Trọng Hiểu Mạn là một người phụ nữ xinh đẹp có khuôn mặt trắng nõn nà tinh xảo, không những vậy cô ta còn mặc bộ quần áo rất là sang trọng thời thượng bó sát cả người vì thế mà bộ dáng hoàn mỹ nóng bỏng của cô ta được phô ra càng làm cho người khác muốn xịt ra máu. Đặc biệt là trước ngực, càng làm cho những tên đàn ông đang ở trên tàu điện ngầm kia hận không thể để tròng mắt mình rơi vào bên trong đó, cũng để cho những người phụ nữ gần đó ghen ghét không thôi, hận không thể mắng thầm cô ta một tiếng Hồ Ly Tinh. Dựa theo thường lệ mà nói, dạng phụ nữ như vậy nhìn rất giống với ngôi sao điện ảnh lớn, khi đi ra ngoài là tiêu điểm nổi bật giữa đám người, nhưng cái lớn nhất làm cho người ta chú ý đó là chàng trai trẻ đang ngồi đối diện với cô ta. Nhìn bộ dáng thiếu niên này cũng chỉ có mười tám mười chín tuổi, với lại nhìn khuôn mặt cậu ta cũng rất bình thường, đoán chừng cả đám người đang ngồi ở đây cũng không nhận ra, nhưng trên người cậu ta lại mặc một bộ trường bào màu xanh nhạt. Cũng…
Chương 14: Vạch mặt
Hộ Mỹ Cuồng YTác giả: Tinh Tế Ngân HàTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Huyền HuyễnTrọng Hiểu Mạn là một người phụ nữ xinh đẹp có khuôn mặt trắng nõn nà tinh xảo, không những vậy cô ta còn mặc bộ quần áo rất là sang trọng thời thượng bó sát cả người vì thế mà bộ dáng hoàn mỹ nóng bỏng của cô ta được phô ra càng làm cho người khác muốn xịt ra máu. Đặc biệt là trước ngực, càng làm cho những tên đàn ông đang ở trên tàu điện ngầm kia hận không thể để tròng mắt mình rơi vào bên trong đó, cũng để cho những người phụ nữ gần đó ghen ghét không thôi, hận không thể mắng thầm cô ta một tiếng Hồ Ly Tinh. Dựa theo thường lệ mà nói, dạng phụ nữ như vậy nhìn rất giống với ngôi sao điện ảnh lớn, khi đi ra ngoài là tiêu điểm nổi bật giữa đám người, nhưng cái lớn nhất làm cho người ta chú ý đó là chàng trai trẻ đang ngồi đối diện với cô ta. Nhìn bộ dáng thiếu niên này cũng chỉ có mười tám mười chín tuổi, với lại nhìn khuôn mặt cậu ta cũng rất bình thường, đoán chừng cả đám người đang ngồi ở đây cũng không nhận ra, nhưng trên người cậu ta lại mặc một bộ trường bào màu xanh nhạt. Cũng… Dịch: SếuConvert: ๖ۣۜLand ๖ۣۜVô ๖ۣۜTà“Anh!”Tô Tuệ Cầm nổi giận, mặc dù Đường Thiên là tên lưu manh, nhưng cho dù như vậy thì cũng không tới phiên Trịnh Lực Đạt lên tiếng châm chọc, không biết vì cái gì mà cô bỗng nhiên nổi lên tâm lí như gà mẹ che chở cho con mình.“Tô Tuệ Cầm, mọi phương diện cô đều rất ưu tú, nhưng tôi lại không nghĩ tới ánh mắt nhìn người của cô sao lại kém như vậy."Trịnh Lực Đạt lắc đầu, rất là tiếc hận nói ra: “Tên đàn ông này thực chất không hợp với em, lông còn chưa mọc đủ còn có cái kia không biết sử dụng được không, anh khuyên em tốt nhất tranh thủ thời gian sớm chia tay hắn đi."Hắn đưa ánh mắt rất độc ác, liếc nhìn tên đàn ông đối diện liền biết tên này rõ ràng là một kẻ không có tiền, nhìn từ trên xuống dưới đều giống như một kẻ nghèo hèn từ nông thôn đi ra, nếu so thân phận phú nhị đại của Trịnh đại thiếu hắn thì quả thật là kém rất xa.“Trịnh Lực Đạt, đó là việc riêng của tôi, chưa tới phiên anh nói này nói kia. Nếu không có chuyện gì để nói nữa, thì mời anh rời đi cho." Tô Tuệ Cầm cố nén tức giận, miễn cưỡng giữ vững bình tĩnh.Đường Thiên cười tủm tỉm nói: “Tuệ Cầm à, không cần nổi giận với loại người đáng thương này, dù sao hắn cũng bị liệt dương đã mười phần thê thảm lắm rồi, nếu còn không cho hắn ở nơi này tìm một chút cảm giác ưu việt, vậy thì hắn thật sự quá thảm, nói không chừng hắn có thể trực tiếp nhảy lầu tự sát."“Không thể nào, nhìn anh ta như vậy mà bị liệt dương, quả thật là nhìn không ra."
Dịch: Sếu
Convert: ๖ۣۜLand ๖ۣۜVô ๖ۣۜTà
“Anh!”
Tô Tuệ Cầm nổi giận, mặc dù Đường Thiên là tên lưu manh, nhưng cho dù như vậy thì cũng không tới phiên Trịnh Lực Đạt lên tiếng châm chọc, không biết vì cái gì mà cô bỗng nhiên nổi lên tâm lí như gà mẹ che chở cho con mình.
