Tác giả:

- Là la lá la la hôm nay trời thật đẹp ko biết sẽ có chuyện gì tốt đẹp xảy ra đây nhỉ ? Thật muốn biết quá ! Lá la la la là la lá la la ( Hạ Kỳ ) Thật ra thì hôm nay Hạ Kỳ mới nhận thêm cái bằng thủ khoa nữa ! Định đem về khoe với ba mẹ ấy mà ! Mặc dù biết nhận đc tấm bằng ấy thì tâm trạng ai c*̃ng như người nấy đều rất vui rất phấn khích , khiến ta ko thể ngừng khống chế bản thân , nhưng mà nếu cứ vừa đi trên đường vừa nhảy nhót hát hò như thế , chỉ sợ bị người khác hiểu nhầm mình từ trong đó mới ra ấy ! Và điều quan trọng là sẽ dễ bị tai nạn , dù là Hạ Kỳ c*̃ng hiểu thế nhưng cơ thể vẫn ko chịu ngừng lại cho đến khi....... - Coi Chừng -Aaaaaaaaaaaa ( Hạ Kỳ ) Ko nói các bạn c*̃ng hiểu rồi nhỉ  Phải , Hạ Kỳ c*̉a chúng ta bị xe tông rồi ! Haizzz tội cho cô gái ấy đã bảo rồi mà nhưng có chịu nghe đâu nên giờ vậy đó - Ui da , đây là đâu thế nhỉ ! ( Hạ Kỳ…

Chương 62: Sự Trừng Phạt

[ĐN Conan] Các Em Sẽ Bị Tôi Câu Dẫn Đấy!Tác giả: mirovahayTruyện Bách Hợp, Truyện Xuyên Không- Là la lá la la hôm nay trời thật đẹp ko biết sẽ có chuyện gì tốt đẹp xảy ra đây nhỉ ? Thật muốn biết quá ! Lá la la la là la lá la la ( Hạ Kỳ ) Thật ra thì hôm nay Hạ Kỳ mới nhận thêm cái bằng thủ khoa nữa ! Định đem về khoe với ba mẹ ấy mà ! Mặc dù biết nhận đc tấm bằng ấy thì tâm trạng ai c*̃ng như người nấy đều rất vui rất phấn khích , khiến ta ko thể ngừng khống chế bản thân , nhưng mà nếu cứ vừa đi trên đường vừa nhảy nhót hát hò như thế , chỉ sợ bị người khác hiểu nhầm mình từ trong đó mới ra ấy ! Và điều quan trọng là sẽ dễ bị tai nạn , dù là Hạ Kỳ c*̃ng hiểu thế nhưng cơ thể vẫn ko chịu ngừng lại cho đến khi....... - Coi Chừng -Aaaaaaaaaaaa ( Hạ Kỳ ) Ko nói các bạn c*̃ng hiểu rồi nhỉ  Phải , Hạ Kỳ c*̉a chúng ta bị xe tông rồi ! Haizzz tội cho cô gái ấy đã bảo rồi mà nhưng có chịu nghe đâu nên giờ vậy đó - Ui da , đây là đâu thế nhỉ ! ( Hạ Kỳ… Khi nghe Ran nói thế thì Shinichi có chút sững sờ nhưng rồi c*̃ng hỏi :- Cậu nói...là thật sao ( Shinichi )- Ùm , nên mình xin lỗi , có lẽ chúng ta chỉ nên là bạn ( Ran )Nghe Ran nói vậy thì Shinichi liền suy nghĩ 1 lúc lâu rồi c*̃ng quay bước đi , Ran thấy Shinichi ko nói lời nào mà đã đi rồi nên Ran c*̃ng hiểu nên c*̃ng đi về , trên đường về thì hình ảnh tiểu loli có nụ cười tỏa nắng cứ hiện hữu liên tục trong đầu , và c*̃ng vào lúc đó Ran mới nhớ mình đã ko để ý đến tiểu loli kia 1 tuần rồi , vì thế nên mới tức tốc chạy đi tìm~~ Hiện tại ~~- À ra là thế sao ! ( Yuji )- Yu...Yuji........ ( Ran )- Em c*̃ng nghe rồi đó ! Nên cả 2 người cứ tự giải quyết đi nha ! Em đi ngủ đây ! Chúc cậu may mắn nha Ran ( Sonoko )Thế là sau đó cả 2 c*̀ng về nhà Yuji , nhưng có điều trên suốt đoạn đường chả ai nói với ai câu nào , đến khi tới nhà thì Yuji liền đi thẳng vào phòng mà ko nói tiếng nào , còn Ran thì nghĩ là Yuji giận mình nên chỉ có thể lặng lẽ đi theo , nhưng mà có 1 điều Ran ko ngờ là khi mình vừa bước vào thì đã bị đánh ngất đi , khi tỉnh lại thì thấy bản thân bị trói trên giường , mà quan trọng là mình ko có mặc gì cả- Chị tỉnh rồi à ! ( Yuji )- Yu...Yuji...em tại sao lại trói chị( Ran )- Thì trừng phạt chị thôi ! Vì cái tội dám bỏ rơi em ( Yuji )- Em trừng phạt c*̃ng đc , nhưng tại sao.............. ( Ran )- À , chị muốn hỏi sao em lại cởi đồ chị đúng ko ( Yuji )- Ùm , ko phải em muốn gì khác ngoài trừng phạt chứ ! ( Ran )- Ồ chị thông mình đấy ( Yuji )Nói rồi Yuji trèo lên người Ran , lấy tay sờ nhẹ vào khuôn mặt rồi từ từ hôn lên đôi môi đó , lúc đầu Ran hơi bất ngờ nhưng rồi c*̃ng đáp lại , khi thấy Ran đã hết hơi thì Yuji mới luyến tiết buông ra , tiếp đó thì chuyển xuống dưới hôn đủ chỗ , nào là cổ , vai , ngực ... , mà mỗi chỗ Yuji hôn xuống thì đều có 1 dấu đỏ rất rõ ràng , hôn xong thì Yuji liền cảm thấy cổ họng khô khan nên mắt bất giác đặt vào chỗ rừng rậm bí ẩn làm Ran đỏ mặt , lúc thấy mặt Ran đỏ thì Yuji liền nhết mép 1 cái rồi lấy 2 tay tách đùi Ran ra mút mạnh vào chỗ rừng rậm thần bí đó làm Ran giật bắn người" Cảm giác...này...lạ quá đi mất ! Cơ thể c*̉a mình...nó cứ...khó chịu làm sao ấy " ( Ran )

