Tác giả:

"Đồ đệ bảo bối." "Sư phụ xin con đấy, con xuống núi đi." Ở sâu trong dãy núi Côn Luân, một người phụ nữ có dung mạo cực đẹp, khí chất tuyệt hảo đang ngồi bên giường. Thân hình đ ẫy đà được bao bọc trong một bộ váy cung đình màu đỏ, dáng người có lồi có lõm hấp dẫn như một dãy núi, khuôn mặt xinh đẹp đủ để khiến cho toàn bộ phụ nữ phải ghen tị kia đang tỏ vẻ cầu khẩn. Chàng trai mà Tô Thanh Hoan đang khổ sở nài nỉ tên là Diệp Phong, anh đang gối đầu lên hai đùi xinh đẹp của cô ấy, hai mắt híp lại thỏa mãn. "Năm đó người cưỡng chế bắt con lên núi, bây giờ lại muốn con xuống núi? Không có cửa đâu." Diệp Phong uể oải nói, anh nhếch cằm lên một cái, Tô Thanh Hoan đã lột xong vỏ nho bỏ vào miệng Diệp Phong, hành động của cô ấy cực kỳ thuần thục, trong lòng cô ấy thì đang hò một chữ hối hận. Năm năm trước. Tô Thanh Hoan xuống núi rèn luyện, vô tình phát hiện Diệp Phong là cơ thể thuần dương trong truyền thuyết, hơn nữa còn chưa có sư môn truyền thừa, là một khối ngọc cực tốt, tương lai thành…

