Tác giả:

"Nương! Người đây là lễ giáo phong kiến, là quá cổ hủ lạc hậu! Là hủy hoại tính người! Con sẽ không chịu khuất phục! Cưới cái tên "Đầu trọc Kim Cang" kia, con thà rằng đập đầu chết!" Trên ban công lầu các trang H**ng X* hoa tinh tế, một thiếu niên mười sáu mười bảy tuổi, tướng mạo anh tuấn đẹp trai giận tới cực điểm chỉ xuống dưới lôi đài, tức đến nổ phổi hướng về phía phụ nữ trung niên bên cạnh mắng khiếu cáo. Chỗ hắn chỉ chính là một vị nữ nhân thân cao gần hai mét, cơ bắp nổi lên cuồn cuộn còn to hơn so với đầu hắn, đỉnh đầu lại bóng loáng sáng chói mắt. "Hứa Dương!" Phụ nhân trung niên liếc mắt nhìn hắn, khẽ nhíu mày, "Con cái đứa nhỏ này, sao lại nói như thế chứ? Đều bị cha con nuông chiều thành hư rồi." Mà trên lôi đài vị "Đầu trọc Kim Cang" kia đúng lúc thấy được thiếu niên đang chỉ một ngón tay này, lúc này như mở cờ trong bụng, từ xa hướng về phía hắn ném tới một nụ hôn gió, cao giọng nói "Hứa công tử, ta hôm nay nhất định vì ngươi mà dốc hết toàn lực, làm dâu Hứa gia! Ngươi…

