Tác giả:

"Nương! Người đây là lễ giáo phong kiến, là quá cổ hủ lạc hậu! Là hủy hoại tính người! Con sẽ không chịu khuất phục! Cưới cái tên "Đầu trọc Kim Cang" kia, con thà rằng đập đầu chết!" Trên ban công lầu các trang H**ng X* hoa tinh tế, một thiếu niên mười sáu mười bảy tuổi, tướng mạo anh tuấn đẹp trai giận tới cực điểm chỉ xuống dưới lôi đài, tức đến nổ phổi hướng về phía phụ nữ trung niên bên cạnh mắng khiếu cáo. Chỗ hắn chỉ chính là một vị nữ nhân thân cao gần hai mét, cơ bắp nổi lên cuồn cuộn còn to hơn so với đầu hắn, đỉnh đầu lại bóng loáng sáng chói mắt. "Hứa Dương!" Phụ nhân trung niên liếc mắt nhìn hắn, khẽ nhíu mày, "Con cái đứa nhỏ này, sao lại nói như thế chứ? Đều bị cha con nuông chiều thành hư rồi." Mà trên lôi đài vị "Đầu trọc Kim Cang" kia đúng lúc thấy được thiếu niên đang chỉ một ngón tay này, lúc này như mở cờ trong bụng, từ xa hướng về phía hắn ném tới một nụ hôn gió, cao giọng nói "Hứa công tử, ta hôm nay nhất định vì ngươi mà dốc hết toàn lực, làm dâu Hứa gia! Ngươi…