Chương 28: C28: Mạnh miệng thật đấy

Tu Tiên 5 Năm, Xuống Núi Liền Vô ĐịchTác giả: Mạc TiênTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn"Đồ đệ bảo bối." "Sư phụ xin con đấy, con xuống núi đi." Ở sâu trong dãy núi Côn Luân, một người phụ nữ có dung mạo cực đẹp, khí chất tuyệt hảo đang ngồi bên giường. Thân hình đ ẫy đà được bao bọc trong một bộ váy cung đình màu đỏ, dáng người có lồi có lõm hấp dẫn như một dãy núi, khuôn mặt xinh đẹp đủ để khiến cho toàn bộ phụ nữ phải ghen tị kia đang tỏ vẻ cầu khẩn. Chàng trai mà Tô Thanh Hoan đang khổ sở nài nỉ tên là Diệp Phong, anh đang gối đầu lên hai đùi xinh đẹp của cô ấy, hai mắt híp lại thỏa mãn. "Năm đó người cưỡng chế bắt con lên núi, bây giờ lại muốn con xuống núi? Không có cửa đâu." Diệp Phong uể oải nói, anh nhếch cằm lên một cái, Tô Thanh Hoan đã lột xong vỏ nho bỏ vào miệng Diệp Phong, hành động của cô ấy cực kỳ thuần thục, trong lòng cô ấy thì đang hò một chữ hối hận. Năm năm trước. Tô Thanh Hoan xuống núi rèn luyện, vô tình phát hiện Diệp Phong là cơ thể thuần dương trong truyền thuyết, hơn nữa còn chưa có sư môn truyền thừa, là một khối ngọc cực tốt, tương lai thành… “Hôm qua tôi suýt thì mất đi trong sạch và mạng sống. Anh đã cứu tôi. Tuy tôi không biết anh làm sao mà làm được, nhưng mà tôi vẫn sẽ nhớ kỹ ơn của anh”Liễu Y Y nói với giọng điệu cực kì lão luyện: “Ngoài ra, chúng ta đều là người trưởng thành rồi, không căn phải nói chuyện này cho chị tôi nghe, làm chị ấy phải lo lắng. Đúng không, Diệp Phong?”“Yên tâm, anh sẽ không nhiều lời. Chỉ là em không hận anh tối qua ôm em ngủ hả?”“Hữ, anh xem cũng xem rồi, sờ cũng sờ rồi, huống chỉ bà đây từng ngủ với biết bao nhiêu anh lúc học đại học, tôi sẽ không coi trọng loại chuyện nhỏ nhặt này”"Diệp Phong im lặng một lúc lâu.Liễu Y Y mạnh miệng thật đấy!Rõ ràng là thiếu nữ chưa trải sự đời, thế mà cứ tỏ ra mình lão luyện, lỗ tai đỏ bừng rồi mà vẫn cố giả vờ không để ý.Diệp Phong nói: "Ừ, chuyện tối qua cứ coi như một giấc mơ, sau này không nhắc đến nữa."Liễu Y Y mở cửa, đứng đưa lưng về phía Diệp Phong, giọng nói dễ nghe vang lên: “Diệp Phong, đối diện người đẹp cực phẩm như tôi mà anh vẫn giữ được đạo đức, tôi tạm thời có chút thay đổi cái nhìn về anh, miễn cưỡng đồng ý cho anh theo đuổi chị tôi lần nữa.”“Vậy thì em vợ, em có thể giúp anh theo đuổi chị gái em không?”"Anh đừng quá đáng! Tôi không phá rối là nể mặt anh lắm rồi!"“Ngực nhỏ, tính tình không nhỏ!”"???"Liễu Y Y tức muốn hộc máu: “Diệp Phong, tôi muốn móc đôi mắt của anh ra tặng cho người cần dùng! Anh nói xem tôi nhỏ chỗ nào hả?”“Anh, chị Y Y, tối qua hai người ngủ chung một phòng hả?”Lúc này, ngoài cửa truyền đến một giọng nói nhẹ nhàng, là Diệp Lâm.Cô bé ở phòng kế bên, nghe có tiếng nói chuyện liền ra ngoài xem thử, nào ngờ người anh Diệp Phong mà cô bé gọi điện mãi không bắt máy, đang ở bên cạnh chị Y Y."À.." Liễu Y Y nghẹn lời.Diệp Phong nghiêm túc nói: “Đúng vậy, tối hôm qua anh chị ngủ chung với nhau.Nghe vậy, Liễu Y Y giận dữ.Đồ khốn kiếp Diệp Phong, đã nói là không nhắc lại nữa mà, sao còn đi nói với Diệp Lâm?Có điều, Diệp Lâm không hề tin tưởng, cô ấy trợn mắt coi thường: "Anh, đừng nói bậy, chị Y Y sẽ tức giận đấy!"Liễu Y Y sửng sốtCô nhanh chóng hồi hồn lại, cực kì phối hợp mà dẫm mạnh xuống chân Diệp Phong một cái, cái dẫm mang theo chút ý trả thù riêng.“Diệp Lâm, chúng ta đi thôi!”“Chị Y Y, chị đừng tức giận, anh trai em không cố ý trêu chọc chị đâu, thật ra thì anh ấy tốt lầm..”“Sớm muộn chị cũng chặt tay Diệp Phong!”“Ủa, không phải là xé miệng sao? Vì sao lại là chặt tay?”"..."Nghe thấy Diệp Lâm chân thành đặt câu hỏi, Diệp Phong nhếch môi, thầm nghĩ em đúng là em gái tốt của anh.....Thứ bảy.Ánh mắt trời ban trưa cực kì nóng bức.Liễu Thanh Thanh bưng một khay dưa hấu cắt sẵn ra, không hỏi nhiều về chuyện hôm qua, chỉ là dặn dò vài câu: “Liễu Y Y, sau này uống ít thôi, Diệp Phong nói em và Lâm Lâm đều uống say, may mà găn đó có khách sạn, nếu không một mình anh ấy sao có thể đưa các em an toàn về nhà được?”“Vâng chị, sau này em không đi quán bar nữa, chỉ ở trong nhà làm vài ly thôi”"...."Liễu Thanh Thanh vén tóc ra sau tai, vẻ mặt khó hiểu.Trước đây cô dạy dỗ một câu là em gái cãi mười câu, hôm nay em gái lạ thế!Liễu Thanh Thanh quan tâm nói: “Có phải là em. vẫn còn thấy khó chịu sau cơn say đúng không? Để chị đi nấu cho em một bát canh giải rượu.”“Chị ơi!" Liễu Y Y đột nhiên hỏi: “Chị cảm thấy Diệp Phong là người thế nào?”