Chương 18: Cao Thủ Tọa Trấn

Nương Tử Xin Dừng TayTác giả: Thiên Hải SơnTruyện Cổ Đại, Truyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Xuyên Không"Nương! Người đây là lễ giáo phong kiến, là quá cổ hủ lạc hậu! Là hủy hoại tính người! Con sẽ không chịu khuất phục! Cưới cái tên "Đầu trọc Kim Cang" kia, con thà rằng đập đầu chết!" Trên ban công lầu các trang H**ng X* hoa tinh tế, một thiếu niên mười sáu mười bảy tuổi, tướng mạo anh tuấn đẹp trai giận tới cực điểm chỉ xuống dưới lôi đài, tức đến nổ phổi hướng về phía phụ nữ trung niên bên cạnh mắng khiếu cáo. Chỗ hắn chỉ chính là một vị nữ nhân thân cao gần hai mét, cơ bắp nổi lên cuồn cuộn còn to hơn so với đầu hắn, đỉnh đầu lại bóng loáng sáng chói mắt. "Hứa Dương!" Phụ nhân trung niên liếc mắt nhìn hắn, khẽ nhíu mày, "Con cái đứa nhỏ này, sao lại nói như thế chứ? Đều bị cha con nuông chiều thành hư rồi." Mà trên lôi đài vị "Đầu trọc Kim Cang" kia đúng lúc thấy được thiếu niên đang chỉ một ngón tay này, lúc này như mở cờ trong bụng, từ xa hướng về phía hắn ném tới một nụ hôn gió, cao giọng nói "Hứa công tử, ta hôm nay nhất định vì ngươi mà dốc hết toàn lực, làm dâu Hứa gia! Ngươi… Hôm sau trời vừa sáng, mấy người Lăng Nguyệt lại lên đường dưới sự thúc giục của Bách Lí Dao. Bọn họ nói với nhau về yêu thú đêm qua, vừa nói vừa cười, đi cũng rất thoải mái nhẹ nhàng.Hứa Dương đang nghĩ tới việc thu hoạch được linh lực từ thịt yêu thú, đột nhiên dừng lại quay đầu nhìn lại, cau mày nhìn về phía nơi cắm trại đêm qua, trong lòng vô cùng tiếc nuối nói, Haizz! Tại sao lại quên lột bộ lông yêu thích của cái con Thị Khuê Lang kia nhỉ, tuy nó đã thủng lỗ chỗ rách nát nhưng dù sao thì cũng có thể bán được một ít tiền...Hắn trận này là thật sợ nghèo.Nhìn thấy hắn ta nhìn chằm chằm phía sau với vẻ mặt ngưng trọng, Lăng Nguyệt cũng lập tức dừng lại, trong lòng thầm nghĩ, Hứa thiếu sư phát hiện ra được gì sao?Nàng cẩn thận quan sát xung quanh, nhanh chóng nhận ra một con quạ kỳ lạ dừng lại trên cành cây cách đó không xa, liền nhìn thấy bụi cây dưới gốc cây đó khẽ đung đưa."Mọi người cẩn thận!" Tay nàng đã cầm vào xích sắt sau lưng, lại cao giọng nói, "Ai đang ở đó?"Trả lời nàng chính là âm thanh phá không vù vù.Lăng Nguyệt dùng xích sắt tiện tay quét qua, liên tục đánh rơi mấy mũi tên, không khỏi giận nói "Giấu đầu hở đuôi, đi ra cho ta!""Mẹ nó, đã bảo với các ngươi là đừng có nóng vội." Độc nhãn nữ nhân mang theo thiết thuẫn đạp hai cước vào một tên thủ hạ đang ẩn nấp ở trong bụi cỏ, "Từng người một đều không giữ được bình tĩnh!"Tiếp theo, nàng từ đằng sau sơn thạch vòng đi ra, bất mãn lắc đầu ngẩng lên, "Mai phục không thành, lại phải tốn sức chém giết một phen."Lăng Nguyệt nhìn hai mươi người tay cầm binh khí liên tiếp xuất hiện sau lưng mình, hung ác dữ tợn, trong lòng không khỏi thắt lại, lại ẩn giấu nhiều người như vậy sao?! Cũng may, Hứa thiếu sư sớm đã nhìn ra tình hình, nếu không một đống đạo tặc bay vọt ra, chúng ta sợ là sẽ phải mất mạng ngay tại chỗ!Nàng quát về phía độc nhãn nữ tử kia nói "Các ngươi là ai?!""Ha ha, dễ nói." Giọng nói từ bên kia đường truyền đến, "Bang Ô Diêm núi Song Đỉnh, lần này đến để xin một ít tiền."Lăng Nguyệt vội vàng quay đầu lại, liền thấy có gần hai mươi người hướng tây bắc chặn đường, một nữ tử mặc áo gấm cao ngạo nói "Thừa dịp Đại tỷ của ta tâm tình tốt, tranh thủ thời gian quỳ xuống đất cầu xin sự thương xót, có lẽ còn có thể lưu cho các ngươi một cái mạng nhỏ.""Hừ hừ! Không sợ nói cho các ngươi biết, thực lực Đại tỷ của ta chính là Luyện Khí Tứ Trọng, Nhị tỷ Luyện Khí Tam Trọng. Còn ta, ờ...cũng thế. Còn có hơn mười vị tỷ muội thân mang linh lực, hôm nay các ngươi có chắp cánh cũng khó mà chạy thoát được!""Là băng thổ phỉ." Lăng Nguyệt nắm chặt xích sắt, nhíu mày nói với đồng bạn.Mấy người ngay lập tức xếp thành một vòng tròn quay lưng tựa vào nhau, tất cả đều có vẻ mặt nghiêm túc, thấp giọng nói "Những tên hung đồ này đã chặn đường ở hai đầu, phải làm sao?""Luyện Khí Tứ Trọng... đã có thể "Ngưng khí thành dịch", sợ là không dễ đối phó.""Không ngờ chỉ sau nửa tháng xa nhà lại gặp phải một kẻ địch hùng mạnh...""Muốn ngoan cố chống lại?" Nữ nhân áo gấm nhìn thấy bọn họ không hề bị lay động, lúc này hừ lạnh một tiếng, "Ta sớm đã thăm dò ra nội tình của mấy người các ngươi rồi. Có lẽ các ngươi cũng đã biết khoảng cách rất lớn giữa Luyện Khí Tứ Trọng và Tam Trọng, khuyên các ngươi không cần phải tự mình tìm chỗ chết.""Lão tam, đừng nói nhảm!" Độc nhãn nữ nhân ở đầu kia con đường cao giọng trách móc