Tác giả:

Đại Càn. Phủ Giang Lăng, huyện Nguyên Giang. Huyện lệnh Triệu Tĩnh híp mắt, năm thoải mái trên ghế mây, nha dịch Trương Long ở bên cạnh báo cáo tỉ mỉ từng việc. “Lão gia, lá trà chúng ta thu mua năm nay đã nhập kho, tổng cộng là hai nghìn cân, bây giờ có thể gia công chế tác. Ngoài ra, mấy thương nhân của phủ Đại Danh muốn đặt chúng †a một mẻ đường trắng, ra giá mười văn tiền một cân. Còn có xà phòng, bọn họ cũng ra giá năm văn tiền một khối, còn nói là có bao nhiêu thì lấy bấy nhiêu”. “Người trong huyện đều không nhịn được nữa, lần lượt hỏi thuộc hạ là có bán hay không, ngoài ra, còn loại khoai lang mà người nói thì không có chút tin tức nào, sau đó trong phủ Xuyên Dương muốn mua một lô xi măng của chúng ta...” Từ lời hội báo của nha dịch là biết, Huyện lệnh Nguyên Giang này nhất định đã xuyên qua từ một tinh cầu nào đó mà không rõ nguyên nhân. “Được rồi, ta đã biết, lui xuống đi. Nói người ở dưới đừng nóng vội, ai dám tự mình bán, lão gia ta làm hẳn ăn không hết gói đem đi”. Sau khi…

Chương 48: Cao Tuyền đã rõ!

Huyện Lệnh Đế SưTác giả: Thập NhấtTruyện Cổ Đại, Truyện Đô Thị, Truyện Xuyên KhôngĐại Càn. Phủ Giang Lăng, huyện Nguyên Giang. Huyện lệnh Triệu Tĩnh híp mắt, năm thoải mái trên ghế mây, nha dịch Trương Long ở bên cạnh báo cáo tỉ mỉ từng việc. “Lão gia, lá trà chúng ta thu mua năm nay đã nhập kho, tổng cộng là hai nghìn cân, bây giờ có thể gia công chế tác. Ngoài ra, mấy thương nhân của phủ Đại Danh muốn đặt chúng †a một mẻ đường trắng, ra giá mười văn tiền một cân. Còn có xà phòng, bọn họ cũng ra giá năm văn tiền một khối, còn nói là có bao nhiêu thì lấy bấy nhiêu”. “Người trong huyện đều không nhịn được nữa, lần lượt hỏi thuộc hạ là có bán hay không, ngoài ra, còn loại khoai lang mà người nói thì không có chút tin tức nào, sau đó trong phủ Xuyên Dương muốn mua một lô xi măng của chúng ta...” Từ lời hội báo của nha dịch là biết, Huyện lệnh Nguyên Giang này nhất định đã xuyên qua từ một tinh cầu nào đó mà không rõ nguyên nhân. “Được rồi, ta đã biết, lui xuống đi. Nói người ở dưới đừng nóng vội, ai dám tự mình bán, lão gia ta làm hẳn ăn không hết gói đem đi”. Sau khi… “Đúng vậy, nếu người đi thì ai nuôi chúng tôi? Sau này khi làm thịt khách, lỡ đối phương báo quan thì ai làm chỗ dựa cho. chúng tôi!”“Thê tử còn chờ tái giá cho lão gia mà! Người đừng đi!”“Phu thê các ngươi còn ân ái lắm!”Triệu Tĩnh liếc mắt, hét lớn một tiếng: “Được rồi, ông đây. còn sống! Chờ ta chết rồi khóc tang cũng không muộn!”Huyện dân đứng phía sau nghe thấy từ chết thì thuận miệng nói: “Lão gia, người không được chết!”Những huyện dân đứng sau nghe thế thì nổ tung chảo! “Cái gì? Lão gia chết? Chết rồi sao!”“Lão gia, sao người lại chết! Người chết ta biết sống sao!” Triệu Tĩnh: “Ta xxx các ngươi..."Đám đông chen nhau nhào tới trước mặt Triệu Tĩnh, đám sau khóc theo đám trước, khóc cực kỳ đau lòng.Không ngừng la hét!Đúng là đàn ông nghe xong thì im lặng, phụ nữ nghe xong thì rơi lệ mà.May mà đám Mã Bảo chạy nhanh, băng không chắc cũng đứng đó khóc theo.Mất hồi lâu Triệu Tĩnh mới được kéo ra khỏi đám người, toàn thân cũng dính đầy phân heo, mặt mày u ám nhìn đám huyện dân xấu hổ trước mặt.Răn dạy cả buổi, Triệu Tĩnh mới hết giận, dẫn theo đám người quay về trong huyện, hẳn vào huyện nha, mọi người cũng không chịu giải tán như thể sợ giây sau Triệu Tĩnh sẽ biến mất tăm.Nhìn mấy đôi mắt chân thành, trong lòng Triệu Tĩnh cảm thán, những người này đều là những người từng theo hẳn từ năm năm trước.Từ một thị trấn phố núi tan nát trở thành thế ngoại đào nguyên ngày nay, sự gian khổ ban đầu là điều mà chẳng ai tưởng tượng nổi.Dù nói là huyện Nguyên Giang được như hôm nay là do. công của hắn, nhưng nếu không có huyện dân ủng hộ, giúp đỡ,chỉ mình hắn thì sao được thành tựu như hôm nay?Ông đây không phải Long Ngạo Thiên*, không có hệ thống gì đâu!*tên hay được đặt cho các nhân vật nam chính trong truyện nam được buff nhiều thứ bá đạo.Đây điều là người thân của hẳn.Thấy Triệu Tĩnh im lặng, một ông lão không khỏi hỏi: gia, người thật sự muốn đi sao?”Triệu Tĩnh ôn hoà an ủi: “Chỉ là vào kinh một chuyến thôi, dù sao cũng là Hoàng đế triệu kiến, không đi không được, lão. gia ta sẽ về mà. Huyện Nguyên Giang này là địa bàn của ta, là giang sơn chúng ta cùng nhau xây dựng, không thể để người ta cướp công, làm gì dễ ăn như thế!”“Vậy nên các ngươi phải cẩn thận giữ bí mật, bảo vệ giang sơn cho ta! Trương Long!”“Có!”Triệu Tĩnh nghiêm túc nói: “Sau khi lão gia ta vào kinh, huyện cứ sinh hoạt bình thường, nếu có khách thương tới thì cứ làm theo hợp đồng, xưởng không được ngừng làm việc!”“Ngoài ra, trường học tư thục cứ xây dựng, đợi số lượng đủ thì lập tức tiến hành, Cao Tuyền, ngươi chịu trách nhiệm toàn bộ việc này!”“Cao Tuyền đã rõ!”Triệu Tĩnh gật đầu: “Được rồi, mọi người giải tán đi!”Nghe thấy lời Triệu Tĩnh nói, mọi người rời đi. “Mẹ nó, còn có thể quay về, vậy là tốt rồi!”“Sao sao! Sao ta nghe nói là lão gia chết”, đây là một quần chúng hóng drama mới chạy tới.“Đúng vậy, ông đây còn tưởng đi không về nữa cơ, được rồi, được rồi, rút, rút về hết đi! Đừng vây quanh chỗ này, lão gia không chết, đang sống khoẻ lắm, ăn ngon uống tốt, chạy nhảymắng người đều được!”

