Ở Việt Nam, năm 2019, có ba gã thanh niên ở trong một căn hầm nhỏ. Căn hầm này phủ đầy rêu xanh và cát làm cho đường đi trở nên trơn như đổ mỡ. Xoẹt xoạt "Cẩn thận!" Một thanh niên trong số đó kêu lên. Phập! Một tiếng xé gió rít lên giống như là tiếng đâm của một vật sắc nhọn nào đó "Cậu không sao chứ?" Cậu thanh niên kia hỏi người bên cạnh, người này suýt chút nữa đã bị đâm bởi vật lạ đó. "Tôi...không sao." Người bên cạnh trả lời. Tay anh ta vẫn còn hơi run sau tình huống vừa rồi. "Khải, Minh, chúng mày làm cái gì mà chậm thế. Nếu không tìm ra kho báu, tao sẽ không để yên đâu biết chưa?" Là một tiếng nói khác của người đi đầu tiên. Gã này tên là Lưu Hoàng. "Chúng tôi đã c*̀ng anh đến được tận đây rồi, chả nhẽ lại là giả được? Còn anh, anh nhớ khi nào xong việc anh nhớ trả thù lao cho chúng tôi đấy." Cậu thanh niên tên Khải nói. "Biết rồi, tao không quịt của chúng mày đâu mà sợ." Lưu Hoàng gắt gỏng nói. Một lúc sau ba người họ đi đến một căn hầm khác. Nơi…
Chương 4: Vạn sự khởi đầu nan (1)
Hồn Pháp Vô SongTác giả: Độc NgãTruyện Huyền Huyễn, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên KhôngỞ Việt Nam, năm 2019, có ba gã thanh niên ở trong một căn hầm nhỏ. Căn hầm này phủ đầy rêu xanh và cát làm cho đường đi trở nên trơn như đổ mỡ. Xoẹt xoạt "Cẩn thận!" Một thanh niên trong số đó kêu lên. Phập! Một tiếng xé gió rít lên giống như là tiếng đâm của một vật sắc nhọn nào đó "Cậu không sao chứ?" Cậu thanh niên kia hỏi người bên cạnh, người này suýt chút nữa đã bị đâm bởi vật lạ đó. "Tôi...không sao." Người bên cạnh trả lời. Tay anh ta vẫn còn hơi run sau tình huống vừa rồi. "Khải, Minh, chúng mày làm cái gì mà chậm thế. Nếu không tìm ra kho báu, tao sẽ không để yên đâu biết chưa?" Là một tiếng nói khác của người đi đầu tiên. Gã này tên là Lưu Hoàng. "Chúng tôi đã c*̀ng anh đến được tận đây rồi, chả nhẽ lại là giả được? Còn anh, anh nhớ khi nào xong việc anh nhớ trả thù lao cho chúng tôi đấy." Cậu thanh niên tên Khải nói. "Biết rồi, tao không quịt của chúng mày đâu mà sợ." Lưu Hoàng gắt gỏng nói. Một lúc sau ba người họ đi đến một căn hầm khác. Nơi… Không ai nghĩ tới đây là một phu nhân của Vương gia, trông chẳng khác nào kẻ hầu người hạ. Ở Vương gia, hai mẹ con Phong Khải chỉ được hưởng một đặc ân là được ở khu đình viện thấp bé này mà không phải ở chung chạ với gia nhân nô bộc khác. Thế nhưng công việc thì vẫn phải làm và mỗi tháng chỉ được ba trăm tệ. Về cơ bản thì cuộc sống cũng không đến nỗi là khó khăn, chỉ có điều hai mẹ con hắn luôn bị áp bức và xỉ nhục thế nhưng cha hắn cũng chẳng hề có phản ứng gì mặc dù mẹ con hắn bị đối xử như vậy.Lãnh thị mặc một chiếc áo màu cẩm thạch nhưng trông có vẻ cũ và đã phai sờn theo năm tháng. Lãnh thị mặc dù đã bước sang tuổi trung