nói, "Từ khi nào mà bang Ô Diêm của chúng ta lại làm việc lề mà lề mề qua như vậy? Chúng ta người đông thế mạnh, cộng thêm tu vi đại tỷ, kẻ nào dám đâm chọc tất cả đều làm thịt!"Ai ngờ nàng vừa dứt lời, mấy người Lăng Nguyệt lại không hẹn mà cùng thu hồi tư thế lâm chiến, đồng loạt nhìn về phía Hứa Dương, sau đó rồi lại nhìn nhau, suýt nữa không nhịn được cười.Tu vi? Nếu như ngươi không nói chúng ta suýt chút nữa cũng đã quên, chúng ta có thể đứng đây bên này cũng có một đại cao thủ Thất Mạch cảnh! Các ngươi chỉ là bọn hại nước hại dân, còn dám ở trước mặt nàng nói đến hai chữ "Tu vi"! Cũng không sợ gió thổi bay mất lưỡi hay sao?Xa xa dưới cây, một nữ nhân khuôn mặt như cái dùi trong tay đang xoay đoản rìu đem Tam Đương Gia đẩy sang một bên, người sau lập tức cung kính nói "Đại tỷ.""Cho các ngươi một cơ hội cuối cùng." Đại Đương Gia bang Ô Diêm hướng về phía trước mấy bước, không nhịn được nói.Yo! Lại còn thương lượng? Hứa Dương nhìn đám cướp người đông thế mạnh, rồi nhìn một chút Lăng Nguyệt mấy người đang giương cung bạt kiếm, trong lòng nói thổ phỉ người ta xin tiền không lấy mạng, cần gì phải cứng rắn thế chứ? Trổ mã hèn hạ không tốt sao?"Khục khục, cái này..." Hắn đang định thuyết phục mấy người "Tiền tài chính là vật ngoài thân, chúng ta dàn xếp ổn thỏa, giao tiền rời là đi được rồi", liền nghe thấy Đại Đương Gia kia lại cười lạnh nói "Nữ nhân mập mạp kia và mặc áo xám lưu lại, còn lại không muốn chết thì mau cút!"Hứa Dương nghe vậy vội vàng nhìn qua một vòng, phát hiện ra mình là quần áo màu xám tro, trái tim không khỏi đập mạnh, Ối mẹ nó! Nhóm thổ phỉ này là đang nói tới ta?!Vậy còn dàn xếp ổn thỏa cái rắm à! Lăng nữ hiệp, Tống nữ hiệp, chỉ là... chỉ là mười mấy tên cướp đường mà thôi, các ngươi tuyệt không thể sợ!Hắn lúc này ho nhẹ một tiếng, thần sắc nghiêm túc nói "Tu Linh giả chúng ta, gặp khó khăn cũng phải vượt qua chông gai, vượt lên thử thách! Nếu địch mạnh mà lại lùi, thì sau này tất không đại thành!"Tống Toàn chấn động trong lòng, dùng sức gật đầu, "Ghi nhớ kỹ lời dạy bảo của Hứa thiếu sư!""Đúng! Mấy tên hại nước hại dân mà thôi, vừa vặn đúng lúc vì dân trừ hại!"Lăng Nguyệt lại có chút chần chờ, "Hứa thiếu sư, chỉ là loại thổ phỉ Luyện Khí Tứ Trọng kia chúng ta sợ rằng khó có thể ứng phó được, vẫn phải làm phiền ngài..."Nàng nói rồi nhìn về phía Hứa Dương, đã thấy hắn chẳng những không có ý muốn xuất thủ, còn chui tọt vào giữa vòng vây phòng ngự."Hứa thiếu sư, ngài đây là?"Tống Tiểu Nam dùng sức vỗ mạnh vào vai nàng, chân thành nói "Nguyệt tỷ tỷ, ngươi không nhìn ra thâm ý của Hứa thiếu sư sao? Nàng là muốn cho chúng ta nhân cơ hội thực chiến này chăm chỉ tôi luyện một phen!""Ồ, phải!" Lăng Nguyệt bỗng nhiên tỉnh ngộ, Hứa thiếu sư nhất định là nhìn ra ba người chúng ta chỉ biết cắm đầu tu luyện, những gì học được đều chỉ là trên giấy, nên hiện tại tạm thời không xuất thủ vì muốn giúp chúng ta nâng cao kinh nghiệm thực chiến. Hứa thiếu sư còn trẻ nhưng không kiêu ngạo, tình nguyện chịu đựng những lời sỉ nhục bằng lời nói của bọn thổ phỉ, cũng phải đem cơ hội xuất thủ trước lưu lại cho chúng ta, hơn hẳn sư phụ hoang đường vô lý trước đó của ta gấp trăm lần..."Ta hiểu rồi!" Nàng nhìn về phía Hứa Dương, trịnh trọng gật đầu, "Đột phá dễ dàng nhất là giữa sự sống và cái chết, cảm tạ Hứa thiếu sư thành toàn!""Đúng thế! Có Hứa thiếu sư tọa trấn, sợ cái gì?!" Tống Toàn càng là hứng thú bừng bừng giơ kiếm chỉ vào độc nhãn nữ tử, "Vì ngươi đã không qua, vậy thì để ta qua!"Khi nàng đang nói thân hình đã động, trong nháy mắt vượt qua khoảng cách hơn mười trượng, trên đoản kiếm ngân quang phun ra nuốt vào, thầm quát một tiếng, "Phá Nhạc", hơn mười đạo hàn mang bỗng nhiên đâm thẳng tới Nhị Đương Gia bang Ô Diêm.Độc nhãn nữ nhân đã quen với các "Dê béo" thì rùng mình sợ hãi, nàng chưa từng nghĩ có ngày đối phương đột nhiên xông lên, vội vàng giơ thiết thuẫn để ngăn cản nhưng nàng vẫn hơi chậm nửa nhịp.Tia lửa bắn tung tóe trên bề mặt thuẫn, nhưng có hai kiếm mang lướt qua mép thuẫn, để lại hai vết máu trên cánh tay và vai trái của nàng, trong đó vết thương trên vai sâu đủ thấy xương, máu chảy ồ ạt ngay lập tức."Tốt!" Hứa Dương nhìn thấy đạo tặc bị trọng thương, không khỏi thốt ra, còn suýt nữa vỗ tay hoan hô.Lăng Nguyệt thấy Hứa thiếu sư tán dương Tống Toàn, cũng sinh ra tâm tình so đo, nàng vung xích sắt trong tay nói với Tống Tiểu Nam, "Nam nhi, chúng ta cùng nhau chăm sóc tên trùm thổ phỉ kia. Luyện Khí Tứ Trọng, vừa vặn lấy để luyện tập!""Nguyệt tỷ tỷ cẩn thận chút!"