“Đúng vậy, nếu người đi thì ai nuôi chúng tôi? Sau này khi làm thịt khách, lỡ đối phương báo quan thì ai làm chỗ dựa cho. chúng tôi!”

“Thê tử còn chờ tái giá cho lão gia mà! Người đừng đi!”

“Phu thê các ngươi còn ân ái lắm!”

Triệu Tĩnh liếc mắt, hét lớn một tiếng: “Được rồi, ông đây. còn sống! Chờ ta chết rồi khóc tang cũng không muộn!”

Huyện dân đứng phía sau nghe thấy từ chết thì thuận miệng nói: “Lão gia, người không được chết!”

Những huyện dân đứng sau nghe thế thì nổ tung chảo! “Cái gì? Lão gia chết? Chết rồi sao!”

“Lão gia, sao người lại chết! Người chết ta biết sống sao!” Triệu Tĩnh: “Ta xxx các ngươi..."

Đám đông chen nhau nhào tới trước mặt Triệu Tĩnh, đám sau khóc theo đám trước, khóc cực kỳ đau lòng.

Không ngừng la hét!

Đúng là đàn ông nghe xong thì im lặng, phụ nữ nghe xong thì rơi lệ mà.

May mà đám Mã Bảo chạy nhanh, băng không chắc cũng đứng đó khóc theo.

Mất hồi lâu Triệu Tĩnh mới được kéo ra khỏi đám người, toàn thân cũng dính đầy phân heo, mặt mày u ám nhìn đám huyện dân xấu hổ trước mặt.

