Tác giả:

Đại Càn. Phủ Giang Lăng, huyện Nguyên Giang. Huyện lệnh Triệu Tĩnh híp mắt, năm thoải mái trên ghế mây, nha dịch Trương Long ở bên cạnh báo cáo tỉ mỉ từng việc. “Lão gia, lá trà chúng ta thu mua năm nay đã nhập kho, tổng cộng là hai nghìn cân, bây giờ có thể gia công chế tác. Ngoài ra, mấy thương nhân của phủ Đại Danh muốn đặt chúng †a một mẻ đường trắng, ra giá mười văn tiền một cân. Còn có xà phòng, bọn họ cũng ra giá năm văn tiền một khối, còn nói là có bao nhiêu thì lấy bấy nhiêu”. “Người trong huyện đều không nhịn được nữa, lần lượt hỏi thuộc hạ là có bán hay không, ngoài ra, còn loại khoai lang mà người nói thì không có chút tin tức nào, sau đó trong phủ Xuyên Dương muốn mua một lô xi măng của chúng ta...” Từ lời hội báo của nha dịch là biết, Huyện lệnh Nguyên Giang này nhất định đã xuyên qua từ một tinh cầu nào đó mà không rõ nguyên nhân. “Được rồi, ta đã biết, lui xuống đi. Nói người ở dưới đừng nóng vội, ai dám tự mình bán, lão gia ta làm hẳn ăn không hết gói đem đi”. Sau khi…

Chương 22: Chuyện gì?

Huyện Lệnh Đế SưTác giả: Thập NhấtTruyện Cổ Đại, Truyện Đô Thị, Truyện Xuyên KhôngĐại Càn. Phủ Giang Lăng, huyện Nguyên Giang. Huyện lệnh Triệu Tĩnh híp mắt, năm thoải mái trên ghế mây, nha dịch Trương Long ở bên cạnh báo cáo tỉ mỉ từng việc. “Lão gia, lá trà chúng ta thu mua năm nay đã nhập kho, tổng cộng là hai nghìn cân, bây giờ có thể gia công chế tác. Ngoài ra, mấy thương nhân của phủ Đại Danh muốn đặt chúng †a một mẻ đường trắng, ra giá mười văn tiền một cân. Còn có xà phòng, bọn họ cũng ra giá năm văn tiền một khối, còn nói là có bao nhiêu thì lấy bấy nhiêu”. “Người trong huyện đều không nhịn được nữa, lần lượt hỏi thuộc hạ là có bán hay không, ngoài ra, còn loại khoai lang mà người nói thì không có chút tin tức nào, sau đó trong phủ Xuyên Dương muốn mua một lô xi măng của chúng ta...” Từ lời hội báo của nha dịch là biết, Huyện lệnh Nguyên Giang này nhất định đã xuyên qua từ một tinh cầu nào đó mà không rõ nguyên nhân. “Được rồi, ta đã biết, lui xuống đi. Nói người ở dưới đừng nóng vội, ai dám tự mình bán, lão gia ta làm hẳn ăn không hết gói đem đi”. Sau khi… Đông cung.Huyền Sách điện hạ dùng ánh mắt u oán nhìn Tiêu Linh Linh.Tiêu Linh Linh có chút chột dạ nhìn nơi xa, sau đó nhìn sang Lục Uyên trách móc: “Lục Uyên, sao ngươi có thể để hoàng đệ treo trên cây tám ngày! Lỡ xảy ra chuyện thì ngươi bị tội gì?”Lục Uyên ngớ ra, sao mình lại gánh cái tội này nhỉ, mấy hôm nay mình bận rộn chuyện trà mà!Tiêu Huyền Sách hừ lạnh một tiếng, sau đó xoay đâu đi, thở phì phì nói: “Làm phiền bệ hạ quan tâm, thân thể thần đệ còn tạm, chưa chết được!”Nữ đệ bệ hạ nghe xong càng cảm thấy không tốt nhưng biết là câu giận dõi của Tiêu Huyền Sách, người này bị treotám ngày nhưng thật ra đã được buông xuống trong lén lút.Dù gì đám cung nữ thái giám cũng không thể thật sự để một hoàng tử bị treo tám ngày tám đêm đúng không?Xem chừng là đã có người thả xuống lúc không có ai quan sát, chỉ là không có lệnh của nàng nên không thể công khai thả mà thôi.Nhưng dù nói thế nào thì chuyện này vẫn là nàng sai. Bởi vậy Nữ đế bệ hạ có chút quẫn bạch, vừa định đuổi mọi người xuống để dỗ dành đệ đệ thì một thái giám chạy vào.“Bệ hạ!”“Chuyện gì?”, Tiêu Linh Linh nhíu mày.“Bệ hạ, Tri phủ Giang Lăng Chu Bách Xuyên tới, đang chờ ở ngoài”.Tiêu Linh Linh tức khắc giật mình, cuối cùng cũng chờ được ngươi.“Tuyên! Những kẻ khác lui ra!”“Tuân lệnh!”Cung nữ, thái giám vội lui xuống, Tiêu Linh Linh nhìn Tiêu Huyền Sách còn đang ngồi dưới đất: “Đứng lên, đừng ngồi dưới đất".“Ta thích ngồi, thích ngồi đó! Tận tám ngày! Ta bị treo trên cây tám ngày! Dầm mưa dãi nắng, tỷ không quan tâm ta, tỷ chỉ nghĩ tới bản thân!”Không còn ai, Tiêu Huyền Sách tức khắc ấm ức nói.Nữ đế bệ hạ nhức đầu: “Được rồi được rồi! đừng gào nữa!”“Ta gào ta gào đó...”, Tiêu Huyền Sách cũng giận lẫy.Thấy Nữ đế bệ hạ giơ bàn tay, Huyền Sách điện hạ cũng ngậm mỏ lại, ngoan ngoãn đứng lênLúc này, Tri phủ Giang Lăng Chu Bách Xuyên cũng tới.Ông ta hành lễ với bệ hạ trước rồi hành lễ với hoàng tử, được ân chuẩn thì cẩn thận đứng dậy, trong đầu rối loạn.Ông ta hoàn toàn không biết vì sao bệ hạ truyền triệu mình.“Tri phủ Giang Lăng Chu Bách Xuyên!”, Tiêu Linh Linh thản nhiên nói. Ị,Chu Bách Xuyên vội khom lưng: “Có hạ quanTiêu Linh Linh: “Chu đại nhân có biết huyện Nguyên Giang?”

