Căn phòng lạnh như băng, gió rét cùng tuyết trắng bay tán loạn ngoài cửa sổ. Vốn dĩ vào ban đêm nơi này rét lạnh, mọi người đều phải đốt lò lửa hoặc lò than, nhưng trong gian phòng này không hề có bất cứ vật sưởi ấm nào cả, người nằm trên giường chỉ đắp tấm chăn mỏng manh. "Khụ... Khụ... người đâu, ta muốn uống nước... nước." Nữ nhân nằm trên giường gầy yếu xanh xao, toàn thân run rẩy liều mạng ho khan. Hàn Mạch Như chỉ cảm thấy mình giống như sắp chết, cổ họng nóng như lửa thiêu, cả người đau đớn, một hàng lệ rơi trên gò má và thời khắc này không ai biết được nàng hối hận nhiều đến mức nào. Cánh cửa đóng chặt kèn kẹt mở ra, ngọn đèn dầu ngoài hàng lang hắt ánh sáng vào phòng, chiếu lên bóng dáng của một người có vóc dáng cao lớn. Thân ảnh ấy chậm rãi đi đến mép giường, đôi mắt lạnh lùng nhìn nữ nhân nằm trên đó. Đột nhiên Hàn Mạch Như cảm thấy một trận hơi lạnh ập tới, nàng cố mở mắt và nhìn thấy người đứng nơi mép giường chính là nam nhân mình luôn mong mỏi được nên duyên. "Nước,…
Chương 63: Ta không phải tên ngốc
Thê Tử Định Mệnh Của Tướng Công Khờ KhạoTác giả: bubuTruyện Lịch Sử, Truyện Trọng SinhCăn phòng lạnh như băng, gió rét cùng tuyết trắng bay tán loạn ngoài cửa sổ. Vốn dĩ vào ban đêm nơi này rét lạnh, mọi người đều phải đốt lò lửa hoặc lò than, nhưng trong gian phòng này không hề có bất cứ vật sưởi ấm nào cả, người nằm trên giường chỉ đắp tấm chăn mỏng manh. "Khụ... Khụ... người đâu, ta muốn uống nước... nước." Nữ nhân nằm trên giường gầy yếu xanh xao, toàn thân run rẩy liều mạng ho khan. Hàn Mạch Như chỉ cảm thấy mình giống như sắp chết, cổ họng nóng như lửa thiêu, cả người đau đớn, một hàng lệ rơi trên gò má và thời khắc này không ai biết được nàng hối hận nhiều đến mức nào. Cánh cửa đóng chặt kèn kẹt mở ra, ngọn đèn dầu ngoài hàng lang hắt ánh sáng vào phòng, chiếu lên bóng dáng của một người có vóc dáng cao lớn. Thân ảnh ấy chậm rãi đi đến mép giường, đôi mắt lạnh lùng nhìn nữ nhân nằm trên đó. Đột nhiên Hàn Mạch Như cảm thấy một trận hơi lạnh ập tới, nàng cố mở mắt và nhìn thấy người đứng nơi mép giường chính là nam nhân mình luôn mong mỏi được nên duyên. "Nước,… Nàng rốt cuộc nhận ra vì sao cái này lại quen mắt, hóa ra là ngọc bội mà Thương Đông Thần luôn đeo bên người, nàng từng nghe Thương phu nhân nói qua, khối ngọc bội này là Thương lão gia mua được của một thương nhân Tây Vực, là một khối ngọc cực kỳ quý hiếm, nếu đeo ở trên người, mùa hè thì làm cho người ta mát mẻ, mùa đông ấm áp.Nàng v**t v* miếng ngọc, miếng ngọc này rơi ở bên ngoài phủ, chứng tỏ Thương Đông Thần đã ra khỏi phủ."Bốn người các ngươi chia nhau ra đi tìm, hỏi thăm những người xung quanh đây xem họ có nhìn thấy Thương thiếu gia đi ra hay không." Hàn Mạch Như cất ngọc bội đi, áp chế sợ hãi trong lòng, quay lại phân phó bốn gã sai vặt."Vâng”, bốn gã sai vặt đồng thanh trả lời rồi hướng ra ngoài phủ đi tìm người.