Trong ánh hoàng hôn ảm đạm đẫm sắc đỏ, cây cối xơ xác vươn những cái cành gầy guộc ra ngoài đường. Khung cảnh não ruột, thê lương. Âu Tinh Mặc vẫn như mọi ngày, bình thản mà bước đi như không hiểu lẽ sự đời. Nhưng tốt nhất là đừng trông mặt bắt hình dong cẩn thận nàng cho vài đá là xong film. Nhà nó tuyệt đối không phải hạng thường, cứ nhìn cái phù hiệu Thánh Huy trước ngực là biết. Thánh Huy là học viện đứng đầu thế giới, muốn vào đây, ít nhất phải có: Tiền, tài, sắc, võ, cầm, kì, thi, họa.... Và đương nhiên, những thứ này cũng thuộc tầm cỡ thế giới. Nó phớt lờ những ánh nhìn xung quang mà tiếp tục ngẩng cao đầu đi tiếp. Thực sự bây giờ nó chưa muốn về nhà à không, theo cách gọi mà mọi người vẫn hay gọi thì phải là Âu Gia chứ nhỉ? Tự cười chính mình ha, Âu Gia gì chứ. Chỉ là một căn biệt thự nhỏ u ám quanh năm với một đống người hầu, vệ sĩ. Bây giờ cho dù cô có không về thì liệu ai quan tâm? (Chị ơi, ta tạo ra chị hoàn hảo tỷ người có một nhưng mà ta lại thuộc dạng người theo chủ ngh…
Chương 6
Vương Phi Tỷ PhúTác giả: Vô Tử LăngTruyện Cổ Đại, Truyện Dị Giới, Truyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Xuyên KhôngTrong ánh hoàng hôn ảm đạm đẫm sắc đỏ, cây cối xơ xác vươn những cái cành gầy guộc ra ngoài đường. Khung cảnh não ruột, thê lương. Âu Tinh Mặc vẫn như mọi ngày, bình thản mà bước đi như không hiểu lẽ sự đời. Nhưng tốt nhất là đừng trông mặt bắt hình dong cẩn thận nàng cho vài đá là xong film. Nhà nó tuyệt đối không phải hạng thường, cứ nhìn cái phù hiệu Thánh Huy trước ngực là biết. Thánh Huy là học viện đứng đầu thế giới, muốn vào đây, ít nhất phải có: Tiền, tài, sắc, võ, cầm, kì, thi, họa.... Và đương nhiên, những thứ này cũng thuộc tầm cỡ thế giới. Nó phớt lờ những ánh nhìn xung quang mà tiếp tục ngẩng cao đầu đi tiếp. Thực sự bây giờ nó chưa muốn về nhà à không, theo cách gọi mà mọi người vẫn hay gọi thì phải là Âu Gia chứ nhỉ? Tự cười chính mình ha, Âu Gia gì chứ. Chỉ là một căn biệt thự nhỏ u ám quanh năm với một đống người hầu, vệ sĩ. Bây giờ cho dù cô có không về thì liệu ai quan tâm? (Chị ơi, ta tạo ra chị hoàn hảo tỷ người có một nhưng mà ta lại thuộc dạng người theo chủ ngh… Mới sáng sớm nhưng từ trong một vương phủ nào đó, một chiếc xe ngựa chỉ dành cho quý tộc đã khởi hành.Vào trong cung, nó nhìn thấy rất nhiều những tòa nhà xa hoa lộng lẫy.Thiên Khiết quốc vốn rất giàu có nên trong hoàng cung càng xa xỉ.Con đường đi vào cung làm từ đá hoa cương của Tây Tạng. Trên những bức tường khảm tranh làm từ đá thạch anh tím. Những đầu rồng trên mái của những tòa nhà đó, đều được làm từ vàng, mắt đính đá saphire xanh dương, loại quý nhất trong các loại đá saphire. Những cái cổng dẫn đến các cung đều được mạ vàng làm từ gỗ Ngọc Am kèm đá ngọc bích.Gần đến cung của cô cô mình, nó bảo dừng ngựa để đi bộ vận động thân thể.Cung của cô cô nó(hay nói thẳng ra là cô cô của thân xác mà nó đang chiếm hữu) được bao quanh bởi những vườn hoa 4 mùa rực rỡ. Tưởng như là tinh túy của vũ trụ đều hội tụ. Hương thơm ngan ngát.Nó vì mải thưởng thức nên không chú ý lắm về việc đi đứng.Dù sao thì mắt nó chính là vẫn chưa bị mù nên nhác thấy bóng người đã vội tránh đi, hơn nữa còn đi chậm lại(chị ơi, sao chị làm ta không có chút gì cảm giác cao quý về thân phận mà ta cho chị vậy? Thật thất vọng không thôi)
Mới sáng sớm nhưng từ trong một vương phủ nào đó, một chiếc xe ngựa chỉ dành cho quý tộc đã khởi hành.