Răn dạy cả buổi, Triệu Tĩnh mới hết giận, dẫn theo đám người quay về trong huyện, hẳn vào huyện nha, mọi người cũng không chịu giải tán như thể sợ giây sau Triệu Tĩnh sẽ biến mất tăm.

Nhìn mấy đôi mắt chân thành, trong lòng Triệu Tĩnh cảm thán, những người này đều là những người từng theo hẳn từ năm năm trước.

Từ một thị trấn phố núi tan nát trở thành thế ngoại đào nguyên ngày nay, sự gian khổ ban đầu là điều mà chẳng ai tưởng tượng nổi.

Dù nói là huyện Nguyên Giang được như hôm nay là do. công của hắn, nhưng nếu không có huyện dân ủng hộ, giúp đỡ,

chỉ mình hắn thì sao được thành tựu như hôm nay?

Ông đây không phải Long Ngạo Thiên*, không có hệ thống gì đâu!

*tên hay được đặt cho các nhân vật nam chính trong truyện nam được buff nhiều thứ bá đạo.

Đây điều là người thân của hẳn.

Thấy Triệu Tĩnh im lặng, một ông lão không khỏi hỏi: gia, người thật sự muốn đi sao?”

Triệu Tĩnh ôn hoà an ủi: “Chỉ là vào kinh một chuyến thôi, dù sao cũng là Hoàng đế triệu kiến, không đi không được, lão. gia ta sẽ về mà. Huyện Nguyên Giang này là địa bàn của ta, là giang sơn chúng ta cùng nhau xây dựng, không thể để người ta cướp công, làm gì dễ ăn như thế!”

“Vậy nên các ngươi phải cẩn thận giữ bí mật, bảo vệ giang sơn cho ta! Trương Long!”

“Có!”

Triệu Tĩnh nghiêm túc nói: “Sau khi lão gia ta vào kinh, huyện cứ sinh hoạt bình thường, nếu có khách thương tới thì cứ làm theo hợp đồng, xưởng không được ngừng làm việc!”

“Ngoài ra, trường học tư thục cứ xây dựng, đợi số lượng đủ thì lập tức tiến hành, Cao Tuyền, ngươi chịu trách nhiệm toàn bộ việc này!”

“Cao Tuyền đã rõ!”

Triệu Tĩnh gật đầu: “Được rồi, mọi người giải tán đi!”

Nghe thấy lời Triệu Tĩnh nói, mọi người rời đi. “Mẹ nó, còn có thể quay về, vậy là tốt rồi!”

“Sao sao! Sao ta nghe nói là lão gia chết”, đây là một quần chúng hóng drama mới chạy tới.

“Đúng vậy, ông đây còn tưởng đi không về nữa cơ, được rồi, được rồi, rút, rút về hết đi! Đừng vây quanh chỗ này, lão gia không chết, đang sống khoẻ lắm, ăn ngon uống tốt, chạy nhảy

mắng người đều được!”