niên nhưng trông chỉ như ngoài đôi mươi, mái tóc dài óng mượt, khuôn mặt hình trái xoan với đôi lông mày thanh tú, xem ra khi còn trẻ Lãnh thị đích thực là một mỹ nhân.Cất ống kim chỉ đi, Lãnh thị quay về phía sau và bất chợt giật mình, đôi mắt xưng húp giống như đã khóc rất lâu nhưng bất chợt lại giống như sắp khóc thêm một lần nữa."Khải..... Con...... con đã về rồi đấy sao. Con có biết nương lo lắng cho con mấy ngày nay thế nào không?"Lãnh thị chạy tới bên đứa con trai duy nhất mà ôm vào lòng, vừa nức nở vừa nói."Con....."Phong Khải lúng túng không biết phải làm sao. Kiếp trước, lúc hắn còn nhỏ cha hắn đã mất sớm, mẹ hắn thì tiến thêm một bước nữa, nên hắn phải sống với ông bà và gia đình bên nội. Nhưng các cô chú luôn hắt hủi và đánh đập hắn nên từ nhỏ Phong Khải chưa hề được biết đến tình yêu thương của cha mẹ."Con... con không sao."Phong Khải hơi lúng túng một lát rồi gượng cười, nói."Chắc con đói lắm rồi phải không, để nương đi lấy đồ ăn cho con."Lãnh thị buông Phong Khải ra, ngắm nhìn hắn một lát, đoạn nói rồi vội vã rời đi."Từ nay về sau nương chính là mẹ của con. Con sẽ bảo vệ cho người."Nhìn theo bóng lưng của nương mình, có một chút gì đó rung động trong linh hồn của Phong Khải khiến cho hắn tự nhủ.Một lúc sau, Lãnh thị mang đồ ăn bước tới"Con mau ăn đi, đây là bánh màn thầu mà con thích ăn đấy."Thoạt nhìn trong đĩa có bốn cái bánh. Trông có vẻ khá là giống bánh bao, mặc dù không đói nhưng trước sự yêu thương và lo lắng của mẹ rốt cục bốn cái bánh màn thầu cũng bị Phong Khải ăn hết sạch.Sau khi ăn no, Phong Khải ngồi lên giường và suy nghĩ lại những chuyện đã xảy ra. Hắn đã xuyên không được hai ngày nhưng về cơ bản cũng đã hiểu được phần nào về thế giới này. Ở kiếp trước của hắn, có tiền là có quyền nhưng còn ở đây thì có thực lực thì mới có quyền. Chẳng trách ở kiếp trước có người đã từng nói: "Ở xã hội không có chuyện đúng sai, chỉ có kẻ mạnh và kẻ yếu. Còn ai dám động chạm tới ta thì ta sẽ đáp lại.", ngẫm ra thì câu nói đó đã trở thành chân lý của thế giới này."Ta không thể khuất phục trước số phận, ông trời đã cho ta cái mạng thứ hai thì nhất định ta không thể để uổng phí. Ta sẽ phải trở nên mạnh mẽ để bảo vệ người ta thương yêu."Phong Khải kiên định xiết chặt hai bàn tay vào với nhau rồi nói."Nhưng mà với cái cơ thể yếu ớt này thì làm sao ta có thể đây"Hắn lại thở dài.Chợt hình như nhớ ra điều gì đó, Phong Khải thò tay vào túi áo, lấy ra hai viên tròn tròn sáng bóng. Đó là hai viên yêu hạch và linh hạch lấy được từ con Lăng Phi Báo."Hệ thống, yêu hạch và linh hạch có tác dụng gì?"Phong Khải ý niệm cho Hệ thống và hỏi."Yêu hạch và linh hạch có tác dụng như một loại phụ trợ giúp cho tu luyện giả có thể hấp thụ âm khí và dương khí từ chính viên yêu, linh hạch