Trong ánh hoàng hôn ảm đạm đẫm sắc đỏ, cây cối xơ xác vươn những cái cành gầy guộc ra ngoài đường. Khung cảnh não ruột, thê lương. Âu Tinh Mặc vẫn như mọi ngày, bình thản mà bước đi như không hiểu lẽ sự đời. Nhưng tốt nhất là đừng trông mặt bắt hình dong cẩn thận nàng cho vài đá là xong film. Nhà nó tuyệt đối không phải hạng thường, cứ nhìn cái phù hiệu Thánh Huy trước ngực là biết. Thánh Huy là học viện đứng đầu thế giới, muốn vào đây, ít nhất phải có: Tiền, tài, sắc, võ, cầm, kì, thi, họa.... Và đương nhiên, những thứ này cũng thuộc tầm cỡ thế giới. Nó phớt lờ những ánh nhìn xung quang mà tiếp tục ngẩng cao đầu đi tiếp. Thực sự bây giờ nó chưa muốn về nhà à không, theo cách gọi mà mọi người vẫn hay gọi thì phải là Âu Gia chứ nhỉ? Tự cười chính mình ha, Âu Gia gì chứ. Chỉ là một căn biệt thự nhỏ u ám quanh năm với một đống người hầu, vệ sĩ. Bây giờ cho dù cô có không về thì liệu ai quan tâm? (Chị ơi, ta tạo ra chị hoàn hảo tỷ người có một nhưng mà ta lại thuộc dạng người theo chủ ngh…
Chương 24: Trả nợ
Vương Phi Tỷ PhúTác giả: Vô Tử LăngTruyện Cổ Đại, Truyện Dị Giới, Truyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Xuyên KhôngTrong ánh hoàng hôn ảm đạm đẫm sắc đỏ, cây cối xơ xác vươn những cái cành gầy guộc ra ngoài đường. Khung cảnh não ruột, thê lương. Âu Tinh Mặc vẫn như mọi ngày, bình thản mà bước đi như không hiểu lẽ sự đời. Nhưng tốt nhất là đừng trông mặt bắt hình dong cẩn thận nàng cho vài đá là xong film. Nhà nó tuyệt đối không phải hạng thường, cứ nhìn cái phù hiệu Thánh Huy trước ngực là biết. Thánh Huy là học viện đứng đầu thế giới, muốn vào đây, ít nhất phải có: Tiền, tài, sắc, võ, cầm, kì, thi, họa.... Và đương nhiên, những thứ này cũng thuộc tầm cỡ thế giới. Nó phớt lờ những ánh nhìn xung quang mà tiếp tục ngẩng cao đầu đi tiếp. Thực sự bây giờ nó chưa muốn về nhà à không, theo cách gọi mà mọi người vẫn hay gọi thì phải là Âu Gia chứ nhỉ? Tự cười chính mình ha, Âu Gia gì chứ. Chỉ là một căn biệt thự nhỏ u ám quanh năm với một đống người hầu, vệ sĩ. Bây giờ cho dù cô có không về thì liệu ai quan tâm? (Chị ơi, ta tạo ra chị hoàn hảo tỷ người có một nhưng mà ta lại thuộc dạng người theo chủ ngh… Đáp lại câu hỏi lạnh lùng của nó, là một nụ cười? Lại có phần... bất đắc dĩ? Cái gì thế này? Anh ta làm cô dậy giữa chừng rồi khi cô hỏi lại lắc đầu? Người gì thế này?Trong lúc cô đang đắm chìm vào thế giới của mình thì một câu nói kéo cô trở lại hiện thực.- Quên tôi rồi sao? Công chúa?Nó nhìn thẳng vào anh, không do dự, dấu diếm. Đôi môi mỏng từ từ lên xuống:- Chúng ta quen nhau?- 9 năm trước, tôi cứu mạng em.Anh Thiên nhẹ nhàng nhắc nhở, nhưng thật sự thì trong lòng lại rất nặng nề. Anh yêu cô ngay từ khi mới gặp. 9 năm qua không một ngày không nhớ cô. Còn cô? Ngủ 9 năm dậy vẫn thờ ơ như thế, chẳng qua, có nói nhiều thêm một chút chăng?Cô ngồi trên giường, đôi mắt như muốn cụp xuống, chui vào trong chăn ngủ tiếp. Nhưng chợt nghe đến lời này, thì tỉnh táo lạ thường.Người cứu mạng cô? Đời này của cô ghét nhất nợ người ta bất kì cái gì, nên, món nợ này, cô không muốn.- Anh muốn gì?Giọng nói lanh lảnh vang lên, sự lãnh đạm lộ rõ trong đôi mắt.Anh Thiên nhìn cô, không phải chứ, cô lại suy ra anh là hạng người như thế? Suy nghĩ một lúc, anh nở nụ cười quỷ dị.- Em nợ tôi một mạng, đời này của em hay là dùng thân xác báo đáp đi, về làm nương tử của tôi.Âu Tinh Mặc nghe câu trả lời này cũng chẳng có biểu cảm gì. Chỉ gục đầu nhắm mắt. Làm vợ anh ta? Hóa ra cũng chỉ là người như vậy, uổng cho cô nghĩ anh ta người tốt cơ đấy.
Đáp lại câu hỏi lạnh lùng của nó, là một nụ cười? Lại có phần... bất đắc dĩ? Cái gì thế này? Anh ta làm cô dậy giữa chừng rồi khi cô hỏi lại lắc đầu? Người gì thế này?