“Hôm qua tôi suýt thì mất đi trong sạch và mạng sống. Anh đã cứu tôi. Tuy tôi không biết anh làm sao mà làm được, nhưng mà tôi vẫn sẽ nhớ kỹ ơn của anh”

Liễu Y Y nói với giọng điệu cực kì lão luyện: “Ngoài ra, chúng ta đều là người trưởng thành rồi, không căn phải nói chuyện này cho chị tôi nghe, làm chị ấy phải lo lắng. Đúng không, Diệp Phong?”

“Yên tâm, anh sẽ không nhiều lời. Chỉ là em không hận anh tối qua ôm em ngủ hả?”

“Hữ, anh xem cũng xem rồi, sờ cũng sờ rồi, huống chỉ bà đây từng ngủ với biết bao nhiêu anh lúc học đại học, tôi sẽ không coi trọng loại chuyện nhỏ nhặt này”"

Diệp Phong im lặng một lúc lâu.

Liễu Y Y mạnh miệng thật đấy!

Rõ ràng là thiếu nữ chưa trải sự đời, thế mà cứ tỏ ra mình lão luyện, lỗ tai đỏ bừng rồi mà vẫn cố giả vờ không để ý.

Diệp Phong nói: "Ừ, chuyện tối qua cứ coi như một giấc mơ, sau này không nhắc đến nữa."

Liễu Y Y mở cửa, đứng đưa lưng về phía Diệp Phong, giọng nói dễ nghe vang lên: “Diệp Phong, đối diện người đẹp cực phẩm như tôi mà anh vẫn giữ được đạo đức, tôi tạm thời có chút thay đổi cái nhìn về anh, miễn cưỡng đồng ý cho anh theo đuổi chị tôi lần nữa.”

“Vậy thì em vợ, em có thể giúp anh theo đuổi chị gái em không?”

"Anh đừng quá đáng! Tôi không phá rối là nể mặt anh lắm rồi!"

“Ngực nhỏ, tính tình không nhỏ!”

"???"

Liễu Y Y tức muốn hộc máu: “Diệp Phong, tôi muốn móc đôi mắt của anh ra tặng cho người cần dùng! Anh nói xem tôi nhỏ chỗ nào hả?”

“Anh, chị Y Y, tối qua hai người ngủ chung một phòng hả?”

Lúc này, ngoài cửa truyền đến một giọng nói nhẹ nhàng, là Diệp Lâm.

Cô bé ở phòng kế bên, nghe có tiếng nói chuyện liền ra ngoài xem thử, nào ngờ người anh Diệp Phong mà cô bé gọi điện mãi không bắt máy, đang ở bên cạnh chị Y Y.

"À.." Liễu Y Y nghẹn lời.

Diệp Phong nghiêm túc nói: “Đúng vậy, tối hôm qua anh chị ngủ chung với nhau.

Nghe vậy, Liễu Y Y giận dữ.

Đồ khốn kiếp Diệp Phong, đã nói là không nhắc lại nữa mà, sao còn đi nói với Diệp Lâm?

Có điều, Diệp Lâm không hề tin tưởng, cô ấy trợn mắt coi thường: "Anh, đừng nói bậy, chị Y Y sẽ tức giận đấy!"

Liễu Y Y sửng sốt

Cô nhanh chóng hồi hồn lại, cực kì phối hợp mà dẫm mạnh xuống chân Diệp Phong một cái, cái dẫm mang theo chút ý trả thù riêng.

“Diệp Lâm, chúng ta đi thôi!”

“Chị Y Y, chị đừng tức giận, anh trai em không cố ý trêu chọc chị đâu, thật ra thì anh ấy tốt lầm..”

“Sớm muộn chị cũng chặt tay Diệp Phong!”

“Ủa, không phải là xé miệng sao? Vì sao lại là chặt tay?”

"..."