đó. Chúng có tác dụng đối với tất cả các tu luyện giả và đặc biệt là với những tu luyện giả mất đi hoàn toàn mất đi khả năng hấp thụ âm hoặc dương khí trong tự nhiên. Ngoài ra còn có tác dụng đề thăng thực lực thêm năm cấp.Hệ thống nói."Vậy sao..."Phong Khải nhìn xuống hai viên đan trong tay mình."Tuy nhiên, giá của một viên linh hạch giá cao ngất ngưởng, còn cao hơn gấp đôi so với yêu hạch. Một viên yêu hạch giá năm mươi vạn tệ, còn linh hạch ít cũng phải trên dưới trăm vạn tệ.".Năm mươi vạn tệ! Một con số đủ để nuôi sống một gia đình trong một năm. Còn hơn một trăm vạn tệ thì có lẽ đủ để nuôi cả một gia tộc trong 1 tháng. Thế mới biết, dù có giàu có đến đâu mà một khi tu vi đã bị ảnh hưởng thì cũng không ai bỏ ra hơn một trăm vạn tệ để mua một viên linh hạch. Còn chưa kể, càng lên cao, vai trò của thú hạch càng ngày càng thấp đối với tu luyện giả. Thông thường thú hạch chỉ có tác dụng tăng tu vi đối với tu luyện giả dưới Hoàng Kim cảnh, khi đạt đến Hoàng Kim cảnh thì năng lượng từ thú hạch đem lại không nhiều.
Không ai nghĩ tới đây là một phu nhân của Vương gia, trông chẳng khác nào kẻ hầu người hạ. Ở Vương gia, hai mẹ con Phong Khải chỉ được hưởng một đặc ân là được ở khu đình viện thấp bé này mà không phải ở chung chạ với gia nhân nô bộc khác. Thế nhưng công việc thì vẫn phải làm và mỗi tháng chỉ được ba trăm tệ. Về cơ bản thì cuộc sống cũng không đến nỗi là khó khăn, chỉ có điều hai mẹ con hắn luôn bị áp bức và xỉ nhục thế nhưng cha hắn cũng chẳng hề có phản ứng gì mặc dù mẹ con hắn bị đối xử như vậy.
Lãnh thị mặc một chiếc áo màu cẩm thạch nhưng trông có vẻ cũ và đã phai sờn theo năm tháng. Lãnh thị mặc dù đã bước sang tuổi trung niên nhưng trông chỉ như ngoài đôi mươi, mái tóc dài óng mượt, khuôn mặt hình trái xoan với đôi lông mày thanh tú, xem ra khi còn trẻ Lãnh thị đích thực là một mỹ nhân.
Cất ống kim chỉ đi, Lãnh thị quay về phía sau và bất chợt giật mình, đôi mắt xưng húp giống như đã khóc rất lâu nhưng bất chợt lại giống như sắp khóc thêm một lần nữa.
"Khải..... Con...... con đã về rồi đấy sao. Con có biết nương lo lắng cho con mấy ngày nay thế nào không?"
Lãnh thị chạy tới bên đứa con trai duy nhất mà ôm vào lòng, vừa nức nở vừa nói.
"Con....."
Phong Khải lúng túng không biết phải làm sao. Kiếp trước, lúc hắn còn nhỏ cha hắn đã mất sớm, mẹ hắn thì tiến thêm một bước nữa, nên hắn phải sống với ông bà và gia đình bên nội. Nhưng các cô chú luôn hắt hủi và đánh đập hắn nên từ nhỏ Phong Khải chưa hề được biết đến tình yêu thương của cha mẹ.
"Con... con không sao."
Phong Khải hơi lúng túng một lát rồi gượng cười, nói.
"Chắc con đói lắm rồi phải không, để nương đi lấy đồ ăn cho con."
Lãnh thị buông Phong Khải ra, ngắm nhìn hắn một lát, đoạn nói rồi vội vã rời đi.