Hôm sau trời vừa sáng, mấy người Lăng Nguyệt lại lên đường dưới sự thúc giục của Bách Lí Dao. Bọn họ nói với nhau về yêu thú đêm qua, vừa nói vừa cười, đi cũng rất thoải mái nhẹ nhàng.

Hứa Dương đang nghĩ tới việc thu hoạch được linh lực từ thịt yêu thú, đột nhiên dừng lại quay đầu nhìn lại, cau mày nhìn về phía nơi cắm trại đêm qua, trong lòng vô cùng tiếc nuối nói, Haizz! Tại sao lại quên lột bộ lông yêu thích của cái con Thị Khuê Lang kia nhỉ, tuy nó đã thủng lỗ chỗ rách nát nhưng dù sao thì cũng có thể bán được một ít tiền...

Hắn trận này là thật sợ nghèo.

Nhìn thấy hắn ta nhìn chằm chằm phía sau với vẻ mặt ngưng trọng, Lăng Nguyệt cũng lập tức dừng lại, trong lòng thầm nghĩ, Hứa thiếu sư phát hiện ra được gì sao?

Nàng cẩn thận quan sát xung quanh, nhanh chóng nhận ra một con quạ kỳ lạ dừng lại trên cành cây cách đó không xa, liền nhìn thấy bụi cây dưới gốc cây đó khẽ đung đưa.

"Mọi người cẩn thận!" Tay nàng đã cầm vào xích sắt sau lưng, lại cao giọng nói, "Ai đang ở đó?"

Trả lời nàng chính là âm thanh phá không vù vù.

Lăng Nguyệt dùng xích sắt tiện tay quét qua, liên tục đánh rơi mấy mũi tên, không khỏi giận nói "Giấu đầu hở đuôi, đi ra cho ta!"

"Mẹ nó, đã bảo với các ngươi là đừng có nóng vội." Độc nhãn nữ nhân mang theo thiết thuẫn đạp hai cước vào một tên thủ hạ đang ẩn nấp ở trong bụi cỏ, "Từng người một đều không giữ được bình tĩnh!"

Tiếp theo, nàng từ đằng sau sơn thạch vòng đi ra, bất mãn lắc đầu ngẩng lên, "Mai phục không thành, lại phải tốn sức chém giết một phen."

Lăng Nguyệt nhìn hai mươi người tay cầm binh khí liên tiếp xuất hiện sau lưng mình, hung ác dữ tợn, trong lòng không khỏi thắt lại, lại ẩn giấu nhiều người như vậy sao?! Cũng may, Hứa thiếu sư sớm đã nhìn ra tình hình, nếu không một đống đạo tặc bay vọt ra, chúng ta sợ là sẽ phải mất mạng ngay tại chỗ!

Nàng quát về phía độc nhãn nữ tử kia nói "Các ngươi là ai?!"

"Ha ha, dễ nói." Giọng nói từ bên kia đường truyền đến, "Bang Ô Diêm núi Song Đỉnh, lần này đến để xin một ít tiền."

Lăng Nguyệt vội vàng quay đầu lại, liền thấy có gần hai mươi người hướng tây bắc chặn đường, một nữ tử mặc áo gấm cao ngạo nói "Thừa dịp Đại tỷ của ta tâm tình tốt, tranh thủ thời gian quỳ xuống đất cầu xin sự thương xót, có lẽ còn có thể lưu cho các ngươi một cái mạng nhỏ."

"Hừ hừ! Không sợ nói cho các ngươi biết, thực lực Đại tỷ của ta chính là Luyện Khí Tứ Trọng, Nhị tỷ Luyện Khí Tam Trọng. Còn ta, ờ...cũng thế. Còn có hơn mười vị tỷ muội thân mang linh lực, hôm nay các ngươi có chắp cánh cũng khó mà chạy thoát được!"

"Là băng thổ phỉ." Lăng Nguyệt nắm chặt xích sắt, nhíu mày nói với đồng bạn.

Mấy người ngay lập tức xếp thành một vòng tròn quay lưng tựa vào nhau, tất cả đều có vẻ mặt nghiêm túc, thấp giọng nói "Những tên hung đồ này đã chặn đường ở hai đầu, phải làm sao?"

"Luyện Khí Tứ Trọng... đã có thể "Ngưng khí thành dịch", sợ là không dễ đối phó."

"Không ngờ chỉ sau nửa tháng xa nhà lại gặp phải một kẻ địch hùng mạnh..."

"Muốn ngoan cố chống lại?" Nữ nhân áo gấm nhìn thấy bọn họ không hề bị lay động, lúc này hừ lạnh một tiếng, "Ta sớm đã thăm dò ra nội tình của mấy người các ngươi rồi. Có lẽ các ngươi cũng đã biết khoảng cách rất lớn giữa Luyện Khí Tứ Trọng và Tam Trọng, khuyên các ngươi không cần phải tự mình tìm chỗ chết."

"Lão tam, đừng nói nhảm!" Độc nhãn nữ nhân ở đầu kia con đường cao giọng trách móc nói, "Từ khi nào mà bang Ô Diêm của chúng ta lại làm việc lề mà lề mề qua như vậy? Chúng ta người đông thế mạnh, cộng thêm tu vi đại tỷ, kẻ nào dám đâm chọc tất cả đều làm thịt!"

