Tác giả:

Đại Càn. Phủ Giang Lăng, huyện Nguyên Giang. Huyện lệnh Triệu Tĩnh híp mắt, năm thoải mái trên ghế mây, nha dịch Trương Long ở bên cạnh báo cáo tỉ mỉ từng việc. “Lão gia, lá trà chúng ta thu mua năm nay đã nhập kho, tổng cộng là hai nghìn cân, bây giờ có thể gia công chế tác. Ngoài ra, mấy thương nhân của phủ Đại Danh muốn đặt chúng †a một mẻ đường trắng, ra giá mười văn tiền một cân. Còn có xà phòng, bọn họ cũng ra giá năm văn tiền một khối, còn nói là có bao nhiêu thì lấy bấy nhiêu”. “Người trong huyện đều không nhịn được nữa, lần lượt hỏi thuộc hạ là có bán hay không, ngoài ra, còn loại khoai lang mà người nói thì không có chút tin tức nào, sau đó trong phủ Xuyên Dương muốn mua một lô xi măng của chúng ta...” Từ lời hội báo của nha dịch là biết, Huyện lệnh Nguyên Giang này nhất định đã xuyên qua từ một tinh cầu nào đó mà không rõ nguyên nhân. “Được rồi, ta đã biết, lui xuống đi. Nói người ở dưới đừng nóng vội, ai dám tự mình bán, lão gia ta làm hẳn ăn không hết gói đem đi”. Sau khi…

Chương 82: Bọn họ làm phản rồi!

Huyện Lệnh Đế SưTác giả: Thập NhấtTruyện Cổ Đại, Truyện Đô Thị, Truyện Xuyên KhôngĐại Càn. Phủ Giang Lăng, huyện Nguyên Giang. Huyện lệnh Triệu Tĩnh híp mắt, năm thoải mái trên ghế mây, nha dịch Trương Long ở bên cạnh báo cáo tỉ mỉ từng việc. “Lão gia, lá trà chúng ta thu mua năm nay đã nhập kho, tổng cộng là hai nghìn cân, bây giờ có thể gia công chế tác. Ngoài ra, mấy thương nhân của phủ Đại Danh muốn đặt chúng †a một mẻ đường trắng, ra giá mười văn tiền một cân. Còn có xà phòng, bọn họ cũng ra giá năm văn tiền một khối, còn nói là có bao nhiêu thì lấy bấy nhiêu”. “Người trong huyện đều không nhịn được nữa, lần lượt hỏi thuộc hạ là có bán hay không, ngoài ra, còn loại khoai lang mà người nói thì không có chút tin tức nào, sau đó trong phủ Xuyên Dương muốn mua một lô xi măng của chúng ta...” Từ lời hội báo của nha dịch là biết, Huyện lệnh Nguyên Giang này nhất định đã xuyên qua từ một tinh cầu nào đó mà không rõ nguyên nhân. “Được rồi, ta đã biết, lui xuống đi. Nói người ở dưới đừng nóng vội, ai dám tự mình bán, lão gia ta làm hẳn ăn không hết gói đem đi”. Sau khi… “Ngươi không phải đang đùa ta đấy chứ! Hai vạn lượng để sửa nhà xí?”Tham ô cũng không tham như vậy đâu!“Đúng vậy chính là hai vạn lượng, ta muốn sửa không phải một cái mà là mấy trăm cái nhà xí!”Tiêu Huyền Sách vung tay lên, hiển nhiên không biết hai vạn lượng là khái niệm ra sao, dưới sự dẫn dắt của Triệu Tĩnh, hoàng tử điện hạ cho rằng chuyện mình đang làm là vô cùng có ý nghĩa.“Ôi điện hạ của ta ơi, ngài có biết hai vạn lượng là bao nhiêu không, đổi thành đồng xu cũng có thể lấp đầy gian phòng này đó!”, Hộ bộ thượng thư keo kiệt nói.Tiêu Huyền Sách lười nói nhảm trực tiếp ném thủ lệnh của bệ hạ xuống, ngươi xem mà làm đi!Không còn cách nào khác, Hộ bộ thượng thư cũng chỉ có thể cấp tiền, lấy được tiền xong Tiêu Huyền Sách hỏi: “Tiếp theo đi đâu?”“Đi Công Bộ, chuyện sửa nhà xí này đương nhiên là để cho bọn họ làm”. Có tiền, Công Bộ đương nhiên là dễ nói chuyện hơn, Triệu Tĩnh và Tiêu HuyềnSách ngồi một cả một buổi chiều ở Công Bộ để quy hoạch xong những khu vực nhà xí ở ngoại thành, kế tiếp chính là để cho Công Bộ khởi công.Có tiền thì hiệu suất làm việc không thể chê được.Ba ngày đầu tiến độ rất nhanh, nhà xí công cộng đã bắt đầu có được những phần sườn thô đầu tiên, đến ngày thứ tư thì xảy ra chuyện.Lưu Kiên An vội vã chạy về: “Điện hạ, điện hạ đã xảy ra chuyện rồi”. “Làm sao vậy?”, Tiêu Huyền Sách hỏi.Các site khác đang copy và ăn cắp của mê truyện hót nhé cả nhà. Truyện sẽ thiếu nội dung. Mọi người vào site chính ủng hộ đọc bản đầy đủ và để tụi mình với nhé.Truyện nhanh hơn cả mấy chục chương. Mê truyện hot chấm vn ạ. Vào google gõ Mê truyện hot là ra nhéLưu Kiên An vội vàng nói: “Dân chúng tụ tập lại nói cáo thị của chúng ta bất công, yêu cầu cho một lời giải thích”.“Bọn họ làm phản rồi!”Tiêu Huyền Sách còn chưa nói chuyện, Triệu Tĩnh đã vỗ bàn: “Dẫn người đi theo tai”Lưu Kiên An nhìn Tiêu Huyền Sách có chút ngây người, rốt cuộc ai mới là lão đại?Đoàn người hùng hùng hổ hổ chạy tới hiện trường.Cảnh tượng cực kì ồn ào, tụ tập ngàn vạn dân chúng ngoại thành đang giằng co với người của Binh Mã Tư, âm thanh vô cùng ồn ào.“Dựa vào cái gì không cho chúng ta đi đại tiện đi tiểu!”“Đúng vậy, con mẹ nó đây là cái thế đạo gì, bình thường thuế này thuế kia còn chưa tính! Bây giờ còn không cho chúng ta đi đại tiện luôn rồi!”“Trong nhà lão tử không có nhà vệ sinh thì làm sao bây giờ!Đây là đẩy dân chúng vào con đường chết đây mài”“Lão tử thích đi la bên đường đó, sảng khoái!”Sắc mặt của Tiêu Huyền Sách tái nhợt, đã bao giờ mà hắn ta gặp phải tình hình như thế này, nhìn bộ dạng của dân chúng tay vơ lấy cánh cửa, tay cầm ghế gỗ đang muốn động thủ thì hắn ta có chút hoảng hốt kéo kéo tay áo của Triệu Tĩnh: “Hay là chúng ta hay là rút lui đi? Nhiều người như vậy chắc chắn là sẽ giãm chết chúng ta mấy?”“Một đám bạo dân, sợ bọn họ làm gì!”Triệu Tĩnh hừ một tiếng lôi kéo Tiêu Huyền Sách chen vào, cổ họng rống lên: “Là ai nói thích ¡ bên đường?”“Là ta thì làm sao!”. Một người đàn ông đi ra mặt mũi vàng khè toàn thịt, ngực trần lộ nhũ, vừa nhìn đã biết là loại người lưu manh vô lại.“Tốt lắm, ngươi rất dũng cảm”.Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