"Từ nay về sau nương chính là mẹ của con. Con sẽ bảo vệ cho người."
Nhìn theo bóng lưng của nương mình, có một chút gì đó rung động trong linh hồn của Phong Khải khiến cho hắn tự nhủ.
Một lúc sau, Lãnh thị mang đồ ăn bước tới
"Con mau ăn đi, đây là bánh màn thầu mà con thích ăn đấy."
Thoạt nhìn trong đĩa có bốn cái bánh. Trông có vẻ khá là giống bánh bao, mặc dù không đói nhưng trước sự yêu thương và lo lắng của mẹ rốt cục bốn cái bánh màn thầu cũng bị Phong Khải ăn hết sạch.
Sau khi ăn no, Phong Khải ngồi lên giường và suy nghĩ lại những chuyện đã xảy ra. Hắn đã xuyên không được hai ngày nhưng về cơ bản cũng đã hiểu được phần nào về thế giới này. Ở kiếp trước của hắn, có tiền là có quyền nhưng còn ở đây thì có thực lực thì mới có quyền. Chẳng trách ở kiếp trước có người đã từng nói: "Ở xã hội không có chuyện đúng sai, chỉ có kẻ mạnh và kẻ yếu. Còn ai dám động chạm tới ta thì ta sẽ đáp lại.", ngẫm ra thì câu nói đó đã trở thành chân lý của thế giới này.
"Ta không thể khuất phục trước số phận, ông trời đã cho ta cái mạng thứ hai thì nhất định ta không thể để uổng phí. Ta sẽ phải trở nên mạnh mẽ để bảo vệ người ta thương yêu."
Phong Khải kiên định xiết chặt hai bàn tay vào với nhau rồi nói.
"Nhưng mà với cái cơ thể yếu ớt này thì làm sao ta có thể đây"
Hắn lại thở dài.
Chợt hình như nhớ ra điều gì đó, Phong Khải thò tay vào túi áo, lấy ra hai viên tròn tròn sáng bóng. Đó là hai viên yêu hạch và linh hạch lấy được từ con Lăng Phi Báo.
"Hệ thống, yêu hạch và linh hạch có tác dụng gì?"
Phong Khải ý niệm cho Hệ thống và hỏi.
"Yêu hạch và linh hạch có tác dụng như một loại phụ trợ giúp cho tu luyện giả có thể hấp thụ âm khí và dương khí từ chính viên yêu, linh hạch đó. Chúng có tác dụng đối với tất cả các tu luyện giả và đặc biệt là với những tu luyện giả mất đi hoàn toàn mất đi khả năng hấp thụ âm hoặc dương khí trong tự nhiên. Ngoài ra còn có tác dụng đề thăng thực lực thêm năm cấp.
Hệ thống nói.
"Vậy sao..."
Phong Khải nhìn xuống hai viên đan trong tay mình.
"Tuy nhiên, giá của một viên linh hạch giá cao ngất ngưởng, còn cao hơn gấp đôi so với yêu hạch. Một viên yêu hạch giá năm mươi vạn tệ, còn linh hạch ít cũng phải trên dưới trăm vạn tệ.".
Năm mươi vạn tệ! Một con số đủ để nuôi sống một gia đình trong một năm. Còn hơn một trăm vạn tệ thì có lẽ đủ để nuôi cả một gia tộc trong 1 tháng. Thế mới biết, dù có giàu có đến đâu mà một khi tu vi đã bị ảnh hưởng thì cũng không ai bỏ ra hơn một trăm vạn tệ để mua một viên linh hạch. Còn chưa kể, càng lên cao, vai trò của thú hạch càng ngày càng thấp đối với tu luyện giả. Thông thường thú hạch chỉ có tác dụng tăng tu vi đối với tu luyện giả dưới Hoàng Kim cảnh, khi đạt đến Hoàng Kim cảnh thì năng lượng từ thú hạch đem lại không nhiều.
