Trong rừng một thân ảnh chạy nhanh qua những cái cây,một đám người hắc y nhân đuổi theo,hắn chạy đến đường cùng quay đầu lại mỉm cười,một nụ cười chát đắng. đám người hắc y nhân đuổi đến dừng lại,bọn chúng chính là những sát thủ của tổ chức bí ẩn,chuyên loại bỏ những nguy cơ gây nguy hiểm đến tổ chức. Dương phàm ngửa mặt lên trời nhìn bầu trời thật đẹp,bỗng hắn lao đến tất sát. cuộc chiến xảy ra rất lâu,cuối cùng hắn đã kiệt sức gục ngã,bên sát thủ cũng chết rất nhiều. - Một tên hắc y nhân nói"về báo cáo tổ chức nhiệm vụ đã xong"chúng ta đi. Dương Phàm mở mắt thấy đầu mình đau nhức,bỗng từ cửa mở ra một người phụ nữ chừng 50 tuổi bước vào,bà giật mình chạy đến. - Phàm nhi con tỉnh rồi"bà vừa nói vừa khóc" hắn suy nghĩ không lẽ mình đã sống lại không đúng là mình đã trọng sinh đây là mẹ mình sao,hắn từ nhỏ không có cha mẹ làm sao biết đến tình thương của cha me.hắn cảm động ôm lấy người phụ nữ. -Con không sao đâu!con đã khỏe rồi. -Phàm nhi con vừa tỉnh lại để mẹ gọi bác sĩ đến kiểm tra…
Chương 3: Cút!
Trọng Sinh Đô Thị Thiên VươngTác giả: Akashiya-MokaTruyện Đô Thị, Truyện Trọng SinhTrong rừng một thân ảnh chạy nhanh qua những cái cây,một đám người hắc y nhân đuổi theo,hắn chạy đến đường cùng quay đầu lại mỉm cười,một nụ cười chát đắng. đám người hắc y nhân đuổi đến dừng lại,bọn chúng chính là những sát thủ của tổ chức bí ẩn,chuyên loại bỏ những nguy cơ gây nguy hiểm đến tổ chức. Dương phàm ngửa mặt lên trời nhìn bầu trời thật đẹp,bỗng hắn lao đến tất sát. cuộc chiến xảy ra rất lâu,cuối cùng hắn đã kiệt sức gục ngã,bên sát thủ cũng chết rất nhiều. - Một tên hắc y nhân nói"về báo cáo tổ chức nhiệm vụ đã xong"chúng ta đi. Dương Phàm mở mắt thấy đầu mình đau nhức,bỗng từ cửa mở ra một người phụ nữ chừng 50 tuổi bước vào,bà giật mình chạy đến. - Phàm nhi con tỉnh rồi"bà vừa nói vừa khóc" hắn suy nghĩ không lẽ mình đã sống lại không đúng là mình đã trọng sinh đây là mẹ mình sao,hắn từ nhỏ không có cha mẹ làm sao biết đến tình thương của cha me.hắn cảm động ôm lấy người phụ nữ. -Con không sao đâu!con đã khỏe rồi. -Phàm nhi con vừa tỉnh lại để mẹ gọi bác sĩ đến kiểm tra… Dương Phàm về nhà hắn cũng chẳng thèm ăn,hắn đi về phòng nằm ngủ.Sáng hôm sau hắn tỉnh dậy mở máy lên thì thấy có 10 cuộc gọi nhỡ của cô nàng Ngọc Nhi,hắn cũng lười gọi,đi xuống thì chỉ thấy chị hắn đang coi TV.Hôm nay chị không tới công ty sao."Dương Phàm nói"Đã có cha mẹ ở công ty rồi,chị hôm nay xin nghỉ,mà em hôm nay có đi đâu không.Em cũng không có chuyện gì làm,chị hỏi em chuyện đó làm gì.Nếu em không bận thì lát nữa đi chơi với chị.Chị định dùng em làm bia chắn cho chị hả.Em nói vớ vẩn gì thế,nếu em không muốn đi thì thôi."chỉ là muốn em giả làm bạn trai chị thôi mà"nàng lẩm bẩm nói.