Đại Càn. Phủ Giang Lăng, huyện Nguyên Giang. Huyện lệnh Triệu Tĩnh híp mắt, năm thoải mái trên ghế mây, nha dịch Trương Long ở bên cạnh báo cáo tỉ mỉ từng việc. “Lão gia, lá trà chúng ta thu mua năm nay đã nhập kho, tổng cộng là hai nghìn cân, bây giờ có thể gia công chế tác. Ngoài ra, mấy thương nhân của phủ Đại Danh muốn đặt chúng †a một mẻ đường trắng, ra giá mười văn tiền một cân. Còn có xà phòng, bọn họ cũng ra giá năm văn tiền một khối, còn nói là có bao nhiêu thì lấy bấy nhiêu”. “Người trong huyện đều không nhịn được nữa, lần lượt hỏi thuộc hạ là có bán hay không, ngoài ra, còn loại khoai lang mà người nói thì không có chút tin tức nào, sau đó trong phủ Xuyên Dương muốn mua một lô xi măng của chúng ta...” Từ lời hội báo của nha dịch là biết, Huyện lệnh Nguyên Giang này nhất định đã xuyên qua từ một tinh cầu nào đó mà không rõ nguyên nhân. “Được rồi, ta đã biết, lui xuống đi. Nói người ở dưới đừng nóng vội, ai dám tự mình bán, lão gia ta làm hẳn ăn không hết gói đem đi”. Sau khi…
Chương 64: Thì ra vẫn chưa tan học
Huyện Lệnh Đế SưTác giả: Thập NhấtTruyện Cổ Đại, Truyện Đô Thị, Truyện Xuyên KhôngĐại Càn. Phủ Giang Lăng, huyện Nguyên Giang. Huyện lệnh Triệu Tĩnh híp mắt, năm thoải mái trên ghế mây, nha dịch Trương Long ở bên cạnh báo cáo tỉ mỉ từng việc. “Lão gia, lá trà chúng ta thu mua năm nay đã nhập kho, tổng cộng là hai nghìn cân, bây giờ có thể gia công chế tác. Ngoài ra, mấy thương nhân của phủ Đại Danh muốn đặt chúng †a một mẻ đường trắng, ra giá mười văn tiền một cân. Còn có xà phòng, bọn họ cũng ra giá năm văn tiền một khối, còn nói là có bao nhiêu thì lấy bấy nhiêu”. “Người trong huyện đều không nhịn được nữa, lần lượt hỏi thuộc hạ là có bán hay không, ngoài ra, còn loại khoai lang mà người nói thì không có chút tin tức nào, sau đó trong phủ Xuyên Dương muốn mua một lô xi măng của chúng ta...” Từ lời hội báo của nha dịch là biết, Huyện lệnh Nguyên Giang này nhất định đã xuyên qua từ một tinh cầu nào đó mà không rõ nguyên nhân. “Được rồi, ta đã biết, lui xuống đi. Nói người ở dưới đừng nóng vội, ai dám tự mình bán, lão gia ta làm hẳn ăn không hết gói đem đi”. Sau khi… Tiêu Huyền Sách trở tay vỗ một cái lên đầu hắn ta: Đừng ngắt lời!”“Sau đó, ta trượt một cú...”Triệu Tĩnh nói xong ánh mắt liếc nhìn lão thái sư vừa chen vào ở cửa, vội vàng ngậm miệng, nhìn quan phục của lão già này là đã biết phẩm cấp rất cao.“Tiếp tục đi, sao không nói nữa?”, Tiêu Huyền Sách sững SỜ.Lúc này, Dương lão Thái sư mới ho một tiếng, thu hút sự chú ý của mọi người. Các cung nữ thái giám vội vàng chạy đi, vì ông ta là thầy dạy dỗ các hoàng tử công chúa, từng răn dạy họ nhiều năm qua.Thấy ông ta vẫn đang thúc giục Triệu Tĩnh, những người nghe kể chuyện cũng vội vàng quay lại chỗ ngồi của mình, vỏ hạt dưa và vỏ trái cây ngổn ngang trên đất đều là những thứ mà các hoàng tử đã ăn khi nghe chuyện trước đó.Lão thái sư tức giận tới mức không nói nên lời, dùng vẻ mặt phẫn nộ nhìn chằm chằm vào