Mộng Luân Hồi Chương 0. 430 năm Kỷ Tân Sinh, 2017 SCN - Hải phòng, Việt Nam. Bây giờ là giữa mùa đông, thời tiết lúc này khá là lạnh. Nhiệt độ ngoài trời chỉ khoảng 9-10 độ C. Đối với một đất nước nhiệt đới gió mùa có đường bờ biển dài thì việc đi ngoài trời vào lúc này là một việc khá khó khăn a, nhất là vào ban đêm nhiệt độ giảm mạnh. Ấy vậy mà đêm hôm đó vẫn còn 1 tên dở hơi phóng xe máy 27km từ nhà lên trung tâm thành phố chỉ để đi bộ, thật là tuổi trẻ chưa trải sự đời a. Đôm hôm ấy, sau khi chán chê mê mỏi đi bộ xong hắn lên xe và bắt đầu quay về nhà. Tưởng rằng đường về nhà sẽ yên bình và lặng lẽ như lúc đi, nhưng lúc hắn dừng chân trước đèn đỏ thì có một giọng nói từ phía sau vang lên: - Chú xin lỗi, chú dẵm vào chân cháu hả! - Không sao đâu ạ! Hắn quay lại trước mắt hắn là 1 gã trung niên tuổi chừng 50 khá đô con, ánh mắt có phần khó hiểu đang nhìn mình. Hắn quay lại chờ đèn xanh và cũng không quá để ý nhiều nhưng bỗng nhiên giọng gã trung niên lại tiếp tục vang lên. - Chú đi…

Chương 46: 46: Ăn Gạch

Nhất Mộng Nhập LuânTác giả: Cổ Am Bàn ThiênTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Xuyên KhôngMộng Luân Hồi Chương 0. 430 năm Kỷ Tân Sinh, 2017 SCN - Hải phòng, Việt Nam. Bây giờ là giữa mùa đông, thời tiết lúc này khá là lạnh. Nhiệt độ ngoài trời chỉ khoảng 9-10 độ C. Đối với một đất nước nhiệt đới gió mùa có đường bờ biển dài thì việc đi ngoài trời vào lúc này là một việc khá khó khăn a, nhất là vào ban đêm nhiệt độ giảm mạnh. Ấy vậy mà đêm hôm đó vẫn còn 1 tên dở hơi phóng xe máy 27km từ nhà lên trung tâm thành phố chỉ để đi bộ, thật là tuổi trẻ chưa trải sự đời a. Đôm hôm ấy, sau khi chán chê mê mỏi đi bộ xong hắn lên xe và bắt đầu quay về nhà. Tưởng rằng đường về nhà sẽ yên bình và lặng lẽ như lúc đi, nhưng lúc hắn dừng chân trước đèn đỏ thì có một giọng nói từ phía sau vang lên: - Chú xin lỗi, chú dẵm vào chân cháu hả! - Không sao đâu ạ! Hắn quay lại trước mắt hắn là 1 gã trung niên tuổi chừng 50 khá đô con, ánh mắt có phần khó hiểu đang nhìn mình. Hắn quay lại chờ đèn xanh và cũng không quá để ý nhiều nhưng bỗng nhiên giọng gã trung niên lại tiếp tục vang lên. - Chú đi… Chương 46.Ăn GạchTại chỗ, Tử Thiên không ngừng hấp thu quả trứng kia tinh hoa, dung nhập vào cơ thể mình bên trong.Hắn có thể cảm nhận được, loại lực lượng này đang không ngừng lớn mạnh.Cũng theo đó, trong cơ thể hắn bắt đầu có một cái bất thường phát sinh.Đó là, loại máu màu đen của hắn mơ hồ đang có thù địch ý định đối với tinh hoa của quả trứng này.Điều này hắn có thể rõ ràng cảm nhận được, nhưng nó cũng không ngoài dự đoán của hắn.Đối với sự thù địch này xảy ra, Tử Thiên hắn cũng không có can thiệp, bởi vì theo như suy nghĩ của hắn, loại máu màu đen kia mặc dù ban đầu nó thật là Huyền Vũ máu, nhưng bây giờ nó đã không phải.Mặc kệ là trước đó nó có đối với đối phương chán ghét như thế nào thì sau khi dung nhập vào cơ thể của hắn thì nó phải chịu sự áp chế của hắn, chán ghét không chán ghét thì bây giờ cũng không phải chuyện nó có thể quản được.Đã làm hắn một bộ phận thì phải có chính nó bổn phận, như hắn chỉ vì việc này mà lại đi tham gia vào thì há chẳng phải chính mình là một cái nhìn Đông ngó Tây hay sao.Mặc kệ không quản!Quyết định như vậy, Tử Thiên tiếp tục yên tâm nhập tâm vào việc cắn n**t t*nh hoa của quả trứng.Thời gian nhanh chóng trôi qua, chẳng mấy chốc, Tử Thiên liền có thể cảm nhận được lực cắn nuốt của mình đã dần trở lên mạnh hơn rất nhiều, cũng theo đó mà tốc độ cắn nuốt cũng ngày càng nhanh chóng hơn.Theo suy đoán của hắn, nhanh nhất chỉ cần mấy vạn năm hắn liền có thể hấp thu hết quả trứng này.Nhưng mà lúc này, trong đầu hắn mới chợt nhớ ra.Quả trứng này giống như vẫn còn sinh mệnh lực, chẳng những thế, có khả năng nó còn sinh ra cả linh trí nữa, giống như việc khi trước nó từng cố ý khiến hắn bị trói lại tại nơi này…Nhưng bây giờ, tại sao nó lại im

