Mặc dù hoạt động thăm dò ‘Thánh Địa Vùi Thây’ đã bị công khai cấm cản từ năm 1940, nhưng vẫn luôn có vài kẻ không sợ chết liều mạng tiến tới. Lý do thứ yếu tất nhiên là vì tiền. Từ giữa đến cuối thế kỷ 20 chiến tranh liên miên, xung đột chưa từng ngừng nghỉ, chính cuộc sống vô cùng tuyệt vọng đã tạo nên những kẻ dám dấn thân vào nơi không có đường về đấy. Giữa năm 1941 khi một Thánh Địa Vùi Thây xuất hiện ở gần biên giới Tây Nam Việt Nam, tất cả đàn ông trưởng thành họ hàng bên nội nhà tôi đã theo một nhóm buôn lậu đến từ Hồng Kông với khoảng 40 thành viên tiến vào bên trong. Bất ngờ ở chỗ họ đã có thể trở ra ngoài, hơn nữa là trở đi trở vào tận ba lần. Mỗi lần số người vơi hơn phân nửa, đến lần cuối cùng chỉ còn bốn người. Em trai út của ông nội tôi là người Việt duy nhất còn sống. Sau đó ông trẻ dùng một phần số tiền kiếm được đưa cả nhà di cư sang Hồng Kông, một phần hỗ trợ phong trào kháng chiến ở quê nhà Việt Nam. Tôi được biết ông trẻ là người rất yêu nước, đến tận lúc chết ông…
Chương 2: Tấm Ảnh Tập Thể
Thánh Địa Vùi ThâyTác giả: Linh Lưu LyTruyện Đô Thị, Truyện Trinh ThámMặc dù hoạt động thăm dò ‘Thánh Địa Vùi Thây’ đã bị công khai cấm cản từ năm 1940, nhưng vẫn luôn có vài kẻ không sợ chết liều mạng tiến tới. Lý do thứ yếu tất nhiên là vì tiền. Từ giữa đến cuối thế kỷ 20 chiến tranh liên miên, xung đột chưa từng ngừng nghỉ, chính cuộc sống vô cùng tuyệt vọng đã tạo nên những kẻ dám dấn thân vào nơi không có đường về đấy. Giữa năm 1941 khi một Thánh Địa Vùi Thây xuất hiện ở gần biên giới Tây Nam Việt Nam, tất cả đàn ông trưởng thành họ hàng bên nội nhà tôi đã theo một nhóm buôn lậu đến từ Hồng Kông với khoảng 40 thành viên tiến vào bên trong. Bất ngờ ở chỗ họ đã có thể trở ra ngoài, hơn nữa là trở đi trở vào tận ba lần. Mỗi lần số người vơi hơn phân nửa, đến lần cuối cùng chỉ còn bốn người. Em trai út của ông nội tôi là người Việt duy nhất còn sống. Sau đó ông trẻ dùng một phần số tiền kiếm được đưa cả nhà di cư sang Hồng Kông, một phần hỗ trợ phong trào kháng chiến ở quê nhà Việt Nam. Tôi được biết ông trẻ là người rất yêu nước, đến tận lúc chết ông… Tuy đã chính tay đốt hết những tấm ảnh về bố nhưng mẹ tôi vẫn giữ lại một tấm mẹ chụp cùng bà nội. Nước ảnh đen trắng rất đẹp, bối cảnh là trước cổng toà nhà thị chính Birmingham, bà tôi mặc áo dài, mẹ tôi mặc váy cưới, hai người đều tươi cười.Mẹ bảo người mẹ hận là bố chứ không liên quan tới bậc phụ huynh, nên không thể cứ nhắm mắt đốt bừa, sẽ cảm thấy rất có lỗi. Nếu là mười năm trước tôi chắc chắn sẽ tin lời biện hộ của mẹ, đáng tiếc tôi bây giờ đã là người trưởng thành, cũng coi như hiểu biết chữ tình, sao lại không nhìn ra được cái bà muốn giữ là hình ảnh vào khoảnh khắc hạnh phúc nhất tuổi xuân đâu.Nhưng mà không tin cũng phải tin thôi, mẹ tôi từ lâu đã không phải là mẹ của mỗi tôi rồi.Tôi im lặng nhận bức ảnh, đối chiếu với hình chụp được họ hàng bên Pháp (Nhà nội tôi đã từ Anh chuyển tới Pháp sau khi bố tôi mất tích) gửi qua email, không khỏi tặc lưỡi buồn phiền trước sự thay đổi của bà nội. Không tính về sự lão hoá do tuổi tác, tinh thần bà tôi trong ảnh hồi xưa và bây giờ khác nhau quá lớn. Không có sự đau thương trong mắt bà, chỉ có sự nặng nề, nặng nề đến u ám chết lặng. Họ hàng bên Pháp gửi cho tôi một bức ảnh tập thể, nên tôi có thể so sánh mọi người trong gia đình với nhau. Tất cả phụ nữ lớn tuổi đều mang đôi mắt gần giống bà, mặc dù đang đứng cùng chồng và con, nhưng áp lực mà họ phải gánh chịu lại giống như chỉ mình họ cảm nhận được.Tôi nói suy nghĩ của mình với mẹ trong khi nhìn bà hút thuốc, điều mà bà chỉ làm khi ở cùng tôi.