“Ngươi không phải đang đùa ta đấy chứ! Hai vạn lượng để sửa nhà xí?”

Tham ô cũng không tham như vậy đâu!

“Đúng vậy chính là hai vạn lượng, ta muốn sửa không phải một cái mà là mấy trăm cái nhà xí!”

Tiêu Huyền Sách vung tay lên, hiển nhiên không biết hai vạn lượng là khái niệm ra sao, dưới sự dẫn dắt của Triệu Tĩnh, hoàng tử điện hạ cho rằng chuyện mình đang làm là vô cùng có ý nghĩa.

“Ôi điện hạ của ta ơi, ngài có biết hai vạn lượng là bao nhiêu không, đổi thành đồng xu cũng có thể lấp đầy gian phòng này đó!”, Hộ bộ thượng thư keo kiệt nói.

Tiêu Huyền Sách lười nói nhảm trực tiếp ném thủ lệnh của bệ hạ xuống, ngươi xem mà làm đi!

Không còn cách nào khác, Hộ bộ thượng thư cũng chỉ có thể cấp tiền, lấy được tiền xong Tiêu Huyền Sách hỏi: “Tiếp theo đi đâu?”

“Đi Công Bộ, chuyện sửa nhà xí này đương nhiên là để cho bọn họ làm”. Có tiền, Công Bộ đương nhiên là dễ nói chuyện hơn, Triệu Tĩnh và Tiêu Huyền

Sách ngồi một cả một buổi chiều ở Công Bộ để quy hoạch xong những khu vực nhà xí ở ngoại thành, kế tiếp chính là để cho Công Bộ khởi công.

Có tiền thì hiệu suất làm việc không thể chê được.

