Trong ánh hoàng hôn ảm đạm đẫm sắc đỏ, cây cối xơ xác vươn những cái cành gầy guộc ra ngoài đường. Khung cảnh não ruột, thê lương. Âu Tinh Mặc vẫn như mọi ngày, bình thản mà bước đi như không hiểu lẽ sự đời. Nhưng tốt nhất là đừng trông mặt bắt hình dong cẩn thận nàng cho vài đá là xong film. Nhà nó tuyệt đối không phải hạng thường, cứ nhìn cái phù hiệu Thánh Huy trước ngực là biết. Thánh Huy là học viện đứng đầu thế giới, muốn vào đây, ít nhất phải có: Tiền, tài, sắc, võ, cầm, kì, thi, họa.... Và đương nhiên, những thứ này cũng thuộc tầm cỡ thế giới. Nó phớt lờ những ánh nhìn xung quang mà tiếp tục ngẩng cao đầu đi tiếp. Thực sự bây giờ nó chưa muốn về nhà à không, theo cách gọi mà mọi người vẫn hay gọi thì phải là Âu Gia chứ nhỉ? Tự cười chính mình ha, Âu Gia gì chứ. Chỉ là một căn biệt thự nhỏ u ám quanh năm với một đống người hầu, vệ sĩ. Bây giờ cho dù cô có không về thì liệu ai quan tâm? (Chị ơi, ta tạo ra chị hoàn hảo tỷ người có một nhưng mà ta lại thuộc dạng người theo chủ ngh…
Chương 26: Công chúa hồi sinh
Vương Phi Tỷ PhúTác giả: Vô Tử LăngTruyện Cổ Đại, Truyện Dị Giới, Truyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Xuyên KhôngTrong ánh hoàng hôn ảm đạm đẫm sắc đỏ, cây cối xơ xác vươn những cái cành gầy guộc ra ngoài đường. Khung cảnh não ruột, thê lương. Âu Tinh Mặc vẫn như mọi ngày, bình thản mà bước đi như không hiểu lẽ sự đời. Nhưng tốt nhất là đừng trông mặt bắt hình dong cẩn thận nàng cho vài đá là xong film. Nhà nó tuyệt đối không phải hạng thường, cứ nhìn cái phù hiệu Thánh Huy trước ngực là biết. Thánh Huy là học viện đứng đầu thế giới, muốn vào đây, ít nhất phải có: Tiền, tài, sắc, võ, cầm, kì, thi, họa.... Và đương nhiên, những thứ này cũng thuộc tầm cỡ thế giới. Nó phớt lờ những ánh nhìn xung quang mà tiếp tục ngẩng cao đầu đi tiếp. Thực sự bây giờ nó chưa muốn về nhà à không, theo cách gọi mà mọi người vẫn hay gọi thì phải là Âu Gia chứ nhỉ? Tự cười chính mình ha, Âu Gia gì chứ. Chỉ là một căn biệt thự nhỏ u ám quanh năm với một đống người hầu, vệ sĩ. Bây giờ cho dù cô có không về thì liệu ai quan tâm? (Chị ơi, ta tạo ra chị hoàn hảo tỷ người có một nhưng mà ta lại thuộc dạng người theo chủ ngh… Nghe tin Âu Tinh Mặc tiểu thư tỉnh lại, toàn bộ các lầu trong Thiên Uyển đều mang lễ vật đến chúc mừng (chị ấy luôn ở trong Thiên Uyển này nhé, sau khi giả vờ hôn mê cũng ở trong này, mỗi khi làm việc mới ra ngoài thôi)Cái nhà kho vốn đã chật nay còn cơ hồ muốn nổ tung. Vàng bạc trân bảo tràn ra cả một nửa sân vườn. Cho nên hàng đêm, khi mà đốt đèn lên, những vật làm bằng kim loại ánh những tia sáng nhạt lên, đẹp mê hồn.