Đông cung.

Huyền Sách điện hạ dùng ánh mắt u oán nhìn Tiêu Linh Linh.

Tiêu Linh Linh có chút chột dạ nhìn nơi xa, sau đó nhìn sang Lục Uyên trách móc: “Lục Uyên, sao ngươi có thể để hoàng đệ treo trên cây tám ngày! Lỡ xảy ra chuyện thì ngươi bị tội gì?”

Lục Uyên ngớ ra, sao mình lại gánh cái tội này nhỉ, mấy hôm nay mình bận rộn chuyện trà mà!

Tiêu Huyền Sách hừ lạnh một tiếng, sau đó xoay đâu đi, thở phì phì nói: “Làm phiền bệ hạ quan tâm, thân thể thần đệ còn tạm, chưa chết được!”

Nữ đệ bệ hạ nghe xong càng cảm thấy không tốt nhưng biết là câu giận dõi của Tiêu Huyền Sách, người này bị treo

tám ngày nhưng thật ra đã được buông xuống trong lén lút.

Dù gì đám cung nữ thái giám cũng không thể thật sự để một hoàng tử bị treo tám ngày tám đêm đúng không?

Xem chừng là đã có người thả xuống lúc không có ai quan sát, chỉ là không có lệnh của nàng nên không thể công khai thả mà thôi.

Nhưng dù nói thế nào thì chuyện này vẫn là nàng sai. Bởi vậy Nữ đế bệ hạ có chút quẫn bạch, vừa định đuổi mọi người xuống để dỗ dành đệ đệ thì một thái giám chạy vào.

“Bệ hạ!”

“Chuyện gì?”, Tiêu Linh Linh nhíu mày.

“Bệ hạ, Tri phủ Giang Lăng Chu Bách Xuyên tới, đang chờ ở ngoài”.

Tiêu Linh Linh tức khắc giật mình, cuối cùng cũng chờ được ngươi.

“Tuyên! Những kẻ khác lui ra!”

“Tuân lệnh!”

Cung nữ, thái giám vội lui xuống, Tiêu Linh Linh nhìn Tiêu Huyền Sách còn đang ngồi dưới đất: “Đứng lên, đừng ngồi dưới đất".

“Ta thích ngồi, thích ngồi đó! Tận tám ngày! Ta bị treo trên cây tám ngày! Dầm mưa dãi nắng, tỷ không quan tâm ta, tỷ chỉ nghĩ tới bản thân!”

Không còn ai, Tiêu Huyền Sách tức khắc ấm ức nói.

Nữ đế bệ hạ nhức đầu: “Được rồi được rồi! đừng gào nữa!”

“Ta gào ta gào đó...”, Tiêu Huyền Sách cũng giận lẫy.

Thấy Nữ đế bệ hạ giơ bàn tay, Huyền Sách điện hạ cũng ngậm mỏ lại, ngoan ngoãn đứng lên

Lúc này, Tri phủ Giang Lăng Chu Bách Xuyên cũng tới.

Ông ta hành lễ với bệ hạ trước rồi hành lễ với hoàng tử, được ân chuẩn thì cẩn thận đứng dậy, trong đầu rối loạn.

Ông ta hoàn toàn không biết vì sao bệ hạ truyền triệu mình.

“Tri phủ Giang Lăng Chu Bách Xuyên!”, Tiêu Linh Linh thản nhiên nói. Ị,

Chu Bách Xuyên vội khom lưng: “Có hạ quan

Tiêu Linh Linh: “Chu đại nhân có biết huyện Nguyên Giang?”