Ba ngày đầu tiến độ rất nhanh, nhà xí công cộng đã bắt đầu có được những phần sườn thô đầu tiên, đến ngày thứ tư thì xảy ra chuyện.

Lưu Kiên An vội vã chạy về: “Điện hạ, điện hạ đã xảy ra chuyện rồi”. “Làm sao vậy?”, Tiêu Huyền Sách hỏi.

Các site khác đang copy và ăn cắp của mê truyện hót nhé cả nhà. Truyện sẽ thiếu nội dung. 

Mọi người vào site chính ủng hộ đọc bản đầy đủ và để tụi mình với nhé.

Truyện nhanh hơn cả mấy chục chương. Mê truyện hot chấm vn ạ. Vào google gõ Mê truyện hot là ra nhé

Lưu Kiên An vội vàng nói: “Dân chúng tụ tập lại nói cáo thị của chúng ta bất công, yêu cầu cho một lời giải thích”.

“Bọn họ làm phản rồi!”

Tiêu Huyền Sách còn chưa nói chuyện, Triệu Tĩnh đã vỗ bàn: “Dẫn người đi theo tai”

Lưu Kiên An nhìn Tiêu Huyền Sách có chút ngây người, rốt cuộc ai mới là lão đại?

Đoàn người hùng hùng hổ hổ chạy tới hiện trường.

Cảnh tượng cực kì ồn ào, tụ tập ngàn vạn dân chúng ngoại thành đang giằng co với người của Binh Mã Tư, âm thanh vô cùng ồn ào.

“Dựa vào cái gì không cho chúng ta đi đại tiện đi tiểu!”

“Đúng vậy, con mẹ nó đây là cái thế đạo gì, bình thường thuế này thuế kia còn chưa tính! Bây giờ còn không cho chúng ta đi đại tiện luôn rồi!”

“Trong nhà lão tử không có nhà vệ sinh thì làm sao bây giờ!

Đây là đẩy dân chúng vào con đường chết đây mài”

“Lão tử thích đi la bên đường đó, sảng khoái!”

Sắc mặt của Tiêu Huyền Sách tái nhợt, đã bao giờ mà hắn ta gặp phải tình hình như thế này, nhìn bộ dạng của dân chúng tay vơ lấy cánh cửa, tay cầm ghế gỗ đang muốn động thủ thì hắn ta có chút hoảng hốt kéo kéo tay áo của Triệu Tĩnh: “Hay là chúng ta hay là rút lui đi? Nhiều người như vậy chắc chắn là sẽ giãm chết chúng ta mấy?”

“Một đám bạo dân, sợ bọn họ làm gì!”

Triệu Tĩnh hừ một tiếng lôi kéo Tiêu Huyền Sách chen vào, cổ họng rống lên: “Là ai nói thích ¡ bên đường?”

“Là ta thì làm sao!”. Một người đàn ông đi ra mặt mũi vàng khè toàn thịt, ngực trần lộ nhũ, vừa nhìn đã biết là loại người lưu manh vô lại.

“Tốt lắm, ngươi rất dũng cảm”.