Vào trong cung, nó nhìn thấy rất nhiều những tòa nhà xa hoa lộng lẫy.
Thiên Khiết quốc vốn rất giàu có nên trong hoàng cung càng xa xỉ.
Con đường đi vào cung làm từ đá hoa cương của Tây Tạng. Trên những bức tường khảm tranh làm từ đá thạch anh tím. Những đầu rồng trên mái của những tòa nhà đó, đều được làm từ vàng, mắt đính đá saphire xanh dương, loại quý nhất trong các loại đá saphire. Những cái cổng dẫn đến các cung đều được mạ vàng làm từ gỗ Ngọc Am kèm đá ngọc bích.
Gần đến cung của cô cô mình, nó bảo dừng ngựa để đi bộ vận động thân thể.
Cung của cô cô nó(hay nói thẳng ra là cô cô của thân xác mà nó đang chiếm hữu) được bao quanh bởi những vườn hoa 4 mùa rực rỡ. Tưởng như là tinh túy của vũ trụ đều hội tụ. Hương thơm ngan ngát.
Nó vì mải thưởng thức nên không chú ý lắm về việc đi đứng.
Dù sao thì mắt nó chính là vẫn chưa bị mù nên nhác thấy bóng người đã vội tránh đi, hơn nữa còn đi chậm lại(chị ơi, sao chị làm ta không có chút gì cảm giác cao quý về thân phận mà ta cho chị vậy? Thật thất vọng không thôi)
Vương Phi Tỷ PhúTác giả: Vô Tử LăngTruyện Cổ Đại, Truyện Dị Giới, Truyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Xuyên KhôngTrong ánh hoàng hôn ảm đạm đẫm sắc đỏ, cây cối xơ xác vươn những cái cành gầy guộc ra ngoài đường. Khung cảnh não ruột, thê lương. Âu Tinh Mặc vẫn như mọi ngày, bình thản mà bước đi như không hiểu lẽ sự đời. Nhưng tốt nhất là đừng trông mặt bắt hình dong cẩn thận nàng cho vài đá là xong film. Nhà nó tuyệt đối không phải hạng thường, cứ nhìn cái phù hiệu Thánh Huy trước ngực là biết. Thánh Huy là học viện đứng đầu thế giới, muốn vào đây, ít nhất phải có: Tiền, tài, sắc, võ, cầm, kì, thi, họa.... Và đương nhiên, những thứ này cũng thuộc tầm cỡ thế giới. Nó phớt lờ những ánh nhìn xung quang mà tiếp tục ngẩng cao đầu đi tiếp. Thực sự bây giờ nó chưa muốn về nhà à không, theo cách gọi mà mọi người vẫn hay gọi thì phải là Âu Gia chứ nhỉ? Tự cười chính mình ha, Âu Gia gì chứ. Chỉ là một căn biệt thự nhỏ u ám quanh năm với một đống người hầu, vệ sĩ. Bây giờ cho dù cô có không về thì liệu ai quan tâm? (Chị ơi, ta tạo ra chị hoàn hảo tỷ người có một nhưng mà ta lại thuộc dạng người theo chủ ngh… Mới sáng sớm nhưng từ trong một vương phủ nào đó, một chiếc xe ngựa chỉ dành cho quý tộc đã khởi hành.Vào trong cung, nó nhìn thấy rất nhiều những tòa nhà xa hoa lộng lẫy.Thiên Khiết quốc vốn rất giàu có nên trong hoàng cung càng xa xỉ.Con đường đi vào cung làm từ đá hoa cương của Tây Tạng. Trên những bức tường khảm tranh làm từ đá thạch anh tím. Những đầu rồng trên mái của những tòa nhà đó, đều được làm từ vàng, mắt đính đá saphire xanh dương, loại quý nhất trong các loại đá saphire. Những cái cổng dẫn đến các cung đều được mạ vàng làm từ gỗ Ngọc Am kèm đá ngọc bích.Gần đến cung của cô cô mình, nó bảo dừng ngựa để đi bộ vận động thân thể.Cung của cô cô nó(hay nói thẳng ra là cô cô của thân xác mà nó đang chiếm hữu) được bao quanh bởi những vườn hoa 4 mùa rực rỡ. Tưởng như là tinh túy của vũ trụ đều hội tụ. Hương thơm ngan ngát.Nó vì mải thưởng thức nên không chú ý lắm về việc đi đứng.Dù sao thì mắt nó chính là vẫn chưa bị mù nên nhác thấy bóng người đã vội tránh đi, hơn nữa còn đi chậm lại(chị ơi, sao chị làm ta không có chút gì cảm giác cao quý về thân phận mà ta cho chị vậy? Thật thất vọng không thôi)