Nghe thấy Diệp Lâm chân thành đặt câu hỏi, Diệp Phong nhếch môi, thầm nghĩ em đúng là em gái tốt của anh.

....

Thứ bảy.

Ánh mắt trời ban trưa cực kì nóng bức.

Liễu Thanh Thanh bưng một khay dưa hấu cắt sẵn ra, không hỏi nhiều về chuyện hôm qua, chỉ là dặn dò vài câu: “Liễu Y Y, sau này uống ít thôi, Diệp Phong nói em và Lâm Lâm đều uống say, may mà găn đó có khách sạn, nếu không một mình anh ấy sao có thể đưa các em an toàn về nhà được?”

“Vâng chị, sau này em không đi quán bar nữa, chỉ ở trong nhà làm vài ly thôi”

"...."

Liễu Thanh Thanh vén tóc ra sau tai, vẻ mặt khó hiểu.

Trước đây cô dạy dỗ một câu là em gái cãi mười câu, hôm nay em gái lạ thế!

Liễu Thanh Thanh quan tâm nói: “Có phải là em. vẫn còn thấy khó chịu sau cơn say đúng không? Để chị đi nấu cho em một bát canh giải rượu.”

“Chị ơi!" Liễu Y Y đột nhiên hỏi: “Chị cảm thấy Diệp Phong là người thế nào?”

