Tác giả:

Đại Càn. Phủ Giang Lăng, huyện Nguyên Giang. Huyện lệnh Triệu Tĩnh híp mắt, năm thoải mái trên ghế mây, nha dịch Trương Long ở bên cạnh báo cáo tỉ mỉ từng việc. “Lão gia, lá trà chúng ta thu mua năm nay đã nhập kho, tổng cộng là hai nghìn cân, bây giờ có thể gia công chế tác. Ngoài ra, mấy thương nhân của phủ Đại Danh muốn đặt chúng †a một mẻ đường trắng, ra giá mười văn tiền một cân. Còn có xà phòng, bọn họ cũng ra giá năm văn tiền một khối, còn nói là có bao nhiêu thì lấy bấy nhiêu”. “Người trong huyện đều không nhịn được nữa, lần lượt hỏi thuộc hạ là có bán hay không, ngoài ra, còn loại khoai lang mà người nói thì không có chút tin tức nào, sau đó trong phủ Xuyên Dương muốn mua một lô xi măng của chúng ta...” Từ lời hội báo của nha dịch là biết, Huyện lệnh Nguyên Giang này nhất định đã xuyên qua từ một tinh cầu nào đó mà không rõ nguyên nhân. “Được rồi, ta đã biết, lui xuống đi. Nói người ở dưới đừng nóng vội, ai dám tự mình bán, lão gia ta làm hẳn ăn không hết gói đem đi”. Sau khi…

Chương 61: Thế nào là không ổn?

Huyện Lệnh Đế SưTác giả: Thập NhấtTruyện Cổ Đại, Truyện Đô Thị, Truyện Xuyên KhôngĐại Càn. Phủ Giang Lăng, huyện Nguyên Giang. Huyện lệnh Triệu Tĩnh híp mắt, năm thoải mái trên ghế mây, nha dịch Trương Long ở bên cạnh báo cáo tỉ mỉ từng việc. “Lão gia, lá trà chúng ta thu mua năm nay đã nhập kho, tổng cộng là hai nghìn cân, bây giờ có thể gia công chế tác. Ngoài ra, mấy thương nhân của phủ Đại Danh muốn đặt chúng †a một mẻ đường trắng, ra giá mười văn tiền một cân. Còn có xà phòng, bọn họ cũng ra giá năm văn tiền một khối, còn nói là có bao nhiêu thì lấy bấy nhiêu”. “Người trong huyện đều không nhịn được nữa, lần lượt hỏi thuộc hạ là có bán hay không, ngoài ra, còn loại khoai lang mà người nói thì không có chút tin tức nào, sau đó trong phủ Xuyên Dương muốn mua một lô xi măng của chúng ta...” Từ lời hội báo của nha dịch là biết, Huyện lệnh Nguyên Giang này nhất định đã xuyên qua từ một tinh cầu nào đó mà không rõ nguyên nhân. “Được rồi, ta đã biết, lui xuống đi. Nói người ở dưới đừng nóng vội, ai dám tự mình bán, lão gia ta làm hẳn ăn không hết gói đem đi”. Sau khi… “Trâm sẽ chọn người khác để tiếp quản”.Nghe vậy, Triệu Tĩnh không chịu được nữa, cái quái gì thế, mình đã khổ cực bao nhiêu năm nay, còn chưa được hưởng phúc mấy ngày thì ngươi đã muốn hái quả rồi sao?Đùa gì đấy.“Bệ hạ làm thế này e là không ổn”.Tiêu Linh Linh: “Thế nào là không ổn?”“Khụ khu, cái đó... Nhân dân huyện Nguyên Giang rất yêu mến thần, hơn nữa đều là điêu dân vùng khi ho cò gáy nghèo khó, khó thuần phục bọn họ cũng chỉ nghe theo thần, lời của người khác họ e rãng sẽ không phục”. Triệu Tĩnh nói.Tiêu Linh Linh: “Có chuyện đó sao?”“Có thể nói là vậy”Tiêu Linh Linh: “Vậy thì, ngươi vẫn tạm thời tiếp tục giữ chức huyện lệnh Nguyên Giang đi”.Huyện Nguyên Giang là đại bản doanh của Triệu Tĩnh, nói cho cùng, thành tựu ngày nay của huyện Nguyên Giang đều là nhờ Triệu Tĩnh, Tiêu Linh Linh cũng hiểu nm lấy nó hoàn toàn trong một sớm một chiều thì đúng là chuyện hoang đường.Nhưng không sao, nắm được Triệu Tĩnh không phải là được rồi sao?Chỉ cần nhốt tên này lại ở kinh thành, hẳn còn có thế làm trời làm đất được sao? Nghĩ vậy, Nữ Đế bệ hạ nhìn người trước mặt một cái, mỉm cười đầy suy tư.Nụ cười này rơi vào mắt Triệu Tĩnh, sao hản lại cảm thấy ác độc đến vậy? “Bệ hạ đang nghĩ gì vậy?”Tiêu Linh Linh cười khẽ: “Trẫm đang suy nghĩ, ngươi là nghịch thần vô pháp vô thiên, hay là để trăm thiến ngươi rồi giữ lại trong cung làm thái giám vậy?”Người phụ nữ khốn này lại muốn thiến mình, muốn cho cả đời quỳ li3m? Đùa gì thếtChỉ cảm thấy dưới háng chợt lạnh, Triệu Tĩnh thốt ra: “Đệch cụ... ngươi cũng quá ác độc rồi đấy!”“Ngươi dám mảng trắm!”, Tống Linh Linh trừng mắt.Triệu Tĩnh nói thầm: “Ngươi sắp thiến ta rồi, còn không cho ta chửi hai câu sao?”“Vi vậy, tốt nhất là ngươi ngoan ngoãn cho trẫm, nếu không trấm sẽ thật sự: biến ngươi thành thái giám!”Nhìn thấy vẻ mặt tức giận nhưng không dám nói gì của Triệu Tĩnh, trong lòng Nữ Đế bệ hạ vô cùng sảng khoái, bất chợt nhớ ra một chuyện, lộ ra vẻ mặt nghiêm túc.“Triệu Tĩnh”.“Thần ở đây”.