Huyện Lệnh Đế SưTác giả: Thập NhấtTruyện Cổ Đại, Truyện Đô Thị, Truyện Xuyên KhôngĐại Càn. Phủ Giang Lăng, huyện Nguyên Giang. Huyện lệnh Triệu Tĩnh híp mắt, năm thoải mái trên ghế mây, nha dịch Trương Long ở bên cạnh báo cáo tỉ mỉ từng việc. “Lão gia, lá trà chúng ta thu mua năm nay đã nhập kho, tổng cộng là hai nghìn cân, bây giờ có thể gia công chế tác. Ngoài ra, mấy thương nhân của phủ Đại Danh muốn đặt chúng †a một mẻ đường trắng, ra giá mười văn tiền một cân. Còn có xà phòng, bọn họ cũng ra giá năm văn tiền một khối, còn nói là có bao nhiêu thì lấy bấy nhiêu”. “Người trong huyện đều không nhịn được nữa, lần lượt hỏi thuộc hạ là có bán hay không, ngoài ra, còn loại khoai lang mà người nói thì không có chút tin tức nào, sau đó trong phủ Xuyên Dương muốn mua một lô xi măng của chúng ta...” Từ lời hội báo của nha dịch là biết, Huyện lệnh Nguyên Giang này nhất định đã xuyên qua từ một tinh cầu nào đó mà không rõ nguyên nhân. “Được rồi, ta đã biết, lui xuống đi. Nói người ở dưới đừng nóng vội, ai dám tự mình bán, lão gia ta làm hẳn ăn không hết gói đem đi”. Sau khi… “Đúng vậy, nếu người đi thì ai nuôi chúng tôi? Sau này khi làm thịt khách, lỡ đối phương báo quan thì ai làm chỗ dựa cho. chúng tôi!”“Thê tử còn chờ tái giá cho lão gia mà! Người đừng đi!”“Phu thê các ngươi còn ân ái lắm!”Triệu Tĩnh liếc mắt, hét lớn một tiếng: “Được rồi, ông đây. còn sống! Chờ ta chết rồi khóc tang cũng không muộn!”Huyện dân đứng phía sau nghe thấy từ chết thì thuận miệng nói: “Lão gia, người không được chết!”Những huyện dân đứng sau nghe thế thì nổ tung chảo! “Cái gì? Lão gia chết? Chết rồi sao!”“Lão gia, sao người lại chết! Người chết ta biết sống sao!” Triệu Tĩnh: “Ta xxx các ngươi..."Đám đông chen nhau nhào tới trước mặt Triệu Tĩnh, đám sau khóc theo đám trước, khóc cực kỳ đau lòng.Không ngừng la hét!Đúng là đàn ông nghe xong thì im lặng, phụ nữ nghe xong thì rơi lệ mà.May mà đám Mã Bảo chạy nhanh, băng không chắc cũng đứng đó khóc theo.Mất hồi lâu Triệu Tĩnh mới được kéo ra khỏi đám người, toàn thân cũng dính đầy phân heo, mặt mày u ám nhìn đám huyện dân xấu hổ trước mặt.Răn dạy cả buổi, Triệu Tĩnh mới hết giận, dẫn theo đám người quay về trong huyện, hẳn vào huyện nha, mọi người cũng không chịu giải tán như thể sợ giây sau Triệu Tĩnh sẽ biến mất tăm.Nhìn mấy đôi mắt chân thành, trong lòng Triệu Tĩnh cảm thán, những người này đều là những người từng theo hẳn từ năm năm trước.Từ một thị trấn phố núi tan nát trở thành thế ngoại đào nguyên ngày nay, sự gian khổ ban đầu là điều mà chẳng ai tưởng tượng nổi.Dù nói là huyện Nguyên Giang được như hôm nay là do. công của hắn, nhưng nếu không có huyện dân ủng hộ, giúp đỡ,chỉ mình hắn thì sao được thành tựu như hôm nay?Ông đây không phải Long Ngạo Thiên*, không có hệ thống gì đâu!*tên hay được đặt cho các nhân vật nam chính trong truyện nam được buff nhiều thứ bá đạo.Đây điều là người thân của hẳn.Thấy Triệu Tĩnh im lặng, một ông lão không khỏi hỏi: gia, người thật sự muốn đi sao?”Triệu Tĩnh ôn hoà an ủi: “Chỉ là vào kinh một chuyến thôi, dù sao cũng là Hoàng đế triệu kiến, không đi không được, lão. gia ta sẽ về mà. Huyện Nguyên Giang này là địa bàn của ta, là giang sơn chúng ta cùng nhau xây dựng, không thể để người ta cướp công, làm gì dễ ăn như thế!”“Vậy nên các ngươi phải cẩn thận giữ bí mật, bảo vệ giang sơn cho ta! Trương Long!”“Có!”Triệu Tĩnh nghiêm túc nói: “Sau khi lão gia ta vào kinh, huyện cứ sinh hoạt bình thường, nếu có khách thương tới thì cứ làm theo hợp đồng, xưởng không được ngừng làm việc!”“Ngoài ra, trường học tư thục cứ xây dựng, đợi số lượng đủ thì lập tức tiến hành, Cao Tuyền, ngươi chịu trách nhiệm toàn bộ việc này!”“Cao Tuyền đã rõ!”Triệu Tĩnh gật đầu: “Được rồi, mọi người giải tán đi!”Nghe thấy lời Triệu Tĩnh nói, mọi người rời đi. “Mẹ nó, còn có thể quay về, vậy là tốt rồi!”“Sao sao! Sao ta nghe nói là lão gia chết”, đây là một quần chúng hóng drama mới chạy tới.“Đúng vậy, ông đây còn tưởng đi không về nữa cơ, được rồi, được rồi, rút, rút về hết đi! Đừng vây quanh chỗ này, lão gia không chết, đang sống khoẻ lắm, ăn ngon uống tốt, chạy nhảymắng người đều được!”

Chương 48: Cao Tuyền đã rõ!