Hồn Pháp Vô SongTác giả: Độc NgãTruyện Huyền Huyễn, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên KhôngỞ Việt Nam, năm 2019, có ba gã thanh niên ở trong một căn hầm nhỏ. Căn hầm này phủ đầy rêu xanh và cát làm cho đường đi trở nên trơn như đổ mỡ. Xoẹt xoạt "Cẩn thận!" Một thanh niên trong số đó kêu lên. Phập! Một tiếng xé gió rít lên giống như là tiếng đâm của một vật sắc nhọn nào đó "Cậu không sao chứ?" Cậu thanh niên kia hỏi người bên cạnh, người này suýt chút nữa đã bị đâm bởi vật lạ đó. "Tôi...không sao." Người bên cạnh trả lời. Tay anh ta vẫn còn hơi run sau tình huống vừa rồi. "Khải, Minh, chúng mày làm cái gì mà chậm thế. Nếu không tìm ra kho báu, tao sẽ không để yên đâu biết chưa?" Là một tiếng nói khác của người đi đầu tiên. Gã này tên là Lưu Hoàng. "Chúng tôi đã c*̀ng anh đến được tận đây rồi, chả nhẽ lại là giả được? Còn anh, anh nhớ khi nào xong việc anh nhớ trả thù lao cho chúng tôi đấy." Cậu thanh niên tên Khải nói. "Biết rồi, tao không quịt của chúng mày đâu mà sợ." Lưu Hoàng gắt gỏng nói. Một lúc sau ba người họ đi đến một căn hầm khác. Nơi… Không ai nghĩ tới đây là một phu nhân của Vương gia, trông chẳng khác nào kẻ hầu người hạ. Ở Vương gia, hai mẹ con Phong Khải chỉ được hưởng một đặc ân là được ở khu đình viện thấp bé này mà không phải ở chung chạ với gia nhân nô bộc khác. Thế nhưng công việc thì vẫn phải làm và mỗi tháng chỉ được ba trăm tệ. Về cơ bản thì cuộc sống cũng không đến nỗi là khó khăn, chỉ có điều hai mẹ con hắn luôn bị áp bức và xỉ nhục thế nhưng cha hắn cũng chẳng hề có phản ứng gì mặc dù mẹ con hắn bị đối xử như vậy.Lãnh thị mặc một chiếc áo màu cẩm thạch nhưng trông có vẻ cũ và đã phai sờn theo năm tháng. Lãnh thị mặc dù đã bước sang tuổi trung niên nhưng trông chỉ như ngoài đôi mươi, mái tóc dài óng mượt, khuôn mặt hình trái xoan với đôi lông mày thanh tú, xem ra khi còn trẻ Lãnh thị đích thực là một mỹ nhân.Cất ống kim chỉ đi, Lãnh thị quay về phía sau và bất chợt giật mình, đôi mắt xưng húp giống như đã khóc rất lâu nhưng bất chợt lại giống như sắp khóc thêm một lần nữa."Khải..... Con...... con đã về rồi đấy sao. Con có biết nương lo lắng cho con mấy ngày nay thế nào không?"Lãnh thị chạy tới bên đứa con trai duy nhất mà ôm vào lòng, vừa nức nở vừa nói."Con....."Phong Khải lúng túng không biết phải làm sao. Kiếp trước, lúc hắn còn nhỏ cha hắn đã mất sớm, mẹ hắn thì tiến thêm một bước nữa, nên hắn phải sống với ông bà và gia đình bên nội. Nhưng các cô chú luôn hắt hủi và đánh đập hắn nên từ nhỏ Phong Khải chưa hề được biết đến tình yêu thương của cha mẹ."Con... con không sao."Phong Khải hơi lúng túng một lát rồi gượng cười, nói."Chắc con đói lắm rồi phải không, để nương đi lấy đồ ăn cho con."Lãnh thị buông Phong Khải ra, ngắm nhìn hắn một