Âu Tinh Mặc ngồi bên cửa sổ, ngắm trăng nhàn nhạt. Bầu trời nhiều mây, che đi những ngôi sao đang tỏa sáng, chỉ còn lờ mờ hình dáng trăng khuyết sau màn mây trắng.Âu Tinh Mặc trước nay rất thích những thứ mờ ám, không rõ ràng, như vậy mới khơi dậy được hứng thú của nó. Nhưng một khi đã biết đằng sau bức màn che giấu đó là thứ gì, nó tuyệt nhiên không còn hứng thú. Âu Tinh Mặc khác người ở những điểm không ai lý giải được. Cũng phải thôi, nó mà, đâu phải là người bình thường.Một cái bóng đen mang mùi hương bạc hà thoang thoảng nhảy vào phòng. Khuôn mặt nó thoáng một nụ cười vui vẻ.Hắn ôm nó vào lòng, nhẹ nhàng như nâng niu bảo vật. Ôm nó một lúc, hắn mở miệng:- Em... muốn thế nào?Hắn biết lần này tỉnh dậy là ngoài ý muốn, nhưng đã lỡ rồi, vậy phải làm sao bây giờ?- Tùy.Một chữ thôi nhưng lại chỉ rõ hành động, cái này rõ ràng là bảo hắn tùy cơ ứng biến mà. Hắn cũng gật đầu, đành vậy.Trong một căn phòng rộng lớn dát bạc, hai thân ảnh đứng gần nhau vô cùng thân mật. Nhưng, từ xa, sau phía cửa sổ, cách đó vài lầu, một ánh mắt ghen tỵThanh âm tỏ lộ sự độc chiếm:- Mặc Mặc, em... phải là của tôi.
Nghe tin Âu Tinh Mặc tiểu thư tỉnh lại, toàn bộ các lầu trong Thiên Uyển đều mang lễ vật đến chúc mừng (chị ấy luôn ở trong Thiên Uyển này nhé, sau khi giả vờ hôn mê cũng ở trong này, mỗi khi làm việc mới ra ngoài thôi)
Cái nhà kho vốn đã chật nay còn cơ hồ muốn nổ tung. Vàng bạc trân bảo tràn ra cả một nửa sân vườn. Cho nên hàng đêm, khi mà đốt đèn lên, những vật làm bằng kim loại ánh những tia sáng nhạt lên, đẹp mê hồn.
Âu Tinh Mặc ngồi bên cửa sổ, ngắm trăng nhàn nhạt. Bầu trời nhiều mây, che đi những ngôi sao đang tỏa sáng, chỉ còn lờ mờ hình dáng trăng khuyết sau màn mây trắng.
Âu Tinh Mặc trước nay rất thích những thứ mờ ám, không rõ ràng, như vậy mới khơi dậy được hứng thú của nó. Nhưng một khi đã biết đằng sau bức màn che giấu đó là thứ gì, nó tuyệt nhiên không còn hứng thú. Âu Tinh Mặc khác người ở những điểm không ai lý giải được. Cũng phải thôi, nó mà, đâu phải là người bình thường.
Một cái bóng đen mang mùi hương bạc hà thoang thoảng nhảy vào phòng. Khuôn mặt nó thoáng một nụ cười vui vẻ.
Hắn ôm nó vào lòng, nhẹ nhàng như nâng niu bảo vật. Ôm nó một lúc, hắn mở miệng:
- Em... muốn thế nào?
Hắn biết lần này tỉnh dậy là ngoài ý muốn, nhưng đã lỡ rồi, vậy phải làm sao bây giờ?
- Tùy.
Một chữ thôi nhưng lại chỉ rõ hành động, cái này rõ ràng là bảo hắn tùy cơ ứng biến mà. Hắn cũng gật đầu, đành vậy.
Trong một căn phòng rộng lớn dát bạc, hai thân ảnh đứng gần nhau vô cùng thân mật. Nhưng, từ xa, sau phía cửa sổ, cách đó vài lầu, một ánh mắt ghen tỵ
Thanh âm tỏ lộ sự độc chiếm:
- Mặc Mặc, em... phải là của tôi.