“Trâm sẽ chọn người khác để tiếp quản”.

Nghe vậy, Triệu Tĩnh không chịu được nữa, cái quái gì thế, mình đã khổ cực bao nhiêu năm nay, còn chưa được hưởng phúc mấy ngày thì ngươi đã muốn hái quả rồi sao?

Đùa gì đấy.

“Bệ hạ làm thế này e là không ổn”.

Tiêu Linh Linh: “Thế nào là không ổn?”

“Khụ khu, cái đó... Nhân dân huyện Nguyên Giang rất yêu mến thần, hơn nữa đều là điêu dân vùng khi ho cò gáy nghèo khó, khó thuần phục bọn họ cũng chỉ nghe theo thần, lời của người khác họ e rãng sẽ không phục”. Triệu Tĩnh nói.

Tiêu Linh Linh: “Có chuyện đó sao?”

“Có thể nói là vậy”

Tiêu Linh Linh: “Vậy thì, ngươi vẫn tạm thời tiếp tục giữ chức huyện lệnh Nguyên Giang đi”.

Huyện Nguyên Giang là đại bản doanh của Triệu Tĩnh, nói cho cùng, thành tựu ngày nay của huyện Nguyên Giang đều là nhờ Triệu Tĩnh, Tiêu Linh Linh cũng hiểu nm lấy nó hoàn toàn trong một sớm một chiều thì đúng là chuyện hoang đường.

Nhưng không sao, nắm được Triệu Tĩnh không phải là được rồi sao?

Chỉ cần nhốt tên này lại ở kinh thành, hẳn còn có thế làm trời làm đất được sao? Nghĩ vậy, Nữ Đế bệ hạ nhìn người trước mặt một cái, mỉm cười đầy suy tư.

Nụ cười này rơi vào mắt Triệu Tĩnh, sao hản lại cảm thấy ác độc đến vậy? “Bệ hạ đang nghĩ gì vậy?”

Tiêu Linh Linh cười khẽ: “Trẫm đang suy nghĩ, ngươi là nghịch thần vô pháp vô thiên, hay là để trăm thiến ngươi rồi giữ lại trong cung làm thái giám vậy?”

Người phụ nữ khốn này lại muốn thiến mình, muốn cho cả đời quỳ li3m? Đùa gì thết

Chỉ cảm thấy dưới háng chợt lạnh, Triệu Tĩnh thốt ra: “Đệch cụ... ngươi cũng quá ác độc rồi đấy!”

“Ngươi dám mảng trắm!”, Tống Linh Linh trừng mắt.

Triệu Tĩnh nói thầm: “Ngươi sắp thiến ta rồi, còn không cho ta chửi hai câu sao?”

“Vi vậy, tốt nhất là ngươi ngoan ngoãn cho trẫm, nếu không trấm sẽ thật sự: biến ngươi thành thái giám!”

Nhìn thấy vẻ mặt tức giận nhưng không dám nói gì của Triệu Tĩnh, trong lòng Nữ Đế bệ hạ vô cùng sảng khoái, bất chợt nhớ ra một chuyện, lộ ra vẻ mặt nghiêm túc.

“Triệu Tĩnh”.

“Thần ở đây”.