Tu Tiên 5 Năm, Xuống Núi Liền Vô ĐịchTác giả: Mạc TiênTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn"Đồ đệ bảo bối." "Sư phụ xin con đấy, con xuống núi đi." Ở sâu trong dãy núi Côn Luân, một người phụ nữ có dung mạo cực đẹp, khí chất tuyệt hảo đang ngồi bên giường. Thân hình đ ẫy đà được bao bọc trong một bộ váy cung đình màu đỏ, dáng người có lồi có lõm hấp dẫn như một dãy núi, khuôn mặt xinh đẹp đủ để khiến cho toàn bộ phụ nữ phải ghen tị kia đang tỏ vẻ cầu khẩn. Chàng trai mà Tô Thanh Hoan đang khổ sở nài nỉ tên là Diệp Phong, anh đang gối đầu lên hai đùi xinh đẹp của cô ấy, hai mắt híp lại thỏa mãn. "Năm đó người cưỡng chế bắt con lên núi, bây giờ lại muốn con xuống núi? Không có cửa đâu." Diệp Phong uể oải nói, anh nhếch cằm lên một cái, Tô Thanh Hoan đã lột xong vỏ nho bỏ vào miệng Diệp Phong, hành động của cô ấy cực kỳ thuần thục, trong lòng cô ấy thì đang hò một chữ hối hận. Năm năm trước. Tô Thanh Hoan xuống núi rèn luyện, vô tình phát hiện Diệp Phong là cơ thể thuần dương trong truyền thuyết, hơn nữa còn chưa có sư môn truyền thừa, là một khối ngọc cực tốt, tương lai thành… “Hôm qua tôi suýt thì mất đi trong sạch và mạng sống. Anh đã cứu tôi. Tuy tôi không biết anh làm sao mà làm được, nhưng mà tôi vẫn sẽ nhớ kỹ ơn của anh”Liễu Y Y nói với giọng điệu cực kì lão luyện: “Ngoài ra, chúng ta đều là người trưởng thành rồi, không căn phải nói chuyện này cho chị tôi nghe, làm chị ấy phải lo lắng. Đúng không, Diệp Phong?”“Yên tâm, anh sẽ không nhiều lời. Chỉ là em không hận anh tối qua ôm em ngủ hả?”“Hữ, anh xem cũng xem rồi, sờ cũng sờ rồi, huống chỉ bà đây từng ngủ với biết bao nhiêu anh lúc học đại học, tôi sẽ không coi trọng loại chuyện nhỏ nhặt này”"Diệp Phong im lặng một lúc lâu.Liễu Y Y mạnh miệng thật đấy!Rõ ràng là thiếu nữ chưa trải sự đời, thế mà cứ tỏ ra mình lão luyện, lỗ tai đỏ bừng rồi mà vẫn cố giả vờ không để ý.Diệp Phong nói: "Ừ, chuyện tối qua cứ coi như một giấc mơ, sau này không nhắc đến nữa."Liễu Y Y mở cửa, đứng đưa lưng về phía Diệp Phong, giọng nói dễ nghe vang lên: “Diệp Phong, đối diện người đẹp cực phẩm như tôi mà anh vẫn giữ được đạo đức, tôi tạm thời có chút thay đổi cái nhìn về anh, miễn cưỡng đồng ý cho anh theo đuổi chị tôi lần nữa.”“Vậy thì em vợ, em có thể giúp anh theo đuổi chị gái em không?”"Anh đừng quá đáng! Tôi không phá rối là nể mặt anh lắm rồi!"“Ngực nhỏ, tính tình không nhỏ!”"???"Liễu Y Y tức muốn hộc máu: “Diệp Phong, tôi muốn móc đôi mắt của anh ra tặng cho người cần dùng! Anh nói xem tôi nhỏ chỗ nào hả?”“Anh, chị Y Y, tối qua hai người ngủ chung một phòng hả?”Lúc này, ngoài cửa truyền đến một giọng nói nhẹ nhàng, là Diệp Lâm.Cô bé ở phòng kế bên, nghe có tiếng nói chuyện liền ra ngoài xem thử, nào ngờ người anh Diệp Phong mà cô bé gọi điện mãi không bắt máy, đang ở bên cạnh chị Y Y."À.." Liễu Y Y nghẹn lời.Diệp Phong nghiêm túc nói: “Đúng vậy, tối hôm qua anh chị ngủ chung với nhau.Nghe vậy, Liễu Y Y giận dữ.Đồ khốn kiếp Diệp Phong, đã nói là không nhắc lại nữa mà, sao còn đi nói với Diệp Lâm?Có điều, Diệp Lâm không hề tin tưởng, cô ấy trợn mắt coi thường: "Anh, đừng nói bậy, chị Y Y sẽ tức giận đấy!"Liễu Y Y sửng sốtCô nhanh chóng hồi hồn lại, cực kì phối hợp mà dẫm mạnh xuống chân Diệp Phong một cái, cái dẫm mang theo chút ý trả thù riêng.“Diệp Lâm, chúng ta đi thôi!”“Chị Y Y, chị đừng tức giận, anh trai em không cố ý trêu chọc chị đâu, thật ra thì anh ấy tốt lầm..”“Sớm muộn chị cũng chặt tay Diệp Phong!”“Ủa, không phải là xé miệng sao? Vì sao lại là chặt tay?”"..."Nghe thấy Diệp Lâm chân thành đặt câu hỏi, Diệp Phong nhếch môi, thầm nghĩ em đúng là em gái tốt của anh.....Thứ bảy.Ánh mắt trời ban trưa cực kì nóng bức.Liễu Thanh Thanh bưng một khay dưa hấu cắt sẵn ra, không hỏi nhiều về chuyện hôm qua, chỉ là dặn dò vài câu: “Liễu Y Y, sau này uống ít thôi, Diệp Phong nói em và Lâm Lâm đều uống say, may mà găn đó có khách sạn, nếu không một mình anh ấy sao có thể đưa các em an toàn về nhà được?”“Vâng chị, sau này em không đi quán bar nữa, chỉ ở trong nhà làm vài ly thôi”"...."Liễu Thanh Thanh vén tóc ra sau tai, vẻ mặt khó hiểu.Trước đây cô dạy dỗ một câu là em gái cãi mười câu, hôm nay em gái lạ thế!Liễu Thanh Thanh quan tâm nói: “Có phải là em. vẫn còn thấy khó chịu sau cơn say đúng không? Để chị đi nấu cho em một bát canh giải rượu.”“Chị ơi!" Liễu Y Y đột nhiên hỏi: “Chị cảm thấy Diệp Phong là người thế nào?”

Chương 28: C28: Mạnh miệng thật đấy