Ai ngờ nàng vừa dứt lời, mấy người Lăng Nguyệt lại không hẹn mà cùng thu hồi tư thế lâm chiến, đồng loạt nhìn về phía Hứa Dương, sau đó rồi lại nhìn nhau, suýt nữa không nhịn được cười.

Tu vi? Nếu như ngươi không nói chúng ta suýt chút nữa cũng đã quên, chúng ta có thể đứng đây bên này cũng có một đại cao thủ Thất Mạch cảnh! Các ngươi chỉ là bọn hại nước hại dân, còn dám ở trước mặt nàng nói đến hai chữ "Tu vi"! Cũng không sợ gió thổi bay mất lưỡi hay sao?

Xa xa dưới cây, một nữ nhân khuôn mặt như cái dùi trong tay đang xoay đoản rìu đem Tam Đương Gia đẩy sang một bên, người sau lập tức cung kính nói "Đại tỷ."

"Cho các ngươi một cơ hội cuối cùng." Đại Đương Gia bang Ô Diêm hướng về phía trước mấy bước, không nhịn được nói.

Yo! Lại còn thương lượng? Hứa Dương nhìn đám cướp người đông thế mạnh, rồi nhìn một chút Lăng Nguyệt mấy người đang giương cung bạt kiếm, trong lòng nói thổ phỉ người ta xin tiền không lấy mạng, cần gì phải cứng rắn thế chứ? Trổ mã hèn hạ không tốt sao?

"Khục khục, cái này..." Hắn đang định thuyết phục mấy người "Tiền tài chính là vật ngoài thân, chúng ta dàn xếp ổn thỏa, giao tiền rời là đi được rồi", liền nghe thấy Đại Đương Gia kia lại cười lạnh nói "Nữ nhân mập mạp kia và mặc áo xám lưu lại, còn lại không muốn chết thì mau cút!"

Hứa Dương nghe vậy vội vàng nhìn qua một vòng, phát hiện ra mình là quần áo màu xám tro, trái tim không khỏi đập mạnh, Ối mẹ nó! Nhóm thổ phỉ này là đang nói tới ta?!

Vậy còn dàn xếp ổn thỏa cái rắm à! Lăng nữ hiệp, Tống nữ hiệp, chỉ là... chỉ là mười mấy tên cướp đường mà thôi, các ngươi tuyệt không thể sợ!

Hắn lúc này ho nhẹ một tiếng, thần sắc nghiêm túc nói "Tu Linh giả chúng ta, gặp khó khăn cũng phải vượt qua chông gai, vượt lên thử thách! Nếu địch mạnh mà lại lùi, thì sau này tất không đại thành!"

Tống Toàn chấn động trong lòng, dùng sức gật đầu, "Ghi nhớ kỹ lời dạy bảo của Hứa thiếu sư!"

"Đúng! Mấy tên hại nước hại dân mà thôi, vừa vặn đúng lúc vì dân trừ hại!"

Lăng Nguyệt lại có chút chần chờ, "Hứa thiếu sư, chỉ là loại thổ phỉ Luyện Khí Tứ Trọng kia chúng ta sợ rằng khó có thể ứng phó được, vẫn phải làm phiền ngài..."

Nàng nói rồi nhìn về phía Hứa Dương, đã thấy hắn chẳng những không có ý muốn xuất thủ, còn chui tọt vào giữa vòng vây phòng ngự.

"Hứa thiếu sư, ngài đây là?"

Tống Tiểu Nam dùng sức vỗ mạnh vào vai nàng, chân thành nói "Nguyệt tỷ tỷ, ngươi không nhìn ra thâm ý của Hứa thiếu sư sao? Nàng là muốn cho chúng ta nhân cơ hội thực chiến này chăm chỉ tôi luyện một phen!"

"Ồ, phải!" Lăng Nguyệt bỗng nhiên tỉnh ngộ, Hứa thiếu sư nhất định là nhìn ra ba người chúng ta chỉ biết cắm đầu tu luyện, những gì học được đều chỉ là trên giấy, nên hiện tại tạm thời không xuất thủ vì muốn giúp chúng ta nâng cao kinh nghiệm thực chiến. Hứa thiếu sư còn trẻ nhưng không kiêu ngạo, tình nguyện chịu đựng những lời sỉ nhục bằng lời nói của bọn thổ phỉ, cũng phải đem cơ hội xuất thủ trước lưu lại cho chúng ta, hơn hẳn sư phụ hoang đường vô lý trước đó của ta gấp trăm lần...

"Ta hiểu rồi!" Nàng nhìn về phía Hứa Dương, trịnh trọng gật đầu, "Đột phá dễ dàng nhất là giữa sự sống và cái chết, cảm tạ Hứa thiếu sư thành toàn!"

"Đúng thế! Có Hứa thiếu sư tọa trấn, sợ cái gì?!" Tống Toàn càng là hứng thú bừng bừng giơ kiếm chỉ vào độc nhãn nữ tử, "Vì ngươi đã không qua, vậy thì để ta qua!"