Đứng trong ngõ nhỏ Hàn Mạch Như thật sự lo lắng, nàng sợ nam nhân ngốc kia bị người ta bắt nạt.Lúc này, một chiếc xe ngựa đang vội vã chạy về phía đông thành.Xe ngựa chạy một lúc lâu liền dừng lại phía trước một tiểu trạch viện, gã sai vặt ngồi phía ngoài đánh xe cho xe dừng lại.Ngô Hạo Thiên từ trên xe ngựa nhảy xuống, x** n*n tay chân có chút ê ẩm, chợt nhớ đến trên xe ngựa còn có người, nghĩ tới người này, sắc mặt Ngô Hạo Thiên lập tức trầm xuống, giọng nói độc ác phân phó gã sai vặt, "Đem tên ngốc trên xe ngựa khiêng vào trong viện cho ta."Nói xong, Ngô Hạo Thiên lập tức xoay người đi vào trong viện, để lại một mình gã sai vặt khuôn mặt khổ sở nhìn Thương Đông Thần đang ngủ say bên trong, nhìn lên, hắn mới phát hiện bên khóe miệng tên ngốc kia chảy xuống một ít chất lỏng mờ ám trắng trắng."Ôi, thật ghê tởm." Nhìn thoáng qua xong cả người hắn rùng mình một cái, dùng sức ổn định lại thân mình, hắn nhảy lên xe ngựa, sau đó dùng sức tha Thương Đông Thần ra khỏi xe ngựa, trong lúc đi đường, trán của Thương Đông Thần bị đập vào thành gỗ bên xe ngựa, phỏng chừng hiện tại trán của hắn đều đã sưng đỏ .Gã sai vặt vừa tức giận vừa khiêng Thương Đông Thần đi xuống, vào trong đại sảnh hắn vất Thương Đông Thần xuống đất.Từ trên cao như thế ngã xuống thì người chết còn sống lại được, huống chi là người chỉ bị ngất đi như Thương Đông Thần.Thương Đông Thần thống khổ r*n r* ra tiếng, vừa khóc vừa tỉnh lại, hắn kêu: “đau quá”, làn mi rung rung, mắt từ từ mở ra."Đây là chỗ nào? Như Nhi muội muội?" Thương Đông Thần tỉnh lại, ánh mắt đảo một vòng, nhận ra đây là nơi xa lạ hắn chưa từng thấy qua, trong lòng không tự chủ được gọi tên người mà hắn ỷ vào nhất.Ngô Hạo Thiên vốn oán hận tên ngốc này, hiện tại lại thấy hắn buồn nôn gọi nhũ danh của Hàn Mạch Như, oán hận trong lòng càng nồng đậm, khuôn mặt âm trầm đứng lên đi đến bên cạnh Thương Đông Thần, một tay túm lấy Thương Đông Thần nhấc lên, hung tợn nói với hắn, "Tên ngốc, hiện tại ngươi đã nằm ở trong tay ta, ngươi mở to mắt ra xem ta là ai?"Thương Đông Thần nghe có người mắng mình là tên ngốc, rất tức giận, theo bản năng liền chu miệng lên, liều lĩnh đẩy tay người đang túm mình ra, ánh mắt cũng bừng lửa giận mắng Ngô Hạo Thiên, "Ta không phải tên ngốc, ngươi mới là tên ngốc."
Nàng rốt cuộc nhận ra vì sao cái này lại quen mắt, hóa ra là ngọc bội mà Thương Đông Thần luôn đeo bên người, nàng từng nghe Thương phu nhân nói qua, khối ngọc bội này là Thương lão gia mua được của một thương nhân Tây Vực, là một khối ngọc cực kỳ quý hiếm, nếu đeo ở trên người, mùa hè thì làm cho người ta mát mẻ, mùa đông ấm áp.
Nàng v**t v* miếng ngọc, miếng ngọc này rơi ở bên ngoài phủ, chứng tỏ Thương Đông Thần đã ra khỏi phủ.
"Bốn người các ngươi chia nhau ra đi tìm, hỏi thăm những người xung quanh đây xem họ có nhìn thấy Thương thiếu gia đi ra hay không." Hàn Mạch Như cất ngọc bội đi, áp chế sợ hãi trong lòng, quay lại phân phó bốn gã sai vặt.
"Vâng”, bốn gã sai vặt đồng thanh trả lời rồi hướng ra ngoài phủ đi tìm người.
Đứng trong ngõ nhỏ Hàn Mạch Như thật sự lo lắng, nàng sợ nam nhân ngốc kia bị người ta bắt nạt.
Lúc này, một chiếc xe ngựa đang vội vã chạy về phía đông thành.
Xe ngựa chạy một lúc lâu liền dừng lại phía trước một tiểu trạch viện, gã sai vặt ngồi phía ngoài đánh xe cho xe dừng lại.