Chương 124: Thực Lực Của Kỷ Lâm Oanh

Nương Tử Xin Dừng TayTác giả: Thiên Hải SơnTruyện Cổ Đại, Truyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Xuyên Không"Nương! Người đây là lễ giáo phong kiến, là quá cổ hủ lạc hậu! Là hủy hoại tính người! Con sẽ không chịu khuất phục! Cưới cái tên "Đầu trọc Kim Cang" kia, con thà rằng đập đầu chết!" Trên ban công lầu các trang H**ng X* hoa tinh tế, một thiếu niên mười sáu mười bảy tuổi, tướng mạo anh tuấn đẹp trai giận tới cực điểm chỉ xuống dưới lôi đài, tức đến nổ phổi hướng về phía phụ nữ trung niên bên cạnh mắng khiếu cáo. Chỗ hắn chỉ chính là một vị nữ nhân thân cao gần hai mét, cơ bắp nổi lên cuồn cuộn còn to hơn so với đầu hắn, đỉnh đầu lại bóng loáng sáng chói mắt. "Hứa Dương!" Phụ nhân trung niên liếc mắt nhìn hắn, khẽ nhíu mày, "Con cái đứa nhỏ này, sao lại nói như thế chứ? Đều bị cha con nuông chiều thành hư rồi." Mà trên lôi đài vị "Đầu trọc Kim Cang" kia đúng lúc thấy được thiếu niên đang chỉ một ngón tay này, lúc này như mở cờ trong bụng, từ xa hướng về phía hắn ném tới một nụ hôn gió, cao giọng nói "Hứa công tử, ta hôm nay nhất định vì ngươi mà dốc hết toàn lực, làm dâu Hứa gia! Ngươi… Kỷ Lâm Oanh dẫn đầu vọt tới trước mặt năm người của Trường Nguyên Phong kia, Bích La Đằng trong tay hóa thành một trường liên màu xanh biếc dài hơn mười trượng, quấn lấy phần cổ của một con Lang Yêu, sau đó giơ lên rất cao, rồi bỗng nhiên lại đập mạnh xuống đất.Ngay lập tức con Lang Yêu kia "Rầm" một tiếng hét thảm lên, giãy giụa mấy lần cũng không bò dậy nổi, hiển nhiên là bị thương rất nặng, nhưng ánh mắt vẫn lóe lên hung tợn."Đa tạ viện thủ!" Đệ tử vừa rồi đang dây dưa một cách đau khổ cùng với Lang Yêu vội nói lời cảm tạ với Kỷ Lâm Oanh.Một người thể trạng tráng kiện, mặt hẹp miệng rộng bên cạnh nàng quay đầu lại nhìn thấy Kỷ Lâm Oanh mấy người, nhưng lại là nhướng mày, "Sao lại là các ngươi?"Vu Hiểu Trân mỉm cười với nàng, "Chúc sư thúc, chúng ta lại gặp nhau rồi."Kỷ Lâm Oanh thì ra hiệu với mấy người, "Luyện Khí Lục Trọng trở lên theo ta giết tán yêu thú, những người khác đi theo Đào Cương lui về phía bờ sông!"Chúc Đại liếc mắt nhìn hai tên đệ tử Trường Nguyên Phong đã bị thương, đành phải gật đầu, nói với hai người kia "Các ngươi lui xuống trước đi!"Sau đó nàng lại khẽ quát một tiếng "Đi!" về phía "Tảng đá vụn" to bằng một quả dưa hấu trước mặt.Bề mặt của cái "Hòn đá" đó đột nhiên hiện ra đường vân xích hồng huyền ảo, đánh thẳng tắp tới con yêu mãng bên trái kia, để giành lấy đường rút lui cho hai đệ tử có tu vi hơi thấp.Nhưng đồng thời khi nàng vừa điều khiển linh văn khí công về phía yêu mãng, trước mặt nàng vừa lộ ra một khe hở, thì một con Đao Quỷ Trệ lập tức lao tới từ bên cạnh.