Huyện Lệnh Đế SưTác giả: Thập NhấtTruyện Cổ Đại, Truyện Đô Thị, Truyện Xuyên KhôngĐại Càn. Phủ Giang Lăng, huyện Nguyên Giang. Huyện lệnh Triệu Tĩnh híp mắt, năm thoải mái trên ghế mây, nha dịch Trương Long ở bên cạnh báo cáo tỉ mỉ từng việc. “Lão gia, lá trà chúng ta thu mua năm nay đã nhập kho, tổng cộng là hai nghìn cân, bây giờ có thể gia công chế tác. Ngoài ra, mấy thương nhân của phủ Đại Danh muốn đặt chúng †a một mẻ đường trắng, ra giá mười văn tiền một cân. Còn có xà phòng, bọn họ cũng ra giá năm văn tiền một khối, còn nói là có bao nhiêu thì lấy bấy nhiêu”. “Người trong huyện đều không nhịn được nữa, lần lượt hỏi thuộc hạ là có bán hay không, ngoài ra, còn loại khoai lang mà người nói thì không có chút tin tức nào, sau đó trong phủ Xuyên Dương muốn mua một lô xi măng của chúng ta...” Từ lời hội báo của nha dịch là biết, Huyện lệnh Nguyên Giang này nhất định đã xuyên qua từ một tinh cầu nào đó mà không rõ nguyên nhân. “Được rồi, ta đã biết, lui xuống đi. Nói người ở dưới đừng nóng vội, ai dám tự mình bán, lão gia ta làm hẳn ăn không hết gói đem đi”. Sau khi… “Trâm sẽ chọn người khác để tiếp quản”.Nghe vậy, Triệu Tĩnh không chịu được nữa, cái quái gì thế, mình đã khổ cực bao nhiêu năm nay, còn chưa được hưởng phúc mấy ngày thì ngươi đã muốn hái quả rồi sao?Đùa gì đấy.“Bệ hạ làm thế này e là không ổn”.Tiêu Linh Linh: “Thế nào là không ổn?”“Khụ khu, cái đó... Nhân dân huyện Nguyên Giang rất yêu mến thần, hơn nữa đều là điêu dân vùng khi ho cò gáy nghèo khó, khó thuần phục bọn họ cũng chỉ nghe theo thần, lời của người khác họ e rãng sẽ không phục”. Triệu Tĩnh nói.Tiêu Linh Linh: “Có chuyện đó sao?”“Có thể nói là vậy”Tiêu Linh Linh: “Vậy thì, ngươi vẫn tạm thời tiếp tục giữ chức huyện lệnh Nguyên Giang đi”.Huyện Nguyên Giang là đại bản doanh của Triệu Tĩnh, nói cho cùng, thành tựu ngày nay của huyện Nguyên Giang đều là nhờ Triệu Tĩnh, Tiêu Linh Linh cũng hiểu nm lấy nó hoàn toàn trong một sớm một chiều thì đúng là chuyện hoang đường.Nhưng không sao, nắm được Triệu Tĩnh không phải là được rồi sao?Chỉ cần nhốt tên này lại ở kinh thành, hẳn còn có thế làm trời làm đất được sao? Nghĩ vậy, Nữ Đế bệ hạ nhìn người trước mặt một cái, mỉm cười đầy suy tư.Nụ cười này rơi vào mắt Triệu Tĩnh, sao hản lại cảm thấy ác độc đến vậy? “Bệ hạ đang nghĩ gì vậy?”Tiêu Linh Linh cười khẽ: “Trẫm đang suy nghĩ, ngươi là nghịch thần vô pháp vô thiên, hay là để trăm thiến ngươi rồi giữ lại trong cung làm thái giám vậy?”Người phụ nữ khốn này lại muốn thiến mình, muốn cho cả đời quỳ li3m? Đùa gì thếtChỉ cảm thấy dưới háng chợt lạnh, Triệu Tĩnh thốt ra: “Đệch cụ... ngươi cũng quá ác độc rồi đấy!”“Ngươi dám mảng trắm!”, Tống Linh Linh trừng mắt.Triệu Tĩnh nói thầm: “Ngươi sắp thiến ta rồi, còn không cho ta chửi hai câu sao?”“Vi vậy, tốt nhất là ngươi ngoan ngoãn cho trẫm, nếu không trấm sẽ thật sự: biến ngươi thành thái giám!”Nhìn thấy vẻ mặt tức giận nhưng không dám nói gì của Triệu Tĩnh, trong lòng Nữ Đế bệ hạ vô cùng sảng khoái, bất chợt nhớ ra một chuyện, lộ ra vẻ mặt nghiêm túc.“Triệu Tĩnh”.“Thần ở đây”.

Chương 61: Thế nào là không ổn?