Vương Phi Tỷ PhúTác giả: Vô Tử LăngTruyện Cổ Đại, Truyện Dị Giới, Truyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Xuyên KhôngTrong ánh hoàng hôn ảm đạm đẫm sắc đỏ, cây cối xơ xác vươn những cái cành gầy guộc ra ngoài đường. Khung cảnh não ruột, thê lương. Âu Tinh Mặc vẫn như mọi ngày, bình thản mà bước đi như không hiểu lẽ sự đời. Nhưng tốt nhất là đừng trông mặt bắt hình dong cẩn thận nàng cho vài đá là xong film. Nhà nó tuyệt đối không phải hạng thường, cứ nhìn cái phù hiệu Thánh Huy trước ngực là biết. Thánh Huy là học viện đứng đầu thế giới, muốn vào đây, ít nhất phải có: Tiền, tài, sắc, võ, cầm, kì, thi, họa.... Và đương nhiên, những thứ này cũng thuộc tầm cỡ thế giới. Nó phớt lờ những ánh nhìn xung quang mà tiếp tục ngẩng cao đầu đi tiếp. Thực sự bây giờ nó chưa muốn về nhà à không, theo cách gọi mà mọi người vẫn hay gọi thì phải là Âu Gia chứ nhỉ? Tự cười chính mình ha, Âu Gia gì chứ. Chỉ là một căn biệt thự nhỏ u ám quanh năm với một đống người hầu, vệ sĩ. Bây giờ cho dù cô có không về thì liệu ai quan tâm? (Chị ơi, ta tạo ra chị hoàn hảo tỷ người có một nhưng mà ta lại thuộc dạng người theo chủ ngh… Nghe tin Âu Tinh Mặc tiểu thư tỉnh lại, toàn bộ các lầu trong Thiên Uyển đều mang lễ vật đến chúc mừng (chị ấy luôn ở trong Thiên Uyển này nhé, sau khi giả vờ hôn mê cũng ở trong này, mỗi khi làm việc mới ra ngoài thôi)Cái nhà kho vốn đã chật nay còn cơ hồ muốn nổ tung. Vàng bạc trân bảo tràn ra cả một nửa sân vườn. Cho nên hàng đêm, khi mà đốt đèn lên, những vật làm bằng kim loại ánh những tia sáng nhạt lên, đẹp mê hồn.Âu Tinh Mặc ngồi bên cửa sổ, ngắm trăng nhàn nhạt. Bầu trời nhiều mây, che đi những ngôi sao đang tỏa sáng, chỉ còn lờ mờ hình dáng trăng khuyết sau màn mây trắng.Âu Tinh Mặc trước nay rất thích những thứ mờ ám, không rõ ràng, như vậy mới khơi dậy được hứng thú của nó. Nhưng một khi đã biết đằng sau bức màn che giấu đó là thứ gì, nó tuyệt nhiên không còn hứng thú. Âu Tinh Mặc khác người ở những điểm không ai lý giải được. Cũng phải thôi, nó mà, đâu phải là người bình thường.Một cái bóng đen mang mùi hương bạc hà thoang thoảng nhảy vào phòng. Khuôn mặt nó thoáng một nụ cười vui vẻ.Hắn ôm nó vào lòng, nhẹ nhàng như nâng niu bảo vật. Ôm nó một lúc, hắn mở miệng:- Em... muốn thế nào?Hắn biết lần này tỉnh dậy là ngoài ý muốn, nhưng đã lỡ rồi, vậy phải làm sao bây giờ?- Tùy.Một chữ thôi nhưng lại chỉ rõ hành động, cái này rõ ràng là bảo hắn tùy cơ ứng biến mà. Hắn cũng gật đầu, đành vậy.Trong một căn phòng rộng lớn dát bạc, hai thân ảnh đứng gần nhau vô cùng thân mật. Nhưng, từ xa, sau phía cửa sổ, cách đó vài lầu, một ánh mắt ghen tỵThanh âm tỏ lộ sự độc chiếm:- Mặc Mặc, em... phải là của tôi.