“Con nghĩ nhiều rồi.” Mẹ thở ra làn khói xám, che đi một phần gương mặt “Sang đấy chỉ cần nghe bà nội nói là được. Cái gì không nên hỏi….”Bà cầm lại bức ảnh, đút vào túi xách.“Thì đừng hỏi.”Bà dụi tắt điếu thuốc, bước ra khỏi phòng.Tôi nhìn bóng lưng mẹ, lại nhìn bức ảnh tập thể trên máy tính hồi lâu. Có một trực giác trỗi dậy trong tôi, khiến tôi cảm thấy cực kỳ bài xích chuyến đi sang Pháp. Nhưng tôi làm gì có lựa chọn thứ hai, khi đây có thể là cơ hội cuối cùng để nói lời giã biệt với người thân ruột thịt của mình chứ.29 tháng chạp năm 2003, đánh dấu cột mốc lần đầu tiên tôi rời khỏi Việt Nam, và cũng đánh dấu bước ngoặt không thể quay đầu của cuộc đời tôi. Dù muốn hay không, tôi buộc phải đi trên con đường đã được vạch sẵn từ khi tôi chào đời.
Tuy đã chính tay đốt hết những tấm ảnh về bố nhưng mẹ tôi vẫn giữ lại một tấm mẹ chụp cùng bà nội. Nước ảnh đen trắng rất đẹp, bối cảnh là trước cổng toà nhà thị chính Birmingham, bà tôi mặc áo dài, mẹ tôi mặc váy cưới, hai người đều tươi cười.
Mẹ bảo người mẹ hận là bố chứ không liên quan tới bậc phụ huynh, nên không thể cứ nhắm mắt đốt bừa, sẽ cảm thấy rất có lỗi. Nếu là mười năm trước tôi chắc chắn sẽ tin lời biện hộ của mẹ, đáng tiếc tôi bây giờ đã là người trưởng thành, cũng coi như hiểu biết chữ tình, sao lại không nhìn ra được cái bà muốn giữ là hình ảnh vào khoảnh khắc hạnh phúc nhất tuổi xuân đâu.
Nhưng mà không tin cũng phải tin thôi, mẹ tôi từ lâu đã không phải là mẹ của mỗi tôi rồi.
Tôi im lặng nhận bức ảnh, đối chiếu với hình chụp được họ hàng bên Pháp (Nhà nội tôi đã từ Anh chuyển tới Pháp sau khi bố tôi mất tích) gửi qua email, không khỏi tặc lưỡi buồn phiền trước sự thay đổi của bà nội. Không tính về sự lão hoá do tuổi tác, tinh thần bà tôi trong ảnh hồi xưa và bây giờ khác nhau quá lớn. Không có sự đau thương trong mắt bà, chỉ có sự nặng nề, nặng nề đến u ám chết lặng. Họ hàng bên Pháp gửi cho tôi một bức ảnh tập thể, nên tôi có thể so sánh mọi người trong gia đình với nhau. Tất cả phụ nữ lớn tuổi đều mang đôi mắt gần giống bà, mặc dù đang đứng cùng chồng và con, nhưng áp lực mà họ phải gánh chịu lại giống như chỉ mình họ cảm nhận được.
Tôi nói suy nghĩ của mình với mẹ trong khi nhìn bà hút thuốc, điều mà bà chỉ làm khi ở cùng tôi.
“Con nghĩ nhiều rồi.” Mẹ thở ra làn khói xám, che đi một phần gương mặt “Sang đấy chỉ cần nghe bà nội nói là được. Cái gì không nên hỏi….”
Bà cầm lại bức ảnh, đút vào túi xách.
“Thì đừng hỏi.”
Bà dụi tắt điếu thuốc, bước ra khỏi phòng.
Tôi nhìn bóng lưng mẹ, lại nhìn bức ảnh tập thể trên máy tính hồi lâu. Có một trực giác trỗi dậy trong tôi, khiến tôi cảm thấy cực kỳ bài xích chuyến đi sang Pháp. Nhưng tôi làm gì có lựa chọn thứ hai, khi đây có thể là cơ hội cuối cùng để nói lời giã biệt với người thân ruột thịt của mình chứ.
29 tháng chạp năm 2003, đánh dấu cột mốc lần đầu tiên tôi rời khỏi Việt Nam, và cũng đánh dấu bước ngoặt không thể quay đầu của cuộc đời tôi. Dù muốn hay không, tôi buộc phải đi trên con đường đã được vạch sẵn từ khi tôi chào đời.
