Tác giả:

Đại Càn. Phủ Giang Lăng, huyện Nguyên Giang. Huyện lệnh Triệu Tĩnh híp mắt, năm thoải mái trên ghế mây, nha dịch Trương Long ở bên cạnh báo cáo tỉ mỉ từng việc. “Lão gia, lá trà chúng ta thu mua năm nay đã nhập kho, tổng cộng là hai nghìn cân, bây giờ có thể gia công chế tác. Ngoài ra, mấy thương nhân của phủ Đại Danh muốn đặt chúng †a một mẻ đường trắng, ra giá mười văn tiền một cân. Còn có xà phòng, bọn họ cũng ra giá năm văn tiền một khối, còn nói là có bao nhiêu thì lấy bấy nhiêu”. “Người trong huyện đều không nhịn được nữa, lần lượt hỏi thuộc hạ là có bán hay không, ngoài ra, còn loại khoai lang mà người nói thì không có chút tin tức nào, sau đó trong phủ Xuyên Dương muốn mua một lô xi măng của chúng ta...” Từ lời hội báo của nha dịch là biết, Huyện lệnh Nguyên Giang này nhất định đã xuyên qua từ một tinh cầu nào đó mà không rõ nguyên nhân. “Được rồi, ta đã biết, lui xuống đi. Nói người ở dưới đừng nóng vội, ai dám tự mình bán, lão gia ta làm hẳn ăn không hết gói đem đi”. Sau khi…

Chương 86: Một trăm năm mươi vạn lượng!