Trong lúc cô đang đắm chìm vào thế giới của mình thì một câu nói kéo cô trở lại hiện thực.
- Quên tôi rồi sao? Công chúa?
Nó nhìn thẳng vào anh, không do dự, dấu diếm. Đôi môi mỏng từ từ lên xuống:
- Chúng ta quen nhau?
- 9 năm trước, tôi cứu mạng em.
Anh Thiên nhẹ nhàng nhắc nhở, nhưng thật sự thì trong lòng lại rất nặng nề. Anh yêu cô ngay từ khi mới gặp. 9 năm qua không một ngày không nhớ cô. Còn cô? Ngủ 9 năm dậy vẫn thờ ơ như thế, chẳng qua, có nói nhiều thêm một chút chăng?
Cô ngồi trên giường, đôi mắt như muốn cụp xuống, chui vào trong chăn ngủ tiếp. Nhưng chợt nghe đến lời này, thì tỉnh táo lạ thường.
Người cứu mạng cô? Đời này của cô ghét nhất nợ người ta bất kì cái gì, nên, món nợ này, cô không muốn.
- Anh muốn gì?
Giọng nói lanh lảnh vang lên, sự lãnh đạm lộ rõ trong đôi mắt.
Anh Thiên nhìn cô, không phải chứ, cô lại suy ra anh là hạng người như thế? Suy nghĩ một lúc, anh nở nụ cười quỷ dị.
- Em nợ tôi một mạng, đời này của em hay là dùng thân xác báo đáp đi, về làm nương tử của tôi.
Âu Tinh Mặc nghe câu trả lời này cũng chẳng có biểu cảm gì. Chỉ gục đầu nhắm mắt. Làm vợ anh ta? Hóa ra cũng chỉ là người như vậy, uổng cho cô nghĩ anh ta người tốt cơ đấy.
Vương Phi Tỷ PhúTác giả: Vô Tử LăngTruyện Cổ Đại, Truyện Dị Giới, Truyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Xuyên KhôngTrong ánh hoàng hôn ảm đạm đẫm sắc đỏ, cây cối xơ xác vươn những cái cành gầy guộc ra ngoài đường. Khung cảnh não ruột, thê lương. Âu Tinh Mặc vẫn như mọi ngày, bình thản mà bước đi như không hiểu lẽ sự đời. Nhưng tốt nhất là đừng trông mặt bắt hình dong cẩn thận nàng cho vài đá là xong film. Nhà nó tuyệt đối không phải hạng thường, cứ nhìn cái phù hiệu Thánh Huy trước ngực là biết. Thánh Huy là học viện đứng đầu thế giới, muốn vào đây, ít nhất phải có: Tiền, tài, sắc, võ, cầm, kì, thi, họa.... Và đương nhiên, những thứ này cũng thuộc tầm cỡ thế giới. Nó phớt lờ những ánh nhìn xung quang mà tiếp tục ngẩng cao đầu đi tiếp. Thực sự bây giờ nó chưa muốn về nhà à không, theo cách gọi mà mọi người vẫn hay gọi thì phải là Âu Gia chứ nhỉ? Tự cười chính mình ha, Âu Gia gì chứ. Chỉ là một căn biệt thự nhỏ u ám quanh năm với một đống người hầu, vệ sĩ. Bây giờ cho dù cô có không về thì liệu ai quan tâm? (Chị ơi, ta tạo ra chị hoàn hảo tỷ người có một nhưng mà ta lại thuộc dạng người theo chủ ngh… Đáp lại câu hỏi lạnh lùng của nó, là một nụ cười? Lại có phần... bất đắc dĩ? Cái gì thế này? Anh ta làm cô dậy giữa chừng rồi khi cô hỏi lại lắc đầu? Người gì thế này?Trong lúc cô đang đắm chìm vào thế giới của mình thì một câu nói kéo cô trở lại hiện thực.- Quên tôi rồi sao? Công chúa?Nó nhìn thẳng vào anh, không do dự, dấu diếm. Đôi môi mỏng từ từ lên xuống:- Chúng ta quen nhau?- 9 năm trước, tôi cứu mạng em.Anh Thiên nhẹ nhàng nhắc nhở, nhưng thật sự thì trong lòng lại rất nặng nề. Anh yêu cô ngay từ khi mới gặp. 9 năm qua không một ngày không nhớ cô. Còn cô? Ngủ 9 năm dậy vẫn thờ ơ như thế, chẳng qua, có nói nhiều thêm một chút chăng?Cô ngồi trên giường, đôi mắt như muốn cụp xuống, chui vào trong chăn ngủ tiếp. Nhưng chợt nghe đến lời này, thì tỉnh táo lạ thường.Người cứu mạng cô? Đời này của cô ghét nhất nợ người ta bất kì cái gì, nên, món nợ này, cô không muốn.- Anh muốn gì?Giọng nói lanh lảnh vang lên, sự lãnh đạm lộ rõ trong đôi mắt.Anh Thiên nhìn cô, không phải chứ, cô lại suy ra anh là hạng người như thế? Suy nghĩ một lúc, anh nở nụ cười quỷ dị.- Em nợ tôi một mạng, đời này của em hay là dùng thân xác báo đáp đi, về làm nương tử của tôi.Âu Tinh Mặc nghe câu trả lời này cũng chẳng có biểu cảm gì. Chỉ gục đầu nhắm mắt. Làm vợ anh ta? Hóa ra cũng chỉ là người như vậy, uổng cho cô nghĩ anh ta người tốt cơ đấy.