Đi em đi.hắn cười cười nói.Em lên thay quần áo,chúng ta chuẩn bị đi.Chuẩn bị đi đâu vậy chị quần áo em như vậy không được sao."Em cứ thay đi hỏi nhiều làm gì".nói xong nàng đi lên phòng mình.hắn cũng vào phòng thay lấy bộ âu phục,chải vuốt tóc xong hắn cũng chẳng nhìn lại mà đi xuống chờ.30 phút sau Dương Nguyệt đi xuống,chỉ thấy nàng mặc bộ đồ bó sát người làm lộ ra những đường cong thật đẹp,chỉ đánh chút son môi hơi nhạt,khuôn mặt vốn không cần trang điểm cũng đã mê người rồi.Hắn nhìn không chớp mắt quan sát tỉ mỉ,hắn dừng lại ở b* ng*c của nàng.Thấy ánh mắt của em trai cứ nhìn chằm chằm vào b* ng*c của mình"cái thằng quỷ này háo sắc từ khi nào thế"nàng nghĩ thầm.Nhìn đủ chưa nhìn đến con mắt muốn rơi ra rồi kìa.Tại chị đẹp quá em mới nhìn có một chút thôi mà,cũng có mất miếng thịt nào của chị đâu.Nhìn có một chút mà cứ nhìn chằm chằm vào ngực của người ta.Đâu có đâu em chỉ nhìn có một chút thôi mà"hắn quay đầu đi nói"Thôi chúng ta đi thôi kẻo muộn.Nàng khởi động chiếc Audi A8,đi khoảng 30 phút thì đến một bar.Ngày hôm qua hắn còn ở đây uống rượu với một mỹ nữ. Vân Tuyết.Mỹ nữ có tâm sự,hắn ngồi xuống nói.Tuy chỉ mới gặp tối hôm qua nhưng hắn có thể nhớ rất kĩ hình dáng đằng sau của nàng.Là cậu sao,thật là khéo quá chúng ta lại gặp nhau.Đúng là thật khéo ha."Dương Phàm cười cười nói",có chuyện gì sao mà chị lại ngồi đây.Không có gì đâu em chỉ là chút chuyện của công ty thôi,cũng không có gì đâu.Nhìn biểu hiện của nàng như vậy thì chắc chắn là có chuyện gì đó.Chị có thể nói với em được không biết đâu em có thể giúp được.Tuy là chuyện của công ty khác thì hắn chẳng bận tâm,những chuyện liên quan đến mỹ nữ thì hắn không thể không quản.Cảm ơn,chuyện này cậu không thể giúp tôi được đâu.Vừa nói nàng thấy một gã thanh niên đi đến cầm tay nàng định kéo đi thì bị Dương Phàm chặn lại,gã thanh niên nhướng mày quát.Cút!
Dương Phàm về nhà hắn cũng chẳng thèm ăn,hắn đi về phòng nằm ngủ.
Sáng hôm sau hắn tỉnh dậy mở máy lên thì thấy có 10 cuộc gọi nhỡ của cô nàng Ngọc Nhi,hắn cũng lười gọi,đi xuống thì chỉ thấy chị hắn đang coi TV.
Hôm nay chị không tới công ty sao."Dương Phàm nói"
Đã có cha mẹ ở công ty rồi,chị hôm nay xin nghỉ,mà em hôm nay có đi đâu không.
Em cũng không có chuyện gì làm,chị hỏi em chuyện đó làm gì.
Nếu em không bận thì lát nữa đi chơi với chị.
Chị định dùng em làm bia chắn cho chị hả.
Em nói vớ vẩn gì thế,nếu em không muốn đi thì thôi."chỉ là muốn em giả làm bạn trai chị thôi mà"nàng lẩm bẩm nói.
Đi em đi.hắn cười cười nói.
Em lên thay quần áo,chúng ta chuẩn bị đi.
Chuẩn bị đi đâu vậy chị quần áo em như vậy không được sao.