Đúng như tên gọi của nó, Đao Quỷ Trệ có thể đem yêu lực tụ ở trên hai chiếc răng nanh dài gần ba thước, khiến cho nó sắc bén như dao.Hai đạo hàn mang nơi khóe mắt Chúc Đại cách ngực nàng chưa đầy hai thước, lập tức trong lòng kinh hãi, cuống quít chuyển tụ linh lực vào trước ngực, dự định sẽ cứng rắn chịu một kích này, đồng thời thân hình nhanh chóng rút lui.Liền nghe thấy "Phập" một tiếng vang nhỏ, dưới xương sườn nàng lộ ra một chiếc răng nanh đẫm máu, cũng may nàng vừa rồi lui lại tá lực, cộng thêm linh lực hộ thể, lúc này mới không bị cắt thành hai đoạn trong nháy mắt.Kỷ Lâm Oanh vội vàng huy động trường tiên đưa nàng cuốn lên, nhẹ nhàng vung ra phía sau lưng, tiếp theo tiến lên phía trước mấy bước, trong tay bấm niệm pháp quyết, chỉ một chỉ về phía mặt đất, "Thuật Thiên Đằng Tế Nhật!"Trong chốc lát, hàng trăm chiếc gai dài hơn một trượng đột nhiên trồi lên khỏi mặt đất, bao phủ hoàn toàn khoảng phạm vi rộng bảy tám trượng trước mặt nàng.Những chiếc gai đó cứng rắn như sắt thép, ngay lập tức xuyên thủng mấy con yêu thú phía trước nhất, những yêu thú khác cũng là giật nảy cả mình, đối mặt với những chiếc gai dày đặc, không khỏi co rúc lại về phía sau.Kỷ Lâm Oanh quay đầu lại nói với Tống Toàn "Mau chữa thương cho các nàng!"Nàng vừa nói xong lập tức chỉ tay điểm vào giữa mi tâm, trước ngực, dưới bụng của mình, sau lưng đột nhiên lại xuất hiện một hư ảnh con Kim Sắc Cự Long, khiến cho toàn bộ người nàng khí thế đại thịnh.Thân hình nàng lập tức thoắt một cái, đã băng qua những bụi gai góc xông giết vào giữa đám yêu thú, tay trái thò ra bên hông, nương theo một tiếng long ngâm trầm thấp, vừa rồi con Đao Quỷ Trệ kia còn cách lòng bàn tay nàng xa hơn một thước, nhưng lại kêu thảm một tiếng, bị một cỗ cự lực đập bay ra xa hơn mười trượng.Con Trư Yêu kia bị quẳng xuống đất một cách nặng nề, phần eo thình lình xuất hiện một cái chưởng ấn doạ người, ấn sâu vào trong da lông hơn nửa thước! Sau đó nó lập tức co quắp lại mấy lần, rồi phun ra ngụm lớn máu tươi, dĩ nhiên đã mất mạng.Tất cả mọi người xung quanh trong lòng đều không khỏi chấn kinh, vung tay lên là đã có thể dễ dàng đánh chết ngũ giai yêu thú, khó trách nàng được xưng là đệ tử mạnh nhất của Hồng Vân Phong. Với thực lực kh*ng b* như vậy, chính là phóng nhãn toàn bộ thế hệ trẻ của Huyền Hoa tông, đoán chừng c*̃ng có thể liệt xếp vào ba vị trí đầu!Tuy nhiên, Kỷ Lâm Oanh cũng không có chút chậm chạp nào, Bích La Đằng trong tay vung ra, đâm xuyên qua một con yêu mãng, rồi cuốn Lang Yêu phía sau lên vung mạnh thành một hình bán nguyệt trên không trung, hung hăng đập mạnh xuống đất.Con Lang Yêu vừa rồi vẫn còn đang chọn người để cắn thì ngay lập tức bị đập rơi xé đứt đôi người, trộn lẫn với máu thịt của con yêu mãng cùng một chỗ, đều là bị mất mạng ngay tại chỗ.