Khi nghe Ran nói thế thì Shinichi có chút sững sờ nhưng rồi c*̃ng hỏi :

- Cậu nói...là thật sao ( Shinichi )

- Ùm , nên mình xin lỗi , có lẽ chúng ta chỉ nên là bạn ( Ran )

Nghe Ran nói vậy thì Shinichi liền suy nghĩ 1 lúc lâu rồi c*̃ng quay bước đi , Ran thấy Shinichi ko nói lời nào mà đã đi rồi nên Ran c*̃ng hiểu nên c*̃ng đi về , trên đường về thì hình ảnh tiểu loli có nụ cười tỏa nắng cứ hiện hữu liên tục trong đầu , và c*̃ng vào lúc đó Ran mới nhớ mình đã ko để ý đến tiểu loli kia 1 tuần rồi , vì thế nên mới tức tốc chạy đi tìm

~~ Hiện tại ~~

- À ra là thế sao ! ( Yuji )

- Yu...Yuji........ ( Ran )

- Em c*̃ng nghe rồi đó ! Nên cả 2 người cứ tự giải quyết đi nha ! Em đi ngủ đây ! Chúc cậu may mắn nha Ran ( Sonoko )

Thế là sau đó cả 2 c*̀ng về nhà Yuji , nhưng có điều trên suốt đoạn đường chả ai nói với ai câu nào , đến khi tới nhà thì Yuji liền đi thẳng vào phòng mà ko nói tiếng nào , còn Ran thì nghĩ là Yuji giận mình nên chỉ có thể lặng lẽ đi theo , nhưng mà có 1 điều Ran ko ngờ là khi mình vừa bước vào thì đã bị đánh ngất đi , khi tỉnh lại thì thấy bản thân bị trói trên giường , mà quan trọng là mình ko có mặc gì cả

- Chị tỉnh rồi à ! ( Yuji )

- Yu...Yuji...em tại sao lại trói chị

( Ran )

- Thì trừng phạt chị thôi ! Vì cái tội dám bỏ rơi em ( Yuji )

- Em trừng phạt c*̃ng đc , nhưng tại sao.............. ( Ran )

- À , chị muốn hỏi sao em lại cởi đồ chị đúng ko ( Yuji )

- Ùm , ko phải em muốn gì khác ngoài trừng phạt chứ ! ( Ran )

- Ồ chị thông mình đấy ( Yuji )

Nói rồi Yuji trèo lên người Ran , lấy tay sờ nhẹ vào khuôn mặt rồi từ từ hôn lên đôi môi đó , lúc đầu Ran hơi bất ngờ nhưng rồi c*̃ng đáp lại , khi thấy Ran đã hết hơi thì Yuji mới luyến tiết buông ra , tiếp đó thì chuyển xuống dưới hôn đủ chỗ , nào là cổ , vai , ngực ... , mà mỗi chỗ Yuji hôn xuống thì đều có 1 dấu đỏ rất rõ ràng , hôn xong thì Yuji liền cảm thấy cổ họng khô khan nên mắt bất giác đặt vào chỗ rừng rậm bí ẩn làm Ran đỏ mặt , lúc thấy mặt Ran đỏ thì Yuji liền nhết mép 1 cái rồi lấy 2 tay tách đùi Ran ra mút mạnh vào chỗ rừng rậm thần bí đó làm Ran giật bắn người

" Cảm giác...này...lạ quá đi mất ! Cơ thể c*̉a mình...nó cứ...khó chịu làm sao ấy " ( Ran )