“Tô Tuệ Cầm, mọi phương diện cô đều rất ưu tú, nhưng tôi lại không nghĩ tới ánh mắt nhìn người của cô sao lại kém như vậy."
Trịnh Lực Đạt lắc đầu, rất là tiếc hận nói ra: “Tên đàn ông này thực chất không hợp với em, lông còn chưa mọc đủ còn có cái kia không biết sử dụng được không, anh khuyên em tốt nhất tranh thủ thời gian sớm chia tay hắn đi."
Hắn đưa ánh mắt rất độc ác, liếc nhìn tên đàn ông đối diện liền biết tên này rõ ràng là một kẻ không có tiền, nhìn từ trên xuống dưới đều giống như một kẻ nghèo hèn từ nông thôn đi ra, nếu so thân phận phú nhị đại của Trịnh đại thiếu hắn thì quả thật là kém rất xa.
“Trịnh Lực Đạt, đó là việc riêng của tôi, chưa tới phiên anh nói này nói kia. Nếu không có chuyện gì để nói nữa, thì mời anh rời đi cho." Tô Tuệ Cầm cố nén tức giận, miễn cưỡng giữ vững bình tĩnh.
Đường Thiên cười tủm tỉm nói: “Tuệ Cầm à, không cần nổi giận với loại người đáng thương này, dù sao hắn cũng bị liệt dương đã mười phần thê thảm lắm rồi, nếu còn không cho hắn ở nơi này tìm một chút cảm giác ưu việt, vậy thì hắn thật sự quá thảm, nói không chừng hắn có thể trực tiếp nhảy lầu tự sát."
“Không thể nào, nhìn anh ta như vậy mà bị liệt dương, quả thật là nhìn không ra."
Hộ Mỹ Cuồng YTác giả: Tinh Tế Ngân HàTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Huyền HuyễnTrọng Hiểu Mạn là một người phụ nữ xinh đẹp có khuôn mặt trắng nõn nà tinh xảo, không những vậy cô ta còn mặc bộ quần áo rất là sang trọng thời thượng bó sát cả người vì thế mà bộ dáng hoàn mỹ nóng bỏng của cô ta được phô ra càng làm cho người khác muốn xịt ra máu. Đặc biệt là trước ngực, càng làm cho những tên đàn ông đang ở trên tàu điện ngầm kia hận không thể để tròng mắt mình rơi vào bên trong đó, cũng để cho những người phụ nữ gần đó ghen ghét không thôi, hận không thể mắng thầm cô ta một tiếng Hồ Ly Tinh. Dựa theo thường lệ mà nói, dạng phụ nữ như vậy nhìn rất giống với ngôi sao điện ảnh lớn, khi đi ra ngoài là tiêu điểm nổi bật giữa đám người, nhưng cái lớn nhất làm cho người ta chú ý đó là chàng trai trẻ đang ngồi đối diện với cô ta. Nhìn bộ dáng thiếu niên này cũng chỉ có mười tám mười chín tuổi, với lại nhìn khuôn mặt cậu ta cũng rất bình thường, đoán chừng cả đám người đang ngồi ở đây cũng không nhận ra, nhưng trên người cậu ta lại mặc một bộ trường bào màu xanh nhạt. Cũng… Dịch: SếuConvert: ๖ۣۜLand ๖ۣۜVô ๖ۣۜTà“Anh!”Tô Tuệ Cầm nổi giận, mặc dù Đường Thiên là tên lưu manh, nhưng cho dù như vậy thì cũng không tới phiên Trịnh Lực Đạt lên tiếng châm chọc, không biết vì cái gì mà cô bỗng nhiên nổi lên tâm lí như gà mẹ che chở cho con mình.“Tô Tuệ Cầm, mọi phương diện cô đều rất ưu tú, nhưng tôi lại không nghĩ tới ánh mắt nhìn người của cô sao lại kém như vậy."Trịnh Lực Đạt lắc đầu, rất là tiếc hận nói ra: “Tên đàn ông này thực chất không hợp với em, lông còn chưa mọc đủ còn có cái kia không biết sử dụng được không, anh khuyên em tốt nhất tranh thủ thời gian sớm chia tay hắn đi."Hắn đưa ánh mắt rất độc ác, liếc nhìn tên đàn ông đối diện liền biết tên này rõ ràng là một kẻ không có tiền, nhìn từ trên xuống dưới đều giống như một kẻ nghèo hèn từ nông thôn đi ra, nếu so thân phận phú nhị đại của Trịnh đại thiếu hắn thì quả thật là kém rất xa.“Trịnh Lực Đạt, đó là việc riêng của tôi, chưa tới phiên anh nói này nói kia. Nếu không có chuyện gì để nói nữa, thì mời anh rời đi cho." Tô Tuệ Cầm cố nén tức giận, miễn cưỡng giữ vững bình tĩnh.Đường Thiên cười tủm tỉm nói: “Tuệ Cầm à, không cần nổi giận với loại người đáng thương này, dù sao hắn cũng bị liệt dương đã mười phần thê thảm lắm rồi, nếu còn không cho hắn ở nơi này tìm một chút cảm giác ưu việt, vậy thì hắn thật sự quá thảm, nói không chừng hắn có thể trực tiếp nhảy lầu tự sát."“Không thể nào, nhìn anh ta như vậy mà bị liệt dương, quả thật là nhìn không ra."