Ngô Hạo Thiên từ trên xe ngựa nhảy xuống, x** n*n tay chân có chút ê ẩm, chợt nhớ đến trên xe ngựa còn có người, nghĩ tới người này, sắc mặt Ngô Hạo Thiên lập tức trầm xuống, giọng nói độc ác phân phó gã sai vặt, "Đem tên ngốc trên xe ngựa khiêng vào trong viện cho ta."
Nói xong, Ngô Hạo Thiên lập tức xoay người đi vào trong viện, để lại một mình gã sai vặt khuôn mặt khổ sở nhìn Thương Đông Thần đang ngủ say bên trong, nhìn lên, hắn mới phát hiện bên khóe miệng tên ngốc kia chảy xuống một ít chất lỏng mờ ám trắng trắng.
"Ôi, thật ghê tởm." Nhìn thoáng qua xong cả người hắn rùng mình một cái, dùng sức ổn định lại thân mình, hắn nhảy lên xe ngựa, sau đó dùng sức tha Thương Đông Thần ra khỏi xe ngựa, trong lúc đi đường, trán của Thương Đông Thần bị đập vào thành gỗ bên xe ngựa, phỏng chừng hiện tại trán của hắn đều đã sưng đỏ .
Gã sai vặt vừa tức giận vừa khiêng Thương Đông Thần đi xuống, vào trong đại sảnh hắn vất Thương Đông Thần xuống đất.
Từ trên cao như thế ngã xuống thì người chết còn sống lại được, huống chi là người chỉ bị ngất đi như Thương Đông Thần.
Thương Đông Thần thống khổ r*n r* ra tiếng, vừa khóc vừa tỉnh lại, hắn kêu: “đau quá”, làn mi rung rung, mắt từ từ mở ra.
"Đây là chỗ nào? Như Nhi muội muội?" Thương Đông Thần tỉnh lại, ánh mắt đảo một vòng, nhận ra đây là nơi xa lạ hắn chưa từng thấy qua, trong lòng không tự chủ được gọi tên người mà hắn ỷ vào nhất.
Ngô Hạo Thiên vốn oán hận tên ngốc này, hiện tại lại thấy hắn buồn nôn gọi nhũ danh của Hàn Mạch Như, oán hận trong lòng càng nồng đậm, khuôn mặt âm trầm đứng lên đi đến bên cạnh Thương Đông Thần, một tay túm lấy Thương Đông Thần nhấc lên, hung tợn nói với hắn, "Tên ngốc, hiện tại ngươi đã nằm ở trong tay ta, ngươi mở to mắt ra xem ta là ai?"
Thương Đông Thần nghe có người mắng mình là tên ngốc, rất tức giận, theo bản năng liền chu miệng lên, liều lĩnh đẩy tay người đang túm mình ra, ánh mắt cũng bừng lửa giận mắng Ngô Hạo Thiên, "Ta không phải tên ngốc, ngươi mới là tên ngốc."
Thê Tử Định Mệnh Của Tướng Công Khờ KhạoTác giả: bubuTruyện Lịch Sử, Truyện Trọng SinhCăn phòng lạnh như băng, gió rét cùng tuyết trắng bay tán loạn ngoài cửa sổ. Vốn dĩ vào ban đêm nơi này rét lạnh, mọi người đều phải đốt lò lửa hoặc lò than, nhưng trong gian phòng này không hề có bất cứ vật sưởi ấm nào cả, người nằm trên giường chỉ đắp tấm chăn mỏng manh. "Khụ... Khụ... người đâu, ta muốn uống nước... nước." Nữ nhân nằm trên giường gầy yếu xanh xao, toàn thân run rẩy liều mạng ho khan. Hàn Mạch Như chỉ cảm thấy mình giống như sắp chết, cổ họng nóng như lửa thiêu, cả người đau đớn, một hàng lệ rơi trên gò má và thời khắc này không ai biết được nàng hối hận nhiều đến mức nào. Cánh cửa đóng chặt kèn kẹt mở ra, ngọn đèn dầu ngoài hàng lang hắt ánh sáng vào phòng, chiếu lên bóng dáng của một người có vóc dáng cao lớn. Thân ảnh ấy chậm rãi đi đến mép giường, đôi mắt lạnh lùng nhìn nữ nhân nằm trên đó. Đột nhiên Hàn Mạch Như cảm thấy một trận hơi lạnh ập tới, nàng cố mở mắt và nhìn thấy người đứng nơi mép giường chính là nam nhân mình