Huyện Lệnh Đế SưTác giả: Thập NhấtTruyện Cổ Đại, Truyện Đô Thị, Truyện Xuyên KhôngĐại Càn. Phủ Giang Lăng, huyện Nguyên Giang. Huyện lệnh Triệu Tĩnh híp mắt, năm thoải mái trên ghế mây, nha dịch Trương Long ở bên cạnh báo cáo tỉ mỉ từng việc. “Lão gia, lá trà chúng ta thu mua năm nay đã nhập kho, tổng cộng là hai nghìn cân, bây giờ có thể gia công chế tác. Ngoài ra, mấy thương nhân của phủ Đại Danh muốn đặt chúng †a một mẻ đường trắng, ra giá mười văn tiền một cân. Còn có xà phòng, bọn họ cũng ra giá năm văn tiền một khối, còn nói là có bao nhiêu thì lấy bấy nhiêu”. “Người trong huyện đều không nhịn được nữa, lần lượt hỏi thuộc hạ là có bán hay không, ngoài ra, còn loại khoai lang mà người nói thì không có chút tin tức nào, sau đó trong phủ Xuyên Dương muốn mua một lô xi măng của chúng ta...” Từ lời hội báo của nha dịch là biết, Huyện lệnh Nguyên Giang này nhất định đã xuyên qua từ một tinh cầu nào đó mà không rõ nguyên nhân. “Được rồi, ta đã biết, lui xuống đi. Nói người ở dưới đừng nóng vội, ai dám tự mình bán, lão gia ta làm hẳn ăn không hết gói đem đi”. Sau khi… Đông cung.Huyền Sách điện hạ dùng ánh mắt u oán nhìn Tiêu Linh Linh.Tiêu Linh Linh có chút chột dạ nhìn nơi xa, sau đó nhìn sang Lục Uyên trách móc: “Lục Uyên, sao ngươi có thể để hoàng đệ treo trên cây tám ngày! Lỡ xảy ra chuyện thì ngươi bị tội gì?”Lục Uyên ngớ ra, sao mình lại gánh cái tội này nhỉ, mấy hôm nay mình bận rộn chuyện trà mà!Tiêu Huyền Sách hừ lạnh một tiếng, sau đó xoay đâu đi, thở phì phì nói: “Làm phiền bệ hạ quan tâm, thân thể thần đệ còn tạm, chưa chết được!”Nữ đệ bệ hạ nghe xong càng cảm thấy không tốt nhưng biết là câu giận dõi của Tiêu Huyền Sách, người này bị treotám ngày nhưng thật ra đã được buông xuống trong lén lút.Dù gì đám cung nữ thái giám cũng không thể thật sự để một hoàng tử bị treo tám ngày tám đêm đúng không?Xem chừng là đã có người thả xuống lúc không có ai quan sát, chỉ là không có lệnh của nàng nên không thể công khai thả mà thôi.Nhưng dù nói thế nào thì chuyện này vẫn là nàng sai. Bởi vậy Nữ đế bệ hạ có chút quẫn bạch, vừa định đuổi mọi người xuống để dỗ dành đệ đệ thì một thái giám chạy vào.“Bệ hạ!”“Chuyện gì?”, Tiêu Linh Linh nhíu mày.“Bệ hạ, Tri phủ Giang Lăng Chu Bách Xuyên tới, đang chờ ở ngoài”.Tiêu Linh Linh tức khắc giật mình, cuối cùng cũng chờ được ngươi.“Tuyên! Những kẻ khác lui ra!”“Tuân lệnh!”Cung nữ, thái giám vội lui xuống, Tiêu Linh Linh nhìn Tiêu Huyền Sách còn đang ngồi dưới đất: “Đứng lên, đừng ngồi dưới đất".“Ta thích ngồi, thích ngồi đó! Tận tám ngày! Ta bị treo trên cây tám ngày! Dầm mưa dãi nắng, tỷ không quan tâm ta, tỷ chỉ nghĩ tới bản thân!”Không còn ai, Tiêu Huyền Sách tức khắc ấm ức nói.Nữ đế bệ hạ nhức đầu: “Được rồi được rồi! đừng gào nữa!”“Ta gào ta gào đó...”, Tiêu Huyền Sách cũng giận lẫy.Thấy Nữ đế bệ hạ giơ bàn tay, Huyền Sách điện hạ cũng ngậm mỏ lại, ngoan ngoãn đứng lênLúc này, Tri phủ Giang Lăng Chu Bách Xuyên cũng tới.Ông ta hành lễ với bệ hạ trước rồi hành lễ với hoàng tử, được ân chuẩn thì cẩn thận đứng dậy, trong đầu rối loạn.Ông ta hoàn toàn không biết vì sao bệ hạ truyền triệu mình.“Tri phủ Giang Lăng Chu Bách Xuyên!”, Tiêu Linh Linh thản nhiên nói. Ị,Chu Bách Xuyên vội khom lưng: “Có hạ quanTiêu Linh Linh: “Chu đại nhân có biết huyện Nguyên Giang?”

Chương 22: Chuyện gì?