Triệu Tĩnh: “Thật là hỗn xược, đây là nơi các hoàng tử học tập! Nhìn xem bây giờ nó đã trở thành cái gì!”Vẻ mặt Triệu Tĩnh tỏ ra vô tội, rống lên với hắn thì được tích sự gì chứ?Sau khi cho người dọn dẹp một lượt, lão thái sư bắt đầu dạy học. Triệu Tĩnh làm sự thừa chỉ có thể đứng bên cạnh lắng nghe. Tuy nhiên, chẳng mấy chốc, Triệu lão gia đã bị giọng điệu “thanh cao, uyên bác” của lão thái sư làm cho đầu óc choáng váng, buồn ngủ.Nhìn xuống dưới, Tiêu Huyền Sách đã gục mặt xuống bàn, ch ảy nước dãi. Những người khác cũng không thể tập trung tinh thần.Được rồi, quả nhiên dù là ở đâu, bàn học ở lớp học luôn thoải mái hơn giường ngủ.Dương lão thái sư cũng đã quen với việc này, nhưng một tiếng ngáy bất ngờ khiến ông ta đột nhiên ngẩn người, quay đầu lại thì thấy Triệu Tĩnh đang dựa vào tường ngủ thiếp đi.Lão thái sư lập tức sửng sốt, tên này tối qua không ngủ sao?Ngay lập tức, lão thái sư nổi giận, đập thước kẻ xuống bàn: “Triệu Tĩnh!”“A? Sao thế? Cuối cùng cũng tan học rồi à? Đi, đi ăn cơm, ăn cơm!”Truyện được cập nhật nhanh nhất tại metruyenhot.vn nhé cả nhà.Các website khác có thì là copy truyện nên sẽ bị thiếu không đầy đủ nội dung đâu.Các bạn vào google gõ metruyenhot.vn để vào đọc truyện nhéTừ trong cơn mơ, Triệu Tĩnh bị đánh thức, còn tưởng rằng đã tan học nên định đi ra ngoài, vẻ mặt ngơ ngác của hắn khiến cả đám người cười ầm lên.“Triệu Tĩnh! Hoàng thượng thăng chức cho ngươi làm Chiêm Sự thừa là để ngươi đến đây dạy học, sao ngươi lại dám ngủ ở Thượng thư phòng!”, lão thái sư giận run người.Ông ta vốn đã coi thường Triệu Tĩnh vì thấy hắn còn quá trẻ tuổi.Lại thêm sự bất mãn vừa rồi, lúc này ông ta không thể nào chịu đựng được nữa.“Thì ra vẫn chưa tan học”.Triệu Tĩnh lẩm bẩm một câu khiến cho lão thái sư tức giận thêm, ông ta giận dữ nói: “Làm việc thất trách như vậy, ngươi xứng đáng làm quan ở đây sao!”Tiếng ồn ào cũng đánh thức Tiêu Huyền Sách, nhìn thấy dáng vẻ đỏ mặt tía tai của lão thái sư, hắn ta cảm thấy thú vị, bày ra vẻ mặt xem kịch.“Vậy nếu không ông cứ nói với bệ hạ một tiếng, giáng chức †a, cho ta về lại huyện Nguyên Giang đi?”Triệu Tĩnh ngáp một cái, có chút không vui, lão già khốn kiếp này, ta đâu phải là học trò của ông ta, ông ta cứ quát ta làm gì?Lão thái sư sững sờ, sau đó giận dữ nói: “Còn dám cãi lại ta! Có tin ta khởi tấu tố cáo ngươi không!”Triệu Tĩnh cũng nổi giận, ta cai trị huyện Nguyên Giang bao nhiêu năm nay rồi, ai dám lớn tiếng với lão gia ta thế này chứiNgười phụ nữ kia ức h**p ông đây cũng thôi, người ta là hoàng đế, ông không chấp nhặt với nàng, lão già ngươi cũng muốn gây sự với ta đúng không?“Vậy phiền đại nhân nhanh chóng bẩm tấu đi, con mẹ nó, táo bón ải không ra thì đổ tại nhà xí hả? Vì gì mà ông dám làm thế hả, vì ông già tới mức sắp rụng răng à? Vì thân ông nửa chân xuống lỗ à? Sao không nhìn xem có phải mông mình bị bịt rồi hay không!”“Ha ha ha!”Lần đầu tiên có người dám chống lại lão thái sư, Tiêu Huyền Sách không nhịn được cười lớn.