Khi nàng đang nói thân hình đã động, trong nháy mắt vượt qua khoảng cách hơn mười trượng, trên đoản kiếm ngân quang phun ra nuốt vào, thầm quát một tiếng, "Phá Nhạc", hơn mười đạo hàn mang bỗng nhiên đâm thẳng tới Nhị Đương Gia bang Ô Diêm.

Độc nhãn nữ nhân đã quen với các "Dê béo" thì rùng mình sợ hãi, nàng chưa từng nghĩ có ngày đối phương đột nhiên xông lên, vội vàng giơ thiết thuẫn để ngăn cản nhưng nàng vẫn hơi chậm nửa nhịp.

Tia lửa bắn tung tóe trên bề mặt thuẫn, nhưng có hai kiếm mang lướt qua mép thuẫn, để lại hai vết máu trên cánh tay và vai trái của nàng, trong đó vết thương trên vai sâu đủ thấy xương, máu chảy ồ ạt ngay lập tức.

"Tốt!" Hứa Dương nhìn thấy đạo tặc bị trọng thương, không khỏi thốt ra, còn suýt nữa vỗ tay hoan hô.

Lăng Nguyệt thấy Hứa thiếu sư tán dương Tống Toàn, cũng sinh ra tâm tình so đo, nàng vung xích sắt trong tay nói với Tống Tiểu Nam, "Nam nhi, chúng ta cùng nhau chăm sóc tên trùm thổ phỉ kia. Luyện Khí Tứ Trọng, vừa vặn lấy để luyện tập!"

"Nguyệt tỷ tỷ cẩn thận chút!"

Nương Tử Xin Dừng TayTác giả: Thiên Hải SơnTruyện Cổ Đại, Truyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Xuyên Không"Nương! Người đây là lễ giáo phong kiến, là quá cổ hủ lạc hậu! Là hủy hoại tính người! Con sẽ không chịu khuất phục! Cưới cái tên "Đầu trọc Kim Cang" kia, con thà rằng đập đầu chết!" Trên ban công lầu các trang H**ng X* hoa tinh tế, một thiếu niên mười sáu mười bảy tuổi, tướng mạo anh tuấn đẹp trai giận tới cực điểm chỉ xuống dưới lôi đài, tức đến nổ phổi hướng về phía phụ nữ trung niên bên cạnh mắng khiếu cáo. Chỗ hắn chỉ chính là một vị nữ nhân thân cao gần hai mét, cơ bắp nổi lên cuồn cuộn còn to hơn so với đầu hắn, đỉnh đầu lại bóng loáng sáng chói mắt. "Hứa Dương!" Phụ nhân trung niên liếc mắt nhìn hắn, khẽ nhíu mày, "Con cái đứa nhỏ này, sao lại nói như thế chứ? Đều bị cha con nuông chiều thành hư rồi." Mà trên lôi đài vị "Đầu trọc Kim Cang" kia đúng lúc thấy được thiếu niên đang chỉ một ngón tay này, lúc này như mở cờ trong bụng, từ xa hướng về phía hắn ném tới một nụ hôn gió, cao giọng nói "Hứa công tử, ta hôm nay nhất định vì ngươi mà dốc hết toàn lực, làm dâu Hứa gia! Ngươi… Hôm sau trời vừa sáng, mấy người Lăng Nguyệt lại lên đường dưới sự thúc giục của Bách Lí Dao. Bọn họ nói với nhau về yêu thú đêm qua, vừa nói vừa cười, đi cũng rất thoải mái nhẹ nhàng.Hứa Dương đang nghĩ tới việc thu hoạch được linh lực từ thịt yêu thú, đột nhiên dừng lại quay đầu nhìn lại, cau mày nhìn về phía nơi cắm trại đêm qua, trong lòng vô cùng tiếc nuối nói, Haizz! Tại sao lại quên lột bộ lông yêu thích của cái con Thị Khuê Lang kia nhỉ, tuy nó đã thủng lỗ chỗ rách nát nhưng dù sao thì cũng có thể bán được một ít tiền...Hắn trận này là thật sợ nghèo.Nhìn thấy hắn ta nhìn chằm chằm phía sau với vẻ mặt ngưng trọng, Lăng Nguyệt cũng lập tức dừng lại, trong lòng thầm nghĩ, Hứa thiếu sư phát hiện ra được gì sao?Nàng cẩn thận quan sát xung quanh, nhanh chóng nhận ra một con quạ kỳ lạ dừng lại trên cành cây cách đó không xa, liền nhìn thấy bụi cây dưới gốc cây đó khẽ đung đưa."Mọi người cẩn thận!" Tay nàng đã cầm vào xích sắt sau lưng, lại cao giọng nói, "Ai đang ở đó?"Trả lời nàng chính là âm thanh phá không vù vù.Lăng Nguyệt dùng xích sắt tiện tay quét qua, liên tục đánh rơi mấy mũi tên, không khỏi giận nói "Giấu đầu hở đuôi, đi ra cho ta!""Mẹ nó, đã bảo với các ngươi là đừng có nóng vội." Độc nhãn nữ nhân mang theo thiết thuẫn đạp hai cước vào một tên thủ hạ đang ẩn nấp ở trong bụi cỏ, "Từng người một đều không giữ được bình tĩnh!"Tiếp theo, nàng từ đằng sau sơn thạch vòng đi ra, bất mãn lắc đầu ngẩng lên, "Mai phục không thành, lại phải tốn sức chém giết một phen."Lăng Nguyệt nhìn hai mươi người tay cầm binh khí liên tiếp xuất hiện sau lưng mình, hung ác dữ tợn, trong lòng không khỏi thắt lại, lại ẩn giấu nhiều người như vậy sao?! Cũng may, Hứa thiếu sư sớm đã nhìn ra tình hình, nếu không một đống đạo tặc bay vọt ra, chúng ta sợ là sẽ phải mất mạng ngay tại chỗ!Nàng quát về phía độc nhãn nữ tử kia nói "Các ngươi là ai?!""Ha ha, dễ nói." Giọng nói từ bên kia đường truyền đến, "Bang Ô Diêm núi Song Đỉnh, lần này đến để xin một ít tiền."Lăng Nguyệt vội vàng quay đầu lại, liền thấy có gần hai mươi người hướng tây bắc chặn đường, một nữ tử mặc áo gấm cao ngạo nói "Thừa dịp Đại tỷ của ta tâm tình tốt, tranh thủ thời gian quỳ xuống đất cầu xin sự thương xót, có lẽ còn có thể lưu cho các ngươi một cái mạng nhỏ.""Hừ hừ! Không sợ nói cho các ngươi biết, thực lực Đại tỷ của ta chính là Luyện Khí Tứ Trọng, Nhị tỷ Luyện Khí Tam Trọng. Còn ta, ờ...cũng thế. Còn có hơn mười vị tỷ muội thân mang linh lực, hôm nay các ngươi có chắp cánh cũng khó mà chạy thoát được!""Là băng thổ phỉ." Lăng Nguyệt nắm chặt xích sắt, nhíu mày nói với đồng bạn.Mấy người ngay lập tức xếp thành một vòng tròn quay lưng tựa vào nhau, tất cả đều có vẻ mặt nghiêm túc, thấp giọng nói "Những tên hung đồ này đã chặn đường ở hai đầu, phải làm sao?""Luyện Khí Tứ Trọng... đã có thể "Ngưng khí thành dịch", sợ là không dễ đối phó.""Không ngờ chỉ sau nửa tháng xa nhà lại gặp phải một kẻ địch hùng mạnh...""Muốn ngoan cố chống lại?" Nữ nhân áo gấm nhìn thấy bọn họ không hề bị lay động, lúc này hừ lạnh một tiếng, "Ta sớm đã thăm dò ra nội tình của mấy người các ngươi rồi. Có lẽ các ngươi cũng đã biết khoảng cách rất lớn giữa Luyện Khí Tứ Trọng và Tam Trọng, khuyên các ngươi không cần phải tự mình tìm chỗ chết.""Lão tam, đừng nói nhảm!" Độc nhãn nữ nhân ở đầu kia con đường cao giọng trách móc nói, "Từ khi nào mà bang Ô