[ĐN Conan] Các Em Sẽ Bị Tôi Câu Dẫn Đấy!Tác giả: mirovahayTruyện Bách Hợp, Truyện Xuyên Không- Là la lá la la hôm nay trời thật đẹp ko biết sẽ có chuyện gì tốt đẹp xảy ra đây nhỉ ? Thật muốn biết quá ! Lá la la la là la lá la la ( Hạ Kỳ ) Thật ra thì hôm nay Hạ Kỳ mới nhận thêm cái bằng thủ khoa nữa ! Định đem về khoe với ba mẹ ấy mà ! Mặc dù biết nhận đc tấm bằng ấy thì tâm trạng ai c*̃ng như người nấy đều rất vui rất phấn khích , khiến ta ko thể ngừng khống chế bản thân , nhưng mà nếu cứ vừa đi trên đường vừa nhảy nhót hát hò như thế , chỉ sợ bị người khác hiểu nhầm mình từ trong đó mới ra ấy ! Và điều quan trọng là sẽ dễ bị tai nạn , dù là Hạ Kỳ c*̃ng hiểu thế nhưng cơ thể vẫn ko chịu ngừng lại cho đến khi....... - Coi Chừng -Aaaaaaaaaaaa ( Hạ Kỳ ) Ko nói các bạn c*̃ng hiểu rồi nhỉ  Phải , Hạ Kỳ c*̉a chúng ta bị xe tông rồi ! Haizzz tội cho cô gái ấy đã bảo rồi mà nhưng có chịu nghe đâu nên giờ vậy đó - Ui da , đây là đâu thế nhỉ ! ( Hạ Kỳ… Khi nghe Ran nói thế thì Shinichi có chút sững sờ nhưng rồi c*̃ng hỏi :- Cậu nói...là thật sao ( Shinichi )- Ùm , nên mình xin lỗi , có lẽ chúng ta chỉ nên là bạn ( Ran )Nghe Ran nói vậy thì Shinichi liền suy nghĩ 1 lúc lâu rồi c*̃ng quay bước đi , Ran thấy Shinichi ko nói lời nào mà đã đi rồi nên Ran c*̃ng hiểu nên c*̃ng đi về , trên đường về thì hình ảnh tiểu loli có nụ cười tỏa nắng cứ hiện hữu liên tục trong đầu , và c*̃ng vào lúc đó Ran mới nhớ mình đã ko để ý đến tiểu loli kia 1 tuần rồi , vì thế nên mới tức tốc chạy đi tìm~~ Hiện tại ~~- À ra là thế sao ! ( Yuji )- Yu...Yuji........ ( Ran )- Em c*̃ng nghe rồi đó ! Nên cả 2 người cứ tự giải quyết đi nha ! Em đi ngủ đây ! Chúc cậu may mắn nha Ran ( Sonoko )Thế là sau đó cả 2 c*̀ng về nhà Yuji , nhưng có điều trên suốt đoạn đường chả ai nói với ai câu nào , đến khi tới nhà thì Yuji liền đi thẳng vào phòng mà ko nói tiếng nào , còn Ran thì nghĩ là Yuji giận mình nên chỉ có thể lặng lẽ đi theo , nhưng mà có 1 điều Ran ko ngờ là khi mình vừa bước vào thì đã bị đánh ngất đi , khi tỉnh lại thì thấy bản thân bị trói trên giường , mà quan trọng là mình ko có mặc gì cả- Chị tỉnh rồi à ! ( Yuji )- Yu...Yuji...em tại sao lại trói chị( Ran )- Thì trừng phạt chị thôi ! Vì cái tội dám bỏ rơi em ( Yuji )- Em trừng phạt c*̃ng đc , nhưng tại sao.............. ( Ran )- À , chị muốn hỏi sao em lại cởi đồ chị đúng ko ( Yuji )- Ùm , ko phải em muốn gì khác ngoài trừng phạt chứ ! ( Ran )- Ồ chị thông mình đấy ( Yuji )Nói rồi Yuji trèo lên người Ran , lấy tay sờ nhẹ vào khuôn mặt rồi từ từ hôn lên đôi môi đó , lúc đầu Ran hơi bất ngờ nhưng rồi c*̃ng đáp lại , khi thấy Ran đã hết hơi thì Yuji mới luyến tiết buông ra , tiếp đó thì chuyển xuống dưới hôn đủ chỗ , nào là cổ , vai , ngực ... , mà mỗi chỗ Yuji hôn xuống thì đều có 1 dấu đỏ rất rõ ràng , hôn xong thì Yuji liền cảm thấy cổ họng khô khan nên mắt bất giác đặt vào chỗ rừng rậm bí ẩn làm Ran đỏ mặt , lúc thấy mặt Ran đỏ thì Yuji liền nhết mép 1 cái rồi lấy 2 tay tách đùi Ran ra mút mạnh vào chỗ rừng rậm thần bí đó làm Ran giật bắn người" Cảm giác...này...lạ quá đi mất ! Cơ thể c*̉a mình...nó cứ...khó chịu làm sao ấy " ( Ran )

Chương 62: Sự Trừng Phạt