Chương 46.

Ăn Gạch

Tại chỗ, Tử Thiên không ngừng hấp thu quả trứng kia tinh hoa, dung nhập vào cơ thể mình bên trong.

Hắn có thể cảm nhận được, loại lực lượng này đang không ngừng lớn mạnh.

Cũng theo đó, trong cơ thể hắn bắt đầu có một cái bất thường phát sinh.

Đó là, loại máu màu đen của hắn mơ hồ đang có thù địch ý định đối với tinh hoa của quả trứng này.

Điều này hắn có thể rõ ràng cảm nhận được, nhưng nó cũng không ngoài dự đoán của hắn.

Đối với sự thù địch này xảy ra, Tử Thiên hắn cũng không có can thiệp, bởi vì theo như suy nghĩ của hắn, loại máu màu đen kia mặc dù ban đầu nó thật là Huyền Vũ máu, nhưng bây giờ nó đã không phải.

Mặc kệ là trước đó nó có đối với đối phương chán ghét như thế nào thì sau khi dung nhập vào cơ thể của hắn thì nó phải chịu sự áp chế của hắn, chán ghét không chán ghét thì bây giờ cũng không phải chuyện nó có thể quản được.

Đã làm hắn một bộ phận thì phải có chính nó bổn phận, như hắn chỉ vì việc này mà lại đi tham gia vào thì há chẳng phải chính mình là một cái nhìn Đông ngó Tây hay sao.

Mặc kệ không quản!

Quyết định như vậy, Tử Thiên tiếp tục yên tâm nhập tâm vào việc cắn n**t t*nh hoa của quả trứng.

Thời gian nhanh chóng trôi qua, chẳng mấy chốc, Tử Thiên liền có thể cảm nhận được lực cắn nuốt của mình đã dần trở lên mạnh hơn rất nhiều, cũng theo đó mà tốc độ cắn nuốt cũng ngày càng nhanh chóng hơn.

Theo suy đoán của hắn, nhanh nhất chỉ cần mấy vạn năm hắn liền có thể hấp thu hết quả trứng này.

Nhưng mà lúc này, trong đầu hắn mới chợt nhớ ra.