lát, đoạn nói rồi vội vã rời đi."Từ nay về sau nương chính là mẹ của con. Con sẽ bảo vệ cho người."Nhìn theo bóng lưng của nương mình, có một chút gì đó rung động trong linh hồn của Phong Khải khiến cho hắn tự nhủ.Một lúc sau, Lãnh thị mang đồ ăn bước tới"Con mau ăn đi, đây là bánh màn thầu mà con thích ăn đấy."Thoạt nhìn trong đĩa có bốn cái bánh. Trông có vẻ khá là giống bánh bao, mặc dù không đói nhưng trước sự yêu thương và lo lắng của mẹ rốt cục bốn cái bánh màn thầu cũng bị Phong Khải ăn hết sạch.Sau khi ăn no, Phong Khải ngồi lên giường và suy nghĩ lại những chuyện đã xảy ra. Hắn đã xuyên không được hai ngày nhưng về cơ bản cũng đã hiểu được phần nào về thế giới này. Ở kiếp trước của hắn, có tiền là có quyền nhưng còn ở đây thì có thực lực thì mới có quyền. Chẳng trách ở kiếp trước có người đã từng nói: "Ở xã hội không có chuyện đúng sai, chỉ có kẻ mạnh và kẻ yếu. Còn ai dám động chạm tới ta thì ta sẽ đáp lại.", ngẫm ra thì câu nói đó đã trở thành chân lý của thế giới này."Ta không thể khuất phục trước số phận, ông trời đã cho ta cái mạng thứ hai thì nhất định ta không thể để uổng phí. Ta sẽ phải trở nên mạnh mẽ để bảo vệ người ta thương yêu."Phong Khải kiên định xiết chặt hai bàn tay vào với nhau rồi nói."Nhưng mà với cái cơ thể yếu ớt này thì làm sao ta có thể đây"Hắn lại thở dài.Chợt hình như nhớ ra điều gì đó, Phong Khải thò tay vào túi áo, lấy ra hai viên tròn tròn sáng bóng. Đó là hai viên yêu hạch và linh hạch lấy được từ con Lăng Phi Báo."Hệ thống, yêu hạch và linh hạch có tác dụng gì?"Phong Khải ý niệm cho Hệ thống và hỏi."Yêu hạch và linh hạch có tác dụng như một loại phụ trợ giúp cho tu luyện giả có thể hấp thụ âm khí và dương khí từ chính viên yêu, linh hạch đó. Chúng có tác dụng đối với tất cả các tu luyện giả và đặc biệt là với những tu luyện giả mất đi hoàn toàn mất đi khả năng hấp thụ âm hoặc dương khí trong tự nhiên. Ngoài ra còn có tác dụng đề thăng thực lực thêm năm cấp.Hệ thống nói."Vậy sao..."Phong Khải nhìn xuống hai viên đan trong tay mình."Tuy nhiên, giá của một viên linh hạch giá cao ngất ngưởng, còn cao hơn gấp đôi so với yêu hạch. Một viên yêu hạch giá năm mươi vạn tệ, còn linh hạch ít cũng phải trên dưới trăm vạn tệ.".Năm mươi vạn tệ! Một con số đủ để nuôi sống một gia đình trong một năm. Còn hơn một trăm vạn tệ thì có lẽ đủ để nuôi cả một gia tộc trong 1 tháng. Thế mới biết, dù có giàu có đến đâu mà một khi tu vi đã bị ảnh hưởng thì cũng không ai bỏ ra hơn một trăm vạn tệ để mua một viên linh hạch. Còn chưa kể, càng lên cao, vai trò của thú hạch càng ngày càng thấp đối với tu luyện giả. Thông thường thú hạch chỉ có tác dụng tăng tu vi đối với tu luyện giả dưới Hoàng Kim cảnh, khi đạt đến Hoàng Kim cảnh thì năng lượng từ thú hạch đem lại không nhiều.