Tiêu Huyền Sách trở tay vỗ một cái lên đầu hắn ta: Đừng ngắt lời!”
“Sau đó, ta trượt một cú...”
Triệu Tĩnh nói xong ánh mắt liếc nhìn lão thái sư vừa chen vào ở cửa, vội vàng ngậm miệng, nhìn quan phục của lão già này là đã biết phẩm cấp rất cao.
“Tiếp tục đi, sao không nói nữa?”, Tiêu Huyền Sách sững SỜ.
Lúc này, Dương lão Thái sư mới ho một tiếng, thu hút sự chú ý của mọi người. Các cung nữ thái giám vội vàng chạy đi, vì ông ta là thầy dạy dỗ các hoàng tử công chúa, từng răn dạy họ nhiều năm qua.
Thấy ông ta vẫn đang thúc giục Triệu Tĩnh, những người nghe kể chuyện cũng vội vàng quay lại chỗ ngồi của mình, vỏ hạt dưa và vỏ trái cây ngổn ngang trên đất đều là những thứ mà các hoàng tử đã ăn khi nghe chuyện trước đó.
Lão thái sư tức giận tới mức không nói nên lời, dùng vẻ mặt phẫn nộ nhìn chằm chằm vào Triệu Tĩnh: “Thật là hỗn xược, đây là nơi các hoàng tử học tập! Nhìn xem bây giờ nó đã trở thành cái gì!”
Vẻ mặt Triệu Tĩnh tỏ ra vô tội, rống lên với hắn thì được tích sự gì chứ?
Sau khi cho người dọn dẹp một lượt, lão thái sư bắt đầu dạy học. Triệu Tĩnh làm sự thừa chỉ có thể đứng bên cạnh lắng nghe. Tuy nhiên, chẳng mấy chốc, Triệu lão gia đã bị giọng điệu “thanh cao, uyên bác” của lão thái sư làm cho đầu óc choáng váng, buồn ngủ.
Nhìn xuống dưới, Tiêu Huyền Sách đã gục mặt xuống bàn, ch ảy nước dãi. Những người khác cũng không thể tập trung tinh thần.
Được rồi, quả nhiên dù là ở đâu, bàn học ở lớp học luôn thoải mái hơn giường ngủ.
Dương lão thái sư cũng đã quen với việc này, nhưng một tiếng ngáy bất ngờ khiến ông ta đột nhiên ngẩn người, quay đầu lại thì thấy Triệu Tĩnh đang dựa vào tường ngủ thiếp đi.
Lão thái sư lập tức sửng sốt, tên này tối qua không ngủ sao?
Ngay lập tức, lão thái sư nổi giận, đập thước kẻ xuống bàn: “Triệu Tĩnh!”
“A? Sao thế? Cuối cùng cũng tan học rồi à? Đi, đi ăn cơm, ăn cơm!”
Truyện được cập nhật nhanh nhất tại metruyenhot.vn nhé cả nhà.
Các website khác có thì là copy truyện nên sẽ bị thiếu không đầy đủ nội dung đâu.Các bạn vào google gõ metruyenhot.vn để vào đọc truyện nhé
Từ trong cơn mơ, Triệu Tĩnh bị đánh thức, còn tưởng rằng đã tan học nên định đi ra ngoài, vẻ mặt ngơ ngác của hắn khiến cả đám người cười ầm lên.
“Triệu Tĩnh! Hoàng thượng thăng chức cho ngươi làm Chiêm Sự thừa là để ngươi đến đây dạy học, sao ngươi lại dám ngủ ở Thượng thư phòng!”, lão thái sư giận run người.
Ông ta vốn đã coi thường Triệu Tĩnh vì thấy hắn còn quá trẻ tuổi.
Lại thêm sự bất mãn vừa rồi, lúc này ông ta không thể nào chịu đựng được nữa.
“Thì ra vẫn chưa tan học”.
Triệu Tĩnh lẩm bẩm một câu khiến cho lão thái sư tức giận thêm, ông ta giận dữ nói: “Làm việc thất trách như vậy, ngươi xứng đáng làm quan ở đây sao!”
Tiếng ồn ào cũng đánh thức Tiêu Huyền Sách, nhìn thấy dáng vẻ đỏ mặt tía tai của lão thái sư, hắn ta cảm thấy thú vị, bày ra vẻ mặt xem kịch.