Thánh Địa Vùi ThâyTác giả: Linh Lưu LyTruyện Đô Thị, Truyện Trinh ThámMặc dù hoạt động thăm dò ‘Thánh Địa Vùi Thây’ đã bị công khai cấm cản từ năm 1940, nhưng vẫn luôn có vài kẻ không sợ chết liều mạng tiến tới. Lý do thứ yếu tất nhiên là vì tiền. Từ giữa đến cuối thế kỷ 20 chiến tranh liên miên, xung đột chưa từng ngừng nghỉ, chính cuộc sống vô cùng tuyệt vọng đã tạo nên những kẻ dám dấn thân vào nơi không có đường về đấy. Giữa năm 1941 khi một Thánh Địa Vùi Thây xuất hiện ở gần biên giới Tây Nam Việt Nam, tất cả đàn ông trưởng thành họ hàng bên nội nhà tôi đã theo một nhóm buôn lậu đến từ Hồng Kông với khoảng 40 thành viên tiến vào bên trong. Bất ngờ ở chỗ họ đã có thể trở ra ngoài, hơn nữa là trở đi trở vào tận ba lần. Mỗi lần số người vơi hơn phân nửa, đến lần cuối cùng chỉ còn bốn người. Em trai út của ông nội tôi là người Việt duy nhất còn sống. Sau đó ông trẻ dùng một phần số tiền kiếm được đưa cả nhà di cư sang Hồng Kông, một phần hỗ trợ phong trào kháng chiến ở quê nhà Việt Nam. Tôi được biết ông trẻ là người rất yêu nước, đến tận lúc chết ông… Tuy đã chính tay đốt hết những tấm ảnh về bố nhưng mẹ tôi vẫn giữ lại một tấm mẹ chụp cùng bà nội. Nước ảnh đen trắng rất đẹp, bối cảnh là trước cổng toà nhà thị chính Birmingham, bà tôi mặc áo dài, mẹ tôi mặc váy cưới, hai người đều tươi cười.Mẹ bảo người mẹ hận là bố chứ không liên quan tới bậc phụ huynh, nên không thể cứ nhắm mắt đốt bừa, sẽ cảm thấy rất có lỗi. Nếu là mười năm trước tôi chắc chắn sẽ tin lời biện hộ của mẹ, đáng tiếc tôi bây giờ đã là người trưởng thành, cũng coi như hiểu biết chữ tình, sao lại không nhìn ra được cái bà muốn giữ là hình ảnh vào khoảnh khắc hạnh phúc nhất tuổi xuân đâu.Nhưng mà không tin cũng phải tin thôi, mẹ tôi từ lâu đã không phải là mẹ của mỗi tôi rồi.Tôi im lặng nhận bức ảnh, đối chiếu với hình chụp được họ hàng bên Pháp (Nhà nội tôi đã từ Anh chuyển tới Pháp sau khi bố tôi mất tích) gửi qua email, không khỏi tặc lưỡi buồn phiền trước sự thay đổi của bà nội. Không tính về sự lão hoá do tuổi tác, tinh thần bà tôi trong ảnh hồi xưa và bây giờ khác nhau quá lớn. Không có sự đau thương trong mắt bà, chỉ có sự nặng nề, nặng nề đến u ám chết lặng. Họ hàng bên Pháp gửi cho tôi một bức ảnh tập thể, nên tôi có thể so sánh mọi người trong gia đình với nhau. Tất cả phụ nữ lớn tuổi đều mang đôi mắt gần giống bà, mặc dù đang đứng cùng chồng và con, nhưng áp lực mà họ phải gánh chịu lại giống như chỉ mình họ cảm nhận được.Tôi nói suy nghĩ của mình với mẹ trong khi nhìn bà hút thuốc, điều mà bà chỉ làm khi ở cùng tôi.“Con nghĩ nhiều rồi.” Mẹ thở ra làn khói xám, che đi một phần gương mặt “Sang đấy chỉ cần nghe bà nội nói là được. Cái gì không nên hỏi….”Bà cầm lại bức ảnh, đút vào túi xách.“Thì đừng hỏi.”Bà dụi tắt điếu thuốc, bước ra khỏi phòng.Tôi nhìn bóng lưng mẹ, lại nhìn bức ảnh tập thể trên máy tính hồi lâu. Có một trực giác trỗi dậy trong tôi, khiến tôi cảm thấy cực kỳ bài xích chuyến đi sang Pháp. Nhưng tôi làm gì có lựa chọn thứ hai, khi đây có thể là cơ hội cuối cùng để nói lời giã biệt với người thân ruột thịt của mình chứ.29 tháng chạp năm 2003, đánh dấu cột mốc lần đầu tiên tôi rời khỏi Việt Nam, và cũng đánh dấu bước ngoặt không thể quay đầu của cuộc đời tôi. Dù muốn hay không, tôi buộc phải đi trên con đường đã được vạch sẵn từ khi tôi chào đời.