Huyện Lệnh Đế SưTác giả: Thập NhấtTruyện Cổ Đại, Truyện Đô Thị, Truyện Xuyên KhôngĐại Càn. Phủ Giang Lăng, huyện Nguyên Giang. Huyện lệnh Triệu Tĩnh híp mắt, năm thoải mái trên ghế mây, nha dịch Trương Long ở bên cạnh báo cáo tỉ mỉ từng việc. “Lão gia, lá trà chúng ta thu mua năm nay đã nhập kho, tổng cộng là hai nghìn cân, bây giờ có thể gia công chế tác. Ngoài ra, mấy thương nhân của phủ Đại Danh muốn đặt chúng †a một mẻ đường trắng, ra giá mười văn tiền một cân. Còn có xà phòng, bọn họ cũng ra giá năm văn tiền một khối, còn nói là có bao nhiêu thì lấy bấy nhiêu”. “Người trong huyện đều không nhịn được nữa, lần lượt hỏi thuộc hạ là có bán hay không, ngoài ra, còn loại khoai lang mà người nói thì không có chút tin tức nào, sau đó trong phủ Xuyên Dương muốn mua một lô xi măng của chúng ta...” Từ lời hội báo của nha dịch là biết, Huyện lệnh Nguyên Giang này nhất định đã xuyên qua từ một tinh cầu nào đó mà không rõ nguyên nhân. “Được rồi, ta đã biết, lui xuống đi. Nói người ở dưới đừng nóng vội, ai dám tự mình bán, lão gia ta làm hẳn ăn không hết gói đem đi”. Sau khi… “Nhưng người này lại quanh năm lừa gạt, dùng cái này để trốn việc thu thuế, quả thực khiến cho người người vô cùng căm phẫn với hành vi coi thường luật pháp!”Tiêu Linh Linh chậc một tiếng, những người bên dưới đã biết rồi.Trên thực tế từ khi Triệu Tĩnh đến Đế Đô, đã có không ít người ngoài sáng trong tối đi thăm dò chuyện ở huyện Nguyên Giang, cho dù đám người Trương Long dù tỉnh tế và kỹ càng cỡ nào vẫn để sót.Bởi vậy tình hình của huyện Nguyên Giang hoàn toàn không phải bí mật đối với các cận thần đứng đầu kinh thành, chỉ là vừa nghĩ tới Tiêu Linh Linh cũng đãtừng đến huyện Nguyên Giang hơn nữa đã mang thuốc nổ về thì...Những người này cũng lựa chọn giả điếc giả câm không làm tấu chương về việc này.Thấy Triệu Tĩnh đồng thời chọc phải hai trong Tam Công, Tiêu Linh Linh cũng đành xuống nước, chỉ có thể nói: “Lục Uyên đi truyền Triệu Tĩnh”.'Tâm phúc Lục Uyên luôn ở bên người lên tiếng, vội vàng đi về phía hậu cung.Thượng thư phòng, Triệu Tĩnh đang cùng hoàng tử thế tử quận chúa kể chuyện hắn đại chiến với Thiên ma Ngoại Vực, mọi người còn đang cảm thán huyện Nguyên Giang thật sự có quá nhiều tai hoạ.Lục Uyên đến rồi.“Truyền triệu ta?”, Triệu Tĩnh có chút mơ hồ.Lục Uyên ừ một tiếng rồi dẫn Triệu Tĩnh đi ra khỏi Thượng thư phòng sau đó mới nói: “Dương lão thái sư và Triệu thái phó vạch tội ngươi trên triều, Triệu đại nhân nên cẩn thận”.Đây chính là nguyên nhân Tiêu Linh Linh phái Lục Uyên truyền triệu mà không phải thái giám tổng quản.“Hai lão này ăn no rỗi hơi rồi vạch tội ta!”, Triệu Tĩnh vẫn trong trạng thái mơ hồ.Lục Uyên cũng bị câu hỏi này của hắn khiến cho không biết trả lời như thế nào: “Dù sao ngươi cẩn thận là được”.Hai người đi thẳng tới đại điện, sau khi hành lễ xong Triệu Tĩnh mới đứng dậy. Tiêu Linh Linh ngồi ở trên long ỷ, nhìn Triệu Tĩnh ở phía dưới lạnh lùng nói: “Triệu Tĩnh, Thái sư và Thái phó đồng thời vạch tội ngươi, ngươi muốn giải thích gì không?”Mặt ngoài nên thể hiện thái độ một chút.Sau khi Triệu Tĩnh hỏi rõ nguyên do, lập tức nổi máu xung thiên. Hăn nhìn lão thái sư tóc hoa râm và Triệu thái phó sắp đi xuống lỗ, khó chịu nói: “Cái gì gọi là lừa trên gạt dưới, chạy thuế trốn má, trên đời này không có huyện nào nộp thuế nhiều như huyện Nguyên Giang của ta!”Nếu đã biết rồi, vậy cũng không có gì để che giấu nữa.Dương lão thái sư: “Nói bừa! Triệu Tĩnh từ khi ngươi nhậm chức huyện Nguyên Giang đến bây giờ cũng mới chỉ khoảng sáu năm, ngươi nộp thuế lúc nào!”Đồ vô liêm sỉ còn muốn làm bừa, cho là Hộ Bộ của lão phu không còn ai đúng không?Triệu Tĩnh khoanh tay cười lạnh nhìn về phía Tiêu Linh Linh một cái.Tiêu Linh Linh thở dài, mới nói: “Lão thái sư, sau khi Triệu Tĩnh vào Đế Đô, đã giao cho trẫm một trăm năm mươi vạn lượng, nói là thuế mấy năm nay của huyện Nguyên Giang”.Lão thái sư há hốc mồm, văn võ bá quan hít một ngụm khí lạnh.Một trăm năm mươi vạn lượng!Nói đùa gì vậy, huyện Nguyên Giang có gà vàng biết đẻ trứng sao?Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

“Nhưng người này lại quanh năm lừa gạt, dùng cái này để trốn việc thu thuế, quả thực khiến cho người người vô cùng căm phẫn với hành vi coi thường luật pháp!”

Tiêu Linh Linh chậc một tiếng, những người bên dưới đã biết rồi.

Trên thực tế từ khi Triệu Tĩnh đến Đế Đô, đã có không ít người ngoài sáng trong tối đi thăm dò chuyện ở huyện Nguyên Giang, cho dù đám người Trương Long dù tỉnh tế và kỹ càng cỡ nào vẫn để sót.

Bởi vậy tình hình của huyện Nguyên Giang hoàn toàn không phải bí mật đối với các cận thần đứng đầu kinh thành, chỉ là vừa nghĩ tới Tiêu Linh Linh cũng đã

từng đến huyện Nguyên Giang hơn nữa đã mang thuốc nổ về thì...

Những người này cũng lựa chọn giả điếc giả câm không làm tấu chương về việc này.

Thấy Triệu Tĩnh đồng thời chọc phải hai trong Tam Công, Tiêu Linh Linh cũng đành xuống nước, chỉ có thể nói: “Lục Uyên đi truyền Triệu Tĩnh”.

'Tâm phúc Lục Uyên luôn ở bên người lên tiếng, vội vàng đi về phía hậu cung.

Thượng thư phòng, Triệu Tĩnh đang cùng hoàng tử thế tử quận chúa kể chuyện hắn đại chiến với Thiên ma Ngoại Vực, mọi người còn đang cảm thán huyện Nguyên Giang thật sự có quá nhiều tai hoạ.