“Vậy nếu không ông cứ nói với bệ hạ một tiếng, giáng chức †a, cho ta về lại huyện Nguyên Giang đi?”
Triệu Tĩnh ngáp một cái, có chút không vui, lão già khốn kiếp này, ta đâu phải là học trò của ông ta, ông ta cứ quát ta làm gì?
Lão thái sư sững sờ, sau đó giận dữ nói: “Còn dám cãi lại ta! Có tin ta khởi tấu tố cáo ngươi không!”
Triệu Tĩnh cũng nổi giận, ta cai trị huyện Nguyên Giang bao nhiêu năm nay rồi, ai dám lớn tiếng với lão gia ta thế này chứi
Người phụ nữ kia ức h**p ông đây cũng thôi, người ta là hoàng đế, ông không chấp nhặt với nàng, lão già ngươi cũng muốn gây sự với ta đúng không?
“Vậy phiền đại nhân nhanh chóng bẩm tấu đi, con mẹ nó, táo bón ải không ra thì đổ tại nhà xí hả? Vì gì mà ông dám làm thế hả, vì ông già tới mức sắp rụng răng à? Vì thân ông nửa chân xuống lỗ à? Sao không nhìn xem có phải mông mình bị bịt rồi hay không!”
“Ha ha ha!”
Lần đầu tiên có người dám chống lại lão thái sư, Tiêu Huyền Sách không nhịn được cười lớn.
Huyện Lệnh Đế SưTác giả: Thập NhấtTruyện Cổ Đại, Truyện Đô Thị, Truyện Xuyên KhôngĐại Càn. Phủ Giang Lăng, huyện Nguyên Giang. Huyện lệnh Triệu Tĩnh híp mắt, năm thoải mái trên ghế mây, nha dịch Trương Long ở bên cạnh báo cáo tỉ mỉ từng việc. “Lão gia, lá trà chúng ta thu mua năm nay đã nhập kho, tổng cộng là hai nghìn cân, bây giờ có thể gia công chế tác. Ngoài ra, mấy thương nhân của phủ Đại Danh muốn đặt chúng †a một mẻ đường trắng, ra giá mười văn tiền một cân. Còn có xà phòng, bọn họ cũng ra giá năm văn tiền một khối, còn nói là có bao nhiêu thì lấy bấy nhiêu”. “Người trong huyện đều không nhịn được nữa, lần lượt hỏi thuộc hạ là có bán hay không, ngoài ra, còn loại khoai lang mà người nói thì không có chút tin tức nào, sau đó trong phủ Xuyên Dương muốn mua một lô xi măng của chúng ta...” Từ lời hội báo của nha dịch là biết, Huyện lệnh Nguyên Giang này nhất định đã xuyên qua từ một tinh cầu nào đó mà không rõ nguyên nhân. “Được rồi, ta đã biết, lui xuống đi. Nói người ở dưới đừng nóng vội, ai dám tự mình bán, lão gia ta làm hẳn ăn không hết gói đem đi”. Sau khi… Tiêu Huyền Sách trở tay vỗ một cái lên đầu hắn ta: Đừng ngắt lời!”“Sau đó, ta trượt một cú...”Triệu Tĩnh nói xong ánh mắt liếc nhìn lão thái sư vừa chen vào ở cửa, vội vàng ngậm miệng, nhìn quan phục của lão già này là đã biết phẩm cấp rất cao.“Tiếp tục đi, sao không nói nữa?”, Tiêu Huyền Sách sững SỜ.Lúc này, Dương lão Thái sư mới ho một tiếng, thu hút sự chú ý của mọi người. Các cung nữ thái giám vội vàng chạy đi, vì ông ta là thầy dạy dỗ các hoàng tử công chúa, từng răn dạy họ nhiều năm qua.Thấy ông ta vẫn đang thúc giục Triệu Tĩnh, những người nghe kể chuyện cũng vội vàng quay lại chỗ ngồi của mình, vỏ hạt dưa và vỏ trái cây ngổn ngang trên đất đều là những thứ mà các hoàng tử đã ăn khi nghe chuyện trước đó.Lão thái sư tức giận tới mức không nói nên lời, dùng vẻ mặt phẫn nộ nhìn chằm chằm vào Triệu Tĩnh: “Thật là hỗn xược, đây là nơi