luôn mong mỏi được nên duyên. "Nước,… Nàng rốt cuộc nhận ra vì sao cái này lại quen mắt, hóa ra là ngọc bội mà Thương Đông Thần luôn đeo bên người, nàng từng nghe Thương phu nhân nói qua, khối ngọc bội này là Thương lão gia mua được của một thương nhân Tây Vực, là một khối ngọc cực kỳ quý hiếm, nếu đeo ở trên người, mùa hè thì làm cho người ta mát mẻ, mùa đông ấm áp.Nàng v**t v* miếng ngọc, miếng ngọc này rơi ở bên ngoài phủ, chứng tỏ Thương Đông Thần đã ra khỏi phủ."Bốn người các ngươi chia nhau ra đi tìm, hỏi thăm những người xung quanh đây xem họ có nhìn thấy Thương thiếu gia đi ra hay không." Hàn Mạch Như cất ngọc bội đi, áp chế sợ hãi trong lòng, quay lại phân phó bốn gã sai vặt."Vâng”, bốn gã sai vặt đồng thanh trả lời rồi hướng ra ngoài phủ đi tìm người.Đứng trong ngõ nhỏ Hàn Mạch Như thật sự lo lắng, nàng sợ nam nhân ngốc kia bị người ta bắt nạt.Lúc này, một chiếc xe ngựa đang vội vã chạy về phía đông thành.Xe ngựa chạy một lúc lâu liền dừng lại phía trước một tiểu trạch viện, gã sai vặt ngồi phía ngoài đánh xe cho xe dừng lại.Ngô Hạo Thiên từ trên xe ngựa nhảy xuống, x** n*n tay chân có chút ê ẩm, chợt nhớ đến trên xe ngựa còn có người, nghĩ tới người này, sắc mặt Ngô Hạo Thiên lập tức trầm xuống, giọng nói độc ác phân phó gã sai vặt, "Đem tên ngốc trên xe ngựa khiêng vào trong viện cho ta."Nói xong, Ngô Hạo Thiên lập tức xoay người đi vào trong viện, để lại một mình gã sai vặt khuôn mặt khổ sở nhìn Thương Đông Thần đang ngủ say bên trong, nhìn lên, hắn mới phát hiện bên khóe miệng tên ngốc kia chảy xuống một ít chất lỏng mờ ám trắng trắng."Ôi, thật ghê tởm." Nhìn thoáng qua xong cả người hắn rùng mình một cái, dùng sức ổn định lại thân mình, hắn nhảy lên xe ngựa, sau đó dùng sức tha Thương Đông Thần ra khỏi xe ngựa, trong lúc đi đường, trán của Thương Đông Thần bị đập vào thành gỗ bên xe ngựa, phỏng chừng hiện tại trán của hắn đều đã sưng đỏ .Gã sai vặt vừa tức giận vừa khiêng Thương Đông Thần đi xuống, vào trong đại sảnh hắn vất Thương Đông Thần xuống đất.Từ trên cao như thế ngã xuống thì người chết còn sống lại được, huống chi là người chỉ bị ngất đi như Thương Đông Thần.Thương Đông Thần thống khổ r*n r* ra tiếng, vừa khóc vừa tỉnh lại, hắn kêu: “đau quá”, làn mi rung rung, mắt từ từ mở ra."Đây là chỗ nào? Như Nhi muội muội?" Thương Đông Thần tỉnh lại, ánh mắt đảo một vòng, nhận ra đây là nơi xa lạ hắn chưa từng thấy qua, trong lòng không tự chủ được gọi tên người mà hắn ỷ vào nhất.Ngô Hạo Thiên vốn oán hận tên ngốc này, hiện tại lại thấy hắn buồn nôn gọi nhũ danh của Hàn Mạch Như, oán hận trong lòng càng nồng đậm, khuôn mặt âm trầm đứng lên đi đến bên cạnh Thương Đông Thần, một tay túm lấy Thương Đông Thần nhấc lên, hung tợn nói với hắn, "Tên ngốc, hiện tại ngươi đã nằm ở trong tay ta, ngươi mở to mắt ra xem ta là ai?"Thương Đông Thần nghe có người mắng mình là tên ngốc, rất tức giận, theo bản năng liền chu miệng lên, liều lĩnh đẩy tay người đang túm mình ra, ánh mắt cũng bừng lửa giận mắng Ngô Hạo Thiên, "Ta không phải tên ngốc, ngươi mới là tên ngốc."