Lục Uyên đến rồi.

“Truyền triệu ta?”, Triệu Tĩnh có chút mơ hồ.

Lục Uyên ừ một tiếng rồi dẫn Triệu Tĩnh đi ra khỏi Thượng thư phòng sau đó mới nói: “Dương lão thái sư và Triệu thái phó vạch tội ngươi trên triều, Triệu đại nhân nên cẩn thận”.

Đây chính là nguyên nhân Tiêu Linh Linh phái Lục Uyên truyền triệu mà không phải thái giám tổng quản.

“Hai lão này ăn no rỗi hơi rồi vạch tội ta!”, Triệu Tĩnh vẫn trong trạng thái mơ hồ.

Lục Uyên cũng bị câu hỏi này của hắn khiến cho không biết trả lời như thế nào: “Dù sao ngươi cẩn thận là được”.

Hai người đi thẳng tới đại điện, sau khi hành lễ xong Triệu Tĩnh mới đứng dậy. Tiêu Linh Linh ngồi ở trên long ỷ, nhìn Triệu Tĩnh ở phía dưới lạnh lùng nói: “Triệu Tĩnh, Thái sư và Thái phó đồng thời vạch tội ngươi, ngươi muốn giải thích gì không?”

Mặt ngoài nên thể hiện thái độ một chút.

Sau khi Triệu Tĩnh hỏi rõ nguyên do, lập tức nổi máu xung thiên. Hăn nhìn lão thái sư tóc hoa râm và Triệu thái phó sắp đi xuống lỗ, khó chịu nói: “Cái gì gọi là lừa trên gạt dưới, chạy thuế trốn má, trên đời này không có huyện nào nộp thuế nhiều như huyện Nguyên Giang của ta!”

Nếu đã biết rồi, vậy cũng không có gì để che giấu nữa.

Dương lão thái sư: “Nói bừa! Triệu Tĩnh từ khi ngươi nhậm chức huyện Nguyên Giang đến bây giờ cũng mới chỉ khoảng sáu năm, ngươi nộp thuế lúc nào!”

Đồ vô liêm sỉ còn muốn làm bừa, cho là Hộ Bộ của lão phu không còn ai đúng không?

Triệu Tĩnh khoanh tay cười lạnh nhìn về phía Tiêu Linh Linh một cái.

Tiêu Linh Linh thở dài, mới nói: “Lão thái sư, sau khi Triệu Tĩnh vào Đế Đô, đã giao cho trẫm một trăm năm mươi vạn lượng, nói là thuế mấy năm nay của huyện Nguyên Giang”.

Lão thái sư há hốc mồm, văn võ bá quan hít một ngụm khí lạnh.

Một trăm năm mươi vạn lượng!

Nói đùa gì vậy, huyện Nguyên Giang có gà vàng biết đẻ trứng sao?