Kỷ Lâm Oanh dẫn đầu vọt tới trước mặt năm người của Trường Nguyên Phong kia, Bích La Đằng trong tay hóa thành một trường liên màu xanh biếc dài hơn mười trượng, quấn lấy phần cổ của một con Lang Yêu, sau đó giơ lên rất cao, rồi bỗng nhiên lại đập mạnh xuống đất.

Ngay lập tức con Lang Yêu kia "Rầm" một tiếng hét thảm lên, giãy giụa mấy lần cũng không bò dậy nổi, hiển nhiên là bị thương rất nặng, nhưng ánh mắt vẫn lóe lên hung tợn.

"Đa tạ viện thủ!" Đệ tử vừa rồi đang dây dưa một cách đau khổ cùng với Lang Yêu vội nói lời cảm tạ với Kỷ Lâm Oanh.

Một người thể trạng tráng kiện, mặt hẹp miệng rộng bên cạnh nàng quay đầu lại nhìn thấy Kỷ Lâm Oanh mấy người, nhưng lại là nhướng mày, "Sao lại là các ngươi?"

Vu Hiểu Trân mỉm cười với nàng, "Chúc sư thúc, chúng ta lại gặp nhau rồi."

Kỷ Lâm Oanh thì ra hiệu với mấy người, "Luyện Khí Lục Trọng trở lên theo ta giết tán yêu thú, những người khác đi theo Đào Cương lui về phía bờ sông!"

Chúc Đại liếc mắt nhìn hai tên đệ tử Trường Nguyên Phong đã bị thương, đành phải gật đầu, nói với hai người kia "Các ngươi lui xuống trước đi!"

Sau đó nàng lại khẽ quát một tiếng "Đi!" về phía "Tảng đá vụn" to bằng một quả dưa hấu trước mặt.

Bề mặt của cái "Hòn đá" đó đột nhiên hiện ra đường vân xích hồng huyền ảo, đánh thẳng tắp tới con yêu mãng bên trái kia, để giành lấy đường rút lui cho hai đệ tử có tu vi hơi thấp.

Nhưng đồng thời khi nàng vừa điều khiển linh văn khí công về phía yêu mãng, trước mặt nàng vừa lộ ra một khe hở, thì một con Đao Quỷ Trệ lập tức lao tới từ bên cạnh.