các hoàng tử học tập! Nhìn xem bây giờ nó đã trở thành cái gì!”Vẻ mặt Triệu Tĩnh tỏ ra vô tội, rống lên với hắn thì được tích sự gì chứ?Sau khi cho người dọn dẹp một lượt, lão thái sư bắt đầu dạy học. Triệu Tĩnh làm sự thừa chỉ có thể đứng bên cạnh lắng nghe. Tuy nhiên, chẳng mấy chốc, Triệu lão gia đã bị giọng điệu “thanh cao, uyên bác” của lão thái sư làm cho đầu óc choáng váng, buồn ngủ.Nhìn xuống dưới, Tiêu Huyền Sách đã gục mặt xuống bàn, ch ảy nước dãi. Những người khác cũng không thể tập trung tinh thần.Được rồi, quả nhiên dù là ở đâu, bàn học ở lớp học luôn thoải mái hơn giường ngủ.Dương lão thái sư cũng đã quen với việc này, nhưng một tiếng ngáy bất ngờ khiến ông ta đột nhiên ngẩn người, quay đầu lại thì thấy Triệu Tĩnh đang dựa vào tường ngủ thiếp đi.Lão thái sư lập tức sửng sốt, tên này tối qua không ngủ sao?Ngay lập tức, lão thái sư nổi giận, đập thước kẻ xuống bàn: “Triệu Tĩnh!”“A? Sao thế? Cuối cùng cũng tan học rồi à? Đi, đi ăn cơm, ăn cơm!”Truyện được cập nhật nhanh nhất tại metruyenhot.vn nhé cả nhà.Các website khác có thì là copy truyện nên sẽ bị thiếu không đầy đủ nội dung đâu.Các bạn vào google gõ metruyenhot.vn để vào đọc truyện nhéTừ trong cơn mơ, Triệu Tĩnh bị đánh thức, còn tưởng rằng đã tan học nên định đi ra ngoài, vẻ mặt ngơ ngác của hắn khiến cả đám người cười ầm lên.“Triệu Tĩnh! Hoàng thượng thăng chức cho ngươi làm Chiêm Sự thừa là để ngươi đến đây dạy học, sao ngươi lại dám ngủ ở Thượng thư phòng!”, lão thái sư giận run người.Ông ta vốn đã coi thường Triệu Tĩnh vì thấy hắn còn quá trẻ tuổi.Lại thêm sự bất mãn vừa rồi, lúc này ông ta không thể nào chịu đựng được nữa.“Thì ra vẫn chưa tan học”.Triệu Tĩnh lẩm bẩm một câu khiến cho lão thái sư tức giận thêm, ông ta giận dữ nói: “Làm việc thất trách như vậy, ngươi xứng đáng làm quan ở đây sao!”Tiếng ồn ào cũng đánh thức Tiêu Huyền Sách, nhìn thấy dáng vẻ đỏ mặt tía tai của lão thái sư, hắn ta cảm thấy thú vị, bày ra vẻ mặt xem kịch.“Vậy nếu không ông cứ nói với bệ hạ một tiếng, giáng chức †a, cho ta về lại huyện Nguyên Giang đi?”Triệu Tĩnh ngáp một cái, có chút không vui, lão già khốn kiếp này, ta đâu phải là học trò của ông ta, ông ta cứ quát ta làm gì?Lão thái sư sững sờ, sau đó giận dữ nói: “Còn dám cãi lại ta! Có tin ta khởi tấu tố cáo ngươi không!”Triệu Tĩnh cũng nổi giận, ta cai trị huyện Nguyên Giang bao nhiêu năm nay rồi, ai dám lớn tiếng với lão gia ta thế này chứiNgười phụ nữ kia ức h**p ông đây cũng thôi, người ta là hoàng đế, ông không chấp nhặt với nàng, lão già ngươi cũng muốn gây sự với ta đúng không?“Vậy phiền đại nhân nhanh chóng bẩm tấu đi, con mẹ nó, táo bón ải không ra thì đổ tại nhà xí hả? Vì gì mà ông dám làm thế hả, vì ông già tới mức sắp rụng răng à? Vì thân ông nửa chân xuống lỗ à? Sao không nhìn xem có phải mông mình bị bịt rồi hay không!”“Ha ha ha!”Lần đầu tiên có người dám chống lại lão thái sư, Tiêu Huyền Sách không nhịn được cười lớn.