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Huyện Lệnh Đế SưTác giả: Thập NhấtTruyện Cổ Đại, Truyện Đô Thị, Truyện Xuyên KhôngĐại Càn. Phủ Giang Lăng, huyện Nguyên Giang. Huyện lệnh Triệu Tĩnh híp mắt, năm thoải mái trên ghế mây, nha dịch Trương Long ở bên cạnh báo cáo tỉ mỉ từng việc. “Lão gia, lá trà chúng ta thu mua năm nay đã nhập kho, tổng cộng là hai nghìn cân, bây giờ có thể gia công chế tác. Ngoài ra, mấy thương nhân của phủ Đại Danh muốn đặt chúng †a một mẻ đường trắng, ra giá mười văn tiền một cân. Còn có xà phòng, bọn họ cũng ra giá năm văn tiền một khối, còn nói là có bao nhiêu thì lấy bấy nhiêu”. “Người trong huyện đều không nhịn được nữa, lần lượt hỏi thuộc hạ là có bán hay không, ngoài ra, còn loại khoai lang mà người nói thì không có chút tin tức nào, sau đó trong phủ Xuyên Dương muốn mua một lô xi măng của chúng ta...” Từ lời hội báo của nha dịch là biết, Huyện lệnh Nguyên Giang này nhất định đã xuyên qua từ một tinh cầu nào đó mà không rõ nguyên nhân. “Được rồi, ta đã biết, lui xuống đi. Nói người ở dưới đừng nóng vội, ai dám tự mình bán, lão gia ta làm hẳn ăn không hết gói đem đi”. Sau khi… “Nhưng người này lại quanh năm lừa gạt, dùng cái này để trốn việc thu thuế, quả thực khiến cho người người vô cùng căm phẫn với hành vi coi thường luật pháp!”Tiêu Linh Linh chậc một tiếng, những người bên dưới đã biết rồi.Trên thực tế từ khi Triệu Tĩnh đến Đế Đô, đã có không ít người ngoài sáng trong tối đi thăm dò chuyện ở huyện Nguyên Giang, cho dù đám người Trương Long dù tỉnh tế và kỹ càng cỡ nào vẫn để sót.Bởi vậy tình hình của huyện Nguyên Giang hoàn toàn không phải bí mật đối với các cận thần đứng đầu kinh thành, chỉ là vừa nghĩ tới Tiêu Linh Linh cũng đãtừng đến huyện Nguyên Giang hơn nữa đã mang thuốc nổ về thì...Những người này cũng lựa chọn giả điếc giả câm không làm tấu chương về việc này.Thấy Triệu Tĩnh đồng thời chọc phải hai trong Tam Công, Tiêu Linh Linh cũng đành xuống nước, chỉ có thể nói: “Lục Uyên đi truyền Triệu Tĩnh”.'Tâm phúc Lục Uyên luôn ở bên người lên tiếng, vội vàng đi về phía hậu cung.Thượng thư phòng, Triệu Tĩnh đang cùng hoàng tử thế tử quận chúa kể chuyện hắn đại chiến với Thiên ma Ngoại Vực, mọi người còn đang cảm thán huyện Nguyên Giang thật sự có quá nhiều tai hoạ.Lục Uyên đến rồi.“Truyền triệu ta?”, Triệu Tĩnh có chút mơ hồ.Lục Uyên ừ một tiếng rồi dẫn Triệu Tĩnh đi ra khỏi Thượng thư phòng sau đó mới nói: “Dương lão thái sư và Triệu thái phó vạch tội ngươi trên triều, Triệu đại nhân nên cẩn thận”.Đây chính là nguyên nhân Tiêu Linh Linh phái Lục Uyên truyền triệu mà không phải thái giám tổng quản.“Hai lão này ăn no rỗi hơi rồi vạch tội ta!”, Triệu Tĩnh vẫn trong trạng thái mơ hồ.Lục Uyên cũng bị câu hỏi này của hắn khiến cho không biết trả lời như thế nào: “Dù sao ngươi cẩn thận là được”.Hai người đi thẳng tới đại điện, sau khi hành lễ xong Triệu Tĩnh mới đứng dậy. Tiêu Linh Linh ngồi ở trên long ỷ, nhìn Triệu Tĩnh ở phía dưới lạnh lùng nói: “Triệu Tĩnh, Thái sư và Thái phó đồng thời vạch tội ngươi, ngươi muốn giải thích gì không?”Mặt ngoài nên thể hiện thái độ một chút.Sau khi Triệu Tĩnh hỏi rõ nguyên do, lập tức nổi máu xung thiên. Hăn nhìn lão thái sư tóc hoa râm và Triệu thái phó sắp đi xuống lỗ, khó chịu nói: “Cái gì gọi là lừa trên gạt dưới, chạy thuế trốn má, trên đời này không có huyện nào nộp thuế nhiều như huyện Nguyên Giang của ta!”Nếu đã biết rồi, vậy cũng không có gì để che giấu nữa.Dương lão thái sư: “Nói bừa! Triệu Tĩnh từ khi ngươi nhậm chức huyện Nguyên Giang đến bây giờ cũng mới chỉ khoảng sáu năm, ngươi nộp thuế lúc nào!”Đồ vô liêm sỉ còn muốn làm bừa, cho là Hộ Bộ của lão phu không còn ai đúng không?Triệu Tĩnh khoanh tay cười lạnh nhìn về phía Tiêu Linh Linh một cái.Tiêu Linh Linh thở dài, mới nói: “Lão thái sư, sau khi Triệu Tĩnh vào Đế Đô, đã giao cho trẫm một trăm năm mươi vạn lượng, nói là thuế mấy năm nay của huyện Nguyên Giang”.Lão thái sư há hốc mồm, văn võ bá quan hít một ngụm khí lạnh.Một trăm năm mươi vạn lượng!Nói đùa gì vậy, huyện Nguyên Giang có gà vàng biết đẻ trứng sao?Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Chương 86: Một trăm năm mươi vạn lượng!