Diêm của chúng ta lại làm việc lề mà lề mề qua như vậy? Chúng ta người đông thế mạnh, cộng thêm tu vi đại tỷ, kẻ nào dám đâm chọc tất cả đều làm thịt!"Ai ngờ nàng vừa dứt lời, mấy người Lăng Nguyệt lại không hẹn mà cùng thu hồi tư thế lâm chiến, đồng loạt nhìn về phía Hứa Dương, sau đó rồi lại nhìn nhau, suýt nữa không nhịn được cười.Tu vi? Nếu như ngươi không nói chúng ta suýt chút nữa cũng đã quên, chúng ta có thể đứng đây bên này cũng có một đại cao thủ Thất Mạch cảnh! Các ngươi chỉ là bọn hại nước hại dân, còn dám ở trước mặt nàng nói đến hai chữ "Tu vi"! Cũng không sợ gió thổi bay mất lưỡi hay sao?Xa xa dưới cây, một nữ nhân khuôn mặt như cái dùi trong tay đang xoay đoản rìu đem Tam Đương Gia đẩy sang một bên, người sau lập tức cung kính nói "Đại tỷ.""Cho các ngươi một cơ hội cuối cùng." Đại Đương Gia bang Ô Diêm hướng về phía trước mấy bước, không nhịn được nói.Yo! Lại còn thương lượng? Hứa Dương nhìn đám cướp người đông thế mạnh, rồi nhìn một chút Lăng Nguyệt mấy người đang giương cung bạt kiếm, trong lòng nói thổ phỉ người ta xin tiền không lấy mạng, cần gì phải cứng rắn thế chứ? Trổ mã hèn hạ không tốt sao?"Khục khục, cái này..." Hắn đang định thuyết phục mấy người "Tiền tài chính là vật ngoài thân, chúng ta dàn xếp ổn thỏa, giao tiền rời là đi được rồi", liền nghe thấy Đại Đương Gia kia lại cười lạnh nói "Nữ nhân mập mạp kia và mặc áo xám lưu lại, còn lại không muốn chết thì mau cút!"Hứa Dương nghe vậy vội vàng nhìn qua một vòng, phát hiện ra mình là quần áo màu xám tro, trái tim không khỏi đập mạnh, Ối mẹ nó! Nhóm thổ phỉ này là đang nói tới ta?!Vậy còn dàn xếp ổn thỏa cái rắm à! Lăng nữ hiệp, Tống nữ hiệp, chỉ là... chỉ là mười mấy tên cướp đường mà thôi, các ngươi tuyệt không thể sợ!Hắn lúc này ho nhẹ một tiếng, thần sắc nghiêm túc nói "Tu Linh giả chúng ta, gặp khó khăn cũng phải vượt qua chông gai, vượt lên thử thách! Nếu địch mạnh mà lại lùi, thì sau này tất không đại thành!"Tống Toàn chấn động trong lòng, dùng sức gật đầu, "Ghi nhớ kỹ lời dạy bảo của Hứa thiếu sư!""Đúng! Mấy tên hại nước hại dân mà thôi, vừa vặn đúng lúc vì dân trừ hại!"Lăng Nguyệt lại có chút chần chờ, "Hứa thiếu sư, chỉ là loại thổ phỉ Luyện Khí Tứ Trọng kia chúng ta sợ rằng khó có thể ứng phó được, vẫn phải làm phiền ngài..."Nàng nói rồi nhìn về phía Hứa Dương, đã thấy hắn chẳng những không có ý muốn xuất thủ, còn chui tọt vào giữa vòng vây phòng ngự."Hứa thiếu sư, ngài đây là?"Tống Tiểu Nam dùng sức vỗ mạnh vào vai nàng, chân thành nói "Nguyệt tỷ tỷ, ngươi không nhìn ra thâm ý của Hứa thiếu sư sao? Nàng là muốn cho chúng ta nhân cơ hội thực chiến này chăm chỉ tôi luyện một phen!""Ồ, phải!" Lăng Nguyệt bỗng nhiên tỉnh ngộ, Hứa thiếu sư nhất định là nhìn ra ba người chúng ta chỉ biết cắm đầu tu luyện, những gì học được đều chỉ là trên giấy, nên hiện tại tạm thời không xuất thủ vì muốn giúp chúng ta nâng cao kinh nghiệm thực chiến. Hứa thiếu sư còn trẻ nhưng không kiêu ngạo, tình nguyện chịu đựng những lời sỉ nhục bằng lời nói của bọn thổ phỉ, cũng phải đem cơ hội xuất thủ trước lưu lại cho chúng ta, hơn hẳn sư phụ hoang đường vô lý trước đó của ta gấp trăm lần..."Ta hiểu rồi!" Nàng nhìn về phía Hứa Dương, trịnh trọng gật đầu, "Đột phá dễ dàng nhất là giữa sự sống và cái chết, cảm tạ Hứa thiếu sư thành toàn!""Đúng thế! Có Hứa thiếu sư tọa trấn, sợ cái gì?!" Tống Toàn càng là hứng thú bừng bừng giơ kiếm chỉ vào độc nhãn nữ tử, "Vì ngươi đã không qua, vậy thì để ta qua!"Khi nàng đang nói thân hình đã động, trong nháy mắt vượt qua khoảng cách hơn mười trượng, trên đoản kiếm ngân quang phun ra nuốt vào, thầm quát một tiếng, "Phá Nhạc", hơn mười đạo hàn mang bỗng nhiên đâm thẳng tới Nhị Đương Gia bang Ô Diêm.Độc nhãn nữ nhân đã quen với các "Dê béo" thì rùng mình sợ hãi, nàng chưa từng nghĩ có ngày đối phương đột nhiên xông lên, vội vàng giơ thiết thuẫn để ngăn cản nhưng nàng vẫn hơi chậm nửa nhịp.Tia lửa bắn tung tóe trên bề mặt thuẫn, nhưng có hai kiếm mang lướt qua mép thuẫn, để lại hai vết máu trên cánh tay và vai trái của nàng, trong đó vết thương trên vai sâu đủ thấy xương, máu chảy ồ ạt ngay lập tức."Tốt!" Hứa Dương nhìn thấy đạo tặc bị trọng thương, không khỏi thốt ra, còn suýt nữa vỗ tay hoan hô.Lăng Nguyệt thấy Hứa thiếu sư tán dương Tống Toàn, cũng sinh ra tâm tình so đo, nàng vung xích sắt trong tay nói với Tống Tiểu Nam, "Nam nhi, chúng ta cùng nhau chăm sóc tên trùm thổ phỉ kia. Luyện Khí Tứ Trọng, vừa vặn lấy để luyện tập!""Nguyệt tỷ tỷ cẩn thận chút!"

Chương 18: Cao Thủ Tọa Trấn