Quả trứng này giống như vẫn còn sinh mệnh lực, chẳng những thế, có khả năng nó còn sinh ra cả linh trí nữa, giống như việc khi trước nó từng cố ý khiến hắn bị trói lại tại nơi này…

Nhưng bây giờ, tại sao nó lại im

Nhất Mộng Nhập LuânTác giả: Cổ Am Bàn ThiênTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Xuyên KhôngMộng Luân Hồi Chương 0. 430 năm Kỷ Tân Sinh, 2017 SCN - Hải phòng, Việt Nam. Bây giờ là giữa mùa đông, thời tiết lúc này khá là lạnh. Nhiệt độ ngoài trời chỉ khoảng 9-10 độ C. Đối với một đất nước nhiệt đới gió mùa có đường bờ biển dài thì việc đi ngoài trời vào lúc này là một việc khá khó khăn a, nhất là vào ban đêm nhiệt độ giảm mạnh. Ấy vậy mà đêm hôm đó vẫn còn 1 tên dở hơi phóng xe máy 27km từ nhà lên trung tâm thành phố chỉ để đi bộ, thật là tuổi trẻ chưa trải sự đời a. Đôm hôm ấy, sau khi chán chê mê mỏi đi bộ xong hắn lên xe và bắt đầu quay về nhà. Tưởng rằng đường về nhà sẽ yên bình và lặng lẽ như lúc đi, nhưng lúc hắn dừng chân trước đèn đỏ thì có một giọng nói từ phía sau vang lên: - Chú xin lỗi, chú dẵm vào chân cháu hả! - Không sao đâu ạ! Hắn quay lại trước mắt hắn là 1 gã trung niên tuổi chừng 50 khá đô con, ánh mắt có phần khó hiểu đang nhìn mình. Hắn quay lại chờ đèn xanh và cũng không quá để ý nhiều nhưng bỗng nhiên giọng gã trung niên lại tiếp tục vang lên. - Chú đi… Chương 46.Ăn GạchTại chỗ, Tử Thiên không ngừng hấp thu quả trứng kia tinh hoa, dung nhập vào cơ thể mình bên trong.Hắn có thể cảm nhận được, loại lực lượng này đang không ngừng lớn mạnh.Cũng theo đó, trong cơ thể hắn bắt đầu có một cái bất thường phát sinh.Đó là, loại máu màu đen của hắn mơ hồ đang có thù địch ý định đối với tinh hoa của quả trứng này.Điều này hắn có thể rõ ràng cảm nhận được, nhưng nó cũng không ngoài dự đoán của hắn.Đối với sự thù địch này xảy ra, Tử Thiên hắn cũng không có can thiệp, bởi vì theo như suy nghĩ của hắn, loại máu màu đen kia mặc dù ban đầu nó thật là Huyền Vũ máu, nhưng bây giờ nó đã không phải.Mặc kệ là trước đó nó có đối với đối phương chán ghét như thế nào thì sau khi dung nhập vào cơ thể của hắn thì nó phải chịu sự áp chế của hắn, chán ghét không chán ghét thì bây giờ cũng không phải chuyện nó có thể quản được.Đã làm hắn một bộ phận thì phải có chính nó bổn phận, như hắn chỉ vì việc này mà lại đi tham gia vào thì há chẳng phải chính mình là một cái nhìn Đông ngó Tây hay sao.Mặc kệ không quản!Quyết định như vậy, Tử Thiên tiếp tục yên tâm nhập tâm vào việc cắn n**t t*nh hoa của quả trứng.Thời gian nhanh chóng trôi qua, chẳng mấy chốc, Tử Thiên liền có thể cảm nhận được lực cắn nuốt của mình đã dần trở lên mạnh hơn rất nhiều, cũng theo đó mà tốc độ cắn nuốt cũng ngày càng nhanh chóng hơn.Theo suy đoán của hắn, nhanh nhất chỉ cần mấy vạn năm hắn liền có thể hấp thu hết quả trứng này.Nhưng mà lúc này, trong đầu hắn mới chợt nhớ ra.Quả trứng này giống như vẫn còn sinh mệnh lực, chẳng những thế, có khả năng nó còn sinh ra cả linh trí nữa, giống như việc khi trước nó từng cố ý khiến hắn bị trói lại tại nơi này…Nhưng bây giờ, tại sao nó lại im

Chương 46: 46: Ăn Gạch