"Em cứ thay đi hỏi nhiều làm gì".nói xong nàng đi lên phòng mình.hắn cũng vào phòng thay lấy bộ âu phục,chải vuốt tóc xong hắn cũng chẳng nhìn lại mà đi xuống chờ.
30 phút sau Dương Nguyệt đi xuống,chỉ thấy nàng mặc bộ đồ bó sát người làm lộ ra những đường cong thật đẹp,chỉ đánh chút son môi hơi nhạt,khuôn mặt vốn không cần trang điểm cũng đã mê người rồi.
Hắn nhìn không chớp mắt quan sát tỉ mỉ,hắn dừng lại ở b* ng*c của nàng.
Thấy ánh mắt của em trai cứ nhìn chằm chằm vào b* ng*c của mình"cái thằng quỷ này háo sắc từ khi nào thế"nàng nghĩ thầm.
Nhìn đủ chưa nhìn đến con mắt muốn rơi ra rồi kìa.
Tại chị đẹp quá em mới nhìn có một chút thôi mà,cũng có mất miếng thịt nào của chị đâu.
Nhìn có một chút mà cứ nhìn chằm chằm vào ngực của người ta.
Đâu có đâu em chỉ nhìn có một chút thôi mà"hắn quay đầu đi nói"
Thôi chúng ta đi thôi kẻo muộn.
Nàng khởi động chiếc Audi A8,đi khoảng 30 phút thì đến một bar.Ngày hôm qua hắn còn ở đây uống rượu với một mỹ nữ. Vân Tuyết.
Mỹ nữ có tâm sự,hắn ngồi xuống nói.Tuy chỉ mới gặp tối hôm qua nhưng hắn có thể nhớ rất kĩ hình dáng đằng sau của nàng.
Là cậu sao,thật là khéo quá chúng ta lại gặp nhau.
Đúng là thật khéo ha."Dương Phàm cười cười nói",có chuyện gì sao mà chị lại ngồi đây.
Không có gì đâu em chỉ là chút chuyện của công ty thôi,cũng không có gì đâu.Nhìn biểu hiện của nàng như vậy thì chắc chắn là có chuyện gì đó.
Chị có thể nói với em được không biết đâu em có thể giúp được.Tuy là chuyện của công ty khác thì hắn chẳng bận tâm,những chuyện liên quan đến mỹ nữ thì hắn không thể không quản.
Cảm ơn,chuyện này cậu không thể giúp tôi được đâu.Vừa nói nàng thấy một gã thanh niên đi đến cầm tay nàng định kéo đi thì bị Dương Phàm chặn lại,gã thanh niên nhướng mày quát.Cút!
Trọng Sinh Đô Thị Thiên VươngTác giả: Akashiya-MokaTruyện Đô Thị, Truyện Trọng SinhTrong rừng một thân ảnh chạy nhanh qua những cái cây,một đám người hắc y nhân đuổi theo,hắn chạy đến đường cùng quay đầu lại mỉm cười,một nụ cười chát đắng. đám người hắc y nhân đuổi đến dừng lại,bọn chúng chính là những sát thủ của tổ chức bí ẩn,chuyên loại bỏ những nguy cơ gây nguy hiểm đến tổ chức. Dương phàm ngửa mặt lên trời nhìn bầu trời thật đẹp,bỗng hắn lao đến tất sát. cuộc chiến xảy ra rất lâu,cuối cùng hắn đã kiệt sức gục ngã,bên sát thủ cũng chết rất nhiều. - Một tên hắc y nhân nói"về báo cáo tổ chức nhiệm vụ đã xong"chúng ta đi. Dương Phàm mở mắt thấy đầu mình đau nhức,bỗng từ cửa mở ra một người phụ nữ chừng 50 tuổi bước vào,bà giật mình chạy đến. - Phàm nhi con tỉnh rồi"bà vừa nói vừa khóc" hắn suy nghĩ không lẽ mình đã sống lại không đúng là mình đã trọng sinh đây là mẹ mình sao,hắn từ nhỏ không có cha mẹ làm sao biết đến tình thương của cha me.hắn cảm động ôm lấy người phụ nữ. -Con không sao đâu!con đã khỏe rồi. -Phàm nhi con vừa tỉnh lại để mẹ gọi bác sĩ đến kiểm tra… Dương Phàm về nhà hắn cũng chẳng thèm ăn,hắn đi về phòng nằm ngủ.Sáng hôm sau hắn tỉnh dậy mở máy lên thì thấy có 10 cuộc gọi nhỡ của cô nàng Ngọc Nhi,hắn cũng lười gọi,đi xuống thì chỉ thấy chị hắn đang coi TV.Hôm nay chị không tới công ty sao."Dương Phàm nói"Đã có cha mẹ ở công ty rồi,chị hôm nay xin nghỉ,mà em hôm nay có đi đâu không.Em cũng không có chuyện gì làm,chị hỏi em chuyện đó làm gì.Nếu em không bận thì lát nữa đi chơi với chị.Chị định dùng em làm bia chắn cho chị hả.Em nói vớ vẩn gì thế,nếu em không muốn đi thì thôi."chỉ là muốn em giả làm bạn trai chị thôi mà"nàng lẩm bẩm nói.Đi em đi.hắn cười cười nói.Em lên thay quần áo,chúng ta chuẩn bị đi.Chuẩn bị đi đâu vậy chị quần áo em như vậy không được sao."Em cứ thay đi hỏi nhiều làm gì".nói xong nàng đi lên phòng mình.hắn cũng vào phòng thay lấy bộ âu phục,chải vuốt tóc xong hắn cũng chẳng nhìn lại mà đi xuống chờ.30 phút sau Dương Nguyệt đi xuống,chỉ thấy nàng mặc bộ đồ bó sát người làm lộ ra những đường cong thật đẹp,chỉ đánh chút son môi hơi nhạt,khuôn mặt vốn không cần trang điểm cũng đã mê người rồi.Hắn nhìn không chớp mắt quan sát tỉ mỉ,hắn dừng lại ở b* ng*c của nàng.Thấy ánh mắt của em trai cứ nhìn chằm chằm vào b* ng*c của mình"cái thằng quỷ này háo sắc từ khi nào thế"nàng nghĩ thầm.Nhìn đủ chưa nhìn đến con mắt muốn rơi ra rồi kìa.Tại chị đẹp quá em mới nhìn có một chút thôi mà,cũng có mất miếng thịt nào của chị đâu.Nhìn có một chút mà cứ nhìn chằm chằm vào ngực của người ta.Đâu có đâu em chỉ nhìn có một chút thôi mà"hắn quay đầu đi nói"Thôi chúng ta đi thôi kẻo muộn.Nàng khởi động chiếc Audi A8,đi khoảng 30 phút thì đến một bar.Ngày hôm qua hắn còn ở đây uống rượu với một mỹ nữ. Vân Tuyết.Mỹ nữ có tâm sự,hắn ngồi xuống nói.Tuy chỉ mới gặp tối hôm qua nhưng hắn có thể nhớ rất kĩ hình dáng đằng sau của nàng.Là cậu sao,thật là khéo quá chúng ta lại gặp nhau.Đúng là thật khéo ha."Dương Phàm cười cười nói",có chuyện gì sao mà chị lại ngồi đây.Không có gì đâu em chỉ là chút chuyện của công ty thôi,cũng không có gì đâu.Nhìn biểu hiện của nàng như vậy thì chắc chắn là có chuyện gì đó.Chị có thể nói với em được không biết đâu em có thể giúp được.Tuy là chuyện của công ty khác thì hắn chẳng bận tâm,những chuyện liên quan đến mỹ nữ thì hắn không thể không quản.Cảm ơn,chuyện này cậu không thể giúp tôi được đâu.Vừa nói nàng thấy một gã thanh niên đi đến cầm tay nàng định kéo đi thì bị Dương Phàm chặn lại,gã thanh niên nhướng mày quát.Cút!