Đúng như tên gọi của nó, Đao Quỷ Trệ có thể đem yêu lực tụ ở trên hai chiếc răng nanh dài gần ba thước, khiến cho nó sắc bén như dao.

Hai đạo hàn mang nơi khóe mắt Chúc Đại cách ngực nàng chưa đầy hai thước, lập tức trong lòng kinh hãi, cuống quít chuyển tụ linh lực vào trước ngực, dự định sẽ cứng rắn chịu một kích này, đồng thời thân hình nhanh chóng rút lui.

Liền nghe thấy "Phập" một tiếng vang nhỏ, dưới xương sườn nàng lộ ra một chiếc răng nanh đẫm máu, cũng may nàng vừa rồi lui lại tá lực, cộng thêm linh lực hộ thể, lúc này mới không bị cắt thành hai đoạn trong nháy mắt.

Kỷ Lâm Oanh vội vàng huy động trường tiên đưa nàng cuốn lên, nhẹ nhàng vung ra phía sau lưng, tiếp theo tiến lên phía trước mấy bước, trong tay bấm niệm pháp quyết, chỉ một chỉ về phía mặt đất, "Thuật Thiên Đằng Tế Nhật!"

Trong chốc lát, hàng trăm chiếc gai dài hơn một trượng đột nhiên trồi lên khỏi mặt đất, bao phủ hoàn toàn khoảng phạm vi rộng bảy tám trượng trước mặt nàng.

Những chiếc gai đó cứng rắn như sắt thép, ngay lập tức xuyên thủng mấy con yêu thú phía trước nhất, những yêu thú khác cũng là giật nảy cả mình, đối mặt với những chiếc gai dày đặc, không khỏi co rúc lại về phía sau.

Kỷ Lâm Oanh quay đầu lại nói với Tống Toàn "Mau chữa thương cho các nàng!"

Nàng vừa nói xong lập tức chỉ tay điểm vào giữa mi tâm, trước ngực, dưới bụng của mình, sau lưng đột nhiên lại xuất hiện một hư ảnh con Kim Sắc Cự Long, khiến cho toàn bộ người nàng khí thế đại thịnh.

Thân hình nàng lập tức thoắt một cái, đã băng qua những bụi gai góc xông giết vào giữa đám yêu thú, tay trái thò ra bên hông, nương theo một tiếng long ngâm trầm thấp, vừa rồi con Đao Quỷ Trệ kia còn cách lòng bàn tay nàng xa hơn một thước, nhưng lại kêu thảm một tiếng, bị một cỗ cự lực đập bay ra xa hơn mười trượng.

Con Trư Yêu kia bị quẳng xuống đất một cách nặng nề, phần eo thình lình xuất hiện một cái chưởng ấn doạ người, ấn sâu vào trong da lông hơn nửa thước! Sau đó nó lập tức co quắp lại mấy lần, rồi phun ra ngụm lớn máu tươi, dĩ nhiên đã mất mạng.

Tất cả mọi người xung quanh trong lòng đều không khỏi chấn kinh, vung tay lên là đã có thể dễ dàng đánh chết ngũ giai yêu thú, khó trách nàng được xưng là đệ tử mạnh nhất của Hồng Vân Phong. Với thực lực kh*ng b* như vậy, chính là phóng nhãn toàn bộ thế hệ trẻ của Huyền Hoa tông, đoán chừng c*̃ng có thể liệt xếp vào ba vị trí đầu!

Tuy nhiên, Kỷ Lâm Oanh cũng không có chút chậm chạp nào, Bích La Đằng trong tay vung ra, đâm xuyên qua một con yêu mãng, rồi cuốn Lang Yêu phía sau lên vung mạnh thành một hình bán nguyệt trên không trung, hung hăng đập mạnh xuống đất.

Con Lang Yêu vừa rồi vẫn còn đang chọn người để cắn thì ngay lập tức bị đập rơi xé đứt đôi người, trộn lẫn với máu thịt của con yêu mãng cùng một chỗ, đều là bị mất mạng ngay tại chỗ.