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Huyện Lệnh Đế SưTác giả: Thập NhấtTruyện Cổ Đại, Truyện Đô Thị, Truyện Xuyên KhôngĐại Càn. Phủ Giang Lăng, huyện Nguyên Giang. Huyện lệnh Triệu Tĩnh híp mắt, năm thoải mái trên ghế mây, nha dịch Trương Long ở bên cạnh báo cáo tỉ mỉ từng việc. “Lão gia, lá trà chúng ta thu mua năm nay đã nhập kho, tổng cộng là hai nghìn cân, bây giờ có thể gia công chế tác. Ngoài ra, mấy thương nhân của phủ Đại Danh muốn đặt chúng †a một mẻ đường trắng, ra giá mười văn tiền một cân. Còn có xà phòng, bọn họ cũng ra giá năm văn tiền một khối, còn nói là có bao nhiêu thì lấy bấy nhiêu”. “Người trong huyện đều không nhịn được nữa, lần lượt hỏi thuộc hạ là có bán hay không, ngoài ra, còn loại khoai lang mà người nói thì không có chút tin tức nào, sau đó trong phủ Xuyên Dương muốn mua một lô xi măng của chúng ta...” Từ lời hội báo của nha dịch là biết, Huyện lệnh Nguyên Giang này nhất định đã xuyên qua từ một tinh cầu nào đó mà không rõ nguyên nhân. “Được rồi, ta đã biết, lui xuống đi. Nói người ở dưới đừng nóng vội, ai dám tự mình bán, lão gia ta làm hẳn ăn không hết gói đem đi”. Sau khi… “Ngươi không phải đang đùa ta đấy chứ! Hai vạn lượng để sửa nhà xí?”Tham ô cũng không tham như vậy đâu!“Đúng vậy chính là hai vạn lượng, ta muốn sửa không phải một cái mà là mấy trăm cái nhà xí!”Tiêu Huyền Sách vung tay lên, hiển nhiên không biết hai vạn lượng là khái niệm ra sao, dưới sự dẫn dắt của Triệu Tĩnh, hoàng tử điện hạ cho rằng chuyện mình đang làm là vô cùng có ý nghĩa.“Ôi điện hạ của ta ơi, ngài có biết hai vạn lượng là bao nhiêu không, đổi thành đồng xu cũng có thể lấp đầy gian phòng này đó!”, Hộ bộ thượng thư keo kiệt nói.Tiêu Huyền Sách lười nói nhảm trực tiếp ném thủ lệnh của bệ hạ xuống, ngươi xem mà làm đi!Không còn cách nào khác, Hộ bộ thượng thư cũng chỉ có thể cấp tiền, lấy được tiền xong Tiêu Huyền Sách hỏi: “Tiếp theo đi đâu?”“Đi Công Bộ, chuyện sửa nhà xí này đương nhiên là để cho bọn họ làm”. Có tiền, Công Bộ đương nhiên là dễ nói chuyện hơn, Triệu Tĩnh và Tiêu HuyềnSách ngồi một cả một buổi chiều ở Công Bộ để quy hoạch xong những khu vực nhà xí ở ngoại thành, kế tiếp chính là để cho Công Bộ khởi công.Có tiền thì hiệu suất làm việc không thể chê được.Ba ngày đầu tiến độ rất nhanh, nhà xí công cộng đã bắt đầu có được những phần sườn thô đầu tiên, đến ngày thứ tư thì xảy ra chuyện.Lưu Kiên An vội vã chạy về: “Điện hạ, điện hạ đã xảy ra chuyện rồi”. “Làm sao vậy?”, Tiêu Huyền Sách hỏi.Các site khác đang copy và ăn cắp của mê truyện hót nhé cả nhà. Truyện sẽ thiếu nội dung. Mọi người vào site chính ủng hộ đọc bản đầy đủ và để tụi mình với nhé.Truyện nhanh hơn cả mấy chục chương. Mê truyện hot chấm vn ạ. Vào google gõ Mê truyện hot là ra nhéLưu Kiên An vội vàng nói: “Dân chúng tụ tập lại nói cáo thị của chúng ta bất công, yêu cầu cho một lời giải thích”.“Bọn họ làm phản rồi!”Tiêu Huyền Sách còn chưa nói chuyện, Triệu Tĩnh đã vỗ bàn: “Dẫn người đi theo tai”Lưu Kiên An nhìn Tiêu Huyền Sách có chút ngây người, rốt cuộc ai mới là lão đại?Đoàn người hùng hùng hổ hổ chạy tới hiện trường.Cảnh tượng cực kì ồn ào, tụ tập ngàn vạn dân chúng ngoại thành đang giằng co với người của Binh Mã Tư, âm thanh vô cùng ồn ào.“Dựa vào cái gì không cho chúng ta đi đại tiện đi tiểu!”“Đúng vậy, con mẹ nó đây là cái thế đạo gì, bình thường thuế này thuế kia còn chưa tính! Bây giờ còn không cho chúng ta đi đại tiện luôn rồi!”“Trong nhà lão tử không có nhà vệ sinh thì làm sao bây giờ!Đây là đẩy dân chúng vào con đường chết đây mài”“Lão tử thích đi la bên đường đó, sảng khoái!”Sắc mặt của Tiêu Huyền Sách tái nhợt, đã bao giờ mà hắn ta gặp phải tình hình như thế này, nhìn bộ dạng của dân chúng tay vơ lấy cánh cửa, tay cầm ghế gỗ đang muốn động thủ thì hắn ta có chút hoảng hốt kéo kéo tay áo của Triệu Tĩnh: “Hay là chúng ta hay là rút lui đi? Nhiều người như vậy chắc chắn là sẽ giãm chết chúng ta mấy?”“Một đám bạo dân, sợ bọn họ làm gì!”Triệu Tĩnh hừ một tiếng lôi kéo Tiêu Huyền Sách chen vào, cổ họng rống lên: “Là ai nói thích ¡ bên đường?”“Là ta thì làm sao!”. Một người đàn ông đi ra mặt mũi vàng khè toàn thịt, ngực trần lộ nhũ, vừa nhìn đã biết là loại người lưu manh vô lại.“Tốt lắm, ngươi rất dũng cảm”.Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Chương 82: Bọn họ làm phản rồi!