá như thế!” Diệp Khiêm đẩy tay Diệp Hiểu Hiểu ra, đột nhiên bị trêu đùa, trên mặt hắn đầy vẻ trách móc. “Làm gì có”. Diệp Hiểu Hiểu ôm chân, hóng hớt hỏi: “Này, nói muội nghe xem cô gái kia là ai? Huynh thích gì ở người ta?” “Đừng nói bậy!” Diệp Khiêm vội vàng nói: “Bây giờ nàng là giáo viên của thư viện, chúng ta chỉ là quan hệ cấp trên cấp dưới thôi”. “Xì”, Diệp Hiểu Hiểu tỏ vẻ khinh thường: “Thái độ của huynh khi nãy rõ ràng là thích nàng, đây là chuyện rất bình thường mà, huynh căng thẳng cái gì”. “Ta có căng thẳng đâu, hơn nữa đó là ảo cảnh mà muội cố tình làm ra mà!”, Diệp Khiêm lớn tiếng phản bác.