Nương Tử Xin Dừng TayTác giả: Thiên Hải SơnTruyện Cổ Đại, Truyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Xuyên Không"Nương! Người đây là lễ giáo phong kiến, là quá cổ hủ lạc hậu! Là hủy hoại tính người! Con sẽ không chịu khuất phục! Cưới cái tên "Đầu trọc Kim Cang" kia, con thà rằng đập đầu chết!" Trên ban công lầu các trang H**ng X* hoa tinh tế, một thiếu niên mười sáu mười bảy tuổi, tướng mạo anh tuấn đẹp trai giận tới cực điểm chỉ xuống dưới lôi đài, tức đến nổ phổi hướng về phía phụ nữ trung niên bên cạnh mắng khiếu cáo. Chỗ hắn chỉ chính là một vị nữ nhân thân cao gần hai mét, cơ bắp nổi lên cuồn cuộn còn to hơn so với đầu hắn, đỉnh đầu lại bóng loáng sáng chói mắt. "Hứa Dương!" Phụ nhân trung niên liếc mắt nhìn hắn, khẽ nhíu mày, "Con cái đứa nhỏ này, sao lại nói như thế chứ? Đều bị cha con nuông chiều thành hư rồi." Mà trên lôi đài vị "Đầu trọc Kim Cang" kia đúng lúc thấy được thiếu niên đang chỉ một ngón tay này, lúc này như mở cờ trong bụng, từ xa hướng về phía hắn ném tới một nụ hôn gió, cao giọng nói "Hứa công tử, ta hôm nay nhất định vì ngươi mà dốc hết toàn lực, làm dâu Hứa gia! Ngươi… Kỷ Lâm Oanh dẫn đầu vọt tới trước mặt năm người của Trường Nguyên Phong kia, Bích La Đằng trong tay hóa thành một trường liên màu xanh biếc dài hơn mười trượng, quấn lấy phần cổ của một con Lang Yêu, sau đó giơ lên rất cao, rồi bỗng nhiên lại đập mạnh xuống đất.Ngay lập tức con Lang Yêu kia "Rầm" một tiếng hét thảm lên, giãy giụa mấy lần cũng không bò dậy nổi, hiển nhiên là bị thương rất nặng, nhưng ánh mắt vẫn lóe lên hung tợn."Đa tạ viện thủ!" Đệ tử vừa rồi đang dây dưa một cách đau khổ cùng với Lang Yêu vội nói lời cảm tạ với Kỷ Lâm Oanh.Một người thể trạng tráng kiện, mặt hẹp miệng rộng bên cạnh nàng quay đầu lại nhìn thấy Kỷ Lâm Oanh mấy người, nhưng lại là nhướng mày, "Sao lại là các ngươi?"Vu Hiểu Trân mỉm cười với nàng, "Chúc sư thúc, chúng ta lại gặp nhau rồi."Kỷ Lâm Oanh thì ra hiệu với mấy người, "Luyện Khí Lục Trọng trở lên theo ta giết tán yêu thú, những người khác đi theo Đào Cương lui về phía bờ sông!"Chúc Đại liếc mắt nhìn hai tên đệ tử Trường Nguyên Phong đã bị thương, đành phải gật đầu, nói với hai người kia "Các ngươi lui xuống trước đi!"Sau đó nàng lại khẽ quát một tiếng "Đi!" về phía "Tảng đá vụn" to bằng một quả dưa hấu trước mặt.Bề mặt của cái "Hòn đá" đó đột nhiên hiện ra đường vân xích hồng huyền ảo, đánh thẳng tắp tới con yêu mãng bên trái kia, để giành lấy đường rút lui cho hai đệ tử có tu vi hơi thấp.Nhưng đồng thời khi nàng vừa điều khiển linh văn khí công về phía yêu mãng, trước mặt nàng vừa lộ ra một khe hở, thì một con Đao Quỷ Trệ lập tức lao tới từ bên cạnh.Đúng như tên gọi của nó, Đao Quỷ Trệ có thể đem yêu lực tụ ở trên hai chiếc răng nanh dài gần ba thước, khiến cho nó sắc bén như dao.Hai đạo hàn mang nơi khóe mắt Chúc Đại cách ngực nàng chưa đầy hai thước, lập tức trong lòng kinh hãi, cuống quít chuyển tụ linh lực vào trước ngực, dự định sẽ cứng rắn chịu một kích này, đồng thời thân hình nhanh chóng rút lui.Liền nghe thấy "Phập" một tiếng vang nhỏ, dưới xương sườn nàng lộ ra một chiếc răng nanh đẫm máu, cũng may nàng vừa rồi lui lại tá lực, cộng thêm linh lực hộ thể, lúc này mới không bị cắt thành hai đoạn trong nháy mắt.Kỷ Lâm Oanh vội vàng huy động trường tiên đưa nàng cuốn lên, nhẹ nhàng vung ra phía sau lưng, tiếp theo tiến lên phía trước mấy bước, trong tay bấm niệm pháp quyết, chỉ một chỉ về phía mặt đất, "Thuật Thiên Đằng Tế Nhật!"Trong chốc lát, hàng trăm chiếc gai dài hơn một trượng đột nhiên trồi lên khỏi mặt đất, bao phủ hoàn toàn khoảng phạm vi rộng bảy tám trượng trước mặt nàng.Những chiếc gai đó cứng rắn như sắt thép, ngay lập tức xuyên thủng mấy con yêu thú phía trước nhất, những yêu thú khác cũng là giật nảy cả mình, đối mặt với những chiếc gai dày đặc, không khỏi co rúc lại về phía sau.Kỷ Lâm Oanh quay đầu lại nói với Tống Toàn "Mau chữa thương cho các nàng!"Nàng vừa nói xong lập tức chỉ tay điểm vào giữa mi tâm, trước ngực, dưới bụng của mình, sau lưng đột nhiên lại xuất hiện một hư ảnh con Kim Sắc Cự Long, khiến cho toàn bộ người nàng khí thế đại thịnh.Thân hình nàng lập tức thoắt một cái, đã băng qua những bụi gai góc xông giết vào giữa đám yêu thú, tay trái thò ra bên hông, nương theo một tiếng long ngâm trầm thấp, vừa rồi con Đao Quỷ Trệ kia còn cách lòng bàn tay nàng xa hơn một thước, nhưng lại kêu thảm một tiếng, bị một cỗ cự lực đập bay ra xa hơn mười trượng.Con Trư Yêu kia bị quẳng xuống đất một cách nặng nề, phần eo thình lình xuất hiện một cái chưởng ấn doạ người, ấn sâu vào trong da lông hơn nửa thước! Sau đó nó lập tức co quắp lại mấy lần, rồi phun ra ngụm lớn máu tươi, dĩ nhiên đã mất mạng.Tất cả mọi người xung quanh trong lòng đều không khỏi chấn kinh, vung tay lên là đã có thể dễ dàng đánh chết ngũ giai yêu thú, khó trách nàng được xưng là đệ tử mạnh nhất của Hồng Vân Phong. Với thực lực kh*ng b* như vậy, chính là phóng nhãn toàn bộ thế hệ trẻ của Huyền Hoa tông, đoán chừng c*̃ng có thể liệt xếp vào ba vị trí đầu!Tuy nhiên, Kỷ Lâm Oanh cũng không có chút chậm chạp nào, Bích La Đằng trong tay vung ra, đâm xuyên qua một con yêu mãng, rồi cuốn Lang Yêu phía sau lên vung mạnh thành một hình bán nguyệt trên không trung, hung hăng đập mạnh xuống đất.Con Lang Yêu vừa rồi vẫn còn đang chọn người để cắn thì ngay lập tức bị đập rơi xé đứt đôi người, trộn lẫn với máu thịt của con yêu mãng cùng một chỗ, đều là bị mất mạng ngay tại chỗ.

Chương 124: Thực Lực Của Kỷ Lâm Oanh